Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 585: Bóng Đêm Hợp Tác: Lời Hứa Giang Hồ

Ánh mắt Thạch Hổ như lưỡi dao sắc lẹm lướt qua Bạch Vân Nhi lần cuối, một nụ cười bí hiểm nở trên khuôn mặt dữ tợn, rồi hắn quay lưng, dáng vẻ to lớn khuất dần vào bóng tối sâu hun hút của Quán Bar Hắc Phong. Tiếng chân hắn nặng nề, dứt khoát, hòa lẫn vào tiếng huyên náo của tửu quán, nơi những kẻ giang hồ đang say sưa la hét, cười đùa, và thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chén bát vỡ loảng xoảng. Không khí vốn đã căng như dây đàn, giờ đây càng trở nên ngột ngạt hơn bởi sự vắng mặt đột ngột của vị thủ lĩnh.

Bạch Vân Nhi vẫn đứng đó, thân hình thon thả, cử chỉ thanh thoát, hoàn toàn không chút nao núng. Nàng nhìn theo bóng Thạch Hổ cho đến khi hắn biến mất sau cánh cửa gỗ nặng nề, rồi khẽ thở ra một hơi dài, vô hình như làn khói. Gương mặt trái xoan của nàng vẫn giữ nguy��n vẻ bình thản, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo kia lại ánh lên một tia suy tư sâu sắc. Nàng biết, cuộc đàm phán vừa rồi chỉ là một màn dạo đầu, một phép thử mà Thạch Hổ dành cho họ, cũng là một phép thử mà Lâm Dịch đã lường trước.

Mã Đại Ca, người đứng cạnh nàng, không giấu nổi vẻ lo lắng. Anh ta vốn đã toát mồ hôi hột từ lúc bước chân vào cái nơi đầy rẫy hiểm nguy này. Giờ đây, khi Thạch Hổ bỏ đi mà không có một lời chấp thuận rõ ràng, sự bất an trong lòng anh ta càng tăng thêm gấp bội. Anh ta nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt đầy vẻ dò hỏi, giọng nói khẽ khàng, gần như thì thầm để không bị tiếng ồn xung quanh át đi: “Chuyện này… xem ra khó rồi, cô nương. Thạch Hổ hắn ta… hắn ta không dễ đối phó chút nào. Một chuyến hàng thử, rồi còn ‘trả giá đắt’ nữa… E rằng chúng ta đã chọc phải ổ kiến lửa rồi.”

Bạch Vân Nhi khẽ quay đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông hỗn loạn đang say sưa bên dưới, nơi mùi rượu nồng, khói thuốc lá và mồ hôi quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nặng nề. Nàng cảm nhận được những ánh mắt tò mò, dò xét từ một vài tên tay sai của Bang Hắc Sa vẫn còn lảng vảng gần đó, chúng giả vờ bận rộn với chén rượu của mình nhưng rõ ràng là đang lắng nghe từng lời nói của họ. “Hắn đang thử ta, thử sự kiên nhẫn và quyết tâm của Lâm Dịch, Mã Đại Ca,” Bạch Vân Nhi đáp, giọng nói của nàng tuy nhỏ nhưng dứt khoát, rõ ràng, đủ để Mã Đại Ca nghe thấy. “Giang hồ là vậy, không tin lời nói suông. Hắn muốn thấy hành động, muốn thấy lợi ích thực sự. Hắn muốn thấy chúng ta có đáng để hắn đặt cược hay không.”

Trần Nhị Cẩu, người vẫn luôn cảnh giác đứng phía sau Bạch Vân Nhi, lúc này mới tiến lại gần hơn một bước. Gương mặt có chút ngây ngô của hắn giờ đây cũng hiện rõ vẻ căng thẳng. Đôi mắt nhanh nhẹn của hắn vẫn không ngừng quét khắp căn phòng, đề phòng bất cứ động thái bất ngờ nào. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm đang lơ lửng trong không khí, một sự nguy hiểm hữu hình, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Hắn biết rằng, một lời nói sai lầm, một cử chỉ không đúng mực cũng có thể dẫn đến thảm họa. “Vậy chúng ta phải làm sao, Bạch cô nương? Lẽ nào bỏ cuộc ư? Đại ca đã tốn bao công sức để tính toán việc này…” Hắn không thể tưởng tượng Lâm Dịch sẽ thất bại. Đối với Trần Nhị Cẩu, Lâm Dịch là biểu tượng của sự thông thái và bất khả chiến bại.

