Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 574: Bàn Cờ Phản Công: Vạch Trần Kẻ Phản Bội

Ánh sáng bình minh yếu ớt cố gắng len lỏi qua khe cửa sổ đã cũ kỹ, rọi xuống tấm bản đồ biên giới được trải rộng trên mặt bàn gỗ sần sùi. Trong căn phòng nhỏ bé, đơn sơ của Thôn Làng Sơn Cước, nơi thường ngày chỉ nghe tiếng côn trùng rả rích hoặc tiếng gió luồn qua mái tranh, giờ đây lại mang một bầu không khí trầm mặc đến nghẹt thở. Mùi khói gỗ từ bếp lửa tàn đêm qua vẫn còn vương vấn, quyện lẫn với mùi ẩm của đất và hơi sương sớm, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc, vừa nặng nề.

Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Trần Nhị Cẩu đang ngồi quanh chiếc bàn, mỗi người một vẻ mặt, nhưng đều toát lên sự căng thẳng và tập trung cao độ. Lâm Dịch vẫn giữ nguyên tư thế từ đêm qua, một tay đặt trên Cẩm Nang Kế Sách mà hắn vừa trao cho Nhị Cẩu, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những nét vẽ bằng than trên bản đồ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực mới và giấy cũ từ cuốn sổ nhỏ, một mùi hương mang nặng tri thức từ một thế giới đã xa, nhưng giờ đây lại trở thành vũ khí sắc bén nhất của hắn.

“Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn tiền tài,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm khàn, như thể mỗi lời nói đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng. “Hắn muốn quyền lực, và để đạt được nó, hắn sẵn sàng bán đứng cả vùng biên này.” Hắn dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ vào một vị trí trên bản đồ, nơi được đánh dấu là Đồn Gác Biên Giới. Tiếng gõ nhẹ nhàng ấy lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng chuông báo hiệu một hiểm nguy khôn lường.

Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo vắt ngang má, siết chặt nắm tay đến trắng bệch. Sự phẫn nộ trong ông ta vẫn chưa nguôi ngoai, nhưng giờ đây nó đã được kiểm soát, biến thành một ý chí kiên định. “Quân pháp bất vị thân! Hắn dám phản quốc, đáng chết vạn lần! Nhưng muốn vạch trần hắn không dễ. Hắn có mối quan hệ sâu rộng, đã cắm rễ sâu trong triều đình và cả những thế lực ngầm. Động vào hắn, e rằng sẽ kinh động cả tổ kiến lửa.” Giọng ông ta trầm đục, đầy vẻ lo lắng nhưng không kém phần quyết tâm. Ông ta đã chứng kiến quá nhiều sự mục ruỗng của quan trường, nhưng việc một quan chức cấp cao lại dám bán đứng biên cương thì vượt quá sức tưởng tượng của ông.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp, khẽ nhếch mép. Ánh mắt dữ tợn của hắn lướt qua Lâm Dịch, rồi dừng lại trên bản đồ. “Giang hồ có cách của giang hồ. Chúng ta có thể tìm ra những kẻ làm việc bẩn cho hắn, đào sâu vào từng ngóc ngách giao dịch. Nhưng ta cần bằng chứng rõ ràng, không thể chối cãi. Bằng chứng mà ngay cả những kẻ mù lòa nhất cũng phải thấy, những kẻ điếc nhất cũng phải nghe.” Hắn nói, giọng điệu vẫn thô bạo nhưng lại chứa đựng sự tỉnh táo bất ngờ. Hắn hiểu rằng, đối đầu với một quan chức cấp cao như Thẩm Đại Nhân không thể dựa vào lời đồn đại hay những chứng cứ mơ hồ.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, trong thế giới này, bằng chứng là tất cả. Nhưng bằng chứng có thể bị bóp méo, bị chôn vùi. Hắn c���n một cái bẫy, một cái bẫy hoàn hảo để khiến con cáo già tự chui vào rọ. Hắn dùng ngón tay chỉ vào bản đồ, vẽ một đường cong phức tạp. “Chúng ta sẽ không công khai đối đầu hắn ngay lập tức. Làm vậy chẳng khác nào đánh rắn động cỏ, hắn sẽ tìm cách xóa bỏ mọi dấu vết, thậm chí quay lại cắn chúng ta một miếng đau điếng. Chúng ta cần một màn kịch… một màn kịch lớn để hắn tự vạch trần mình.”

