Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 588: Thương Lộ Phong Tỏa: Mưu Kế Dưới Ánh Nến

Tiếng mưa đêm qua đã ngớt, nhưng không khí vẫn còn vương vấn hơi ẩm lạnh lẽo, bao trùm Thôn Làng Sơn Cước trong một màn sương mù mỏng manh, tựa như tấm màn che giấu đi những lo toan đang gặm nhấm tâm trí Lâm Dịch. Hắn thức dậy sớm, ánh mắt còn hằn lên chút mệt mỏi sau một đêm trằn trọc suy nghĩ về mật hàm từ Binh trưởng Triệu. Cuộc tấn công tổng lực sắp xảy ra, và cái bóng của Thẩm Đại Nhân – kẻ thù nội bộ – lại càng khiến tình hình thêm rối ren. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ để yên cho hắn và vùng đất này.

Cánh cửa gỗ khẽ mở, một bóng người vội vã bước vào, mang theo hơi lạnh và mùi đất ẩm. Đó là Mã Đại Ca, thương nhân to lớn, phong trần, nhưng hôm nay gương mặt anh ta lại hằn rõ vẻ tức giận và lo lắng. Những nếp nhăn sâu trên trán như càng đậm thêm, đôi mắt vốn sáng sủa giờ lại ánh lên sự bất lực. Anh ta không chờ Lâm Dịch lên tiếng, đã vội vã cất lời, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ bức bối.

“Lâm công tử, tình hình này không ổn rồi! Thẩm Đại Nhân ra lệnh phong tỏa, đánh thuế nặng gấp mấy lần, lại còn chặn cả đường đi của chúng tôi… Hàng hóa không thể vào, cũng không thể ra được!” Mã Đại Ca vừa nói, vừa vung tay trong không khí, như muốn xua đi sự tức tối đang trào dâng trong lòng. Chiếc áo vải thô nhuộm màu bùn đất, dường như đã trải qua một đêm dài bôn ba. Mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi ngựa và bụi đường từ người anh ta lan tỏa trong căn phòng làm việc giản dị của Lâm Dịch, vốn chỉ có mùi khói gỗ ấm áp và mùi giấy cũ.

Lâm Dịch vẫn ngồi yên sau bàn, thân hình gầy gò của hắn như bị nuốt chửng bởi chiếc áo choàng thô sơ. Khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự trầm tư khó đoán. Hắn nhìn Mã Đại Ca, ánh mắt không hề dao động, chỉ gật đầu một cách chậm rãi, ra hiệu cho đối phương bình tĩnh lại. Hắn đã đoán trước được động thái này của Thẩm Đại Nhân, chỉ là không ngờ nó lại đến nhanh đến vậy, ngay sau khi liên minh ngầm với Binh trưởng Triệu vừa mới hình thành. Một sự trùng hợp đến đáng sợ, hay Thẩm Đại Nhân đã sớm nắm được ý đồ của hắn?

“Chi tiết thế nào?” Lâm Dịch lên tiếng, giọng điệu trầm tĩnh, nhưng từng lời nói lại chứa đựng một sức nặng lạ thường, đủ để trấn an Mã Đại Ca đang mất bình tĩnh. “Hắn phong tỏa những tuyến đường nào? Mặt hàng nào bị ảnh hưởng nghiêm trọng nhất?” Hắn cầm lấy một cây bút lông, chấm vào nghiên mực, chuẩn bị ghi chép. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi cũng đã có mặt, nàng lặng lẽ rót một chén trà nóng cho Mã Đại Ca, ánh mắt thông minh, sắc sảo của nàng chăm chú lắng nghe. Vóc dáng thon thả của nàng nổi bật trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo.

