Lạc thế chi nhân - Chương 586: Lời Khuyên Biên Cương: Gặp Gỡ Binh Trưởng Triệu
Bạch Vân Nhi khẽ thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi nàng. “Tất nhiên rồi, Bang chủ. Lâm Dịch sẽ không để ngài thất vọng. Chúng tôi sẽ sớm gửi chi tiết về tuyến đường và các điều khoản cụ thể. Ngài sẽ không phải hối hận về quyết định này.”
Thạch Hổ gật đầu, một nụ cười bí hiểm xuất hiện trên khuôn mặt dữ tợn của hắn. Hắn vươn bàn tay to lớn, thô ráp ra, nắm chặt lấy tay Bạch Vân Nhi. Cái bắt tay rắn rỏi, dứt khoát như một lời cam kết ngầm giữa giang hồ. Mã Đại Ca và Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm. Cuộc đàm phán, tuy đầy căng thẳng và hiểm nguy, cuối cùng đã thành công.
Bạch Vân Nhi biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Liên minh với Bang Hắc Sa sẽ mở ra cánh cửa tiếp xúc sâu hơn với thế giới giang hồ phức tạp, mang lại cả lợi ích và rắc rối khó lường cho Lâm Dịch. Tuyến đường vận chuyển bí mật được bảo đảm bởi Bang Hắc Sa sẽ trở thành một huyết mạch quan trọng, giúp Thôn Làng Sơn Cước vượt qua giai đoạn khó khăn, nhưng cũng dễ bị tấn công nếu liên minh đổ vỡ hoặc khi Bang Hắc Sa yêu cầu những điều khoản khó chấp nhận. Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ phát hiện ra những hoạt động ngầm này và phản ứng quyết liệt hơn, có thể dẫn đến những cuộc đối đầu trực tiếp giữa các thế lực. Sự hợp tác với giang hồ sẽ dần định hình lại hình ảnh và vị thế của Lâm Dịch, khiến hắn trở thành một nhân vật phức tạp hơn trong mắt các bên. Nhưng trong thời loạn, ranh giới giữa chính nghĩa và tà đạo đã trở nên mờ nhạt. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và Lâm Dịch, bằng tri thức và mưu lược của mình, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
***
Trong căn nhà gỗ đơn sơ nhưng ấm cúng của mình, ánh nến lung linh hắt hiu lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Ngoài kia, bóng đêm đã buông xuống, nuốt chửng những đường nét cuối cùng của Thôn Làng Sơn Cước vào màn đêm tĩnh mịch. Chỉ còn tiếng gió luồn qua khe cửa, thỉnh thoảng mang theo tiếng gà gáy thưa thớt từ xa, hay tiếng kêu của một loài côn trùng nào đó cố gắng phá vỡ sự im lặng. Mùi khói gỗ từ bếp vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương thơm nhàn nhạt của thức ăn mới nấu, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ lùng. Nhưng sự bình yên ấy lại mỏng manh như cánh bướm, chỉ chực tan biến bất cứ lúc nào.
Lâm Dịch ngồi bên bàn trà, tay gõ nhẹ vào tấm bản đồ sơ sài trải ra trước mặt. Đó là một tấm da dê cũ kỹ, được anh tự tay vẽ lại dựa trên những ký ức rời rạc về địa lý vùng biên thùy và những thông tin chắp vá từ các thương nhân, giang hồ. Những chấm đỏ, những đường gạch chéo, những ký hiệu khó hiểu được đánh dấu cẩn thận, biểu thị các điểm nóng, các tuyến đường nguy hiểm, và cả những dấu vết của các đồn gác biên giới đã bị bỏ hoang. Đối diện anh là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng đang cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ, ánh mắt thông minh, sắc sảo đôi lúc lại ngước lên nhìn Lâm Dịch, chờ đợi những chỉ thị tiếp theo. Trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, khiến nàng trông như một thư sinh hơn là một nữ thương nhân.
