Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 583: Kế Hoạch Băng Phong: Mạch Máu Bí Mật Trong Cơn Loạn

Ánh lửa từ những ngọn đuốc và bếp lửa đã tắt dần, chỉ còn lại ánh trăng mờ nhạt rải bạc trên mái tranh của Thôn Làng Sơn Cước. Hơi sương đêm bắt đầu giăng mắc, mang theo cái lạnh se sắt của vùng biên. Dù đã khuya, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu vẫn leo lét tỏa ra, hắt lên bóng hình hai người đang ngồi đối diện nhau. Không khí im lặng bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài.

Lâm Dịch, thân hình gầy gò của một thiếu niên 17 tuổi, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự từng trải của một người đàn ông hiện đại, đang lướt ngón tay trên cuốn Cẩm Nang Kế Sách cũ kỹ. Cuốn sách đã sờn gáy, nhuốm màu thời gian, nhưng lại là kho báu tri thức vô giá mà anh đã dày công tổng hợp từ những kinh nghiệm thực tế của mình. Khuôn m���t anh trầm tĩnh, đôi mày khẽ nhíu lại, như đang suy tư về một ván cờ phức tạp mà mỗi nước đi đều ẩn chứa hiểm nguy. Đối diện anh là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thanh thoát trong bộ y phục thương nhân kín đáo, đôi mắt thông minh sắc sảo dõi theo từng cử động nhỏ của anh. Nàng rót thêm chén trà nóng, hương trà thoang thoảng xua đi chút lạnh giá trong phòng.

Cánh cửa đột ngột mở ra, Trần Nhị Cẩu bước vào, mang theo hơi lạnh và bụi đường. Gương mặt anh ta, thường ngày hay cười, giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và bối rối. Anh ta không nói gì, chỉ thở dài một tiếng, rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ gần đó, vẻ thất vọng hiện rõ.

“Thế nào rồi?” Lâm Dịch khẽ hỏi, giọng điệu bình thản như đã dự đoán trước kết quả. Anh gấp cuốn sách lại, đặt sang một bên, tập trung hoàn toàn vào người đồng đội.

Trần Nhị Cẩu lắc đầu, giọng nói đầy sự uất ức. “Đại ca, mọi thứ đều bị chặn đứng. Đúng như huynh dự liệu. Ta đã đi khắp Thành Thiên Phong, từ các tiệm lương thực lớn đến những cửa hàng thuốc men danh tiếng. Nơi nào cũng nhận được một câu trả lời duy nhất: hết hàng, hoặc đẩy giá lên trời. Một bao gạo bình thường, nay giá đã tăng gấp ba, gấp bốn lần. Thuốc men thì càng khan hiếm, những loại thảo dược cơ bản cho bệnh thông thường cũng trở nên xa xỉ. Chủ tiệm nào cũng than vãn về ‘khó khăn chung’, về ‘quan trên kiểm soát gắt gao’, nhưng rõ ràng là có kẻ đứng sau thao túng, cố tình gây khó dễ cho chúng ta.” Anh ta càng nói càng bức xúc, nắm chặt tay. “Một số nơi còn thẳng thừng từ chối, bảo rằng ‘không muốn dính dáng đến rắc rối’, nghe cứ như đang ám chỉ chúng ta vậy.”

Bạch Vân Nhi thở dài, khẽ nhấp một ngụm trà. “Không ngoài dự đoán. Thẩm Đại Nhân đang dùng mọi cách để bóp nghẹt chúng ta. Hắn ta không chỉ muốn thu thuế, mà còn muốn cô lập Thôn Làng Sơn Cước, cắt đứt mọi nguồn cung, buộc chúng ta phải khuất phục. Có lẽ hắn đã nghe ngóng được chuyện chúng ta đang tích cực tổ chức phòng thủ, nên mới ra tay nhanh và mạnh như vậy.” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng nhưng vẫn giữ vững niềm tin. “Chúng ta đã chuẩn bị cho tình huống này, đúng không?”

