Lạc thế chi nhân - Chương 571: Thần Dược Giữa Loạn Thế: Trí Tuệ Cứu Sinh
Đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đen kịt, chiếu rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước bằng một thứ ánh sáng bạc mờ ảo. Không khí mát mẻ của đêm hè mang theo tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường. Trong thư phòng nhỏ bé của Lâm Dịch, một ngọn đèn dầu lay lắt, tạo nên những bóng đổ chập chờn trên vách gỗ.
Lâm Dịch ngồi một mình bên bàn, trước mặt hắn là cuốn 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' dày cộp, bìa đã ngả màu và sờn cũ, nhưng từng trang giấy bên trong vẫn được giữ gìn cẩn thận. Hắn không ngừng lật giở từng trang, ánh mắt chăm chú đọc, đôi lúc lại chau mày suy nghĩ. Khuôn mặt gầy gò của hắn hiện rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, một ngọn lửa quyết tâm vẫn âm ỉ cháy.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi sáng vùng biên giới mịt mờ, những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong màn đêm. Trong đầu hắn, hàng ngàn suy nghĩ về cách đối phó với âm mưu của Thẩm Đại Nhân đang xoay vần không ngừng.
"Thẩm Đại Nhân, hắn không chỉ muốn tiền b���c, mà còn muốn phá hoại căn cơ của chúng ta," Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm lắng nhưng đầy sự phẫn nộ. "Bệnh tật trong thời chiến còn đáng sợ hơn cả đao kiếm. Một binh sĩ có thể dũng mãnh trên chiến trường, nhưng khi đổ bệnh mà không có thuốc men, hắn cũng chỉ là một người phàm yếu ớt. Một người dân có thể kiên cường chống chịu đói khổ, nhưng khi ốm đau mà không được chữa trị, họ sẽ gục ngã. Hắn đang đánh vào tử huyệt của chúng ta, tử huyệt của sự sinh tồn."
Cảm giác lạnh lẽo từ sự khan hiếm thuốc men, từ viễn cảnh bệnh tật tràn lan mà không có cách nào ngăn chặn, đang bao trùm lấy hắn. Hắn nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của Hồ Gia Gia, tiếng ho khan của những đứa trẻ, tiếng rên rỉ của những người lính bị thương. Hắn biết mình không thể gục ngã. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. "Và để sinh tồn, chúng ta cần thuốc. Nếu không có thuốc, mọi thứ sẽ sụp đổ. Thẩm Đại Nhân muốn thấy cảnh đó, nhưng ta sẽ không để hắn đạt được."
Lâm Dịch lướt tay qua từng dòng chữ cổ xưa trong cuốn sách, những ký tự về các loại thảo dược, công dụng, cách điều chế. Hắn cố gắng kết nối những kiến thức cổ điển này với những gì hắn biết từ thế giới hiện đại. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lại thầm nhắc nhở mình. Nhưng tri thức y học ở thế giới này quá lạc hậu, và nguồn dược liệu thì bị khống chế. Hắn cần một giải pháp đột phá.
"Mình phải tìm ra cách... nhất định phải tìm ra cách!" Hắn lẩm bẩm thành tiếng, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên quyết. "Nếu không có dược liệu quý hiếm, vậy thì phải tìm dược liệu thay thế. Nếu không thể mua, vậy thì phải tự sản xuất. Nếu không có phương pháp điều chế hiệu quả, vậy thì phải cải tiến." Hắn biết, điều này đòi hỏi một nỗ lực khổng lồ, một cuộc chạy đua với thời gian và với sự tàn độc của Thẩm Đại Nhân. Nó có thể sẽ đẩy hắn vào những cuộc giao dịch mạo hiểm, liên minh bất đắc dĩ với những thế lực mà hắn chưa từng nghĩ tới. Nhưng vì sự sống còn của những người hắn trân trọng, hắn không thể lùi bước.
Ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng vùng biên giới, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, rồi mở mắt ra, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn lật giở một trang mới trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ', bắt đầu tìm kiếm, bắt đầu suy luận, bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc chiến "dược liệu" cam go sắp tới. Hắn biết, sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều không chỉ thể hiện qua chiến tranh bên ngoài, mà còn qua sự mục ruỗng từ bên trong, sự thờ ơ của triều đình và những kẻ tham lam như Thẩm Đại Nhân. Nhưng chính trong nghịch cảnh này, hắn phải tìm ra con đường sống.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua lớp sương mờ giăng mắc trên những mái nhà tranh ở Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch đã thức dậy. Đêm qua, hắn hầu như không chợp mắt, tâm trí vẫn quay cuồng với hàng trăm loại thảo dược và các công thức điều chế. Hắn khoác vội chiếc áo vải thô, cảm nhận cái lạnh còn vương vấn trong không khí buổi sớm, rồi nhanh chóng bước ra khỏi nhà. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà xung quanh đã bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của làng quê bình dị.
Hắn đi thẳng đến nhà Hồ Gia Gia, nơi đã được biến thành một trạm y tế dã chiến bất đắc dĩ. Vừa bước chân vào sân, một luồng khí lạnh lẽo và nặng nề đã ập vào mặt hắn, mang theo mùi thuốc bắc nồng nặc và cả mùi tanh của máu khô, lẫn mùi hôi hám của mồ hôi và bệnh tật. Cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Dịch không khỏi cau mày. Ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh đã nhuốm màu thời gian, giờ đây chật kín người. Dù cửa sổ đã được mở toang để đón gió, nhưng không khí vẫn đặc quánh, ngột ngạt.
Từng hàng người bệnh nằm la liệt trên những tấm chiếu cũ kỹ trải khắp sàn nhà, thậm chí tràn cả ra hiên. Có những binh lính trẻ tuổi, vết thương băng bó sơ sài, khuôn mặt xanh xao vì mất máu và sốt. Có những đứa trẻ nhỏ thó, đôi môi khô nẻ, đôi mắt lờ đờ vì sốt cao, tiếng ho khan thỉnh thoảng lại vang lên xé lòng. Cạnh đó là những người già yếu, thân hình gầy guộc, hơi thở nặng nhọc, đôi khi phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt. Một người phụ nữ trẻ đang ôm chặt đứa con nhỏ đang quằn quại vì bệnh, nước mắt lã chã rơi nhưng không dám khóc thành tiếng. Ánh mắt của họ đều nhuốm màu tuyệt vọng, đau đớn, nhưng sâu thẳm vẫn là một tia hy vọng mong manh khi nhìn thấy bóng dáng Lâm Dịch.
Hồ Gia Gia, với mái tóc và chòm râu bạc phơ, thân hình nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang cắm cúi bên một người lính bị thương nặng ở vai. Trán ông lấm tấm mồ hôi, đôi mắt từ bi nhưng cũng đầy vẻ bất lực. Túi thuốc bên hông ông giờ đây trông lép kẹp, trống rỗng. Vài người dân làng đang phụ giúp ông, nhưng họ cũng chỉ có thể an ủi, đút nước, lau mồ hôi, chứ không có thuốc men để chữa trị.
“Hồ Gia Gia,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, cố gắng che giấu sự lo lắng trong lòng.
Hồ Gia Gia quay lại, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhìn thấy Lâm Dịch thì như vớ được cọng rơm giữa dòng nước xoáy. “Ôi, Lâm công tử! Cậu đến rồi. Tình hình không ổn rồi, thực sự không ổn chút nào!” Ông thở dài thườn thượt, đoạn chỉ tay về phía đám đông bệnh nhân đang chen chúc. “Cậu xem đấy, thuốc men thì cạn kiệt, bệnh dịch thì hoành hành, vết thương của binh lính cũng khó lòng cầm cự. Dù lão phu có 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' trong tay, có kinh nghiệm bao năm hành nghề, nhưng nhiều dược liệu quý hiếm đã bị thu mua hết, khó lòng tìm được. Giá cả mấy loại còn sót lại thì bị đẩy lên trời, dân chúng nghèo khó làm sao mà mua nổi? Lão phu… lão phu thực sự bất lực rồi.”
Lâm Dịch tiến lại gần, cúi xuống kiểm tra qua loa một vài bệnh nhân. Hắn quan sát triệu chứng của họ, chạm vào trán một đứa trẻ đang sốt, rồi xem xét vết thương sưng tấy của một người lính. Mùi mủ, mùi sốt, mùi hoại tử xộc thẳng vào mũi. Hắn biết, đây không chỉ là những ca bệnh thông thường mà là sự kết hợp của nhiễm trùng, viêm nhiễm, kiệt sức và suy dinh dưỡng, tất cả đều bị trầm trọng hóa bởi thiếu thốn thuốc men.
