Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 570: Cơn Khát Dược Liệu: Thẩm Đại Nhân Bóp Chẹt Biên Cương

Ngoài kia, tiếng mưa vẫn không ngớt, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy dữ dội. Cuộc chiến sinh tồn này, sẽ còn khốc liệt hơn nữa. Nhưng ít nhất, hắn đã bảo vệ được một phần biên cương khỏi sự thối nát từ bên trong. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ, "nhưng ta sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những gì ta trân trọng."

***

Sáng sớm hôm sau, một làn gió se lạnh mang theo hơi ẩm từ đêm mưa thổi qua Đồn Gác Biên Giới, khiến những lá cờ vải thô giật mình tung bay trên các tháp canh cao vút. Ánh nắng ban mai còn yếu ớt, cố gắng xuyên qua lớp mây xám còn sót lại, nhuộm một màu chì lên những bức tường đá sừng sững, những mái lều doanh trại bằng da và gỗ đơn sơ. Tiếng hô vang của lính tập trận, tiếng kim loại va chạm lanh canh của binh khí, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của nơi tiền tuyến. Mùi bụi đất, mồ hôi của binh sĩ, lẫn với mùi kim loại han gỉ và khói bếp lửa nấu bữa sáng, phảng phất trong không khí, đặc quánh và chân thực đến lạ thường. Bầu không khí nơi đây luôn căng thẳng, kỷ luật và đầy cảnh giác, nhưng hôm nay, sự căng thẳng ấy dường như còn nặng nề hơn.

Trong văn phòng của Binh trưởng Triệu, một căn phòng nhỏ được bài trí đơn giản với một chiếc bàn gỗ lớn và vài chiếc ghế, L��m Dịch đang ngồi đối diện với Binh trưởng. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo ngang má, vẫn mặc bộ giáp trụ gọn gàng dù chỉ là trong phòng riêng. Ông vừa thở phào nhẹ nhõm về vụ nội gián vừa được xử lý gọn ghẽ đêm qua, vừa không khỏi lo lắng. Ánh mắt ông vẫn còn hằn lên những quầng thâm vì đêm không ngủ, nhưng sự quyết đoán đã trở lại.

"Lâm công tử," Binh trưởng Triệu nói, giọng ông trầm ấm nhưng pha chút ưu tư, "Nhờ có mưu kế của cậu, chúng ta mới có thể nhổ được cái gai hiểm ác đó khỏi hàng ngũ. Lòng quân đã ổn định hơn phần nào, nhưng..." Ông ngừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Thẩm Đại Nhân không phải hạng người dễ bỏ qua. Hắn sẽ tìm cách khác để báo thù, ta tin là như vậy. Hắn sẽ không để yên khi âm mưu của mình bị vạch trần một cách phũ phàng như vậy."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, khuôn mặt gầy gò của hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn dầu. Hắn biết rõ điều đó. Thẩm Đại Nhân là một con cáo già xảo quyệt, không bao giờ chịu thua thiệt. "Binh trưởng nói đúng," Lâm Dịch đáp, giọng nói trầm tĩnh, cân nhắc từng lời. "Hắn đã mất một quân cờ quan trọng, và điều đó không chỉ khiến hắn mất mặt mà còn làm lộ một phần kế hoạch của hắn. Sự tức giận của hắn sẽ càng bùng phát. Hắn muốn làm suy yếu chúng ta từ bên trong, không chỉ bằng phản bội mà còn có thể bằng những cách khác. Nhưng bằng cách nào?" Lâm Dịch tự hỏi, đồng thời cũng đặt câu hỏi cho Binh trưởng Triệu, như một cách để cả hai cùng suy luận. Hắn chợt nhớ lại những lời khai của Đội trưởng tuần tra về việc Thẩm Đại Nhân muốn biên giới sụp đổ, khiến binh lính chết chóc để hắn có thể thâu tóm quyền lực. Những lời hứa hẹn về vinh hoa phú quý cho những kẻ phản bội chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn. Thẩm Đại Nhân muốn một sự sụp đổ toàn diện, một sự hỗn loạn đến mức hắn có thể đứng lên như một vị cứu tinh giả dối.

Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng đột ngột mở tung. Một binh sĩ trẻ, quần áo lấm lem bùn đất, thở hổn hển xông vào, khuôn mặt tái mét vì hốt hoảng. Hắn thậm chí còn không kịp chỉnh đốn quân phục hay chào hỏi đúng nghi lễ, chỉ biết cúi gập người, run rẩy.

"Báo... báo cáo Binh trưởng!" Hắn lắp bắp, giọng nói đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dốc. "Có tin khẩn! Tin vô cùng khẩn cấp ạ!"

Binh trưởng Triệu và Lâm Dịch đồng thời nhìn về phía binh sĩ. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Hắn biết, sau một cơn sóng gió, sẽ luôn có một cơn sóng khác ập đến.

"Có chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?" Binh trưởng Triệu cau mày, cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt ông đã hiện lên sự lo lắng.

Binh sĩ trẻ ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to vì kinh hãi. "Thẩm Đại Nhân... Thẩm Đại Nhân vừa ban lệnh khẩn, thu gom toàn bộ dược liệu quý hiếm trong vùng, đặc biệt là linh dược và thảo dược cần thiết cho quân y! Hắn phái người đi khắp các thôn làng, các cửa hàng thuốc, thậm chí cả những lang y nhỏ lẻ, dùng mọi giá để thu mua hết sạch! Ai dám giấu giếm sẽ bị trị tội nặng!"

Cả căn phòng như chìm vào im lặng. Tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ dường như cũng ngừng lại. Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu trao đổi ánh mắt nặng nề. Sự việc này không đơn giản. Đây không chỉ là một hành động mua chuộc hay thao túng chính trị thông thường. Đây là một đòn đánh vào tận căn cốt của sự sinh tồn.

"Cái gì?" Binh trưởng Triệu gầm lên, ông ta đập mạnh bàn, một tiếng "Rầm!" vang vọng khắp căn phòng, khiến chiếc bình trà trên bàn nhảy lên rồi rơi xuống đất vỡ tan tành. Nước trà bắn tung tóe, nhưng ông ta không hề hay biết. Khuôn mặt ông ta đỏ bừng vì tức giận, nhưng sâu thẳm bên trong là sự bất lực và căm phẫn tột độ. "Hắn dám! Hắn dám dùng cả thuốc men để bóp nghẹt biên cương sao? Hắn muốn binh sĩ của ta không có thuốc chữa khi bị thương? Hắn muốn dân chúng của ta chết vì bệnh tật sao? Thẩm Đại Nhân... tên súc sinh này!"

Lâm Dịch không nói gì. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu. Hắn đã đoán được Thẩm Đại Nhân sẽ giáng một đòn trả đũa. Nhưng không ngờ, đòn đánh lại hiểm độc và tàn nhẫn đến mức này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng nghĩ, nhưng đôi khi, kẻ thù lại dùng những vũ khí nguyên thủy và tàn bạo nhất để phá hoại. Bệnh tật trong thời chiến, thiếu thốn thuốc men, đó có thể là một tai họa còn lớn hơn cả mũi tên hòn đạn. Hắn nhìn chằm chằm vào ánh mắt căm phẫn của Binh trưởng Triệu, cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa. Đây không phải là một cuộc chiến đơn thuần trên chiến trường nữa. Đây là một cuộc chiến sinh tồn toàn diện, nơi mọi khía cạnh của cuộc sống đều có thể bị lợi dụng để đạt được mục đích. Thẩm Đại Nhân đã chọn một cách dơ bẩn nhất để làm suy yếu họ, không chỉ quân đội mà còn cả dân chúng, những người đã và đang phải gánh chịu biết bao khổ cực ở vùng biên thùy này. Hắn không chỉ muốn biên giới sụp đổ, hắn muốn nó tan rã trong đau đớn và tuyệt vọng.

***

Giữa trưa, ánh nắng nhạt len lỏi qua những tán cây cổ thụ, rọi xuống con đường đất gồ ghề của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí khô hanh, mang theo mùi đất và cỏ dại. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa, tiếng gà gáy, và tiếng động vật từ những trang trại nhỏ vẫn vọng lại, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ lùng. Nhưng sự bình yên ấy chỉ là bề ngoài.

Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu bước đi trên con đường làng quen thuộc. Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, vẫn luôn trung thành theo sát Lâm Dịch. Tuy nhiên, vẻ mặt anh ta hôm nay không còn nét vui tươi thường lệ, mà thay vào đó là sự lo lắng. Họ đang hướng về nhà Hồ Gia Gia, nơi giờ đây đã trở thành một trạm y tế dã chiến quá tải.

Khi đến gần, một mùi thuốc bắc nồng nặc xộc vào mũi Lâm Dịch, đậm đặc đến mức gần như át đi mọi mùi hương khác của làng quê. Đó là một mùi hương của bệnh tật, của hy vọng mong manh và cả sự tuyệt vọng. Trước cửa nhà Hồ Gia Gia, một cảnh tượng hỗn loạn hiện ra. Hàng chục người dân, già có trẻ có, và vài binh sĩ bị thương đang chen chúc chờ đợi. Nhiều người nằm la liệt trên những chiếc chiếu cũ trải tạm ra sân, khuôn mặt xanh xao, tiếng ho khan, tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên ngắt quãng. Ánh mắt của họ đều tuyệt vọng, mệt mỏi, và đầy bất lực.

Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng vẫn nhanh nhẹn, đang cố gắng hết sức để khám bệnh cho mọi người. Ông vẫn đeo túi thuốc quen thuộc bên hông, nhưng đôi mắt từ bi của ông giờ đây lại hằn lên những quầng thâm mệt mỏi và sự bất lực. Ông liên tục lau mồ hôi trên trán, bàn tay run rẩy kê đơn thuốc cho bệnh nhân này, rồi lại vội vã chạy sang xem xét cho người khác. Bên cạnh ông, vài người phụ nữ trong làng đang giúp đỡ, sắc mặt ai nấy đều thảm đạm.

"Hồ Gia Gia!" Lâm Dịch gọi, bước nhanh đến.

Hồ Gia Gia ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi của ông sáng bừng lên một chút khi nhìn thấy Lâm Dịch. "Dịch nhi à, con đến rồi. Tình hình... tình hình nguy cấp rồi." Ông nói, giọng khàn đặc vì làm việc không ngừng nghỉ. Ông kéo Lâm Dịch ra một góc vắng hơn một chút, tránh xa tai mắt của những bệnh nhân đang chờ đợi. "Từ khi lệnh của Thẩm Đại Nhân ban ra, dược liệu khan hiếm vô cùng. Con biết đấy, vùng biên cương này vốn đã khó khăn rồi, bây giờ lại thêm tai họa này. Giá cả tăng vọt, nhiều loại thuốc thiết yếu không thể mua được. Thậm chí những loại thảo mộc thông thường mà ta thường dùng để hái ở rừng cũng bị tay sai của hắn thu mua gần hết, hoặc chúng đẩy giá lên trời. Lão phu chỉ còn biết dùng những loại thảo mộc còn sót lại, nhưng hiệu quả không đáng kể đối với nhiều bệnh nặng và vết thương nghiêm trọng. Quân y ở đồn cũng đã hết sạch thuốc rồi, Dịch nhi ạ. Nhiều binh sĩ bị thương nhẹ cũng đang dần chuyển biến xấu vì không có thuốc giảm đau, chống nhiễm trùng."

Hồ Gia Gia nắm chặt lấy tay Lâm Dịch, bàn tay ông run rẩy. "Con thấy đấy, những đứa trẻ này... chúng bị sốt rét, bị cảm lạnh. Người lớn thì bị thương do lao động, do chiến tranh, mà không có thuốc men. Lão phu... lão phu không biết phải làm sao nữa. Cứ thế này, e rằng không cần quân địch tấn công, chúng ta cũng sẽ tự suy yếu mà chết vì bệnh tật mất thôi!" Đôi mắt ông đỏ hoe, ẩn chứa sự tuyệt vọng sâu sắc.

