Lạc thế chi nhân - Chương 582: Huấn Luyện Dân Quân: Xây Dựng Lá Chắn Thép Vùng Biên
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rải đều trên mái tranh mục nát và những con đường đất còn ẩm sương đêm. Thôn Làng Sơn Cước, vốn dĩ chỉ quen với tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa và tiếng cày xới nặng nhọc, hôm nay lại mang một vẻ nhộn nhịp khác lạ. Một sự nhộn nhịp pha lẫn lo âu, nhưng cũng không kém phần quyết tâm. Mùi khói bếp từ những căn nhà mới nhóm lửa hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi sương, tạo nên một không khí vừa quen thuộc, vừa xa lạ, báo hiệu một ngày mới không giống bất kỳ ngày nào trước đây.
Tại quảng trường trung tâm của làng, nơi thường ngày chỉ là bãi đất trống cho lũ trẻ chơi bi hay nơi tụ tập của các bà các chị phơi lúa, nay đã được dọn dẹp tương đối gọn gàng. Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò của anh như nổi bật giữa đám đông nông dân vạm vỡ. Khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, lướt qua từng gương mặt đang hướng về phía anh. Anh thấy rõ sự lo lắng, vẻ bối rối, nhưng trên hết là một tia hy vọng mong manh, một niềm tin vô hình mà những con người chất phác này đã đặt vào anh.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng vẫn mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, tay cầm một cuốn sổ da và một cây bút lông, đôi mắt thông minh, sắc sảo lướt qua những dòng chữ đã được ghi chép cẩn thận. Nàng đang kiểm tra lại danh sách những người tham gia, đảm bảo mọi thứ được ghi chép đầy đủ và chính xác nhất. Ngay cả trong hoàn cảnh đầy biến động này, sự hiệu quả và tận tâm của nàng vẫn không hề suy giảm.
Phía trước đám đông, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đang cố gắng duy trì trật tự cho những người dân làng còn đang xôn xao. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác và vết sẹo nhỏ trên má, nói to, giọng oang oang: “Nghe rõ đây! Ai còn chưa tỉnh ngủ th�� mau tỉnh lại! Đây không phải trò đùa! Đứng nghiêm túc vào!” Hắn vừa nói vừa dùng tay đẩy nhẹ vài người đang lúng túng. Lý Hổ, cũng vạm vỡ không kém, vẻ mặt nghiêm nghị với vết sẹo trên lông mày, gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông, không cần nói nhiều cũng đủ khiến mọi người phải im lặng.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí buổi sớm tràn vào lồng ngực. Anh biết, đây là buổi huấn luyện đầu tiên, là bước khởi đầu cho công cuộc tự vệ mà anh đã vạch ra. Anh không phải là một tướng lĩnh quân sự, nhưng anh có tri thức và khả năng phân tích, tổng hợp thông tin từ những gì anh đã đọc, đã xem ở thế giới cũ. Anh phải biến những điều đó thành những bài học thực tế, phù hợp với những người nông dân này. Anh biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, nó không chỉ là sinh tồn cá nhân mà là sinh tồn của cả một cộng đồng.
“Hỡi những người anh em của Thôn Làng Sơn Cước!” Giọng Lâm Dịch không quá lớn, nhưng rõ ràng và dứt khoát, mang theo một trọng lượng khác thường, khiến đám đ��ng đang xôn xao phải im bặt. “Ngày hôm qua, chúng ta đã cùng nhau đưa ra một quyết định. Quyết định tự bảo vệ mình, tự bảo vệ gia đình và những gì chúng ta trân quý.” Anh dừng lại một chút, để lời nói thấm vào từng người. “Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu xây dựng lá chắn của chính mình. Lá chắn này không phải là tường thành cao ngất, mà là chính các ngươi, là sự đoàn kết và ý chí của mỗi người.”
Anh giơ tay chỉ vào khoảng đất trống phía trước. “Ta biết, nhiều người trong các ngươi đã quen với cung tên để săn thú, với rìu để đốn củi, với cuốc để cày ruộng. Nhưng giờ đây, những thứ đó sẽ không chỉ dùng để mưu sinh nữa. Chúng ta sẽ học cách dùng chúng để bảo vệ. Kỷ luật, đoàn kết và trí tuệ sẽ là vũ khí mạnh nhất của chúng ta!”