Ngoài cửa sổ, tiếng cười đùa trong trẻo của Lâm Tiểu Nguyệt và những đứa trẻ hàng xóm vẫn vọng vào, một âm thanh hồn nhiên, vô tư, đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng trong căn phòng. Những âm thanh đó như một lời nhắc nhở không ngừng về lý do tại sao Lâm Dịch phải làm tất cả những điều này.
“Liên minh với Hắc Sa Bang chỉ là một phần,” Lâm Dịch trầm giọng nói, ánh mắt vẫn dán vào tấm bản đồ. Giọng hắn không cao, nhưng ẩn chứa sự kiên định và mệt mỏi. “Họ có thể bảo đảm con đường buôn bán, nhưng không thể ngăn chặn quân biên giới tràn vào. Hơn nữa, sự hợp tác này cũng đầy rủi ro. Giang hồ vốn không có luật lệ, và lợi ích có thể thay đổi bất cứ lúc nào.”
Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngước nhìn Lâm Dịch. “Vậy ý ngài là… chúng ta cần tìm đến Binh trưởng Triệu?” Nàng đã lường trước được điều này. Lâm Dịch luôn là người nhìn xa trông rộng, không bao giờ đặt tất cả trứng vào một giỏ. Liên minh với giang hồ là một nước cờ táo bạo, nhưng nó chỉ giải quyết được một phần của bức tranh lớn.
Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Dù chúng ta có chuẩn bị kỹ đến đâu, một trận chiến thực sự đòi hỏi sức mạnh quân sự chính quy. Hơn nữa, chúng ta cần nắm bắt thông tin chính xác từ phía quân đội. Những tin đồn về sự suy yếu của Đại Hạ đã lan rộng, và các thế lực tu hành cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Biên giới này, sớm muộn gì cũng sẽ thành chiến trường.”
Hắn khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người hiện đại lạc vào thời cổ đại. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, hắn tự nhủ. Nhưng ngay cả tri thức cũng cần được hậu thuẫn bởi sức mạnh thực tế. Liên minh với giang hồ giải quyết vấn đề hậu cần và an ninh cục bộ, nhưng đối với một cuộc chiến tranh quy mô lớn, chỉ có quân đội mới đủ khả năng đối phó. Tuy nhiên, quân đội Đại Hạ đã mục ruỗng từ bên trong, bị tàn phá bởi tham nhũng và sự thi��u hụt lương thảo. Liệu Binh trưởng Triệu có phải là một ngoại lệ? Liệu hắn có đủ tầm nhìn để nhận ra mối hiểm họa thực sự, hay chỉ là một quân nhân trung thành với những mệnh lệnh mù quáng từ triều đình thối nát?
“Chúng ta không thể dựa vào một mình Bang Hắc Sa. Họ là những kẻ cơ hội, sống dựa vào luật rừng,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trầm lắng hơn, như thể đang nói với chính mình. “Họ sẽ bảo vệ tuyến đường của chúng ta vì lợi ích, nhưng sẽ không đổ máu cho dân làng. Đối với sự an nguy của Thôn Làng Sơn Cước, chúng ta cần một sự đảm bảo khác, một sự đảm bảo từ lực lượng chính quy, dù cho lực lượng đó có thối nát đến đâu chăng nữa. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong thời loạn lạc này, đôi khi ta phải hợp tác với cả những kẻ mình không muốn.”
Bạch Vân Nhi hiểu rõ những trăn trở của Lâm Dịch. Nàng đã chứng kiến anh từ một thiếu niên gầy gò, xanh xao trở thành một người lãnh đạo kiên cường, luôn đặt lợi ích của cộng đồng lên trên hết. Anh không mơ mộng xưng bá, không khao khát quyền lực, mà chỉ muốn bảo vệ những gì mình trân trọng. Chính điều đó đã khiến nàng tin tưởng và đi theo anh.
“Ngài muốn tôi soạn một bức thư hẹn gặp Binh trưởng Triệu?” Bạch Vân Nhi hỏi, tay đã sẵn sàng cầm bút.
Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Dùng lời lẽ khẩn thiết nhưng không quá ủy mị. Nhấn mạnh sự lo ngại chung về tình hình biên giới, và đề xuất một cuộc gặp để trao đổi về các phương án phối hợp bảo vệ dân chúng. Đừng nói quá nhiều về những gì chúng ta có thể cung cấp ngay lập tức, hãy để đó cho cuộc gặp trực tiếp.”
Hắn suy nghĩ một lát, rồi nói thêm: “Đặc biệt, hãy nhấn mạnh rằng chúng ta không yêu cầu sự bảo hộ đơn phương, mà là đề xuất một sự hợp tác đôi bên cùng có lợi. Chúng ta có thể cung cấp thông tin tình báo, hỗ trợ hậu cần, đổi lại là sự bảo vệ và thông tin chính xác từ phía quân đội. Đây là cơ hội để Binh trưởng Triệu chứng tỏ mình không chỉ là một quân nhân đơn thuần, mà còn là một người có trách nhiệm với bách tính.”
Bạch Vân Nhi ghi lại từng lời Lâm Dịch nói một cách cẩn thận. Nàng biết, bức thư này không chỉ là một lời mời, mà còn là một phép thử. Phép thử đối với Binh trưởng Triệu, và cũng là phép thử đối với chính Lâm Dịch, khi anh phải đặt niềm tin vào một hệ thống mà anh hiểu rõ sự mục nát của nó.
“Sẽ có rủi ro,” Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng bỗng trầm xuống. “Quân đội, quan lại, họ có thể lợi dụng sự yếu thế của chúng ta để vơ vét, hoặc thậm chí là thôn tính Thôn Làng Sơn Cước.”
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười châm biếm thoáng qua trên khuôn mặt. “Rủi ro luôn tồn tại, Bạch Vân Nhi. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với nó. Tri thức của ta cho phép ta nhìn thấy những mối nguy hiểm, nhưng nó cũng dạy ta cách đối phó. Hãy tin ta, ta đã lường trước tất cả những khả năng đó. Chúng ta sẽ không đi gặp họ một cách mù quáng.” Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. “Những khu vực này, đặc biệt là các con đường mòn dẫn đến Đồn Gác Biên Giới, đã có dấu hi���u của sự tăng cường hoạt động. Dù là quân tuần tra hay cường đạo, tất cả đều cho thấy sự bất ổn đang gia tăng. Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi.”
Anh giao nhiệm vụ cho Bạch Vân Nhi soạn một bức thư, hẹn gặp Binh trưởng Triệu. Trong đầu anh, một kế hoạch phức tạp hơn nhiều đang dần hình thành, một kế hoạch không chỉ liên quan đến việc bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, mà còn liên quan đến việc biến nơi đây thành một căn cứ vững chắc, đủ sức chống chọi với bão táp sắp tới của Đại Hạ. Anh biết rằng, Binh trưởng Triệu sẽ là một mắt xích quan trọng trong chuỗi liên minh mà anh đang cố gắng xây dựng.
***
Sáng hôm sau, khi sương sớm còn đọng dày đặc trên những tán lá cây, một đoàn người nhỏ lặng lẽ di chuyển trên Con Đường Mòn Cổ dẫn về phía Đồn Gác Biên Giới. Không khí se lạnh, thấm vào da thịt, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại phảng phất. Con đường đất gập ghềnh, uốn lượn qua những rặng cây cổ thụ, thỉnh thoảng lộ ra những cột mốc đá cũ kỹ đã phủ đầy rêu phong, chứng kiến biết bao lượt người qua lại suốt hàng trăm năm. Tiếng lá xào xạc khi gió nhẹ lướt qua, tiếng côn trùng kêu rả rích từ đâu đó trong bụi rậm, tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh đến nao lòng, nhưng lại ẩn chứa một sự phiêu lưu, một cảm giác về lịch sử đang hiện hữu.
