Lạc thế chi nhân - Chương 589: Mạng Lưới Nhện: Những Con Mắt Trong Bóng Tối
Đêm đã về khuya, những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen tuyền, như những con mắt vô hình đang dõi theo từng bước đi của hắn. Lâm Dịch ngước nhìn lên, một cảm giác cô đơn và gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn, một người lạc thế, phải tự tạo ra con đường của riêng mình, bằng mọi giá. Hắn bước đi trên con đường đất quen thuộc trở về Thôn Làng. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa nhà dân tỏa ra, mang theo hơi ấm và sự bình yên giả tạo của một buổi tối. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, sự căng thẳng vẫn không hề nguôi. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những hiểm nguy và thử thách khốc liệt trên các tuyến đường bí mật, bao gồm cả khả năng bị phục kích hoặc phát hiện bởi Thẩm Đại Nhân, vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước.
Khi Lâm Dịch trở về căn nhà nhỏ của mình, Bạch Vân Nhi đã ngồi chờ sẵn trong phòng khách chính, ngọn đèn dầu trên bàn tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, đủ để soi rõ vẻ mặt lo âu của nàng. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ rót cho hắn một chén trà nóng. Hương trà thanh đạm lan tỏa trong không gian, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng đang cuộn trào trong huyết quản của Lâm Dịch. Hắn nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. Dù đã khuya, nhưng Lâm Dịch biết, họ không thể nghỉ ngơi. Mạng lưới liên lạc vừa mới thiết lập, cũng như những tuyến đường buôn lậu mạo hiểm, đã ghim vào tâm trí hắn những nỗi lo lắng triền miên. Hắn cần phải chờ đợi. Chờ đợi tin tức từ Trần Nhị Cẩu.
Thời gian trôi qua thật chậm chạp, tựa như dòng sông băng giá. Chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài vườn và tiếng gió lùa qua khe cửa sổ gỗ cũ kỹ làm bầu không khí thêm phần tĩnh mịch. Hắn và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau, không nói lời nào, mỗi người chìm đắm trong những suy nghĩ riêng. Lâm Dịch tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm hờ, nhưng tâm trí hắn vẫn hoạt động không ngừng nghỉ. Hắn đang mường tượng ra hàng trăm kịch bản có thể xảy ra với Nhị Cẩu và những người dân quân. Liệu họ có gặp phải thú dữ không? Hay bị thổ phỉ khác chặn đường? Bang Hắc Sa có đáng tin cậy không? Hắn biết, tin tưởng là một thứ xa xỉ trong cái thế giới loạn lạc này, nhưng đôi khi, không có lựa chọn nào khác.
Mãi đến khi ánh trăng đã dịch chuyển sang đỉnh đầu, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng và đầy thận trọng vang lên. "Là Nhị Cẩu," Bạch Vân Nhi thì thầm, đôi mắt nàng ánh lên sự nhẹ nhõm. Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho nàng mở cửa. Trần Nhị Cẩu bước vào, thân hình lấm lem đất cát và lá cây, trên trán lấm tấm mồ hôi dù trời đã về khuya. Nhưng trên gương mặt có chút ngây ngô của hắn, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ nhanh nhẹn và một chút tự hào. Hắn vội vàng cúi chào Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, rồi lập tức đi thẳng vào vấn đề.
"Đại ca, Bạch cô nương!" Trần Nhị Cẩu hổn hển, nhưng giọng nói vẫn đầy phấn khích. "Bang chủ Hắc Sa đã đồng ý. Hắn nói... hắn nói sẽ hợp tác với chúng ta, trên con đường bí mật qua Linh Thú Sơn Mạch!" Hắn dừng lại một chút, nuốt nước bọt, rồi tiếp tục với vẻ mặt hơi tái đi. "Nhưng... nhưng con đường đó, ca à, nguy hiểm chết người. Nghe nói có cả thú dữ hoành hành, và cả những toán thổ phỉ khác không thuộc Bang Hắc Sa, chúng nó rất hung tợn. Bang chủ Hắc Sa cũng cảnh báo, hắn chỉ có thể đảm bảo một phần lộ trình, còn những nơi hiểm trở hơn thì... phải tự chúng ta lo liệu."
Lâm Dịch không hề tỏ ra ngạc nhiên. Hắn đã dự đoán được điều này. "Nguy hiểm là tất yếu," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm ổn vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, mỗi từ đều được nhấn nhá, như muốn khắc sâu vào tâm trí người đối diện. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua vẻ mặt lo lắng của Nhị Cẩu. "Cái chúng ta cần là biết rõ nguy hiểm đó là gì, từ đâu đến. Bang chủ Hắc Sa có nói rõ về các loại thú dữ thường xuất hiện không? Hay các toán thổ phỉ khác hoạt động ở khu vực nào? Chúng có quy luật gì không?"
