Lạc thế chi nhân - Chương 584: Mạng Lưới Bóng Đêm: Bước Đầu Liên Minh Giang Hồ
Bạch Vân Nhi siết chặt tay, nhìn theo bóng Mã Đại Ca cùng đoàn xe khuất dần trong màn đêm. Làn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi sương của núi rừng, vuốt ve khuôn mặt nàng. Nàng không biết liệu quyết định này có đúng đắn hay không, nhưng nàng biết Lâm Dịch đã đặt hết hy vọng vào nó. Hắn chưa bao giờ đặt niềm tin sai chỗ. Nàng tự nhủ, một bước đi quan trọng đã được thực hiện, một “mạch máu” mới cho Thôn Làng Sơn Cước đã hình thành. Mạng lưới cung ứng bí mật này sẽ là dây cứu sinh quan trọng khi chiến tranh bùng nổ, khi Thẩm Đại Nhân thắt chặt vòng vây. Sự hợp tác với Mã Đại Ca không chỉ mở rộng tầm ảnh hưởng của Lâm Dịch mà còn mở ra cánh cửa cho những liên minh mới, những nguồn lực bất ngờ. Nhưng nàng cũng hiểu, Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn ta sẽ tiếp tục có những động thái cứng rắn hơn, dẫn đến những cuộc đối đầu trực tiếp hơn trong tương lai. Việc tích trữ thuốc men không chỉ là để chữa bệnh, mà còn là một sự chuẩn bị cho những dịch bệnh và thương vong khốc liệt sẽ đến.
Dưới bầu trời đêm đầy sao, Thôn Làng Sơn Cước vẫn ngủ yên, không hay biết về những toan tính hiểm độc và những nỗ lực thầm lặng đang diễn ra để bảo vệ sự tồn vong của nó. Bạch Vân Nhi khẽ hít một hơi sâu, đẩy lùi cảm giác lo lắng đang dâng lên trong lòng. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Câu nói của Lâm Dịch vang vọng trong tâm trí nàng. Nhưng họ sẽ chiến đấu, bằng mọi giá, để tạo ra sự công bằng cho chính mình và cho những người họ yêu thương. Nàng quay bước, bóng dáng thanh thoát ẩn hiện trong ánh trăng, trở về căn nhà gỗ quen thuộc, nơi một cuộc họp quan trọng khác đang chờ đợi, nơi những bước đi táo bạo hơn sẽ được định đoạt.
***
Đêm đã về khuya, không gian trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch tại Thôn Làng Sơn Cước chìm trong ánh nến leo lét, nhảy nhót trên tường gỗ. Ngọn lửa nhỏ bé ấy không đủ để xua đi cái lạnh lẽo của đêm trường, nhưng lại đủ để chiếu rọi khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch, làm nổi bật những đường nét gầy gò, phảng phất vẻ xanh xao vì thiếu ăn và lao động vất vả. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại mang một chút căng thẳng, một chút đấu tranh nội tâm khó tả. Hắn trải một tấm bản đồ cũ kỹ ra mặt bàn thô sơ, những ký hiệu và đường nét được vẽ nguệch ngoạc bằng than củi, đánh dấu các tuyến đường và địa điểm quan trọng.
Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện, lắng nghe từng lời Lâm Dịch phân tích với vẻ mặt nghiêm trọng. Trần Nhị Cẩu, dù vẻ ngoài có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt hắn lại sáng quắc, chăm chú nhìn Lâm Dịch, sẵn sàng làm theo mọi chỉ thị của "đại ca" mình. Bên ngoài căn phòng, tiếng gió luồn qua khe cửa, tạo thành những âm thanh vi vút như lời thì thầm của núi rừng. Xa xa, có tiếng trẻ con khóc thút thít rồi lại im bặt, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên lạc lõng, và mùi khói bếp hòa lẫn với mùi đất ẩm, mùi động vật trang trại lẩn quất trong không khí. Bầu không khí trong làng vốn dĩ bình yên, mộc mạc, gắn bó, giờ đây lại thấm đẫm một sự cảnh giác thường trực, nhất là khi đêm xuống.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng đã nguội lạnh, hương vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn hắng giọng, ánh mắt kiên định quét qua hai người đối diện. “Tình thế đã đến bước này, chúng ta không thể chỉ ngồi yên chống đỡ. Thẩm Đại Nhân đã phong tỏa mọi nguồn cung cấp lớn, đẩy giá cả lên trời, cố gắng bóp nghẹt chúng ta bằng kinh tế. Nếu chúng ta không tìm được một con đường sống khác, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không chống đỡ nổi khi chiến sự thực sự bùng nổ.”
Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một đường chấm chấm màu đen chạy xuyên qua những ngọn núi hiểm trở. “Mã Đại Ca đã đồng ý thử một chuyến hàng nhỏ, nhưng đó chỉ là tạm thời. Con đường đó quá nhỏ, không thể đáp ứng nhu cầu lâu dài. Hơn nữa, Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ không bỏ qua bất kỳ kẽ hở nào. Chúng ta cần một tuyến đường vận chuyển lớn hơn, kiên cố hơn, và quan trọng nhất, là nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn.”
Lâm Dịch ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi. “Giang hồ… đôi khi lại đáng tin hơn quan phủ. Ít nhất, họ trọng chữ tín và lợi ích. Hắc Sa Bang, cái tên này hẳn không xa lạ gì với các ngươi.”
Bạch Vân Nhi khẽ rùng mình. "Hắc Sa Bang" – một cái tên đủ để khiến bất kỳ thương nhân hay lữ khách nào cũng phải dè chừng khi đi qua vùng biên. Họ nổi tiếng với sự tàn bạo, độc đoán, chuyên cướp bóc và bảo kê. Tuy nhiên, họ cũng là một thế lực ngầm không thể xem thường, với mạng lưới rộng khắp và khả năng luồn lách qua những kẽ hở của luật pháp và quyền lực.
“Rủi ro rất lớn, thiếu gia,” Bạch Vân Nhi lên tiếng, giọng nàng trầm xuống, ánh mắt có chút lo lắng nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh thường thấy. “Bang Hắc Sa nổi tiếng tàn bạo, khó lường. Họ chỉ quan tâm đến lợi nhuận, không có đạo lý. Nếu chúng ta liên minh với họ, không khác nào giao mạng mình vào tay kẻ khác. Hơn nữa, danh tiếng của Thôn Làng Sơn Cước cũng sẽ bị ảnh hưởng.”
Lâm Dịch gật đầu. “Ta biết. Nhưng trong loạn lạc, không có lựa chọn nào là hoàn hảo. ‘Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,’ Bạch Vân Nhi. Để bảo vệ những người ở đây, ta sẵn sàng làm mọi thứ, miễn là không phản bội lương tâm và mục tiêu cuối cùng của chúng ta.”
Hắn ngừng một lát, ánh mắt lướt qua Trần Nhị Cẩu, người đang nín thở chờ đợi. “Thẩm Đại Nhân muốn bóp nghẹt chúng ta bằng kinh tế, vậy chúng ta sẽ dùng kinh tế để chống lại hắn. Hắc Sa Bang tuy tàn bạo, nhưng họ có một mạng lưới vận chuyển hàng hóa ngầm mà quan phủ khó lòng chạm tới. Hơn nữa, họ cũng không ưa gì Thẩm Đại Nhân, kẻ đã chèn ép các thế lực giang hồ địa phương để củng cố quyền lực của mình. Kẻ thù của kẻ thù... có thể là bạn.”
Trần Nhị Cẩu lập tức lên tiếng, vẻ mặt đầy nhiệt tình. “Đại ca nói đúng! Hắc Sa Bang tuy ác, nhưng nếu chúng ta trả tiền sòng phẳng, họ chắc chắn sẽ làm việc. Nếu thành công, chúng ta sẽ có một tuyến đường vận chuyển an toàn, thưa đại ca! Chúng ta sẽ không lo thiếu lương thực, thiếu thuốc men nữa!”
