Lạc thế chi nhân - Chương 576: Biên Cương Bất Ổn: Đòn Phủ Đầu Của Thẩm Đại Nhân
Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong như một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng những ánh đèn lồng leo lét và mọi âm thanh ồn ào của ban ngày. Chỉ còn tiếng gió rít qua những mái ngói cũ kỹ và tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ những khu vườn hoang. Trần Nhị Cẩu, thân hình thoăn thoắt như một con chồn, lướt đi trên những mái nhà tối om, đôi mắt tinh anh không ngừng quét ngang dọc, dò xét từng góc khuất. Hắn đã bám theo chiếc xe ngựa bí mật mang theo những rương gỗ lạ lùng suốt một đoạn đường dài, len lỏi qua những con hẻm nhỏ hẹp, cuối cùng dừng lại trước một khu kho hàng cũ kỹ nằm khuất mình ở rìa phía Bắc thành phố.
Nơi đây từng là một khu chợ sầm uất, nhưng chiến tranh và sự suy thoái đã biến nó thành một đống đổ nát hoang tàn, những kho hàng gạch mục nát đứng trơ trọi như những bộ xương khô trong đêm. Mùi ẩm mốc, gỗ cũ mục rữa và đất bụi xộc thẳng vào cánh mũi, hòa lẫn với một thứ mùi hương liệu lạ lẫm mà Nhị Cẩu đã từng thoáng ngửi thấy ở bến cảng, một mùi hương hăng hắc, hơi cay nồng mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã từng nói là đặc trưng của Hắc Ưng Bộ Tộc. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn.
Nhị Cẩu nhẹ nhàng tiếp cận kho hàng mà chiếc xe ngựa vừa dừng lại, ẩn mình sau một bức tường đổ nát. Hắn thấy Lão Quản Gia và bốn tên đàn ông vạm vỡ kia đã mở khóa kho, đẩy các rương gỗ vào bên trong. Cửa kho được khóa lại cẩn thận, nhưng Nhị Cẩu biết, đối với một người có kinh nghiệm lẩn trốn và đột nhập như hắn, cánh cửa này chẳng khác gì một lời mời.
Hít một hơi thật sâu, Nhị Cẩu kiểm tra lại con dao găm dắt ở thắt lưng và chiếc túi vải nhỏ đựng dụng cụ phá khóa. Hắn bò sát mặt đất, đến gần một ô cửa sổ bị vỡ nát, dùng ngón tay cẩn thận gỡ bỏ những mảnh kính còn sót lại. Một luồng gió lạnh buốt lùa vào, mang theo hơi ẩm của sương đêm và một chút gì đó bí ẩn, nguy hiểm. Bên trong kho hàng, bóng tối đặc quánh, chỉ có ánh trăng yếu ớt hắt vào qua những khe hở trên mái nhà, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất. Tiếng chuột chạy sột soạt, tiếng gió rít qua khe cửa mục nát, thỉnh thoảng tiếng bước chân xa xăm của một người lính tuần tra vọng lại từ phía xa, làm tăng thêm sự căng thẳng đến nghẹt thở.
Nhị Cẩu luồn qua ô cửa sổ, tiếp đất nhẹ nhàng như một chiếc lá. Hắn ngay lập tức cúi thấp người, đôi mắt đảo nhanh một vòng, cố gắng thích nghi với bóng tối. Không gian bên trong kho rộng lớn hơn hắn tưởng, chất đầy những chồng hàng hóa cao ngất, tạo thành những con đường mê cung giữa bóng đêm. Hắn bắt đầu di chuyển, từng bước chân nhẹ như không, tránh xa những vật cản có thể gây ra tiếng động.
Lách qua những bao tải chứa lương thảo, Nhị Cẩu đi sâu hơn vào bên trong. Hắn rướn người, cố gắng nhìn rõ những gì đang ẩn giấu. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng nhỏ mà hắn mang theo chỉ đủ để soi sáng một khu vực hạn hẹp, nhưng cũng đủ để hắn nhận ra những vật phẩm đáng ngờ. Kia là những bao tải lúa mì, nhưng được đóng gói khác lạ, không phải kiểu của Đại Hạ. Xa hơn một chút, hắn thấy những thùng gỗ lớn hơn, bên trong chứa đầy vũ khí. Kiếm, giáo, cung tên... tất cả đều mới tinh, nhưng kiểu dáng và chất liệu có chút khác biệt so với vũ khí của quân triều đình. 'Không thể nào... Thẩm Đại Nhân đang bán vũ khí cho địch sao?' – một suy nghĩ kinh hoàng xẹt qua đầu Nhị Cẩu, khiến tim hắn đập mạnh.
