Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 577: Phản Kích Thầm Lặng: Khẳng Định Vị Thế

Trong căn phòng nhỏ bé, giản dị tại Thôn Làng Sơn Cước, nơi thường ngày chỉ là nơi Lâm Dịch đọc sách hoặc thêu thùa cùng Lâm Tiểu Nguyệt, giờ đây đã biến thành một trung tâm chỉ huy tạm thời, ám khói dầu từ ngọn đèn lồng treo giữa trần. Không khí nặng trĩu những lo âu và sự căng thẳng sau những tin tức dồn dập từ biên giới. Bên ngoài, màn đêm vẫn còn buông lỏng, nhưng bên trong, những bộ óc đã hoạt động không ngừng nghỉ từ lâu. Trên chiếc bàn gỗ thô ráp kê giữa phòng, tấm bản đồ biên giới trải rộng, những ký hiệu đánh dấu các đồn gác, con đường mòn và đặc biệt là vị trí đồn gác số Sáu giờ đây chỉ còn là một chấm mực nhạt nhòa, như một vết thương hở trên tấm da cũ kỹ. Mùi khói gỗ từ bếp lò đã tắt từ lâu quyện với mùi đất ẩm và mùi giấy cũ, tạo nên một thứ hỗn tạp gợi lên sự khắc nghiệt của cuộc sống nơi đây.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ t���a, thân hình gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt chăm chú quét qua từng chi tiết trên bản đồ, như thể đang tìm kiếm một đáp án vô hình. Vẻ mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy sắc bén, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn. Bên cạnh hắn là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi nhưng lúc này lại hiện rõ vẻ uể oải, khuôn mặt sạm nắng càng thêm phần khắc khổ. Gân xanh vẫn còn hằn trên trán ông sau cơn giận dữ vì những lời vu khống từ Thẩm Đại Nhân. Đối diện là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình vạm vỡ của ông ta gần như chiếm hết một nửa chiếc ghế, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo dài vẫn còn hằn rõ, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự nghiêm trọng hiếm thấy. Trần Nhị Cẩu ngồi ở góc, vẻ mặt vừa lo lắng vừa tự hào, đôi mắt lanh lợi không ngừng liếc nhìn Lâm Dịch, chờ đợi mệnh lệnh mới. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và đôi mắt thông minh sắc sảo, ngồi bên cạnh Lâm Dịch, im lặng nhưng ánh mắt không ngừng phân tích tình hình, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ tà áo, một cử chỉ cho thấy sự lo lắng thầm kín của nàng dành cho người thanh niên kiệt xuất này.

Lâm Dịch khẽ thở dài, hơi thở phả ra một làn khói trắng mỏng trong không khí se lạnh. Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Đồn gác số Sáu... vị trí hiểm yếu, nhưng cũng là điểm yếu chí mạng nếu không được bảo vệ đúng mức. Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng điều này một cách triệt để." Giọng hắn trầm ấm, bình tĩnh đến lạ lùng, dù bên trong một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân đang cố gắng dồn hắn vào chân tường, cắt đứt sự hỗ trợ từ triều đình, và quan trọng hơn, làm lung lay niềm tin của dân chúng và binh lính vào khả năng lãnh đạo của hắn.

"Hắn ta dám cả gan liên kết với Hắc Ưng Bộ Tộc, lại còn dám đổ tội cho chúng ta!" Binh trưởng Triệu không nén được sự bức xúc, đấm mạnh xuống bàn, khiến tấm bản đồ hơi rung lên. "Những lời đồn thổi kia đã lan đến tận các thôn làng xa xôi nhất rồi. Dân chúng bắt đầu hoài nghi, binh lính cũng hoang mang. Nếu cứ tiếp tục thế này, chẳng mấy chốc lòng người sẽ ly tán!"

Trần Nhị Cẩu vội vã đưa ra một cuộn giấy nhỏ, có lẽ là một bản sao chép vội vàng từ bức mật thư của Thẩm Đại Nhân mà cậu đã thu thập được. "Bức mật thư này là bằng chứng thép, Đại ca. Chúng ta cứ vạch mặt hắn ra! Để mọi người biết bộ mặt thật của tên quan tham này!" Ánh mắt cậu hừng hực lửa giận, đầy nhiệt huyết của một người trẻ tuổi chưa hiểu hết sự phức tạp của thế sự.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi tấm bản đồ. "Trực tiếp vạch mặt hắn lúc này chỉ khiến chúng ta bị động, Nhị Cẩu à. Thẩm Đại Nhân không phải là một con cáo già dễ bắt. Hắn có mối quan hệ sâu rộng trong triều đình, có mạng lưới tay chân khắp nơi. Ngươi nghĩ chỉ với một bức thư, chúng ta có thể hạ gục hắn sao? Không, chúng ta sẽ chỉ khiến hắn cảnh giác hơn, và tìm cách phản công lại chúng ta một cách tàn độc hơn."