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trong ánh nến. Hắn đánh giá cao sự trung thành và nhiệt huyết của Trần Nhị Cẩu, nhưng cũng hiểu rằng cậu ta còn quá đơn giản để nhìn thấy hết được sự phức tạp của tình hình. Trong đầu hắn, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Liên minh với giang hồ, đặc biệt là một bang phái khét tiếng như Hắc Sa Bang, đi ngược lại với mọi nguyên tắc đạo đức mà hắn từng được dạy dỗ ở thế giới hiện đại. Hắn đã từng mơ ước xây dựng một cộng đồng văn minh, công bằng, nhưng thực tế tàn khốc của Đại Hạ vương triều đang buộc hắn phải đưa ra những lựa chọn khó khăn, thậm chí là “nhúng chàm”.
“Đây có phải là con đường đúng đắn để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước hay chỉ là bước đầu sa chân vào vũng lầy của loạn lạc và tội ác?” hắn tự hỏi. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong một thế giới mà quyền lực và bạo lực ngự trị, liệu tri thức có đủ để chống lại một thanh đại đao và một trái tim tàn ác?” Hắn hít một hơi thật sâu. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nhắc nhở bản thân, “và nếu muốn sống sót, muốn bảo vệ những người ta yêu thương, ta phải tự tạo ra sự công bằng đó, bằng mọi giá.”
“Bạch Vân Nhi,” Lâm Dịch gọi, giọng hắn trở nên dứt khoát, ánh mắt kiên định như lưỡi kiếm. “Nàng là người thông minh và khéo léo nhất trong số chúng ta. Nàng sẽ là người thay ta đi gặp Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hãy mang theo một món quà hậu hĩnh, đủ để thể hiện thành ý của chúng ta. Hãy nói với hắn, chúng ta không chỉ cần một tuyến đường vận chuyển, mà còn cần một liên minh ngầm để chống lại áp lực từ quan phủ, để đảm bảo an ninh cho tuyến đường ấy.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ lo lắng trên khuôn mặt nàng dần được thay thế bằng sự quyết tâm. Nàng tin tưởng vào Lâm Dịch, vào khả năng nhìn xa trông rộng của hắn. “Thiếu gia cứ yên tâm, ta sẽ không phụ sự tin tưởng của người.”
“Trần Nhị Cẩu,” Lâm Dịch quay sang. “Ngươi sẽ đi cùng Bạch Vân Nhi. Nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ nàng, và quan sát mọi thứ thật kỹ. Tuyệt đối không được hành động lỗ mãng.”
���Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu lập tức đứng phắt dậy, vẻ mặt cương nghị. Hắn nắm chặt nắm đấm, tràn đầy năng lượng. “Có tôi đây, sẽ không ai dám đụng đến Vân Nhi tỷ đâu!”
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết, giao cho Bạch Vân Nhi nhiệm vụ này là một rủi ro lớn. Nàng là một trong những người quan trọng nhất của hắn, là người hiểu hắn nhất. Nhưng nàng cũng là người duy nhất đủ khả năng để đối phó với những kẻ giang hồ hiểm ác, đủ khôn ngoan để đàm phán mà không bị lợi dụng. Hắn tin vào nàng. Và hắn cũng tin rằng, liên minh với Bang Hắc Sa sẽ mở ra cánh cửa tiếp xúc sâu hơn với thế giới giang hồ phức tạp, mang lại cả lợi ích và rắc rối khó lường cho Lâm Dịch. Tuyến đường vận chuyển bí mật được bảo đảm bởi Bang Hắc Sa sẽ trở thành một huyết mạch quan trọng, giúp Thôn Làng Sơn Cước vượt qua giai đoạn khó khăn, nhưng cũng dễ bị tấn công nếu liên minh đổ vỡ. Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ phát hiện ra những hoạt động ngầm này và phản ứng quyết liệt hơn. Sự hợp tác với giang hồ sẽ dần định hình lại hình ảnh và vị thế của Lâm Dịch, khiến hắn trở thành một nhân vật phức tạp hơn trong mắt các bên. Một bước đi mới, đầy mạo hiểm, đã được định đoạt trong căn phòng nhỏ, dưới ánh nến leo lét, giữa đêm khuya thanh vắng của Thôn Làng Sơn Cước.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua làn sương mỏng, Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đã lên đường. Họ cải trang thành một cặp vợ chồng thương nhân nhỏ, ăn mặc giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ sạch sẽ, gọn gàng. Bạch Vân Nhi khoác lên mình bộ trang phục màu nâu sẫm, mái tóc búi gọn gàng, che đi khuôn mặt thanh tú bằng một chiếc khăn mỏng. Trong tay nàng là một chiếc giỏ mây đựng đầy hàng hóa tầm thường, nhưng bên dưới lại cất giấu những thứ quan trọng hơn. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, khoác một bộ quần áo vải thô, ra vẻ là m���t người phu khuân vác khỏe mạnh. Hắn cõng một cái bọc lớn trên lưng, bên trong chứa đựng không chỉ nhu yếu phẩm mà còn cả vài món vũ khí phòng thân được giấu kỹ.