Lâm Dịch gật đầu. Anh đặt tay lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cảm nhận từng vết sờn trên bìa da, như thể đang chạm vào chính những kinh nghiệm xương máu của mình. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhủ. "Chỉ có những kẻ mạnh mới có thể tạo ra sự công bằng cho riêng mình, hoặc ít nhất là đấu tranh để sinh tồn." Anh đã quá quen với việc phải đối mặt với những thử thách bất ngờ, nhưng lần này, Thẩm Đại Nhân đang chơi một ván bài lớn hơn, nhắm vào mạch máu kinh tế của cả một cộng đồng. Hắn không dùng binh đao trực tiếp, mà dùng sự cô lập và đói kém làm vũ khí. Đó là một đòn hiểm ác, đánh thẳng vào tử huyệt của sự sống còn.

“Hắn muốn cô lập chúng ta,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm lắng nhưng dứt khoát. Anh nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén và kiên định. “Vậy thì, chúng ta sẽ tìm con đường riêng. Kế hoạch Băng Phong, đã đến lúc triển khai.”

Nghe đến cái tên "Kế hoạch Băng Phong", Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đều ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên vẻ tò mò và hi vọng. Đó là một mật danh mà Lâm Dịch đã đặt cho một kế hoạch dự phòng, được anh phác thảo từ rất lâu trước đây, khi anh mới bắt đầu cảm nhận được sự bất ổn từ triều đình và sự tham lam của các quan lại địa phương. Kế hoạch này được thiết kế để đối phó với tình huống bị cô lập hoàn toàn, buộc phải tự cung tự cấp hoặc tìm kiếm nguồn cung từ những con đường phi chính thống.

“Chi tiết thế nào, đại ca?” Trần Nhị Cẩu hỏi, sự bối rối ban nãy đã được thay thế bằng sự háo hức.

Lâm Dịch đứng dậy, đi về phía một tấm bản đồ treo tạm bợ trên tường. Đó không phải là bản đồ hành chính, mà là bản đồ về các tuyến đường thương mại, các vùng đất hoang vu và những điểm nút giao thông quan trọng mà anh đã tự tay vẽ hoặc thu thập thông tin từ nhiều nguồn khác nhau. Anh dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên bản đồ. “Chúng ta sẽ không thể trông cậy vào các kênh chính thống nữa. Thẩm Đại Nhân đã giăng lưới quá chặt. Chúng ta cần một ‘mạch máu’ mới, một con đường bí mật để vận chuyển lương thực và thuốc men. Kế hoạch Băng Phong chính là việc thiết lập mạng lưới cung ứng ngầm, không chịu sự kiểm soát của Thẩm Đại Nhân.”

Anh giải thích chi tiết hơn. “Chúng ta cần tích trữ lương thực khô, ngũ cốc, và đặc biệt là thuốc men với số lượng lớn. Khi chiến tranh bùng nổ, dịch bệnh và thương vong sẽ là điều không thể tránh khỏi. Dân làng của chúng ta, ngay cả khi được huấn luyện tốt, vẫn là những người dân thường. Họ cần được chữa trị, cần được ăn no. Nếu không có những thứ đó, lá chắn thép mà chúng ta đang xây dựng sẽ nhanh chóng sụp đổ.” Anh dừng lại, ánh mắt quét qua cả hai người. “Đây là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Bất kỳ ai bị phát hiện đều có thể phải trả giá bằng tính mạng.”

Bạch Vân Nhi hiểu rõ sự nghiêm trọng của vấn đề. Nàng biết, Lâm Dịch không nói quá. Trong thời loạn lạc, những kẻ dám đi ngược lại ý muốn của quan trên thường có kết cục bi thảm. Nhưng nàng cũng biết, Lâm Dịch chưa bao giờ đưa ra m���t quyết định liều lĩnh mà không có đường lui. “Lâm Dịch, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu? Các thương hội ở Thành Thiên Phong đã bị Thẩm Đại Nhân mua chuộc hoặc uy hiếp. Tìm một nguồn cung bí mật không phải là chuyện dễ.”