Mã Đại Ca hớp một ngụm trà nóng, hơi ấm xua đi một phần cái lạnh và sự căng thẳng trong người anh ta. “Hầu hết các con đường chính dẫn vào và ra khỏi khu vực biên thùy đều bị kiểm soát chặt chẽ. Đặc biệt là những tuyến đường từ Thành Thiên Phong. Hắn điều thêm lính canh, thiết lập nhiều trạm kiểm soát hơn, và thẳng tay tịch thu hàng hóa nếu không đóng đủ thuế cắt cổ. Ngay cả những chuyến hàng lương thực thiết yếu cũng không được tha. Từ vải vóc, muối, đến dược liệu… cái gì cũng bị ảnh hưởng. Giá cả đã đội lên gấp mấy lần chỉ trong một đêm. Các thương lái nhỏ thì đã bỏ chạy cả rồi, chỉ còn những người cố gắng cầm cự.”

Trần Nhị Cẩu, vừa bước vào phòng với một chồng tài liệu trên tay, nghe vậy liền bực tức đập tay xuống bàn. “Thẩm Đại Nhân đúng là đồ cáo già! Hắn muốn bóp nghẹt chúng ta sao?” Khuôn mặt có chút ngây ngô của Nhị Cẩu giờ đây lộ rõ vẻ căm phẫn. Mặc dù vẫn còn trẻ, nhưng hắn đã sớm hiểu được sự tàn nhẫn của thế giới này.

Lâm Dịch không trả lời Nhị Cẩu ngay, hắn chỉ nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn đang suy nghĩ. Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần muốn làm khó hắn, mà là muốn cắt đứt huyết mạch kinh tế của Thôn Làng Sơn Cước, muốn cô lập vùng đất này, khiến nó không thể tự cung tự cấp. Trong bối cảnh chiến tranh biên giới sắp bùng nổ, đây chính là đòn chí mạng. Không có hàng hóa, vật tư, dân làng sẽ đói khổ, quân lính sẽ thiếu thốn. Hắn biết rõ điều này hơn ai hết. “Kẻ địch không chỉ ở bên ngoài, mà còn ở bên trong.” Lời của Binh trưởng Triệu lại vang vọng trong tâm trí hắn. Đây chính là minh chứng rõ nhất.

“Vậy còn những thương lộ nhỏ hơn, những con đường mòn qua núi thì sao?” Lâm Dịch hỏi, ánh mắt hắn di chuyển đến tấm bản đồ cũ kỹ treo trên tường, nơi những đường nét nhấp nhô của Linh Thú Sơn Mạch được phác thảo một cách sơ sài.

Mã Đại Ca lắc đầu ngao ngán. “Những con đường đó thì hiểm trở vô cùng, lại toàn là ổ của thổ phỉ và linh thú. Trước đây thỉnh thoảng có vài người liều mạng thử, nhưng hầu hết đều không trở về. Hơn nữa, lượng hàng hóa vận chuyển được cũng chẳng đáng là bao. Không đủ để nuôi sống cả một thôn làng đâu, Lâm công tử.”

Lâm Dịch gật đầu, vẻ mặt trầm tư. Hắn hiểu ý Mã Đại Ca. Tuyến đường chính bị phong tỏa thì tổn thất nặng nề, nhưng tuyến đường phụ thì lại quá nguy hiểm và kém hiệu quả. Đây là một thế khó mà Thẩm Đại Nhân đã giăng ra. Hắn ngước nhìn Mã Đại Ca, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải. “Mã Đại Ca, ta hiểu. Nhưng chúng ta không thể ngồi yên. Ngươi cứ tiếp tục thu thập thông tin, xem xét các động thái tiếp theo của Thẩm Đại Nhân và các trạm kiểm soát. Cứ cố gắng duy trì các hoạt động nhỏ lẻ nếu có thể, ta sẽ tìm cách giải quyết.” Hắn trấn an, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.

Mã Đại Ca nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt anh ta có chút hoài nghi, nhưng rồi lại là sự tin tưởng. Anh ta đã chứng kiến Lâm Dịch xoay chuyển nhiều tình thế khó khăn đến mức tưởng chừng không lối thoát. “Vâng, Lâm công tử. Tôi sẽ cố gắng hết sức.” Anh ta đứng dậy, cúi đầu chào rồi rời đi, mang theo một phần gánh nặng nhưng cũng có thêm chút hy vọng.

