Lạc thế chi nhân - Chương 579: Vũ Khí Giấy: Châm Ngòi Lửa Triều Đình
Sau một đêm dài đằng đẵng với những cuộc thảo luận căng thẳng, ánh bình minh đầu tiên của ngày mới đã len lỏi qua khung cửa sổ làm từ gỗ thô sơ, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi đất ẩm đặc trưng của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía xa, hòa cùng tiếng lạch cạch của vài chiếc cối xay và tiếng trẻ con í ới gọi nhau thức giấc, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật, bình yên đến lạ lùng. Thế nhưng, trong căn phòng làm việc giản dị, nơi chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ và vài chồng sách lộn xộn, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và tập trung.
Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò nhưng ẩn chứa một nghị lực phi thường, đang cúi mình trên bàn, đôi mắt sâu thẳm hằn những vệt mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Mái tóc đen bù xù của hắn vẫn còn vương những hạt sương đêm, nhưng tinh thần lại vô c��ng minh mẫn. Trước mặt hắn là bản báo cáo dày cộp, những trang giấy được viết bằng bút lông một cách ngay ngắn, tỉ mỉ, phơi bày từng chi tiết về sự tham nhũng và lạm quyền của Thẩm Đại Nhân. Tiếng bút lông sột soạt của Bạch Vân Nhi vang lên đều đặn, nàng đang thực hiện những chỉnh sửa cuối cùng, thêm vào những con số, những dẫn chứng mà cả hai đã thức trắng đêm để kiểm tra chéo. Mùi mực mới hòa lẫn với mùi giấy cũ, thoang thoảng mùi khói gỗ từ bếp lò đã nguội lạnh, tạo nên một không gian đặc trưng của sự lao động trí óc.
Bạch Vân Nhi, vẻ mặt nàng tuy có chút tiều tụy nhưng đôi mắt thông minh vẫn sắc sảo như thường, nàng chỉnh lại vài chỗ trong biểu đồ so sánh, đặt một bản sao của một lá thư mật lên trên cùng chồng chứng cứ. Nàng biết, mỗi chi tiết nhỏ trong đây đều có thể là một lưỡi dao sắc bén, hoặc là một kẽ hở chí mạng. Sự cẩn trọng của Lâm Dịch đã thấm sâu vào nàng.
“Mỗi chi tiết phải chính xác, không được để lại bất kỳ kẽ hở nào cho Thẩm Đại Nhân lợi dụng,” Lâm Dịch nói, gi���ng hắn khàn khàn nhưng đầy kiên quyết. Hắn lướt ngón tay qua một dòng số liệu, dừng lại ở đó một lát rồi gật đầu nhẹ. “Hắn là một con cáo già, sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để tự cứu mình. Một sai sót nhỏ cũng đủ để hắn ta biến chúng ta thành những kẻ vu khống.”
Bạch Vân Nhi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng. “Chủ nhân yên tâm, ta đã đối chiếu lại ba lần. Các chứng cứ về chênh lệch giá, số lượng hàng hóa thực tế và con số trên giấy tờ, những khoản chi mờ ám, tất cả đều rõ ràng, không thể chối cãi. Chúng ta còn có lời khai của vài kẻ thuộc hạ cũ của hắn, dù không thể đưa vào báo cáo chính thức, nhưng có thể dùng để đối chất nếu cần.”
Lâm Dịch gật gù. Hắn biết, Bạch Vân Nhi là một người cộng sự đáng tin cậy. Nàng không chỉ giỏi tính toán, sắp xếp mà còn có khả năng nhìn nhận vấn đề một cách sắc sảo, không thua kém gì hắn. Đứng trước ngưỡng cửa của một cuộc đối đầu chính trị có thể thay đổi vận mệnh của cả một vùng biên ải, Lâm Dịch cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai. Hắn không hề ảo tưởng về sự công bằng của thế giới này. Triều đình, với những lớp lang quyền lực phức tạp và sự thối nát từ bên trong, không phải lúc nào cũng là nơi công lý được thực thi. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, đôi khi, một đòn tấn công trực diện, dù mạo hiểm, lại là cách tốt nhất để tự bảo vệ mình và những người xung quanh.
