Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 580: Thẩm Đại Nhân Nổi Giận: Bão Ngầm Biên Cương

Gió heo may thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của buổi tối. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, xoay người. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu. Hắn đã gửi đi một quả bom, một mũi tên không thể quay đầu. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi tiếng nổ, và sẵn sàng đối mặt với hậu quả. Hắn biết rõ, Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Phản ứng của hắn ta chắc chắn sẽ tàn nhẫn và bất ngờ, một cuộc đấu tranh gay cấn hơn đang chờ đợi. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. Công bằng phải tự mình giành lấy, bằng trí tuệ và cả sự dũng cảm.

***

Vài ngày sau đó, tại Thành Thiên Phong, sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn trên những mái ngói cong vút, khiến cả thành phố chìm trong một màu xám đục buồn bã. Trời u ám, không một tia nắng, như báo hiệu một điềm chẳng lành. Trong thư phòng xa hoa của Thẩm Đại Nhân, không khí còn u ám hơn gấp bội.

Hương trầm thoang thoảng, một loại trầm hương quý hiếm được đốt trong lư đồng chạm khắc tinh xảo, thường mang đến cảm giác thư thái, tĩnh tâm. Nhưng hôm nay, mùi hương ấy lại càng làm nổi bật sự căng thẳng ngột ngạt bao trùm căn phòng. Thẩm Đại Nhân ngồi sau chiếc bàn gỗ lim nặng trịch, chạm trổ rồng phượng tinh xảo. Khuôn mặt lão vốn đã gầy gò, giờ đây tái mét, xanh xao đến đáng sợ, những nếp nhăn hằn sâu hơn trên vầng trán nhăn nhó. Chòm râu bạc phơ run rẩy nhè nhẹ, không phải vì lạnh, mà vì cơn giận dữ đang cuộn trào bên trong. Ánh mắt lão vốn luôn ẩn chứa sự mưu mô, tính toán, giờ thì đỏ ngầu, tóe lên những tia lửa hận thù.

“Lâm Dịch! Tên tiểu tử biên thùy dám cả gan chọc giận ta!” Giọng lão khàn đặc, gằn từng tiếng, như thể đang cố kìm nén một tiếng gầm phẫn nộ. Lão ném mạnh một phong thư xuống bàn, một bản sao rút gọn của báo cáo tố cáo lão, kèm theo những ghi chú ẩn danh nhưng đủ để lão nhận ra ý đồ. “Hắn muốn chết sao?! H��n dám!”

Phong thư mỏng manh, làm bằng loại giấy tinh xảo nhất, nhưng khi tiếp xúc với mặt bàn gỗ rắn chắc, lại phát ra một tiếng "rầm" khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Lão Quản Gia, một người đàn ông xảo quyệt với khuôn mặt khôn khéo, đang đứng lom khom cách đó vài bước, cúi đầu đến tận thắt lưng. Bộ quần áo lụa bóng bẩy của lão quản gia hơi nhăn nhúm, thể hiện sự lo lắng tột độ. Lão không dám ngẩng đầu, chỉ biết run rẩy lắng nghe cơn thịnh nộ của chủ nhân. Mùi hương trầm, mùi gỗ cũ, và cả mùi hôi nhẹ của mồ hôi lạnh từ lão quản gia hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu.

Thẩm Đại Nhân hít sâu một hơi, cố gắng điều hòa lại hơi thở đang dồn dập trong lồng ngực. Lão đưa tay vuốt chòm râu, nhưng động tác ấy lại càng làm lộ rõ sự căng thẳng đến tột độ. “Ngươi có biết không, Quản Gia? Một lũ ngu ngốc! Ta đã nghĩ chúng ta có thể lợi dụng tình hình chiến sự để vét một mẻ lớn, đủ để ta đường hoàng rút lui khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy này, sống một cuộc đời an nhàn ở kinh thành. Nhưng không! Một tên tiểu tử không biết từ đâu chui ra, lại dám phá hoại kế hoạch của ta!”

Lão Quản Gia rụt rè đáp lời, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Đại nhân bớt giận… Sức khỏe của đại nhân là quan trọng nhất. Chúng ta nên làm gì để đáp trả?” Lão không dám đề xuất, chỉ biết khéo léo hỏi ý kiến, cố gắng không chọc giận thêm vị quan tham lam này. Lão biết, Thẩm Đại Nhân là người thâm độc, mỗi khi tức giận, những kế sách mà lão đưa ra đều tàn nhẫn đến rợn người.