“Kỷ luật!” Vương Đại Trụ lặp lại theo, giọng hùng hồn, “Kỷ luật là sức mạnh! Nghe lời Lâm huynh, nghe lời ta!” Hắn đấm tay vào không khí, cố gắng thể hiện sự nhiệt huyết. Lý Hổ trầm ngâm hơn, nhưng ánh mắt kiên định, hắn cũng gật đầu.
Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng hãy đọc danh sách, chia mọi người thành từng nhóm nhỏ. Mỗi nhóm sẽ có một người chỉ huy tạm thời để tiện cho việc hướng dẫn.” Anh liếc nhìn Vương Đại Trụ và Lý Hổ. “Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai huynh sẽ là những người chỉ huy chính. Hai huynh đã có kinh nghiệm săn bắn, kinh nghiệm đối phó với thú rừng, đó là một lợi thế lớn. Ta sẽ hướng dẫn các huynh cách để biến những kinh nghiệm đó thành kỹ năng chiến đấu tập thể.”
Bạch Vân Nhi bắt đầu đọc danh sách, giọng nàng rõ ràng và dứt khoát. Dân làng, từ những thanh niên trai tráng đến những người trung niên có sức khỏe, dần dần được phân chia. Ban đầu còn có chút lộn xộn, nhưng dưới sự chỉ đạo của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cùng với sự hỗ trợ của những người thanh niên khỏe mạnh khác, các nhóm nhanh chóng được hình thành.
“Đây là những bài tập cơ bản nhất,” Lâm Dịch tiếp tục. “Ta không mong các ngươi trở thành binh lính tinh nhuệ trong một ngày, nhưng ta muốn các ngươi biết cách di chuyển có trật tự, biết cách bảo vệ đồng đội, và quan trọng nhất, biết cách giữ vững tinh thần.” Anh nhìn vào ánh mắt của họ. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự giành lấy sự công bằng cho chính mình.”
Trần Nhị Cẩu, dù đã hoàn thành nhiệm vụ và trở về, cũng không đứng yên. Hắn nhanh nhẹn chạy tới chạy lui, hỗ trợ Bạch Vân Nhi phát nước uống và những dụng cụ thô sơ cho mọi người. Vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn. “Đại ca nói đúng lắm! Chúng ta phải tự mình làm!” Hắn nhiệt tình hô to, khiến vài người cười phá lên, làm dịu đi không khí căng thẳng ban đầu.
Lâm Dịch quan sát, trong lòng không khỏi thở dài. Từ những người nông dân chân lấm tay bùn, với vũ khí thô sơ như dao, rìu, cung tên săn bắn, liệu anh có thể thực sự tạo nên một lực lượng đủ sức chống lại quân đội chính quy của Thẩm Đại Nhân, hay thậm chí là những cuộc càn quét của thổ phỉ? Gánh nặng của sinh mạng cả làng đang đè nặng lên vai anh. Nỗi lo về việc liệu các phương pháp huấn luyện hiện đại của anh có đủ hiệu quả trong thế giới cổ đại này không, liệu anh có thể biến những người nông dân thành binh sĩ đúng nghĩa không, luôn thường trực trong tâm trí anh. Nhưng anh biết, không có lựa chọn nào khác. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và anh sẽ dùng tất cả tri thức mình có để bảo vệ những người này. Anh nhìn những gương mặt đang dần trở nên kiên nghị hơn, và một tia hy vọng nhỏ nhoi lại bùng lên trong lòng anh.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu nung nóng không khí, phủ một lớp bụi vàng lên những con đường mòn và cánh đồng khô cằn. Khu vực ngoại vi của Thôn Làng Sơn Cước, vốn chỉ là những lối đi nhỏ hẹp dẫn vào rừng hoặc ra đồng ruộng, nay đã trở thành những bãi tập dã chiến. Mùi đất khô nồng nặc hòa với mùi mồ hôi mằn mặn của những người đàn ông đang miệt mài luyện tập. Tiếng hô vang của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cùng tiếng va chạm lạch cạch của vũ khí thô sơ, vang vọng khắp nơi, phá tan sự tĩnh lặng vốn có của miền quê.
