Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 578: Báo Cáo Tố Cáo: Lưỡi Dao Sắc Bén

Gió đêm lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo sau cơn mưa, khiến ngọn nến trên bàn khẽ lay động, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên vách tường đất. Trong căn phòng nhỏ tại Thôn Làng Sơn Cước, vốn là nơi Lâm Dịch dùng làm thư phòng kiêm phòng họp tạm thời, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng và tập trung. Sau khi phái đoàn triều đình rời đi, mang theo những hoài nghi mới về Thẩm Đại Nhân, Lâm Dịch không hề nghỉ ngơi. Hắn biết, màn kịch vừa rồi chỉ là một bước đệm, một động thái thăm dò. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến chính trị khốc liệt, chỉ vừa mới bắt đầu.

Lâm Dịch ngồi phía trước bàn gỗ sờn cũ, trên đó chất đầy những cuộn giấy, sổ sách, và vài vật chứng nhỏ mà Trần Nhị Cẩu đã mạo hiểm mang về từ Thành Thiên Phong. Ánh nến vàng vọt chiếu rõ khuôn mặt gầy gò của hắn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén lạ thường. Hắn đưa một chiếc kính lúp tự chế, được làm từ một mảnh thủy tinh được mài dũa cẩn thận, soi kỹ từng nét chữ, từng con dấu trên những bức thư từ mật. Mùi mực cũ, mùi giấy ẩm và mùi trà nóng thoang thoảng từ chiếc ấm đặt cạnh, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của sự nghiền ngẫm.

Đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thanh thoát, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng. Nàng tỉ mỉ sắp xếp các tài liệu thành từng chồng, đánh dấu bằng những sợi chỉ màu khác nhau, gương mặt thông minh, sắc sảo hiện rõ vẻ nghiêm túc. Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh Lâm Dịch, vẻ mặt có chút ngây ngô thường ngày đã được thay thế bằng sự căng thẳng rõ rệt, đôi mắt nhanh nhẹn liên tục đảo qua lại giữa Lâm Dịch và đống tài liệu. Chiếc áo vải thô trên người hắn vẫn còn vương mùi đất ẩm, dấu hiệu của một hành trình vội vã.

Lâm Dịch lật một trang sổ, ngón tay gầy gò chỉ vào một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc. "Nhị Cẩu, ngươi xác nhận lại lần nữa, những con số này... và những giao dịch này, có trùng khớp với những g�� ngươi thấy không?" Giọng hắn trầm tĩnh, không hề có chút vội vã, nhưng lại ẩn chứa sức nặng của sự dò xét. Hắn biết, một sai sót nhỏ cũng có thể khiến mọi nỗ lực đổ sông đổ bể.

Trần Nhị Cẩu rụt rè bước lên một bước, cố gắng trấn tĩnh. "Khởi bẩm Đại ca, tiểu nhân đã ghi nhớ rất kỹ. Con số trên sổ sách của Thẩm Đại Nhân đều cao hơn gấp đôi, thậm chí gấp ba so với số hàng thực tế được nhập kho. Nhiều lô hàng chỉ là danh nghĩa, nhưng lại được tính toán đầy đủ." Nét mặt hắn chắc chắn, nhưng có chút run rẩy khi nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng trong kho hàng bí mật, nơi những rương gỗ trống rỗng được ghi chép như đã chứa đầy lương thảo, vũ khí. "Có một lần, tiểu nhân còn thấy họ vận chuyển một xe ngựa đầy ắp vật liệu, nhưng khi kiểm tra sổ sách, nó lại được ghi là 'hàng hóa hư hỏng, đã tiêu hủy'. Rõ ràng là biển thủ công khai!"

Bạch Vân Nhi đặt xuống một bức thư, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên và phẫn nộ. "Và những bức thư này... 'Hắc Ưng Bộ Tộc' liên tục xuất hiện. Họ không chỉ là kẻ địch, mà còn là đối tác làm ăn bí mật của Thẩm Đại Nhân sao?" Nàng không khỏi rùng mình khi đọc đi đọc lại những dòng chữ lạnh lùng, miêu tả việc trao đổi hàng hóa, thậm chí là thông tin quân sự, giữa Thẩm Đại Nhân và bộ tộc thảo nguyên hung hãn. "Thật không thể tin nổi! Hắn ta đang bán đứng biên cương, bán đứng cả Đại Hạ Vương Triều!"