Bạch Vân Nhi khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua môi nàng. Nụ cười ấy không mang ý nghĩa vui vẻ, mà ẩn chứa sự tự tin và một chút tinh quái. “Không. Lâm Dịch đã dự liệu. Bang chủ Hắc Sa sẽ không dễ dàng đưa ra quyết định. Hắn cần thêm thời gian để cân nhắc, và quan trọng hơn, hắn cần ‘nhìn thấy’ những gì chúng ta có thể mang lại. Chúng ta sẽ làm theo kế hoạch thứ hai.” Nàng dừng lại một chút, để cho những lời đó thấm vào tâm trí của Mã Đại Ca và Trần Nhị Cẩu. "Bây giờ, chúng ta cần rời khỏi đây một cách cẩn trọng. Mọi ánh mắt đang đổ dồn vào chúng ta."

Nàng bình tĩnh ra hiệu cho Mã Đại Ca và Trần Nhị Cẩu. Ba người họ bắt đầu di chuyển, chậm rãi nhưng dứt khoát, xuyên qua đám đông hỗn loạn. Mỗi bước chân đều được đặt xuống cẩn trọng, tránh va chạm với những kẻ say xỉn hay những nhóm người đang tranh cãi. Mùi rượu, mùi thức ăn ôi thiu và mùi mồ hôi nồng nặc bám vào quần áo họ, tạo nên một cảm giác khó chịu. Bạch Vân Nhi cảm nhận được những ánh mắt theo dõi từ một vài thủ hạ của Bang Hắc Sa, chúng như những con sói đói đang rình mồi trong bóng tối. Nàng biết, những ánh mắt đó không chỉ đơn thuần là sự tò mò, mà còn là một phần trong phép thử của Thạch Hổ. Hắn muốn xem họ có bao nhiêu bản lĩnh, có bao nhiêu sự kiên định.

Họ cuối cùng cũng đến được cánh cửa dẫn ra bên ngoài. Không khí lạnh lẽo của màn đêm ập vào mặt, mang theo mùi ẩm ướt của đất và cỏ dại. Cả ba bước ra, hít một hơi thật sâu, như trút bỏ gánh nặng vô hình vừa đè nén họ trong Quán Bar Hắc Phong. Mã Đại Ca vội vàng điều khiển chiếc xe ngựa đợi sẵn ở một con hẻm tối. Tiếng bánh xe lăn nhẹ trên nền đất đá, hòa vào tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, đưa họ rời xa cái nơi đầy rẫy hiểm nguy đó. Bạch Vân Nhi nhìn lại phía sau, bóng tối nu��t chửng Quán Bar Hắc Phong, nhưng nàng biết, sợi dây liên kết vừa được thiết lập giữa họ và Bang Hắc Sa đã bắt đầu được thắt chặt, dù nó vẫn còn mong manh và đầy rủi ro. Nàng tin tưởng vào sự chuẩn bị của Lâm Dịch, tin tưởng vào khả năng xoay chuyển cục diện của hắn. Liên minh với giang hồ, dù đầy rẫy bất trắc, nhưng trong thời loạn, đôi khi lại là con đường duy nhất để sinh tồn.

***

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, trải những vệt nắng vàng nhạt lên những mái nhà tranh đơn sơ của Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm. Anh không vội vã như những người khác, mà ung dung đi bộ quanh làng, thỉnh thoảng dừng lại quan sát. Bên ngoài, Thôn Làng Sơn Cước vẫn hiện lên với vẻ bình yên vốn có: tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó trong sân, tiếng gà gáy ran từ những chuồng trại, tiếng những người phụ nữ gọi nhau í ới chuẩn bị bữa sáng, và mùi khói gỗ từ những bếp lửa bốc lên, hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi thức ăn nấu. Đó là một bức tranh mộc mạc, yên bình mà Lâm Dịch đã dốc h��t tâm sức để bảo vệ.