Đoàn người gồm Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và vài dân quân được trang bị đơn giản. Họ là những người lính địa phương được Lâm Dịch huấn luyện, trung thành và dũng cảm. Trần Nhị Cẩu đi trước, dáng người trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, liên tục quét qua hai bên đường, tay luôn đặt trên chuôi dao găm bên hông. Hắn là người cảnh giác nhất, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng, cẩn trọng.
Bạch Vân Nhi đi bên cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon thả, thanh thoát, ánh mắt sắc sảo không ngừng quan sát xung quanh, đánh giá mọi động tĩnh. Nàng vẫn mặc bộ trang phục thương nhân kín đáo, nhưng dưới lớp áo, người ta có thể cảm nhận được sự sẵn sàng của một người đã quen với hiểm nguy.
Lâm Dịch thì trầm ngâm, bước chân vững vàng trên con đường mòn. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn ẩn chứa vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt sâu thẳm liên tục liếc nhìn những dấu vết của sự bất ổn trên đường. Một vài ngôi nhà bỏ hoang, mái tranh đã sập, vách gỗ mục nát, đứng chơ vơ giữa cánh đồng hoang lạnh, như những bộ xương khô còn sót lại sau một cơn bão tố. Dấu chân ngựa lộn xộn, mới cũ xen kẽ, in hằn trên mặt đất ẩm ướt, cho thấy hoạt động qua lại của cả quân lính lẫn những kẻ không rõ danh tính. Hắn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từng dấu hiệu, để ghép nối thành một bức tranh tổng thể về tình hình biên giới.
“Đại ca, hình như có người vừa đi qua đây,” Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng hắn trầm xuống, mắt hắn dừng lại ở một vệt bánh xe mới in trên bùn lầy. “Dấu chân ngựa còn mới, khoảng vài canh giờ trước.”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua vệt bánh xe. “Cẩn thận hơn. Tình hình biên giới này, không chỉ có quân địch rình rập, mà còn có cả cường đạo hoành hành. Những kẻ cơ hội sẽ không bỏ qua bất cứ thứ gì trong thời loạn.”
Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác bất an len lỏi. Hắn đã sống đủ lâu ở thế giới này để hiểu rằng, sự mục nát của triều đình Đại Hạ đã tạo ra một môi trường hoàn hảo cho vô số thế lực đen tối trỗi dậy. Những cường đạo, thổ phỉ mọc lên như nấm sau mưa, lợi dụng sự yếu kém của quan quân để cướp bóc, giết chóc. Ngay cả quân lính chính quy đôi khi cũng không khác gì cường đạo, khi họ bị bỏ đói, bị ép buộc phải sinh tồn bằng mọi giá.
“Những ngôi nhà bỏ hoang này, họ đã đi đâu?” Bạch Vân Nhi hỏi, ánh mắt nàng dừng lại ở một đống đổ nát từng là một mái ấm. Nàng không khỏi cảm thấy xót xa.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Có lẽ đã bỏ chạy vào sâu trong nội địa, hoặc bị bắt đi làm nô lệ. Cũng có thể đã chết đói, hoặc bị cường đạo giết hại. Trong thời loạn, số phận của dân đen chỉ như cỏ rác.” Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xanh thẳm ẩn hiện trong làn sương mỏng. “Đó là lý do chúng ta phải làm điều này. Không chỉ để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, mà còn để tạo ra một nơi an toàn cho những người dân khốn khổ.”
Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với Bạch Vân Nhi. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Và chính vì thế, hắn phải tự tạo ra sự công bằng cho chính mình và những người xung quanh. Không ai sẽ đến giải cứu họ, trừ chính họ.
Đoàn người tiếp tục di chuyển, nhanh chóng nhưng không gây chú ý, giữ khoảng cách an toàn với những khu vực khả nghi. Lâm Dịch liên tục quan sát địa hình, ghi nhớ các chi tiết: những con đường tắt tiềm năng, những điểm có thể phục kích, những nơi có thể ẩn nấp. Tri thức về chiến lược quân sự hiện đại, kết hợp với kinh nghiệm sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt này, đã biến hắn thành một chiến lược gia bẩm sinh.
