Lạc thế chi nhân - Chương 572: Bán Đứng Biên Cương: Ám Kế Của Thẩm Đại Nhân
Sáng sớm tại Thôn Làng Sơn Cước luôn mang một vẻ đẹp mộc mạc, bình dị. Gió se lạnh mơn man qua những mái tranh đã bạc màu, mang theo mùi khói bếp vương vấn từ những bữa cơm sớm, mùi đất ẩm và cỏ dại xen lẫn mùi động vật nuôi trong chuồng. Tiếng gà gáy lanh lảnh cắt ngang sự tĩnh lặng, theo sau là tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người lớn gọi nhau í ới, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi biên thùy. Hôm nay, không khí có vẻ nhẹ nhõm hơn thường lệ, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ khỏi đôi vai gầy của dân làng.
Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò của một thiếu niên nhưng đôi mắt đã trải qua quá nhiều biến cố, đang đứng giữa sân một căn nhà gỗ tồi tàn, nơi tạm thời được trưng dụng làm trạm xá. Hắn chăm chú quan sát một người lính trẻ đang nằm trên giường rơm, vết thương ở cánh tay đã được băng bó cẩn thận, sắc mặt không còn xanh xao như những ngày trước. Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang cẩn thận thay thuốc cho một bệnh nhân khác. Đôi mắt từ bi của ông lão giờ đây ánh lên một niềm vui khó tả.
“Không ngờ loại thảo dược này lại hiệu nghiệm đến vậy, Lâm Dịch,” Hồ Gia Gia thì thầm, giọng nói vẫn còn chút ngạc nhiên xen lẫn ngưỡng mộ, “đúng là thần dược giữa loạn thế! Những binh sĩ bị thương nhẹ, những người dân mắc bệnh phong hàn đã thuyên giảm rõ rệt. Nếu không có loại thuốc này, e rằng rất nhiều người đã không qua khỏi.” Ông lão khẽ lắc đầu, như vẫn không thể tin vào điều kỳ diệu đang diễn ra.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua những gương mặt đang dần hồi phục. Hắn không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Chỉ là may mắn tìm được đúng loại thôi, Hồ Gia Gia. Quan trọng là chúng ta đã có cách đối phó t���m thời với sự khan hiếm thuốc men mà thôi.” Trong lòng hắn, ý nghĩ không ngừng xoay vần. May mắn? Không hẳn. Đó là sự kết hợp của tri thức hiện đại và sự kiên trì trong việc tìm kiếm, phân tích. Cái gọi là "thần dược" này chỉ là một loại kháng sinh tự nhiên có dược tính cao, kết hợp với vài vị thuốc bổ trợ khác mà hắn đã tìm thấy trong Linh Thú Sơn Mạch, được bào chế theo phương pháp mà Hồ Gia Gia chưa từng biết đến. Hắn vẫn nhớ như in lời cảnh báo từ nội tâm của mình: *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Nó sẽ không tự nhiên ban phát sự dễ dàng, nhưng cũng không hoàn toàn từ chối cơ hội. Vấn đề là phải đủ kiên cường để tìm kiếm nó.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, đang giúp Hồ Gia Gia sắp xếp lại các loại thảo dược khô. Hắn nghe thấy cuộc trò chuyện, liền quay lại, vẻ mặt rạng rỡ. “Đại ca thật tài tình! Thẩm Đại Nhân muốn bóp nghẹt chúng ta, nhưng lại bị đại ca giáng cho một đòn đau. Hắn ta chắc chắn không ngờ chúng ta lại có thể tự mình tìm ra phương thuốc.” Nhị Cẩu nói với vẻ đầy tự hào, như thể chính hắn là người đã tìm ra ‘Tử Hoa Địa Đinh’ vậy.
