Lạc thế chi nhân - Chương 590: Tiếng Chuông Cảnh Báo: Lời Hiệu Triệu Từ Sơn Cước
Sương sớm còn vương trên những mái tranh xám bạc, phủ lên con đường đất một lớp ẩm mượt, tạo nên vẻ tĩnh mịch đặc trưng của Thôn Làng Sơn Cước khi bình minh vừa hé. Tiếng gà gáy vọng từ xa xa, lác đác vài âm thanh lanh lảnh của trẻ con bắt đầu chơi đùa, cùng tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và tiếng trâu nhai cỏ đều đều, tất cả hòa quyện vào nhau, vẽ nên một bức tranh thôn dã an yên đến lạ. Một mùi khói gỗ thoang thoảng, xen lẫn hương đất ẩm và mùi thức ăn đang được nấu trên bếp, len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức các giác quan.
Trong căn nhà gỗ đơn sơ, ánh sáng vàng nhạt từ ngọn nến đã cháy gần hết vẫn còn lay lắt trên bàn, nhưng Lâm Dịch đã không cần đến nó nữa. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, rọi thẳng vào cuốn bản đồ khu vực đang trải rộng. Hắn ngồi đó, thân hình gầy gò, hơi xanh xao do những ngày tháng dài thiếu ăn và lao động không ngừng nghỉ ở vùng biên thùy. Khuôn mặt thanh tú thường ngày giờ đây mang vẻ trầm tư đến lạ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người hiện đại, lướt qua từng nét vẽ, từng ký hiệu trên bản đồ. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản phía sau gáy, và bộ trang phục thô sơ, vá víu càng làm nổi bật vẻ giản dị của một thiếu niên nghèo khó.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng mặc một bộ y phục thương nhân màu xanh xám, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, đôi mắt thông minh, sắc sảo chăm chú nhìn Lâm Dịch, chờ đợi. Trần Nhị Cẩu, tay sai đắc lực của Lâm Dịch, đứng hơi lùi về phía sau một chút, vẻ mặt căng thẳng. Hắn đã vừa trở về sau chuyến đi thăm dò và báo cáo những tin tức mới nhất.
“Đại ca,” Trần Nhị Cẩu bắt đầu, giọng hắn hơi khàn, xen lẫn sự mệt mỏi và chút lo lắng. “Bang Hắc Sa nói tuyến đường qua Hắc Ám Sâm Lâm tuy là con đường tắt ngắn nhất để đến được các vùng đất phía Nam, nhưng nó hiểm trở vô cùng. Không phải chỉ là núi cao vực sâu, mà là… yêu thú hoành hành. Những con vật dị thường, có độc, có nanh vuốt sắc bén, đôi khi còn có cả linh trí. Bọn chúng nói, không phải người thường, dù có võ công cao cường đến mấy, cũng không dám bén mảng qua đó nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Chuyến hàng đầu tiên, bọn họ đã cử những người tinh nhuệ nhất đi cùng, nhưng cũng chỉ dám thử vận may vào ban ngày. Ban đêm, nơi đó là địa ngục trần gian.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay hắn miết nhẹ lên một đoạn đường cong lượn màu đen trên bản đồ, biểu thị cho Hắc Ám Sâm Lâm. Hắn đã đoán được điều này. Thế giới này không chỉ có con người. Những câu chuyện về linh thú, yêu quái không phải là truyền thuyết suông. Nhưng hắn không thể lùi bước. Đó là con đường duy nhất để phá vỡ vòng vây kinh tế mà Thẩm Đại Nhân đang siết chặt.