Nhưng bên trong cái vẻ bình yên ấy, Thôn Làng Sơn Cước đã trở thành một công trường ngầm khổng lồ. Lâm Dịch bước xuống một đường hầm bí mật, dẫn đến các kho lương thực và kho thuốc men nằm sâu dưới lòng đất. Không khí dưới đây mát mẻ và khô ráo, thoang thoảng mùi đất và thảo mộc khô. Các kệ gỗ được chất đầy những bao ngũ cốc, những hũ muối, những bình dầu ăn và những bó thuốc quý giá. Tất cả đều được sắp xếp gọn gàng, có hệ thống. Lâm Dịch tỉ mỉ kiểm tra từng chi tiết, từ độ ẩm trong không khí đến tình trạng của từng bao lương thực, từng lọ thuốc. Anh biết rõ, trong thời buổi loạn lạc này, lương thực và thuốc men chính là sinh mệnh.

“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” Lâm Dịch thầm nhủ, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại. Anh đã dành nhiều đêm dài để nghiên cứu những kiến thức còn sót lại trong tâm trí mình, kết hợp với những kinh nghiệm sống và quan sát thực tế ở Đại Hạ vương triều, để đưa ra những phương án tích trữ hiệu quả nhất. Không có ‘bàn tay vàng’ hay phép thuật, anh chỉ có trí tuệ và sự kiên trì. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” đó là châm ngôn sống của anh kể từ khi xuyên không đến thế giới này. Và để sinh tồn, anh phải chuẩn bị mọi thứ một cách kỹ lưỡng nhất, từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Anh đi đến khu vực dân quân đang luyện tập. Vương Đại Trụ, với vóc dáng cường tráng và nụ cười sảng khoái, đang hăng say hướng dẫn những người dân làng. Những người nông dân ngày nào còn lấm lem bùn đất, giờ đây đã cầm vũ khí một cách thuần thục hơn. Tiếng hò reo của họ vang vọng khắp khoảng sân rộng. Lý Hổ, với vẻ ngoài phong trần và ánh mắt sắc bén, cũng đang cùng Vương Đại Trụ giám sát, chỉnh sửa từng động tác cho dân quân. Họ không phải là những binh lính chuyên nghiệp, nhưng ý chí kiên cường và lòng trung thành với Lâm Dịch đã biến họ thành một lực lượng đáng gờm.

Lâm Dịch quan sát từ xa, ánh mắt anh khẽ nheo lại. Anh nhận ra có vài bóng người lạ mặt, ăn mặc khá giản dị, đang lảng vảng ở rìa làng, cố gắng che giấu sự có m���t của mình. Chúng không đến quá gần, nhưng cũng không quá xa, đủ để quan sát được hoạt động của Thôn Làng Sơn Cước. Một nụ cười thầm thoáng hiện trên môi Lâm Dịch. Anh biết, đây chính là những con mắt của Bang Hắc Sa, được Thạch Hổ cử đến để “thẩm định” thực lực của họ. Cái gọi là “chuyến hàng thử” mà Thạch Hổ nhắc đến không chỉ là thử hàng hóa, mà còn là thử sự chuẩn bị, sự kỷ luật và khả năng tự vệ của Thôn Làng Sơn Cước.

"Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ không dễ dàng tin tưởng," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Hắn cần bằng chứng, cần thấy lợi ích. Và quan trọng nhất, hắn cần thấy sự yếu kém của quan phủ và sự chuẩn bị của chúng ta. Hắn cần thấy rằng, liên minh với Thôn Làng Sơn Cước sẽ mang lại cho hắn những thứ mà Thẩm Đại Nhân không thể cho, và không thể cướp đoạt." Anh đã tính toán mọi khả năng, mọi phản ứng của Thạch Hổ. Kế hoạch thứ hai mà Bạch Vân Nhi nhắc đến chính là để Thạch Hổ tự mình "kiểm chứng" những gì Lâm Dịch đã nói.