Lâm Dịch chỉ lắc đầu khẽ. “Đừng vội mừng, Nhị Cẩu. Đây chỉ là một giải pháp tạm thời. Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu. Chúng ta đã làm suy yếu một phần âm mưu của hắn, nhưng cuộc chiến còn dài.” Hắn biết rõ, sự độc quyền dược liệu chỉ là một trong số vô vàn thủ đoạn của Thẩm Đại Nhân. Kẻ thù này không chỉ thâm độc mà còn có quyền lực trong triều đình, hắn có thể tung ra những đòn hiểm độc hơn bất cứ lúc nào. Lâm Dịch ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay da cũ, liệt kê các loại thảo dược đã được tìm thấy, liều lượng sử dụng, và phản ứng của bệnh nhân. Mỗi trang giấy là một bằng chứng cho thấy tri thức, dù là từ thế giới nào, vẫn là vũ khí mạnh nhất để sinh tồn. Hắn không có bàn tay vàng để hô mưa gọi gió, không có thiên phú tu luyện để xưng bá thiên hạ, nhưng hắn có một bộ óc biết suy nghĩ và thích nghi.
Trong suốt buổi sáng, Lâm Dịch tiếp tục trao đổi với Hồ Gia Gia về các phương pháp bào chế và bảo quản thuốc, về việc mở rộng quy mô thu hái và trồng trọt một số loại thảo dược dễ trồng. Hồ Gia Gia, với kinh nghiệm y học cổ truyền phong phú, đã nhanh chóng tiếp thu và bổ sung những kiến thức mới mà Lâm Dịch mang lại. Sự kết hợp giữa y thuật cổ truyền và tư duy y học hiện đại đã tạo nên một bước tiến vượt bậc, mang lại hy vọng sống cho nhiều người. Tiếng cối giã thuốc đều đều vang lên từ căn bếp nhỏ, hòa vào âm thanh của cuộc sống thôn làng, như một lời khẳng định cho sự kiên cường của con người nơi đây. Lâm Dịch nhìn ra xa, về phía Linh Thú Sơn Mạch mờ ảo trong sương sớm, nơi đã ban tặng cho họ hy vọng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã có một vũ khí mới trong tay.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo một cơn mưa nhẹ lất phất và cái se lạnh đặc trưng của vùng biên, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu đã cải trang thành những thương nhân bình thường, tìm đến Quán Trọ Lạc Nguyệt ở Thành Thi��n Phong. Quán trọ này là một tòa nhà gỗ hai tầng, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, nhưng bên trong lại vô cùng náo nhiệt. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bát đĩa va chạm leng keng, tiếng cười nói ồn ào vang vọng khắp các gian phòng. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng và mùi khói gỗ ấm áp hòa quyện, tạo nên một không khí sôi động, đầy sức sống.
Tuy nhiên, khi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu bước vào căn phòng riêng biệt mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã đặt trước, sự ồn ào bên ngoài dường như bị nuốt chửng hoàn toàn. Không khí trong phòng nặng nề, tĩnh mịch đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với vẻ náo nhiệt của quán trọ. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, đang ngồi trầm ngâm bên bàn, ánh mắt sắc lẹm ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Bộ áo giáp da quen thuộc và cây đại đao to bản đặt dựa vào góc tường càng làm tăng thêm vẻ uy phong nhưng cũng đầy vẻ u ám của hắn.
“Lâm huynh, Trần huynh,” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng chào, giọng nói trầm đục vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Hắn không vòng vo, thẳng thắn đi vào vấn đề chính. “Tin tức này không thể để lọt ra ngoài. Ta đã phải dùng rất nhiều mạng lưới và cả máu để có được nó.” Hắn nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. “Thẩm Đại Nhân… hắn ta đang cấu kết với lũ biên phỉ!”
Trần Nhị Cẩu, vẫn còn chưa kịp hoàn hồn sau khi bước vào bầu không khí căng thẳng này, kinh ngạc thốt lên: “Cái gì? Hắn dám phản quốc?” Giọng hắn đầy vẻ phẫn nộ, nắm đấm siết chặt. Đối với một người dân biên cương như Nhị Cẩu, sự phản bội này là không thể chấp nhận được, nó chạm đến tận cùng lòng tự tôn và sự an nguy của quê hương.
