Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 573: Thẩm Đại Nhân: Hơn Cả Lợi Lộc

Ánh đèn dầu leo lét trong căn phòng nhỏ, hắt những vệt sáng vàng vọt lên tấm bản đồ biên cương trải rộng trên chiếc bàn gỗ sần sùi. Gió đêm thốc từng cơn lạnh buốt qua khe cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương đặc quánh, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự căng thẳng, đến nỗi ngọn lửa nhỏ trong đèn cũng dường như run rẩy. Lâm Dịch ngồi đối diện Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ánh mắt hắn sắc như dao, quét qua từng chi tiết trên bản đồ, rồi dừng lại trên khuôn mặt hằn học của Binh trưởng Triệu. Trần Nhị Cẩu đứng nép mình ở một góc phòng, vẻ mặt nghiêm trọng, đôi mắt liên tục liếc nhìn giữa Lâm Dịch và hai vị khách.

Binh trưởng Triệu, người vốn luôn giữ vẻ kiên nghị của một võ tướng trải đời, giờ đây hai tay siết chặt đến nỗi các khớp xương trắng bệch, ánh mắt đỏ ngầu. Ông ta đã nén lại cơn giận dữ tột độ kể từ khi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa tiết lộ thông tin động trời về Thẩm Đại Nhân. “Hắn… hắn thật sự dám làm chuyện này? Bán đứng biên cương vì lợi ích riêng?” Giọng ông ta run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phẫn nộ cùng cực, một nỗi thất vọng sâu sắc về sự mục ruỗng của những kẻ mang danh quan lại. Đối với một người lính đã dành cả đời để bảo vệ từng tấc đất, từng mạng người nơi biên thùy này, sự phản bội đó còn đau đớn hơn cả một vết đao chí mạng. Mùi khói gỗ từ lò sưởi cũ kỹ quyện lẫn với mùi da thuộc trên áo giáp của Binh trưởng Triệu, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của đồn gác biên giới, của sự gian khổ và nguy hiểm.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt dữ tợn, cũng không giấu nổi vẻ lo lắng. Hắn ta khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm dường như không đủ để xua đi cái lạnh toát ra từ câu chuyện hắn vừa kể. “Tin tức này là thật, Binh trưởng. Người của ta đã nghe lén được cuộc gặp gỡ bí mật của Thẩm Đại Nhân với một sứ giả của Hắc Ưng Bộ Tộc. Hắn hứa hẹn sẽ làm suy yếu phòng tuyến ở các điểm trọng yếu…” Hắn nói, giọng thận trọng, nhưng ẩn chứa sự ghê tởm, như thể đang kể về một con rắn độc bò ra từ chỗ tối tăm nhất. Vết sẹo lớn chạy dài trên khuôn mặt hắn càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ, nhưng trong mắt lại có một tia e ngại khó tả khi nhắc đến Thẩm Đại Nhân. “Hắn ta còn nói, sẽ tạo ra một ‘khoảng trống’ để Hắc Ưng Bộ Tộc dễ bề đột nhập, cướp bóc rồi rút lui, nhưng sẽ không tiến sâu vào nội địa. Đổi lại, hắn sẽ nhận được một phần chiến lợi phẩm và sự công nhận từ bộ tộc, coi hắn như kẻ cai trị thực sự của vùng đất này.” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, sự tức giận của một kẻ giang hồ tuy bỗ bã nhưng vẫn còn giữ được chút nghĩa khí đã bùng lên.

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, ngón tay hắn khẽ gõ nhẹ lên tấm bản đồ, tạo ra những âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Hắn không nói gì ngay, chỉ chăm chú nhìn vào những đường nét địa hình, những con sông, những ngọn núi mà hắn đã học thuộc như lòng bàn tay. Trong đầu hắn, những mảnh ghép rời rạc về Thẩm Đại Nhân bắt đầu khớp lại với nhau, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh nhưng ghê rợn hơn nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng. Ban đầu, hắn nghĩ Thẩm Đại Nhân chỉ là một quan lại tham lam, lợi dụng thời loạn để trục lợi, để độc quyền dược liệu, ép giá lương thực. Nhưng giờ đây, âm mưu này đã vạch trần một tham vọng lớn hơn, một sự tàn bạo đáng sợ hơn.