Bạch Vân Nhi tiếp lời, giọng nàng rõ ràng, dứt khoát: “Tin tức từ anh lính trẻ mà Binh trưởng Triệu cử đến cũng cho thấy tình hình không mấy khả quan. Triều đình đang tập trung binh lực ở các thành lớn, đặc biệt là kinh đô và các vùng lân cận, để chuẩn bị cho một cuộc chiến quy mô lớn ở phía Bắc và Đông. Vùng biên giới này, đúng như Binh trưởng Triệu đã than phiền, gần như bị bỏ mặc. Các tuyến tiếp tế chính thức bị cắt giảm đáng kể, quân lương thiếu thốn, binh sĩ oán thán. Anh lính trẻ còn nói, Binh trưởng Triệu đã phải tự bỏ tiền túi ra để duy trì một phần nào đó sinh hoạt cho binh lính dưới quyền. Điều này cho thấy, sự mục ruỗng đã ăn sâu vào tận xương tủy của Đại Hạ vương triều rồi.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, mùi khói gỗ và đất ẩm xộc vào lồng ngực. Hắn đã xâu chuỗi tất cả những mảnh thông tin rời rạc này lại trong suốt những đêm dài không ngủ. Tin tức từ Bang Hắc Sa về những tuyến đường nguy hiểm, về sự gia tăng của yêu thú ở những vùng xa xôi. Tin tức từ anh lính trẻ về sự yếu kém của quân đội, sự bỏ bê của triều đình. Và điều quan trọng nhất, là động thái phong tỏa kinh tế của Thẩm Đại Nhân, không chỉ đánh vào sinh kế mà còn cắt đứt mọi con đường tiếp viện cho vùng biên.
Trong nội tâm Lâm Dịch, một bức tranh toàn cảnh dần hiện rõ, lạnh lẽo và tàn khốc. *Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn cô lập kinh tế, hắn muốn khu vực này tự diệt. Hắn muốn chúng ta trở nên yếu ớt, dễ dàng bị thôn tính bởi bất kỳ thế lực nào. Hoặc tệ hơn, hắn muốn tạo ra một vùng đệm hỗn loạn, một chiến trường mà hắn có thể thao túng, để trục lợi từ chiến tranh.*
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Không, Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn vậy.” Giọng Lâm Dịch trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sức nặng đáng kinh ngạc. “Hắn muốn khu vực này trở thành một chiến trường. Hắn muốn lợi dụng sự hỗn loạn sắp tới để thanh trừng những kẻ chống đối, để tích lũy tài sản, để mở rộng quyền lực của hắn. Chiến tranh sẽ bùng nổ, không phải là ‘có thể’, mà là ‘sắp sửa’. Và chúng ta, những người ở vùng biên, những người mà triều đình đã bỏ rơi, sẽ là những người đầu tiên hứng chịu tai họa. Chúng ta không thể trông chờ vào triều đình mục nát, cũng không thể tin tưởng vào một kẻ như Thẩm Đại Nhân.”
Ngón tay Lâm Dịch mạnh mẽ chỉ lên bản đồ, khoanh vùng những điểm trọng yếu, những con đường mòn, những làng mạc lân cận Thôn Làng Sơn Cước. “Chúng ta phải hành động. Phải tự cứu lấy mình. Tri thức, chính là vũ khí mạnh nhất của chúng ta lúc này. Thông tin các ngươi mang về, dù rời rạc, đã giúp ta nhìn rõ hơn âm mưu của hắn và sự mục ruỗng của vương triều. Nếu chúng ta không đoàn kết lại, nếu mỗi làng, mỗi thôn tự chiến đấu một mình, chúng ta sẽ bị nuốt chửng. Chỉ có liên kết, chia sẻ thông tin, và cùng nhau chuẩn bị, chúng ta mới có cơ hội sống sót.”
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mặt trời đã lên cao hơn một chút, những tia nắng vàng óng bắt đầu rọi xuống những ngọn núi Linh Thú Sơn Mạch trùng điệp, vẫn còn ẩn hiện trong sương sớm, hùng vĩ và đầy bí ẩn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy. Mạng lưới tình báo mà hắn đang xây dựng, cái “mạng nhện” mà hắn đã hình dung, sẽ mang đến cả thông tin và nguy hiểm. Sự hợp tác với Bang Hắc Sa, dù cần thiết, cũng sẽ kéo hắn vào những vùng xám của giang hồ, nơi ranh giới giữa thiện và ác trở nên mờ nhạt. Nhưng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải nhìn xa hơn, sâu hơn những gì kẻ thù có thể thấy.
“Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu,” Lâm Dịch quay lại, ánh mắt kiên định. “Hãy chuẩn bị một cuộc họp. Triệu tập tất cả các trưởng thôn, các lãnh đạo địa phương từ các làng lân cận, và cả Binh trưởng Triệu nữa. Sẽ có người nghi ngờ, sẽ có người sợ hãi, nhưng ta phải nói ra sự thật. Ta sẽ công khai cảnh báo về nguy cơ chiến tranh và sự thiếu trách nhiệm của quan phủ. Ta sẽ kêu gọi họ tự lực cánh sinh, đoàn kết lại. Đây là bước đầu tiên để xây dựng một liên minh phòng thủ và thương mại phi chính thức, một pháo đài mà chúng ta có thể dựa vào khi loạn lạc bùng nổ.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu, vẻ mặt căng thẳng giờ đây pha lẫn sự quyết tâm. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Bọn em sẽ sắp xếp ngay.” Hắn biết, một khi Lâm Dịch đã quyết định, thì không có gì có thể lay chuyển được.
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt nàng không chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối, mà còn có một chút lo lắng ẩn sâu. Nàng hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của những gì Lâm Dịch sắp làm. Việc công khai chỉ trích triều đình và Thẩm Đại Nhân có thể mang lại tai họa khôn lường. Nhưng nàng cũng hiểu, trong tình thế hiện tại, đó là con đường duy nhất để họ có thể tự cứu lấy mình. “Lâm Dịch, chàng hãy yên tâm. Mọi việc sẽ được sắp xếp ổn thỏa. Ta sẽ giúp chàng tổng hợp lại tất cả thông tin một cách mạch lạc nhất, để không ai có thể nghi ngờ lời chàng nói.”
Lâm Dịch gật đầu, đôi môi khẽ mím lại. Hắn biết, đây là một canh bạc lớn. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Hắn lẩm bẩm trong nội tâm. “Và chúng ta, phải tự mình giành lấy sự công bằng, và sự sống.” Hắn lại cúi xuống bản đồ, khoanh thêm vài vòng tròn nữa, những vòng tròn của hy vọng và sự sống còn, trên cái nền của một thế giới đang dần chìm vào loạn lạc. Mỗi nét bút đều chứa đựng sự quyết tâm và gánh nặng của một người đang gánh vác số phận của cả một cộng đồng.
---
Buổi trưa, mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh đầu, gay gắt chiếu rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước, khiến không khí trở nên oi bức khó chịu. Dù vậy, tại hội trường làng, một không khí khác còn ngột ngạt hơn đang bao trùm. Đây là một căn nhà gỗ lớn nhất làng, mái tranh đã ngả màu thời gian, tường gỗ nứt nẻ, nhưng bên trong vẫn đủ rộng rãi để chứa hàng chục người. Tiếng côn trùng kêu râm ran từ những bụi cây gần đó, cùng với tiếng trẻ con chơi đùa xa xăm và tiếng gà gáy thỉnh thoảng vọng lại, không thể xua tan được vẻ căng thẳng đang hiện rõ trên gương mặt của những người tụ tập.
Họ là các trưởng thôn, các lãnh đạo địa phương từ mười mấy thôn làng lân cận, những người đã nhận được lời mời khẩn cấp từ Lâm Dịch. Vẻ mặt của họ là một sự pha trộn giữa lo lắng, hoài nghi, và đôi chút tò mò. Nhiều người vẫn còn bàn tán xì xào, không hiểu tại sao Lâm Dịch lại triệu tập một cuộc họp lớn như vậy. Mùi khói gỗ từ các căn bếp gần đó, mùi đất khô nóng và một chút hương thảo dược thoang thoảng từ những bao tải dược liệu mới thu hoạch, tất cả không đủ để làm dịu đi không khí nặng nề.
Trưởng thôn Lão Vương, người đứng đầu một thôn làng nhỏ gần đây, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ và đầy nếp nhăn, đang thì thầm với một trưởng thôn khác. “Không biết Lâm công tử… Lâm Dịch triệu tập chúng ta có việc gì lớn đến thế này? Lại còn dặn dò là chuyện hệ trọng, liên quan đến sinh tử.” Ông ta nuốt nước bọt, đôi mắt liếc nhìn quanh, mang theo vẻ nhút nhát và sợ hãi cố hữu. Ông ta lo sợ những rắc rối sẽ đến, lo sợ thế lực địa phương sẽ để ý, nhưng cũng không dám từ chối lời mời của Lâm Dịch – người mà danh tiếng đã dần vang xa trong vùng.