"Thẩm Đại Nhân, ngươi thật độc ác. Dùng sinh mạng dân chúng làm con tin!" Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm lắng nhưng đầy sự căm phẫn. Hắn cảm thấy một cơn giận dữ âm ỉ cháy trong lồng ngực. Hắn đã từng trải qua cuộc sống hiện đại với đầy đủ tiện nghi y tế, và giờ đây, việc nhìn thấy người dân và binh lính phải chịu đựng sự đau đớn không đáng có chỉ vì sự tham lam và độc địa của một kẻ, khiến hắn không thể ngồi yên. "Đây không phải là chiến tranh của đao kiếm, đây là chiến tranh của dịch bệnh và sự tàn nhẫn."
Đúng lúc đó, Binh trưởng Triệu bước vào, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, vẫn mặc giáp trụ gọn gàng nhưng ánh mắt hiện rõ vẻ lo lắng. Ông nhìn quanh một lượt, thấy cảnh tượng bi thảm trước mắt cũng không khỏi thở dài. “Lâm huynh, ta vừa nhận được báo cáo từ các đồn gác. Số lượng binh sĩ bị ốm, bị thương ngày càng tăng. Cảm lạnh, sốt cao, tiêu chảy, vết thương nhiễm trùng… Đáng sợ hơn là mấy ngày nay còn xuất hiện bệnh ‘ban’ (sởi/thủy đậu) lây lan rất nhanh trong doanh trại. Nếu không có thuốc men kịp thời, e rằng quân đội ta sẽ sớm suy yếu trầm trọng, không đủ sức chống đỡ giặc ngoại xâm mất.”
Binh trưởng Triệu đưa mắt nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt ông chất chứa cả sự tin tưởng và một chút cầu khẩn. Ông biết, trong tình huống bế tắc này, chỉ có Lâm Dịch mới có thể nghĩ ra cách.
Lâm Dịch gật đầu, vẻ mặt trầm tư. Hắn biết tình hình còn nghiêm trọng hơn cả hắn tưởng tượng. Bệnh dịch lây lan trong doanh trại có thể hủy hoại cả một đạo quân chỉ trong vài ngày. “Ta hiểu rồi, Binh trưởng Triệu. Ngươi cứ yên tâm, ta sẽ cố gắng hết sức.”
Hắn quay sang Hồ Gia Gia, giọng nói kiên định hơn. “Hồ Gia Gia, ông cứ yên tâm. Chúng ta sẽ không ngồi chờ chết. Nếu Thẩm Đại Nhân độc quyền dược liệu quý hiếm, vậy thì chúng ta sẽ tìm dược liệu thay thế. Nếu không mua được, chúng ta sẽ tự sản xuất. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta sẽ dùng nó để chống lại sự tàn độc của hắn.”
Hồ Gia Gia nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt già nua của ông chợt lóe lên một tia hy vọng mới, dù vẫn còn chút hoài nghi. “Nhưng… dược liệu thay thế, thưa Lâm công tử? Nhiều loại thuốc quý đã được ông cha truyền lại bao đời nay, làm sao có thể dễ dàng thay thế được?”
Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn chỉ đi thêm một vòng quanh các bệnh nhân, quan sát kỹ hơn, lắng nghe tiếng ho, tiếng thở dốc, rồi dùng tay sờ nắn những vết sưng tấy. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại toàn bộ kiến thức y học hiện đại mà hắn từng biết, so sánh với các triệu chứng và những ghi chép trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ'. Hắn đang thực hiện một cuộc tổng hợp khổng lồ, cố gắng tìm ra những điểm chung, những dược tính tương đồng giữa hai nền y học cách nhau hàng ngàn năm. Đây là một cuộc chạy đua với tử thần, và hắn không có thời gian để hoài nghi.
“Hồ Gia Gia, Binh trưởng Triệu, hai vị cứ yên tâm. Chúng ta sẽ làm được.” Lâm Dịch nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết, như một lời hứa, một lời tuyên bố giữa không khí nặng nề của bệnh tật và tuyệt vọng. Hắn biết, lời nói không suông, mà cần phải được chứng minh bằng hành động. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ, "nhưng chúng ta có thể tự tạo ra công bằng cho mình, bằng tri thức và ý chí."