Trong đầu Lâm Dịch, những ý tưởng phức tạp bắt đầu hình thành, như những bánh răng của một cỗ máy tinh vi đang ăn khớp vào nhau. Hắn không chỉ nghĩ về một trận chiến, mà là một ván cờ, nơi mỗi quân cờ đều có vị trí và nhiệm vụ riêng. Hắn nhớ lại những bộ phim trinh thám, những câu chuyện về phản gián mà hắn từng đọc ở thế giới cũ. Ở đây, trong Đại Hạ vương triều mục ruỗng này, những chiêu trò ấy lại càng hữu dụng.

“Cái bẫy của chúng ta sẽ dựa vào chính lòng tham và sự tự mãn của Thẩm Đại Nhân,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói nhỏ dần nhưng uy lực lại tăng lên. “Hắn tin rằng hắn đã nắm trong tay mọi thứ, rằng biên giới này yếu ớt và dễ dàng bị bán đứng. Chúng ta sẽ để hắn tiếp tục tin vào điều đó. Chúng ta sẽ tạo ra một ‘khoảng trống’ giả, một sự lỏng lẻo tưởng chừng như vô hại. Binh trưởng Triệu, như ta đã nói, hãy giảm bớt số lượng lính tuần tra ở các tuyến đường trọng yếu, tạo ra vẻ lỏng lẻo, khiến cho Hắc Ưng Bộ Tộc và cả những tai mắt của Thẩm Đại Nhân tin rằng cơ hội đã đến.”

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt lóe lên sự thấu hiểu. “Tôi sẽ làm theo đúng như vậy. Sẽ có những đội tuần tra ‘lơ là’, những chốt gác ‘yếu kém’. Nhưng thực chất, tôi sẽ bố trí những đội quân tinh nhuệ nhất, những binh sĩ mà tôi tin tưởng tuyệt đối, ẩn mình ở những vị trí xung quanh. Họ sẽ được trang bị đầy đủ, sẵn sàng phục kích bất cứ lúc nào Hắc Ưng Bộ Tộc đột nhập. Chúng ta sẽ để chúng tin rằng đã thành công, cho đến khi chúng rơi vào bẫy của chúng ta.” Ông ta nói, giọng điệu đầy vẻ kiên quyết, sự phẫn nộ giờ đây đã hóa thành động lực. Mùi khói và đất trong căn phòng như đặc quánh lại, phản chiếu sự căng thẳng tột độ.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nhạt, lạnh lẽo như băng. “Chính xác. ‘Điệu hổ ly sơn’ kết hợp với ‘đóng cửa thả chó’. Để hắn tin rằng hắn đang kiểm soát mọi thứ, trong khi chúng ta đã nắm thóp hắn. Nhưng quan trọng hơn cả, Binh trưởng Triệu, ông phải đảm bảo rằng mọi động thái này đều phải diễn ra trong bí mật tuyệt đối. Ngay cả những binh sĩ tham gia phục kích cũng không được biết toàn bộ kế hoạch. Họ chỉ cần biết mệnh lệnh của mình là ‘diễn tập đặc biệt’, và không được phép tiết lộ bất kỳ thông tin nào ra ngoài. Mọi sơ hở đều có thể khiến toàn bộ kế hoạch đổ vỡ.” Hắn nhấn mạnh, giọng nói nhỏ dần nhưng sức nặng của từng lời lại vô cùng lớn.

Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh Lâm Dịch, gương mặt căng thẳng nhưng đôi mắt rực sáng. Hắn khao khát được góp sức, được thể hiện sự trung thành của mình. “Đại ca, ta phải làm gì? Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn gần như nhảy cẫng lên vì sự háo hức, hai bàn tay siết chặt. Mùi mồ hôi và sự nhiệt huyết của chàng trai trẻ dường như làm không khí trong phòng trở nên ấm hơn đôi chút.