Thẩm Đại Nhân cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo, méo mó. “Hắn muốn chơi trò chính trị? Được thôi! Ta sẽ cho hắn thấy thế nào là sức mạnh thực sự. Hắn tưởng một bản báo cáo vớ vẩn, một vài chứng cứ lặt vặt có thể lay chuyển được gốc rễ của ta sao? Nực cười!” Lão đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn sương mù dày đặc bên ngoài. Từ đây, có thể thấy những nóc nhà cổ kính, những con phố vắng tanh và cả bức tường thành cao ngất bao bọc Thành Thiên Phong. Nhưng trong mắt lão, tất cả chỉ là những công cụ để lão bóc lột.

“Truyền lệnh!” Thẩm Đại Nhân quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm xuyên qua Lão Quản Gia. “Tăng cường thu vét tài nguyên ở tất cả các trấn biên thùy, đặc biệt là khu vực xung quanh Thôn Làng Sơn Cước. Dùng danh nghĩa ‘phục vụ tiền tuyến’, thu vét hết mức có thể! Lương thực, củi đóm, thuốc men, vải vóc, thậm chí là sức lao động của chúng! Không được bỏ sót bất cứ thứ gì có giá trị. Ai chống đối, cứ dùng quân pháp mà xử!”

Lão Quản Gia nuốt khan, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng. Lão biết, đây là một mệnh lệnh tàn nhẫn, sẽ đẩy dân chúng đến bờ vực của sự khốn cùng. Nhưng lão không có quyền lên tiếng. “Vâng, đại nhân. Tiểu nhân sẽ lập tức thi hành.”

Thẩm Đại Nhân nhếch mép. “Hắn muốn bảo vệ cái gì? Ta sẽ vét sạch cái thứ mà hắn muốn bảo vệ! Hắn muốn tạo ra một môi trường an toàn? Ta sẽ biến nơi đó thành địa ngục trần gian! Xem hắn còn có thể giữ cái vẻ mặt bình thản đó được bao lâu!” Lão đập mạnh nắm đấm xuống bàn, một tiếng “cốp” khô khốc khác vang lên, mạnh mẽ hơn tiếng động lúc trước, như thể để khẳng định quyết tâm sắt đá của lão. Cái bàn gỗ lim rung lên nhè nhẹ, và bình trà sứ xanh bên cạnh kêu lách cách. “Hắn tưởng một vài con người rách rưới có thể làm nên chuyện sao? Hắn không hiểu, ở thế giới này, quyền lực là tất cả. Và ta, Thẩm Thừa Tướng, có đủ quyền lực để nghiền nát bất cứ ai dám cản đường!”

Lão Quản Gia cúi rạp người một lần nữa, gần như quỳ sụp xuống. “Tiểu nhân đã hiểu. Lập tức truyền đạt mệnh lệnh này đến các đội thu vét, và tăng cường binh lính để đảm bảo hiệu quả.” Lão không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sát khí của Thẩm Đại Nhân. Lão chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi căn phòng này, thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt và sự giận dữ đáng sợ của chủ nhân.

Thẩm Đại Nhân phẩy tay, ra hiệu cho Lão Quản Gia lui xuống. “Đi đi. Đừng để ta thất vọng.”

Ngay khi Lão Quản Gia quay lưng, Thẩm Đại Nhân lại trở về ghế, dựa lưng vào thành ghế. Lão nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương trầm. Mặc dù vẻ mặt vẫn còn đanh thép, nhưng trong lòng lão lại cuộn trào một cảm giác mệt mỏi xen lẫn bực bội. Lão đã không lường trước được rằng một tên tiểu tử vô danh từ vùng biên thùy lại có thể gây ra rắc rối lớn đến vậy. Bản báo cáo đó, dù chưa được công khai rộng rãi, nhưng đã bắt đầu rò rỉ đến một vài tai mắt ở kinh thành, và lão đã nhận được vài tín hiệu cảnh báo từ những người đồng minh. Đó là lý do lão phải ra tay nhanh chóng, không chỉ để trả đũa, mà còn để dập tắt ngọn lửa nghi ngờ đang nhen nhóm.

