Lạc thế chi nhân - Chương 569: Liên Thủ Phá Án: Thanh Lọc Hàng Ngũ Biên Cương
Ánh đèn dầu leo lét trong căn phòng nhỏ, hắt những vệt sáng vàng vọt lên vách đá xám xịt của Đồn Gác Biên Giới. Ngoài kia, gió đêm rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh buốt của vùng đất biên thùy và tiếng vọng đều đặn của những bước chân tuần tra. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi nhưng giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi, ngồi đối diện với Lâm Dịch qua một chiếc bàn gỗ sờn cũ, trên đó trải tấm bản đồ biên cương với những ký hiệu quân sự phức tạp. Mùi bụi, mồ hôi và chút kim loại vương vấn trong không khí, trộn lẫn với hương ngai ngái của dầu đèn. Lâm Dịch, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt sâu thẳm lại rực lên vẻ kiên định, tỉ mỉ quan sát từng nét mặt của Binh trưởng Triệu. Hắn biết, lúc này, không chỉ là thuyết phục, mà còn là khơi gợi sự dũng cảm và niềm tin vào một con đường khó khăn.
"Những gì ta suy luận, Binh trưởng, không chỉ dựa trên những giao dịch mờ ám mà Trương Quản Sự đã tiết lộ," Lâm Dịch mở lời, giọng trầm tĩnh, không nhanh không chậm, "mà còn từ chính cách mà quân địch đã phản ứng. Chúng ta đã mất nhiều binh sĩ hơn mức cần thiết, không phải vì chúng ta yếu kém, mà vì chúng ta đã bị nhìn thấu." Hắn đặt ngón tay lên một điểm trên bản đồ, nơi trận phục kích gần đây nhất đã thất bại thảm hại. "Thẩm Đại Nhân, lão ta không chỉ muốn biên cương này suy yếu. Lão ta còn muốn binh lính của ngài mất hết lòng tin vào nhau. Đó là đòn đ��nh hiểm độc nhất, một mũi tên trúng hai đích. Khi quân đội nghi kỵ nội bộ, họ sẽ không còn là một khối thống nhất. Lương thực, đạn dược, thông tin, tất cả đều có thể bị lợi dụng."
Binh trưởng Triệu khẽ gật đầu, khuôn mặt sạm nắng càng thêm khắc khổ dưới ánh đèn. Vết sẹo trên má ông giần giật theo từng nhịp thở nặng nề. "Ta hiểu chứ. Những ngày qua, ta đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần. Những người lính của ta, họ đã đổ máu vì mảnh đất này, vì Đại Hạ. Nhưng giờ đây, ngay cả trong doanh trại, ta cũng cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả." Ông ta nắm chặt bàn tay chai sần. "Vậy theo ý cậu, chúng ta phải làm gì? Phải tìm ra kẻ đó bằng mọi giá, nếu không, chúng ta sẽ không thể giữ vững nơi này. Nhưng ta không thể bắt bớ lung tung, gây hoang mang trong quân đội."
Lâm Dịch thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Hắn không thể trách Binh trưởng Triệu. Một người lính chân chính, sống và chết cùng binh sĩ của mình, sẽ khó lòng chấp nhận ý nghĩ bị phản bội từ bên trong. Đặc biệt là khi những kẻ bị nghi ngờ lại là những người đã cùng ông ta vào sinh ra tử. Đó là một vết thương chí mạng đối với lòng tin và tinh thần của người lãnh đạo. Tuy nhiên, trong con mắt của Lâm Dịch, sự do dự này, dù cao thượng đến mấy, cũng là một điểm yếu chết người trong thời cuộc loạn lạc. "Binh trưởng, đôi khi, để bảo vệ một cái cây khỏi sâu bệnh, chúng ta phải cắt bỏ những cành đã bị nhiễm. Dù đau lòng, đó là điều cần thiết để giữ lấy sự sống cho toàn bộ."
Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đọng lại nơi đầu lưỡi. "Kẻ phản bội sẽ không bao giờ tự nhận. Và Thẩm Đại Nhân sẽ không chỉ dừng lại ở một người. Lão ta sẽ gieo rắc sự ngờ vực, để chúng ta tự mình suy yếu từ bên trong. Điều chúng ta cần lúc này, không phải là đợi chờ bằng chứng rõ ràng, mà là tạo ra bằng chứng. Chúng ta cần một cái bẫy."
Binh trưởng Triệu nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc. "Cái bẫy? Ý cậu là sao?"
"Chúng ta sẽ tung ra một thông tin giả," Lâm Dịch giải thích, giọng nói dứt khoát, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. Hắn lấy một miếng vải nhỏ từ trong tay áo, trải ra trên bản đồ, vẽ vội vài ký hiệu đơn giản. "Một kế hoạch tấn công hoặc phòng thủ quan trọng, nhưng là một kế hoạch không có thật. Chúng ta sẽ để lộ nó một cách 'vô tình' cho một vài người nằm trong diện nghi vấn của ngài, đặc biệt là những kẻ có dấu hiệu tiêu xài bất thường hoặc có mối quan hệ mờ ám. Nếu quân địch phản ứng chính xác với kế hoạch giả đó, chúng ta sẽ biết ngay ai là kẻ đã bán đứng chúng ta."
Binh trưởng Triệu nhìn chằm chằm vào những ký hiệu trên bản đồ, rồi lại nhìn vào Lâm Dịch. Sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt ông. "Nhưng nếu kế hoạch đó bị lộ, và quân địch thật sự phản ứng, chúng ta sẽ làm gì? Chẳng lẽ chúng ta sẽ để binh sĩ của mình rơi vào nguy hiểm vì một thông tin giả?"
