Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 581: Đồng Lòng Chống Địch: Lời Hiệu Triệu Từ Lâm Dịch

“Được thôi, Thẩm Đại Nhân. Nếu ngươi muốn chơi, ta sẽ chơi đến cùng.”

Lời tự nhủ của Lâm Dịch vang vọng trong căn phòng nhỏ, hòa lẫn vào bóng đêm đang dần tan nhạt ngoài cửa sổ. Anh đứng đó, tay siết chặt, ánh mắt kiên định nhìn vào bản đồ biên thùy trải rộng trên bàn. Không khí trong căn nhà đơn sơ của Lâm Dịch vẫn còn vương vấn mùi khói than củi tàn từ bếp lò đêm qua, xen lẫn mùi giấy cũ và mực. Bên ngoài, trời vẫn còn tờ mờ sáng, nhưng những tia nắng đầu tiên đã len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa vọng lại, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước khỏi giấc ngủ yên bình, nhưng trong căn phòng này, sự yên bình đó dường như đã bị một lớp màn lo âu và căng thẳng bao phủ.

Bạch Vân Nhi ngồi ngay ngắn đối diện bàn, nàng đã chuẩn bị sẵn bút mực và một chồng giấy trắng tinh. Gương mặt thanh tú của nàng ánh lên vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng cùng Lâm Dịch, nhưng đôi mắt nàng vẫn tinh anh và kiên định. Nàng biết, những giờ phút sắp tới sẽ quyết định vận mệnh của cả ngôi làng, thậm chí là của cả một vùng biên ải. Trần Nhị Cẩu thì đứng thẳng người ở một góc phòng, vẻ mặt hắn vừa có chút sốt sắng, vừa đầy vẻ ngưỡng mộ pha lẫn lo lắng. Hắn không hiểu hết được những toan tính phức tạp trong đầu Đại ca mình, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối. Dù Đại ca có ra lệnh gì, hắn cũng sẽ không chút do dự mà tuân theo.

“Tình hình không thể trì hoãn thêm nữa,” Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình. Anh gõ nhẹ ngón tay lên một điểm trên bản đồ, nơi Thôn Làng Sơn Cước được đánh dấu bằng một vòng tròn nhỏ. “H���n ta muốn hút cạn máu mủ nơi đây trước khi quân địch kịp đến. Không, có lẽ hắn muốn hút cạn để không cần quân địch cũng tự tan rã.”

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch. “Các trưởng lão sẽ khó chấp nhận, họ quá sợ hãi quyền lực của Thẩm Đại Nhân. Chúng ta cần một kế hoạch thuyết phục vững chắc, không chỉ là bằng lời nói.” Nàng hiểu rõ tâm lý của những người dân nơi đây. Họ đã quen với việc bị áp bức, quen với việc cúi đầu. Để họ đứng lên, cần một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi. “Sự mục ruỗng của triều đình đã ăn sâu vào xương tủy của họ. Một mệnh lệnh từ quan trên, dù vô lý đến đâu, cũng khiến họ run sợ.”

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít sâu một hơi. Anh có thể cảm nhận được mùi đất ẩm và cỏ dại từ bên ngoài phả vào qua khe cửa, một mùi hương quen thuộc của vùng biên thùy nghèo khó này. Chính cái mùi hương này đã gắn bó với anh từ khi anh xuyên không đến đây, và cũng chính vì những con người gắn liền với mùi hương này mà anh phải hành động. "Họ sợ, đúng. Nhưng họ cũng đói, cũng khổ. Và hơn hết, họ muốn sống. Đó là điểm tựa của chúng ta.”

Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu qua mọi thứ. “Trần Nhị Cẩu,” anh gọi, “ngươi đã thông báo đến các trưởng lão, Trưởng thôn Lão Vương, và những người có tiếng nói trong làng chưa?”

“Dạ rồi, Đại ca!” Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, giọng hắn vang dội hơn một chút, “Nhị Cẩu đã chuyển lời đến từng nhà. Họ nói sẽ có mặt ở Đại Sảnh Cộng Đồng vào giữa buổi sáng.”