Lâm Dịch đặt tay lên vai Trần Nhị Cẩu, cảm nhận được sự nhiệt huyết và lòng trung thành mãnh liệt của chàng trai. “Nhị Cẩu, nhiệm vụ của ngươi vô cùng quan trọng. Ngươi hãy chuẩn bị một số phương tiện vận chuyển nhanh chóng và bí mật. Ta cần ngươi đảm bảo đường dây liên lạc của chúng ta được an toàn tuyệt đối. Mọi thông tin từ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đến ta, và từ ta đến Binh trưởng Triệu, phải được truyền tải nhanh nhất, nhưng không được để lộ dấu vết. Ngươi sẽ là cầu nối quan trọng. Ta sẽ giao cho ngươi Cẩm Nang Kế Sách này.” Hắn lại rút Cẩm Nang Kế Sách từ trong tay áo, một cuốn sổ nhỏ được bọc da thô, trông có vẻ cũ kỹ và không có gì đặc biệt. “Trong này có những chỉ thị chi tiết về cách truyền tin, cách mã hóa thông điệp, cách nhận diện ám hiệu. Ngươi phải học thuộc từng chữ, từng nét vẽ trong đó. Sau khi học thuộc, ngươi phải tìm cách hủy nó đi một cách không để lại dấu vết. Và quan trọng nhất, ngươi phải đảm bảo không ai khác chạm vào nó, không ai khác biết về nội dung của nó. Mọi thứ phải được giữ bí mật tuyệt đối. Ngay cả những người thân cận nhất của chúng ta cũng không được biết về âm mưu này, trừ khi thật sự cần thiết.” Hắn nhấn mạnh từng lời, hiểu rõ sự nguy hiểm của việc rò rỉ thông tin trong thời điểm then chốt này. Tiếng gió bên ngoài khe cửa như rít lên, càng làm tăng thêm không khí căng thẳng.

Trần Nhị Cẩu trịnh trọng nhận lấy Cẩm Nang Kế Sách, đôi mắt hắn ngời sáng sự quyết tâm. Hắn cảm nhận được sự thô ráp của lớp da bọc bên ngoài, và trọng lượng của nó trong tay mình dường như không phải chỉ là của một cuốn sổ, mà là trọng lượng của cả một mạng lưới sinh tử. “Nhị Cẩu sẽ không phụ lòng đại ca! Nhị Cẩu sẽ bảo vệ nó như tính mạng của mình! Nhị Cẩu sẽ học thuộc, và rồi tự tay đốt cháy nó thành tro bụi, không để lại dấu vết.” Giọng hắn run run vì xúc động và sự hăng hái.

Lâm Dịch quay sang Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. “Và ngươi, Thủ Lĩnh. Nhiệm vụ của ngươi là khó khăn nhất, và cũng nguy hiểm nhất. Ta cần ngươi dùng mạng lưới của Bang Hắc Sa để theo dõi chặt chẽ mọi động thái của Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong và các vùng lân cận. Đặc biệt, ta muốn biết về những giao dịch ngầm của hắn với bất kỳ ai, dù là giang hồ, thương nhân, hay thậm chí là những kẻ du mục từ bên kia biên giới. Chúng ta cần tìm ra bằng chứng về sự cấu kết của hắn với Hắc Ưng Bộ Tộc. Điều này sẽ là chìa khóa để vạch trần bộ mặt thật của hắn.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu chậm rãi, ánh mắt sắc lẹm. “Thẩm Đại Nhân là một con cá lớn, nhưng không phải không có kẽ hở. Giang hồ có những con mắt mà quan phủ không thể chạm tới. Ta sẽ phái những thủ hạ tinh nhuệ nhất, những kẻ giỏi ẩn mình và giỏi moi móc nhất. Ta sẽ tìm ra những kẻ đã bán đứng lương tâm cho hắn, tìm ra những con đường tiền tài bẩn thỉu mà hắn đã xây dựng. Nhưng Lâm Dịch, việc này cần thời gian, và cần rất nhiều tiền.”