Họ không đi thẳng đến Thương Hải Thành, mà theo chỉ dẫn của Lâm Dịch, ghé qua một Trạm Tiếp Tế nằm khuất nẻo trên con đường mòn ít người qua lại. Nơi đây là một tòa nhà gỗ đơn giản, cũ kỹ, với một chuồng ngựa nhỏ bên cạnh và một cửa hàng tạp hóa lụp xụp. Khi họ đến, mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng dịu dần, nhuộm vàng cả một góc trời. Gió se lạnh thổi qua, làm những tấm bảng hiệu cũ kỹ treo trước cửa quán kẽo kẹt phát ra những âm thanh rợn người. Xa xa, tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ, hòa lẫn với tiếng kêu của một vài loài động vật hoang dã. Mùi bụi, mùi rơm khô, mùi nấu ăn thoang thoảng cùng mùi ngựa lẩn quất trong không khí, tạo nên một bầu không khí xa xôi, tĩnh mịch nhưng cũng đầy vẻ hiu quạnh.
Mã Đại Ca đã đợi sẵn ở đó. Vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, nhưng nụ cười sảng khoái thường trực trên môi hắn hôm nay lại pha chút lo âu. Hắn đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục nát, nhâm nhi chén trà nguội. Khi thấy Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu, hắn lập tức đứng dậy, vẫy tay ra hiệu.
“Vân Nhi cô nương, Nhị Cẩu huynh đệ,” Mã Đại Ca nói, giọng hắn trầm khàn, ánh mắt lướt qua hai người một cách cẩn trọng. “Các ngươi đến rồi. Ta đã liên lạc được với Bang Hắc Sa. Tên Thủ Lĩnh của chúng, tên là Thạch Hổ, đã đồng ý gặp mặt. Nhưng Hắc Sa Bang… không dễ đối phó đâu. Ta đã dùng uy tín của mình để sắp xếp một cuộc gặp, nhưng phải hết sức cẩn thận.”
Hắn liếc mắt về phía vài tên giang hồ đang lảng vảng quanh trạm, chúng đều là những kẻ mặt mày bặm trợn, tay lăm lăm vũ khí, ánh mắt dò xét. Sự hiện diện của chúng càng làm tăng thêm không khí căng thẳng. “Bọn chúng là tai mắt của Hắc Sa Bang. Chúng ở đây để kiểm tra xem các ngươi có mang theo ý đồ gì khác không. Tốt nhất là không nên gây sự.”
Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Nàng đã lường trước được điều này. “Ch��ng tôi hiểu, Mã Đại Ca. Chỉ cần Mã Đại Ca dẫn đường, mọi việc còn lại cứ để chúng tôi lo. Lâm Dịch thiếu gia đã căn dặn rất kỹ.” Nàng không nói nhiều, chỉ một câu ngắn gọn nhưng đầy tự tin, như một lời khẳng định cho sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Lâm Dịch. Trong lòng nàng, mặc dù có chút hồi hộp, nhưng niềm tin vào sự sắp xếp của Lâm Dịch vẫn là trụ cột vững chắc. Nàng biết, Lâm Dịch không bao giờ đẩy người của mình vào chỗ chết vô ích. Mọi rủi ro đều đã được tính toán.