Lâm Dịch không nói gì, chỉ tiếp tục tỉ mỉ kiểm tra từng chi tiết. Tâm trí hắn quay cuồng. *Thẩm Đại Nhân không chỉ tham nhũng, hắn ta còn là một kẻ phản quốc.* Đây không còn là một cuộc chiến tranh giành quyền lực đơn thuần, mà là một cuộc đấu tranh để bảo vệ sự sống còn của cả vùng biên giới. Hắn đã từng nghĩ Thẩm Đại Nhân chỉ là một con sâu mọt, một quan lại biến chất điển hình của triều đình mục ruỗng. Nhưng giờ đây, những bằng chứng này đã lột trần bộ mặt thật của hắn ta: một kẻ không từ thủ đoạn, sẵn sàng cấu kết với kẻ thù để trục lợi cá nhân. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Và giờ đây, hắn đang thu thập những viên đạn tri thức sắc bén nh��t.

Hắn ghi chú vào một cuốn sổ tay riêng, nét chữ nhỏ và gọn gàng. Những con số, ngày tháng, tên người, loại hàng hóa... tất cả đều được Lâm Dịch ghi lại với độ chính xác gần như tuyệt đối. Hắn biết, để đối phó với một kẻ cáo già như Thẩm Đại Nhân, mọi chi tiết đều phải được kiểm tra kỹ lưỡng, mọi lỗ hổng đều phải được bịt kín. Hắn không thể để Thẩm Đại Nhân có bất kỳ cơ hội nào để lật ngược thế cờ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nghĩ. Nhưng hắn có thể tạo ra công bằng bằng cách phơi bày sự thật, dù phải trả giá đắt.

Trần Nhị Cẩu sau khi báo cáo xong thì đứng nép sang một bên, lòng vẫn còn thót lại mỗi khi nhớ đến khuôn mặt dữ tợn của những tên thuộc hạ Thẩm Đại Nhân. Hắn đã suýt chút nữa bị phát hiện. "Đại ca, liệu... liệu chúng ta có nên công khai ngay không?" Hắn hỏi, giọng nói nhỏ xíu.

Lâm Dịch ngước lên, nhìn Nhị Cẩu. Ánh mắt hắn có chút suy tư. "Không vội. Một mũi tên không thể bắn ra hai lần. Chúng ta cần phải đảm bảo rằng khi nó được bắn ra, nó sẽ trúng đích, và không để lại cơ hội cho kẻ địch phản công." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy tổng hợp những bức thư này theo từng loại, và đối chiếu với các giao dịch mà Nhị Cẩu đã ghi nhớ. Chúng ta cần tìm ra một mẫu số chung, một chuỗi sự kiện không thể chối cãi."

Bạch Vân Nhi gật đầu, đôi mắt tinh anh lấp lánh dưới ánh nến. "Tôi hiểu, công tử. Chúng ta cần một bức tranh toàn cảnh, không chỉ là những mảnh ghép rời rạc." Nàng bắt đầu phân loại các bức thư, tay thoăn thoắt ghi chép những điểm chính, những cái tên lặp lại, những địa điểm giao dịch đáng ngờ. Mùi mực mới từ bút lông của nàng hòa vào không khí, tạo thêm một tầng hương nữa cho căn phòng. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang, và tiếng củi cháy lách tách trong lò sưởi là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng căng thẳng.

Lâm Dịch nhắm mắt lại một lát, hít một hơi thật sâu. Hắn hình dung ra Thẩm Đại Nhân, vẻ mặt đạo mạo nhưng ẩn chứa sự tham lam và tàn độc. Hắn không thể để một kẻ như vậy tiếp tục phá hoại biên cương, nơi mà hắn và mọi người đã dày công xây dựng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," nhưng sinh tồn không chỉ là giữ mạng sống cho riêng mình, mà còn là bảo vệ cộng đồng, bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng. Hắn mở mắt ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Đêm còn dài, và công việc còn rất nhiều.

