Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 575: Lưới Trời Lồng Lộng: Những Manh Mối Đầu Tiên

Ngoài trời, gió biển thổi mạnh hơn, mang theo những đám mây đen đang dần che khuất những vì sao. Sóng vỗ rì rào vào bờ, như tiếng vọng của một cuộc chiến không ngừng nghỉ. Trần Nhị Cẩu biết mình đang dấn thân vào một ván cờ sinh tử, một cuộc đua với thời gian. Thẩm Đại Nhân vẫn đang tiếp tục làm suy yếu biên giới, tạo cơ hội cho Hắc Ưng Bộ Tộc và những thế lực ngầm khác. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi của biển cả và sự nguy hiểm đang rình rập. Cái tên Thẩm Đại Nhân, những ‘thương nhân lạ mặt từ phía Bắc’, tất cả đều là những mảnh ghép của một âm mưu khổng lồ. Hắn sẽ ghi nhớ tất cả, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn sẽ là cánh tay đắc lực của đại ca. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

***

Sáng sớm, không khí Thành Thiên Phong vẫn còn vương vấn hơi lạnh ẩm của đêm khuya. Mặt trời vừa hé mình sau rặng núi phía Đông, đổ thứ ánh sáng vàng nhạt lên những mái ngói rêu phong, xua đi phần nào bóng tối còn sót lại trong các ngóc ngách. Trên con phố chính, tiếng rao hàng của tiểu thương đã rộn ràng, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đá xen lẫn tiếng người nói chuyện ồn ào. Một sự sống động, tràn đầy năng lượng nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng ngầm, một cuộc cạnh tranh không ngừng nghỉ giữa các thế lực vô hình. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn ven đường hòa quyện với hương trầm thoang thoảng từ các ngôi miếu nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của một đô thị cổ.

Tuy nhiên, trong một căn phòng bí mật nằm sâu trong một con hẻm vắng vẻ, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Căn phòng được bố trí đơn giản nhưng kín đáo, với những bức tường đá dày và cửa sổ bị bịt kín. Ánh sáng duy nhất lọt vào là từ một ngọn đèn dầu treo lơ lửng giữa phòng, hắt bóng những hình thù kỳ dị lên vách. Sự yên tĩnh gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng bút sột soạt nhẹ trên giấy, tiếng bản đồ được mở ra và những hơi thở nặng nề. Bầu không khí ngột ngạt vì căng thẳng và tầm quan trọng của cuộc họp đang diễn ra.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí trung tâm, thân hình gầy gò của hắn hơi ngả về phía trước, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, lướt qua từng gương mặt. Hắn mặc một bộ trang phục vải thô màu xám, đơn giản đến mức khó tin đây là người đang điều hành một mạng lưới tình báo phức tạp. Bên cạnh hắn là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng đầy vẻ nghiêm nghị. Ánh mắt ông dán chặt vào bản đồ trải trên bàn, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa vết sẹo trên má. Đối diện là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình vạm vỡ, vẻ dữ tợn thường ngày đã được thay thế bằng sự tập trung cao độ. Râu quai nón rậm rạp của hắn rung nhẹ theo từng nhịp thở. Cuối cùng là Trần Nhị Cẩu, gương mặt tuy có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn. Hắn ngồi thẳng lưng, cố gắng ghi nhớ từng lời, từng cử chỉ.

“Các thông tin đầu tiên đã về,” Lâm Dịch trầm giọng, phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển. “Thủ Lĩnh, ngươi trước.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu, đặt một cuộn giấy nhỏ đã ố vàng lên bàn. “Đây là bản sao mờ nhạt từ một cuốn sổ ghi chép mà thuộc hạ của ta moi được từ một con bạc nghiện ngập, kẻ có mối liên hệ với một tiểu quan dưới trướng Thẩm Đại Nhân. Nội dung cuộn giấy rất mơ hồ, nhưng chắc chắn là các giao dịch không minh bạch, thậm chí là hối lộ cho các quan viên cấp thấp để bỏ qua việc vận chuyển hàng cấm.” Hắn chỉ vào vài dòng chữ nguệch ngoạc trên cuộn giấy. “Những cái tên này, có vẻ liên quan đến các thương hội ở phía Bắc. Chúng ta đã xác định được ít nhất ba thương hội lớn có vẻ ngoài hợp pháp, nhưng thực chất lại là vỏ bọc cho những hoạt động mờ ám.”