“Đúng vậy. Do đó, chúng ta sẽ không tìm kiếm trong Thành Thiên Phong nữa,” Lâm Dịch đáp. “Chúng ta sẽ tìm đến những vùng biên viễn hơn, những nơi ít chịu ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân, hoặc những kẻ vì lợi nhuận mà sẵn sàng liều mình. Tuy nhiên, việc vận chuyển là một vấn đề lớn. Hắn sẽ để mắt đến mọi con đường ra vào thành. Chúng ta cần một người vận chuyển đáng tin cậy, có kinh nghiệm đi lại trên những con đường hiểm trở, và quan trọng nhất là không sợ cường quyền.”

Anh nhìn Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng sẽ là người phụ trách việc này. Nàng có kinh nghiệm trong giới thương nhân, có khả năng đàm phán và nhìn người. Ta cần nàng tiếp cận Mã Đại Ca.”

Bạch Vân Nhi hơi giật mình. Mã Đại Ca là một cái tên quen thuộc trong giới vận chuyển hàng hóa qua những vùng biên ải nguy hiểm, nổi tiếng là người thẳng thắn, trọng chữ tín nhưng cũng cực kỳ thận trọng. Hắn ta không dễ dàng dính líu vào những chuyện rắc rối, đặc biệt là liên quan đến quan phủ. “Mã Đại Ca sao? Hắn ta nổi tiếng là không thích dính dáng đến thị phi. Hắn sẽ không dễ dàng đồng ý.”

“Ta biết,” Lâm Dịch gật đầu. “Nhưng hắn ta cũng là một người trọng nghĩa khí. Hơn nữa, hắn có mạng lưới vận chuyển mà Thẩm Đại Nhân chưa thể kiểm soát hoàn toàn. Nàng hãy trình bày cho hắn thấy viễn cảnh của chiến tranh, sự sụp đổ của trật tự cũ, và cơ hội để hắn tạo dựng một con đường sống mới cho mình và anh em của hắn. Đây không chỉ là một giao dịch buôn bán, mà là một khoản đầu tư vào tương lai, vào sự sinh tồn.”

Anh quay sang Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, huynh sẽ tiếp tục thu thập thông tin về động thái của Thẩm Đại Nhân và Lão Quản Gia của hắn. Đặc biệt là các tuyến đường vận chuyển, các kho lương thực của hắn. Đồng thời, huynh cần tìm kiếm những người dân làng có kinh nghiệm săn bắn, hái lượm, và cả những người am hi���u về các loại thảo dược tự nhiên trong rừng sâu. Chúng ta cần phải tự chủ một phần.”

Trần Nhị Cẩu đứng dậy, vẻ mặt đã trở nên kiên định. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Huynh cứ yên tâm, ta sẽ làm hết sức mình. Ta sẽ tìm hiểu xem Thẩm Đại Nhân và tay sai của hắn đang giăng lưới ở đâu, và chúng ta sẽ tìm cách phá vỡ nó.”

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh tin vào những người đồng đội của mình, và tin vào khả năng thích nghi của chính bản thân. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang dần lu mờ, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Một ngày mới với những thử thách mới, và những quyết định sinh tử. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ. "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta."

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa xuyên qua màn sương sớm, Trần Nhị Cẩu đã cải trang thành một thương nhân nhỏ, khoác trên mình bộ y phục vải thô cũ kỹ, đội chiếc nón lá rộng vành che gần kín mặt. Anh ta mang theo một ít hàng hóa lặt vặt để ngụy trang, lẫn vào dòng người đang đổ về Thành Thiên Phong. Chợ Linh Dược, trung tâm giao thương sầm uất nhất thành, lúc này đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng bước chân hối hả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng. Mùi hương của đủ loại thảo dược, gia vị lạ, xen lẫn mùi thức ăn và mùi bụi đường, quyện vào nhau tạo nên một không khí đặc quánh.

Nhị Cẩu cẩn thận luồn lách qua các quầy hàng, đôi mắt nhanh nhẹn đảo quanh, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Anh ta ghé vào một tiệm thuốc lớn, nơi thường ngày vẫn cung cấp đủ loại thảo dược quý hiếm. Chủ tiệm, một lão già gầy gò với chòm râu bạc phơ, đang ngồi sau quầy tính toán sổ sách.