Mỗi khi đi ngang qua một khu rừng rậm, Trần Nhị Cẩu lại càng cảnh giác hơn, tai hắn vểnh lên nghe ngóng, mũi hắn hít hà mùi đất, mùi cây cỏ, cố gắng phát hiện bất kỳ mùi lạ nào. Các dân quân đi phía sau cũng giữ khoảng cách đều, tay luôn đặt trên vũ khí thô sơ của mình: giáo, kiếm gỗ, hoặc cung tên tự chế. Họ đều là những người đã trải qua nhiều trận chiến nhỏ, đã chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, nên họ hiểu rõ tầm quan trọng của sự cảnh giác.
Dọc đường đi, Lâm Dịch không ngừng suy nghĩ về cuộc gặp sắp tới với Binh trưởng Triệu. Hắn biết rằng, việc thuyết phục một sĩ quan quân đội chính quy hợp tác với một người dân thường như hắn là vô cùng khó khăn. Quân đội luôn coi thường dân đen, và sự kiêu ngạo của họ thường lớn hơn cả khả năng thực tế. Hơn nữa, Binh trưởng Triệu chắc chắn sẽ mang trong mình sự nghi ngờ sâu sắc đối với bất kỳ ai đến từ bên ngoài, đặc biệt là một người có khả năng tổ chức và tài lực như Lâm Dịch.
*Ta phải cho hắn thấy rằng, chúng ta không phải là kẻ yếu đuối cần được bảo vệ, mà là một đối tác tiềm năng, một nguồn lực quý giá mà hắn không thể bỏ qua*, Lâm Dịch tự nhủ. *Hắn sẽ nhìn thấy sự thiếu thốn của quân đội, sự mục nát của triều đình, và hắn sẽ hiểu rằng, liên minh với chúng ta là con đường duy nhất để hắn hoàn thành nhiệm vụ, và có thể, là con đường sống sót cho chính hắn và binh lính của hắn.*
Mặt trời bắt đầu lên cao, sương sớm dần tan biến, nhường chỗ cho cái nắng ban trưa gay gắt. Không khí bắt đầu nóng lên, nhưng sự căng thẳng trong đoàn người vẫn không hề giảm bớt. Họ biết rằng, càng đến gần Đồn Gác Biên Giới, nguy hiểm càng tăng cao. Nơi đó là ranh giới mong manh giữa sự an toàn và hỗn loạn, giữa trật tự và chiến tranh.
Cuối cùng, sau vài giờ hành quân, họ cũng đến được Đồn Gác Biên Giới. Từ xa, bức tường đá cao ngất, những tháp canh vững chãi và cổng chính đồ sộ hiện ra, mang một vẻ uy nghi nhưng cũng đầy vẻ u ám. Tiếng lính tuần tra, tiếng vũ khí va chạm nhẹ, và tiếng gió rít qua những khe tường đá tạo nên một bản giao hưởng của sự cảnh giác và kỷ luật.
***
Đồn Gác Biên Giới hiện ra dưới ánh nắng gắt của bu���i trưa, gió lớn thổi tung bụi đất, mang theo mùi mồ hôi, kim loại và khói bếp từ doanh trại. Những bức tường đá cao ngất, sạm màu thời gian, đứng sừng sững như một pháo đài cuối cùng trước hiểm nguy. Trên tháp canh, những binh lính trang bị sơ sài, khuôn mặt khắc khổ, căng thẳng nhìn ra xa, đôi mắt họ đã quá quen với cảnh tượng hoang tàn của vùng biên cương. Tiếng bước chân tuần tra đều đặn, tiếng vũ khí va vào nhau khẽ khàng, và mùi bụi đất nồng nặc hòa cùng hơi người tạo nên một bầu không khí nặng nề, đầy rẫy sự căng thẳng và kỷ luật sắt đá.