Hắn tiến đến gần hơn những rương gỗ mà Lão Quản Gia đã vận chuyển. Chúng được chất chồng lên nhau, cao gần tới trần kho. Nhị Cẩu cẩn thận sờ vào một chiếc rương. Bề mặt gỗ thô ráp, và dưới những ngón tay hắn, hắn cảm nhận được một hình chạm khắc mờ. Dùng ánh đèn lồng soi kỹ, hắn thấy rõ mồn một biểu tượng chim ưng xòe cánh với đôi mắt đỏ rực. 'Biểu tượng Hắc Ưng Bộ Tộc!' – Nhị Cẩu thầm rít lên, sự căm phẫn dâng trào. Điều này đã xác thực hoàn toàn mọi nghi ngờ. Thẩm Đại Nhân không chỉ cấu kết mà c��n trực tiếp giao dịch, tiếp tay cho kẻ địch.
Hắn bắt đầu lục lọi, tìm kiếm những thứ quan trọng hơn. Hắn biết, Lâm Dịch đại ca không chỉ cần vật chứng, mà còn cần những bằng chứng xác thực, không thể chối cãi. Cuối cùng, sau một hồi tìm kiếm kỹ lưỡng, đôi mắt hắn dừng lại ở một chiếc rương nhỏ hơn, nằm khuất phía sau những bao tải. Nó được khóa cẩn thận, nhưng không quá phức tạp. Nhị Cẩu nhanh chóng dùng dụng cụ phá khóa của mình, tiếng kim loại lách cách khẽ khàng vang lên trong tĩnh mịch.
Khi chiếc khóa bật mở, Nhị Cẩu cẩn thận nhấc nắp rương. Bên trong không phải vũ khí hay lương thực, mà là những cuộn giấy được buộc gọn gàng bằng dây gai. Hắn lấy ra một cuộn, mở ra dưới ánh đèn lồng. Đó là những bức thư, được viết bằng một loại ngôn ngữ mà hắn không hiểu rõ, nhưng ở cuối mỗi bức thư, hắn nhận ra con dấu hình chim ưng mắt đỏ của Hắc Ưng Bộ Tộc và một chữ ký mà hắn tin chắc là của Thẩm Đại Nhân. Chữ ký này hắn đã từng thấy trên những công văn mà Lâm Dịch đại ca đã cho hắn xem qua.
"Lão cáo già Thẩm Đại Nhân! Quả nhiên là có vấn đề. Bằng chứng đây rồi!" – Nhị Cẩu thầm rít lên trong đầu, sự tức giận hòa lẫn với cảm giác phấn khích. Hắn biết mình đã tìm thấy thứ Lâm Dịch cần. Hắn nhanh chóng sao chép lại một vài đoạn văn bản quan trọng mà Lâm Dịch đã dạy hắn cách nhận biết, dùng mực và giấy mỏng mang theo. Sau đó, hắn cẩn thận xé một mảnh vải nhỏ từ một trong những chiếc rương có biểu tượng chim ưng, đảm bảo rằng mảnh vải đó có dính cả màu sơn đen và vết khắc hình chim ưng. Đây sẽ là vật chứng không thể chối cãi.
Cảm thấy đã thu thập đủ, Nhị Cẩu khẽ đóng nắp rương, khóa lại như cũ. Hắn cất kỹ những thứ đã lấy được vào túi vải, sau đó nhẹ nhàng rút lui khỏi kho hàng. Hắn để lại mọi thứ nguyên trạng, không một dấu vết nào cho thấy có kẻ đã đột nhập. Trước khi rời đi, hắn nán lại một chút, hít sâu mùi hương liệu đặc trưng của Hắc Ưng Bộ Tộc, khắc sâu vào trí nhớ. Mùi hương này, cùng với những gì hắn thấy, sẽ là bằng chứng sống. Hắn biết, cuộc chiến thực s�� chỉ mới bắt đầu. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều được nhấn mạnh khi một quan chức cấp cao như Thẩm Đại Nhân cấu kết với địch và trục lợi từ chiến tranh, báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi. Mảnh vải với biểu tượng Hắc Ưng Bộ Tộc sẽ là một "lưỡi dao hai lưỡi", vừa là công cụ để Lâm Dịch phản công, vừa là mối nguy hiểm nếu bị bại lộ sớm.