“Tốt.” Lâm Dịch gật đầu. Anh quay sang bản đồ phác thảo của làng, dùng ngón tay chỉ vào từng vị trí. “Vân Nhi, tổng hợp lại các số liệu về lương thực, thuốc men, và đặc biệt là số lượng người khỏe mạnh có khả năng cầm vũ khí. Chúng ta cần biết chính xác mình có gì trong tay. Về phần kế hoạch,” anh nói, ánh mắt dừng lại ở những con đường mòn dẫn vào làng và các khu vực đồi núi xung quanh, “chúng ta sẽ chia thành ba phần chính: một là bảo vệ nguồn tài nguyên còn lại, hai là tổ chức dân quân phòng thủ, và ba là duy trì đời sống cộng đồng.”

Anh bắt đầu phác thảo thêm những đường nét mới lên bản đồ bằng cây bút lông chấm mực. “Những con đường mòn này, chúng ta cần phải bố trí người canh gác. Các kho lương thực, dù ít ỏi, cũng phải được bảo vệ nghiêm ngặt. Và điều quan trọng nhất, chúng ta cần một lực lượng đủ mạnh để răn đe, không chỉ là đối phó với Thẩm Đại Nhân mà còn với bất kỳ thế lực nào khác có ý định xâm phạm.”

Bạch Vân Nhi nhanh chóng ghi chép, từng nét chữ thanh thoát nhưng vững vàng. Nàng biết, đây không còn là những con số trên sổ sách thương hội nữa, mà là sinh mệnh của hàng trăm con người. “Liệu Trưởng thôn Lão Vương có dám đứng ra không? Ông ta luôn sợ liên lụy.”

Lâm Dịch thở dài. “Ông ta sẽ sợ, nhưng ông ta cũng là một phần của ngôi làng này. Hơn nữa, ông ta cần duy trì vị thế của mình. Nhiệm vụ của chúng ta là cho ông ta thấy rằng, việc đứng về phía chúng ta mới là cách tốt nhất để bảo toàn vị trí đó, và để bảo vệ dân làng.” Anh nhìn Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, sau khi sắp xếp xong các trưởng lão đến, ngươi hãy đi mời thêm Vương Đại Trụ và Lý Hổ đến. Họ là những người có sức mạnh và tiếng nói riêng trong dân làng, chúng ta cần họ.”

Trần Nhị Cẩu không nói nhiều, chỉ gật đầu mạnh mẽ. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn biết, lúc này không phải là lúc bốc đồng, mà là lúc cần sự tỉnh táo và phối hợp nhịp nhàng. Hắn tin vào Đại ca mình hơn bất cứ ai. Hắn đã thấy Lâm Dịch biến không thành có, biến khó khăn thành cơ hội. Đây cũng sẽ không phải là ngoại lệ.

Lâm Dịch lại gõ nhẹ ngón tay lên bàn. “Thẩm Đại Nhân muốn cắt đứt nguồn sống của chúng ta. Vậy thì chúng ta sẽ phải tìm cách tạo ra nguồn sống mới, hoặc bảo vệ những gì còn lại. Đồng thời, chúng ta sẽ phải phản công, nhưng không phải bằng cách đánh trả trực tiếp vào những tên lính quèn. Chúng ta sẽ đánh vào gốc rễ của sự tham lam đó.” Anh có thể hình dung ra khuôn mặt béo tốt, đầy vẻ ngạo mạn của Thẩm Đại Nhân. Hắn ta coi vùng biên thùy này như một mỏ vàng không đáy để vơ vét, không màng đến sinh mạng của dân lành. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Lời nói này không chỉ là một khẩu hiệu, mà là nguyên tắc sống còn của Lâm Dịch. Anh không có sức mạnh tu luyện, không có xuất thân hiển hách, nhưng anh có bộ óc của một người hiện đại, có khả năng phân tích và thích nghi vượt trội. Anh sẽ dùng chính trí tuệ đó để chống lại quyền lực mù quáng.