Lâm Dịch không chút do dự. “Tiền bạc không thành vấn đề. Ta đã chuẩn bị đủ. Điều ta cần là sự chính xác và tốc độ. Mỗi ngày trôi qua, Thẩm Đại Nhân lại có thể gây ra thêm tổn hại cho vùng biên này. Chúng ta đang chạy đua với thời gian. Và ngươi, Thủ Lĩnh, ngươi phải đặc biệt chú ý đến bất kỳ tin tức nào về ‘thương nhân lạ mặt từ phía Bắc’ hoặc những kẻ có vẻ như không thuộc về vùng này. Thẩm Đại Nhân có thể đang xây dựng những liên minh phức tạp hơn chúng ta tưởng.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nheo mắt. “Thương nhân lạ mặt? Phía Bắc? Điều này… có vẻ không đơn giản.” Hắn gật đầu, trong lòng đã hiểu được mức độ phức tạp của nhiệm vụ. Mùi đất ẩm và không khí lạnh của buổi sớm như nhắc nhở họ về sự khắc nghiệt của thế giới này.

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bình yên của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng gà gáy, tiếng dân làng nói chuyện xa xa. Sự bình yên ấy mỏng manh như một lớp băng trên vực sâu. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở Thẩm Đại Nhân. Đây chỉ là một mắt xích trong chuỗi sự kiện báo hiệu một cuộc sụp đổ lớn hơn. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã tạo điều kiện cho những kẻ như Thẩm Đại Nhân hoành hành, sẵn sàng bán đứng biên cương vì lợi ích cá nhân, cho thấy sự mục ruỗng từ bên trong. Các tin tức về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn, mà còn là những dấu hiệu của một thế giới đang thay đổi, nơi quyền lực không chỉ nằm trong tay hoàng tộc hay quan lại. Lâm Dịch cảm thấy một nỗi áp lực đè nặng trong lòng. Hắn đang dấn thân vào một trò chơi nguy hiểm với một đối thủ xảo quyệt, và mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến sinh mạng hàng ngàn người. Nỗi sợ thất bại và mất đi những người thân yêu luôn thường trực.

Mối liên minh giữa Lâm Dịch và Bang Hắc Sa sẽ trở nên sâu sắc và phức tạp hơn, có thể dẫn đến những tình huống bất ngờ trong tương lai, những tình huống mà hiện tại hắn chưa thể lường trước được. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi của giấy cũ và mực mới từ Cẩm Nang Kế Sách trên tay Nhị Cẩu. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.” Và để sinh tồn, đôi khi phải làm những điều mà chính bản thân hắn cũng không bao giờ nghĩ mình sẽ làm, phải dùng những thủ đoạn tương tự kẻ thù để bảo vệ chính nghĩa. Cuộc chiến đã bắt đầu, và hắn sẽ không lùi bước. Ánh mắt hắn sắc bén, chứa đựng sự kiên định và cả một chút hoài niệm về một thế giới công bằng hơn mà hắn từng biết.

***

Trong thư phòng xa hoa tại phủ Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong, ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè xuyên qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi vào những đồ vật trang trí bằng ngọc và đồng sáng loáng. Mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, hòa cùng mùi mực mới và giấy cũ từ những chồng công văn cao ngất, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy vẻ u ám. Thẩm Đại Nhân, với thân hình gầy gò và chòm râu bạc phơ được tỉa tót cẩn thận, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lim rộng lớn. Khuôn mặt dài của hắn toát lên vẻ uyên bác giả tạo, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự mưu m��, tính toán, như một con rắn độc đang cuộn mình chờ đợi thời cơ. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch, chỉ thỉnh thoảng bị gián đoạn bởi tiếng gõ nhẹ của ngón tay hắn trên mặt bàn, mỗi tiếng gõ như một nhịp đập lạnh lẽo của âm mưu.