Lão biết, những hành động này sẽ đẩy dân chúng vào cảnh lầm than, có thể gây ra bạo loạn nhỏ lẻ. Nhưng lão không quan tâm. Đối với lão, dân chúng chỉ là những con số, những công cụ để phục vụ lợi ích của giai cấp thống trị. Hơn nữa, việc thu vét tài nguyên triệt để cũng sẽ làm suy yếu Lâm Dịch, kẻ dám cả gan chống lại lão. “Để xem, khi lũ dân đen đói khát, khi chúng không còn gì để mất, chúng sẽ quay sang trách móc ai,” lão thầm nghĩ, một nụ cười nham hiểm hiện rõ trên khóe môi. “Chắc chắn không phải là ta, mà là kẻ đã khuấy động mọi chuyện, kẻ đã gieo hy vọng hão huyền cho chúng.”

Lão Quản Gia, sau khi nhận được lệnh, nhanh chóng rời khỏi thư phòng. Lão đi qua những hành lang dài, tối tăm, bước chân vội vã và nặng nề. Vừa đi, lão vừa thầm rủa Lâm Dịch. “Tên khốn kiếp! Chọc giận ai không chọc, lại chọc vào Thẩm Đại Nhân! Giờ thì cả cái vùng biên thùy này phải chịu họa!” Lão biết rõ bản chất tàn độc của Thẩm Đại Nhân. Lão đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần những mệnh lệnh tàn nhẫn được ban ra, đẩy hàng ngàn người vào cảnh lầm than. Nhưng lão không thể làm gì khác ngoài tuân lệnh. Sinh tồn trong cái guồng máy quyền lực này, đôi khi phải chấp nhận làm những việc dơ bẩn. Lão Quản Gia tập hợp các đội trưởng đội thu vét, truyền đạt mệnh lệnh của Thẩm Đại Nhân một cách chi tiết, không bỏ sót một từ nào. Giọng lão quản gia khi truyền đạt mệnh lệnh nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng nội tâm lão lại đang gào thét. Lão biết, những ngày sắp tới sẽ là những ngày địa ngục đối với dân chúng biên thùy.

***

Vài ngày sau đó, Thôn Làng Sơn Cước và các trấn lân cận chìm trong một không khí nặng nề đến nghẹt thở. Giữa trưa nắng gắt, mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, nhưng không mang lại chút ấm áp nào cho lòng người. Thay vào đó, nó càng làm nổi bật sự cằn cỗi của đất đai, sự bạc màu của những mái nhà tranh, và sự tiều tụy của những con người đang vật lộn với cuộc sống. Tiếng trẻ con chơi đùa đã thưa thớt hẳn, thay vào đó là tiếng than thở, tiếng khóc lóc và những lời càu nhàu bất lực. Mùi khói gỗ, mùi thức ăn nấu, mùi đất quen thuộc của thôn làng giờ đây bị lấn át bởi mùi mồ hôi, mùi bụi bặm và cả một mùi chua xót của sự tuyệt vọng.

Đội lính của Thẩm Đại Nhân, do chính Lão Quản Gia dẫn đầu, liên tục tuần tra khắp các thôn làng. Họ không chỉ thu vét lương thực, củi đóm như thường lệ, mà còn ngang nhiên lấy đi mọi thứ có giá trị: từ thuốc men dự trữ, vải vóc, gia súc, cho đến những dụng cụ lao động đơn giản. Bất cứ ai phản kháng đều bị đánh đập không thương tiếc. Những chiếc xe bò chất đầy tài sản của dân làng nối đuôi nhau, bụi bay mù mịt trên con đường đất, hướng về Thành Thiên Phong.

Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đang đi tuần tra dọc theo rìa làng. Hắn mặc bộ quần áo vải thô quen thuộc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo dưới cái nắng gắt. Hắn chứng kiến cảnh Thím Ba, một người phụ nữ dáng người nhỏ nhắn, thích ăn mặc lòe loẹt, giờ đây đang ôm chặt một bao gạo nhỏ, khóc lóc van xin một tên lính.

“Trời ơi, nhà tôi còn gì đâu mà nộp nữa!” Thím Ba van nài, giọng khàn đặc vì sợ hãi và uất ức. “Mấy ngày nay các ông đã vét sạch rồi! Đây là bao gạo cuối cùng, để nuôi mấy đứa nhỏ! Các ông làm ơn tha cho!”