***
Chiều tối hôm đó, một không khí khác hẳn bao trùm căn phòng nhỏ của Lâm Dịch. Bên ngoài, ánh nắng cuối ngày đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm mát mẻ. Tiếng gà gáy đã im bặt, thay vào đó là tiếng dế mèn bắt đầu rả rích từ những bụi cây. Trong căn phòng, ngọn đèn dầu lại được thắp sáng, hắt lên những bóng đổ chập chờn trên vách gỗ.
Lâm Dịch ngồi nghiêm túc bên bàn, trước mặt là cuốn 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' đang mở toang. Bên cạnh hắn là Hồ Gia Gia, với đôi mắt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đã ánh lên sự tò mò và hy vọng. Không khí trong phòng không còn nặng nề như sáng nay, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Lâm Dịch đã dành cả buổi chiều để nghiên cứu, phân tích, và giờ đây, hắn đã có những phác thảo đầu tiên.
Trên bàn, ngoài cuốn sách cổ, còn có một chồng giấy da mới, trên đó Lâm Dịch đã viết đầy những ký hiệu lạ lẫm mà Hồ Gia Gia chưa từng thấy bao giờ – đó là những ghi chép bằng tiếng hiện đại, những công thức hóa học đơn giản và những sơ đồ cấu trúc mà hắn cố gắng hình dung ra trong đầu. Hắn đã phân loại các loại bệnh, đối chiếu với các dược liệu truyền thống bị thiếu hụt, và tìm kiếm các loại thảo dược có dược tính tương tự hoặc có thể kết hợp để tạo ra hiệu quả mong muốn.
“Hồ Gia Gia,” Lâm Dịch cất tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn trầm ổn, nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng của sự quyết đoán. “Theo ghi chép trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' và kết hợp với những kiến thức của ta, ta đã tìm ra một vài hướng đi. Ví dụ, để đối phó với chứng sốt cao và viêm nhiễm mà binh lính và dân chúng đang mắc phải, dược liệu quý hiếm như 'Thanh Linh Chi' (Lâm Dịch hiểu nó có tác dụng tương tự như một loại kháng sinh phổ rộng và hạ sốt) hiện đã bị Thẩm Đại Nhân độc quyền. Tuy nhiên, ta nhận thấy rằng loại 'Hoàng Cầm' (Scutellaria baicalensis) mà chúng ta có thể tìm thấy ở đây, tuy dược tính yếu hơn, nhưng cũng có khả năng hạ sốt và kháng viêm.”
Hồ Gia Gia gật gù, vuốt bộ râu bạc phơ của mình. “Hoàng Cầm thì đúng là có, mọc khá nhiều ở vùng đồi thấp quanh đây. Nhưng đúng như Lâm công tử nói, dược tính của nó không mạnh bằng Thanh Linh Chi, khó lòng đối phó với bệnh nặng.”
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Chính xác. Đó là lý do chúng ta cần kết hợp. Ta đã nghiên cứu và phát hiện ra rằng, nếu chúng ta kết hợp ‘Hoàng Cầm’ với một loại thảo dược khác mang tên ‘Tử Hoa Địa Đinh’ (Viola yedoensis), dược tính của chúng sẽ được tăng cường đáng kể. ‘Tử Hoa Địa Đinh’ có khả năng thanh nhiệt giải độc, tiêu viêm, và khi kết hợp với ‘Hoàng Cầm’, chúng có thể tạo ra một hợp chất có hiệu quả tương đương, hoặc thậm chí tốt hơn ở một số khía cạnh, so với ‘Thanh Linh Chi’ trong việc điều trị các bệnh viêm nhiễm và sốt.”
Hồ Gia Gia nghe vậy thì tròn mắt kinh ngạc. “Tử Hoa Địa Đinh? Lão phu đúng là có biết loại thảo dược này, nó mọc dại ở một số nơi ẩm ướt, nhưng thường bị coi là cỏ dại, ít khi được dùng làm thuốc chính. Và lão phu chưa từng nghe qua cách kết hợp này… Nó thực sự có thể tăng cường dược tính đến vậy sao?” Ánh mắt ông vẫn còn một chút hoài nghi, nhưng sự tò mò đã lấn át.
Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích. “Trong y học, đôi khi sự kết hợp của nhiều thành phần tưởng chừng đơn giản lại có thể tạo ra hiệu quả bất ngờ, tương tự như nguyên lý hiệp đồng trong thế giới của ta. Mỗi loại thảo dược có những hoạt chất riêng, khi được kết hợp theo tỷ lệ nhất định, chúng c�� thể bổ trợ, kích thích lẫn nhau, hoặc thậm chí tạo ra một hoạt chất mới có lợi. Vấn đề là chúng ta cần tìm đúng tỷ lệ và phương pháp điều chế.” Hắn đưa tay chỉ vào một đoạn ghi chú trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ', nơi có mô tả về dược tính của 'Tử Hoa Địa Đinh' dù không được đánh giá cao. “Nhìn bề ngoài nó đơn giản, nhưng tiềm năng của nó chưa được khai thác triệt để.”
Hồ Gia Gia im lặng một lúc, rồi khẽ thở ra. “Lâm công tử nói có lý. Kho tàng y học của thế giới quả là vô tận. ‘Tử Hoa Địa Đinh’ thì có thể tìm thấy ở sâu trong Linh Thú Sơn Mạch… nhưng nơi đó khá nguy hiểm. Thường có dã thú và địa hình hiểm trở.”
Lâm Dịch gật đầu. “Ta biết. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. ‘Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu’, và để sinh tồn, chúng ta cần thuốc. Ta sẽ đích thân dẫn đội đi tìm. Hồ Gia Gia, ta cần ông chuẩn bị tất cả những dụng cụ cần thiết để thu hái và bào chế thuốc. Ta sẽ chỉ cho ông phương pháp bào chế sơ bộ, và chúng ta sẽ tinh chỉnh dần.”
Vừa lúc đó, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ bước vào. Cả hai đều có vẻ sẵn sàng hành động. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, lập tức lên tiếng. “Đại ca, có lệnh gì mới không? Nhị Cẩu và Đại Trụ đã chuẩn bị xong xuôi rồi!”
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, cũng gật đầu đồng tình. “Đại ca cứ việc phân phó. Bọn ta sẵn sàng xông pha.”
Lâm Dịch nhìn hai người, ánh mắt hiện lên vẻ tin tưởng. “Tốt lắm. Nhị Cẩu, Đại Trụ, ta cần các ngươi tổ chức một đội nhỏ gồm những dân quân khỏe mạnh, tháo vát nhất. Sáng sớm mai, chúng ta sẽ tiến sâu vào Linh Thú Sơn Mạch để tìm kiếm ‘Tử Hoa Địa Đinh’ và một số loại thảo dược khác mà ta đã ghi chú ở đây.” Hắn đưa cho Trần Nhị Cẩu một mảnh giấy da khác, trên đó phác thảo hình dạng và đặc điểm nhận dạng của các loại cây cần tìm.
Trần Nhị Cẩu cầm lấy mảnh giấy, ánh mắt quyết tâm. “Đại ca cứ giao cho Nhị Cẩu và Đại Trụ. Dù nguy hiểm thế nào cũng phải tìm cho ra! Không con quái vật nào dám cản đường chúng ta đâu!”
Vương Đại Trụ cũng đấm tay vào ngực, tỏ rõ sự kiên quyết. “Đại ca cứ yên tâm. Bọn ta sẽ bảo vệ Đại ca và mang đủ dược liệu về.”
Lâm Dịch gật đầu. “Cẩn thận là trên hết. Ta sẽ đi cùng các ngươi. Hồ Gia Gia, ông ở lại đây, chuẩn bị sẵn sàng. Ta sẽ chỉ dẫn cụ thể hơn về phương pháp bào chế khi chúng ta có đủ nguyên liệu.”
Hồ Gia Gia đứng dậy, cúi người thật sâu. “Lão phu xin nghe theo lời Lâm công tử. Lão phu tin rằng với sự chỉ dẫn của cậu, chúng ta nhất định sẽ vượt qua được tai ương này.” Dù vẫn còn chút e ngại trước những phương pháp mới lạ, nhưng ánh mắt Hồ Gia Gia đã hoàn toàn đặt niềm tin vào Lâm Dịch. Sự tuyệt vọng đã được thay thế bằng một tia hy vọng mãnh liệt.
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở mình. "Giờ là lúc để chứng minh điều đó." Hắn biết, cuộc hành trình vào Linh Thú Sơn Mạch không chỉ là một chuyến đi tìm thuốc, mà còn là một cuộc chiến giành giật sự sống, một bước đi quan trọng để phá vỡ thế độc quyền của Thẩm Đại Nhân.