Trần Nhị Cẩu gãi đầu, cố gắng nhớ lại từng chi tiết. "Hắn nói... có mấy con sói lớn, và cả gấu núi. Chúng thường xuất hiện vào ban đêm, gần các khe suối. Còn thổ phỉ thì... hắn gọi chúng là 'Huyết Nha Bang', hình như là một bang phái nhỏ hơn, nhưng rất tàn bạo, chuyên cướp bóc những đoàn thương nhân lạc đường. Chúng thường ẩn nấp ở các thung lũng sâu, những nơi có địa hình hiểm trở, rất khó phát hiện."
Bạch Vân Nhi đặt bút lông xuống, nét mặt nghiêm nghị. "Động thái của Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là chặn đường buôn, e rằng hắn muốn cô lập chúng ta hoàn toàn. Hắn không chỉ muốn cắt đứt nguồn cung, mà còn muốn cắt đứt cả hy vọng. Hắn muốn chúng ta phải quỳ gối. Chúng ta cần biết hắn còn âm mưu gì nữa." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được sự lo lắng. "Chỉ dựa vào tuyến đường này, và chỉ dựa vào thông tin từ Bang Hắc Sa, e rằng chưa đủ."
Lâm Dịch gật đầu, đứng dậy, tay gõ nhẹ vào cuốn Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn. Tiếng gõ nhịp nhàng, như tiếng trống trận đang thúc giục. Hắn đi lại quanh bàn, từng bước chân đều đặn, mạnh mẽ. "Ngươi nói đúng, Vân Nhi. Một con nhạn không thể làm nên mùa xuân, một kênh thông tin không thể tạo nên bức tường thành. Thẩm Đại Nhân có tai mắt khắp nơi, hắn có thể phong tỏa mọi con đường chính, nhưng hắn không thể phong tỏa tâm trí con người. Chúng ta cần một mạng lưới."
Hắn dừng lại, nhìn Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ta muốn ngươi tiếp tục giữ liên lạc với Bang Hắc Sa. Nhưng không chỉ là trao đổi hàng hóa. Ngươi hãy thu thập mọi tin tức có thể về những gì xảy ra trên tuyến đường đó. Ai đi qua? Có những sự kiện bất thường nào? Những thổ phỉ đó có quan hệ gì với các thế lực khác không? Ta không muốn chỉ biết 'nguy hiểm', ta muốn biết 'chi tiết nguy hiểm'." Lâm Dịch nhấn mạnh từ "chi tiết", như thể đó là chìa khóa để mở ra cánh cửa sống còn. "Họp tác với Bang Hắc Sa sẽ đẩy chúng ta vào thế giới xám, một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và không có luật lệ rõ ràng. Nhưng ta tin ngươi có thể xử lý được."
Trần Nhị Cẩu đứng thẳng người, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu sẽ cố gắng hết sức." Hắn vỗ nhẹ vào chiếc túi vải đeo bên hông, nơi chứa chiếc Hắc Mộc Lệnh, cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự.
Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy hệ thống hóa tất cả những thông tin mà Nhị Cẩu mang về. Phân tích các mối liên hệ, các điểm yếu của Bang Hắc Sa, và cả những điểm yếu của Huyết Nha Bang. Chúng ta cần hiểu rõ đối tác và đối thủ của mình. Đồng thời, nàng hãy nghĩ cách để tạo ra một vài 'nút' thông tin khác trong các thị trấn lân cận, nơi không bị Thẩm Đại Nhân kiểm soát quá chặt chẽ. Những thương nhân nhỏ lẻ, những người buôn bán vặt vãnh, họ có thể là những con mắt và đôi tai hiệu quả nhất."
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao trùm lấy Thôn Làng Sơn Cước. "Thẩm Đại Nhân đang chơi một ván cờ lớn. Hắn nghĩ rằng chỉ cần cắt đứt đường sống của chúng ta, chúng ta sẽ chết. Nhưng hắn quên rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và trong thời loạn lạc này, thông tin chính là huyết mạch." Hắn thở dài một hơi. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải nhìn thấy được những gì kẻ khác không thấy."