“Lão bản, cho ta hỏi, mấy loại thảo dược như Hoàng Cầm, Sài Hồ, và Ích Mẫu Thảo, gần đây có hàng không?” Trần Nhị Cẩu giả vờ hỏi với vẻ tự nhiên nhất có thể, như một thương nhân nhỏ đang tìm kiếm mối hàng.

Lão chủ tiệm ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn Nhị Cẩu từ đầu đến chân. “Ôi dào, vị khách này, ngươi đến không đúng lúc rồi. Các loại thảo dược đó, dạo này khan hiếm vô cùng. Giá cả dĩ nhiên phải khác chứ.” Hắn ta cười khẩy, thái độ rõ ràng là không muốn bán. “Huống hồ, dạo này quan trên kiểm soát gắt gao, hàng hóa ra vào thành đều phải kiểm tra nghiêm ngặt. Những loại thuốc men thiết yếu thì lại càng khó kiếm. Ngươi có tiền cũng chưa chắc đã mua được đâu.”

Trần Nhị Cẩu cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dấy lên một sự nghi ngờ. Anh ta đã nghe câu chuyện này ở vài tiệm khác rồi. “Khan hiếm đến vậy sao? Ta thấy giá cả ở đây tăng gấp đôi, gấp ba mà vẫn không có hàng để bán. Chẳng lẽ cả thành này đều không còn thuốc sao?”

Lão chủ tiệm nháy mắt ra hiệu cho một tên tiểu nhị. “Đừng hỏi nhiều, cứ thế mà làm ăn. Ai cũng có nỗi khổ riêng.” Giọng hắn ta hạ thấp, ẩn chứa sự cảnh cáo. “Lời khuyên cho ngươi, chớ nên gây chuyện với những người không nên gây chuyện. Sống yên ổn là tốt nhất.”

Trần Nhị Cẩu hiểu ra. Đây không phải là khan hiếm tự nhiên, mà là một sự thao túng có chủ đích. Anh ta lướt mắt qua các kệ hàng, thấy rõ ràng nhiều loại thảo dược vẫn còn chất đống, nhưng lại bị phủ vải hoặc giấu vào trong. Rõ ràng là họ đang găm hàng, chờ đợi giá cả tăng cao hơn nữa, hoặc để làm khó một ai đó. Sự “kiểm soát gắt gao” của quan trên mà lão chủ tiệm nhắc đến chính là mệnh lệnh từ Thẩm Đại Nhân.

Khi Trần Nhị Cẩu bước ra khỏi tiệm, anh ta cảm thấy một ánh mắt sắc lạnh đang dõi theo mình. Quay đầu lại, anh ta thoáng thấy một bóng người quen thuộc: Lão Quản Gia, tay sai đắc lực của Thẩm Đại Nhân, đang đứng ở một góc khuất, cùng với vài tên tay sai khác. Lão Quản Gia, với bộ áo bào tơ lụa chỉnh tề và khuôn mặt dài đầy vẻ xảo quyệt, đang nhìn chằm chằm vào anh ta. Đôi mắt hắn ta không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng lại khiến Nhị Cẩu cảm thấy rợn sống lưng. Hắn ta không cần phải làm gì, chỉ cần đứng đó, ánh mắt đó cũng đủ để truyền đi một thông điệp rõ ràng: mọi hành động của Thôn Làng Sơn Cước đều nằm trong tầm kiểm soát của Thẩm Đại Nhân.

Trần Nhị Cẩu giả vờ như không thấy, cúi đầu lướt qua đám đông, nhưng trong lòng thì như lửa đốt. Anh ta biết, Lâm Dịch đã đúng. Thẩm Đại Nhân không chỉ chặn đứng nguồn cung, mà còn cử người theo dõi gắt gao, đảm bảo rằng không một hạt gạo, không một cọng thuốc nào có thể lọt vào Thôn Làng Sơn Cước qua các kênh chính thống. Sự cô lập này là một lời cảnh cáo, một lời đe dọa không lời.