Lâm Dịch và đoàn tùy tùng được dẫn vào một căn lều chỉ huy tạm bợ, nằm ngay trung tâm doanh trại. Căn lều không lớn, làm bằng vải bạt cũ kỹ, nhưng bên trong lại được sắp xếp gọn gàng một cách đáng ngạc nhiên. Một chiếc bàn gỗ đơn giản đặt ở giữa, trên đó trải một tấm bản đồ quân sự đã cũ nát, được cố định bằng vài hòn đá. Xung quanh là vài chiếc ghế đẩu thô sơ và một vài giá vũ khí. Thoang thoảng trong không khí là mùi đất ẩm, mùi mồ hôi lính tráng và một chút khói từ bếp lò.
Binh trưởng Triệu, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo dài trên má, đang ngồi sau chiếc bàn. Dáng người rắn rỏi, vóc dáng của một quân nhân đã trải qua nhiều trận mạc. Ánh mắt hắn sắc bén, như chim ưng, luôn dò xét mọi thứ xung quanh. Hắn mặc giáp trụ gọn gàng, dù đã cũ kỹ nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận, cho thấy sự nghiêm cẩn trong công việc. Khi Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi bước vào, hắn không lập tức đứng dậy, mà chỉ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy dò xét quét qua từng người một.
Một anh lính trẻ, trang bị sơ sài, vẻ mặt bỡ ngỡ, đứng gác bên ngoài căn lều, căng thẳng đến mức đôi vai run rẩy nhẹ. Có lẽ đây là lần đầu tiên cậu ta chứng kiến một cuộc gặp gỡ quan trọng như vậy.
“Lâm công tử đích thân đến đây, hẳn có chuyện quan trọng?” Binh trưởng Triệu mở lời, giọng hắn trầm đục, mang theo chút lạnh lùng và cảnh giác. Hắn không dùng từ “ngài” hay “đại nhân”, mà dùng “công tử”, một cách gọi vừa giữ khoảng cách, vừa thể hiện sự coi thường ngầm đối với một người dân thường, cho dù người đó có vẻ ngoài tri thức đến mấy.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, không tỏ ra khó chịu. Hắn biết rõ tâm lý của những người như Binh trưởng Triệu. Sự kiêu ngạo của quân nhân, sự thận trọng của người đứng đầu một đồn gác biên giới bị lãng quên, tất cả đều dễ hiểu. Hắn mặc trang phục thô sơ, vá víu, giống hệt một thiếu niên nghèo khó ở vùng biên thùy, không hề có vẻ hào nhoáng của một người có thể chi phối cả một thôn làng và liên minh với giang hồ.
“Tình hình biên giới ngày càng bất ổn, Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch đáp, giọng nói của hắn trầm tĩnh, từ tốn, nhưng lại ẩn chứa một sự quyết đoán lạ thường. “Tôi đến đây không phải vì lợi ích cá nhân, mà vì sự an nguy của dân chúng và vùng đất này. Những tin tức về các cuộc giao tranh nhỏ lẻ, về sự quấy phá của giặc cỏ, và đặc biệt là sự suy yếu rõ rệt của triều đình Đại Hạ, tất cả đều cho thấy một cuộc chiến tranh lớn đang đến rất gần. Nếu chúng ta không chuẩn bị, không phối hợp, thì không chỉ người dân, mà cả quân lính cũng sẽ phải chịu cảnh lầm than.”
Binh trưởng Triệu nhíu mày, ánh mắt hắn sắc hơn một chút. Lời nói của Lâm Dịch không giống những lời than vãn thông thường của dân đen. Hắn nói về chiến lược, về tình hình chung, về sự suy yếu của triều đình – những điều mà một người dân thường khó có thể biết rõ, hoặc dám nói ra một cách thẳng thắn như vậy.
“Ngươi nói chuyện lớn hơn cả một quan lại địa phương,” Binh trưởng Triệu châm biếm, giọng hắn vẫn giữ vẻ dò xét. “Ngươi có gì để đảm bảo những điều ngươi nói là thật và có thể thực hiện được? Hay chỉ là những lời gió thoảng mây bay?”