***

Ngày hôm sau, bầu trời Thôn Làng Sơn Cước âm u, xám xịt, những hạt mưa phùn nhẹ lất phất bay, làm ướt đẫm những mái nhà tranh và con đường đất. Không khí trở nên ẩm ướt và se lạnh, nhưng trong căn phòng làm việc của Lâm Dịch, nhiệt độ dường như tăng lên bởi sự tập trung cao độ. Suốt một ngày dài, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi miệt mài bên đống tài liệu, không ngừng tranh luận, hiệu chỉnh, và bổ sung.

Lâm Dịch, mặc một bộ y phục vải thô đã sờn cũ, vẫn ngồi ngay ngắn ở chiếc bàn. Hắn không ngừng phác thảo cấu trúc báo cáo trên một tờ giấy lớn, nhấn mạnh các luận điểm cần làm nổi bật bằng những gạch chân và khoanh tròn. Tay hắn lướt trên giấy, đưa ra những chỉ dẫn rõ ràng. "Chúng ta cần phải làm cho bản báo cáo này không chỉ vạch trần tội lỗi của hắn, mà còn phải cho thấy hắn đã làm suy yếu phòng tuyến biên cương như thế nào, gây nguy hại đến sinh mạng bao nhiêu người." Giọng Lâm Dịch trầm tư, mang theo một vẻ nặng nề của trách nhiệm. "Không chỉ là tham nhũng, mà là sự phản bội. Nó phải được thể hiện rõ ràng, không thể chối cãi."

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, đôi tay thon dài thoăn thoắt sử dụng bút lông, chuyển hóa các thông tin rời rạc thành những bảng biểu, thống kê rõ ràng, dễ hiểu. Từng dòng chữ, từng con số đều được kiểm tra kỹ lưỡng, đảm bảo không có một sai sót nào có thể bị lợi dụng để bác bỏ. Nàng là người duy nhất có đủ sự tỉ mỉ và khả năng tính toán để làm công việc này dưới sự hướng dẫn của Lâm Dịch. Mùi mực mới liên tục tỏa ra, quyện vào không khí ẩm ướt, tạo cảm giác về một công trình trí tuệ đang được xây dựng.

"Dạ, công tử. Tôi sẽ làm rõ mối liên hệ giữa việc biển thủ tài nguyên với sự thiếu thốn của quân đội và dân chúng," Bạch Vân Nhi đáp, giọng nói kiên định, ánh mắt quyết tâm. "Những chứng cứ về việc bán vũ khí cho Hắc Ưng Bộ Tộc cũng sẽ được làm nổi bật, kèm theo những bức thư trao đổi được giải mã, cho thấy Thẩm Đại Nhân không chỉ buôn bán mà còn cung cấp thông tin tình báo quan trọng." Nàng ngừng một chút, đưa cho Lâm Dịch một bảng thống kê. "Đây là biểu đồ so sánh lượng lương thực được báo cáo nhập kho và lượng lương thực thực tế được phân phát cho binh lính. Chênh lệch là một con số khổng lồ, đủ để nuôi sống cả một đạo quân nhỏ trong nhiều tháng."

Lâm Dịch cầm lấy bảng thống kê, đôi mắt quét qua những con số. Hắn khẽ gật đầu. "Rất tốt. Chúng ta cũng cần phải đưa ra những bằng chứng gián tiếp về việc Thẩm Đại Nhân đã cố tình phớt lờ các báo cáo về tình hình quân địch, hoặc trì hoãn việc cấp phát viện trợ khẩn cấp, dẫn đến các cuộc tấn công nhỏ của thổ phỉ hoặc Hắc Ưng Bộ Tộc gây thiệt hại cho chúng ta." Hắn nghĩ đến vụ tấn công nhỏ vừa xảy ra, và cách Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng nó. "Hắn lợi dụng sự suy yếu của chính biên cương do hắn gây ra để đổ lỗi cho người khác. Sự xảo quyệt này phải được phơi bày."

Bạch Vân Nhi tiếp tục ghi chép, từng nét chữ ngay ngắn, rõ ràng. "Tôi đã chuẩn bị một danh sách các nhân chứng tiềm năng, những người lính hoặc dân phu từng làm việc trong kho hàng hoặc chứng kiến các giao dịch đáng ngờ. Mặc dù chúng ta không thể triệu tập họ ra trước triều đình ngay lập tức, nhưng việc nhắc đến sự tồn tại của họ sẽ tăng thêm sức nặng cho bản báo cáo." Nàng đặt xuống một chồng giấy, đó là bản nháp đầu tiên của phần phụ lục.