*****
Bình minh còn chưa ló dạng, rạng sáng tờ mờ, ánh sáng yếu ớt của mặt trăng lưỡi liềm vẫn còn treo lơ lửng trên bầu trời phía Tây, cố gắng níu kéo chút quyền lực cuối cùng của màn đêm. Trên Cánh Đồng Bất Tận, nơi gió vẫn thổi hun hút mang theo cái lạnh cắt da thịt của cuối đông, một đồn gác biên giới nhỏ bé bỗng chốc bị xé toạc bởi những tiếng la hét thất thanh và tiếng kim loại va chạm chói tai.
Đó là đồn số Sáu, một tiền đồn nhỏ bé nằm cách xa các điểm tập kết quân sự chính, vốn dĩ đã thiếu thốn binh lính và vật tư do những cản trở ngầm trong hệ thống tiếp tế. Những cản trở mà Binh trưởng Triệu đã nghi ngờ có bàn tay của Thẩm Đại Nhân nhúng vào. Anh lính trẻ tên A Cường, mười tám tuổi, mới nhập ngũ được vài tháng, đang run rẩy đứng gác trên tháp canh. Cơn buồn ngủ và cái lạnh buốt xương khiến đôi mắt hắn cứ díp lại, nhưng nỗi lo sợ về những cuộc tập kích bất ngờ của thổ phỉ vẫn khiến hắn phải cố gắng giữ tỉnh táo. Hắn mơ hồ nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập từ phía xa, nhưng không nghĩ đó là mối nguy hiểm thực sự.
Cho đến khi, một tiếng nổ lớn vang lên, cánh cổng gỗ của đồn gác bị phá tan tành. Hàng chục bóng người xông vào, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn, được trang bị vũ khí sắc bén. Chúng không phải là thổ phỉ thông thường; chúng có vẻ được tổ chức tốt, hành động nhanh gọn và hiệu quả một cách đáng sợ. Trên tay chúng là những thanh đao cong quen thuộc, trên áo giáp da của một vài tên lấp ló biểu tượng chim ưng mắt đỏ. Hắc Ưng Bộ Tộc.
"Địch... địch quá đông! Cứu mạng! Biên giới... sụp rồi!" – A Cường hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi, cố gắng giật dây báo động. Nhưng đã quá muộn. Những mũi tên tẩm độc bay vun vút, xé toạc không khí, ghim thẳng vào những người lính đang cố gắng chống cự. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng lửa cháy bùng lên từ những căn lều gỗ khô khốc biến cả đồn gác thành một địa ngục trần gian. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi A Cường, khiến hắn buồn nôn. Mùi khói cay xè làm mắt hắn cay xè, nhưng hắn vẫn cố gắng nhìn.
Hắn thấy đồng đội của mình, những người lính đã cùng hắn ăn uống, luyện tập, từng bước gục ngã dưới lưỡi đao của kẻ thù. Một người lính già, tóc đã bạc, cố gắng dùng thân mình che chắn cho một đồng đội trẻ hơn, rồi bị một tên Hắc Ưng to lớn chém lìa đầu. Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả một khoảng sân. A Cường cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, chân tay bủn rủn. Hắn muốn chạy, muốn trốn, nhưng hai chân như bị đóng đinh tại chỗ.
Hắn là một anh lính trẻ, trang bị sơ sài, kinh nghiệm chiến đấu hầu như không có. Giờ đây, hắn chỉ biết hoảng sợ và tuyệt vọng. Hắn chứng kiến cảnh tượng tàn khốc diễn ra dưới chân mình, từng người lính Đại Hạ gục ngã như những cây cỏ yếu ớt trước cơn bão. Tiếng kêu đau đớn, tiếng khóc than vang vọng trong gió lạnh, hòa lẫn với tiếng cười man rợ của những kẻ tấn công. Chúng không chỉ giết chóc mà còn cướ bóc. Chúng vơ vét mọi thứ có giá trị, từ lương thực, vũ khí cho đến những vật dụng cá nhân của lính tráng.