Lâm Dịch vẫn bình tĩnh, ánh mắt hắn lướt qua tấm bản đồ cũ kỹ trên bàn, rồi nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu. “Tôi không đến đây để kể những câu chuyện hão huyền, Binh trưởng. Tôi đến đây để đề xuất một giải pháp thực tế. Thôn Làng Sơn Cước của chúng tôi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất từ lâu. Chúng tôi đã xây dựng hệ thống phòng thủ, tích trữ lương thực, v�� có một đội dân quân được huấn luyện bài bản. Chúng tôi đã học cách tự lực cánh sinh, bởi vì chúng tôi biết, trong thời loạn, không ai có thể dựa dẫm vào người khác.”
Bạch Vân Nhi, đứng sau Lâm Dịch, khẽ gật đầu, chuẩn bị sẵn sàng cung cấp các số liệu và bằng chứng khi Lâm Dịch ra hiệu. Nàng biết Lâm Dịch không chỉ nói suông. Anh đã biến một thôn làng nghèo nàn, lạc hậu thành một pháo đài nhỏ bé nhưng kiên cường, nơi mọi người dân đều biết cách cầm vũ khí và tự bảo vệ mình.
“Chúng tôi có thể cung cấp thông tin tình báo về các hoạt động khả nghi của giặc cỏ và các thế lực bên ngoài, thu thập từ mạng lưới thương nhân và giang hồ của chúng tôi,” Lâm Dịch tiếp tục. “Chúng tôi cũng có thể hỗ trợ về lương thực, thuốc men, và thậm chí là nhân lực cho binh lính của ngài nếu tình hình thực sự khẩn cấp. Những loại thuốc cấp cứu, những viên lương thực khô có thể giúp binh lính của ngài cầm cự trong những lúc khó khăn nhất.”
Hắn dừng lại, cho Binh trưởng Triệu thời gian để suy nghĩ. Lâm Dịch hiểu rằng, Binh trưởng Triệu đang phải đối mặt với một tình huống tiến thoái lưỡng nan. Một mặt, hắn là một quân nhân, phải tuân thủ kỷ luật và không thể tùy tiện hợp tác với dân đen. Mặt khác, hắn cũng là một người lính thực tế, hiểu rõ sự thiếu thốn của quân đội và nguy cơ đang đến gần. Những lời đề nghị của Lâm Dịch, dù đến từ một nguồn không chính thống, lại có thể là phao cứu sinh cho binh lính của hắn.
“Đổi lại,” Lâm Dịch nói, giọng hắn nhẹ nhàng hơn, nhưng lại chứa đựng một sự mạnh mẽ khó tả, “chúng tôi cần sự bảo vệ và thông tin chính xác từ phía quân đội. Chúng tôi cần biết rõ động thái của quân địch, kế hoạch phòng thủ của ngài, và những gì chúng tôi có thể làm để hỗ trợ một cách hiệu quả nhất. Đây không phải là một giao dịch mua bán, Binh trưởng, mà là một liên minh sinh tồn. Chúng ta cùng chung một chiến tuyến, chống lại một kẻ thù chung. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong thời khắc này, không có chỗ cho sự kiêu ngạo hay định kiến.”
Binh trưởng Triệu im lặng, ánh mắt hắn lư��t qua Lâm Dịch, rồi dừng lại ở Bạch Vân Nhi, và cuối cùng là Trần Nhị Cẩu cùng các dân quân đang đứng thẳng tắp bên ngoài. Hắn nhìn thấy sự quyết tâm trong ánh mắt của họ, sự chuẩn bị kỹ lưỡng trong trang phục và vũ khí của họ, và hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh tiềm ẩn từ nhóm người này. Hắn đã sống ở biên giới đủ lâu để phân biệt giữa kẻ nói suông và người thực sự có năng lực. Những lời Lâm Dịch nói không phải là những lời sáo rỗng.
Lâm Dịch đang đặt niềm tin vào một thế lực quân sự chính quy, vốn thường bị ảnh hưởng bởi sự mục nát của triều đình. Trong lòng hắn, sự bất an vẫn luôn thường trực. Hắn biết rằng, quân đội có thể quay lưng bất cứ lúc nào, có thể lợi dụng sự chân thành của hắn để trục lợi. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, hắn phải chấp nhận rủi ro này. Đó là áp lực tâm lý mà hắn phải gánh vác, khi liên tục đưa ra những quyết định mang tính sống còn cho cả cộng đồng.