“Không chỉ là lợi lộc.” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm, đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra lại mang theo một sức nặng khó cưỡng. Hắn dùng ngón tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có những con đường mòn hiểm trở xuyên qua núi rừng, nơi mà binh lính Đại Hạ ít khi tuần tra. “Hắn muốn một cuộc chiến tranh cục bộ, đủ để hắn thâu tóm tài nguyên, củng cố quyền lực, và loại bỏ những kẻ cản đường. Hắn muốn một biên cương y���u ớt, dễ kiểm soát. Thẩm Đại Nhân không phải là một con chuột tham lam chỉ biết gặm nhấm. Hắn là một con rắn độc, một kẻ thèm khát quyền lực, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.” Ánh mắt Lâm Dịch sắc lạnh, xuyên thấu qua bóng tối, nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu, như thể đang nhìn thấu tâm can của đối phương.

Binh trưởng Triệu rùng mình trước lời nhận định của Lâm Dịch. Sự tức giận của ông ta giờ đây đã pha lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ. Ông ta đã quen với những trận chiến trực diện, những kẻ địch rõ ràng. Nhưng một kẻ thù ẩn mình trong lớp áo quan lại, mưu đồ bán đứng cả vùng đất vì tham vọng cá nhân, lại là một mối đe dọa hoàn toàn khác, hiểm ác hơn gấp bội. “Vậy… chúng ta phải làm sao? Nếu để hắn tiếp tục, biên cương này sẽ thất thủ! Hàng vạn dân chúng sẽ rơi vào tay Hắc Ưng Bộ Tộc tàn bạo, sẽ bị cướp bóc, giết hại… Và binh lính của ta… sẽ chiến đấu vì cái gì?” Giọng Binh trưởng Triệu đầy sự tuyệt vọng, sự bất lực trước một âm mưu quá lớn, quá thâm độc. Tiếng gió rít qua mái nhà như tiếng khóc than của hàng vạn sinh linh vô tội sắp phải đối mặt với thảm họa.

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói và mùi ẩm mốc của căn phòng quen thuộc. Những suy nghĩ hiện đại, những phân tích logic về quyền lực và sự tha hóa của con người xoay vần trong đầu hắn. Trong thế giới cũ, những kẻ như Thẩm Đại Nhân có thể bị đưa ra ánh sáng bởi luật pháp và truyền thông. Nhưng ở Đại Hạ này, nơi luật pháp chỉ là công cụ của kẻ mạnh, và truyền thông là lời đồn đại méo mó, việc vạch trần hắn đòi hỏi một chiến lược hoàn toàn khác. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nhủ. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” và giờ đây, hắn phải dùng trí tuệ của mình để chống lại sự mục ruỗng đang đe dọa nuốt chửng tất cả.

Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã hoàn toàn tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng. “Chúng ta cần bằng chứng, Binh trưởng. Bằng chứng không thể chối cãi, đủ sức lật đổ Thẩm Đại Nhân, hoặc ít nhất là cô lập hắn, khiến hắn không thể tiếp tục thực hiện âm mưu của mình.” Lâm Dịch nói, giọng điệu dứt khoát, không còn một chút dao động nào. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào Cẩm Nang Kế Sách giấu trong tay áo – một vật phẩm nhỏ bé, thô sơ, nhưng chứa đựng những kế sách phức tạp mà hắn đã từng ấp ủ, giờ đây chúng sẽ được đưa vào thực tiễn. “Thủ Lĩnh, người của Bang Hắc Sa có thể giúp ta tìm kiếm những đầu mối đó không? Đặc biệt là về các giao dịch bí mật, các thư từ qua lại giữa hắn và Hắc Ưng Bộ Tộc. Mọi thứ, dù là nhỏ nhất, đều có thể trở thành manh mối quan trọng.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nghe Lâm Dịch nói, khuôn mặt dữ tợn của hắn hơi chùng xuống. “Được. Ta sẽ phái những người giỏi nhất đi điều tra. Nhưng Thẩm Đại Nhân rất cẩn trọng, không dễ gì có được. Hắn không chỉ có quan binh bảo vệ, mà còn có những tay chân bí mật, thậm chí là những kẻ tu luyện đi theo hắn. Hắn ta như một con cáo già, giảo hoạt và đa nghi.” Giọng hắn hơi dè dặt, cho thấy sự e ngại thực sự trước Thẩm Đại Nhân, một n���i e ngại vượt xa sự đối đầu đơn thuần giữa giang hồ và quan phủ. Tiếng gió bên ngoài càng lúc càng mạnh, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp đến.