Lâm Dịch đích thân hướng dẫn các bài tập. Anh không chỉ nói suông, mà tự mình thị phạm, giải thích cặn kẽ từng động tác, từng nguyên tắc. Anh tập trung vào những chiến thuật mà anh gọi là "chiến thuật du kích" và "phòng thủ cục bộ". Anh biết, những người nông dân này không thể đối đầu trực diện với quân đội được huấn luyện bài bản. Điểm mạnh của họ là sự am hiểu địa hình, sự dẻo dai của những người lao động, và khả năng ẩn nấp.
“Không phải cứ mạnh mẽ là thắng,” Lâm Dịch nói, giọng anh hơi khàn đi vì phải nói nhiều dưới cái nắng gay gắt. Anh đang hướng dẫn một nhóm cách di chuyển trong rừng rậm mà không gây tiếng động lớn. “Biết lợi dụng địa hình, biết phối hợp, biết đánh vào điểm yếu của đối thủ, đó mới là sức mạnh thực sự!” Anh cúi người, chỉ vào một cụm cây dại. “Hãy tưởng tượng đây là nơi địch đi qua. Các ngươi sẽ làm gì?”
Vương Đại Trụ, với kinh nghiệm săn bắn lâu năm, nhanh chóng đưa ra ý tưởng. “Mai phục! Chờ chúng đến gần rồi bất ngờ tấn công!” Hắn nở nụ cười rạng rỡ, như thể tìm được điểm chung với Lâm Dịch. “Đúng rồi! Cứ như săn thú ấy, phải mai phục, phải bất ngờ!” Hắn vỗ đùi cái bốp.
Lý Hổ, vốn dĩ trầm tính hơn, cũng gật đầu đồng tình. Hắn chỉ vào một bụi cây rậm rạp. “Có thể đào bẫy ở đây, dùng cành cây che lại. Hoặc dùng đá lăn từ trên cao xuống.”
Lâm Dịch mỉm cười. “Chính xác! Các ngươi đã có sẵn những kiến thức đó rồi. Ta chỉ giúp các ngươi hệ thống hóa nó, biến nó thành chiến thuật tập thể.” Anh lấy một cành cây khô, vẽ nhanh xuống đất một sơ đồ đơn giản. “Khi di chuyển, phải giữ khoảng cách, mắt phải quan sát xung quanh, tai phải lắng nghe. Đừng bao giờ đi một mình. Ba người một tổ, hỗ trợ lẫn nhau.” Anh hướng dẫn họ cách tạo ra những bẫy đơn giản từ cành cây, dây leo, cách ngụy trang bản thân bằng bùn đất và lá cây. Anh còn chỉ cách đào hầm trú ẩn tạm thời, nơi có thể ẩn nấp khi bị truy đuổi, hoặc dùng làm chướng ngại vật chống lại quân địch.
Các dân quân, ban đầu còn lúng túng với những động tác và khái niệm mới lạ, dần dần bắt đầu quen thuộc hơn. Mồ hôi vã ra như tắm, cơ bắp đau nhức sau những bài tập chạy, leo trèo, ẩn nấp dưới cái nắng như đổ lửa. Nhưng ánh mắt họ, dù mệt mỏi, vẫn ánh lên sự quyết tâm. Họ biết, mỗi giọt mồ hôi đổ xuống hôm nay là để bảo vệ một giọt máu không phải đổ xuống ngày mai.
Lâm Dịch đi giữa các nhóm, sửa từng tư thế, uốn nắn từng động tác. Anh nhắc nhở họ về tầm quan trọng của việc tiết kiệm sức lực, của việc quan sát và phân tích tình hình. Anh cảm thấy như mình đang là một huấn luyện viên thể thao chuyên nghiệp, nhưng thay vì chuẩn bị cho một trận đấu, anh đang chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tử. Anh thầm nghĩ đến cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" mà anh đã đọc được trong trí nhớ của mình – mặc dù không phải là một cuốn sách quân sự, nhưng nó chứa đựng nhiều nguyên tắc về quản lý, tổ chức và tư duy chiến lược mà anh đang áp dụng vào đây.