Lâm Dịch nhíu mày. “Những cái tên này… có vẻ không xa lạ. Ta đã từng nghe qua trong những báo cáo về việc buôn bán lậu than đá và quặng sắt qua biên giới. Nhưng lần này, chúng lại dính líu đến Thẩm Đại Nhân. Điều đó cho thấy hắn không chỉ trục lợi riêng lẻ mà còn xây dựng cả m��t mạng lưới.” Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ lên cuộn giấy. “Còn những thùng hàng đó, có gì bên trong?”

“Cuộn giấy không ghi rõ,” Thủ Lĩnh lắc đầu, “chỉ đề cập đến ‘hàng hóa đặc biệt’ và ‘giao dịch bí mật với các thương nhân phía Bắc’. Nhưng qua lời khai của con bạc kia, những chuyến hàng này thường diễn ra vào ban đêm, được bảo vệ cẩn mật hơn cả vàng bạc.”

Lâm Dịch gật gù, ánh mắt sắc bén lướt qua cuộn giấy một lần nữa. “Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là một kẻ tham lam. Hắn có vẻ đang sử dụng các thương hội này để che đậy một âm mưu lớn hơn, một âm mưu liên quan đến việc cung cấp vật tư cho kẻ thù hoặc làm suy yếu chính biên giới của chúng ta.”

Đến lượt Trần Nhị Cẩu, hắn bước tới, gương mặt có chút bối rối nhưng giọng nói lại kiên định. “Đại ca, tôi đã theo dõi phủ Thẩm Đại Nhân trong ba đêm. Có vài chiếc xe ngựa bí mật ra vào vào lúc hoàng hôn và rạng sáng, mang theo những kẻ ăn mặc kín đáo, khuôn mặt bị che khuất. Tôi đã cố gắng tiếp cận gần hơn, nhưng lính canh r���t nghiêm ngặt. Tuy nhiên, có một mùi lạ… như mùi hương liệu đặc trưng của Hắc Ưng Bộ Tộc. Một mùi hăng hắc, ngọt lịm nhưng lại khó chịu, không giống bất kỳ loại hương liệu nào ở Đại Hạ chúng ta.”

Lời nói của Nhị Cẩu khiến Lâm Dịch giật mình. Mùi hương liệu đặc trưng của Hắc Ưng Bộ Tộc? Điều này không thể là trùng hợp. “Ngươi chắc chắn chứ, Nhị Cẩu?”

“Chắc chắn ạ!” Nhị Cẩu khẳng định, ánh mắt sáng quắc. “Tôi đã từng ngửi thấy mùi này khi chúng ta giao tranh với Hắc Ưng Bộ Tộc ở Đồn Gác Biên Giới. Chúng thường đốt thứ hương liệu này trong các nghi lễ hoặc trước khi ra trận, để… để tăng dũng khí hoặc làm mờ lý trí của binh lính.” Hắn run nhẹ. “Mùi đó rất khó quên.”

Một luồng suy nghĩ sắc bén chạy qua tâm trí Lâm Dịch. Nếu Thẩm Đại Nhân đang vận chuyển thứ hương liệu đó, thì mục đích của hắn là gì? Cung cấp cho Hắc Ưng Bộ Tộc để chúng sử dụng chống lại quân Đại Hạ? Hay là hắn đang tích trữ nó cho một mục đích khác, một nghi lễ nào đó của riêng hắn? Hoặc tệ hơn, có thể hắn đang thử nghiệm nó trên chính người dân của mình? Ý nghĩ đó khiến hắn rùng mình. “Được rồi. Mùi hương liệu này là một manh mối cực kỳ quan trọng.”

Binh trưởng Triệu lúc này mới lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt đầy lo lắng. “Gần đây, việc tiếp tế lương thảo và vũ khí cho tiền tuyến thường xuyên bị chậm trễ không rõ lý do. Một số kho hàng quan trọng cũng bị ‘mất mát’ bí ẩn. Ban đầu, chúng ta nghĩ đó là do sự tắc trách của quan lại cấp dưới hoặc do giặc cướp hoành hành. Nhưng bây giờ, liên kết với những gì các ngươi vừa nói… e rằng có kẻ cố tình phá hoại từ bên trong.” Ông siết chặt nắm đấm. “Chúng ta đã điều tra, nhưng mọi dấu vết đều bị xóa sạch rất tinh vi. Giống như có một bàn tay vô hình đang thao túng mọi thứ.”