***
Sáng hôm sau, sương mù dày đặc vẫn còn giăng mắc khắp Thôn Làng Sơn Cước, khiến mọi vật chìm trong một màu trắng đục mờ ảo. Không khí ẩm lạnh thấm sâu vào da thịt. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường vọng lại, nghe như tiếng gọi mời bí ẩn từ sâu thẳm núi rừng. Lâm Dịch dẫn đầu một nhóm nhỏ, gồm Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và năm dân quân khỏe mạnh, mang theo những chiếc giỏ mây, cuốc xẻng nhỏ và mấy thanh kiếm đã cũ. Họ lặng lẽ rời khỏi làng, hòa mình vào màn sương trắng xóa.
Dẫn đầu đoàn người, Lâm Dịch cẩn trọng từng bước. Hắn không phải là người quen thuộc với núi rừng hiểm trở, nhưng với khả năng quan sát sắc bén và tư duy logic của mình, hắn cố gắng đọc hiểu những dấu hiệu của thiên nhiên. Hắn dựa vào bản đồ phác thảo trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' – một bản đồ cổ xưa với những ký hiệu mơ hồ về các khu vực có thảo dược đặc trưng – và kinh nghiệm của những người dân quân địa phương để định hướng. Mùi đất ẩm, nhựa thông, và một chút mùi xạ của động vật hoang dã bắt đầu thay thế mùi khói bếp quen thuộc của làng.
Linh Thú Sơn Mạch hiện ra trước mắt họ như một bức tường thành xanh thẳm, hùng vĩ và đầy bí ẩn. Càng vào sâu, sương mù càng dày đặc, tầm nhìn bị hạn chế, khiến không khí trở nên u ám và căng thẳng hơn. Tiếng lá cây xào xạc dưới chân, tiếng nước chảy róc rách từ những con suối nhỏ ẩn mình trong khe đá, và đôi khi là tiếng hú vọng từ xa của một loài dã thú nào đó, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí hoang dã, nguyên thủy và đầy hiểm nguy. Mỗi bước đi đều phải hết sức cẩn thận, tránh những vũng lầy lội, những gốc cây mục nát ẩn mình dưới thảm lá mục.
“Cẩn thận, nơi này có vẻ có dấu vết của dã thú,” Lâm Dịch khẽ nói, chỉ vào một vệt cào lớn trên thân cây cổ thụ. Hắn đã phát hiện ra nhiều dấu hiệu như phân thú, vết chân và những cành cây bị gãy đổ bất thường. “Nhị Cẩu, Đại Trụ, bảo vệ xung quanh, ta sẽ xem xét địa hình.”
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ lập tức đi theo hai bên sườn, mắt quét nhanh khắp khu rừng. Vương Đại Trụ rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. “Đại ca cứ yên tâm, không con quái vật nào lọt qua được bọn tôi đâu!” giọng hắn nói to, rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu, như muốn xua tan đi sự sợ hãi.
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở sâu, cảm nhận không khí trong lành nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy của rừng già. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. "Nó không ban phát sự dễ dàng, nhưng cũng không hoàn toàn từ chối cơ hội. Vấn đề là phải đủ kiên cường để tìm kiếm nó." Hắn biết, Linh Thú Sơn Mạch này vừa là nơi ẩn chứa hiểm nguy, vừa là kho tàng vô giá của dược liệu.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn. Địa hình ngày càng trở nên hiểm trở. Những con đường mòn nhỏ hẹp, quanh co, lúc lên dốc dựng đứng, lúc lại xuống dốc thăm thẳm. Đôi khi, họ phải dùng đến kiếm để chặt bỏ những dây leo chằng chịt hoặc những bụi cây rậm rạp chắn lối. Cảm giác mệt mỏi bắt đầu len lỏi trong từng bước chân, nhưng ý chí của họ không hề nao núng. Lâm Dịch luôn giữ sự tập trung cao độ, mắt không ngừng quan sát những loại cây cỏ xung quanh, so sánh với hình ảnh và mô tả trong trí nhớ của mình.