Trần Nhị Cẩu lập tức lên tiếng, vẻ mặt cương nghị. “Đại ca yên tâm, có tôi đây, sẽ không để Vân Nhi tỷ gặp nguy hiểm. Bất kỳ thằng khốn nào dám động đến một sợi tóc của Vân Nhi tỷ, tôi sẽ băm vằm nó ra!” Hắn vỗ vỗ vào chiếc bọc trên lưng, nơi giấu cây đao ngắn của mình, như một lời cam đoan. Hắn biết nhiệm vụ của mình là bảo vệ Bạch Vân Nhi, và hắn sẽ làm bằng mọi giá. Trong mắt hắn, Bạch Vân Nhi không chỉ là một người phụ nữ thông minh, mà còn là một thành viên quan trọng của Thôn Làng Sơn Cước, là người được "đại ca" Lâm Dịch tin tưởng.
Mã Đại Ca nhìn Trần Nhị Cẩu, rồi lại nhìn Bạch Vân Nhi. Hắn ta thấy được sự quyết tâm trong ánh mắt nàng, và sự trung thành sắt đá của Trần Nhị Cẩu. Hắn thở dài, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. “Được rồi, vậy thì chúng ta khởi hành. Thương Hải Thành không còn xa nữa, nhưng đêm nay sẽ là một đêm dài.” Hắn đứng dậy, vẫy tay gọi một người phu ngựa, ra hiệu cho họ chuẩn bị xe ngựa.
Trong khi chờ đợi, Bạch Vân Nhi lướt mắt quanh Trạm Tiếp Tế. Nàng quan sát kỹ lưỡng những tên giang hồ lảng vảng. Chúng đều có vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt lấm lét, và hành động bất cần. Nàng thầm ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từ cách chúng cầm vũ khí đến cách chúng trao đổi ánh mắt với nhau. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” nàng thầm nhủ. Việc nắm bắt thông tin về đối thủ luôn là bước đầu tiên để giành chiến thắng.
Trần Nhị Cẩu đứng cạnh Bạch Vân Nhi, tay hắn luôn đặt nhẹ lên chuôi đao giấu trong bọc. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn luôn cảnh giác, quét liên tục xung quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào. Hắn biết rằng, thế giới giang hồ này không hề khoan nhượng. Một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả tính mạng. Đối với hắn, bảo vệ Bạch Vân Nhi là nhiệm vụ thiêng liêng nhất mà Lâm Dịch đã giao phó. Hắn nhớ lại những lời Lâm Dịch đã dặn dò: “Hãy tin vào Bạch Vân Nhi, nhưng đừng bao giờ lơ là cảnh giác. Trong thế giới giang hồ, niềm tin là một thứ xa xỉ.”
Chuyến xe ngựa khởi hành khi ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, để lại phía sau Trạm Tiếp Tế hiu quạnh và những bóng đen lởn vởn. Họ tiến vào màn đêm tĩnh mịch, hướng về Thương Hải Thành, nơi một cuộc đàm phán đầy rủi ro đang chờ đợi. Tuyến đường vận chuyển bí mật được bảo đảm bởi Bang Hắc Sa sẽ trở thành một huyết mạch quan trọng, giúp Thôn Làng Sơn Cước vượt qua giai đoạn khó khăn nhưng cũng dễ bị tấn công nếu liên minh đổ vỡ. Họ đều biết, đây là một canh bạc lớn, và không có gì đảm bảo cho kết quả cuối cùng.
***
Đêm khuya, Thương Hải Thành chìm trong màn sương mờ ảo của biển cả. Gió biển thổi ào ạt, mang theo hơi muối mặn chát và tiếng sóng vỗ rì rào. Nhưng sâu bên trong lòng thành, tại Quán Bar Hắc Phong, một thế giới hoàn toàn khác đang tồn tại. Tiếng nhạc ồn ào, tiếng la hét say xỉn, tiếng ly chén va chạm loảng xoảng, và thỉnh thoảng là tiếng gầm gừ, tiếng đấm đá của một cuộc ẩu đả nào đó, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, đặc trưng của chốn giang hồ.