Trong đầu anh, một kế hoạch phức tạp bắt đầu hình thành, từng mảnh ghép nhỏ dần khớp vào nhau. Nó không chỉ là một kế hoạch đối phó với sự thu vét của Thẩm Đại Nhân, mà còn là một bước đi chiến lược để làm suy yếu vị trí của hắn trong triều đình và củng cố liên minh biên giới. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và đầy cam go. Thẩm Đại Nhân sẽ không buông tha, và anh cũng không thể để hắn tiếp tục lộng hành. Anh đã cam kết bảo vệ những người ở đây, và anh sẽ làm mọi giá để giữ lời hứa đó. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy của thiếu niên 17 tuổi, nhưng ánh mắt anh không hề nao núng. Anh nhìn bản đồ, ánh mắt dừng lại ở những con đường mòn bí mật, những khu rừng rậm rạp mà anh và Bang Hắc Sa đã từng khám phá. Những yếu tố này có thể trở thành chìa khóa để phá vỡ vòng vây kinh tế của Thẩm Đại Nhân, đồng thời cũng là nơi ẩn náu và tập luyện lý tưởng cho lực lượng mới. “Đêm nay, chúng ta đã không ngủ,” Lâm Dịch nói, giọng anh đầy kiên quyết, “và có lẽ sẽ còn nhiều đêm nữa.”

Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Trong ánh mắt họ, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một niềm tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông này. Họ biết, dù tình hình có khó khăn đến đâu, Lâm Dịch cũng sẽ tìm ra cách. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu.

***

Giữa buổi sáng, Đại Sảnh Cộng Đồng của Thôn Làng Sơn Cước đã chật kín người. Không khí trong sảnh vốn đã u ám vì những tin tức xấu, nay lại càng thêm nặng nề bởi sự lo lắng hiện rõ trên từng gương mặt. Trần Nhị Cẩu cùng vài thanh niên khỏe mạnh phải khó khăn lắm mới sắp xếp được chỗ ngồi cho tất cả mọi người. Mùi đất ẩm và mồ hôi của đám đông hòa lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự bất an. Những tia nắng chói chang từ bên ngoài chiếu qua ô cửa sổ, nhưng dường như không thể xua đi cái vẻ ảm đạm bao trùm lên nơi đây.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, ngồi ở vị trí cao nhất trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, nhưng vẻ mặt ông ta đầy lo lắng, đôi mắt liên tục liếc nhìn về phía Lâm Dịch. Bên cạnh ông là Lão Hồ, trưởng lão đáng kính nhất làng, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh nheo lại. Lão Hồ có vẻ điềm tĩnh hơn, nhưng đôi tay nhăn nheo của ông cũng đang đặt chặt lên đầu gối, cho thấy sự căng thẳng không thể che giấu. Các trưởng lão khác, những người có uy tín trong làng, và cả những hộ gia đình lớn đều có mặt. Họ ngồi thành hàng, gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ hoang mang, sợ hãi và cả một chút bối rối.

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, ngồi một mình ở một góc, khoanh tay trước ngực. Ban đầu, hắn tỏ ra hoài nghi về cuộc họp này, nhưng lời mời của Lâm Dịch thông qua Trần Nhị Cẩu đã khiến hắn phải suy nghĩ lại. Vương Đại Trụ thì ngồi gần hơn, cạnh một vài người dân khỏe mạnh khác. Gương mặt chất phác của hắn đanh lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, chờ đợi.

Lâm Dịch đứng ở trung tâm sảnh, ngay trước một tấm bảng gỗ đơn giản được dựng lên. Anh không nói gì ngay lập tức, chỉ chậm rãi quét ánh mắt qua từng gương mặt trong khán phòng. Anh nhìn thấy sự sợ hãi, sự bất lực, và cả một chút hy vọng le lói trong đôi mắt của họ. Anh biết, để vực dậy tinh thần của những con người này, không thể chỉ dùng những lời lẽ hoa mỹ. Anh cần những sự thật trần trụi, những bằng chứng không thể chối cãi, và một con đường sống rõ ràng.