Lâm Dịch trải rộng tấm bản đồ Thành Thiên Phong và khu vực biên cương trên bàn. Hắn dùng ngón tay vạch ra các điểm, các tuyến đường mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã đề cập, và cả vị trí phủ Thẩm Đại Nhân mà Nhị Cẩu đã theo dõi. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, cố gắng kết nối những mảnh ghép rời rạc lại với nhau. “Chúng ta có ‘thương nhân phía Bắc’, ‘hàng hóa đặc biệt’, ‘mùi hương liệu Hắc Ưng Bộ Tộc’, và ‘việc chậm trễ tiếp tế’. Tất cả đều chỉ về một hướng: Thẩm Đại Nhân không chỉ phản quốc vì tiền, hắn còn đang tích cực làm suy yếu Đại Hạ, có thể là để tạo điều kiện cho Hắc Ưng Bộ Tộc, hoặc cho một thế lực nào đó ở phía Bắc mà hắn đang liên minh.”

Hắn quay sang Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. “Ngươi cần phải điều tra sâu hơn về các thương hội này. Xem xét các giao dịch của chúng trong vòng sáu tháng trở lại đây, đặc biệt là những giao dịch liên quan đến vật tư chiến tranh hoặc những loại hàng hóa không rõ nguồn gốc. Cố gắng tìm ra bằng chứng vật chất cụ thể về việc chúng liên hệ với Hắc Ưng Bộ Tộc hoặc bất kỳ thế lực nào khác ở phía Bắc.”

“Đã rõ, Lâm Dịch,” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú. Hắn thích những ‘trò chơi’ như thế này, nơi mưu trí và thủ đoạn được đặt lên hàng đầu.

L��m Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi phủ Thẩm Đại Nhân, nhưng cẩn thận hơn nữa. Hãy tập trung vào những chuyến xe ngựa bí mật đó. Cố gắng tìm ra điểm đến của chúng, và nếu có thể, hãy tìm cách tiếp cận các thùng hàng để xác định chính xác bên trong có gì. Ghi nhớ kỹ Cẩm Nang Kế Sách ta đã đưa. Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là mấu chốt.”

“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu đáp, giọng đầy quyết tâm. Dù có chút lo lắng, nhưng sự tin tưởng vào Lâm Dịch đã xua tan mọi nỗi sợ hãi. Hắn cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí buổi sớm, sự thô ráp của mặt bàn gỗ dưới lòng bàn tay và sự căng thẳng dâng lên trong lồng ngực. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại nguy hiểm hơn bất kỳ trận chiến nào mà hắn từng tưởng tượng.

Cuối cùng, Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. “Binh trưởng, ông hãy tiếp tục điều tra về việc chậm trễ tiếp tế và mất mát kho hàng. Nhưng lần này, hãy nhìn vào những người có liên quan đến Thẩm Đại Nhân, hoặc những người có vẻ ngoài trung thành nhưng lại có hành động đáng ngờ. Có thể có những kẻ nội gián khác, được Thẩm Đại Nhân cài cắm vào bộ máy quân đội.”

Binh trưởng Triệu nghiêm nghị gật đầu. “Lâm Dịch, tôi sẽ làm hết sức mình. Nhưng Thẩm Đại Nhân có quyền lực rất lớn trong triều đình, và hắn đã xây dựng mạng lưới của mình qua nhiều năm. Việc vạch trần hắn không phải là điều dễ dàng, và có thể sẽ gây ra một làn sóng chấn động lớn.”

“Ta biết,” Lâm Dịch đáp, giọng hắn mang theo một chút trầm lắng. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng, đôi khi chúng ta phải dùng đến những phương pháp ‘đen tối’ hơn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh hơn, khôn ngoan hơn kẻ thù.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban ngày dần trở nên rõ nét hơn. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần phải có bằng chứng thép, không thể chối cãi, để lột trần bộ mặt thật của hắn. Nếu không, không chỉ chúng ta mà toàn bộ biên cương này sẽ gặp họa lớn.”