“Còn về kênh gửi?” Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Đây mới là vấn đề nan giải nhất. “Ta cần một con đường an toàn nhất, ít bị chú ý nhất, nhưng đảm bảo có thể đến tai những người có quyền lực thực sự, những người có thể hành động mà không bị Thẩm Đại Nhân thao túng.” Hắn không muốn bản báo cáo này bị lạc trong đống công văn của triều đình, hay tệ hơn, rơi vào tay Thẩm Đại Nhân trước khi nó kịp gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào. “Đã có ý kiến gì chưa?”
Vừa lúc đó, tiếng bước chân thô mộc của Trần Nhị Cẩu vang lên bên ngoài cửa. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, ló đầu vào qua khe cửa. Hắn nhìn Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi với vẻ sốt sắng, như thể đang chờ đợi một mệnh lệnh quan trọng.
“Đại ca, ta đã chuẩn bị người rồi,” Trần Nhị Cẩu đáp ngay lập tức, giọng nói tự nhiên, đầy vẻ chắc chắn. “Là người đưa tin mà ta vẫn dùng để chuyển tin tức giữa các chi nhánh Bang Hắc Sa. Hắn trung thành, rất giỏi ẩn mình, và quan trọng nhất là hắn biết cách di chuyển mà không để lại dấu vết. Hắn đã từng làm nhiệm vụ khó hơn thế này nhiều, chuyển thư mật qua cả vùng đất của thổ phỉ.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một tia hài lòng lướt qua ánh mắt. Hắn tin tưởng vào khả năng sắp xếp của Trần Nhị Cẩu trong những việc liên quan đến "người của giang hồ". “Hãy dặn dò hắn kỹ lưỡng. Đây không phải là một món hàng hay một bức thư tình. Đây là một quả bom, và chúng ta cần nó phát nổ đúng lúc, đúng chỗ.”
Hắn nhìn lại bản báo cáo, cảm giác như đang cầm một vũ khí vô hình nhưng đầy sức mạnh. Tri thức, mưu lược, và bằng chứng – đây chính là những “bàn tay vàng” mà hắn phải tự tạo ra trong thế giới khắc nghiệt này. Hắn nhớ lại những lời hắn vẫn thường tự nhủ: "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Và giờ đây, hắn đang chuẩn bị sử dụng vũ khí ấy để tấn công. Đây là một canh bạc lớn, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Sinh tồn không chỉ là phòng thủ, mà đôi khi còn là chủ động ra đòn phủ đầu. Thẩm Đại Nhân đã quá quen với việc Lâm Dịch chỉ biết phòng thủ, chỉ biết lo cho dân làng nhỏ bé của mình. Giờ là lúc để hắn thay đổi luật chơi.
Trần Nhị Cẩu không nói nhiều, hắn hiểu ý đại ca. Hắn nhanh chóng đi chuẩn bị vật liệu đóng gói. Hắn lấy một tấm vải dầu dày, rồi một lớp da thuộc mềm mại, cẩn thận bọc quanh tập báo cáo, sau đó buộc chặt bằng dây gai. Sau cùng, hắn phủ bên ngoài một lớp bùn khô trộn với rơm, khiến nó trông không khác gì một kiện hàng nông sản bình thường, dễ dàng hòa lẫn vào dòng người buôn bán nhỏ lẻ trên đường. Hắn biết, sự cẩn trọng nhỏ nhặt này đôi khi lại là yếu tố quyết định sự thành bại của một nhiệm vụ.
Bạch Vân Nhi cũng đã hoàn tất công việc của mình. Nàng đ��t cây bút lông xuống, khẽ thở phào. Nàng nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt có sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. Nàng biết, chủ nhân của nàng luôn có những tính toán sâu xa, những kế hoạch mà người khác khó lòng lường trước được. "Hy vọng mọi việc sẽ diễn ra suôn sẻ," nàng thầm nghĩ. Nàng hiểu rõ, một khi bản báo cáo này được gửi đi, sẽ không còn đường lùi nữa. Cuộc chiến với Thẩm Đại Nhân sẽ chính thức bước sang một giai đoạn mới, khốc liệt hơn nhiều.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả không gian bằng thứ ánh sáng dịu dàng của buổi chiều tà, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi đã đến một trạm tiếp tế nhỏ khuất nẻo nằm cách Thôn Làng Sơn Cước không xa. Con đường mòn dẫn đến đây vắng vẻ, chỉ có tiếng gió heo may thổi xào xạc qua những lùm cây ven đường, mang theo chút hơi lạnh của mùa sắp chuyển. Trạm tiếp tế này thực chất chỉ là một căn chòi gỗ đơn sơ, được dựng tạm bợ giữa cánh rừng thưa, thường dùng làm nơi nghỉ chân cho những người thợ săn hoặc phu khuân vác đường dài. Sự hẻo lánh của nó biến nó thành một địa điểm lý tưởng cho những cuộc gặp gỡ bí mật.