Lâm Dịch tiến lại gần Vương Đại Trụ, vỗ nhẹ vào vai anh ta. “Tiếp tục duy trì kỷ luật, Đại Trụ. Dù chưa có chiến sự, nhưng không thể lơ là. Đây là thời điểm quan trọng để rèn giũa ý chí.”

Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt kiên định. “Vâng, thiếu gia. Chúng tôi sẽ không để người thất vọng.”

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, rồi quay sang Trần Nhị Cẩu, người đang đứng gần đó, luôn sẵn sàng chờ đợi mệnh lệnh. “Nhị Cẩu, ngươi hãy chuẩn bị một vài thứ ta dặn. Hãy gói ghém cẩn thận, loại thuốc men đặc biệt, và cả loại lương thực mới mà chúng ta vừa thử nghiệm. Đảm bảo chúng được giữ kín đáo, không để lộ ra ngoài. Ngươi sẽ mang chúng đi cùng Bạch Vân Nhi.”

Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng người, giọng nói dứt khoát: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao cho Nhị Cẩu!” Hắn biết, những thứ Lâm Dịch dặn dò chắc chắn không phải là những thứ bình thường.

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Anh biết, ‘màn trình diễn’ của mình đang được ghi nhận. Những kẻ theo dõi kia chắc chắn sẽ báo cáo lại cho Thạch Hổ về sự kiên cố, sự kỷ luật và sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Thôn Làng Sơn Cước. Đó chính là bằng chứng sống động nhất, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói suông nào. Anh cũng đã chuẩn bị một vài vật phẩm đặc biệt, những thứ mà Thạch Hổ không thể tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác, để làm ‘mồi nhử’ cho vị thủ lĩnh giang hồ này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Nhưng ta sẽ tự tạo ra sự công bằng cho chính mình và những người xung quanh."

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời nơi biên giới Đại Hạ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi chiều tà và mùi bụi đất đặc trưng của vùng đồng bằng rộng lớn. Tại một trạm tiếp tế nhỏ, vắng vẻ nằm gần rìa Linh Thú Sơn Mạch, Bạch Vân Nhi, Mã Đại Ca và Trần Nhị Cẩu đang kiên nhẫn chờ đợi. Trạm tiếp tế này vốn là nơi nghỉ chân của những thương nhân và lữ khách đi qua vùng biên cương, nhưng giờ đây, khi chiến tranh cận kề, nó trở nên hoang vắng lạ thường. Tiếng gió rít qua những khe hở của mái nhà tranh cũ kỹ, tạo nên những âm thanh u ám, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích từ phía rừng núi xa xăm.

Mã Đại Ca đi đi lại lại, vẻ mặt không giấu nổi sự lo lắng. Anh ta liên tục nhìn về phía con đường mòn dẫn vào trạm, hy vọng và cũng sợ hãi. “Không biết Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa có đến không… Lỡ hắn đổi ý thì sao, Bạch cô nương?”

Bạch Vân Nhi vẫn bình tĩnh ngồi trên một băng ghế gỗ cũ kỹ, đôi mắt nàng dõi về phía xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, hoàn toàn khác biệt với không khí bụi bặm và hoang sơ của nơi này. “Hắn sẽ đến, Mã Đại Ca. Lâm Dịch đã nói, hắn là người trọng lời hứa, đặc biệt là khi lời hứa đó có liên quan đến lợi ích của hắn. Chuyến hàng thử đó, hắn không thể bỏ qua.”