Lâm Dịch vạch ra các điểm trên bản đồ, đánh dấu các mối liên hệ và chỉ thị các bước tiếp theo, tập trung vào việc tìm kiếm bằng chứng vật chất. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn đầy rẫy chông gai và hiểm nguy, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Sự suy yếu nghiêm trọng của Đại Hạ Vương Triều đã quá rõ ràng. Các quan chức cấp cao như Thẩm Đại Nhân sẵn sàng phản bội vì lợi ích cá nhân, báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi của một trật tự cũ. Lâm Dịch cảm thấy gánh nặng trên vai, một gánh nặng của sự sống còn, của trách nhiệm với những người hắn bảo vệ. Hắn sẽ không ngần ngại sử dụng bất cứ phương pháp nào, dù có 'đen tối' đến đâu, miễn là đạt được mục tiêu.

***

Đêm muộn, Thành Thiên Phong chìm trong màn sương mỏng, không khí ẩm thấp và lạnh lẽo. Trên con phố của các sòng bạc, Sòng Bạc Hắc Long vẫn sáng đèn, tiếng hò reo, tiếng chửi thề và tiếng tiền xu leng keng không ngừng vang vọng, xuyên qua màn đêm u ám. Bên trong, không khí đặc quánh mùi khói thuốc, rượu mạnh và mồ hôi. Ánh đèn dầu mờ ảo hắt xuống những khuôn mặt căng thẳng, phấn khích, hoặc tuyệt vọng của những con bạc. Tất cả hòa quyện thành một bầu không khí hỗn loạn, đầy rẫy những ham muốn và thất vọng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn, vạm vỡ, ngồi đối diện với Cố lão bản tại một chiếc bàn khuất trong góc. Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng lại tinh tường đến đáng sợ, đang xoa xoa bộ râu lưa thưa của mình. Hắn ta luôn là người khôn ngoan, thực dụng, chỉ quan tâm đến lợi ích. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã phải trải qua một ván bài lớn, mất đi một khoản tiền không nhỏ, chỉ để tạo ra bầu không khí thoải mái và chứng tỏ “thành ý” với lão bản buôn tin này.

“Cố lão bản,” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, đặt một túi bạc nặng trịch lên bàn, tạo ra tiếng va chạm sắc lạnh. “Dạo này ngươi có nghe gì về ‘vàng đen’ ở phía Bắc không?”

Cố lão bản nhướng đôi mắt ti hí, nhìn túi bạc rồi lại nhìn Thủ Lĩnh, nụ cười trên môi hắn vẫn không đ��i. “Vàng đen? Hắc Sa Bang Chủ nói thứ đó sao? Chỉ những kẻ có tiền và quyền mới dám chạm vào. Chuyện đó, ta nào dám dính líu nhiều.” Giọng hắn ta nghe có vẻ thờ ơ, nhưng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa biết, đó chỉ là lớp vỏ bọc.

“Ngươi đừng giả vờ ngu ngơ,” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cười khẩy, ánh mắt sắc như dao găm. “Chuyện gì có thể thoát khỏi tai mắt của Cố lão bản cơ chứ? Ta chỉ muốn biết, dạo này ‘vàng đen’ đó có vẻ được quan tâm đặc biệt. Nghe nói có kẻ đang muốn thu gom nó với số lượng lớn.”

Cố lão bản nhấp một ngụm trà, đôi mắt liếc nhìn xung quanh, đảm bảo không có ai nghe trộm. “Haiz, Hắc Sa Bang Chủ cũng thật là. Chuyện này vốn không nên nói. Nhưng vì Bang Chủ đã có ‘thành ý’ như vậy…” Hắn ta đưa tay vuốt râu. “Ta nghe nói, có một vài chuyến hàng đặc biệt, được bảo vệ cẩn mật, thường xuyên đi qua Thành Thiên Phong vào ban đêm, điểm đến… có vẻ là một kho hàng cũ ở ngoại ô.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhíu mày. “Kho hàng cũ nào?” Hắn ta biết rằng Cố lão bản không bao giờ nói thừa một lời, mỗi chi tiết đều có giá trị.