Cuộc tấn công diễn ra chóng vánh, chỉ kéo dài chưa đầy nửa canh giờ. Sau khi đạt được mục đích gây hoang mang, tàn phá và chiếm đoạt những vật phẩm cần thiết, toán quân địch nhanh chóng rút lui, để lại phía sau một đồn gác tan hoang, xác chết ngổn ngang và những ngọn lửa vẫn đang liếm láp các căn lều. Chúng biến mất vào màn đêm như những bóng ma, để lại A Cường với nỗi kinh hoàng tột độ và sự tuyệt vọng không cùng. Hắn là một trong số ít những người sống sót, nhưng tâm hồn đã hoàn toàn tan nát. Hắn nằm gục xuống, run rẩy, nước mắt giàn giụa. Cảnh tượng tang thương này sẽ ám ảnh hắn suốt đời. Đây không chỉ là một cuộc tấn công nhỏ, mà là một lời cảnh báo, một lời thách thức đến toàn bộ biên cương Đại Hạ. Cuộc tấn công biên giới, dù nhỏ, là tín hiệu cho thấy chiến tranh tổng lực đang đến gần, buộc Lâm Dịch phải tăng cường phòng bị và chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn, không chỉ về quân sự mà còn về chính trị.
*****
Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ khắp Thành Thiên Phong, Thẩm Đại Nhân đang ngồi trong thư phòng sang trọng của mình, nhấp từng ngụm trà sen thơm ngát. Mùi hương trầm cao cấp quẩn quanh căn phòng, hòa cùng hương thơm dịu nhẹ của nước hoa đắt tiền vương trên vạt áo lụa của lão. Khác với sự hỗn loạn và tang thương ở biên giới, nơi đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt, tinh tế, giàu có, nhưng ẩn chứa sự độc ác và xảo quyệt đến đáng sợ.
Lão Quản Gia, một lão già trung thành và xảo quyệt, bước vào, dáng đi khom lưng nhưng ánh mắt lại sắc lẻm. Lão cung kính đứng chờ Thẩm Đại Nhân.
"Có tin gì mới không?" – Thẩm Đại Nhân hỏi, giọng điệu ôn tồn, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự mong đợi.
"Bẩm Đại Nhân, tin từ biên giới đã về ạ." – Lão Quản Gia đáp, giọng đều đều. "Đồn gác số Sáu đã bị tập kích vào rạng sáng. Thương vong lớn, đồn gác bị phá hủy gần hết, lương thực và vũ khí cũng bị cướp đi đáng kể. Hình như là một toán thổ phỉ lớn, có trang bị của Hắc Ưng Bộ Tộc."
Thẩm Đại Nhân khẽ nhếch mép, một nụ cười hài lòng hiện lên trên khuôn mặt gầy gò với chòm râu bạc phơ. Nụ cười đó không hề có chút bi thương nào cho những người lính đã hy sinh, mà chỉ thể hiện sự thỏa mãn của một kẻ đã đạt được mục đích. "À, phải vậy sao." – Hắn chậm rãi nói, đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ va vào nhau kêu lách cách nhẹ nhàng. – "Quả nhiên là bọn mọi rợ man di, không biết lễ nghĩa là gì. Nhưng cũng không thể trách chúng hoàn toàn. Sự yếu kém trong phòng thủ của chúng ta đã tạo cơ hội cho chúng."
Hắn quay sang Lão Quản Gia, ánh mắt sắc bén lóe lên vẻ mưu mô. "Đây chẳng phải là cơ hội tốt đã đến sao? Hãy để xem Lâm Dịch kia còn có thể giương oai diễu võ được bao lâu." Thẩm Đại Nhân đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ của mình. "Lão Quản Gia, hãy đảm bảo lời đồn được lan truyền nhanh chóng và chính xác. Sự 'yếu kém' của biên giới phải được quy kết rõ ràng. Việc đồn gác số Sáu bị tấn công là do sự thiếu kinh nghiệm của Lâm Dịch trong việc chỉ huy tổng thể, và sự bất tài của Binh trưởng Triệu trong việc duy trì phòng thủ."
Lão Quản Gia cúi đầu, hiểu ý. "Vâng, Đại Nhân. Lão nô sẽ cho người lan truyền tin tức ngay lập tức. Sẽ nhấn mạnh rằng chính Lâm Dịch đã kiên quyết giữ lại đồn gác đó dù đã có những cảnh báo về sự thiếu thốn, và Binh trưởng Triệu đã không làm tròn trách nhiệm củng cố phòng thủ, để mặc cho quân sĩ đói khát, vũ khí thiếu thốn."
"Rất tốt." – Thẩm Đại Nhân gật đầu hài lòng. "Ngoài ra, hãy soạn một tấu chương. Viết thật kỹ lưỡng, nhấn mạnh sự cần thiết phải có một người kinh nghiệm, hiểu rõ tình hình biên cương để nắm giữ quyền điều hành, tránh những sai lầm đáng tiếc như vừa rồi. Gửi tấu chương này lên các cấp cao hơn, càng sớm càng tốt." Hắn quay lại, ánh m��t đầy vẻ độc ác. "Biên cương đang ở thế nguy nan, không thể giao phó cho một kẻ non nớt, chỉ biết dựa vào những mánh khóe giang hồ. Cần phải có sự can thiệp 'cấp bách' từ ta!"