Lâm Dịch lắng nghe, trái tim hắn thắt lại. Hắn quan sát những ánh mắt tuyệt vọng của bệnh nhân, của những người lính đang chịu đựng vết thương hành hạ. Hắn nhìn gương mặt tiều tụy của Hồ Gia Gia, người đã dành cả đời mình để chăm sóc sức khỏe cho người dân nơi đây. Sự căm phẫn dâng lên trong lòng hắn. "Hắn muốn dùng cách này để bóp nghẹt chúng ta sao? Thật tàn nhẫn!" Lâm Dịch thốt lên, giọng nói trầm khàn, bàn tay hắn nắm chặt lại thành nắm đấm. Hắn hiểu rõ, Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn làm suy yếu quân đội, mà còn muốn phá hoại căn cơ của cả cộng đồng. Một cộng đồng không có thuốc men, không có sức khỏe, thì làm sao có thể chống đỡ được chiến tranh? Đây là một đòn đánh tàn độc, không chỉ giết chết thể xác mà còn giết chết ý chí của con người.

Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh, sắc mặt cũng không khá hơn là bao. Anh ta nhìn những đứa trẻ đang ho sù sụ, những người lính đang rên rỉ, lòng cũng nặng trĩu. "Đại ca, Thẩm Đại Nhân thật sự là một tên khốn nạn! Hắn ta không có nhân tính sao?" Nhị Cẩu nghiến răng, căm tức.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Sự tức giận không giải quyết được vấn đề. Hắn vuốt nhẹ lên cánh tay Hồ Gia Gia, cố gắng trấn an ông. "Hồ Gia Gia, ông đừng quá lo lắng. Chúng ta sẽ tìm cách. Nhất định phải tìm cách." Hắn nói, nhưng trong lòng hắn, một gánh nặng khổng lồ đang đè nén. Làm sao để tìm được dược liệu? Làm sao để đối phó với kẻ đã độc chiếm toàn bộ nguồn cung? Đây là một thách thức lớn, thậm chí còn khó khăn hơn cả việc đối phó với nội gián. Bởi vì nó liên quan trực tiếp đến sinh mạng của hàng ngàn người. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn. Và lúc này, việc sinh tồn của cả cộng đồng đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi sự thiếu thốn thuốc men. Hắn biết, mình không thể ngồi yên. Tri thức là vũ khí, và giờ đây, hắn phải dùng mọi tri thức mình có để chống lại âm mưu tàn độc này.

***

Chiều tối, trời âm u, hoàng hôn nhuốm một màu đỏ sẫm lên khung cảnh. Trong thư phòng xa hoa của Thẩm Đại Nhân, không khí lại hoàn toàn trái ngược với sự u ám bên ngoài. Căn phòng được trang trí bằng những bức tranh quý, những bình gốm cổ, và những tấm thảm lụa mềm mại. Mùi hương trầm cao cấp, hòa quyện với mùi nước hoa đắt tiền, phảng phất trong không khí, tạo nên một cảm giác sang trọng nhưng lạnh lẽo. Tiếng gió nhẹ luồn qua các hành lang rộng lớn, tạo nên những âm thanh rì rào mơ hồ.

Thẩm Đại Nhân, thân hình gầy gò, khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ được tỉa tót cẩn thận, toát lên vẻ uyên bác giả tạo. Hắn ta đang nhâm nhi chén trà quý hiếm, loại trà đắt đỏ mà chỉ có những kẻ quyền thế mới có thể thưởng thức. Khoác trên mình bộ quan phục chỉnh tề, hắn ngồi tựa vào chiếc ghế bành chạm khắc tinh xảo, ánh mắt ẩn chứa sự mưu mô và tính toán. Một nụ cười độc địa, tự mãn nở trên môi hắn, làm nổi bật những nếp nhăn sâu hoắm.

Lão Quản Gia, với dáng vẻ khúm núm nhưng ánh mắt lại đầy xảo quyệt, đứng cung kính trước mặt Thẩm Đại Nhân. Hắn trung thành tuyệt đối với chủ nhân, và luôn là kẻ thực thi mọi mệnh lệnh tàn độc một cách triệt để.