“Một kho hàng bỏ hoang ở phía Bắc Thành Thiên Phong, gần bờ sông,” Cố lão bản tiếp tục, giọng nhỏ hơn một chút. “Trước đây vốn là kho chứa muối của một thương hội đã phá sản. Nhưng khoảng mấy tháng nay, nó được sửa sang lại, và có vẻ như đang được dùng cho mục đích khác. Lính canh gác rất nghiêm ngặt, lại còn toàn là những kẻ lạ mặt, không phải người địa phương.”

“Lạ mặt?” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hỏi.

“Đúng vậy. Chúng nói giọng lạ, ăn mặc cũng khác biệt. Và điều đáng nói là, những chuyến hàng đặc biệt mà ta vừa kể, đều được chuyển đến đó.” Cố lão bản nhấp thêm một ngụm trà. “Ta còn nghe phong thanh, có một số thương nhân từ phía Bắc, những kẻ đã từng giao dịch với Hắc Ưng Bộ Tộc, gần đây cũng thường xuyên lui tới Thành Thiên Phong. Chúng không công khai, nhưng lại có mối liên hệ mật thiết với Thẩm Đại Nhân.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thầm ghi nhớ từng lời. Những thương nhân phía Bắc, kho hàng cũ, lính canh lạ mặt, và mối liên hệ với Thẩm Đại Nhân. Tất cả đều khớp với những gì Lâm Dịch đã suy luận. “Thẩm Đại Nhân… hắn thật sự đang làm ăn lớn.”

“Lớn hay nhỏ thì ta không dám nói,” Cố lão bản cười hiền. “Nhưng đây là một ván cờ cực kỳ nguy hiểm, Bang Chủ. Kẻ nào dính vào, nếu không cẩn thận sẽ mất mạng như chơi. Hắc Ưng Bộ Tộc vốn khét tiếng về sự tàn bạo và mưu mô. Còn Thẩm Đại Nhân, hắn ta lại là một con cáo già, giảo hoạt hơn bất kỳ ai trong triều đình.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trầm ngâm. Hắn ta biết rõ sự nguy hiểm của việc dính líu vào chuyện triều chính. Nhưng lời hứa với Lâm Dịch, và cả bản tính thích dấn thân vào những cuộc phiêu lưu mạo hiểm, đã thôi thúc hắn. Hơn nữa, việc Thẩm Đại Nhân cấu kết với Hắc Ưng Bộ Tộc để làm suy yếu biên cương, trục lợi trên xương máu của người dân, là điều mà ngay cả một kẻ giang hồ như hắn cũng không thể chấp nhận được.

“Ngươi còn nghe được gì nữa không, Cố lão bản?” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa tiếp tục truy vấn, ánh mắt kiên định.

Cố lão bản thở dài, lại đặt tay lên túi bạc. “Chuyện này là bí mật động trời, Bang Chủ. Mạng sống của ta cũng khó giữ nếu tin tức này bị lộ ra ngoài.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hiểu ý. Hắn đặt thêm một túi bạc nữa lên bàn. “Cứ nói đi. Mạng sống của ngươi, ta sẽ bảo vệ.”

Cố lão bản cầm lấy túi bạc, nặng trịch. Nụ cười trên môi hắn giãn ra. “Nghe nói, trong những chuyến hàng bí mật đó, ngoài ‘vàng đen’ ra, còn có những loại ‘linh dược’ kỳ lạ. Chúng không phải để chữa bệnh, mà là để… để cải biến thể chất. Và, quan trọng hơn, những chuyến hàng này thường mang theo một biểu tượng lạ, một hình xăm hoặc một dấu ấn đặc biệt trên các thùng hàng. Đó là hình một con chim ưng đang xòe cánh, nhưng đôi mắt của nó lại rực đỏ như máu.”