Binh trưởng Triệu, đại diện cho quan quân địa phương, ngồi ở một vị trí khiêm tốn gần cửa ra vào, nhưng đôi mắt hắn thì không ngừng quan sát mọi người. Dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo nhỏ trên má, hắn luôn mặc giáp trụ gọn gàng, dù bên trong hội trường khá nóng bức. Ánh mắt hắn đầy cảnh giác, nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi và nỗi lo âu. *Lâm Dịch này rốt cuộc muốn làm gì? Hắn dám công khai triệu tập các lãnh đạo địa phương như vậy sao? Hắn có biết làm thế là đối đầu trực tiếp với Thẩm Đại Nhân không? Hay hắn có một kế hoạch điên rồ nào đó?* Hắn vẫn còn nhớ lời anh lính trẻ đã báo cáo về những lời than phiền của mình bị Lâm Dịch biết rõ, và điều đó khiến hắn càng thêm đề phòng.
Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng ở phía trước. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng như một bức tường vững chắc, đôi mắt chất phác nhưng kiên định quét qua đám đông. Trần Nhị Cẩu thì thỉnh thoảng lại đưa tay lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự trung thành tuyệt đối. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và lưng còng, ngồi ở một góc khuất, đôi mắt tinh anh nheo lại, trầm ngâm quan sát mọi diễn biến, như một bức tượng sống động của thời gian và kinh nghiệm.
Thím Ba, một phụ nữ lớn tuổi, dáng người nhỏ nhắn, thích ăn mặc lòe loẹt, đang thì thầm to nhỏ với A Cẩu, một thanh niên gầy gò, vẻ mặt ngốc nghếch. “Nghe nói Lâm Dịch muốn bàn chuyện chiến tranh gì đó. Chắc lại là mấy chuyện trên trời dưới biển. Nhưng mà dạo này, đồ đạc khó mua thật, giá cả thì cứ đội lên như diều gặp gió.” A Cẩu chỉ gật gật đầu, đôi mắt ngây ngô nhìn quanh, lo sợ theo đám đông.
Khi tất cả mọi người đã an vị, Lâm Dịch bước lên bục gỗ đơn sơ ở giữa hội trường. Tiếng xì xào dần lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng đầy chờ đợi, pha lẫn chút căng thẳng. Ánh mắt Lâm Dịch quét qua từng gương mặt, từ những vị trưởng thôn già nua đầy lo lắng, đến những người trẻ tuổi hơn mang vẻ tò mò, và cả ánh mắt cảnh giác của Binh trưởng Triệu. Hắn cảm nhận được sự bất an trong không khí, mùi mồ hôi do căng thẳng và cái oi bức của buổi trưa hè.
“Kính chào các vị trưởng thôn, các vị lãnh đạo địa phương, và Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch cất tiếng. Giọng hắn trầm ấm, không quá to nhưng đủ vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sức nặng khó tả. “Cảm ơn các vị đã không quản ngại đường xa, không ngại cái nắng gay gắt của buổi trưa mà đến đây. Hôm nay, Lâm Dịch có việc hệ trọng muốn cùng các vị thương nghị, một việc liên quan đến vận mệnh của từng người chúng ta, từng gia đình, từng thôn làng, và cả vùng đất biên thùy này.”
Một vài tiếng ho khẽ vang lên. Một số người bắt đầu xích lại gần hơn, cố gắng nghe rõ từng lời của Lâm Dịch. Sự trang trọng trong lời nói của hắn, cùng với vẻ mặt nghiêm nghị, đã khiến nhiều người ý thức được rằng đây không phải là một cuộc họp tầm thường. Lâm Dịch đứng đó, không hùng dũng, không khoa trương, nhưng lại toát lên một khí chất lãnh đạo kiên cường, gánh vác trách nhiệm nặng nề. Hắn biết, để thuyết phục được những con người đã quen với sự phục tùng và nỗi sợ hãi này, hắn cần phải cho họ thấy sự thật trần trụi, và một con đường sống sót. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho giây phút này, không chỉ bằng trí tuệ, mà còn bằng cả trái tim nặng trĩu vì số phận của những người xung quanh.
---
Cái nắng gay gắt của buổi trưa dần chuyển sang chiều tà, nhưng không khí trong hội trường làng vẫn oi bức và căng thẳng. Lâm Dịch đã đứng trên bục gỗ được một lúc lâu, và từng lời hắn nói ra như những mũi tên sắc bén, xuyên thẳng vào tâm can của những người đang lắng nghe. Hắn không nói vòng vo, không che giấu, mà trình bày một cách mạch lạc và có hệ thống những thông tin đã thu thập được, những mảnh ghép mà hắn đã cẩn thận xâu chuỗi lại từ mạng lưới tình báo sơ khai của mình.