“Ta biết.” Lâm Dịch gật đầu. “Và Binh trưởng Triệu, chúng ta cần tăng cường phòng thủ, nhưng một cách bí mật. Đừng để Thẩm Đại Nhân nghi ngờ. Chúng ta sẽ tạo ra một ‘màn kịch’ nhỏ để hắn tự tin rằng kế hoạch của hắn đang diễn ra suôn sẻ.” Một tia xảo quyệt lóe lên trong mắt Lâm Dịch, như thể hắn đã nhìn thấy trước những bước đi tiếp theo của kẻ địch và cách để dẫn dụ chúng vào bẫy. “Chúng ta sẽ tăng cường lính tuần tra, nhưng không phải ở những điểm yếu mà hắn muốn nhắm tới. Ngược lại, chúng ta sẽ để những điểm đó có vẻ yếu hơn bình thường, để hắn tin rằng hắn đã thành công trong việc làm suy yếu tuyến phòng thủ. Trong khi đó, lực lượng tinh nhuệ của chúng ta sẽ được bí mật bố trí ở những vị trí chiến lược khác, sẵn sàng phản công khi địch xuất hiện.”

Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là sự tin tưởng tuyệt đối. Ông ta hiểu rằng Lâm Dịch không chỉ là một người có trí tuệ phi thường, mà còn là một chiến lược gia lạnh lùng và đầy mưu lược. “Ta hiểu rồi. Càng lộ liễu, càng dễ bị nghi ngờ. Hắn sẽ tin rằng hắn đang thao túng được tình hình. Ta sẽ bắt đầu sắp xếp ngay.” Ông ta hít một hơi thật sâu, sự thất vọng về triều đình vẫn còn đó, nhưng ngọn lửa kiên cường của một người lính đã bùng cháy trở lại.

Trần Nhị Cẩu, từ nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây lên tiếng, giọng hăng hái: “Đại ca, ta phải làm gì? Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Khuôn mặt có chút ngây ngô của hắn giờ đây đầy vẻ nghiêm túc, đôi mắt sáng lên sự trung thành tuyệt đối.

Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn. “Nhị Cẩu, ngươi hãy chuẩn bị một số phương tiện vận chuyển bí mật. Ta cần ngươi thiết lập một đường dây liên lạc an toàn tuyệt đối giữa Thôn Làng Sơn Cước, Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Mọi thông tin phải được truyền tải nhanh chóng và bảo mật. Và quan trọng nhất, mọi thứ phải được giữ bí mật. Ngay cả những người thân cận nhất của chúng ta cũng không được biết về âm mưu này, trừ khi thật sự cần thiết.” Hắn nhấn mạnh từng lời, hiểu rõ sự nguy hiểm của việc rò rỉ thông tin trong thời điểm then chốt này. Tiếng gà gáy yếu ớt từ xa vọng lại, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu, một ngày mới đầy những âm mưu và hiểm nguy.

***

Sau cuộc họp căng thẳng kéo dài gần hết đêm, Lâm Dịch không ngủ. Hắn ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ nơi bình minh chưa ló dạng. Bầu trời vẫn âm u, xám xịt, những đám mây nặng trĩu trôi lững lờ như báo hiệu một ngày ảm đạm. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo cái se lạnh của buổi sớm, khiến mùi đất ẩm và khói bếp từ những ngôi nhà xung quanh càng thêm đậm đặc. Trong đầu hắn, những mảnh ghép về Thẩm Đại Nhân và âm mưu của hắn dần trở nên rõ ràng hơn, đáng sợ hơn bao giờ hết.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Ban đầu, khi mới đến th�� giới này, mục tiêu của hắn chỉ đơn thuần là sinh tồn. Sau đó là bảo vệ những người xung quanh, xây dựng một cuộc sống ổn định ở vùng biên thùy này. Hắn đã từng nghĩ rằng Thẩm Đại Nhân chỉ là một quan lại tham lam, lợi dụng quyền thế để độc quyền dược liệu, ép giá thương buôn, vơ vét của cải từ dân nghèo. Một kẻ trục lợi điển hình trong thời loạn lạc, không hơn không kém. Nhưng thông tin từ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn đó.

"Thẩm Đại Nhân muốn một cuộc chiến tranh cục bộ." Ý nghĩ đó lặp đi lặp lại trong đầu Lâm Dịch. "Hắn muốn một biên cương yếu ớt, dễ kiểm soát." Đây không còn là hành vi của một kẻ tham lam bình thường. Một kẻ tham lam sẽ tìm cách vơ vét tiền bạc, nhưng sẽ không bao giờ đẩy cả vùng đất mình cai quản vào nguy hiểm tột cùng như vậy. Hắn ta đang chơi một ván cờ lớn hơn, một ván cờ chính trị mà ở đó, sinh mạng của hàng vạn dân chúng chỉ là những quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ quyền lực.