Tên lính, một gã thô kệch với khuôn mặt dữ tợn, cười khẩy. Hắn dùng mũi chân đá mạnh vào bao gạo, khiến nó văng ra xa, một ít gạo trắng tinh vương vãi trên mặt đất bụi bặm. “Tha? Ai cho phép ngươi chống đối lệnh trên? Thẩm Đại Nhân đã ra lệnh, đây là để phục vụ tiền tuyến! Các ngươi không nộp thì lấy gì mà binh sĩ đánh giặc? Hay là các ngươi muốn giặc tràn vào nhà, giết sạch cả lũ?” Hắn vừa nói vừa giơ cây roi da lên, dọa dẫm.

Thím Ba sợ hãi lùi lại, nước mắt giàn giụa. Bà nhìn những hạt gạo lăn lóc trên đất mà lòng đau như cắt. Cảnh tượng ấy như một nhát dao đâm vào tim Trần Nhị Cẩu. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. Hắn muốn xông ra, nhưng lý trí mách bảo hắn phải kìm nén. Đại ca đã dặn, l��c này không thể bốc đồng.

Đi tiếp một đoạn, Trần Nhị Cẩu lại thấy Lão Hứa, một người đàn ông lớn tuổi với gương mặt rám nắng, quần áo bạc màu, đang ngồi bệt dưới đất, ôm đầu than thở. Bên cạnh lão là chiếc xe cút kít trống rỗng. Vừa nãy, hai tên lính đã ngang nhiên tháo bánh xe của lão, lấy đi một ít củi khô mà lão vất vả kiếm được từ trong rừng sâu.

“Mùa màng thất bát, giờ lại còn phải nộp thêm. Cứ thế này thì sống sao nổi!” Lão Hứa than vãn, giọng nói khàn khàn, đầy bất lực. “Gạo thì hết, củi cũng không còn. Trời ơi, sao ông trời lại bất công với dân nghèo chúng tôi thế này!”

Trần Nhị Cẩu đứng khuất sau một bụi cây, nhìn cảnh tượng đó mà lòng như lửa đốt. Hắn nghe thấy những lời than vãn, những tiếng khóc nấc, và cả những lời nguyền rủa nhỏ nhẹ nhắm vào bọn lính tráng, nhưng chẳng ai dám lên tiếng chống đối thực sự. Lòng hắn dâng lên một cảm giác căm phẫn tột độ. Hắn biết, đây chính là đòn phản công của Thẩm Đại Nhân. “Thẩm Đại Nhân ra tay rồi!” Trần Nhị Cẩu nghi��n răng trong lòng. “Đúng là rắn độc không chừa một thủ đoạn nào! Hắn muốn vét sạch chúng ta, muốn bóp chết vùng biên thùy này, để ép buộc Đại ca phải khuất phục!”

Hắn nhớ lại lời Lâm Dịch đã nói trước đó, rằng Thẩm Đại Nhân sẽ không ngồi yên, rằng một "bão ngầm" đang đến. Nhưng hắn không ngờ cơn bão lại tàn khốc đến vậy, và lại giáng xuống ngay lập tức, không cho dân làng một chút thời gian để thở. Hắn thấy những đứa trẻ gầy gò, bụng đói meo, đôi mắt ngơ ngác nhìn những người lính đang hống hách cướp bóc. Hắn thấy những người phụ nữ run rẩy ôm con, những người đàn ông bất lực cúi đầu. Cảnh tượng đó khắc sâu vào tâm trí hắn, nung nấu một ý chí trả thù.

Trần Nhị Cẩu không chần chừ thêm nữa. Hắn biết mình không thể trực tiếp đối đầu với bọn lính, điều đó chỉ làm mọi chuyện tệ hơn. Việc cấp bách bây giờ là phải báo cáo cho Lâm Dịch. Hắn quay người, bước nhanh về phía nhà Lâm Dịch, đôi chân thoăn thoắt vượt qua những con đường đất gồ ghề, xuyên qua những bụi tre xào xạc. Mùi đất nồng, mùi nắng gắt, mùi mồ hôi của hắn hòa quyện với sự lo lắng và tức giận. Hắn phải nhanh lên. Từng phút chậm trễ đều có thể gây ra những thiệt hại không thể cứu vãn.