"Bẩm Đại Nhân," Lão Quản Gia lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa sự hả hê. "Lệnh đã được thi hành triệt để. Dược liệu quý hiếm trong toàn bộ vùng biên giới, đặc biệt là những loại linh dược và thảo dược cần thiết cho quân y, đã được tập trung về các kho của chúng ta. Chúng ta đã dùng mọi thủ đoạn để thu mua, từ ép giá đến đe dọa. Biên cương đang lâm vào cảnh khan hiếm trầm trọng. Các lang y địa phương không còn một cọng thuốc, các cửa hàng cũng trống rỗng. Binh lính và dân chúng đều bị ảnh hưởng nặng nề. Tiếng oán thán đã bắt đầu lan ra."

Thẩm Đại Nhân khẽ nhấp một ngụm trà, vị trà đắng chát nhưng lại ngọt ngào trong vòm miệng hắn, như vị ngọt của sự trả thù. "Tốt lắm! Rất tốt!" Hắn cười khẩy, một tiếng cười nhỏ, khinh miệt. "Để xem bọn chúng có thể chống đỡ được bao lâu khi ngay cả thuốc men cơ bản cũng không có. Binh sĩ bị thương không được chữa trị, dân chúng bệnh tật không có thuốc thang. Sức lực của chúng sẽ suy kiệt, ý chí của chúng sẽ tan rã. Biên cương sẽ tự sụp đổ mà thôi." Hắn đặt chén trà xuống bàn, một tiếng va nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ đắc thắng, một vẻ đắc thắng lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Đây chính là đòn chí mạng ta dành cho kẻ dám đối đầu với ta, Lâm Dịch! Hắn tưởng việc thanh trừng vài tên nội gián là đã giải quyết được vấn đề sao? Hắn còn quá non nớt! Ta sẽ cho hắn thấy, quyền lực thật sự là gì, và cái giá phải trả khi chọc giận Thẩm mỗ này!"

Lão Quản Gia cúi đầu, nở một nụ cười nhạt nhẽo. "Đại Nhân quả là mưu trí hơn người. Kế sách này thật sự thâm độc. Chỉ sợ... Lâm Dịch kia cũng không phải kẻ tầm thường, e rằng hắn sẽ tìm cách hóa giải."

"Hóa giải?" Thẩm Đại Nhân nhướng mày, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. "Hắn thì có thể làm được gì? Hắn chỉ là một thằng nhóc từ đâu chui ra, dựa vào chút tiểu xảo mà có được chút danh tiếng. Hắn có thể tìm ra dược liệu ở đâu khi toàn bộ nguồn cung đã nằm trong tay ta? Hắn có thể tự mình điều chế thuốc men sao? Hắn có kiến thức y học uyên thâm đến mức đó ư? Nực cười!" Hắn vung tay, ra hiệu cho Lão Quản Gia lui xuống. "Ngươi cứ tiếp tục giám sát chặt chẽ tình hình, đảm bảo không một loại dược liệu nào lọt ra ngoài. Đồng thời, tiếp tục tung tin đồn về sự bất lực của Binh trưởng Triệu và Lâm Dịch, rằng bọn chúng đã để mặc binh sĩ và dân chúng chết vì bệnh tật. Hãy để sự tuyệt vọng nhấn chìm bọn chúng!"

Lão Quản Gia khom lưng, nhẹ nhàng rời đi. Thẩm Đại Nhân ngả người ra ghế, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn cảnh vật. Tiếng cười khẩy độc địa của hắn lại vang lên, nhỏ bé nhưng đầy ghê rợn, hòa vào tiếng gió đêm. Hắn tin chắc rằng, với đòn đánh này, biên cương sẽ không còn đường sống. Và khi đó, hắn sẽ đường hoàng bước ra, trở thành vị cứu tinh của Đại Hạ, thâu tóm quyền lực một cách dễ dàng.

***

Đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đen kịt, chiếu rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước bằng một thứ ánh sáng bạc mờ ảo. Không khí mát mẻ của đêm hè mang theo tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường. Trong thư phòng nhỏ bé của Lâm Dịch, một ngọn đèn dầu lay lắt, tạo nên những bóng đổ chập chờn trên vách gỗ.