Lâm Dịch không vội vàng phản ứng như Nhị Cẩu. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào trên gương mặt đầy vẻ lo lắng của hắn. “Hắn muốn gì?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm thấp, chậm rãi nhưng đầy sức nặng. Hắn biết rằng, Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ chỉ biết gây rối mà không có mục đích rõ ràng. Một âm mưu phản quốc chắc chắn phải đi kèm với một lợi ích khổng lồ nào đó.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thở dài nặng nề, tựa như đang trút đi một gánh nặng vô hình. “Hắn muốn dùng sự yếu kém của biên cương để đổi lấy quyền lực và tài nguyên. Hắn đang âm thầm thỏa hiệp với ‘Hắc Ưng Bộ Tộc’, bán đứng phòng tuyến biên giới để chúng có thể dễ dàng xâm nhập.” Hắn vừa nói vừa đặt một cuộn giấy nhỏ, được niêm phong cẩn thận bằng sáp đỏ, lên bàn. Cuộn giấy trông cũ kỹ và nhăn nhúm, như thể đã trải qua một hành trình dài và nguy hiểm để đến được đây.
Lâm Dịch cẩn thận cầm lấy cuộn mật thư. Hắn dùng ngón tay thon dài, khéo léo gỡ lớp niêm phong, rồi từ từ mở nó ra. Đôi mắt hắn lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay ngoáy lên bên trong. Từng chữ, từng từ như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm trí hắn, cắt đứt chút hy vọng mong manh về sự ổn định. Sắc mặt Lâm Dịch dần trở nên lạnh lẽo, một vẻ băng giá lan tỏa từ đôi mắt sâu thẳm của hắn. Hắn đã từng nghĩ Thẩm Đại Nhân chỉ là một quan lại tham lam, mục ruỗng, nhưng giờ đây, hắn nhận ra sự thâm độc của kẻ này đã vượt quá mọi giới hạn. Bán đứng biên cương, bán đứng chính những người dân và binh lính mà hắn có trách nhiệm bảo vệ, chỉ vì lợi ích cá nhân. Đây không chỉ là tham nhũng, đây là tội ác tày trời.
Trong đầu Lâm Dịch, một loạt suy nghĩ xẹt qua. Sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều đã đạt đến mức độ này sao? Ngay cả một quan viên cấp cao như Thẩm Đại Nhân cũng sẵn sàng bán rẻ quốc gia, bán rẻ sinh mạng đồng bào để đổi lấy lợi lộc. Điều này cho thấy sự suy yếu nghiêm trọng của triều đình, khi mà lòng trung thành và nghĩa vụ đã bị tiền bạc và quyền lực làm lu mờ. Cuộc chiến này không chỉ là chiến tranh với quân địch bên ngoài, mà còn là cuộc chiến với chính những kẻ thù nội bộ, những kẻ nguy hiểm hơn gấp bội.
Trần Nhị Cẩu, chứng kiến sự biến đổi trên khuôn mặt Lâm Dịch, và nghe những lời của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, càng thêm phẫn nộ. Hắn siết chặt nắm đấm đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc. “Đại ca, chúng ta phải làm gì đó! Hắn ta không thể thoát tội!”
Lâm Dịch gấp lại mật thư, cất vào trong áo. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. “Cảm ơn tin tức của Thủ Lĩnh. Đây là thông tin cực kỳ quan trọng.” Hắn biết, Bang Hắc Sa dù là giang hồ, nhưng lại có lòng yêu nước và sự gắn bó sâu sắc với vùng đất này. Mối liên minh bất đắc dĩ giữa họ, từ việc buôn bán, trao đổi thông tin, giờ đây đã trở thành một sợi dây gắn kết vì đại nghĩa. Tri thức là vũ khí, nhưng thông tin tình báo chính là la bàn dẫn đường trong biển lửa loạn lạc.
“Vậy, Lâm huynh định làm gì?” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hỏi, giọng nói bớt căng thẳng hơn một chút, nhưng vẫn đầy vẻ dò hỏi.
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn tí tách rơi trên mái ngói. “Ta cần phải xác minh thêm, và sau đó… chúng ta phải hành động. Nếu không, không chỉ vùng biên này gặp họa, mà còn là cả Đại Hạ.” Hắn đứng dậy, gật đầu với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. “Nhị Cẩu, chúng ta đi.”