Lão Quản Gia, một người đàn ông trung niên với dáng vẻ tinh ranh, đứng lặng lẽ bên cạnh, cúi đầu chờ lệnh. Hắn là tai mắt, là cánh tay phải đắc lực của Thẩm Đại Nhân, một kẻ trung thành tuyệt đối và cũng không kém phần xảo quyệt. Lão Quản Gia đã chứng kiến Thẩm Đại Nhân từ một quan lại bình thường từng bước leo lên vị trí cao, không từ thủ đoạn nào, và hắn biết rõ, sự trung thành của mình sẽ được đền đáp xứng đáng.

Thẩm Đại Nhân ngừng viết, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Lão Quản Gia. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy vẻ tự mãn. “Tuyến đường vận chuyển lương thực đến Đồn Gác Biên Giới cần ‘kiểm tra kỹ lưỡng’ hơn một chút, ngươi thấy không, Lão Quản Gia?” Giọng hắn thản nhiên, như đang nói về một chuyện vặt vãnh, nhưng ẩn chứa bên trong là một sự tàn nhẫn đến rợn người. “Nghe nói dạo này thổ phỉ hoành hành dữ dội ở vùng biên. Lương thực, dược liệu, vật tư… đều là những thứ mà bọn thổ phỉ rất ưa thích.”

Lão Quản Gia lập tức hiểu ý, cúi thấp đầu hơn nữa. “Lão nô đã rõ. Sẽ cho người tăng cường ‘kiểm tra’ và ‘làm khó’ các đoàn xe. Đảm bảo đến tay binh lính sẽ chỉ còn lại một nửa, thậm chí là ít hơn. Việc thất thoát cũng là điều khó tránh khỏi khi ‘tình hình biên giới bất ổn’ như vậy.” Giọng hắn ta nghe có vẻ cung kính, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên sự xảo trá, một sự đồng lõa hoàn hảo với chủ nhân. Hắn đã quá quen với việc thực hiện những mệnh lệnh đen tối như vậy.

Thẩm Đại Nhân bật cười khẩy, tiếng cười khô khốc và lạnh lẽo, không hề mang chút vui vẻ nào. “Tốt. Cứ như vậy, biên giới sẽ càng thêm ‘bất ổn’. Mà ‘bất ổn’ thì mới có cơ hội cho chúng ta, Lão Quản Gia à.” Hắn nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân vắng người. Hắn không quan tâm đến sinh mạng của những binh sĩ biên cương đang phải chịu đói rét, không quan tâm đến sự an nguy của người dân nơi đó. Trong mắt hắn, tất cả chỉ là những quân cờ trong ván cờ quyền lực mà hắn đang chơi.

“Và còn nữa,” Thẩm Đại Nhân tiếp tục, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn. “Ngươi hãy phái người tung tin đồn ra ngoài. Rằng quân biên ải yếu kém, rằng binh lính đói khát, không còn tinh thần chiến đấu. Rằng Đại Hạ đã bỏ rơi họ. Cứ để những tin đồn này lan truyền rộng rãi, đặc biệt là đến tai những kẻ ở phía bên kia biên giới. Chúng ta cần tạo ra một sự hỗn loạn từ bên trong, một sự suy yếu về tinh thần, để khi Hắc Ưng Bộ Tộc ra tay, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Hắn đặt chiếc bút lông xuống, tiếng cạch nhẹ vang lên, báo hiệu một âm mưu tàn độc khác vừa được hình thành.

Lão Quản Gia vâng lời, khẽ khàng lùi ra. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân đang muốn làm suy yếu vùng biên một cách triệt để, cả về vật chất lẫn tinh thần. Việc này không chỉ tạo điều kiện thuận lợi cho Hắc Ưng Bộ Tộc xâm lược mà còn làm lung lay niềm tin của người dân vào triều đình, vào những người bảo vệ họ. Sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều hiện rõ mồn một qua những hành động của Thẩm Đại Nhân. Kẻ đã dám bán đứng biên cương, bán đứng đồng bào, chắc chắn là một kẻ độc ác và tàn nhẫn đến cùng cực.