Lâm Dịch nhớ lại những kiến thức về lịch sử thế giới cũ, về những k��� độc tài, những nhà chính trị tham vọng đã sẵn sàng hy sinh hàng triệu người để đạt được mục tiêu cá nhân. Thẩm Đại Nhân, trong bối cảnh Đại Hạ vương triều đang suy yếu nghiêm trọng, nhìn thấy một cơ hội. Một biên cương loạn lạc, một chính quyền địa phương yếu kém, sẽ cho hắn quyền lực tuyệt đối. Hắn có thể tự xưng là người bảo vệ dân chúng, nhưng thực chất là kẻ bóp nặn họ đến tận xương tủy. Hắn sẽ điều khiển thương nghiệp, độc quyền mọi nguồn tài nguyên, biến vùng biên này thành vương quốc riêng của mình, một vương quốc được xây dựng trên xương máu và nước mắt.

Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều là mảnh đất màu mỡ cho những kẻ như Thẩm Đại Nhân mọc lên. Tin tức về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn, mà còn là những dấu hiệu của một thế giới đang thay đổi, nơi quyền lực không chỉ nằm trong tay hoàng tộc hay quan lại. Thẩm Đại Nhân có thể đang tìm cách liên kết với những thế lực đó, hoặc ít nhất là lợi dụng sự hỗn loạn để củng cố vị thế của mình trước khi một trật tự mới được thiết lập.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt thấu xương của buổi sớm. Hắn tự hỏi liệu có cách nào khác không, một con đường ít đổ máu hơn, ít tàn nhẫn hơn. Nhưng nhanh chóng, hắn nhận ra rằng sự nhân nhượng lúc này chỉ dẫn đến thảm họa. Đối với một kẻ sẵn sàng bán đứng đồng bào, bán đứng cả vùng đất mình cai quản, không có chỗ cho sự khoan dung. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Và để sinh tồn, để bảo vệ những người hắn trân trọng, đôi khi phải làm những việc tàn nhẫn, phải loại bỏ những mối đe dọa tận gốc. Đây không còn là cuộc chiến kinh tế nữa, đây là chiến tranh sinh tử.

Gánh nặng của việc ra quyết định sinh tử đè nặng lên vai Lâm Dịch. Hắn không phải là một kẻ lạnh lùng bẩm sinh, nhưng thời thế đã buộc hắn phải trở nên như vậy. Cuộc đấu tranh nội tâm giữa lý trí hiện đại và sự tàn khốc của thế giới cổ đại vẫn luôn diễn ra trong hắn. Hắn nhớ lại những bài học về đạo đức, về c��ng lý từ thế giới cũ. Nhưng ở đây, trong cái thế giới hoang dã và khắc nghiệt này, công lý chỉ là một khái niệm xa xôi, một thứ xa xỉ mà không phải ai cũng có thể có được. Chỉ có sức mạnh và mưu lược mới có thể tạo ra công lý cho chính mình và những người yếu thế.

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Bóng tối ngoài cửa sổ đã bắt đầu nhạt dần, những vệt sáng lờ mờ báo hiệu một ngày mới đã thực sự đến. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thôn làng vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Tiếng gà gáy lanh lảnh hơn, xa xa có tiếng chó sủa, và mùi thức ăn mới nấu đã bắt đầu thoảng trong không khí. Một sự bình yên giả tạo, một bức màn mỏng manh che giấu những âm mưu và hiểm nguy đang rình rập. Lâm Dịch biết, hắn sẽ phải trở nên quyết đoán hơn, thậm chí tàn nhẫn hơn, để giữ vững sự bình yên này.

Hắn vươn tay, chạm vào Cẩm Nang Kế Sách giấu trong tay áo. Những trang giấy cũ kỹ, những kế hoạch được phác thảo từ lâu, giờ đây sẽ được sử dụng. Đây không chỉ là cuộc chiến chống lại Thẩm Đại Nhân, mà còn là cuộc chiến chứng minh rằng một người không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng', vẫn có thể tạo nên sự khác biệt, vẫn có thể bảo vệ những giá trị mà mình tin tưởng. Mối liên minh với Bang Hắc Sa, với Binh trưởng Triệu, và với những người dân cần lao của Thôn Làng Sơn Cước sẽ là chìa khóa. Hắn sẽ sử dụng mọi thứ mình có, mọi tri thức, mọi mưu lược, để đối phó với con rắn độc này.