“Thưa các vị trưởng lão, Trưởng thôn Lão Vương, và toàn thể bà con dân làng,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh không quá lớn, nhưng đủ vang và rõ ràng, khiến mọi tiếng xì xào đều tắt hẳn. “Chúng ta đang ở thời điểm cam go nhất. Tin tức từ biên giới đã đến tai mọi người. Chiến tranh sắp bùng nổ. Và Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn được triều đình phái đến, đã bắt đầu hành động.”

Anh dừng lại, để những lời nói của mình thấm vào từng người. Anh thấy những cái nhíu mày, những cái gật đầu chậm rãi. “Hắn ta không chỉ thu vét tài nguyên. Hắn ta đang cướp bóc. Cướp đi lương thực, cướp đi thuốc men, cướp đi cả sức lao động của chúng ta dưới danh nghĩa ‘phục vụ tiền tuyến’. Nhưng tiền tuyến nào lại cần hút cạn máu mủ của dân lành đến thế?”

Một trưởng lão, với bộ râu bạc phơ run rẩy, khẽ ho khan và lên tiếng, giọng yếu ớt: “Nhưng đó là mệnh lệnh của triều đình, của quan trên... chúng ta chỉ là dân đen, sao dám chống lại? Chống lại là tội chết!”

Lâm Dịch nhìn thẳng vào trưởng lão, ánh mắt không chút dao động. “Nếu không chống lại, chúng ta cũng sẽ chết. Chết đói, chết bệnh, hoặc bị giết bởi quân địch khi không còn gì để tự vệ. Thẩm Đại Nhân sẽ không bảo vệ chúng ta. Hắn chỉ muốn vơ vét cho đầy túi hắn, mặc kệ sống chết của dân làng.” Anh nhấn mạnh từng lời, như muốn khắc sâu vào tâm trí mọi người. “Chúng ta không còn đường lùi. Thẩm Đại Nhân muốn chúng ta đổ máu và dâng nộp tất cả. Chiến tranh sẽ không tha thứ cho bất kỳ ai yếu đuối.”

Đột nhiên, một giọng gằn lên, đầy phẫn nộ. “Mệnh lệnh gì mà cướp bóc dân lành? Ta thấy đó là lũ cướp đội lốt quan!” Lý Hổ đứng phắt dậy, đôi mắt hắn tóe lửa. Sẹo trên lông mày hắn càng làm tăng vẻ dữ tợn. “Ta đã thấy tận mắt bọn chúng vào nhà dân cướp bóc, đánh đập người già, phụ nữ. Đây không phải là quan, mà là giặc!”

Lời nói của Lý Hổ như một tiếng sấm giữa trời quang, làm cả sảnh đường xôn xao. Nhiều người bắt đầu thì thầm, ánh mắt họ không còn chỉ là sợ hãi, mà đã có thêm sự tức giận.

Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với Lý Hổ. “Đúng vậy. Vậy chúng ta sẽ làm gì? Cúi đầu chờ chết, hay đứng lên bảo vệ chính mình, bảo vệ gia đình mình, bảo vệ ngôi làng này?” Anh bước đến tấm bảng gỗ, lấy một cây gậy nhỏ chỉ vào sơ đồ. “Đây là kế hoạch của chúng ta. Không phải để chống lại triều đình, mà để bảo vệ sự sống.”

Anh bắt đầu trình bày chi tiết. “Đầu tiên, chúng ta sẽ tổ chức lại. Những người trẻ tuổi, khỏe mạnh, có kinh nghiệm săn bắn, giữ làng, sẽ trở thành dân quân. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, ta mong các ngươi sẽ là những người tiên phong.”

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt chất phác nhưng kiên định, ngay lập tức đứng dậy. “Lâm huynh nói đúng! Cày cuốc bao năm, giờ dùng sức mạnh này để bảo vệ nhà cửa! Ta xin đi đầu!” Hắn đập tay vào ngực, tiếng “bộp” vang dội.