***
Đêm dần trôi về nửa đêm, không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm đặc trưng của núi rừng. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây lướt nhanh, chỉ đủ để phủ một lớp bạc nhợt nhạt lên những mái nhà tranh. Lâm Dịch đang xem xét lại bản đồ khu vực, đánh dấu những điểm có thể là cứ điểm của thổ phỉ hoặc nơi thú dữ thường xuyên lui tới, dựa trên những gì Nhị Cẩu vừa báo cáo. Bạch Vân Nhi thì đang bận rộn ghi chép, sắp xếp lại thông tin về các bang phái giang hồ và các tuyến đường phụ mà họ có thể khai thác.
Đột nhiên, một tiếng gõ cửa khẽ khàng nhưng dứt khoát vang lên. Cả Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đều ngẩng đầu. "Chắc là... người của Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch thì thầm, ánh mắt sắc bén. Hắn đã dự liệu được cuộc gặp này, nhưng không nghĩ nó lại diễn ra nhanh đến vậy. Hắn ra hiệu cho Bạch Vân Nhi nấp vào một góc khuất, đồng thời dập tắt bớt một ngọn đèn dầu, chỉ để lại một nguồn sáng mờ ảo. Cửa mở ra, và một bóng người trẻ tuổi, mặc binh phục bạc màu, khẽ khàng bước vào. Đó là Anh lính trẻ mà Binh trưởng Triệu đã phái đi trước đó. Gương mặt hắn còn non nớt, hiện rõ vẻ mệt mỏi và một chút sợ hãi. Trang bị của hắn sơ sài, chỉ có một thanh kiếm ngắn đeo bên hông và một túi vải nhỏ.
"Bái kiến Lâm đại nhân," Anh lính trẻ khẽ cúi đầu, giọng nói run run. "Binh trưởng Triệu dặn dò, tình hình biên giới có vẻ không ổn, quân địch có dấu hiệu tập kết..." Hắn nói đoạn, cẩn thận đưa ra một mảnh giấy nhỏ được cuộn tròn giấu trong ống tay áo. Mảnh giấy đã ngả màu ố vàng, có lẽ đã được giấu kỹ càng từ lâu.
Lâm Dịch nhận lấy mảnh giấy, ánh mắt hắn lướt nhanh qua hàng chữ viết tay nguệch ngoạc. Đó là một báo cáo ngắn gọn về việc quân Hung Nô đang tăng cường tuần tra, số lượng quân lính của chúng xuất hiện ngày càng nhiều ở các tiền đồn, và có dấu hiệu của các đội do thám đã xâm nhập sâu hơn vào lãnh thổ Đại Hạ. Bên cạnh đó, Binh trưởng Triệu còn nhắc đến việc nguồn cung quân lương từ Thành Thiên Phong đã bị cắt giảm đáng kể, khiến binh lính trong đồn gác gặp nhiều khó khăn. Điều này càng làm áp lực lên Binh trưởng Triệu gia tăng gấp bội, đúng như Lâm Dịch đã dự đoán.
Lâm Dịch đọc xong, không chút do dự, hắn đặt mảnh giấy lên ngọn đèn dầu. Ngọn lửa lập tức bén vào giấy, nuốt chửng từng chữ cái, biến chúng thành tro tàn bay lất phất trong không khí lạnh lẽo. Hành động dứt khoát của Lâm Dịch khiến Anh lính trẻ giật mình, nhưng cũng phần nào yên tâm về sự bí mật.
"Ngươi là người đáng tin cậy," Lâm Dịch nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt hơi bỡ ngỡ của Anh lính trẻ. "Binh trưởng Triệu đã đặt niềm tin vào ngươi, và ta cũng vậy. Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ rất tốt." Lâm Dịch dừng lại một chút, như để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí người lính trẻ. "Giờ đây, ta có một nhiệm vụ khác cho ngươi, một nhiệm vụ quan trọng không kém. Nó liên quan đến an nguy của toàn bộ binh lính ở biên giới, và cả những người dân vô tội."
Anh lính trẻ nuốt khan, gật đầu lia lịa. "Lâm đại nhân cứ phân phó, tiểu nhân nguyện dốc hết sức."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, trầm tư một lát. Hắn không muốn đặt quá nhiều gánh nặng lên vai một người lính trẻ, nhưng đây là cơ hội tốt để gieo mầm cho mạng lưới tình báo mà hắn đang khao khát. "Nếu có bất kỳ điều gì bất thường trong doanh trại hay về Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch nói, giọng nói nhỏ lại, chỉ đủ để hai người nghe thấy. "Bất kỳ sự thay đổi nào trong lệnh cấp trên, bất kỳ động thái lạ lùng nào của quan lại hay thái độ của binh lính... hoặc nếu ngươi nghe được bất cứ lời đồn đại gì về Thẩm Đại Nhân hoặc Thành Thiên Phong, hãy tìm cách báo cho ta bằng kênh này." Hắn chỉ vào một viên đá nhỏ đặt trên bệ cửa sổ. "Đặt tin tức vào đó, ta sẽ có người đến lấy. Nhớ kỹ, tuyệt đối không đư��c để ai biết về chuyện này. Kể cả Binh trưởng Triệu, cũng không cần biết quá nhiều chi tiết về phương thức liên lạc của chúng ta. An nguy của binh lính và dân chúng đều trông cậy vào đó."