Bạch Vân Nhi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói của nàng ôn hòa nhưng đầy suy luận: "Lâm Dịch nói đúng. Hơn nữa, những bằng chứng này, dù xác thực, cũng có thể bị hắn ta bóp méo, phủ nhận. Triều đình đang rối ren, các phe phái tranh giành quyền lực. Một bức thư có thể bị coi là vu khống, đặc biệt khi nó đến từ một người như Lâm Dịch, một người vốn không có gốc gác sâu xa trong triều." Nàng đưa mắt nhìn Lâm Dịch, vẻ lo lắng hiện rõ. "Thẩm Đại Nhân đang muốn làm mất uy tín của huynh, khiến huynh mất đi sự ủng hộ của binh lính và dân chúng, sau đó sẽ dễ dàng tước đoạt quyền lực của huynh."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua Bạch Vân Nhi, như một lời cảm ơn ngầm vì đã hiểu ý hắn. "Hắn muốn ta yếu kém, vậy thì ta phải cho hắn thấy ta mạnh mẽ đến mức nào. Nhưng không phải bằng lời nói suông, hay bằng cách vạch mặt hắn một cách vội vã. Chúng ta cần một màn trình diễn... một màn trình diễn không thể chối cãi."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trầm ngâm, râu quai nón rậm rạp khẽ rung lên. "Màn trình diễn? Ý Lâm đại nhân là sao?" Giọng ông ta vẫn thô kệch, nhưng đã chứa đựng sự tò mò và tin tưởng.

"Thẩm Đại Nhân đang tung tin đồn rằng chúng ta yếu kém, không đủ sức bảo vệ biên cương, rằng lương thực thiếu thốn, vũ khí mục nát. Vậy thì chúng ta phải chứng minh điều ngược lại. Binh trưởng Triệu, huynh phải giữ vững binh quyền. Dù có chuyện gì xảy ra, binh quyền trong tay huynh là thứ tối quan trọng. Tuyệt đối không được để hắn tước đoạt. Ta cần huynh kiểm soát chặt chẽ quân đội, đảm bảo kỷ luật và tinh thần chiến đấu không bị suy giảm." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Về phần tin đồn, chúng ta không cần phủ nhận một cách trực tiếp. Bang chủ, tin tức này cần được lan truyền theo cách của chúng ta. Không phải để phủ nhận, mà là để lật ngược thế cờ. Hãy cho người của Bang Hắc Sa tung tin rằng Thẩm Đại Nhân đã cố tình cản trở tiếp tế, cố tình điều động sai lầm, dẫn đến sự yếu kém của đồn gác. Hãy nhấn mạnh sự tham lam và ích kỷ của hắn, rằng hắn ta đã biến biên cương thành nơi trục lợi của riêng mình. Nhưng hãy làm điều đó một cách khéo léo, như những lời thì thầm trong gió, để không ai có thể truy ra nguồn gốc."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép cười khẩy. "Chuyện đó thì Bang Hắc Sa chúng ta là bậc thầy. Gieo rắc sự nghi ngờ vào lòng người, tạo ra làn sóng dư luận ngầm. Ta hiểu ý Lâm đại nhân rồi."

"Trần Nhị Cẩu, ngươi đã làm rất tốt. Bằng chứng này rất quan trọng." Lâm Dịch quay sang Nhị Cẩu, ánh mắt pha lẫn sự nghiêm nghị và một chút tự hào. "Bây giờ, ngươi hãy nghỉ ngơi đi, nhưng vẫn phải cảnh giác. Nhiệm vụ của ngươi vẫn chưa kết thúc. Ngươi sẽ cần phải tiếp tục theo dõi mọi động tĩnh của Thẩm Đại Nhân. Đặc biệt là những kẻ ra vào phủ hắn, những tin tức từ triều đình mà hắn nhận được. Ta cần biết hắn đang tính toán điều gì tiếp theo."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu nhanh chóng đáp lời, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt tan biến, thay vào đó là sự hăng hái.

Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài. Trong nội tâm hắn, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Hắn biết, để bảo vệ những người xung quanh, để giữ vững Thôn Làng Sơn Cước này, hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào những mưu toan chính trị tăm tối, sử dụng cả những thủ đoạn không mấy quang minh. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." – Hắn thầm nhắc nhở chính mình. "Và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn siết chặt mảnh giấy ghi chép trong tay. Bằng chứng này là "lưỡi dao hai lưỡi", nó có thể giúp hắn phản công, nhưng cũng có thể tự đâm vào chính hắn nếu không được sử dụng đúng lúc, đúng chỗ. Hắn không thể để nó bị lộ sớm.

"Chúng ta không thể để Thẩm Đại Nhân thao túng triều đình và dư luận. Chúng ta phải phản công." Lâm Dịch ngước mắt nhìn ba người đang đứng trước mặt. "Và chúng ta sẽ phản công bằng sự thật, bằng hành động. Chúng ta sẽ chứng minh rằng những lời đồn thổi của hắn là vô căn cứ. Hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trên bàn cờ chính trị. Ngày mai, ta sẽ dẫn sứ giả hoàng gia thị sát biên giới. Đó sẽ là cơ hội của chúng ta." Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán không gì lay chuyển được.

***

Giữa trưa hôm sau, mặt trời đứng bóng, những tia nắng gắt như đổ lửa xuống Đồn Gác Biên Giới, khiến không khí trở nên oi ��, khô khốc. Gió mạnh thỉnh thoảng thổi qua, mang theo bụi đất và mùi kim loại nồng nặc từ xưởng rèn, len lỏi vào từng ngóc ngách của đồn. Đồn gác, vốn được xây bằng những khối đá thô sơ, nay càng thêm phần vững chãi với những gia cố mới, những tháp canh cao ngất vươn mình giữa trời. Tiếng lính tuần tra bước đều trên tường thành, tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi được kiểm tra, và tiếng gió hú qua khe đá tạo nên một bản hòa âm căng thẳng nhưng đầy kỷ luật.

Sứ giả hoàng gia, một quan lại trung niên với vẻ mặt uy nghiêm, mặc bộ quan phục gấm vóc sang trọng, đứng giữa đồn gác, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng binh sĩ. Thẩm Đại Nhân, điệu bộ gầy gò nhưng vẫn toát lên vẻ tự mãn, chòm râu bạc phơ khẽ lay động theo từng lời nói hoa mỹ của hắn. Bên cạnh hắn là Lão Quản Gia, dáng vẻ khúm núm nhưng đôi mắt lại láu lỉnh, không ngừng đánh giá mọi thứ xung quanh. Họ vừa đến, và không khí ngay lập tức trở nên ngột ngạt.

Lâm Dịch cùng Binh trưởng Triệu đứng đón tiếp, vẻ mặt trầm tĩnh, không một chút lo lắng hay sợ hãi. Lâm Dịch mặc bộ trang phục vải thô đơn giản, không chút phô trương, tương phản hoàn toàn với sự lộng lẫy của phái đoàn triều đình. Hắn không gầy gò như trước nữa, nhưng vẫn giữ vẻ thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải.

"Ồ, Lâm Dịch huynh đệ." Thẩm Đại Nhân cất giọng the thé, mang theo chút châm biếm ẩn ý. "Tình hình biên giới bất ổn như vậy, e là do khâu phòng thủ còn lỏng lẻo. Nghe nói đồn gác số Sáu đã bị tập kích tan tành, thiệt hại nặng nề. Hy vọng Lâm Dịch huynh đệ đã rút ra kinh nghiệm quý báu từ sự việc đáng tiếc này." Hắn ta không quên nhấn mạnh từ "đáng tiếc", như thể muốn ghim sâu hơn mũi dao vào lòng Lâm Dịch.

Lâm Dịch đối diện với ánh mắt dò xét của Sứ giả hoàng gia, và ánh mắt đầy mưu mô của Thẩm Đại Nhân. Hắn không phản bác, cũng không biện minh, chỉ điềm tĩnh đáp: "Đa tạ Thẩm Đại Nhân quan tâm. Biên giới luôn là nơi hiểm yếu, hiểm nguy trùng trùng, nhưng hạ quan cùng binh lính và dân chúng vẫn luôn cố gắng hết sức, ngày đêm giữ vững an nguy. Về đồn gác số Sáu, đó là một bài học đau lòng, nhưng cũng là động lực để chúng ta nhìn nhận lại những thiếu sót và củng cố phòng tuyến. Mời sứ giả đại nhân và Thẩm Đại Nhân thị sát kỹ lưỡng."