Lý Hổ nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn Vương Đại Trụ. Vẻ hoài nghi ban đầu trong mắt hắn dần tan biến, thay vào đó là sự kiên quyết. “Nếu là để bảo vệ dân làng, ta không ngán bất kỳ ai!” Hắn cũng đứng thẳng người, ánh mắt kiên định.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi. “Cảm ơn hai vị huynh đệ. Kế hoạch phòng thủ sẽ bao gồm việc bố trí canh gác 24/24 ở các lối vào làng, đặc biệt là những con đường mòn bí mật. Chúng ta sẽ xây dựng thêm các chướng ngại vật tự nhiên, cạm bẫy để làm chậm bước kẻ thù.” Anh chỉ vào bản đồ, nơi những khu rừng rậm và khe núi được đánh dấu. “Những nơi này, chúng ta sẽ biến chúng thành phòng tuyến vững chắc.”

“Thứ hai,” Lâm Dịch tiếp tục, “về lương thực và tài nguyên. Bạch Vân Nhi đã thống kê chi tiết. Chúng ta sẽ chia sẻ công bằng những gì còn lại. Không ai được phép giấu giếm, cũng không ai được phép vơ vét. Mỗi gia đình sẽ nhận được phần lương thực tối thiểu để duy trì sự sống. Những người khỏe mạnh sẽ tham gia lao động công ích, chuẩn bị lương thực dự trữ cho mùa đông sắp tới và cho tình hình chiến sự.” Anh biết, đây là một bước đi cực kỳ quan trọng. Sự công bằng trong phân phối tài nguyên sẽ là chìa khóa để giữ vững lòng tin và sự đoàn kết của dân làng. Đây cũng là một phản ứng trực tiếp với sự bóc lột của Thẩm Đại Nhân, cho thấy Lâm Dịch sẽ đối đầu với hắn không chỉ bằng vũ lực mà còn bằng cách tạo ra một mô hình xã hội tốt hơn, công bằng hơn.

“Và cuối cùng,” Lâm Dịch nhìn thẳng vào Trưởng thôn Lão Vương, “chúng ta cần một tiếng nói thống nhất. Trưởng thôn Lão Vương, ngài là người đứng đầu làng. Chúng ta cần sự chỉ đạo của ngài để mọi việc được tiến hành có trật tự.”

Trưởng thôn Lão Vương giật mình khi bị gọi tên. Ông ta vẫn còn do dự, nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, nhìn vào sự tức giận và quyết tâm của Lý Hổ và Vương Đại Trụ, ông ta biết mình không thể trốn tránh nữa. Hơn nữa, những gì Lâm Dịch nói là sự thật trần trụi. Nếu không hành động, cả làng sẽ không còn đường sống.

Lão Hồ, với vẻ mặt trầm tĩnh, chậm rãi đứng dậy. Mái tóc bạc phơ của ông lay động nhẹ. “Lão phu đã chứng kiến nhiều thăng trầm của Thôn Làng Sơn Cước này. Đã thấy nhiều quan lại đến rồi đi. Nhưng chưa bao giờ thấy ai dám hút cạn xương tủy của dân lành như Thẩm Đại Nhân.” Giọng nói trầm ấm của ông vang vọng khắp sảnh đường, mang theo sự uy tín của một bậc trưởng lão. “Lời Lâm Dịch nói không sai. Chúng ta không thể chờ chết. Con người, không ai nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta nợ chính mình, nợ con cháu mình một con đường sống. Lão phu tin vào Lâm Dịch. Lão phu tin vào sự đoàn kết của dân làng chúng ta. Hãy cùng nhau, đồng lòng chống lại cái ác!”