“Tình hình biên giới đã đến hồi nguy cấp,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm hùng, vang vọng khắp hội trường. “Những tin tức ta thu thập được từ nhiều nguồn khác nhau, từ những thương nhân nhỏ lẻ, từ những người dân sống gần đồn biên phòng, và cả từ những kênh thông tin không chính thức, đều cho thấy một sự thật đáng sợ: Quân địch đang rục rịch. Chúng không còn là những toán cướp nhỏ lẻ hay những bộ lạc du mục quấy phá nữa. Chúng đang tập kết binh lực, chuẩn bị cho một cuộc tiến công quy mô lớn vào lãnh thổ Đại Hạ.”
Một làn sóng xì xào nổi lên. Một vài trưởng thôn mặt tái mét, bàn tay siết chặt. Thím Ba há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ sợ hãi. A Cẩu thì càng lúc càng co rúm lại.
Lâm Dịch giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người, như muốn khắc sâu vào tâm trí họ từng lời hắn nói. “Nhưng đáng sợ hơn cả quân địch, chính là sự bỏ mặc từ triều đình và sự thối nát của những kẻ chỉ biết lợi dụng loạn lạc để trục lợi. Như Thẩm Đại Nhân!” Hắn dằn mạnh tên của Thẩm Đại Nhân, khiến không khí trong phòng như đông đặc lại. “Hắn ta đã ra lệnh phong tỏa các tuyến đường tiếp tế chính thức đến vùng biên này. Đánh thuế nặng đến mức vô lý lên mọi mặt hàng thiết yếu, khiến cho quân lương của binh sĩ thiếu thốn, lương thực của dân làng cạn kiệt. Hắn ta không phải đang bảo vệ chúng ta, mà là đang cố gắng cô lập chúng ta, làm suy yếu chúng ta, để khi chiến tranh bùng nổ, chúng ta sẽ không còn sức lực để chống cự.”
Hắn rút ra một vài tài liệu phác thảo, những bản đồ đơn giản hóa mà Bạch Vân Nhi đã giúp hắn chuẩn bị. Hắn chỉ vào những con đường bị đánh dấu đỏ. “Đây là những tuyến đường chính, nơi các thương nhân thường qua lại. Giờ đây, chúng đã bị kiểm soát gắt gao. Hàng hóa không thể vào, hàng hóa không thể ra. Chúng ta đang bị bóp nghẹt về kinh tế, bị cắt đứt nguồn sống. Triều đình thì phớt lờ, coi vùng biên này như một cái gai trong mắt, một gánh nặng. Họ không gửi quân tiếp viện, không gửi lương thảo, thậm chí còn cắt giảm cả ngân sách đã ít ỏi cho đồn biên phòng.”
Binh trưởng Triệu, người vẫn giữ vẻ mặt cảnh giác, giờ đây đã gật đầu nhẹ. Ánh mắt hắn phức tạp, pha lẫn sự bất lực và nỗi phẫn uất. Lời Lâm Dịch nói, chính là thực trạng mà hắn đang phải đối mặt mỗi ngày, nhưng không dám công khai. Cái gật đầu của Binh trưởng Triệu, dù nhỏ, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, như một lời xác nhận cho tất cả những gì Lâm Dịch vừa nói.
Một lãnh đạo địa phương, một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón, lắp bắp lên tiếng, “Lâm công tử… lời này e là quá nặng, chúng ta sao dám… dám nói triều đình… và Thẩm Đại Nhân như vậy? Nếu bị phát giác, e là họa diệt môn!” Hắn ta sợ hãi, ánh mắt hoảng loạn liếc nhìn Binh trưởng Triệu.
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt người đó, giọng hắn kiên định, không một chút dao động. “Nặng hay nhẹ, đều là sự thật! Sự thật thì luôn đau lòng, nhưng nó là điều duy nhất chúng ta có thể dựa vào để sống sót. Chúng ta không thể ngồi chờ chết! Không thể chờ triều đình ban ơn, không thể chờ Thẩm Đại Nhân đổi lòng. Hắn sẽ không làm vậy! Nếu chúng ta cứ tiếp tục sợ hãi, cứ tiếp tục nhắm mắt làm ngơ, thì họa diệt môn sẽ không phải là từ lời nói, mà là từ lưỡi dao của quân địch, từ sự đói khát và bệnh tật mà chúng ta tự chuốc lấy.”