“Nhanh hơn! Động tác phải dứt khoát!” Lý Hổ hô to, khi một dân quân lúng túng với thanh giáo tự chế. Hắn đích thân thị phạm, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát hơn hẳn. Vết sẹo trên lông mày của hắn càng l��m tăng thêm vẻ nghiêm nghị.
Vương Đại Trụ thì lại chọn cách khích lệ. “Tốt lắm! Cố lên một chút nữa! Nhớ lấy, đây là vì vợ con các ngươi!” Lời nói của hắn chạm đến nỗi lòng của những người nông dân, khiến họ có thêm động lực.
Trong suốt buổi chiều, các nhóm luân phiên tập luyện kỹ năng phối hợp phòng thủ các con đường mòn dẫn vào làng. Họ học cách tạo ra những chướng ngại vật tạm thời từ cây cối, đá, và cách bố trí người để tối ưu hóa khả năng phòng thủ. Lâm Dịch nhấn mạnh rằng, mục tiêu không phải là đánh bại kẻ thù, mà là làm chậm bước tiến của chúng, gây thiệt hại, và tạo cơ hội cho những chiến thuật khác.
Anh nhìn những gương mặt lấm lem bùn đất, mồ hôi nhễ nhại, nhưng tràn đầy sinh khí. Anh thấy sự thay đổi rõ rệt trong họ. Từ những người nông dân chỉ biết cày cuốc, họ đang dần biến thành những chiến binh, dù còn thô sơ, nhưng đầy kiên cường. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng nó đã là một bước tiến lớn. Áp lực thời gian vẫn là một gánh nặng. Thẩm Đại Nhân có thể ra tay bất cứ lúc nào, và chiến tranh biên giới cũng không chờ đợi. Logistics cũng là một vấn đề. Đảm bảo đủ vũ khí thô sơ, lương thực, và thuốc men cho quá trình huấn luyện và phòng thủ là một thách thức không hề nhỏ. Nhưng nhìn thấy sự đoàn kết này, anh lại có thêm niềm tin.
***
Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, mang theo làn gió nhẹ làm dịu đi cái nóng bức ban ngày, Thôn Làng Sơn Cước lại trở nên ấm cúng hơn. Sau một ngày huấn luyện vất vả, những người dân quân rã rời nhưng đầy hăng hái tập trung tại Đại Sảnh Cộng Đồng. Mùi khói gỗ từ các bếp lò, mùi thức ăn nóng hổi nghi ngút hòa quyện vào không khí, xua tan đi sự mệt mỏi và căng thẳng. Tiếng cười nói râm ran, tiếng bát đũa lạch cạch vang lên, tạo nên một bản giao hưởng ấm áp của cuộc sống cộng đồng.
Lâm Dịch, dù cũng thấm mệt sau một ngày di chuyển và hướng dẫn, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Anh cùng Lão Hồ và Trưởng thôn Lão Vương đi quanh các bàn ăn, trò chuyện với mọi người. Anh lắng nghe những câu hỏi, những ph���n hồi, những lời than vãn về cơ bắp đau nhức, nhưng cũng cả những lời động viên và quyết tâm. Anh không chỉ là người chỉ huy, mà còn là người lắng nghe, người thấu hiểu.
“Hôm nay các ngươi đã làm rất tốt,” Lâm Dịch nói với một nhóm thanh niên đang ăn cơm. “Ta biết là vất vả, nhưng hãy nghĩ đến lý do vì sao chúng ta làm điều này. Chúng ta không chỉ bảo vệ ngôi làng này, chúng ta bảo vệ gia đình, bảo vệ tương lai của chính mình. Mỗi người, mỗi vị trí, đều là một phần quan trọng của lá chắn này.”
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và đôi mắt tinh anh, khẽ nheo lại khi mỉm cười. “Đúng vậy, sự đoàn kết của chúng ta còn đáng sợ hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào. Ngày xưa, khi lũ phỉ từ phía Bắc tràn xuống, chính những người dân tay không tấc sắt, nhưng biết đoàn kết, đã đẩy lùi chúng. Lịch sử đã chứng minh, ý chí của con người là bất khả chiến bại.” Lão kể một câu chuyện ngắn về sự kiên cường của dân làng trong quá khứ, khiến mọi người chăm chú lắng nghe, tinh thần được khích lệ rõ rệt.