Người đưa tin đã đợi sẵn ở đó. Hắn là một người đàn ông trung niên, vóc dáng nhanh nhẹn, trang phục gọn gàng, khuôn mặt ít nói nhưng đôi mắt thì không ngừng đảo quanh cảnh giác. Hắn không có vẻ gì là một kẻ anh hùng trong truyền thuyết, chỉ đơn thuần là một người làm việc chuyên nghiệp, được đào tạo để hoàn thành nhiệm vụ mà không gây chú ý. Nhìn thấy Lâm Dịch, hắn khẽ cúi đầu chào, tỏ vẻ cung kính nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định, như thể bản năng đã mách bảo hắn về sự nguy hiểm tiềm tàng của nhiệm vụ sắp tới.
Lâm Dịch tiến đến gần, trong tay hắn là gói hàng đã được Trần Nhị Cẩu bọc kỹ lưỡng, trông không khác gì một bó củi khô hay một túi nông sản. Hắn đưa gói hàng cho Người đưa tin, cảm nhận sức nặng của nó trong lòng bàn tay mình, một sức nặng không chỉ đến từ những trang giấy mà còn từ gánh nặng của trách nhiệm và kỳ vọng. Đây không chỉ là một tập tài liệu, mà là hy vọng của cả một cộng đồng nhỏ bé, là mũi tên nhọn Lâm Dịch đã mài dũa kỹ lưỡng để bắn thẳng vào trái tim của sự thối nát.
“Nhiệm vụ này cực kỳ quan trọng,” Lâm Dịch bắt đầu nói, giọng hắn trầm thấp, từng câu chữ đều được nhấn nhá rõ ràng, như muốn khắc sâu vào tâm trí Người đưa tin. “Ngươi phải đảm bảo nó đến đúng tay, đúng địa điểm. Triều đình, phủ hình bộ, gửi cho Ngự Sử Đại Phu họ Lý. Tuyệt đối không được để lộ thân phận, và nếu gặp nguy hiểm, hãy tiêu hủy nó mà không do dự. Bản thân ngươi an toàn là điều quan trọng nhất.”
Người đưa tin nắm chặt gói hàng, đôi mắt hắn ánh lên sự kiên định. “Thuộc hạ tuân lệnh. Xin chủ nhân yên tâm, ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ dù phải bỏ mạng. Từ nhỏ ta đã được dạy, một khi đã nhận ủy thác, thì phải toàn tâm toàn ý.” Hắn không hỏi thêm bất cứ điều gì về nội dung của gói hàng, cũng không thể hiện bất kỳ sự tò mò nào. Sự chuyên nghiệp của hắn khiến Lâm Dịch hài lòng.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, rồi hắn đưa tay vào trong áo, lấy ra một chiếc Hắc Mộc L���nh nhỏ, chạm khắc hình một con chim ưng đang sải cánh. Chiếc lệnh bài đen tuyền, bóng loáng, toát ra một vẻ uy nghiêm khó tả. Hắn đặt nó vào lòng bàn tay của Người đưa tin. “Đây là tín vật, không phải để ngươi lạm dụng, mà là để bảo vệ ngươi khi cần thiết. Nếu gặp phải kẻ khó dây vào, hãy trình ra. Nhưng hãy cẩn trọng từng bước, chỉ dùng khi thực sự không còn lựa chọn nào khác.”