Anh lính trẻ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự nghiêm túc và một chút lo sợ. "Tiểu nhân đã rõ. Tiểu nhân sẽ không làm Lâm đại nhân thất vọng." Hắn ghi nhớ từng lời dặn dò, cảm thấy một trọng trách lớn lao đang đè nặng lên vai mình. Hắn biết, việc này nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lời nói của Lâm Dịch, ánh mắt kiên định của hắn, đã truyền cho hắn một niềm tin mãnh liệt.
"Ngươi có thể về rồi," Lâm Dịch nói, vỗ nhẹ lên vai Anh lính trẻ. "Hãy nghỉ ngơi thật tốt. Và nhớ, cẩn trọng trong từng lời nói, từng hành động."
Anh lính trẻ khẽ cúi chào lần nữa, rồi lặng lẽ rút lui vào màn đêm, bóng dáng mờ dần như một bóng ma. Tiếng bước chân của hắn nhanh chóng tan biến, để lại trong căn phòng một sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Bạch Vân Nhi từ góc khuất bước ra, ánh mắt nàng đầy vẻ suy tư.
"Hắn còn quá trẻ," nàng khẽ nói, giọng mang theo chút xót xa. "Liệu chúng ta có đang đẩy hắn vào hiểm nguy?"
Lâm Dịch thở dài, ngồi phịch xuống ghế. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Vân Nhi. Và trong loạn lạc, không có ai là hoàn toàn an toàn. Chúng ta không có nhiều lựa chọn. Hắn là một người đáng tin cậy, và Binh trưởng Triệu đã chọn hắn. Quan trọng là chúng ta phải cho hắn một mục tiêu, một lý do để chiến đấu, không phải vì danh lợi mà vì sự sống còn của những người xung quanh." Lâm Dịch nhìn ngọn đèn dầu đang cháy liu riu, ánh sáng lay động như số phận mong manh của Thôn Làng. "Chúng ta cần những con mắt và đôi tai ở khắp mọi nơi, những người sẵn sàng hành động vì một lý do chính đáng. Và điều đó, ta phải xây dựng từng chút một."
***
Sáng sớm, ánh bình minh rạng rỡ xuyên qua rèm cửa sổ, đánh thức Lâm Dịch. Tiếng gà gáy từ xa vọng lại, tiếng dao thớt lạch cạch từ nhà bếp, và mùi khói gỗ lẫn mùi thức ăn mới nấu lan tỏa trong không khí, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu ở Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch uống chén trà nóng, cảm nhận vị chát quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng. Hắn ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bình dị của làng quê. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, những con đường đất quen thuộc, và những gương mặt chất phác của người dân đang bắt đầu một ngày lao động mới. Vẻ bình yên này, hắn biết, thật mong manh.
Tâm trí Lâm Dịch không ngừng suy nghĩ về mạng lưới tình báo mà hắn đang cố gắng xây dựng. Thẩm Đại Nhân có tai mắt khắp nơi, mình cũng cần có. Nhưng không phải là những kẻ phô trương, mà là những bóng ma lặng lẽ, những con mắt vô hình. Hắn cần những người không ai ngờ tới, những người có thể hòa mình vào cuộc sống thường nhật mà không gây chú ý.
Lão Hồ, người đàn ông gầy gò với bộ râu dài bạc phơ, luôn ngồi ở quán trà đầu làng, nhâm nhi chén trà và nghe ngóng mọi chuyện. Hắn là một kho tàng tin tức sống, dù có thể không chính xác hoàn toàn. Những lời đồn đại, những câu chuyện phiếm, đôi khi lại chứa đựng những mảnh ghép quan trọng. Lâm Dịch đã từng nói chuyện với Lão Hồ vài lần, và hắn nhận thấy, dưới vẻ ngoài lề mề, Lão Hồ có một đôi tai rất thính và một trí nhớ đáng kinh ngạc. Liệu có thể biến Lão Hồ thành một "nút" thông tin mà không khiến hắn nhận ra? Chỉ cần khéo léo gieo vào hắn một vài câu hỏi, hoặc nhờ hắn "chú ý" đến một vài chi tiết nhỏ.