Binh trưởng Triệu hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn nheo lại. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự thối nát, quá nhiều sự yếu kém từ triều đình. Hắn biết rằng, nếu không có sự hỗ trợ từ bên ngoài, đồn gác này sẽ không thể trụ vững khi chiến tranh thực sự bùng nổ. Và Lâm Dịch, một thiếu niên gầy gò nhưng đầy mưu lược, lại đang mở ra một con đường sống.
“Ngươi nói những thứ đó, nghe thì rất hay,” Binh trưởng Triệu nói, giọng hắn đã bớt lạnh lùng hơn, thay vào đó là sự cân nhắc. “Nhưng ta cần thấy bằng chứng. Ta cần biết liệu những gì các ngươi nói có thực sự khả thi. Và ta cần biết, cái giá phải trả là gì. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Lâm công tử, và ta cũng không tin vào những bữa tiệc miễn phí.”
Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. “Tôi cũng không tin vào những điều đó, Binh trưởng. Cái giá phải trả là sự tin tưởng, là sự hợp tác chân thành. Và bằng chứng, chúng tôi đã mang đến đây.”
Hắn khẽ gật đầu với Bạch Vân Nhi. Nàng lập tức mở một chiếc túi vải nhỏ, lấy ra vài lọ thuốc cấp cứu, vài viên lương thực khô, và một bản báo cáo sơ bộ về khả năng sản xuất của Thôn Làng Sơn Cước. Những thứ này đã từng thuyết phục được Thạch Hổ, và Lâm Dịch tin rằng, chúng cũng sẽ thuyết phục được Binh trưởng Triệu.
Binh trưởng Triệu nhìn chằm chằm vào những vật phẩm được đặt trên bàn. Hắn cầm một lọ thuốc lên, mở nắp, ngửi. Mùi hương thanh mát của thảo dược xộc vào mũi hắn, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi đã hằn sâu trên khuôn mặt. Hắn nếm thử một viên lương thực khô, đôi mắt hắn lập tức sáng lên. Hắn là một người lính, hắn biết rõ giá trị của những thứ này trong chiến tranh.
“Chúng tôi không chỉ có thể cung cấp những thứ này,” Bạch Vân Nhi nói thêm, giọng nàng rõ ràng, dứt khoát. “Chúng tôi còn có thể cải thiện tình hình vệ sinh, cung cấp nước sạch, và thậm chí là hỗ trợ xây dựng các công sự phòng thủ hiệu quả hơn, dựa trên những kiến thức mà Lâm Dịch đã truyền dạy cho dân làng. Chúng tôi có tri thức, Binh trưởng. Và tri thức là vũ khí mạnh nhất trong mọi cuộc chiến.”
Binh trưởng Triệu nhìn L��m Dịch với một ánh mắt mới, một ánh mắt pha lẫn sự nghi ngờ, ngạc nhiên, và cả một chút hy vọng. Hắn đã nghe nhiều về Thôn Làng Sơn Cước, về những thay đổi kỳ lạ ở đó, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một thiếu niên lại có thể làm được những điều phi thường đến vậy.
Cuộc gặp gỡ này, dù chỉ là bước khởi đầu, đã mở ra một cánh cửa mới. Liên minh với giang hồ và quân đội chính quy, dù tiềm ẩn nhiều rủi ro, nhưng lại là con đường duy nhất để Lâm Dịch bảo vệ những người anh yêu thương, và để Thôn Làng Sơn Cước vượt qua bão táp của thời loạn. Những bí ẩn về các thế lực tu hành và bản chất của thế giới đang dần được hé lộ, nhưng trọng tâm vẫn là yếu tố con người và sự lựa chọn của Lâm Dịch. Anh biết rằng, chặng đường phía trước sẽ còn gian nan hơn nhiều, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.