Tiếng nói của Lão Hồ như một ngọn lửa bùng lên, thắp sáng niềm hy vọng trong lòng mọi người. Những gương mặt lo lắng dần được thay thế bằng ánh mắt kiên định. Tiếng xì xào bàn tán không còn là sự sợ hãi, mà là sự đồng tình và quyết tâm. Sự đoàn kết và tổ chức của dân làng dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch sẽ là nền tảng cho những trận chiến lớn hơn sắp tới, không chỉ là chống lại Thẩm Đại Nhân mà còn là đối phó với chiến tranh biên giới. Việc Lâm Dịch không chỉ tập trung vào kinh tế mà còn vào quân sự và chính trị cho thấy anh đang dần trở thành một lãnh đạo toàn diện trong thời loạn, một người thực sự có khả năng dẫn dắt cộng đồng vượt qua sóng gió.

Trưởng thôn Lão Vương hít sâu một hơi, đứng dậy. Dù vẫn còn chút e dè, nhưng ông ta cũng gật đầu mạnh mẽ. “Được! Ta tin Lâm Dịch! Chúng ta sẽ làm theo lời Lâm Dịch! Dân làng Sơn Cước sẽ không chịu khuất phục!”

Cả sảnh đường vang lên một tiếng “Được!” đồng thanh, như một lời th�� sắt đá.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những mái nhà tranh và những ngọn núi xa xa bằng một màu cam rực rỡ. Gió nhẹ thổi qua Thôn Làng Sơn Cước, mang theo hơi lạnh se se của buổi chiều tà và mùi khói bếp từ những căn nhà đang chuẩn bị bữa tối. Nhưng hôm nay, không khí trong làng không còn là sự bình yên tĩnh lặng thường ngày. Thay vào đó là một sự hối hả, nhộn nhịp, nhưng đầy trật tự. Cả làng như một cỗ máy khổng lồ vừa được khởi động, chậm rãi nhưng đầy mạnh mẽ.

Sau cuộc họp, dân làng bắt đầu xôn xao, nhưng không phải là sự hoảng loạn. Họ nhanh chóng bắt tay vào công việc. Những người đàn ông khỏe mạnh, dưới sự chỉ đạo của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, bắt đầu thu thập gỗ, đá để xây dựng các chướng ngại vật ở các lối vào làng. Tiếng rìu chặt gỗ, tiếng đá va vào nhau vang lên đều đặn. Các thanh niên được phân công thành từng nhóm nhỏ, mang theo cung tên, giáo mác tự chế để bắt đầu tuần tra các điểm trọng yếu. Sự tham gia của Lý Hổ và Vương Đại Trụ vào lực lượng dân quân báo hiệu vai trò quan trọng của họ trong các cuộc đối đầu quân sự sau này.

Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đi thị sát các khu vực trọng yếu. Anh chỉ dẫn cụ thể về vị trí đặt các chướng ngại vật, cách bố trí người canh gác sao cho hiệu quả nhất, và cách sử dụng địa hình để tạo lợi thế phòng thủ. Bạch Vân Nhi ghi chép mọi thứ một cách cẩn thận, đồng thời đưa ra những gợi ý về hậu cần, về việc phân phối lương thực và thuốc men cho đội dân quân.

“Vân Nhi, cô hãy lập danh sách cụ thể về số lượng vũ khí thô sơ chúng ta có,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh dõi theo những người đàn ông đang hăng say làm việc. “Và quan trọng hơn, là số lượng người có khả năng sử dụng chúng. Chúng ta cần phải huấn luyện họ, dù chỉ là những bài tập cơ bản nhất, để họ biết cách tự bảo vệ mình và bảo vệ người khác.”

“Tôi đã có bản danh sách sơ bộ rồi,” Bạch Vân Nhi đáp, nàng lật một trang sổ. “Vũ khí thì chủ yếu là cung tên săn bắn, dao, rìu. Một vài người có giáo mác tự chế. Số lượng người khỏe mạnh đủ để hình thành một đội dân quân khoảng năm mươi người, nhưng chỉ một phần ba trong số đó có kinh nghiệm chiến đấu.”

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hớn hở, chạy đến. “Đại ca, Vương Đại Trụ nói họ sẽ hoàn thành chướng ngại vật ở cổng phía Đông trước khi trời tối! Lý Hổ cũng đang chỉ đạo người dân củng cố thêm hàng rào phía Tây!”