Sau khi Mã Đại Ca rời đi, không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn. Tiếng gà gáy từ xa vọng lại, tiếng trẻ con chơi đùa ngoài sân vẫn bình yên, nhưng đối với Lâm Dịch, đó chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy cơn bão sắp ập đến. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, ưu tiên đó đang bị đe dọa nghiêm trọng.

***

Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt cố gắng xuyên qua lớp mây dày, nhưng không khí vẫn se lạnh, như báo hiệu một sự thay đổi lớn. Trong căn phòng kín của Lâm Dịch, tấm bản đồ vùng biên giới được trải rộng trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn dầu hắt lên những đường nét uốn lượn của núi sông. Mùi mực cũ từ sách và mùi ẩm mốc của giấy quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của sự suy tư và tính toán.

Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đang vây quanh tấm bản đồ. Trên bàn còn có thêm một bức thư khẩn từ Trương Quản Sự, đại diện thương hội. Bức thư này xác nhận một cách không thể nghi ngờ về ý đồ của Thẩm Đại Nhân: hắn không chỉ muốn làm khó, mà là muốn bóp nghẹt hoàn toàn con đường thương mại của vùng biên. Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng tình hình biên giới căng thẳng để hợp thức hóa việc siết chặt kiểm soát, biến nó thành một công cụ chính trị để cô lập Lâm Dịch và Thôn Làng Sơn Cước.

“Mục đích của Thẩm Đại Nhân rất rõ ràng,” Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt sắc như dao. Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ lên một vị trí trên bản đồ, nơi các tuyến đường chính dẫn ra khỏi Thôn Làng. “Hắn muốn cắt đứt huyết mạch kinh tế của chúng ta. Nếu không có hàng hóa, vật tư, dân làng sẽ khó khăn, và cả quân lính của Binh trưởng Triệu cũng sẽ bị ảnh hưởng. Đây là một đòn hiểm, đánh vào căn cơ của sự sống còn.” Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, người đang trầm ngâm.

Bạch Vân Nhi gật đầu, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu ánh đèn dầu. “Đúng vậy. Các thương nhân lớn đã ngừng giao dịch, các chuyến hàng nhỏ thì bị chặn. Nếu cứ tiếp diễn, chỉ trong vài tuần, chúng ta sẽ cạn kiệt lương thực và dược liệu dự trữ. Việc duy trì cuộc sống thường ngày của dân làng, chưa kể đến việc chuẩn bị cho chiến tranh, sẽ trở thành một thách thức không tưởng.” Nàng nói, giọng điệu rõ ràng, dứt khoát, đi thẳng vào vấn đề. “Chúng ta cần tìm tuyến đường mới, nhưng vùng núi Linh Thú Sơn Mạch rất hiểm trở, lại có nhiều thổ phỉ và linh thú. Giang hồ cũng không phải là nơi dễ tin tưởng.”

Trần Nhị Cẩu nghe vậy, liền siết chặt nắm đấm. “Đại ca, cứ giao cho Nhị Cẩu, dù nguy hiểm đến mấy, Nhị Cẩu cũng sẽ tìm được đường!” Vẻ mặt hắn đầy kiên quyết, đôi mắt sáng lên một sự quyết tâm không hề che giấu. Hắn hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Dịch và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bảo vệ Thôn Làng.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười nhạt nhưng ấm áp dành cho sự trung thành của Nhị Cẩu. “Ta biết ngươi dũng cảm, Nhị Cẩu. Nhưng đây không chỉ là sự dũng cảm đơn thuần.” Hắn mở ra một cuốn sách cũ kỹ đặt bên cạnh, đó chính là Cẩm Nang Kế Sách mà hắn vẫn luôn cất giữ cẩn thận. Những trang giấy đã ngả màu thời gian, nhưng tri thức bên trong thì vẫn nguyên vẹn giá trị.