Trên đường đi, hắn gặp vài dân làng khác, họ cũng đang tụ tập bàn tán xôn xao, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, hoang mang. Một vài người nhận ra Trần Nhị Cẩu, gọi hắn lại, muốn than thở. Nhưng hắn chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu rằng hắn đã biết, và tiếp tục đi, không dừng lại. Hắn phải mang tin tức này đến cho Lâm Dịch, người duy nhất có thể nghĩ ra cách đối phó với tình hình hiện tại.

Hắn chạy như bay, không màng đến mệt mỏi. Hắn không chỉ mang theo tin tức, mà còn mang theo gánh nặng của sự tuyệt vọng và hy vọng của cả thôn làng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói đó vang vọng trong đầu hắn, tiếp thêm sức mạnh cho từng bước chạy. Hắn biết, Lâm Dịch sẽ không bỏ mặc dân làng. Hắn tin vào Lâm Dịch hơn bất cứ ai.

***

Tối muộn cùng ngày, khi trăng đã treo cao vằng vặc trên bầu trời trong vắt, đổ xuống Thôn Làng Sơn Cước một thứ ánh sáng bạc mờ ảo, trong thư phòng ấm cúng của Lâm Dịch, không khí lại hoàn toàn khác biệt so với sự hỗn loạn bên ngoài. Ánh nến vàng vọt hắt lên những bức tường gỗ, tạo nên những cái bóng nhảy múa huyền ảo, nhưng không làm giảm đi vẻ nghiêm túc bao trùm căn phòng. Mùi trà xanh dịu nhẹ lan tỏa, xen lẫn mùi mực và giấy, tạo nên một sự tĩnh lặng đặc trưng của không gian tri thức.

Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, đang ngồi sau chiếc bàn làm việc. Trên bàn la liệt các bản đồ cũ kỹ của vùng biên thùy, những cuốn sổ sách ghi chép dày cộp về tài nguyên, dân số, và cả những ghi chú chi chít chữ viết tay của anh. Ánh nến hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch, hiện rõ vẻ suy tư sâu sắc. Anh khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ, một thói quen mỗi khi anh tập trung suy nghĩ.

Đối diện anh là Trần Nhị Cẩu, vẫn còn vẻ hốt hoảng và tức giận sau những gì đã chứng kiến. Hắn vừa kết thúc báo cáo của mình, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy. “Đại ca, tình hình rất tệ! Lão quản gia của Thẩm Đại Nhân đích thân dẫn người đi thu vét khắp nơi, còn dùng cả danh nghĩa ‘phục vụ tiền tuyến’ của triều đình để ép buộc. Người dân không chịu nổi nữa rồi! Thím Ba thì khóc lóc, Lão Hứa thì chỉ biết than vãn. Họ cướp sạch mọi thứ, từ lương thực, củi đóm, đến cả thuốc men! Có mấy đứa nhỏ còn bị đánh vì cố giấu đồ ăn!”

Trần Nhị Cẩu kể lại chi tiết từng vụ việc, từng gương mặt đau khổ mà hắn đã chứng kiến. Hắn không thể kìm nén được sự bức xúc trong lòng. “Thậm chí, bọn chúng còn dọa nạt sẽ bắt người đi phu nếu không đủ ‘cống vật’!”

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đang ngồi bên cạnh, tay cầm bút lông miệt mài ghi chép các số liệu mới mà Trần Nhị Cẩu vừa cung cấp. Khuôn mặt trái xoan của nàng đăm chiêu, đôi mắt thông minh, sắc sảo lướt nhanh trên những trang giấy. Nàng là người duy nhất trong phòng giữ được sự bình tĩnh gần như tuyệt đối, mặc dù sự lo lắng vẫn hiện rõ trong ánh mắt.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt anh sắc như dao, nhưng lại không hề có vẻ hoảng loạn. “Hắn ta đã phản công rồi,” anh trầm giọng nói, giọng điệu bình tĩnh đến lạnh lùng. “Đúng như ta dự đoán, hắn sẽ không ngồi yên chờ chết. Đây chính là ‘bão ngầm’ mà ta đã nói.”