Mô tả của Cố lão bản khiến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa rùng mình. Hình chim ưng mắt đỏ. Hắn đã từng nhìn thấy nó trên những mảnh vải rách rưới của các chiến binh Hắc Ưng Bộ Tộc bị bắt sống. Hắn biết, đây chính là bằng chứng mà Lâm Dịch cần. Mối liên minh giữa Lâm Dịch và các thế lực giang hồ như Bang Hắc Sa đang trở nên sâu sắc và phức tạp hơn, cho thấy Lâm Dịch sẽ phải dựa vào nhiều nguồn lực khác nhau để tồn tại trong thời loạn.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đứng dậy, cảm nhận mùi khói và rượu mạnh từ sòng bạc dính vào quần áo. Hắn nhìn ra ngoài, qua lớp cửa sổ mờ mịt, bầu trời đêm vẫn u ám. Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ không hề dễ dàng. Nhưng hắn đã chấp nhận dấn thân. Hắn đặt thêm một túi bạc nữa lên bàn. “Cố lão bản, những thông tin này rất hữu ích. Hãy tiếp tục để mắt đến kho hàng đó, và bất kỳ động tĩnh nào của Thẩm Đại Nhân. Nếu có thêm tin tức, cứ đến tìm ta. Ta sẽ không bạc đãi ngươi.”

Cố lão bản gật đầu liên tục, mặt tươi rói. “Bang Chủ cứ yên tâm. Cố lão bản đây, sẽ là đôi mắt và đôi tai của Bang Chủ.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa quay lưng bước đi, bóng hắn ta dần khuất vào đám đông ồn ào. Hắn cảm thấy một sự căng thẳng dâng lên trong lồng ngực, xen lẫn với sự phấn khích của một cuộc săn đuổi. Những chi tiết về ‘mùi hương liệu đặc trưng của Hắc Ưng Bộ Tộc’ mà Trần Nhị Cẩu đã nói, cùng với ‘biểu tượng lạ trên rương gỗ’ và ‘linh dược’ mà Cố lão bản vừa cung cấp, đang vẽ ra một bức tranh rõ ràng hơn về một âm mưu thâm độc.

***

Rạng sáng, Thành Thiên Phong chìm trong màn sương mù dày đặc, bao phủ mọi con đường, mái nhà và ngóc ngách. Không khí lạnh lẽo cắt da thịt, mang theo mùi ẩm mốc từ những bức tường cũ kỹ và mùi khói than còn vương vấn từ những bếp lò đã tắt. Trong một con hẻm tối tăm, vắng vẻ, chỉ có tiếng chó sủa xa xăm vọng lại và tiếng gió luồn qua khe ngói, tạo nên một bản nhạc rợn người. Trần Nhị Cẩu, ẩn mình trên mái nhà cao nhất gần phủ Thẩm Đại Nhân, giống như một cái bóng không hình, hòa mình vào màn sương.

Hắn đã dành cả đêm để theo dõi, đôi mắt tinh anh quét qua từng góc khuất của phủ đệ rộng lớn. Hắn mặc một bộ đồ đen bó sát, được Lâm Dịch đặc biệt chuẩn bị, giúp hắn dễ dàng di chuyển và ẩn mình. Lòng bàn tay hắn bám chặt vào mái ngói lạnh lẽo, cảm nhận từng viên ngói thô ráp dưới ngón tay. Trong đầu hắn, Cẩm Nang Kế Sách mà Lâm Dịch đã giao phó vẫn còn nguyên vẹn, những hướng dẫn về cách quan sát, cách ghi nhớ, cách mã hóa thông tin như khắc sâu vào tâm trí hắn.

Đột nhiên, một tia sáng mờ ảo lóe lên từ phía sau phủ Thẩm Đại Nhân, nơi có một lối đi nhỏ ít người biết. Nhị Cẩu nín thở, tập trung cao độ. Hắn thấy một nhóm người đang di chuyển, không quá đông, nhưng lại vô cùng cẩn trọng. Đi đầu là Lão Quản Gia của Thẩm Đại Nhân, dáng người còng xuống nhưng bước chân lại nhanh nhẹn và dứt khoát. Tay lão ta cầm một chiếc đèn lồng nhỏ, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để soi đường.

Phía sau Lão Quản Gia là bốn người đàn ông vạm vỡ, ăn mặc kín đáo, trên lưng vác những rương gỗ lớn. Rương gỗ này... nặng như vậy, lại được vận chuyển vào giờ này? Trần Nhị Cẩu thầm nhủ. Hắn quan sát kỹ từng rương gỗ, và rồi, đôi mắt hắn chợt mở to. Trên mỗi rương, hắn thấy một biểu tượng lạ được khắc mờ trên gỗ, phủ một lớp sơn đen khó nhìn rõ trong đêm tối. Đó là hình một con chim ưng đang xòe cánh, nhưng đôi mắt của nó lại rực đỏ như máu.