Bước chân Lâm Dịch vẫn vững vàng, nhưng trong lòng hắn là một cơn bão tố đang gào thét. Hắn biết, mọi chuyện đã trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Từ việc đối phó với một kẻ độc quyền dược liệu, giờ đây hắn phải đối mặt với một âm mưu phản quốc, một kẻ thù hai mặt nguy hiểm. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu cho những giá trị lớn hơn."
***
Đêm đã về khuya, gió mạnh và lạnh buốt rít lên từng hồi từ phía cánh đồng hoang, thổi qua những bức tường đá sừng sững của Đồn Gác Biên Giới. Tiếng lính tuần tra bước đều, tiếng vũ khí va chạm lanh canh và tiếng gió gào thét hòa vào nhau, tạo nên một bản hòa âm đầy vẻ khắc nghiệt và cảnh giác. Mùi bụi, mồ hôi và kim loại vương vất trong không khí, xen lẫn mùi khói lửa nấu ăn thoang thoảng từ khu doanh trại, càng khắc họa rõ nét sự căng thẳng thường trực nơi tiền tuyến.
Lâm Dịch, sau khi rời khỏi Quán Trọ Lạc Nguyệt, đã cấp tốc quay về Đồn Gác Biên Giới. Hắn đi thẳng đến văn phòng của Binh trưởng Tri��u. Vị Binh trưởng, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, vẫn còn đang cặm cụi xem xét bản đồ phòng thủ dưới ánh đèn dầu leo lét. Ông ta luôn khoác trên mình bộ giáp trụ gọn gàng, thể hiện sự tận tâm và kỷ luật của một người lính thực thụ.
“Lâm Dịch? Có chuyện gì mà ngươi lại đến vào giờ này?” Binh trưởng Triệu ngẩng đầu lên, giọng nói xen lẫn sự ngạc nhiên và một chút lo lắng khi thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Lâm Dịch. Ông ta biết, Lâm Dịch không phải là người sẽ đến làm phiền nếu không có việc gì cực kỳ quan trọng.
Lâm Dịch không phí lời chào hỏi xã giao. Hắn đóng cửa phòng lại, rồi đặt cuộn mật thư vừa nhận được từ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa lên bàn, đẩy về phía Binh trưởng Triệu. “Binh trưởng Triệu, đây là thứ ta vừa nhận được. Thẩm Đại Nhân đang liên lạc với Hắc Ưng Bộ Tộc, có vẻ như muốn mở một đường hở ở biên giới.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ không thể kìm nén.
Binh trưởng Triệu cầm lấy mật thư, đọc nhanh từng dòng chữ. Sắc mặt ông ta biến đổi nhanh chóng, từ ngạc nhiên sang kinh hoàng, rồi chuyển thành sự tức giận tột độ. Ông ta đập mạnh bàn một cái, làm chấn động cả căn phòng nhỏ, tiếng gỗ kêu răng rắc. “Khốn kiếp! Hắn ta đúng là đồ súc sinh! Dám bán rẻ xương máu binh sĩ, bán rẻ biên cương!” Giọng ông ta gằn lên, đầy vẻ căm phẫn, hai nắm đấm siết chặt đến nỗi các khớp xương trắng bệch. Từ lâu, Binh trưởng Triệu đã nghi ngờ Thẩm Đại Nhân có những hành vi khuất tất, nhưng chưa bao giờ ông ta nghĩ rằng kẻ đó lại có thể làm ra chuyện tày trời đến mức này. Đây không chỉ là sự phản bội niềm tin, mà là sự phản bội cả quốc gia, là đạp đổ công sức và mạng sống của biết bao binh sĩ đã ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất nơi đây.
“Tên khốn đó… hắn dám!” Binh trưởng Triệu lẩm bẩm, ánh mắt đỏ ngầu. Ông ta đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, sự tức giận dâng trào khiến ông ta không thể ngồi yên.