Sứ giả hoàng gia nhíu mày, ánh mắt vốn đã lạnh lùng giờ càng thêm phần sắc bén. "Nghe nói vùng này tình hình lương thực, vũ khí rất thiếu thốn, binh lính thiếu thốn, dân chúng không phục, tình hình phòng thủ rất đáng lo ngại, có đúng không?" Ông ta đặt câu hỏi trực diện, ánh mắt đầy nghi ngờ hướng về Lâm Dịch, như thể đang chờ đợi một lời thú nhận. Đây chính là đòn mà Thẩm Đại Nhân đã chuẩn bị từ trước, dùng tin đồn để gieo rắc sự hoài nghi.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhạt, nhưng đầy tự tin. "Bẩm đại nhân, đúng là có lúc khó khăn, nhưng nhờ sự đồng lòng của dân chúng và một vài cải tiến nhỏ, chúng ta đã tự cấp tự túc, thậm chí còn có thể hỗ trợ các khu vực lân cận." Hắn không nói nhiều, chỉ dùng hành động để chứng minh. "Mời sứ giả đại nhân cùng Thẩm Đại Nhân đi theo hạ quan."

Nói rồi, Lâm Dịch dẫn đầu đoàn người, hướng về phía kho lương thực của đồn gác. Con đường đất dưới chân gồ ghề, đôi khi một cơn gió mạnh bất chợt tạt vào mặt, mang theo mùi bụi và mồ hôi của những người lao động.

Khi đến kho lương thực, Sứ giả hoàng gia và Thẩm Đại Nhân đều không khỏi ngạc nhiên. Thay vì những bao tải rỗng tuếch hay lương thực mốc meo như lời đồn, trước mắt họ là những chồng bao tải gạo, lúa mì chất cao đến tận trần, được sắp xếp gọn gàng, khô ráo. Mùi thơm của ngũ cốc mới thu hoạch thoang thoảng trong không khí.

"Đây là..." Sứ giả hoàng gia trầm ngâm.

Lâm Dịch giải thích, giọng điệu không nhanh không chậm: "Bẩm đại nhân, chúng tôi đã áp dụng phương pháp canh tác mới, tăng năng suất trên cùng một diện tích đất. Đồng thời, dân chúng cũng đồng lòng góp sức, chung tay xây dựng các kho chứa dự phòng, đảm bảo đủ lương thực cho binh lính và dân thường trong nhiều tháng tới. Chúng tôi cũng đã xây dựng một hệ thống luân chuyển lương thực khoa học, giảm thiểu thất thoát và hư hỏng." Hắn chỉ tay vào những dãy kệ gỗ được thiết kế đặc biệt, giúp thông gió và chống ẩm. Đó là một trong những "cải tiến nhỏ" mà hắn đã áp dụng từ kiến thức hiện đại của mình.

Thẩm Đại Nhân cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng ánh mắt hắn ta không khỏi lộ ra vẻ khó chịu. Hắn ta đã chuẩn bị rất kỹ những lời lẽ để chỉ trích sự thiếu thốn, nhưng giờ đây, mọi lời lẽ đều trở nên vô dụng trước bằng chứng sống động này. "Chỉ là lương thực thôi sao? Quân đội còn cần vũ khí, binh lính còn cần huấn luyện." Hắn ta vội vàng chuyển hướng.

"Thẩm Đại Nhân nói phải." Lâm Dịch điềm nhiên. Hắn dẫn đoàn người đến xưởng rèn. Tiếng búa đập chan chát vào sắt thép vang vọng khắp nơi, mùi khói than và kim loại nóng chảy xộc thẳng vào mũi, nóng bức và ngột ngạt. Tại đây, những người thợ rèn đang miệt mài làm việc, những thanh kiếm, mũi tên, và giáp trụ mới toanh được xếp ngay ngắn, sáng loáng dưới ánh lửa.