Quán Bar Hắc Phong là một tòa nhà kiến trúc bằng gỗ thô, thiếu ánh sáng trầm trọng, chỉ được thắp sáng lờ mờ bằng những ngọn đèn lồng giấy dầu và vài cây nến sáp ong. Sàn nhà dính nhớp nháp mùi rượu đổ và mồ hôi, không khí đặc quánh mùi rượu nồng, khói thuốc lá hăng hắc và mùi mồ hôi chua loét. Các quầy riêng được ngăn cách bằng những tấm rèm vải thô, tạo nên một không gian bí mật và đầy nguy hiểm.
Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và Mã Đại Ca bước vào, cố gắng hòa mình vào đám đông ồn ào. Bạch Vân Nhi vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt thông minh sắc sảo của nàng quét nhanh qua từng gương mặt, từng góc khuất. Nàng cảm nhận được vô số ánh mắt dò xét đang đổ dồn vào họ, những ánh mắt lạnh lẽo, đầy cảnh giác và cả thù địch. Trần Nhị Cẩu đi sát cạnh nàng, tay hắn đã đặt hẳn lên chuôi đao giấu trong bọc, cơ bắp căng cứng, sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào. Hắn cẩn thận quan sát từng chuyển động nhỏ nhất xung quanh, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết.
Mã Đại Ca dẫn họ đến một góc khuất, nơi có một quầy riêng lớn hơn, được che chắn kỹ lưỡng. Một thân hình to lớn, vạm vỡ đang ngồi trên chiếc ghế bọc da cũ kỹ, lưng quay về phía họ. Đó chính là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, Thạch Hổ. Hắn có khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp, và một vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, khiến vẻ ngoài càng thêm phần đáng sợ. Hắn thường mặc áo giáp da, và một cây đại đao lớn được đặt dựa ngay bên cạnh, như một lời cảnh cáo ngầm. Bên cạnh hắn là A Cường, tay sai thân cận, với vẻ mặt hung tợn, mặc đồ đen và cũng cầm sẵn một cây đao. Vài tên tay sai khác đứng phía sau, ánh mắt đầy cảnh giác, sẵn sàng hành động theo lệnh của Bang ch��.
Mã Đại Ca khẽ hắng giọng, cố gắng xua đi sự căng thẳng trong lòng. “Bang chủ, tôi đã đưa khách đến.”
Thạch Hổ từ từ quay người lại. Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, quét qua Bạch Vân Nhi, rồi Trần Nhị Cẩu, dừng lại lâu hơn ở Mã Đại Ca. Không khí xung quanh bàn đàm phán tưởng chừng đặc quánh, hoàn toàn trái ngược với sự náo nhiệt của quán bar.
“Hừm,” Thạch Hổ gằn giọng, tiếng nói của hắn khàn đặc, đầy vẻ hăm dọa. “Một con nhóc còn hôi sữa mà dám đến đây bàn chuyện làm ăn với Thạch Hổ ta sao? Ngươi đại diện cho ai? Và ngươi muốn gì?” Ánh mắt hắn đầy vẻ dò xét, nghi ngờ, như muốn xuyên thủng tâm can của Bạch Vân Nhi. Hắn toát ra một vẻ uy quyền và bất cần, đúng như lời đồn.
Bạch Vân Nhi hít một hơi thật sâu, nàng cố gắng giữ giọng nói mình bình tĩnh và rõ ràng nhất có thể. “Bang chủ, chúng tôi đến đây không phải để gây sự, mà để đề xuất một cơ hội, một mối làm ăn có lợi cho cả hai bên.” Nàng đưa tay ra, một cái hộp gỗ nhỏ chạm khắc tinh xảo được đặt nhẹ nhàng l��n bàn. “Đây là chút lễ mọn, thể hiện thành ý của chúng tôi.”