Lâm Dịch chờ cho cơn giận của Binh trưởng Triệu lắng xuống một chút. “Chúng ta phải làm gì đó, Binh trưởng. Nếu không, khi cuộc chiến thật sự bùng nổ, biên cương sẽ rơi vào tay địch ngay từ bên trong. Một khi tuyến phòng thủ bị phá vỡ từ bên trong, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ trở thành công cốc.” Hắn trải tấm bản đồ biên giới ra trên bàn, chỉ vào những điểm yếu tiềm tàng mà Thẩm Đại Nhân có thể lợi dụng để tạo ra "đường hở" cho Hắc Ưng Bộ Tộc. “Theo như thông tin, hắn ta có thể nhắm vào khu vực này, hoặc đây…” Lâm Dịch chỉ vào hai điểm trên bản đồ, nơi có địa hình hiểm trở, ít quân phòng thủ, và thường xuyên có những toán biên phỉ hoạt động.
Binh trưởng Triệu cúi xuống, chăm chú nhìn theo ngón tay Lâm Dịch. Sắc mặt ông ta dần trở nên kiên quyết hơn, sự phẫn nộ giờ đây đã nhường chỗ cho sự tỉnh táo và ý chí chiến đấu. “Hắc Ưng Bộ Tộc… chúng là những kẻ khát máu và tàn bạo nhất trong số các bộ lạc biên phỉ. Nếu chúng có được sự tiếp tay từ bên trong, hậu quả sẽ khôn lường.” Ông ta hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Vậy, Lâm Dịch, ngươi có kế sách gì?”
Lâm Dịch nhìn Binh trư���ng Triệu, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng. “Thông tin này chưa thể lan truyền rộng rãi, nếu không sẽ gây hoang mang và tạo cơ hội cho Thẩm Đại Nhân đối phó. Chúng ta cần phải hành động bí mật và nhanh chóng. Trước mắt, chúng ta phải tăng cường phòng thủ ở những điểm yếu này, nhưng theo một cách không quá lộ liễu để Thẩm Đại Nhân không nghi ngờ. Sau đó, chúng ta cần tìm thêm bằng chứng, đủ sức để vạch trần hắn trước triều đình, hoặc ít nhất là vô hiệu hóa âm mưu của hắn.” Hắn nói, giọng điệu mang theo sự lạnh lùng và tính toán.
Trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp bắt đầu hình thành. Đây không còn là cuộc chiến kinh tế đơn thuần, mà là một cuộc đấu trí sinh tử, một cuộc chiến tranh giành quyền lực mà ở đó, kẻ thù không chỉ là những bộ lạc man rợ bên ngoài, mà còn là những con rắn độc ẩn mình trong triều đình mục ruỗng. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã tạo điều kiện cho những kẻ như Thẩm Đại Nhân hoành hành. Lâm Dịch biết, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh quân sự hay tài lực, mà còn phải dùng đến mưu mẹo, trí tuệ và khả năng tập hợp các thế lực khác. Mối liên minh với Bang Hắc Sa, với những người dân và binh lính trung thành như Binh trưởng Triệu, sẽ trở thành chìa khóa để bảo vệ vùng biên này.
Binh trưởng Triệu gật đầu chậm rãi, ánh mắt sắc bén nhìn vào bản đồ, rồi lại nhìn Lâm Dịch. “Được. Ta sẽ lập tức điều động binh lính đến tăng cường phòng thủ, nhưng sẽ làm một cách khéo léo. Ngươi cần gì, cứ nói. Ta sẽ dốc toàn lực hỗ trợ.” Giọng ông ta đầy vẻ kiên quyết, pha chút sự thất vọng sâu sắc về sự mục ruỗng của chính quyền, nhưng cũng bùng cháy ngọn lửa của một người lính sẵn sàng hy sinh để bảo vệ mảnh đất mình yêu.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi không khí lạnh buốt của đêm biên giới. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. "Nó cũng không ban phát sự dễ dàng cho những kẻ hèn nhát. Chỉ có những kẻ dám đối mặt với sự thật, dám chiến đấu cho lẽ phải, mới c�� thể tìm thấy con đường sống sót." Cuộc chiến giờ đây đã trở thành cuộc chạy đua với thời gian, với cái chết và sự phản bội rình rập ở khắp mọi nơi. Lâm Dịch biết, hắn sẽ phải sử dụng tất cả trí tuệ và kinh nghiệm của mình để đối phó với kẻ thù hai mặt này, để bảo vệ những người hắn trân trọng và vùng đất mà hắn đã đổ bao công sức để xây dựng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.