"Chúng tôi đã cải tiến lò rèn, tăng cường chất lượng thép và tốc độ sản xuất. Những vũ khí này đều được rèn từ quặng sắt tốt nhất, đảm bảo độ bền và sắc bén." Lâm Dịch chỉ vào một thanh kiếm vừa được tôi luyện, ánh sáng lóe lên trên lưỡi kiếm. "Chúng tôi cũng đã thiết kế một số loại vũ khí phòng thủ mới, phù hợp với địa hình biên giới, chẳng hạn như những chiếc bẫy kẹp, chướng ngại vật di động, và thậm chí là những mũi tên lửa đơn giản."

Sứ giả hoàng gia đưa tay chạm vào một mũi tên, cảm nhận độ nặng và sự chắc chắn của nó. Ông ta bắt đầu nhìn Lâm Dịch với ánh mắt khác. Sự nghi ngờ ban đầu dần được thay thế bằng sự tò mò và một chút thán phục. Những gì ông nghe được từ Thẩm Đại Nhân hoàn toàn trái ngược với những gì ông đang chứng kiến.

"Về binh lính..." Lâm Dịch tiếp tục, dẫn đoàn người đến một bãi tập trống. Tại đó, những người dân quân, với Vương Đại Trụ và Lý Hổ làm hạt nhân, đang miệt mài luyện tập các bài võ cơ bản, cùng với các chiến thuật đội hình đơn giản nhưng hiệu quả. Họ không phải là những binh sĩ chuyên nghiệp, nhưng tinh thần và kỷ luật của họ lại không hề thua kém. Tiếng hô vang của binh lính, tiếng bước chân dồn dập, và tiếng kim loại va chạm nhẹ khi vũ khí được kiểm tra tạo nên một không khí hăng say, đầy nhiệt huyết.

"Chúng tôi không có nhiều binh lính chính quy, nhưng chúng tôi có dân quân. Họ là những người nông dân, thợ rèn, thợ săn, nhưng họ là những người yêu quê hương, sẵn sàng bảo vệ gia đình và đất đai của mình. Chúng tôi đã huấn luyện họ những kỹ năng cơ bản để chiến đấu và phòng thủ. Mỗi người dân đều là một chiến binh khi Tổ quốc cần."

Binh trưởng Triệu đứng cạnh Lâm Dịch, ánh mắt đầy tự hào. Ông ta biết rõ những khó khăn mà Lâm Dịch đã phải trải qua để xây dựng được lực lượng dân quân này, để vực dậy tinh thần của dân chúng. "Chính là nhờ sự chuẩn bị chu đáo của Lâm Dịch huynh đệ, nếu không đã khó đối phó với tình hình biên giới hiểm nguy như hiện nay." Ông ta khéo léo khẳng định vai trò của Lâm Dịch.

Thẩm Đại Nhân cố gắng chen ngang: "Nhưng dù có chuẩn bị tốt đến mấy, một lực lượng dân quân cũng không thể sánh bằng quân đội chính quy. Những trận chiến lớn cần đến sự chỉ huy dày dạn kinh nghiệm và binh lực hùng hậu."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Đó là lý do chúng tôi không ngừng học hỏi và cải thiện, Thẩm Đại Nhân. Sứ giả đại nhân, Thẩm Đại Nhân, mời quý vị đến chốt tiền tiêu gần Cánh Đồng Bất Tận. Ở đó, quý vị sẽ thấy rõ hơn về cách chúng tôi vận hành phòng tuyến của mình."

Ánh mắt Sứ giả hoàng gia lóe lên một tia sáng. Ông ta đã bắt đầu hoài nghi những lời của Thẩm Đại Nhân. Mọi thứ ở đây, từ lương thực, vũ khí đến tinh thần binh lính, đều vượt xa những gì ông ta được nghe.

***

Khi chiều tà buông xuống, những đám mây đen bắt đầu kéo đến từ phía chân trời, bao phủ lấy bầu trời Cánh Đồng Bất Tận. Gió mạnh hơn, thổi lồng lộng qua những bãi cỏ khô úa, tạo ra một âm thanh xào xạc đều đều, như tiếng thì thầm của một điều gì đó sắp xảy ra. Tại một chốt tiền tiêu nhỏ, được xây dựng kiên cố trên một gò đất cao, đoàn người của Sứ giả hoàng gia và Thẩm Đại Nhân đang thị sát. Mùi bụi và cỏ khô đặc trưng của cánh đồng bao trùm lấy mọi giác quan.