Anh đưa tay day nhẹ thái dương. Trong lòng anh, cảm giác nặng nề không ngừng cuộn trào. Anh biết, hành động gửi báo cáo của mình đã trực tiếp gây ra những khó khăn này cho dân làng. Đó là cái giá phải trả cho một cuộc đối đầu chính trị. Nhưng anh không hối hận. Thẩm Đại Nhân là một khối ung nhọt cần phải cắt bỏ, và không có cuộc phẫu thuật nào mà không gây ra đau đớn. Vấn đề là làm sao để giảm thiểu đau đớn cho những người vô tội.

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu lên. “Các số liệu cho thấy mức độ thu vét đã tăng gấp đôi so với trước, đặc biệt là lương thực và thuốc men. Không chỉ vậy, chúng còn nhắm vào các nguồn lực sản xuất như gia súc, nông cụ. Hắn muốn cắt đứt nguồn sống của chúng ta, muốn bóp chết vùng biên thùy này, buộc chúng ta phải khuất phục bằng cách đẩy người dân vào cảnh khốn cùng. Đây là một đòn hiểm độc, thâm sâu hơn cả việc chỉ đơn thuần trả đũa.”

Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp tục phân tích, giọng rõ ràng, dứt khoát: “Nếu tình hình này kéo dài, không chỉ đời sống dân chúng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, mà khả năng phòng thủ của chúng ta cũng sẽ suy yếu. Người dân sẽ không còn sức lực, tinh thần để lao động, để chiến đấu. Các đội dân binh cũng sẽ thiếu thốn lương thực, thuốc men. Thậm chí, có thể xảy ra một cuộc di cư lớn, hoặc một cuộc nổi dậy vô vọng, gây ra thiệt hại không thể lường trước.”

Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với phân tích của Bạch Vân Nhi. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn đang chiếu rọi. “Hắn muốn lợi dụng tình hình biên thùy hỗn loạn để trục lợi, đồng thời dùng áp lực này để trừng phạt ta. Nhưng hắn đã đánh giá thấp sự kiên cường của người dân và sự chuẩn bị của ta.” Anh ngừng lại, trầm ngâm suy nghĩ. Trong đầu anh, hàng loạt dữ liệu và phương án đang được xử lý nhanh chóng.

“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” anh thầm nghĩ. Nhưng sinh tồn không chỉ là giữ mình an toàn. Sinh tồn còn là bảo vệ những người xung quanh, bảo vệ cái môi trường mà mình đã vất vả xây dựng. Anh không thể để Thẩm Đại Nhân phá hủy tất cả.

Lâm Dịch nhớ lại những lần Thẩm Đại Nhân áp bức dân làng trước đây, những lần anh phải dùng trí tuệ và mưu lược để hóa giải. Lần này, Thẩm Đại Nhân đã ra tay tàn độc hơn, bởi vì hắn đã cảm thấy bị đe dọa thực sự. Điều này cũng có nghĩa là bản báo cáo của anh đã đạt được hiệu quả bước đầu.

“Hắn đang cố gắng tạo ra một tình thế lưỡng nan cho ta,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh quay trở lại nhìn bản đồ. “Nếu ta phản ứng quá mạnh, dân chúng sẽ chịu thêm thiệt hại và có thể bị hắn vu khống là ‘kích động dân biến’. Nếu ta không làm gì, dân chúng sẽ đói khổ và mất lòng tin vào ta.”

Trần Nhị Cẩu, vẫn còn vẻ mặt đầy lo lắng, xen lẫn sự ngưỡng mộ, nhìn Lâm Dịch. “Vậy Đại ca, chúng ta phải làm sao đây? Không thể cứ để bọn chúng hoành hành như vậy!”

Lâm Dịch nhấc tay, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu bình tĩnh. Anh đứng dậy, bước đến chiếc giá sách nhỏ, lấy xuống một cuốn sổ bìa da đã cũ, bên trong là những trang giấy dày đặc chữ viết và sơ đồ. Đây là ‘Cẩm Nang Kế Sách’ của anh, nơi anh ghi lại những suy nghĩ, phân tích và các phương án dự phòng cho đủ mọi tình huống. Anh lật nhanh vài trang, ánh mắt lướt qua những dòng chữ đã được ghi chép từ lâu.

“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” anh lẩm bẩm, không phải nói với ai mà là tự nhủ với chính mình. “Chúng ta không thể đối đầu trực diện bằng vũ lực với hắn lúc này. Hắn có danh nghĩa triều đình, có binh lính. Nhưng chúng ta có cái khác.”