Lâm Dịch nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Ngoài kia, những hạt mưa phùn vẫn không ngừng rơi, tạo thành một màn sương mờ ảo bao phủ cả Thôn Làng Sơn Cước. *Bản báo cáo này không chỉ là một mũi tên, mà là một quả bom.* Hắn biết, khi nó được công khai, nó sẽ gây chấn động không nhỏ. Nó sẽ không chỉ hạ bệ Thẩm Đại Nhân, mà còn phơi bày sự mục ruỗng của hệ thống triều đình. "Nhưng nếu không làm, Thẩm Đại Nhân sẽ tiếp tục là ung nhọt của biên cương," hắn thầm nhủ. "Hắn sẽ hủy hoại tất cả những gì chúng ta đã cố gắng xây dựng."

Hắn đã từng chứng kiến những cuộc đấu tranh chính trị ở thế giới cũ, nơi quyền lực và lợi ích có thể bóp méo sự thật, biến trắng thành đen. Ở Đại Hạ này, nơi luật pháp và trật tự còn mong manh hơn, việc vạch trần một quan chức cấp cao có thể còn nguy hiểm hơn gấp bội. Hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ sự phản công của Thẩm Đại Nhân, mà còn là sự nghi kỵ, thậm chí là thù địch từ những kẻ có liên quan, những kẻ sợ hãi sự thật bị phơi bày.

"Công tử, phần kết luận, tôi nghĩ chúng ta nên nhấn mạnh rằng hành động của Thẩm Đại Nhân không chỉ là tham nhũng cá nhân, mà còn là sự coi thường sinh mạng của binh lính và dân chúng, và là mối đe dọa trực tiếp đến an ninh quốc gia," Bạch Vân Nhi gợi ý, giọng nói đầy kiên quyết. "Và rằng việc không xử lý nghiêm minh sẽ tạo tiền lệ xấu, khiến biên cương trở thành miếng mồi ngon cho kẻ thù."

Lâm Dịch gật đầu. "Chính xác. Chúng ta cần phải vẽ ra một viễn cảnh tồi tệ nhất nếu Thẩm Đại Nhân không bị trừng trị, để triều đình hiểu rằng đây không chỉ là một vụ án tham nhũng, mà là một vấn đề sống còn." Hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn tí tách rơi. "Một khi bản báo cáo này được gửi đi, sẽ không có đường lùi. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi khả năng." Hắn biết, điều này có thể đẩy hắn và những người xung quanh vào vòng xoáy nguy hiểm, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi phải chấp nhận rủi ro lớn nhất. Và tri thức, được sắp xếp một cách logic và sắc bén, chính là vũ khí mạnh nhất của hắn trong cuộc chiến này.

***

Vài đêm sau, khi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thôn Làng Sơn Cước, và những hạt mưa nhỏ đã tạnh, nhường chỗ cho một không khí lạnh ẩm ướt, một căn phòng nhỏ, ít người biết đến trong một căn nhà gỗ khuất sau lưng chợ, trở thành nơi diễn ra một cuộc họp bí mật. Ánh nến mờ ảo, lập lòe trên bàn, chiếu lên gương mặt căng thẳng của những người có mặt. Mùi gỗ mục và đất ẩm thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ bí mật và nghiêm trọng của cuộc gặp gỡ.

Lâm Dịch ngồi giữa Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự tập trung cao độ. Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, trên tay nàng là một cuộn giấy đã được buộc gọn gàng bằng sợi dây lụa màu xanh đậm – bản báo cáo đã hoàn thiện. Sự hiện diện của cuộn giấy đó dường như tỏa ra một áp lực vô hình trong căn phòng. Trần Nhị Cẩu đứng nép ở một góc, sẵn sàng làm theo bất kỳ chỉ thị nào.