Lâm Dịch đang giải thích về hệ thống cảnh báo sớm và cách bố trí chướng ngại vật tự nhiên được củng cố. Hắn chỉ vào những hàng rào gai góc, những hố chông được ngụy trang khéo léo, và những tuyến phòng thủ tầng tầng lớp lớp. Ngay cả những thứ đơn giản nhất như những tảng đá lớn cũng được sắp đặt để tạo thành một mê cung, khiến bất kỳ kẻ địch nào muốn đột nhập cũng phải chật vật.

"Chúng tôi không có nhiều quân số, nên phải dựa vào địa hình và trí tuệ để bù đắp." Lâm Dịch nói, giọng điệu điềm tĩnh như đang trình bày một bài học. "Mỗi vị trí đều được tính toán kỹ lưỡng, để tối đa hóa hiệu quả phòng thủ và giảm thiểu thương vong cho binh lính."

Đúng lúc đó, từ phía xa, một tiếng còi báo động vang lên lanh lảnh, xé toang sự yên tĩnh của cánh đồng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tiếng còi. Từ một lùm cây rậm rạp, một nhóm khoảng hai mươi tên thổ phỉ, dáng vẻ hung hãn, vũ khí loang loáng dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, lao ra. Chúng có vẻ như đang thử dò thám, hoặc cướp bóc một cách liều lĩnh, không ngờ lại chạm trán với phái đoàn triều đình.

"Quân địch!" Một anh lính trẻ tuổi, vẻ mặt bỡ ngỡ nhưng đầy cảnh giác, lập tức hô vang.

Thẩm Đại Nhân, vốn đang giữ vẻ mặt bất mãn, bỗng chốc biến sắc. Hắn ta không ngờ lại có chuyện này xảy ra ngay trước mặt Sứ giả hoàng gia. Lão Quản Gia cũng tái mét, vội vàng nép sau lưng Thẩm Đại Nhân.

Lâm Dịch không hề nao núng. Hắn đã chuẩn bị cho tình huống này, mặc dù không thể đoán chính xác thời điểm. Hắn lập tức hạ lệnh, giọng nói vang dội, dứt khoát: "Vương Đại Trụ, Lý Hổ, theo kế hoạch! Binh trưởng Triệu, giữ vững trận địa! Đội cung thủ chuẩn bị, đợi lệnh!"

Tức thì, những người dân quân và binh lính đang ẩn mình trong các vị trí phòng thủ lập tức vào tư thế sẵn sàng. Không một chút hoảng loạn, không một chút chậm trễ. Kỷ luật và sự phối hợp nhịp nhàng đến kinh ngạc. Vương Đại Trụ và Lý Hổ dẫn đầu một nhóm nhỏ dân quân, sử dụng địa hình và các chướng ngại vật để dụ địch vào bẫy, đồng thời giữ vững một tuyến phòng thủ kiên cố. Tiếng bước chân dồn dập của dân quân khi di chuyển, tiếng kim loại va chạm nhẹ khi họ kéo cung, tạo nên một âm thanh căng thẳng đến tột độ.

"Nhanh nhẹn và có kỷ luật đến vậy sao?" Sứ giả hoàng gia thốt lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Ông ta đã từng nghe những lời đồn về sự lỏng lẻo của lực lượng biên phòng, nhưng những gì ông chứng kiến lại hoàn toàn trái ngược. "Không giống như lời đồn!"

Thẩm Đại Nhân vội vàng trấn tĩnh, cố giữ vẻ mặt bình thản. "Chỉ là một đám thổ phỉ nhỏ, không đáng kể! Lâm Dịch huynh đệ không cần quá căng thẳng." Hắn ta muốn hạ thấp chiến công, nhưng giọng nói lại lộ rõ sự lúng túng.

Ngay lập tức, Lâm Dịch ra lệnh: "Cung thủ, bắn!" Mũi tên lửa đơn giản nhưng hiệu quả được bắn ra, ghim vào những bụi cây khô, tạo thành một bức tường lửa nhỏ, chia cắt đội hình địch. Sau đó, những mũi tên thường được bắn ra như mưa, chính xác và mạnh mẽ. Những tên thổ phỉ lao vào, không ngờ lại gặp phải một lực lượng phòng thủ được chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng vướng vào bẫy kẹp, bị chướng ngại vật cản đường, và bị những mũi tên găm vào người.