Người đưa tin thoáng giật mình khi nhận lấy chiếc Hắc Mộc Lệnh. Hắn biết giá trị của nó. Đây không chỉ là một tín vật bình thường, mà là một vật phẩm có thể mở đường ở những nơi mà tiền bạc hay quyền lực thông thường không làm được. Nó tượng trưng cho một thế lực ngầm, hùng mạnh và bí ẩn mà ngay cả hắn, một người đưa tin chuyên nghiệp, cũng chỉ nghe đồn chứ chưa từng tận mắt chứng kiến. Hắn cất chiếc lệnh bài cẩn thận vào trong bọc áo, nơi gần với trái tim nhất.
Trần Nhị Cẩu từ phía sau bước đến, tay dắt theo một con ngựa chiến khỏe mạnh, lông đen tuyền, mắt sáng quắc. “Đại ca, ta đã chuẩn bị ngựa tốt nhất cho hắn, và một ít tiền lộ phí đủ để hắn đi lại an toàn, tránh những con đường chính có thể có tai mắt của Thẩm Đại Nhân. Đường đi đã được tính toán kỹ càng, tránh xa các trạm kiểm soát của quan phủ.”
Bạch Vân Nhi cũng bổ sung: “Mọi lộ trình phụ và điểm dừng chân an toàn đã được đánh dấu trên bản đồ mà ta đưa cho ngươi. Ta cũng đã dặn dò Người đưa tin những mật ngữ cần thiết để liên lạc với các chi nhánh của Bang Hắc Sa dọc đường, họ sẽ hỗ trợ ngươi nếu cần. Người đưa tin đã ghi nhớ rõ ràng. Ta đã kiểm tra lại.”
Lâm Dịch nhìn Người đưa tin một lần cuối. Hắn biết, một khi người này lên đường, bản báo cáo này sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát của hắn nữa. Nó sẽ bay đi như một mũi tên không thể quay đầu, hướng thẳng về kinh thành, về phía những tai mắt quyền lực nhất của Đại Hạ Vương Triều. Hắn cảm thấy một sự hỗn độn trong lòng. Một mặt là sự nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng đã đưa ra được đòn tấn công. Mặt khác là nỗi lo lắng khôn nguôi về những hệ quả khó lường. Hắn hiểu rõ, việc này sẽ khuấy động một ổ kiến lửa. Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Hắn ta sẽ phản ứng, và phản ứng của hắn ta chắc chắn sẽ tàn nhẫn và bất ngờ.
Nhưng đây là một bước đi cần thiết. Hắn không thể ngồi yên nhìn sự thối nát từ bên trong gặm nhấm vùng đất và những con người mà hắn đã cố gắng bảo vệ. Sinh tồn không chỉ là giữ mình an toàn, mà còn là tạo ra một môi trường an toàn. Và để làm được điều đó, đôi khi phải chủ động dọn dẹp những ung nhọt.
Người đưa tin không chần chừ. Hắn leo lên lưng ngựa, thuần thục kiểm tra dây cương, rồi khẽ gật đầu chào Lâm Dịch một lần nữa. Với một tiếng thúc ngựa nhẹ, con ngựa đen cất vó, nhanh chóng biến mất vào màn hoàng hôn đang dần buông xuống, chỉ để lại tiếng vó ngựa vọng lại yếu ớt trong không gian tĩnh mịch.
Lâm Dịch đứng đó, nhìn theo hướng Người đưa tin đã đi, ánh mắt hắn đầy suy tư. Hắn đã gửi đi một quả bom. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi tiếng nổ. Hắn biết, bản báo cáo này sẽ gây ra chấn động lớn trong triều đình, làm rung chuyển vị trí của Thẩm Đại Nhân và phơi bày một phần sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều. Việc hắn sử dụng một kênh bí mật, và cả chiếc Hắc Mộc Lệnh đầy quyền lực, cho thấy hắn đã có một mạng lưới thông tin và ảnh hưởng đáng kể, chuẩn bị cho những cuộc đối đầu lớn hơn trong tương lai. Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại, và phản ứng của hắn sẽ tàn nhẫn và bất ngờ, dẫn đến một cuộc đấu tranh gay cấn hơn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. Công bằng phải tự mình giành lấy, bằng trí tuệ và cả sự dũng cảm.
Gió heo may thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của buổi tối. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, xoay người. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.