Lâm Dịch hắng giọng, phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn. "Đây là bản báo cáo mà ta và Bạch Vân Nhi đã biên soạn. Nó bao gồm toàn bộ bằng chứng về hành vi trục lợi, biển thủ quân lương và thậm chí là cấu kết với Hắc Ưng Bộ Tộc của Thẩm Đại Nhân. Các ngươi hãy xem qua." Hắn ra hiệu cho Bạch Vân Nhi mở cuộn giấy, và nàng cẩn thận làm theo, trải rộng những trang giấy được viết tay ngay ngắn, chi chít chữ và bảng biểu, trên mặt bàn.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má càng thêm h��n lên dưới ánh nến, cúi xuống đọc từng dòng. Càng đọc, sắc mặt ông càng trở nên tái mét, đôi mắt dán chặt vào những con số và những bằng chứng không thể chối cãi. Tay ông ta nắm chặt lại, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. "Thẩm Đại Nhân quả nhiên là một con sâu mọt... Hắn đã làm suy yếu quân đội chúng ta đến mức nào." Giọng Binh trưởng Triệu đầy phẫn nộ, xen lẫn sự đau xót. "Hèn hạ! Hèn hạ hơn cả một tên thổ phỉ!" Ông ta đấm nhẹ vào mặt bàn, tiếng "thịch" vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. "Hèn gì mà bao nhiêu lần ta tấu lên việc thiếu thốn quân lương, thiếu thốn vũ khí, hắn ta đều viện cớ trì hoãn. Hóa ra là do hắn ta đã biển thủ hết!"

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn, vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp, khuôn mặt dữ tợn nhưng lúc này lại hiện rõ vẻ nghiêm trọng. Hắn ta không đọc từng chữ một như Binh trưởng Triệu, mà lướt qua các điểm chính, các con số nổi bật và đặc biệt là những đoạn nhắc đến "Hắc Ưng Bộ Tộc". Hắn ta tặc lưỡi một tiếng rõ to, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn sự khinh bỉ. "Chết tiệt! Tên khốn này không chỉ tham lam, mà còn là một thằng chó má bán nước!" Giọng hắn ta gằn xuống, đầy vẻ hăm dọa. "Bản báo cáo này nếu công khai... sẽ là một trận động đất. Lâm công tử đã chuẩn bị cho phản ứng của Thẩm Đại Nhân chưa? Hắn không phải là kẻ dễ dàng chịu thua. Một khi bị dồn vào đường cùng, hắn sẽ cắn trả điên cuồng, và có thể kéo theo không ít kẻ khác."

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt từng người, thể hiện sự kiên định. Hắn biết những lo lắng của họ là có cơ sở. "Ta hiểu. Đây là một con dao hai lưỡi. Một khi đã ra tay, chúng ta không thể rút lui. Nhưng nếu không rút đi cái gai này, biên cương sẽ không thể yên ổn, và sự hy sinh của binh lính sẽ trở nên vô nghĩa." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng họ. "Các ngươi nghĩ xem, nếu cứ để Thẩm Đại Nhân tiếp tục như vậy, quân đội ta sẽ suy yếu đến mức nào? Liệu chúng ta có thể chống lại Hắc Ưng Bộ Tộc khi chính kẻ địch lại được tiếp tay từ bên trong?"

Binh trưởng Triệu hít một hơi thật sâu, cố nén cơn tức gi��n. "Lâm huynh đệ nói đúng. Ta đã quá tin tưởng vào triều đình, vào sự công minh của luật pháp. Nhưng ta quên mất, luật pháp chỉ có ý nghĩa khi kẻ cầm quyền không bị che mắt bởi lợi ích." Ông ta nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ tôn trọng. "Vậy kế hoạch của Lâm huynh đệ là gì? Chúng ta sẽ gửi bản báo cáo này lên triều đình ư?"

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa chống cằm, đôi mắt sắc bén nhìn Lâm Dịch. "Triều đình... triều đình thì đã có thể làm được gì? Chó cắn áo rách. Có khi còn bị hắn ta mua chuộc ngược lại, hoặc tống tiền, hoặc đơn giản là dìm xuồng. Hắn ta đã có thể hoành hành ở đây bao nhiêu năm, chứng tỏ gốc rễ của hắn không hề đơn giản." Hắn ta nhổ một bãi nước bọt sang một bên, dù đang ở trong nhà. "Chúng ta cần phải tính toán kỹ. Không thể để hắn ta có cơ hội phản công. Và cũng không thể để bản báo cáo này bị dìm đi."