***

Khi mặt trời đã hửng sáng, mang theo những tia nắng vàng nhạt xuyên qua những đám mây còn sót lại, Lâm Dịch triệu tập Binh trưởng Triệu, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Trần Nhị Cẩu trở lại căn phòng. Lần này, không khí không còn sự hoảng loạn hay giận dữ bao trùm. Thay vào đó là sự tập trung cao độ, một sự quyết tâm lạnh lùng. Mùi hương của buổi sáng, của đất ẩm và khói bếp đã dịu đi, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng trước cơn bão.

Lâm Dịch đứng bên tấm bản đồ, tay cầm một cây bút than. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu bình tĩnh nhưng yêu c���u không thể từ chối. "Chúng ta cần bằng chứng. Bằng chứng không thể chối cãi để lật đổ Thẩm Đại Nhân, hoặc ít nhất là cô lập hắn." Hắn lặp lại, nhấn mạnh sự cần thiết của những chứng cứ xác thực. "Thủ Lĩnh, người của Bang Hắc Sa có thể giúp ta tìm kiếm những đầu mối đó không? Đặc biệt là về các giao dịch bí mật, các thư từ qua lại giữa hắn và Hắc Ưng Bộ Tộc, những kẻ đã từng giao thiệp với hắn, những tay chân thân tín mà hắn dùng để che giấu tội ác. Mọi thứ, dù là nhỏ nhất, đều có thể trở thành manh mối quan trọng. Ta cần thông tin chi tiết về thói quen của hắn, về những nơi hắn thường lui tới, về những kẻ mà hắn tin tưởng."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu, ánh mắt hắn đã không còn sự dè dặt như đêm qua, mà thay vào đó là sự nghiêm túc. Hắn ta hiểu rằng Lâm Dịch đang giao cho hắn một nhiệm vụ sống còn, không chỉ cho vùng biên mà còn cho chính Bang Hắc Sa. "Được. Ta sẽ phái những người giỏi nhất đi điều tra. Những kẻ có khả năng ẩn mình tốt nhất, những kẻ có thể trà trộn vào sâu bên trong. Nhưng Thẩm Đại Nhân rất cẩn trọng, và hắn có rất nhiều tai mắt. Chuyện này cần thời gian và sự kiên nhẫn. Ta cũng sẽ cho người thăm dò thêm về những kẻ tu luyện mà hắn đang bao che. Những kẻ đó có thể là điểm yếu của hắn." Giọng Thủ Lĩnh vẫn to tiếng và gằn giọng, nhưng giờ đây nó thể hiện sự quyết tâm hơn là vẻ hăm dọa thường thấy. Hắn ta cũng rút ra một tấm bản đồ thô sơ của riêng mình, ghi chú thêm những địa điểm mà hắn biết có thể ẩn chứa thông tin.

Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Và Binh trưởng Triệu, chúng ta cần tăng cường phòng thủ, nhưng một cách bí mật. Đừng để Thẩm Đại Nhân nghi ngờ. Chúng ta sẽ tạo ra một 'màn kịch' nhỏ để hắn tự tin rằng kế hoạch của hắn đang diễn ra suôn sẻ." Hắn dùng cây bút than vẽ thêm những ký hiệu và mũi tên trên bản đồ, chỉ rõ những vị trí mà hắn muốn tăng cường lực lượng, và những nơi sẽ được cố tình "làm yếu" đi. "Ở những điểm mà Thẩm Đại Nhân có thể lợi dụng để tạo 'khoảng trống', chúng ta sẽ giảm bớt số lượng lính tuần tra, tạo ra vẻ lỏng lẻo. Nhưng th���c chất, chúng ta sẽ bố trí những đội quân tinh nhuệ, trang bị đầy đủ, ẩn mình ở những vị trí xung quanh, sẵn sàng phục kích khi Hắc Ưng Bộ Tộc đột nhập. Chúng ta sẽ để chúng tin rằng đã thành công, cho đến khi chúng rơi vào bẫy của chúng ta." Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên sự xảo quyệt, một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, lạnh lẽo như băng.