Trong đầu Thẩm Đại Nhân, hắn đã vạch ra một kế hoạch hoàn hảo. Vụ tập kích này, tuy nhỏ, nhưng lại là một đòn bẩy tuyệt vời để hắn tước bỏ quyền lực của Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu, đẩy họ vào thế bị động và chịu trách nhiệm trước triều đình. Hắn sẽ lấy cớ 'ổn định biên cương', 'tăng cường phòng thủ' để giành lấy quyền kiểm soát toàn bộ khu vực, từ đó dễ dàng thực hiện những giao dịch ngầm với Hắc Ưng Bộ Tộc, trục lợi từ chiến tranh một cách công khai hơn. Hắn tin rằng, với tầm ảnh hưởng của mình và sự mục nát của Đại Hạ Vương Triều, không ai có thể ngăn cản hắn. Việc Thẩm Đại Nhân sử dụng một cuộc tấn công nhỏ để gây ảnh hưởng cho thấy mức độ mục nát và dễ bị thao túng của hệ thống chính trị Đại Hạ, báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi của vương triều. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chơi quy���n lực này.
Lão Quản Gia nhanh chóng lui ra, bắt đầu thực hiện những chỉ thị của chủ nhân. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những tấm rèm lụa và mùi hương trầm thoang thoảng. Thẩm Đại Nhân đứng đó, ánh mắt hướng về phía Bắc, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện sau làn sương, và nơi những âm mưu tăm tối của hắn đang dần thành hình.
*****
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, mang theo cái se lạnh của buổi tối, Thôn Làng Sơn Cước lại chìm vào bầu không khí căng thẳng và nghiêm trọng. Tại trụ sở tạm thời của Lâm Dịch, một căn nhà gỗ rộng rãi, ánh đèn dầu đã được thắp sáng từ sớm. Lâm Dịch ngồi trước bàn, trải rộng bản đồ biên giới, vẻ mặt trầm tư. Bên cạnh hắn là Binh trưởng Triệu với vẻ mặt lo âu, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trầm tư, râu quai nón rậm rạp che gần hết khuôn mặt. Bầu không khí trong phòng nặng nề, tiếng nói chuyện trầm thấp của họ gần như bị át đi bởi tiếng gió rít qua khe cửa v�� tiếng củi cháy lách tách trong lò sưởi. Mùi gỗ, đất và trà thảo dược quen thuộc cũng không thể xua đi được sự căng thẳng đang bao trùm.
Trần Nhị Cẩu vừa trở về từ Thành Thiên Phong, cơ thể dính đầy bụi đường nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường và quyết đoán. Hắn bước vào, cúi chào Lâm Dịch và các vị tiền bối.
"Đại ca, mọi thứ đã rõ ràng." – Nhị Cẩu nói, giọng nói hơi khàn nhưng đầy kiên quyết. Hắn đặt lên bàn một cuộn giấy sao chép và một mảnh vải nhỏ. "Đây là những gì đệ đã tìm thấy trong kho hàng cũ ở phía Bắc. Những bức thư mật, có chữ ký của Thẩm Đại Nhân và con dấu của Hắc Ưng Bộ Tộc. Và đây..." – hắn chỉ vào mảnh vải nhỏ – "...là biểu tượng chim ưng mắt đỏ, được thêu trên một chiếc rương chứa vũ khí mới tinh."
Lâm Dịch cầm lấy cuộn giấy, lướt qua những nét chữ nguệch ngoạc mà Nhị Cẩu đã sao chép, đôi mắt hắn sắc lạnh. Hắn đã đoán trước được điều này, nhưng khi bằng chứng cụ thể nằm trong tay, sự tức giận ngầm vẫn dâng lên trong lòng. Hắn đưa mảnh vải cho Th�� Lĩnh Bang Hắc Sa.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cầm mảnh vải, nheo mắt nhìn. "Chính xác là biểu tượng của Hắc Ưng Bộ Tộc. Cái tên Thẩm Đại Nhân này... hắn dám cấu kết với địch thật." Giọng nói của ông ta trầm đục, đầy vẻ căm phẫn.