Lâm Dịch gật đầu. "Ta đã suy nghĩ về điều đó. Gửi thẳng lên triều đình là một lựa chọn, nhưng không phải là lựa chọn an toàn nhất. Chúng ta cần một kênh khác, một người có đủ quyền lực và uy tín để không bị Thẩm Đại Nhân thao túng, nhưng cũng đủ khôn ngoan để hiểu được tầm quan trọng của việc này." Hắn liếc nhìn Bạch Vân Nhi, rồi lại nhìn hai người còn lại. "Và chúng ta cần phải hành động đúng thời điểm. Khi triều đình đang mất niềm tin vào Thẩm Đại Nhân sau vụ Sứ giả hoàng gia thị sát vừa rồi, nhưng chưa đến mức hắn ta bị dồn vào đường cùng đến mức có thể liều lĩnh phản công."

Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn nhau. Họ hiểu ý Lâm Dịch. Đây không chỉ là việc lật đổ một kẻ tham quan, mà là một ván cờ chính trị phức tạp, đòi hỏi sự mưu lược và cả một chút may mắn. Nhưng hơn hết, nó đòi hỏi sự đồng lòng và tin tưởng lẫn nhau.

"Vậy, chúng ta sẽ làm gì để bảo vệ bản thân khi bản báo cáo này được công khai?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng nói trầm xuống. "Thẩm Đại Nhân có thể sẽ điên cuồng trả thù, không chỉ chúng ta mà còn có thể là cả Thôn Làng Sơn Cước."

"Đó là lý do vì sao chúng ta phải chuẩn bị kỹ càng," Lâm Dịch đáp, giọng nói bình tĩnh nhưng kiên quyết. "Chúng ta sẽ không chỉ gửi bản báo cáo, mà còn phải có những bước đi tiếp theo để đảm bảo rằng hắn ta không thể phản công. Và quan trọng hơn, chúng ta sẽ củng cố phòng thủ của Thôn Làng Sơn Cước, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống xấu nhất nào." Hắn nhìn Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Các ngươi đã thấy năng lực của Thôn Làng Sơn Cước. Nếu chúng ta đoàn kết, chúng ta có thể đối phó với bất kỳ kẻ thù nào, dù là bên ngoài hay bên trong."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa khẽ cười khẩy, nhưng trong ánh mắt hắn ta là sự tôn trọng sâu sắc dành cho Lâm Dịch. "Được thôi, Lâm công tử. Ta tin tưởng vào sự tính toán của ngươi. Bang Hắc Sa sẽ làm bất cứ điều gì có thể để giúp ngươi. Những kẻ như Thẩm Đại Nhân không đáng sống ở thế giới này." Hắn ta đấm vào ngực, một cử chỉ khẳng định lời thề.

Binh trưởng Triệu cũng gật đầu mạnh mẽ. "Ta sẽ huy động toàn bộ binh lính và dân quân, tăng cường tuần tra, và đảm bảo mọi vị trí phòng thủ đều được củng cố. Chúng ta sẽ không để Thẩm Đại Nhân có cơ hội làm hại người dân của chúng ta."

Trong căn phòng nhỏ, dưới ánh nến lay động, một liên minh vững chắc hơn bao giờ hết đã được củng cố. Lâm Dịch nhìn bản báo cáo trên bàn, một cảm giác nặng nề đè nặng lên vai. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và nguy hiểm, nhưng hắn đã sẵn sàng. Bản báo cáo chi tiết này chính là vũ khí chính của hắn trong cuộc đấu tranh chính trị với Thẩm Đại Nhân, và nó sẽ dẫn đến một cuộc xung đột không thể tránh khỏi. Mối liên kết giữa Thẩm Đại Nhân và 'Hắc Ưng Bộ Tộc' gợi ý về một âm mưu lớn hơn, sâu xa hơn là chỉ trục lợi đơn thuần, có thể ảnh hưởng đến tương lai của Đại Hạ Vương Triều. Sự thận trọng của Lâm Dịch và các đồng minh trong việc chọn thời điểm công khai báo cáo cho thấy một cuộc đối đầu không chỉ cần bằng chứng mà còn cần mưu lược và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Sự đồng lòng và tin tưởng giữa Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa củng cố liên minh biên giới, biến nó thành một thế lực đáng gờm chống lại cả kẻ thù bên ngoài và tham nhũng bên trong.

Cuộc chơi mới chỉ thực sự bắt đầu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free