Hắn lướt qua những dòng chữ, những biểu đồ, những phân tích về chiến lược quân sự và kinh tế trong thời loạn. “Thẩm Đại Nhân muốn chúng ta suy yếu, muốn chúng ta khuất phục. Nhưng hắn quên mất rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự kiên cường của con người trong nghịch cảnh là thứ không thể bị đánh bại dễ dàng.” Hắn dừng lại ở một chương về “Thương lộ bí mật và liên minh trong bóng tối”. “Chúng ta không thể đối đầu trực diện với hắn trên các tuyến đường chính. Chúng ta phải tìm cách lách luật, phải đi con đường mà hắn không ngờ tới, hoặc không thể kiểm soát hoàn toàn.”

Lâm Dịch chỉ vào Linh Thú Sơn Mạch trên bản đồ. “Đúng là Linh Thú Sơn Mạch hiểm trở, nhưng đó cũng là cơ hội của chúng ta. Hắn sẽ không đủ quân lực để kiểm soát toàn bộ ngọn núi. Chúng ta phải tìm ra những con đường mòn ít người biết, những khe núi hiểm trở, những lối đi mà thổ phỉ cũng phải dè chừng.”

Bạch Vân Nhi cau mày. “Nhưng nguy hiểm là không thể tránh khỏi. Thổ phỉ, linh thú, chưa kể đến khả năng bị quân của Thẩm Đại Nhân phát hiện. Chi phí vận chuyển sẽ rất cao, và rủi ro mất hàng cũng không nhỏ.” Nàng phân tích một cách thực tế, không hề che giấu những khó khăn.

“Đúng vậy. Nhưng không còn lựa chọn nào khác.” Lâm Dịch đáp, ánh mắt hắn lấp lánh sự quyết đoán. “Chúng ta sẽ phải chấp nhận rủi ro. Tuy nhiên, chúng ta sẽ giảm thiểu nó bằng cách sử dụng mạng lưới của mình.” Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi nhớ Bang Hắc Sa chứ? Chúng ta đã từng có giao hảo với một vài nhóm nhỏ của họ khi giải quyết chuyện ở làng bên. Họ là những người sống trong bóng tối, quen thuộc với những con đường hiểm trở nhất, và họ cũng không ưa Thẩm Đại Nhân.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. “Nhớ chứ đại ca! Có vài người anh em của Hắc Sa Bang còn nợ ân tình của chúng ta. Nhưng họ là giang hồ… liệu có đáng tin không?”

“Trong thời loạn, lòng tin là thứ mong manh nhất, nhưng đôi khi, lại là thứ duy nhất ta có thể dựa vào.” Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm. “Chúng ta sẽ không đặt hoàn toàn niềm tin vào họ, nhưng sẽ tận dụng mối quan hệ đó. Chúng ta cần sự am hiểu của họ về vùng núi, về các thế lực ẩn mình trong đó. Ta sẽ phác thảo một kế hoạch. Nhị Cẩu, ngươi sẽ là người tiên phong.”

Hắn bắt đầu phác thảo một lộ trình trên bản đồ, chỉ ra một con đường mòn nhỏ xuyên qua một khe núi hẹp, gần biên giới của Linh Thú Sơn Mạch. “Đây là một con đường mòn mà ta đã tìm hiểu được từ những ghi chép cũ. Nó hiểm trở, ít người qua lại. Nhiệm vụ của ngươi là dẫn một đội nhỏ dân quân tin cẩn, thăm dò con đường này. Quan trọng nhất, ngươi phải tìm cách liên lạc với nhóm Bang Hắc Sa mà ta đã nói. Ngươi sẽ mang theo tín vật này.” Lâm Dịch lấy ra một chiếc Hắc Mộc Lệnh nhỏ, chạm khắc tinh xảo, từ trong ngực áo. Chiếc lệnh bài này là thứ đã giúp hắn tạo dựng được chút uy tín trong giới giang hồ, sau một vài lần hỗ trợ họ giải quyết các vấn đề liên quan đến quan phủ.