Binh trưởng Triệu thở dài thườn thượt. "Tôi đã nghi ngờ. Những cản trở trong việc tiếp tế, những lệnh điều động quân đội bất hợp lý, đều là do hắn ta gây ra. Giờ thì mọi thứ đã rõ. Hắn ta muốn biên cương này sụp đổ, để hắn ta trục lợi!"
Đúng lúc đó, một người lính vội vã chạy vào, vẻ mặt hốt hoảng. "Bẩm Lâm đại nhân, Binh trưởng Triệu! Tin khẩn cấp từ đồn gác số Sáu! Đồn gác đã bị quân địch tập kích vào rạng sáng. Gần như toàn bộ quân lính đã hy sinh, đồn gác bị phá hủy hoàn toàn. Hơn nữa... tin đồn đang lan truyền khắp Thành Thiên Phong, nói rằng vụ việc này là do sự yếu kém của ngài Lâm đại nhân và sự bất tài của Binh trưởng Triệu!"
Lời của người lính như một gáo nước lạnh tạt vào không khí đã căng thẳng. Binh trưởng Triệu nắm chặt tay, gân xanh n���i lên trên trán. "Cái gì? Hắn dám... dám đổ lỗi cho chúng ta sao?"
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng. "Thẩm Đại Nhân! Chắc chắn là hắn ta. Hắn ra tay nhanh hơn chúng ta tưởng."
Lâm Dịch im lặng, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ, nơi đồn gác số Sáu giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ, không còn tồn tại. Hắn không bất ngờ, hắn biết Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ lỡ cơ hội này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm và sự nặng nề của trách nhiệm đang đè lên vai. Trong đầu hắn, những suy nghĩ hiện đại của một người đàn ông đến từ thế giới khác đang hoạt động với tốc độ chóng mặt. "Hắn hành động nhanh hơn ta nghĩ. Nhưng cũng là cơ hội. Chúng ta đã có bằng chứng. Triệu huynh, huynh phải giữ vững binh quyền. Dù có chuyện gì xảy ra, binh quyền trong tay huynh là thứ tối quan trọng. Tuyệt đối không được để hắn tước đoạt."
Hắn quay sang Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Bang chủ, tin tức này cần được lan truyền theo cách của chúng ta. Không phải để phủ nhận, mà là để lật ngược thế cờ. Hãy cho người của Bang Hắc Sa tung tin rằng Thẩm Đại Nhân đã cố tình cản trở tiếp tế, cố tình điều động sai lầm, dẫn đến sự yếu kém của đồn gác. Hãy nhấn mạnh sự tham lam và ích kỷ của hắn, rằng hắn ta đã biến biên cương thành nơi trục lợi của riêng mình."
Cuối cùng, hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt pha lẫn sự nghiêm nghị và một chút tự hào. "Trần Nhị Cẩu, ngươi đã làm rất tốt. Bằng chứng này rất quan trọng. Bây giờ, ngươi hãy nghỉ ngơi đi, nhưng vẫn phải cảnh giác. Nhiệm vụ của ngươi vẫn chưa kết thúc. Ngươi sẽ cần phải tiếp tục theo dõi mọi động tĩnh của Thẩm Đại Nhân."
Trong nội tâm Lâm Dịch, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Hắn biết, để bảo vệ những người xung quanh, để giữ vững Thôn Làng Sơn Cước này, hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào những mưu toan chính trị tăm tối, sử dụng cả những thủ đoạn không mấy quang minh. Hắn cảm thấy sự mệt mỏi khi phải liên tục đối phó với cả kẻ thù bên ngoài và nội gián. Nhưng hắn không thể lùi bước. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." – Hắn thầm nhắc nhở chính mình. "Và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn siết chặt mảnh giấy ghi chép trong tay. "Đòn phủ đầu này không hề đơn giản, nhưng ta cũng đã chuẩn bị sẵn sàng."
Lâm Dịch ngước mắt nhìn ba người đang đứng trước mặt. "Chúng ta không thể để Thẩm Đại Nhân thao túng triều đình và dư luận. Chúng ta phải phản công. Hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trên bàn cờ chính trị. Bằng chứng này sẽ là lưỡi dao sắc bén nhất của chúng ta." Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán không gì lay chuyển được. Bằng chứng Trần Nhị Cẩu thu thập được sẽ là "lưỡi dao hai lưỡi", vừa là công cụ để Lâm Dịch phản công, vừa là mối nguy hiểm nếu bị bại lộ sớm, đẩy Lâm Dịch vào thế đối đầu trực diện với một thế lực lớn hơn. Lâm Dịch hiểu rằng, cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.