Trần Nhị Cẩu giật mình. Cái biểu tượng đó… giống hệt những gì Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã mô tả! Hắn đã nghe Thủ Lĩnh kể lại khi họ họp mặt sáng nay. Hình ảnh chim ưng mắt đỏ, dấu hiệu của Hắc Ưng Bộ Tộc. Điều này không thể là trùng hợp. Lão Quản Gia đích thân chỉ đạo việc vận chuyển các rương gỗ mang biểu tượng của kẻ thù. Điều đó có nghĩa là Thẩm Đại Nhân không chỉ cấu kết mà còn đang vận chuyển những thứ có giá trị cho chúng, hoặc ngược lại, nhận những thứ từ chúng.

Nhóm người di chuyển ra khỏi lối đi nhỏ, tiến về phía một chiếc xe ngựa được che đậy cẩn thận, đậu sẵn ở đầu con hẻm. Chiếc xe không có bất kỳ dấu hiệu nhận biết nào, ngoại trừ việc nó được che kín mít bằng một tấm bạt dày, như thể muốn che giấu mọi thứ bên trong. Bọn chúng cẩn thận xếp các rương gỗ lên xe, tiếng gỗ va vào nhau tạo ra những âm thanh khô khốc trong màn đêm tĩnh mịch. Lão Quản Gia liên tục đưa mắt nhìn xung quanh, vẻ mặt đầy cảnh giác.

Trần Nhị Cẩu cảm nhận sự lạnh lẽo c���a không khí đêm, sự thô ráp của mặt bàn gỗ dưới lòng bàn tay, và sự căng thẳng dâng lên trong lồng ngực. Hắn biết mình không thể hành động bộc phát. Nhiệm vụ của hắn là thu thập thông tin, không phải đánh động kẻ thù. Hắn dùng kỹ năng lẩn trốn của mình, nhẹ nhàng di chuyển trên mái nhà, giữ khoảng cách an toàn nhưng đủ gần để theo dõi.

Chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh, tiếng bánh xe lộc cộc vang vọng trong đêm. Nó không đi về phía trung tâm thành phố, mà lại rẽ vào một con đường nhỏ, dần dần tiến ra ngoại ô phía Bắc, nơi có những kho hàng cũ bỏ hoang mà Cố lão bản đã đề cập. Trần Nhị Cẩu bám theo chiếc xe như một cái bóng, đôi mắt hắn không rời khỏi nó một khắc nào. Hắn ghi nhớ từng ngã rẽ, từng dấu hiệu trên đường, từng chi tiết nhỏ nhất. Cái tên Thẩm Đại Nhân, những ‘thương nhân lạ mặt từ phía Bắc’, kho hàng cũ, biểu tượng chim ưng mắt đỏ – tất cả đều là những mảnh ghép của một âm mưu khổng lồ. Hắn sẽ ghi nhớ tất cả, không bỏ sót một chi tiết nào.

Trong đầu Nhị Cẩu, một ý nghĩ lóe lên. Lâm Dịch đã nói, mọi thứ đều phải được giữ bí mật tuyệt đối. Và Nhị Cẩu sẽ làm theo. Hắn sẽ là một cái bóng, một con mắt vô hình, thu thập từng mảnh ghép nhỏ nhất để đại ca của hắn có thể hoàn thành bức tranh lớn. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều được nhấn mạnh khi một quan chức cấp cao như Thẩm Đại Nhân cấu kết với địch và trục lợi từ chiến tranh, báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi. Chi tiết ‘mùi hương liệu đặc trưng của Hắc Ưng Bộ Tộc’ và ‘biểu tượng lạ trên rương gỗ’ đã tạo ra một liên kết trực tiếp và sâu rộng hơn giữa Thẩm Đại Nhân và kẻ địch biên giới. Binh trưởng Triệu đang đối mặt với những cản trở nội bộ, cho thấy tầm ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân đã len lỏi sâu vào bộ máy quân sự.

Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi của sương đêm và sự nguy hiểm đang rình rập. Hắn biết, mình đang dấn thân vào một ván cờ sinh tử, một cuộc đua với thời gian. Hắn sẽ là cánh tay đắc lực của đại ca Lâm Dịch.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free