Thẩm Đại Nhân lại nhắm mắt, tựa lưng vào ghế. Trong đầu hắn, một bức tranh lớn hơn đang dần hình thành. Hắn không chỉ muốn tiền bạc hay một chức quan lớn hơn. Hắn muốn quyền lực tuyệt đối, muốn trở thành người đứng đầu một vùng đất, dù phải đổi lấy xương máu của bao người. Hắn tin rằng, chỉ có sự hỗn loạn mới tạo ra cơ hội cho những kẻ tài giỏi như hắn vươn lên. Cái gọi là ‘bất ổn’ mà hắn nói không chỉ là ở biên giới, mà là cả một vương triều đang trên đà sụp đổ. Hắn sẽ là một trong những kẻ đứng lên từ đống tro tàn đó. Mùi hương trầm trong thư phòng trở nên nồng nặc hơn, như muốn che giấu đi những âm mưu đen tối đang diễn ra.

Hắn cũng đã nghe nói về một vài thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện, không còn ẩn mình như trước. Hắn không tin vào những thứ huyền hoặc đó, nhưng hắn biết, trong thời loạn, mọi thứ đều có thể xảy ra. Nếu có thể lợi dụng được những thế lực đó, hoặc ít nhất là không bị chúng cản trở, thì kế hoạch của hắn sẽ càng thêm vững chắc. Hắn tự mãn với sự tính toán của mình, tin rằng không ai có thể nhìn thấu được những lớp vỏ bọc phức tạp mà hắn đã tạo ra. Hắn không biết rằng, ở Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé kia, một người đàn ông với tư duy của thế giới khác đang bắt đầu vén màn những âm mưu của hắn, từng chút một.

***

Đêm buông xuống Thương Hải Thành, mang theo một màn sương mỏng và làn gió biển mặn chát. Trời không trăng, chỉ có những vì sao lấp lánh xa xăm, đổ bóng xuống những con hẻm tối tăm và những con phố ngập tràn ánh đèn lồng rực rỡ. Tại một góc khuất của thành phố cảng sầm uất, nơi tiếng sóng biển hòa lẫn với tiếng ồn ào của phố thị, Quán Bar Hắc Phong hiện ra như một hòn đảo của sự hỗn loạn và bí ẩn. Kiến trúc quán bar thô kệch, những bức tường gỗ cũ kỹ, sàn nhà dính nhớp bởi rượu đổ và bụi bặm. Âm thanh nhạc cụ vang lên chói tai, tiếng la hét say xỉn, tiếng ly chén va chạm lạch cạch, và thỉnh thoảng là tiếng ẩu đả bạo lực, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự trụy lạc và nguy hiểm. Mùi rượu nồng, khói thuốc lá cuộn đặc, không khí cũ kỹ và mồ hôi của những con người chìm đắm trong cơn say quyện chặt vào nhau, khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn vạm vỡ, áo giáp da dày cộm, bước vào quán bar cùng vài thủ hạ thân tín. Ánh mắt hắn đảo một vòng, quét qua những gương mặt lạ lẫm và quen thuộc, những kẻ đang say sưa bên quầy rượu hay ẩn mình trong những quầy riêng tư. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm của hắn như một dấu ấn của những cuộc đối đầu khốc liệt, khiến bất kỳ ai cũng phải e dè. Hắn không thích những nơi ồn ào như thế này, nhưng đây là nơi tốt nhất để tìm kiếm những tin tức ngầm, những thông tin mà chính quyền không bao giờ có thể chạm tới.

Hắn tiến đến một chiếc bàn khuất trong góc, nơi một kẻ buôn tin lẩn khuất trong bóng tối, dáng vẻ lấm lét, đôi mắt láo liên không ngừng. Kẻ buôn tin này tên là A Cẩu, một gã chuyên sống bằng cách mua bán thông tin, từ những chuyện vặt vãnh đến những bí mật động trời của các quan chức hay thế lực giang hồ. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ra hiệu cho thủ hạ của mình lùi lại, rồi ngồi xuống đối diện A Cẩu, ánh mắt sắc lạnh như dao.