Đúng lúc đó, từ phía xa, một đám người xuất hiện. Dẫn đầu là một bóng người cao lớn, vạm vỡ, dáng đi hùng dũng, khuôn mặt dữ tợn với bộ râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm. Chính là Th��� Lĩnh Bang Hắc Sa, Thạch Hổ. Bên cạnh hắn là A Cường, tay sai thân tín với vẻ mặt hung tợn và thanh đao lăm lăm bên hông. Đám người giang hồ này ăn mặc toàn màu đen, toát lên một khí chất nguy hiểm, khiến không khí vốn đã căng thẳng nay càng trở nên nặng nề hơn.

Thạch Hổ tiến đến, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu lướt qua Bạch Vân Nhi, Mã Đại Ca và Trần Nhị Cẩu. Hắn dừng lại ngay trước mặt họ, khoanh tay trước ngực, dáng vẻ đầy uy áp. “Nghe nói, Thôn Làng Sơn Cước của ngươi vẫn sống tốt trong cái thời buổi này, tiểu cô nương? Ngay cả quan phủ cũng đang phải thắt lưng buộc bụng, phong tỏa khắp nơi, vậy mà các ngươi vẫn có thể làm ăn được sao?” Giọng hắn to tiếng, gằn giọng, đầy vẻ dò xét.

Bạch Vân Nhi đứng dậy, cúi người chào một cách trang trọng, không hề tỏ ra sợ hãi. “Nhờ có sự chuẩn bị từ sớm của Lâm Dịch, Bang chủ. Hắn đã nhìn xa trông rộng, biết rằng thời loạn sẽ đến, nên đã sớm tích trữ lương thực, thuốc men và rèn luyện dân binh. Nhưng cái khó khăn chung này, chẳng ai tránh khỏi. Ngay cả Bang Hắc Sa, e rằng việc buôn bán, cướp bóc cũng không còn thuận lợi như trước khi biên giới bất ổn, đúng không, Bang chủ?”

Thạch Hổ khẽ nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia kinh ngạc. Lời nói của Bạch Vân Nhi đã chạm đúng vào nỗi lo của hắn. Áp lực từ Thẩm Đại Nhân và sự bất ổn của vùng biên cương thực sự đã ảnh hưởng lớn đến nguồn thu của Bang Hắc Sa. Cuộc sống giang hồ vốn đã khắc nghiệt, nay lại càng khó khăn hơn. Hắn quay sang A Cường, người đã đi cùng hắn đến đây. “A Cường, ngươi đã thấy gì?”

A Cường lập tức tiến lên một bước, cúi đầu báo cáo, giọng nói trầm và dứt khoát: “Bẩm Bang chủ, thuộc hạ đã theo dõi Thôn Làng Sơn Cước suốt ngày hôm qua. Dân làng ở đó không chỉ có lương thực dồi dào, mà còn được huấn luyện quân sự rất bài bản. Những người nông dân đó, giờ cầm đao kiếm không thua gì lính chuyên nghiệp. Các kho chứa của họ rất kiên cố, được xây dựng sâu dưới lòng đất, khó lòng bị phát hiện. Thuộc hạ còn thấy họ có một loại thuốc men đặc biệt, có thể chữa trị nhiều lo���i bệnh tật, và cả một loại lương thực khô, có thể bảo quản rất lâu.” A Cường còn nhấn mạnh thêm, “Họ có vẻ như đã chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh kéo dài, Bang chủ.”

Lời báo cáo của A Cường khiến Thạch Hổ trầm ngâm. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi với ánh mắt phức tạp hơn. Hắn đã cử người đi điều tra, và những gì A Cường báo cáo hoàn toàn khớp với những gì Bạch Vân Nhi đã nói. Điều này chứng tỏ Lâm Dịch không phải là kẻ nói suông. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, và những gì hắn có, chính là những thứ mà Bang Hắc Sa đang thiếu thốn. “Vậy ra, những lời ngươi nói không phải là khoác lác,” Thạch Hổ gằn giọng, nhưng sự hăm dọa trong giọng điệu của hắn đã giảm đi đáng kể. “Nhưng những thứ đó, ta cũng có thể cướp đoạt.”