Rồi đến những thương nhân nhỏ lẻ, những người gánh gồng hàng hóa đi khắp nơi. Họ không chỉ mang theo hàng hóa mà còn mang theo tin tức. Từ những thị trấn nhỏ ven sông, đến những làng mạc hẻo lánh trong núi, họ là những người tiếp xúc với nhiều tầng lớp xã hội nhất. Mã Đại Ca, người đã báo tin về việc phong tỏa thương lộ, là một ví dụ điển hình. Hắn có thể không phải là một chiến binh hay một chính trị gia, nhưng hắn là một "cầu nối" vô giá. Lâm Dịch cần tìm kiếm thêm những Mã Đại Ca khác, những người sẵn sàng chia sẻ thông tin để đổi lấy sự bảo vệ hoặc một chút lợi ích nhỏ.
Ngay cả những người bán hàng rong, những bà lão gánh rau ra chợ huyện, hay những người thu mua dược liệu trong rừng. Họ là những người ít bị để ý nhất, nhưng lại có thể tiếp cận được những thông tin mà người khác không thể. Một lời than vãn về giá cả, một câu chuyện phiếm về quan lại, một tin tức về một sự kiện bất thường ở vùng xa xôi... tất cả đều có thể là mảnh ghép quan trọng.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình dung về tấm mạng nhện khổng lồ mà hắn đang cố gắng dệt nên. Mỗi sợi tơ là một con đường liên lạc, mỗi giao điểm là một "tai mắt". Nó không cần phải là một tổ chức hùng mạnh với những gián điệp chuyên nghiệp. Nó chỉ cần là một tập hợp những con người bình thường, được thúc đẩy bởi sự tin tưởng vào Lâm Dịch và khao khát được sống. Họ sẽ cung cấp những mảnh ghép rời rạc, và nhiệm vụ của hắn, cùng với Bạch Vân Nhi, là ghép nối chúng lại thành một bức tranh toàn cảnh, một bức tranh rõ nét về động thái của Thẩm Đại Nhân, về tình hình biên giới, và về những thế lực mới nổi đang âm thầm trỗi dậy trong loạn lạc.
"Đây là một cuộc chiến không tiếng súng," Lâm Dịch tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn xa xăm, nơi những ngọn núi Linh Thú Sơn Mạch vẫn còn ẩn hiện trong sương sớm. "Và tri thức, chính là vũ khí tối thượng của ta." Hắn biết, mạng lưới này sẽ mang lại nhiều nguy hiểm cho những người tham gia, nhưng nó là điều cần thiết. Sự hợp tác với Bang Hắc Sa sẽ dần trở nên sâu rộng hơn, kéo anh vào những vùng xám của giang hồ, nơi ranh giới giữa thiện và ác trở nên mờ nhạt. Thông tin từ mạng lưới này sẽ không chỉ giúp Lâm Dịch đối phó với Thẩm Đại Nhân, mà còn có thể hé lộ những âm mưu lớn hơn, những thế lực tu hành ẩn mình mà hắn vẫn luôn cảm nhận được sự tồn tại.
Lâm Dịch đứng dậy, hít thở một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm. Mùi đất ẩm sau đêm, mùi gỗ thông, và một chút hương hoa dại phảng phất. Hắn biết, một cuộc tấn công bất ngờ hoặc một tình huống nguy hiểm trên tuyến đường buôn lậu mới là điều không thể tránh khỏi. Mạng lưới tình báo sơ khai này sẽ là thử thách đầu tiên, và hắn phải đảm bảo nó đủ mạnh mẽ để chống chịu.
Hắn đi về phía bàn làm việc, nơi cuốn Cẩm Nang Kế Sách vẫn đang mở. Bên cạnh đó là bản đồ khu vực, giờ đây đã được đánh dấu chi chít những chấm nhỏ và những đường nét đứt đoạn, tượng trưng cho những "nút" và "sợi tơ" trong mạng lưới của hắn. Lâm Dịch cầm bút lông, bắt đầu phác thảo những ghi chú mới. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm bẩm, mỗi nét bút đều chứa đựng sự quyết tâm và gánh nặng của một người đang gánh vác số phận của cả một cộng đồng. "Và để sinh tồn, ta phải nhìn xa hơn, sâu hơn những gì kẻ thù có thể thấy."
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.