A Cường nhanh chóng bước tới, mở hộp ra. Bên trong là một thỏi vàng lớn, lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo, cùng với vài viên ngọc quý hiếm. Ánh mắt Thạch Hổ thoáng qua một tia tham lam, nhưng hắn nhanh chóng che giấu nó bằng vẻ mặt lạnh lùng.
“Ngươi hẳn đã biết về sự phong tỏa của quan phủ đối với hàng hóa ở biên thùy, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân,” Bạch Vân Nhi tiếp tục, nàng không hề sợ hãi trước vẻ mặt đáng sợ của Thạch Hổ. “Thôn Làng Sơn Cước chúng tôi đang bị hắn ta cố gắng bóp nghẹt. Nhưng chúng tôi có tuyến đường, có nguồn hàng ổn định, và quan trọng nhất, chúng tôi có tri thức để tìm ra những lối đi mà Thẩm Đại Nhân không thể chạm tới. Ngài có lực lượng, có mạng lưới vận chuyển ngầm mà quan phủ khó lòng kiểm soát. Chúng ta có thể hợp tác để cùng có lợi. Chúng tôi cần hàng hóa được vận chuyển an toàn, và ngài sẽ có được lợi nhuận khổng lồ, vượt xa những gì ngài có thể kiếm được từ việc cướp bóc thông thường.”
Thạch Hổ nhếch mép cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo không hề mang ý tốt. “Lợi nhuận khổng lồ ư? Ngươi nghĩ Thạch Hổ ta là kẻ dễ bị mua chuộc bằng mấy đồng vàng sao, con nhóc? Ngươi nói có tuyến đường, vậy tuyến đường đó là gì? Và tại sao ta phải tin ngươi, mà không phải tự mình đi cướp lấy những tuyến đường đó?”
Mã Đại Ca vội vàng lên tiếng, cố gắng xoa dịu tình hình. “Bang chủ, cô ấy là người của Lâm Dịch. Gã đó có đầu óc, biết điều. Hắn không phải kẻ nông nổi. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng mọi thứ. Hợp tác với hắn không thiệt đâu. Hơn nữa, Thẩm Đại Nhân đang ngày càng thâu tóm quyền lực, chèn ép cả giới giang hồ. Một liên minh ngầm với Lâm Dịch có thể giúp chúng ta có thêm một chỗ dựa, một đối trọng với tên quan tham đó.”
Thạch Hổ nhướn mày, ánh mắt chuyển sang Mã Đại Ca. “Ồ, Lâm Dịch sao? Cái tên đó ta có nghe nói qua. Một tiểu tử mới nổi ở biên thùy, dám chống lại Thẩm Đại Nhân. Có chút gan dạ đấy. Nhưng gan dạ thôi thì chưa đủ để sống sót trong cái thế giới này, đặc biệt là khi ngươi dám đụng đến lợi ích của Hắc Sa Bang.”
Bạch Vân Nhi không nao núng. “Lâm Dịch không chỉ có gan dạ, Bang chủ. Hắn có mưu trí. Hắn đã nhìn thấy trước những biến động lớn sắp tới, khi Đại Hạ vương triều suy yếu, chiến loạn bùng nổ. Khi đó, những ai có thể duy trì được mạng lưới của riêng mình, những ai có thể bảo vệ được những người xung quanh, mới là kẻ sống sót và vươn lên. Chúng tôi không chỉ muốn lợi nhuận nhất thời, mà còn muốn xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai.”
Nàng đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn vào Thạch Hổ. “Chúng tôi cần Bang Hắc Sa bảo vệ các tuyến đường vận chuyển hàng hóa thiết yếu của Thôn Làng Sơn Cước, và Bang Hắc Sa sẽ nhận được một phần lợi nhuận xứng đáng, đủ để nuôi sống cả bang phái. Hơn nữa, chúng tôi sẽ cung cấp thông tin tình báo về động thái của Thẩm Đại Nhân, giúp Bang chủ tránh được những rắc rối không đáng có. Một liên minh ngầm, không ràng buộc, nhưng cùng có lợi. Ngài có thể tiếp tục làm việc của ngài, nhưng hãy coi những tuyến đường của chúng tôi là ‘đất cấm’ của Bang Hắc Sa, không ai được phép động vào.”