Lâm Dịch gật đầu. “Tốt lắm. Nhị Cẩu, ngươi hãy đi theo Lý Hổ, học hỏi cách hắn tổ chức người. Đồng thời, hãy để mắt đến mọi động thái của Thẩm Đại Nhân. Ta cần biết hắn sẽ làm gì tiếp theo.”

“Vâng, Đại ca!” Trần Nhị Cẩu đáp lời, rồi nhanh chóng chạy đi.

Trưởng thôn Lão Vương, dù vẫn còn chút e dè và lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt, cũng bắt đầu chỉ đạo người dân chuẩn bị lương thực dự trữ, di chuyển đồ đạc quý giá vào những nơi an toàn hơn. Ông ta đi lại giữa những người phụ nữ và trẻ em, hướng dẫn họ cách cất giữ thực phẩm, cách chuẩn bị nước uống. Dù không phải là một người lãnh đạo mạnh mẽ, nhưng ông ta đang cố g��ng hết sức mình.

Vương Đại Trụ, với đôi tay chai sạn của một nông dân, đang hì hụi vác một khúc gỗ lớn. Hắn quay sang nhìn Lâm Dịch, nở một nụ cười rạng rỡ, mồ hôi nhễ nhại. “Lâm huynh, cứ giao cho ta! Cày cuốc bao năm, giờ dùng sức mạnh này để bảo vệ nhà cửa!” Hắn đập mạnh vào ngực, tiếng “thịch” vang lên đầy khí thế.

Lâm Dịch đi đến vỗ vai Vương Đại Trụ. “Đại Trụ huynh, ta tin tưởng huynh. Chúng ta cần huynh. Huynh hãy tập hợp những người đàn ông khỏe mạnh nhất, ta sẽ cùng Bạch Vân Nhi bàn bạc về cách huấn luyện cơ bản cho họ.”

Anh đứng trên một gò đất cao, quan sát những người dân đang hối hả với công việc mới của mình. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn hoàng hôn. Anh biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài và gian khổ. Mùi khói gỗ từ các bếp lò, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau một ngày nắng, mang đến một cảm giác vừa thân thuộc vừa nặng nề. Ánh lửa lập lòe từ những ngọn đuốc bắt đầu được thắp lên, chiếu sáng những ánh mắt kiên định của người dân.

Gánh nặng trách nhiệm trên vai Lâm Dịch là vô cùng lớn. Anh phải đối mặt với nỗi sợ hãi của dân làng, sự tham lam của Thẩm Đại Nhân, và cả những nguy cơ tiềm ẩn từ cuộc chiến tranh biên giới sắp bùng nổ. Anh tự hỏi, liệu mình có thể bảo vệ được tất cả những con người này, những người đã đặt niềm tin vào anh? Liệu anh có đang dẫn họ vào một cuộc chiến vô vọng? Nhưng rồi anh lại tự nhủ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Điều duy nhất anh có thể làm là chiến đấu, bằng mọi giá, để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng.

Trong sâu thẳm tâm trí Lâm Dịch, một câu hỏi vang vọng: "Liệu Cổ Ngọc Phù và 'linh khí mỏng manh' mà nó cảm nhận được có liên quan gì đến những thế lực tu hành đang dần hé lộ giữa loạn lạc này?" Những tin tức về các thế lực tu hành đã bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn, và Lâm Dịch cảm thấy một mối liên hệ mơ hồ, một bí ẩn đang chờ được giải đáp. Anh biết, chiến tranh sẽ là cơ hội cho những thế lực mới nổi trỗi dậy, báo hiệu một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sau khi vương triều sụp đổ.

Anh đưa tay xoa nhẹ trán, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng là một quyết tâm sắt đá. Dưới ánh hoàng hôn, Thôn Làng Sơn Cước không còn là một ngôi làng nhỏ bé yếu ớt, mà đã bắt đầu biến mình thành một pháo đài sống, một biểu tượng của sự kiên cường trong nghịch cảnh. Cuộc chiến sinh tồn của họ, dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng và tinh thần đoàn kết.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free