“Chúng ta sẽ đưa ra một lời đề nghị. Họ giúp chúng ta vận chuyển hàng hóa qua những con đường này, đổi lại, chúng ta sẽ cung cấp cho họ lương thực, dược liệu, và có thể là cả thông tin tình báo về động thái của Thẩm Đại Nhân. Đây là một sự hợp tác đôi bên cùng có lợi, nhưng cũng đầy rủi ro.” Lâm Dịch giải thích, ánh mắt hắn quét qua Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu. “Chúng ta phải cẩn trọng, không để Thẩm Đại Nhân phát hiện ra tuyến đường này. Nếu bị phát hiện, không chỉ tuyến đường bị cắt, mà những người tham gia cũng sẽ gặp nguy hiểm.”

Bạch Vân Nhi thở dài. “Đây là một canh bạc lớn, nhưng có lẽ là canh bạc duy nhất chúng ta có thể đặt cược lúc này. Ta sẽ phụ trách việc tính toán chi phí, lượng hàng hóa, và chuẩn bị các phương án dự phòng.”

“Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ không làm ngài thất vọng!” Trần Nhị Cẩu dõng dạc nói, vẻ mặt hăng hái. Hắn cảm thấy mình được tin tưởng, được giao phó một nhiệm vụ quan trọng, và điều đó khiến hắn phấn chấn.

Lâm Dịch gật đầu. “Nhớ kỹ, hành sự phải cẩn trọng. Tránh gây sự, mục tiêu chính là thăm dò và liên lạc. Ta sẽ không ép buộc bất kỳ ai tham gia, nhưng đây là vì sự sống còn của tất cả chúng ta.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Từ giờ trở đi, những con đường bí mật qua Linh Thú Sơn Mạch sẽ trở thành huyết mạch mới của Thôn Làng Sơn Cước, và cũng là những con đường đầy rẫy hiểm nguy. Hắn biết, con đường này đầy rẫy nguy hiểm, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một phần chân trời rồi nhanh chóng bị màn đêm nuốt chửng. Không khí se lạnh dần bao trùm lấy Thôn Làng Sơn Cước, và những tiếng côn trùng rả rích bắt đầu cất lên từ những bụi cây rậm rạp xung quanh. Lâm Dịch, cùng với Trần Nhị Cẩu và vài người dân quân tin cẩn, đang đứng ở bìa rừng, nơi bắt đầu con đường mòn dẫn vào Linh Thú Sơn Mạch. Bóng tối hun hút của những tán cây cổ thụ cao vút như những bàn tay khổng lồ vươn ra, nuốt chửng mọi ánh sáng cuối cùng của ban ngày.

“Nhớ kỹ, hành sự phải cẩn trọng. Tránh gây sự, mục tiêu chính là thăm dò và liên lạc.” Lâm Dịch nhắc lại, giọng nói trầm ổn vang vọng trong bóng đêm tĩnh mịch, mỗi từ đều được nhấn nhá, như muốn khắc sâu vào tâm trí những người lính. Hắn nhìn từng người một, ánh mắt sắc bén quét qua những gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Trang phục của họ đều là màu sẫm, thô sơ, giúp họ dễ dàng hòa mình vào bóng đêm. Mùi đất ẩm, lá mục và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của rừng sâu phả vào mũi, khiến không khí thêm phần nặng nề.

Trần Nhị Cẩu, vẫn với vẻ hăng hái thường thấy, gật đầu chắc nịch. “Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ không làm ngài thất vọng!” Hắn vỗ nhẹ vào chiếc túi vải đeo bên hông, nơi chứa chiếc Hắc Mộc Lệnh mà Lâm Dịch đã giao. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn lồng được che chắn cẩn thận, gương mặt Nhị Cẩu hiện rõ vẻ quyết đoán.