Binh trưởng Triệu, với thanh đại đao trong tay, đứng vững như một ngọn núi. Ông ta chỉ huy binh lính, giữ vững tuyến phòng thủ chính, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường. "Chính là nhờ sự chuẩn bị chu đáo của Lâm Dịch huynh đệ, nếu không đã khó đối phó với những kẻ mò đến bất chợt như thế này." Ông ta nhân cơ hội này, nhấn mạnh vai trò của Lâm Dịch.

Cuộc giao tranh nhỏ diễn ra nhanh chóng, quyết liệt. Lực lượng của Lâm Dịch sử dụng địa hình, bẫy, và chiến thuật hợp lý để áp đảo kẻ địch. Chỉ trong chốc lát, một nửa số thổ phỉ đã bị hạ gục hoặc bị thương. Những tên còn lại, thấy tình thế bất lợi, vội vàng quay đầu bỏ chạy tán loạn. Lâm Dịch ra lệnh: "Không cần truy đuổi! Tập trung bắt sống những kẻ còn lại!"

Vương Đại Trụ và Lý Hổ dẫn dắt dân quân, nhanh chóng tóm gọn những tên thổ phỉ bị thương hoặc đang cố gắng bỏ chạy. Mấy tên bị bắt sống, mặt mũi bầm dập, nằm quằn quại trên mặt đất.

Sứ giả hoàng gia chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, từ sự chỉ huy điềm tĩnh, sáng suốt của Lâm Dịch, đến tinh thần chiến đấu quả cảm và kỷ luật của binh lính và dân quân. Ông ta không thể không cảm thấy một sự thán phục. Đây không phải là một lực lượng yếu kém, mà là một đội quân tuy nhỏ nhưng được tổ chức chặt chẽ, hiệu quả.

Thẩm Đại Nhân cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng ánh mắt hắn ta lại lộ rõ sự tức giận và thất vọng. Kế hoạch đổ lỗi cho Lâm Dịch về sự yếu kém của biên phòng đã thất bại thảm hại. Thậm chí, Lâm Dịch còn lợi dụng chính biến cố này để chứng minh năng lực của mình.

Lâm Dịch tiến đến gần Sứ giả hoàng gia, khẽ cúi đầu. "Chỉ là một cuộc tập kích nhỏ, nhưng cũng đủ để quý vị thấy được sự nguy hiểm của biên giới, và cách chúng tôi đối phó với nó. Hạ quan mong rằng, sau buổi thị sát hôm nay, sứ giả đại nhân sẽ có cái nhìn khách quan hơn về tình hình nơi đây."

Sứ giả hoàng gia nhìn Lâm Dịch, ánh mắt phức tạp. Ông ta gật đầu chậm rãi. "Lâm đại nhân đã cho bản quan một bài học đáng giá. Những gì bản quan nghe được, và những gì bản quan chứng kiến... thật sự là một trời một vực." Giọng điệu của ông ta đã thay đổi hoàn toàn, không còn sự hoài nghi hay lạnh lùng ban đầu, mà thay vào đó là sự nghiêm túc và tôn trọng.

Mây đen càng lúc càng dày đặc, gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Lâm Dịch biết, màn trình diễn của hắn đã thành công. Sứ giả hoàng gia đã gieo mầm nghi ngờ vào Thẩm Đại Nhân. Hiệu quả của các chiến thuật và tổ chức của Lâm Dịch, kết hợp với các công cụ hiện đại, đã được chứng minh. Bằng chứng mà Trần Nhị Cẩu thu thập được vẫn chưa được sử dụng trực tiếp, nhưng thời cơ đang đến gần hơn bao giờ hết. Mối liên minh giữa Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngày càng bền chặt, tạo thành một thế lực đáng gờm ở biên giới.

Trong lòng Lâm Dịch, một sự nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay sau đó là sự căng thẳng trở lại. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ. Cuộc chiến thực sự với Thẩm Đại Nhân, và cả với những kẻ thù bên ngoài, vẫn còn ở phía trước. Nhưng ít nhất, hắn đã chứng minh được rằng, dù không có hậu thuẫn vững chắc, dù phải đối mặt với những âm mưu thâm độc, hắn vẫn có thể giữ vững vị thế của mình, bảo vệ những gì hắn trân trọng. Hắn nhìn về phía những binh lính đang thu dọn chiến trường, nhìn về phía Thẩm Đại Nhân đang cố gắng che giấu sự tức giận, và hắn biết, cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free