Binh trưởng Triệu chăm chú lắng nghe, đầu ông ta gật gù liên tục. "Ta hiểu. Kế sách 'điệu hổ ly sơn' kết hợp với 'đóng cửa thả chó'. Để hắn tin rằng hắn đang kiểm soát mọi thứ, trong khi chúng ta đã nắm thóp hắn. Ta sẽ đích thân chỉ đạo việc bố trí lực lượng, đảm bảo mọi thứ diễn ra bí mật và không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Ta sẽ nói với binh sĩ rằng đây là một cuộc diễn tập đặc biệt, không cho phép bất kỳ ai tiết lộ thông tin ra ngoài." Ông ta nói, giọng điệu đầy vẻ kiên quyết, sự phẫn nộ giờ đây đã hóa thành động lực.

Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh Lâm Dịch, gương mặt căng thẳng nhưng đôi mắt rực sáng. "Đại ca, ta phải làm gì? Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn gần như nhảy cẫng lên vì sự háo hức được góp sức.

Lâm Dịch đặt tay lên vai Trần Nhị Cẩu, cảm nhận được sự nhiệt huyết của chàng trai trẻ. "Nhị Cẩu, ngươi hãy chuẩn bị một số phương tiện vận chuyển nhanh chóng và bí mật. Ta cần ngươi đảm bảo đường dây liên lạc của chúng ta được an toàn tuyệt đối. Mọi thông tin từ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đến ta, và từ ta đến Binh trưởng Triệu, phải được truyền tải nhanh nhất, nhưng không được để lộ dấu vết. Ngươi sẽ là cầu nối quan trọng. Ta sẽ giao cho ngươi Cẩm Nang Kế Sách này." Lâm Dịch rút Cẩm Nang Kế Sách từ tay áo, một cuốn sổ nhỏ được bọc da thô, trông có vẻ cũ kỹ và không có gì đặc biệt. "Trong này có những chỉ thị chi tiết về cách truyền tin, cách mã hóa thông điệp. Ngươi phải học thuộc và đảm bảo không ai khác chạm vào nó. Mọi thứ phải được giữ bí mật tuyệt đối. Ngay cả những người thân cận nhất của chúng ta cũng không được biết về âm mưu này, trừ khi thật sự cần thiết." Hắn nhấn mạnh từng lời, hiểu rõ sự nguy hiểm của việc rò rỉ thông tin trong thời điểm then chốt này.

Trần Nhị Cẩu trịnh trọng nhận lấy Cẩm Nang Kế Sách, đôi mắt hắn ngời sáng sự quyết tâm. "Nhị Cẩu sẽ không phụ lòng đại ca! Nhị Cẩu sẽ bảo vệ nó như tính mạng của mình!"

Lâm Dịch quay lại nhìn bản đồ một lần nữa. Những nét vẽ bằng than, những mũi tên chỉ hướng, những ký hiệu nhỏ bé trên tấm bản đồ giờ đây không chỉ là những đường nét vô tri, mà là những bước đi đầu tiên trong một ván cờ sinh tử. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và đầy nguy hiểm. Thẩm Đại Nhân không phải là một đối thủ dễ đối phó. Kẻ đã dám bán đứng biên cương, bán đứng đồng bào, chắc chắn là một kẻ độc ác và tàn nhẫn đến cùng cực. Nhưng Lâm Dịch cũng đã đưa ra quyết định của mình. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Và hắn sẽ sử dụng nó để bảo vệ những người hắn trân trọng, để giữ vững vùng đất này.

Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã tạo điều kiện cho những kẻ như Thẩm Đại Nhân hoành hành. Lâm Dịch biết, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ��� Thẩm Đại Nhân. Đây chỉ là một mắt xích trong chuỗi sự kiện báo hiệu một cuộc sụp đổ lớn hơn. Các tin tức về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn, mà còn là những dấu hiệu của một thế giới đang thay đổi, nơi quyền lực không chỉ nằm trong tay hoàng tộc hay quan lại. Mối liên minh giữa Lâm Dịch và Bang Hắc Sa sẽ trở nên sâu sắc và phức tạp hơn, có thể dẫn đến những tình huống bất ngờ trong tương lai, những tình huống mà hiện tại hắn chưa thể lường trước được.

Hành động của Lâm Dịch trong việc xử lý Thẩm Đại Nhân sẽ ảnh hưởng lớn đến uy tín và quyền lực của hắn, định hình vị thế của hắn trong cuộc chiến lớn hơn sắp tới. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi của giấy cũ và mực mới từ Cẩm Nang Kế Sách trên tay Nhị Cẩu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và để sinh tồn, đôi khi phải làm những điều mà chính bản thân hắn cũng không bao giờ nghĩ mình sẽ làm. Cuộc chiến đã bắt đầu, và hắn sẽ không lùi bước.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free