Anh ta tiếp tục đi đến các tiệm lương thực, các cửa hàng tạp hóa, nhưng kết quả cũng không khác gì. Những câu chuyện về "thiếu hụt", "tăng giá", và "quan trên kiểm soát" lặp đi lặp lại như một điệp khúc. Một vài tiểu thương nhỏ, khi Nhị Cẩu cố gắng gặng hỏi, chỉ dám thì thầm rằng có "lệnh từ trên", cấm bán hàng với số lượng lớn cho bất kỳ ai có liên quan đến "Thôn Làng Sơn Cước". Lòng Nhị Cẩu nặng trĩu. Thẩm Đại Nhân không chỉ dùng quyền lực, mà còn dùng cả sự sợ hãi để phong tỏa họ.

Trần Nhị Cẩu cuối cùng đành bỏ cuộc, mua vài món đồ lặt vặt để không gây nghi ngờ, rồi vội vã rời khỏi Thành Thiên Phong. Bước chân anh ta nặng trĩu, nhưng ý chí thì v���n kiên định. Anh ta biết, nhiệm vụ của mình bây giờ không chỉ là báo cáo sự thất bại, mà còn là tìm kiếm những con đường khác, những nguồn cung khác, dù có khó khăn đến mấy. Anh ta tự nhủ, Lâm Dịch đã có kế hoạch, và anh ta sẽ là một phần của kế hoạch đó, không lùi bước. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh ta nhớ lời Lâm Dịch, "nhưng chúng ta sẽ chiến đấu để tạo ra sự công bằng cho chính mình."

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, Bạch Vân Nhi, trong bộ y phục vải thô giản dị của một người phụ nữ nông thôn, đang lặng lẽ chờ đợi tại một Trạm Tiếp Tế hẻo lánh. Nơi này nằm cách Thành Thiên Phong khá xa, trên một con đường mòn ít người qua lại, dẫn đến những vùng biên ải heo hút. Tòa nhà đá đơn giản, cũ kỹ, với một chuồng ngựa bên cạnh và một cửa hàng nhỏ bán vài thứ tạp hóa lặt vặt. Tiếng gió vi vu qua những tán cây cổ thụ, tiếng bảng hiệu kẽo kẹt theo từng cơn gió, tạo nên một không gian tĩnh mịch và có chút hoang tàn. Mùi bụi đường, rơm khô và mùi ng��a thoang thoảng trong không khí, báo hiệu sự hiện diện của những lữ khách đường xa.

Bạch Vân Nhi đứng nép mình dưới hiên, đôi mắt thông minh sắc sảo quét nhìn mọi hướng. Nàng đã đến đây từ sớm, quan sát kỹ lưỡng để đảm bảo không có ai theo dõi. Lâm Dịch đã dặn dò nàng phải cực kỳ cẩn trọng trong nhiệm vụ lần này, bởi đây là một trong những mắt xích quan trọng nhất của Kế hoạch Băng Phong.

Một lúc sau, từ xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập. Một đoàn xe thồ nhỏ, gồm vài con ngựa khỏe mạnh và những chiếc xe chất đầy hàng hóa được phủ bạt cẩn thận, dần hiện ra trong ánh chiều tà. Người dẫn đầu là một gã đàn ông vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, râu ria xồm xoàm nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ tinh anh và thẳng thắn. Đó chính là Mã Đại Ca, người mà Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đặt trọn niềm tin cho việc thiết lập kênh cung ứng bí mật.

Mã Đại Ca dừng ngựa, nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi. Hắn ta xuống ngựa, vỗ nhẹ vào cổ con vật, rồi ra hiệu cho những người đi cùng dừng lại và nghỉ ngơi. “Cô nương đây chắc là người của Lâm thiếu gia?” Hắn hỏi, giọng điệu trầm đục nhưng không mất đi sự trọng thị.

Bạch Vân Nhi gật đầu. “Chính là ta. Bạch Vân Nhi. Mã Đại Ca, đã lâu không gặp.” Dù chỉ gặp vài lần trong các giao dịch nhỏ trước đây, nàng vẫn giữ được sự quen biết với hắn.