Sau nhiều giờ lặn lội, khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán lá dày đặc, tạo thành những đốm sáng lốm đốm trên nền đất ẩm, họ cuối cùng cũng phát hiện ra một khu vực đặc biệt. Đó là một thung lũng nhỏ, ẩn mình giữa hai ngọn đồi thoai thoải, không khí ở đây ẩm ướt hơn hẳn những nơi khác, và có một dòng suối nhỏ chảy róc rách qua. Và điều khiến Lâm Dịch và cả Hồ Gia Gia phải kinh ngạc, là một thảm thực vật dày đặc, với những bông hoa nhỏ màu tím nhạt mọc xen kẽ, phủ kín cả một vùng đất rộng lớn.
“Đây rồi!” Lâm Dịch thốt lên, giọng nói khẽ nhưng đầy phấn khích. Hắn gần như chạy bổ đến, quỳ xuống, dùng tay chạm vào những bông hoa nhỏ li ti. Đó chính là ‘Tử Hoa Địa Đinh’. “Nhị Cẩu, Đại Trụ, mọi người xem này! Đây chính là ‘Tử Hoa Địa Đinh’ mà chúng ta cần!”
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cũng tiến lại gần, nhìn theo hướng chỉ của Lâm Dịch. “Ồ, đúng là loại cây Đại ca đã vẽ! Nhiều thật!” Trần Nhị Cẩu reo lên.
Lâm Dịch cười nhẹ, ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện. “Quả nhiên, thiên nhiên luôn có cách tự cân bằng. Chỉ là người đời chưa phát hiện ra thôi.” Hắn đứng dậy, chỉ dẫn cho mọi người. “Chúng ta sẽ thu hái toàn bộ khu vực này. Cẩn thận nhổ cả rễ, đừng làm nát thân cây. Nhị Cẩu, Đại Trụ, cử người canh gác xung quanh, đề phòng bất trắc. Số còn lại theo ta, ta sẽ chỉ cho cách thu hái đúng.”
Cả nhóm lập tức bắt tay vào việc. Lâm Dịch trực tiếp hướng dẫn cách nhận biết loại thảo dược này, cách nhổ rễ sao cho không làm hư hại dược tính, và cách bảo quản tạm thời trong giỏ mây. Mùi đất ẩm và mùi thảo dược tươi xộc lên, hòa quyện vào không khí. Mỗi người đều làm việc hăng say, ý thức được rằng mỗi cây thuốc được hái xuống là một tia hy vọng cho những người đang chờ đợi ở nhà.
Trong lúc thu hái, Lâm Dịch còn phát hiện thêm một vài loại thảo dược khác có dược tính bổ trợ mà hắn cần, những loại cây nhỏ bé, ít ai để ý nhưng lại có giá trị không ngờ trong các công thức bào chế của hắn. Hắn cẩn thận chỉ dẫn cho dân quân nhận biết và thu hái chúng.
Cả ngày hôm đó, nhóm của Lâm Dịch cặm cụi trong Linh Thú Sơn Mạch. Những giỏ mây dần dần được lấp đầy bởi ‘Tử Hoa Địa Đinh’ và các loại thảo dược khác. Dù mệt mỏi, nhưng trong lòng mỗi người đều tràn ngập sự phấn khởi. Họ biết rằng mình đang làm một việc vô cùng ý nghĩa. Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc rừng, họ mới bắt đầu quay trở lại, mang theo chiến lợi phẩm quý giá của mình.
Lâm Dịch nhìn những giỏ mây đầy ắp, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt. Việc tìm thấy 'Tử Hoa Địa Đinh' không chỉ là một thành công nhỏ, mà là bằng chứng sống động cho thấy tri thức có thể phá vỡ mọi rào cản, thậm chí là sự độc quyền tàn bạo. Nó cũng là lời khẳng định rằng, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, con người vẫn có thể tìm thấy con đường sống, miễn là không ngừng suy nghĩ, không ngừng hành động. Đây sẽ là bước khởi đầu cho một 'hệ thống y tế' sơ khai do Lâm Dịch xây dựng, một hệ thống dựa trên sự sáng tạo và khả năng thích nghi, vượt xa y học truyền thống của thời đại này. Việc này chắc chắn sẽ làm suy yếu sự kiểm soát của Thẩm Đại Nhân và củng cố vị thế của hắn ở biên cương. Lâm Dịch biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng hắn đã có trong tay vũ khí đầu tiên: Tri thức và ý chí kiên cường.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.