Lâm Dịch ngồi một mình bên bàn, trước mặt hắn là cuốn 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' dày cộp, bìa đã ngả màu và sờn cũ, nhưng từng trang giấy bên trong vẫn được giữ gìn cẩn thận. Hắn không ngừng lật giở từng trang, ánh mắt chăm chú đọc, đôi lúc lại chau mày suy nghĩ. Khuôn mặt gầy gò của hắn hiện rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, một ngọn lửa quyết tâm vẫn âm ỉ cháy.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi sáng vùng biên giới mịt mờ, những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong màn đêm. Trong đầu hắn, hàng ngàn suy nghĩ về cách đối phó với âm mưu của Thẩm Đại Nhân đang xoay vần không ngừng.

"Thẩm Đại Nhân, hắn không chỉ muốn tiền bạc, mà còn muốn phá hoại căn cơ của chúng ta," Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm lắng nhưng đầy sự phẫn nộ. "Bệnh tật trong thời chiến còn đáng sợ hơn cả đao kiếm. Một binh sĩ có thể dũng mãnh trên chiến trường, nhưng khi đổ bệnh mà không có thuốc men, hắn cũng chỉ là một người phàm yếu ớt. Một người dân có thể kiên cường chống chịu đói khổ, nhưng khi ốm đau mà không được chữa trị, họ sẽ gục ngã. Hắn đang đánh vào tử huyệt của chúng ta, tử huyệt của sự sinh tồn."

Cảm giác lạnh lẽo từ sự khan hiếm thuốc men, từ viễn cảnh bệnh tật tràn lan mà không có cách nào ngăn chặn, đang bao trùm lấy hắn. Hắn nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của Hồ Gia Gia, tiếng ho khan của những đứa trẻ, tiếng rên rỉ của những người lính b�� thương. Hắn biết mình không thể gục ngã. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. "Và để sinh tồn, chúng ta cần thuốc. Nếu không có thuốc, mọi thứ sẽ sụp đổ. Thẩm Đại Nhân muốn thấy cảnh đó, nhưng ta sẽ không để hắn đạt được."

Lâm Dịch lướt tay qua từng dòng chữ cổ xưa trong cuốn sách, những ký tự về các loại thảo dược, công dụng, cách điều chế. Hắn cố gắng kết nối những kiến thức cổ điển này với những gì hắn biết từ thế giới hiện đại. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lại thầm nhắc nhở mình. Nhưng tri thức y học ở thế giới này quá lạc hậu, và nguồn dược liệu thì bị khống chế. Hắn cần một giải pháp đột phá.

"Mình phải tìm ra cách... nhất định phải tìm ra cách!" Hắn lẩm bẩm thành tiếng, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên quyết. "Nếu không có dược liệu quý hiếm, vậy thì phải tìm dược liệu thay thế. Nếu không thể mua, vậy thì phải tự sản xuất. Nếu không có phương pháp điều chế hiệu quả, vậy thì phải cải tiến." Hắn biết, điều này đòi hỏi một nỗ lực khổng lồ, một cuộc chạy đua với thời gian và với sự tàn độc của Thẩm Đại Nhân. Nó có thể sẽ đẩy hắn vào những cuộc giao dịch mạo hiểm, liên minh bất đắc dĩ với những thế lực mà hắn chưa từng nghĩ tới. Nhưng vì sự sống còn của những người hắn trân trọng, hắn không thể lùi bước.

Ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng vùng biên giới, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, rồi mở mắt ra, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn lật giở một trang mới trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ', bắt đầu tìm kiếm, bắt đầu suy luận, bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc chiến "dược liệu" cam go sắp tới. Hắn biết, sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều không chỉ thể hiện qua chiến tranh bên ngoài, mà còn qua sự mục ruỗng từ bên trong, sự thờ ơ của triều đình và những kẻ tham lam như Thẩm Đại Nhân. Nhưng chính trong nghịch cảnh này, hắn phải tìm ra con đường sống.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free