“Ta cần biết mọi thứ về Thẩm Đại Nhân gần đây,” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nói, giọng hắn trầm thấp, cố gắng át đi tiếng ồn ào xung quanh. Hắn đẩy một túi tiền nhỏ bằng vải bố về phía A Cẩu. Tiếng những đồng tiền kim loại lạch cạch va vào nhau nghe thật rõ ràng trong không gian ồn ã. “Đặc biệt là những giao dịch ‘đặc biệt’ của hắn với bất kỳ ai, dù là giang hồ hay người biên giới. Giá cả không thành vấn đề, miễn là thông tin chính xác và kịp thời.”

A Cẩu đưa tay vuốt râu quai nón lấm tấm bạc, đôi mắt ti hí liếc nhìn túi tiền, rồi lại liếc nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Gã nhận ra vẻ nghiêm trọng trong ánh mắt của vị Thủ Lĩnh, không giống như những lần gã chỉ đi nghe ngóng chuyện vặt. “Thẩm Đại Nhân à? Hắn ta là một con cá lớn, một con cá đầy gai độc. Moi tin về hắn không dễ. Nhưng đúng là gần đây hắn ta có một vài động thái kỳ lạ. Hắn không chỉ làm khó dễ tuyến lương thực như lời đồn. Nghe nói hắn ta gần đây có liên hệ với một vài thương nhân lạ mặt từ phía Bắc… những kẻ không mang dấu hiệu của Đại Hạ, và mang theo những món hàng rất quý hiếm. Chúng đến và đi rất bí mật, thường xuyên xuất hiện quanh phủ Thẩm Đại Nhân vào ban đêm.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nheo mắt. “Thương nhân lạ mặt từ phía Bắc? Chúng trông như thế nào? Chúng buôn bán gì?” Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lâm Dịch đã nhắc nhở hắn đặc biệt chú ý đến những ‘thương nhân lạ mặt từ phía Bắc’. Đây có lẽ là đầu mối quan trọng.

A Cẩu lắc đầu. “Chỉ biết chúng ăn mặc lạ lẫm, nói tiếng Đại Hạ không trôi chảy lắm. Còn hàng hóa thì không ai được thấy rõ. Nhưng nghe nói là những thứ rất có giá trị, đủ để khiến một vị quan lớn như Thẩm Đại Nhân phải hạ mình giao dịch trong bóng tối. Còn nữa, ta nghe phong phanh rằng Thẩm Đại Nhân đang tìm cách liên lạc với một vài thủ lĩnh bộ tộc du mục ở biên giới phía Bắc, không phải Hắc Ưng Bộ Tộc mà là một bộ tộc khác, một bộ tộc ít được biết đến hơn, nhưng lại khét tiếng về sự tàn bạo và mưu mô.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa siết chặt nắm tay. Cái tên Thẩm Đại Nhân này quả nhiên không đơn giản. Hắn ta không chỉ cấu kết với Hắc Ưng Bộ Tộc mà còn đang mở rộng mạng lưới, tìm kiếm thêm đồng minh. Việc này có thể là một phần của âm mưu rộng lớn hơn, không chỉ dừng lại ở việc bán đứng biên cương mà còn liên quan đến sự thay đổi quyền lực ở vùng phía Bắc, nơi các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện ngày càng rõ ràng.

Trong lúc đó, cách đó không xa, Trần Nhị Cẩu đang ngồi ở một góc khuất khác của quán bar, giả vờ say khướt, đôi mắt nhanh nhẹn liên tục quét qua đám đông. Hắn mặc một bộ quần áo buôn bán nhỏ, cũ kỹ, hòa mình vào không khí ồn ào. Hắn không uống rượu, chỉ gọi một chén trà loãng và nghe ngóng những câu chuyện tán gẫu. Lâm Dịch đã dặn hắn phải theo dõi mọi động thái của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, đồng thời ghi nhận bất kỳ thông tin nào có vẻ khả nghi. Tiếng gió biển rít qua khe cửa sổ, mang theo mùi mặn của biển cả, khiến hắn rùng mình.