Trưởng thôn Lão Vương, dù vẫn còn chút lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ, cũng cố gắng mỉm cười. “Có Lâm thiếu gia chỉ huy, chúng ta không sợ! Làng ta từ nay sẽ không dễ bị bắt nạt nữa!” Ông ta nói, giọng hơi run nhưng đầy tự hào.
Sau bữa ăn, Lâm Dịch đứng lên, vỗ nhẹ vào chiếc trống lớn đặt ở giữa sảnh, thu hút sự chú ý của mọi người. Trên một tấm ván gỗ lớn được dựng tạm, anh đã vẽ một sơ đồ đơn giản của Thôn Làng Sơn Cước và các khu vực xung quanh. Anh cầm một cành cây nhỏ, dùng nó làm gậy chỉ.
“Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu phân chia khu vực phòng thủ. Ta đã chia làng thành bốn khu vực chính: Đông, Tây, Nam, Bắc, và một khu vực trung tâm để làm nơi tập kết và hậu cần.” Lâm Dịch chỉ vào từng điểm trên bản đồ. “Mỗi khu vực sẽ có một đội trưởng và một phó đội trưởng. Vương Đại Trụ, huynh sẽ phụ trách khu vực phía Đông. Lý Hổ, huynh sẽ phụ trách khu vực phía Tây. Hai khu vực còn lại, ta sẽ chỉ định sau khi quan sát thêm khả năng của mọi người.”
Anh tiếp tục phân công nhiệm v��� cụ thể cho từng hộ gia đình. “Những người già và trẻ nhỏ sẽ được đưa đến các hầm trú ẩn đã được đào. Phụ nữ sẽ hỗ trợ chuẩn bị lương thực, thuốc men, và làm nhiệm vụ liên lạc khi cần. Mỗi gia đình sẽ có trách nhiệm bảo vệ đoạn tường rào trước nhà mình, hoặc một chốt gác nhỏ đã được chỉ định.”
Một dân làng, vẻ mặt đầy quyết tâm, hô lớn: “Lâm thiếu gia cứ yên tâm! Chúng ta sẽ làm theo lời ngài!”
Lâm Dịch gật đầu. Anh cảm nhận được sự nhiệt huyết đang bùng cháy trong lòng những người dân này. Sự thành công ban đầu của các phương pháp huấn luyện của anh, dù mới chỉ là những bước đầu tiên, đã giúp dân quân Thôn Làng Sơn Cước có được một sự tự tin nhất định. Hệ thống phòng thủ có tổ chức của làng, dù còn sơ sài, đã bắt đầu hình thành, trở thành điểm tựa vững chắc cho mọi người. Anh biết, sự đoàn kết này sẽ không chỉ giữ vững làng, mà có thể còn thu hút thêm dân tị nạn hoặc những người muốn tham gia vào lực lượng của anh trong tương lai.
Anh cũng nhận thấy, một số dân quân đã bộc lộ tài năng quân sự tiềm ẩn, sự nhanh nhạy trong việc tiếp thu các chiến thuật, hoặc khả năng lãnh đạo nhóm nhỏ. Anh sẽ chú ý đến họ, bồi dưỡng họ để họ có thể trở thành những chỉ huy đáng tin cậy dưới trướng anh. Anh biết, những chốt gác và khu vực phòng thủ này sẽ sớm được thử thách bởi các cuộc tấn công nhỏ từ thổ phỉ hoặc tay sai của Thẩm Đại Nhân.
Ánh lửa từ những ngọn đuốc và bếp lửa hắt lên những gương mặt kiên định, dù mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng. Lâm Dịch đưa tay xoa nhẹ trán, cảm nhận sự mệt mỏi thể xác nhưng tinh thần thì lại sắt đá hơn bao giờ hết. Anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ. "Nhưng chúng ta sẽ chiến đấu để tạo ra sự công bằng cho chính mình." Trong ánh mắt của anh, thấp thoáng một tia sáng của niềm tin, một niềm tin vào khả năng của con người để vượt qua mọi nghịch cảnh, bằng tri thức và ý chí. Dưới bầu trời đêm đầy sao, Thôn Làng Sơn Cước, giờ đây, đã thực sự biến mình thành một lá chắn thép kiên cường, sẵn sàng đối mặt với bão tố.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.