Mã Đại Ca dẫn nàng vào bên trong trạm, nơi có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ và vài chiếc ghế. Hắn rót hai chén trà thảo mộc nóng hổi, hơi ấm của trà lan tỏa xua đi cái lạnh của buổi chiều muộn. “Lâm thiếu gia có chuyện gì muốn nói với ta sao? Nghe nói dạo này Thôn Làng Sơn Cước đang có biến động lớn, liên quan đến Thẩm Đại Nhân…” Hắn ta dừng lại, ánh mắt dò xét.

Bạch Vân Nhi không vòng vo. Nàng biết, với một người như Mã Đại Ca, sự thẳng thắn là điều quan trọng nhất. Nàng trình bày chi tiết về tình hình hiện tại của Thôn Làng Sơn Cước, về sự bóc lột của Thẩm Đại Nhân, và đặc biệt là động thái cô lập kinh tế mà hắn ta đang thực hiện. “Hắn ta muốn bóp chết chúng ta bằng đói kém và bệnh tật. Chúng ta cần lương thực, thuốc men, và chúng ta cần một con đường để vận chuyển chúng mà không bị hắn ta kiểm soát. Lâm Dịch tin tưởng Mã Đại Ca có đủ khả năng và sự uy tín để làm điều này.”

Mã Đại Ca nghe xong, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Hắn vuốt chòm râu rậm, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần bao trùm. “Chuyện này quá nguy hiểm, cô nương. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ dễ đối phó. Quyền lực của hắn ta bao trùm cả Thành Thiên Phong và những vùng phụ cận. Lỡ lộ ra, cả mạng sống của tôi và anh em đều khó giữ. Hắn ta có thể dùng mọi thủ đoạn, từ mua chuộc đến sát hại, để bịt miệng những kẻ cản đường.”

“Chúng tôi hiểu rõ điều đó, Mã Đại Ca,” Bạch Vân Nhi đáp, giọng nói vẫn kiên định. “Nhưng đây không chỉ là nguy hiểm, mà còn là một cơ hội. Ngài đã thấy tình hình Đại Hạ Vương triều rồi đó. Khói lửa chiến tranh đang bùng lên ở khắp nơi. Trật tự cũ đang sụp đổ. Thẩm Đại Nhân có thể mạnh ở hiện tại, nhưng hắn ta chỉ là một con tốt trong ván cờ lớn. Sẽ đến lúc quyền l���c của hắn ta suy yếu, hoặc bị thay thế bởi một thế lực khác. Khi đó, những ai có thể duy trì được mạng lưới của riêng mình, những ai có thể bảo vệ được những người xung quanh, mới là kẻ sống sót và vươn lên.”

Nàng nghiêng người về phía trước một chút, ánh mắt đầy thuyết phục. “Lâm Dịch đã tính toán kỹ lưỡng. Chúng tôi cần những người trọng nghĩa như Mã Đại Ca. Đây không chỉ là lợi nhuận, mà còn là một con đường sống cho tất cả chúng ta trong loạn lạc sắp tới. Nếu Mã Đại Ca giúp chúng tôi vượt qua giai đoạn khó khăn này, không chỉ là Thôn Làng Sơn Cước sẽ mang ơn ngài, mà ngài sẽ có được một chỗ đứng vững chắc trong một thế giới mới đang hình thành. Ngài sẽ có được sự tin tưởng của một cộng đồng, một nguồn lực đáng kể khi thời thế thay đổi.”

Mã Đại Ca im lặng một lúc lâu, suy nghĩ về những lời nàng nói. Hắn ta đã chứng kiến quá nhiều biến động trong những năm tháng lăn lộn trên đường. Hắn hiểu rằng, Bạch Vân Nhi và Lâm Dịch không chỉ nhìn thấy trước mắt, mà còn nhìn xa hơn, vào một tương lai đầy bất trắc. Hắn cũng biết, Thẩm Đại Nhân là kẻ tham lam và độc ác. Nếu Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ, hắn ta cũng khó lòng tránh khỏi những rắc rối khi Thẩm Đại Nhân mở rộng tầm ảnh hưởng.