Thạch Hổ im lặng một lúc lâu, ánh mắt hắn sắc bén như đại đao, dò xét từng lời nói, từng cử chỉ của Bạch Vân Nhi. Hắn ta đã từng gặp nhiều loại người, từ quan lại tham lam đến thương nhân xảo quyệt, nhưng hiếm khi thấy một nữ nhân nào lại có khí chất và sự tự tin đến vậy khi đối mặt với hắn. Trong thâm tâm, hắn đang tính toán lợi hại. Áp lực từ Thẩm Đại Nhân thực sự đang khiến hắn đau đầu. Một tuyến đường vận chuyển an toàn, lại còn có thêm thông tin tình báo, đó không phải là một đề nghị tồi.
Trần Nhị Cẩu vẫn đứng đó, như một bức tượng, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng quét khắp căn phòng, đề phòng bất cứ động thái bất ngờ nào từ những tên tay sai của Thạch Hổ. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm đang lơ lửng trong không khí, một sự nguy hiểm hữu hình, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Hắn biết rằng, một lời nói sai lầm, một cử chỉ không đúng mực cũng có thể dẫn đến thảm họa.
“Hừm, nghe cũng có lý,” Thạch Hổ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn vẫn đầy vẻ dò xét nhưng đã bớt đi phần nào sự hăm dọa. “Nhưng để ta tin ngươi, con nhóc, ngươi phải cho ta thấy được bản lĩnh của Lâm Dịch. Ta sẽ thử một chuyến hàng. Nếu hàng hóa đến nơi an toàn, và lợi nhuận đúng như lời ngươi nói, chúng ta có thể nói chuyện tiếp. Còn không…” Hắn ta liếc nhìn cây đại đao bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ đe dọa. “Ngươi và Lâm Dịch sẽ phải trả giá đắt.”
Bạch Vân Nhi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng vẫn đầy tự tin. “Bang chủ cứ yên tâm. Lâm Dịch chưa bao giờ để người tin tưởng mình phải thất vọng. Chúng tôi sẽ gửi chi tiết về tuyến đường và loại hàng hóa cho ngài sớm nhất. Và như một lời đảm bảo, chúng tôi sẽ trả trước một phần lợi nhuận.”
Thạch Hổ gật đầu, một nụ cười bí hiểm xuất hiện trên khuôn mặt dữ tợn của hắn. “Được. Vậy thì cứ như thế mà làm. A Cường!”
A Cường lập tức tiến lên. “Có thuộc hạ!”
“Dẫn đường cho mấy vị khách này ra ngoài. Và nhớ lấy, đảm bảo an toàn cho họ.” Thạch Hổ nói, ánh mắt hắn lại hướng về Bạch Vân Nhi. “Ta mong đợi chuyến hàng đầu tiên của các ngươi, Lâm Dịch.”
Mã Đại Ca thở phào nhẹ nhõm. Cuộc đàm phán, tuy căng thẳng, nhưng cuối cùng cũng đã có kết quả ban đầu. Cả ba quay người, theo A Cường ra khỏi Quán Bar Hắc Phong ồn ào. Bạch Vân Nhi biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Liên minh với Bang Hắc Sa sẽ mở ra cánh cửa tiếp xúc sâu hơn với thế giới giang hồ phức tạp, mang lại cả lợi ích và rắc rối khó lường cho Lâm Dịch. Tuyến đường vận chuyển bí mật được bảo đảm bởi Bang Hắc Sa sẽ trở thành một huyết mạch quan trọng, giúp Thôn Làng Sơn Cước vượt qua giai đoạn khó khăn nhưng cũng dễ bị tấn công nếu liên minh đổ vỡ. Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ phát hiện ra những hoạt động ngầm này và phản ứng quyết liệt hơn, có thể dẫn đến những cuộc đối đầu trực tiếp giữa các thế lực. Sự hợp tác với giang hồ sẽ dần định hình lại hình ảnh và vị thế của Lâm Dịch, khiến hắn trở thành một nhân vật phức tạp hơn trong mắt các bên.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.