Lâm Dịch không đi sâu vào trong rừng cùng họ. Vai trò của hắn là người chỉ huy, người vạch ra kế hoạch, chứ không phải người trực tiếp đối đầu với mọi hiểm nguy. Hắn cần giữ mình an toàn để tiếp tục lãnh đạo. Hắn nhìn theo bóng lưng của Nhị Cẩu và những người dân quân, cho đến khi họ hoàn toàn biến mất trong bóng tối dày đặc của rừng sâu. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ dần tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió lùa qua kẽ lá, nghe như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa đang kể lại những câu chuyện bí ẩn.

Trong thâm tâm, Lâm Dịch không khỏi dấy lên một nỗi lo lắng. Con đường này đầy rẫy nguy hiểm, đó là điều chắc chắn. Thổ phỉ không chỉ cướp bóc mà còn có thể giết người không gớm tay. Linh thú thì hung tợn, có thể tấn công bất cứ lúc nào. Nhưng hắn biết, không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết. Sự sống còn của Thôn Làng Sơn Cước, của những người hắn trân trọng, đang phụ thuộc vào những chuyến đi mạo hiểm như thế này.

Hắn nhớ lại lời của Binh trưởng Triệu: “kẻ địch không chỉ ở bên ngoài, mà còn ở bên trong.” Thẩm Đại Nhân đang tìm mọi cách để bóp nghẹt họ, để Lâm Dịch phải khuất phục. Nhưng hắn sẽ không để điều đó xảy ra. Hắn sẽ dùng tri thức, mưu lược và cả những mối quan hệ “ngầm” với giang hồ để chống lại sự áp bức này. Cuộc chiến không chỉ diễn ra trên chiến trường biên giới, mà còn là cuộc chiến kinh tế, một cuộc chiến cân n��o giữa hắn và Thẩm Đại Nhân.

Ánh mắt Lâm Dịch lướt qua những ngọn núi đen kịt phía xa, nơi những bí ẩn về thế lực tu hành và linh khí mỏng manh vẫn còn là một bức màn che phủ. Hắn biết, trong loạn lạc này, những thế lực mới nổi sẽ xuất hiện, và cuộc chiến tranh giành quyền lực sẽ ngày càng khốc liệt. Những con đường thương mại bí mật này, một khi được thiết lập, không chỉ là huyết mạch của Thôn Làng mà còn có thể là cầu nối đến những thế lực giang hồ khác, những người cũng đang tìm kiếm sự ổn định và lợi ích trong cái thế giới hỗn loạn này. Sự hợp tác sâu rộng hơn và mang tính “ngầm” với Bang Hắc Sa hoặc các thế lực giang hồ khác, đẩy Lâm Dịch vào thế giới xám, một thế giới mà hắn chưa từng nghĩ mình sẽ phải dấn thân vào.

Hắn quay người, bước đi trên con đường đất quen thuộc trở về Thôn Làng. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa nhà dân tỏa ra, mang theo hơi ấm và sự bình yên giả tạo của một buổi tối. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, sự căng thẳng vẫn không hề nguôi. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những hiểm nguy và thử thách khốc liệt trên các tuyến đường bí mật, bao gồm cả khả năng bị phục kích hoặc phát hiện bởi Thẩm Đại Nhân, vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước. Binh trưởng Triệu có thể sẽ phải đối mặt với áp lực lớn hơn khi nguồn cung từ chính quyền bị cắt giảm, càng khiến ông ta cần đến sự hỗ trợ của Lâm Dịch. Sự gia tăng tầm quan trọng của việc tự chủ về sản xuất và tài nguyên trong Thôn Làng Sơn Cước để giảm bớt sự phụ thuộc vào bên ngoài, cũng là một điều hắn cần phải tính đến.

Đêm đã về khuya, những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen tuyền, như những con mắt vô hình đang dõi theo từng bước đi của hắn. Lâm Dịch ngước nhìn lên, một cảm giác cô đơn và gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn, một người lạc thế, phải tự tạo ra con đường của riêng mình, bằng mọi giá.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free