Bạch Vân Nhi khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin. Nàng biết, đây là lúc để tung ra con át chủ bài. Nàng ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu. Trần Nhị Cẩu lập tức lấy ra hai túi nhỏ từ trong áo, bên trong chứa những vật phẩm mà Lâm Dịch đã dặn dò. Hắn cẩn thận đặt chúng lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ trước mặt Thạch Hổ.

“Bang chủ nói đúng, ngài có thể cướp đoạt,” Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng ôn tồn nhưng đầy sức nặng. “Nhưng cướp đoạt chỉ có thể được một lần. Và ngài có chắc rằng việc cướp đoạt đó sẽ không phải trả một cái giá quá đắt? Lâm Dịch đã tính toán mọi thứ. Hắn không chỉ có dân binh, mà còn có những cái bẫy, những cạm bẫy mà ngài không thể lường trước. Hơn nữa, cướp đoạt không giải quyết được vấn đề lâu dài. Bang Hắc Sa cần một nguồn cung ổn định, một mối quan hệ đối tác tin cậy để vượt qua thời buổi loạn lạc này.”

Nàng mở một trong hai túi nhỏ. Bên trong là một vài lọ thuốc màu xanh ngọc, tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ nhưng đầy sức sống. “Đây là một ít thuốc men đặc biệt, Bang chủ, do Lâm Dịch nghiên cứu dựa trên một cổ phương đã thất truyền. Nó có thể chữa lành vết thương nhanh chóng, giảm đau, và đặc biệt hiệu quả trong việc ngăn ngừa nhiễm trùng. Trong thời loạn, thương binh rất nhiều, và đây là thứ mà không quan phủ nào có thể cung cấp đủ cho binh lính của mình.” Nàng lại mở túi còn lại, bên trong là những viên lương thực khô, nhỏ gọn nhưng thoạt nhìn đã thấy đầy dinh dưỡng. “Còn đây là loại lương thực có thể bảo quản lâu dài, rất gọn nhẹ, nhưng cung cấp đủ năng lượng cho một người lính hoạt động cả ngày dài. Lâm Dịch gọi chúng là ‘viên năng lượng’. Nếu Bang Hắc Sa đồng ý bảo vệ tuyến đường của chúng tôi, những thứ này sẽ không phải là vấn đề. Chúng tôi sẽ cung cấp cho Bang chủ một phần đáng kể trong số đó, đủ để ngài nuôi quân, và thậm chí là bán ra ngoài để thu lợi nhuận. Ngài không cần phải đối đầu với Thẩm Đại Nhân một cách trực diện, không cần phải chém giết để có được những thứ này. Chỉ cần một cái gật đầu của ngài, và cả hai bên đều có lợi.”

Thạch Hổ cầm lấy một lọ thuốc, mở nắp ra ngửi. Mùi hương thanh mát lập tức xua tan đi phần nào sự mệt mỏi trong người hắn. Hắn cũng nếm thử một viên lương thực khô, và đôi mắt hắn lập tức sáng lên. Hắn đã sống trong giang hồ bao nhiêu năm, đã trải qua bao nhiêu trận chiến, n��n hắn hiểu rõ giá trị của những thứ này. Thương binh luôn là gánh nặng, và lương thực luôn là vấn đề. Những thứ này không chỉ giải quyết được vấn đề hiện tại của hắn, mà còn mang lại một nguồn lợi nhuận khổng lồ trong tương lai. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, rồi nhìn A Cường, người vẫn đứng đó, gật đầu khẳng định những gì Bạch Vân Nhi nói là sự thật.

“Một liên minh ngầm, không ràng buộc, nhưng cùng có lợi,” Bạch Vân Nhi nhắc lại lời nói của mình từ đêm qua. “Chúng tôi cần Bang Hắc Sa bảo vệ các tuyến đường vận chuyển hàng hóa thiết yếu của Thôn Làng Sơn Cước. Đổi lại, Bang Hắc Sa sẽ nhận được một phần lợi nhuận xứng đáng, đủ để nuôi sống cả bang phái. Hơn nữa, chúng tôi sẽ cung cấp thông tin tình báo về động thái của Thẩm Đại Nhân, giúp Bang chủ tránh được những rắc rối không đáng có. Ngài có thể tiếp tục làm việc của ngài, nhưng hãy coi những tuyến đường của chúng tôi là ‘đất cấm’ của Bang Hắc Sa, không ai được phép động vào.”