Hắn đấm nhẹ xuống mặt bàn gỗ, tạo ra một tiếng động khô khốc, khiến cả hội trường giật mình. “Tự lực cánh sinh, đoàn kết, đó là con đường sống duy nhất của chúng ta! Chúng ta phải tự mình chuẩn bị cho chiến tranh. Phải tự mình tìm kiếm nguồn cung, tự mình xây dựng phòng thủ, tự mình bảo vệ nhau. Ta biết, điều này không dễ dàng. Nhưng còn con đường nào khác ư? Hay các vị muốn con cái mình phải chết đói, gia đình tan nát dưới vó ngựa của quân địch?”
Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là cảnh báo, mà còn là một lời hiệu triệu, một cú hích mạnh mẽ vào tâm lý cam chịu đã ăn sâu vào người dân vùng biên. Hắn không chỉ vẽ ra một bức tranh ảm đạm về tương lai, mà còn đưa ra một hy vọng mong manh, một con đường để nắm lấy số phận của chính mình. Những người tham dự cuộc họp, mỗi người một vẻ, nhưng đều cảm nhận được cái sức nặng của lời nói đó, và cái không khí căng thẳng, oi bức của căn phòng càng làm cho cảm giác nặng nề của trách nhiệm đè nặng lên vai họ. Lâm Dịch, trong khoảnh khắc đó, không còn là một thiếu niên gầy gò, mà là một người lãnh đạo kiên cường, đang gánh vác sứ mệnh của cả một cộng đồng.
---
Hoàng hôn buông xuống, mang theo làn gió nhẹ mát mẻ xua tan đi cái oi bức của buổi chiều, nhưng không khí trong hội trường làng vẫn còn đặc quánh những cảm xúc hỗn độn. Cuộc họp đã kết thúc, và những người tham dự đang dần tản ra, mỗi người mang theo một tâm trạng riêng.
Một số lãnh đạo địa phương, với vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm, đến gần Lâm Dịch, cúi đầu chào và hứa sẽ về thôn làng mình để chuẩn bị. Họ đã bị thuyết phục bởi những lý lẽ sắc bén và sự chân thành của Lâm Dịch. “Lâm công tử nói phải. Triều đình đã bỏ rơi chúng ta. Chúng ta không thể ngồi chờ chết. Lão Trương này sẽ về tập hợp người dân, bắt đầu tích trữ lương thực và gia cố thôn làng. Có gì cần, Lâm công tử cứ sai bảo.” Một vị trưởng thôn tóc bạc nói, giọng ông ta vẫn còn run run, nhưng đã ẩn chứa một ý chí kiên cường mới.
Tuy nhiên, vẫn còn nhiều người ra về với vẻ mặt lo lắng, sợ hãi, cho rằng Lâm Dịch quá liều lĩnh. Họ thì thầm với nhau về việc Lâm Dịch đã “vượt quá giới hạn”, “đối đầu với Thẩm Đại Nhân là tự tìm đường chết”. Thím Ba và A Cẩu nhanh chóng lẫn vào đám đông, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch vì sợ hãi. Họ không dám nói gì, nhưng ánh mắt lẩn tránh đã thể hiện sự hoài nghi và nỗi sợ hãi cố hữu của dân thường trước quyền lực và chiến tranh. Họ vẫn chưa thể thoát khỏi tâm lý cam chịu, vẫn chưa dám tin vào một con đường tự cứu lấy mình.
Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt phức tạp, đến gần Lâm Dịch. Dáng vẻ hắn không còn cứng nhắc như trước, mà pha lẫn sự mệt mỏi và một chút nể trọng. “Lâm công tử… lời ngươi nói không sai. Triệu mỗ cũng đã cảm nhận được điều đó từ lâu. Quân lương thiếu thốn, binh sĩ ăn không đủ no, giáp trụ đã cũ nát. Triều đình thực sự đã bỏ mặc chúng ta.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Nhưng muốn làm được những gì ngươi nói, e là không dễ. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn có tai mắt khắp nơi. Và triều đình… dù mục nát, nhưng vẫn là triều đình. Triệu mỗ sẽ cố gắng trong khả năng của mình. Sẽ cố gắng duy trì trật tự, và nếu có bất kỳ tin tức quan trọng nào, ta sẽ cho người báo cho ngươi biết.”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt kiên định. Hắn hiểu rằng, Binh trưởng Triệu đã đưa ra một lời cam kết ngầm quan trọng. Đây không phải là sự hợp tác hoàn toàn, nhưng là một bước tiến lớn trong việc xây dựng một liên minh không chính thức. “Cảm ơn Binh trưởng Triệu. Chỉ cần Binh trưởng giữ vững vị trí của mình, và cho ta biết những gì ngươi thấy, đó đã là sự giúp đỡ rất lớn rồi. Chúng ta cùng nhau, dù nhỏ bé, nhưng sẽ có thể tạo nên một bức tường chắn.”
Binh trưởng Triệu gật đầu một cái thật mạnh, rồi quay người rời đi, bóng lưng hắn khuất dần trong ánh hoàng hôn.
Lão Hồ, người vẫn ngồi trầm ngâm ở góc khuất, giờ đây chậm rãi đứng dậy, bước đến bên Lâm Dịch. Mái tóc bạc phơ của ông ta lấp lánh dưới ánh nắng chiều tàng. “Lâm Dịch, con đã gieo một h��t giống. Một hạt giống của sự thật và ý chí sống còn. Giờ thì phải xem nó có đâm chồi nảy lộc được không. Con đường phía trước còn nhiều chông gai lắm.” Giọng Lão Hồ trầm ấm, mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. Ông ta vỗ nhẹ lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ hiếm hoi, rồi cũng chậm rãi quay lưng bước đi, hòa vào bóng chiều tà.
Lâm Dịch đứng đó, nhìn những người cuối cùng rời đi. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan gấp trăm lần. Việc Thẩm Đại Nhân sẽ nhận được tin tức về cuộc họp này và sẽ có phản ứng mạnh mẽ là điều không thể tránh khỏi. Hắn sẽ bị coi là một mối đe dọa lớn hơn, và những âm mưu sẽ càng trở nên tàn độc. Nhu cầu cấp thiết về việc phát triển các kỹ thuật phòng thủ và sản xuất tự cung tự cấp trong các thôn làng sẽ tăng lên gấp bội. Và rồi, những thế lực mới, những xung đột nhỏ lẻ sẽ dần xuất hiện khi chiến tranh thực sự trở thành hiện thực.
Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt tuy mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy quyết tâm. “Bạch Vân Nhi, hãy bắt đầu tổng hợp lại danh sách những người cam kết hợp tác và những người còn do dự. Phân loại họ theo mức độ tin tưởng và ảnh hưởng. Và đặc biệt, theo dõi phản ứng của Thẩm Đại Nhân và các thế lực khác trong vùng. Mạng lưới nhện của chúng ta, giờ đây, phải hoạt động hết công suất.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng đã được thay thế bằng sự tập trung cao độ. Nàng hiểu rõ gánh nặng trên vai Lâm Dịch.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát mẻ của gió hoàng hôn mơn man trên da thịt. Mùi đất ẩm sau một ngày dài, mùi thảo dược thoang thoảng từ những cánh đồng xa, cùng mùi gỗ cũ của hội trường, tất cả như nhắc nhở hắn về thực tại khắc nghiệt nhưng cũng đầy sức sống này. Hắn không phải là một vị anh hùng trong truyền thuyết, cũng không mơ mộng về việc thay đổi cả thế giới. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại xuyên không, với một mục tiêu duy nhất: sinh tồn và bảo vệ những người hắn trân trọng.
*Con đường phía trước còn gian nan gấp trăm lần.* Lâm Dịch tự nhủ, trong nội tâm hắn là sự pha trộn giữa nỗi bất an về tương lai và một ý chí chiến đấu không ngừng. *Nhưng ít nhất, chúng ta đã bắt đầu. Hạt giống đã được gieo. Và tri thức, cùng với sự đoàn kết, sẽ là ánh sáng dẫn đường cho chúng ta trong đêm tối loạn lạc sắp tới.* Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sự nặng nề của trách nhiệm, nhưng cũng là sự kiên cường và ý chí không bao giờ khuất phục.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.