Anh quay lại bàn, trải rộng bản đồ biên thùy ra, và dùng một cây bút lông chấm mực, bắt đầu phác thảo những đường nét mới. “Bạch Vân Nhi, tổng hợp lại tất cả các nguồn tài nguyên còn lại của chúng ta. Lương thực, thuốc men, củi đóm. Lên danh sách các hộ dân bị ảnh hưởng nặng nhất, và ước tính nhu cầu tối thiểu để duy trì cuộc sống trong vòng một tháng.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, nhanh chóng lấy ra một cuốn sổ khác và bắt đầu ghi chép. Nàng đã quen với phong thái làm việc của Lâm Dịch: bình tĩnh, quyết đoán, và luôn đi thẳng vào vấn đề.

“Trần Nhị Cẩu,” Lâm Dịch tiếp tục, “ngươi hãy tăng cường mạng lưới tin tức. Theo dõi sát sao mọi động thái của đội thu vét của Thẩm Đại Nhân. Đặc biệt chú ý đến những nơi chúng vận chuyển tài nguyên, và những nơi chúng tập trung binh lính. Ta cần biết chính xác số lượng, chủng loại tài nguyên chúng đã vét được, và chúng sẽ làm gì với chúng.”

Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng người, vẻ mặt đầy kiên định. “Vâng, Đại ca! Nhị Cẩu sẽ làm ngay!” Hắn biết, lúc này không phải là lúc bốc đồng, mà là lúc cần sự tỉnh táo và phối hợp nhịp nhàng.

Lâm Dịch lại gõ nhẹ ngón tay lên bàn, lần này không phải để suy nghĩ, mà là để nhấn mạnh. “Thẩm Đại Nhân muốn cắt đứt nguồn sống của chúng ta. Vậy thì chúng ta sẽ phải tìm cách tạo ra nguồn sống mới, hoặc bảo vệ những g�� còn lại. Đồng thời, chúng ta sẽ phải phản công, nhưng không phải bằng cách đánh trả trực tiếp vào những tên lính quèn. Chúng ta sẽ đánh vào gốc rễ của sự tham lam đó.”

Trong đầu anh, một kế hoạch phức tạp bắt đầu hình thành. Nó không chỉ là một kế hoạch đối phó với sự thu vét của Thẩm Đại Nhân, mà còn là một bước đi chiến lược để làm suy yếu vị trí của hắn trong triều đình và củng cố liên minh biên giới. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và đầy cam go. Thẩm Đại Nhân sẽ không buông tha, và anh cũng không thể để hắn tiếp tục lộng hành.

Anh nhìn bản đồ, ánh mắt dừng lại ở những con đường mòn bí mật, những khu rừng rậm rạp mà anh và Bang Hắc Sa đã từng khám phá. Những yếu tố này có thể trở thành chìa khóa để phá vỡ vòng vây kinh tế của Thẩm Đại Nhân.

“Đêm nay, chúng ta sẽ không ngủ,” Lâm Dịch nói, giọng anh đầy kiên quyết. “Chúng ta phải có một kế hoạch hoàn chỉnh trước khi trời sáng.”

Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Trong ánh mắt họ, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một niềm tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông này. Họ biết, dù tình hình có khó khăn đến đâu, Lâm Dịch cũng sẽ tìm ra cách. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu. Thẩm Đại Nhân đã lộ diện âm mưu trục lợi và phản công sớm hơn dự kiến, điều đó cho thấy mức độ nguy hiểm của hắn, đồng thời đẩy nhanh tốc độ phát triển xung đột trong Arc này. Các biện pháp thu vét tài nguyên tàn nhẫn của Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ đẩy vùng biên thùy đến bờ vực của một cuộc nổi dậy hoặc cuộc di cư lớn, buộc Lâm Dịch phải có những hành động quyết liệt hơn để giữ chân và bảo vệ người dân. Sự tàn bạo của Thẩm Đại Nhân sẽ củng cố thêm quyết tâm của Lâm Dịch và các đồng minh trong việc lật đổ hắn, tạo tiền đề cho một cuộc đối đầu lớn hơn, có thể là quân sự. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, thầm nhủ: “Được thôi, Thẩm Đại Nhân. Nếu ngươi muốn chơi, ta sẽ chơi đến cùng.”

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free