Thạch Hổ im lặng một lúc lâu, ánh mắt hắn lướt qua nh��ng lọ thuốc, những viên lương thực, rồi nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi. Hắn đã cân nhắc lợi hại rất kỹ càng. Việc đối đầu với Thẩm Đại Nhân quá tốn kém và rủi ro. Việc cướp bóc Thôn Làng Sơn Cước cũng không hề dễ dàng như hắn nghĩ, và cũng chỉ là giải pháp tạm thời. Hợp tác, trong trường hợp này, lại mang đến lợi ích lâu dài và ổn định hơn rất nhiều. Hắn nhận ra sự kiên cường và khả năng thích nghi của Lâm Dịch, một người dám đối đầu với quan phủ, dám liên minh với giang hồ để bảo vệ cộng đồng của mình. Đây không phải là một kẻ dễ bắt nạt, mà là một đối tác tiềm năng.

Cuối cùng, Thạch Hổ khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng dứt khoát. “Được. Ta đồng ý.” Giọng hắn vẫn trầm đục, nhưng đã bớt đi vẻ hăm dọa, thay vào đó là sự cân nhắc và tính toán. “Tuyến đường của các ngươi, Bang Hắc Sa sẽ đảm bảo an toàn. Nhưng ta cũng muốn thấy sự thành ý của Lâm Dịch. Ta muốn có thêm những loại thuốc này, và cả những viên lương thực kia. Và ta muốn một phần lợi nhuận lớn hơn.” Hắn đưa tay ra, ra hiệu cho Bạch Vân Nhi tiếp tục.

Bạch Vân Nhi khẽ thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi nàng. “Tất nhiên rồi, Bang chủ. Lâm Dịch sẽ không để ngài thất vọng. Chúng tôi sẽ sớm gửi chi tiết về tuyến đường và các điều khoản cụ thể. Ngài sẽ không phải hối hận về quyết định này.”

Thạch Hổ gật đầu, một nụ cười bí hiểm xuất hiện trên khuôn mặt dữ tợn của hắn. Hắn vươn bàn tay to lớn, thô ráp ra, nắm chặt lấy tay Bạch Vân Nhi. Cái bắt tay rắn rỏi, dứt khoát như một lời cam kết ngầm giữa giang hồ. Mã Đại Ca và Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm. Cuộc đàm phán, tuy đầy căng thẳng và hiểm nguy, cuối cùng đã thành công.

Bạch Vân Nhi biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Liên minh với Bang Hắc Sa sẽ mở ra cánh cửa tiếp xúc sâu hơn với thế giới giang hồ phức tạp, mang lại cả lợi ích và rắc rối khó lường cho Lâm Dịch. Tuyến đường vận chuyển bí mật được bảo đảm bởi Bang Hắc Sa sẽ trở thành một huyết mạch quan trọng, giúp Thôn Làng Sơn Cước vượt qua giai đoạn khó khăn, nhưng c��ng dễ bị tấn công nếu liên minh đổ vỡ hoặc khi Bang Hắc Sa yêu cầu những điều khoản khó chấp nhận. Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ phát hiện ra những hoạt động ngầm này và phản ứng quyết liệt hơn, có thể dẫn đến những cuộc đối đầu trực tiếp giữa các thế lực. Sự hợp tác với giang hồ sẽ dần định hình lại hình ảnh và vị thế của Lâm Dịch, khiến hắn trở thành một nhân vật phức tạp hơn trong mắt các bên. Nhưng trong thời loạn, ranh giới giữa chính nghĩa và tà đạo đã trở nên mờ nhạt. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và Lâm Dịch, bằng tri thức và mưu lược của mình, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free