Nhị Cẩu nhìn thấy Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đang nói chuyện với A Cẩu. Hắn không nghe rõ nội dung, nhưng ánh mắt nghiêm trọng của Thủ Lĩnh và vẻ lấm lét của A Cẩu cho thấy cuộc trao đổi không hề đơn giản. Hắn ghi nhớ hình dáng của A Cẩu, của những kẻ thủ hạ của Thủ Lĩnh, và cả những khuôn mặt đáng ngờ khác trong quán bar. Trong đầu hắn, Cẩm Nang Kế Sách mà Lâm Dịch giao cho vẫn còn nguyên vẹn, những hướng dẫn về cách quan sát, cách ghi nhớ, cách mã hóa thông tin như khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn thầm nhủ, mình phải thật cẩn thận, không được để sơ suất nào xảy ra.

Nhiệm vụ của Nhị Cẩu không chỉ là theo dõi. Hắn còn phải bí mật theo dõi các lối ra vào của phủ Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong, ghi nhận những vị khách lạ, đặc biệt là vào ban đêm. Hắn đ�� dành cả buổi chiều để đi vòng quanh phủ Thẩm Đại Nhân, vẽ lại sơ đồ các con đường nhỏ, những ngóc ngách ít người qua lại. Hắn đã thấy vài chiếc xe ngựa bí mật ra vào vào lúc hoàng hôn, mang theo những kẻ ăn mặc kín đáo, khuôn mặt bị che khuất. Đây có lẽ là những ‘thương nhân lạ mặt’ mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vừa nói đến.

Lâm Dịch đã nói, mọi thứ đều phải được giữ bí mật tuyệt đối. Và Nhị Cẩu sẽ làm theo. Hắn sẽ là một cái bóng, một con mắt vô hình, thu thập từng mảnh ghép nhỏ nhất để đại ca của hắn có thể hoàn thành bức tranh lớn. Hắn cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm, sự thô ráp của mặt bàn gỗ dưới lòng bàn tay, và sự căng thẳng dâng lên trong lồng ngực. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại nguy hiểm hơn bất kỳ trận chiến nào mà hắn từng tưởng tượng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cuối cùng cũng đứng dậy, để lại thêm một túi tiền nữa cho A Cẩu, coi như tiền bịt miệng và tiền công cho những thông tin sắp tới. Hắn quay người bước ra khỏi quán bar, ánh mắt sắc lạnh quét qua Tr���n Nhị Cẩu một cách vô tình, nhưng Nhị Cẩu biết, đó là một ánh mắt thăm dò. Hắn cúi đầu, giả vờ ngủ gật. Khi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và thủ hạ đã rời đi, Nhị Cẩu mới khẽ ngẩng đầu, nhìn ra ngoài.

Ngoài trời, gió biển thổi mạnh hơn, mang theo những đám mây đen đang dần che khuất những vì sao. Sóng vỗ rì rào vào bờ, như tiếng vọng của một cuộc chiến không ngừng nghỉ. Lâm Dịch đã phải đối mặt với những thử thách đạo đức lớn hơn khi anh ngày càng dấn sâu vào cuộc đấu tranh quyền lực và phải dùng đến những phương pháp ‘đen tối’ hơn. Mối liên minh giữa Lâm Dịch và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trở nên sâu sắc và phức tạp hơn, có thể dẫn đến những tình huống bất ngờ hoặc những rắc rối khác trong tương lai do bản chất của giang hồ.

Trần Nhị Cẩu biết mình đang dấn thân vào một ván cờ sinh tử, một cuộc đua với thời gian. Thẩm Đại Nhân vẫn đang tiếp tục làm suy yếu biên giới, tạo cơ hội cho Hắc Ưng Bộ Tộc và những thế lực ngầm khác. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi của biển cả và sự nguy hiểm đang rình rập. Cái tên Thẩm Đại Nhân, những ‘thương nhân lạ mặt từ phía Bắc’, tất cả đều là những mảnh ghép của một âm mưu khổng lồ. Hắn sẽ ghi nhớ tất cả, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn sẽ là cánh tay đắc lực của đại ca. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free