“Lợi nhuận không phải là vấn đề duy nhất,” Mã Đại Ca nói. “Tôi trọng chữ tín, và tôi cũng trọng mạng sống của anh em mình. Tôi cần đảm bảo rằng những rủi ro này là xứng đáng.”

“Chúng tôi sẽ trả giá cao hơn thị trường ba phần, và đảm bảo an toàn tối đa cho mỗi chuyến hàng,” Bạch Vân Nhi cam đoan. “Lâm Dịch sẽ vạch ra những tuyến đường an toàn nhất, và chúng tôi sẽ có người yểm trợ ở những điểm nút quan trọng. Chúng tôi sẽ không để Mã Đại Ca đơn độc đối mặt với hiểm nguy.” Nàng lấy ra một tấm da dê cũ kỹ, trên đó vẽ một vài ký hiệu và tuyến đường mà Lâm Dịch đã phác thảo. “Những con đường này, ít người biết đến, và Thẩm Đại Nhân chưa thể kiểm soát hết.”

Mã Đại Ca nhìn vào tấm bản đồ, rồi nhìn lại Bạch Vân Nhi. Hắn ta thấy được sự kiên định trong ánh mắt nàng, và s��� chân thành trong lời nói. Hắn cũng đã nghe danh Lâm Dịch là một người có đầu óc, không làm việc gì mà không tính toán kỹ lưỡng. Hắn thở dài một tiếng, nhìn xa xăm ra màn đêm đã bao phủ hoàn toàn bên ngoài. “Được thôi. Tôi sẽ thử một chuyến hàng nhỏ trước. Coi như đặt cược vào cái đầu của tiểu tử Lâm Dịch. Nếu hắn có thể giữ lời hứa, và nếu những con đường này thực sự an toàn, chúng ta có thể nói chuyện lâu dài. Nhưng nhớ lấy, cô nương, nếu có bất kỳ rắc rối nào xảy ra, tôi sẽ không chịu trách nhiệm.”

Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ nhõm. “Mã Đại Ca cứ yên tâm. Lâm Dịch chưa bao giờ để người tin tưởng mình phải thất vọng.” Nàng đưa tay ra, và Mã Đại Ca nắm lấy, một cái bắt tay chắc nịch, đánh dấu sự khởi đầu của một liên minh bí mật, một “mạch máu” mới cho Thôn Làng Sơn Cước.

Khi Mã Đại Ca trở lại với đoàn xe của mình, Bạch Vân Nhi vẫn đứng đó, nhìn theo bóng họ khuất dần trong màn đêm. Nàng biết, một bước đi quan trọng đã được thực hiện. Mạng lưới cung ứng bí mật do Lâm Dịch thiết l��p sẽ trở thành một dây cứu sinh quan trọng cho Thôn Làng Sơn Cước khi chiến tranh bùng nổ toàn diện. Sự hợp tác với Mã Đại Ca không chỉ mở rộng mạng lưới của Lâm Dịch ra ngoài tầm ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân, mà còn mở ra cánh cửa cho những liên minh mới, những nguồn lực bất ngờ trong tương lai. Nhưng nàng cũng biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn ta sẽ tiếp tục có những động thái cứng rắn hơn để cản trở Lâm Dịch, dẫn đến những cuộc đối đầu trực tiếp hơn trong tương lai. Việc tích trữ thuốc men không chỉ là để chữa bệnh, mà còn là một sự chuẩn bị cho những dịch bệnh và thương vong khốc liệt sẽ đến.

Dưới bầu trời đêm đầy sao, Thôn Làng Sơn Cước vẫn ngủ yên, không hay biết về những toan tính hiểm độc và những nỗ lực thầm lặng đang diễn ra để bảo vệ sự tồn vong của nó. Bạch Vân Nhi khẽ siết chặt tay, trong lòng dâng lên một niềm quyết tâm mạnh mẽ. Lâm Dịch đã nói đúng, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Nhưng họ sẽ chiến đấu, bằng mọi giá, để tạo ra sự công bằng cho chính mình và cho những người họ yêu thương.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free