"Không," Lâm Dịch đáp, lắc đầu nhẹ. "Kế hoạch này sẽ được thiết kế sao cho dù bị lộ, nó cũng không gây tổn thất lớn cho chúng ta. Thậm chí, chúng ta có thể lợi dụng sự phản ứng của địch để tạo ra một cơ hội khác, một đòn phản công bất ngờ. Điều quan trọng là, thông tin phải đủ hấp dẫn và thuyết phục để kẻ nội gián tin tưởng và chuyển đi, nhưng cũng đủ an toàn để không gây hại cho chúng ta nếu có sai sót. Đó là một canh bạc, Binh trưởng, nhưng là canh bạc mà chúng ta buộc phải chơi."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Tiếng gió rít nghe như tiếng ai oán của những linh hồn. "Trong cuộc chiến này, không chỉ có gươm giáo đối đầu. Còn có những cuộc chiến vô hình, nơi lòng tin là vũ khí, và sự nghi kỵ là độc dược. Nếu chúng ta không thanh lọc được hàng ngũ, binh sĩ sẽ không còn dám tin vào người chỉ huy, vào đồng đội. Họ sẽ không còn dám chiến đấu hết mình. Một đội quân như vậy, sớm muộn gì cũng tan rã."
Binh trưởng Triệu im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông lướt qua những vết sẹo cũ trên cánh tay, những vết tích của bao trận chiến. Ông đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự hy sinh. Ý nghĩ về một kẻ phản bội đang ẩn mình trong hàng ngũ, đang lợi dụng lòng tin và sự dũng cảm của binh sĩ, khiến máu ông sôi lên. "Ta ghét sự dối trá. Ghét sự phản bội," ông khẽ nói, giọng khàn đặc. "Nhưng cậu nói đúng. Chúng ta không thể ngồi yên. Kẻ thù bên ngoài đã đủ khó khăn, không thể để kẻ thù bên trong đục khoét thêm."
Ông ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt kiên quyết. "Được. Ta tin cậu, Lâm công tử. Ngài hãy vạch ra kế hoạch cụ thể. Ta sẽ phối hợp hết sức mình. Nhưng phải đảm bảo an toàn tối đa cho binh sĩ. Ta không muốn mất thêm một người lính nào một cách vô ích."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trong ánh đèn dầu. "Ta sẽ. Ngài hãy cho ta danh sách những người ngài nghi ngờ nhất, cùng với những thông tin về gia cảnh, các mối quan hệ xã hội, và đặc biệt là những thay đổi trong hành vi tiêu xài của họ. Ta sẽ cần một người đáng tin cậy để thực hiện việc 'vô tình' tiết lộ thông tin." Hắn đã có Trần Nhị Cẩu trong đầu. Thằng bé này tuy hơi ngô nghê nhưng lại cực kỳ trung thành và có khả năng đánh lừa người khác bằng vẻ ngoài chất phác của mình.
Đêm đó, Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu đã thảo luận đến gần sáng, từng chi tiết của kế hoạch được mổ xẻ, từng rủi ro được tính toán. Ngoài cửa sổ, tiếng gió rít vẫn không ngớt, nhưng trong căn phòng nhỏ, một sự quyết tâm mới đã nhen nhóm. Cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào trên chiến trường, đã chính thức bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, sương mù giăng kín Đồn Gác Biên Giới, biến cả doanh trại thành một bức tranh thủy mặc mờ ảo. Những tường đá xám xịt ẩn hiện trong màn sương trắng, tiếng bước chân của lính tuần tra nghe như vọng lại từ một thế giới khác. Không khí lạnh ẩm ướt, mang theo mùi đất và cỏ dại. Trong khoảnh khắc này, sự tĩnh lặng lại mang một vẻ căng thẳng đến lạ lùng, như thể cả không gian đang nín thở chờ đợi điều gì đó.
Lâm Dịch, khoác trên mình chiếc áo choàng vải thô, đứng cạnh Binh trưởng Triệu trên tháp canh cao nhất, ẩn mình trong làn sương. Hai người chỉ là những bóng đen mờ ảo, quan sát sự di chuyển của binh lính bên dưới. Dù đã có một đêm gần như không ngủ, ánh mắt của Lâm Dịch vẫn sắc bén, quét qua từng gương mặt, từng cử chỉ của những người lính. Hắn cảm nhận rõ rệt sự lo lắng mơ hồ đang lan tỏa trong doanh trại, dù không ai nói ra. Đó là sự lo lắng về kẻ địch bên ngoài, và cả sự nghi ngờ âm ỉ về kẻ phản bội bên trong.
"Kế hoạch đã được truyền đạt đến Trần Nhị Cẩu rồi chứ?" Binh trưởng Triệu khẽ hỏi, giọng trầm đục, như để tránh làm xao động không khí xung quanh.
Lâm Dịch gật đầu. "Đã truyền đạt chi tiết. Nhị Cẩu là người khôn ngoan, tuy bề ngoài có vẻ đơn thuần, nhưng nó hiểu được tầm quan trọng của việc này." Hắn đã dành cả đêm để hướng dẫn Trần Nhị Cẩu cách thức "vô tình" tiết lộ thông tin, cách quan sát phản ứng của đối phương, và cách giữ mình an toàn.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô thường trực, đang đứng gần khu vực tập trung của một nhóm sĩ quan cấp dưới. Trong số đó có Đội trưởng tuần tra, người nằm trong danh sách nghi vấn của Binh trưởng Triệu. Hắn có vẻ ngoài nghiêm nghị, luôn giữ khoảng cách nhất định với những người khác, nhưng ánh mắt lại không ngừng lướt qua xung quanh, đầy vẻ cảnh giác. Chiếc áo giáp cũ kỹ của hắn có vẻ được chăm sóc kỹ lưỡng, sáng bóng hơn so với những người xung quanh, một chi tiết nhỏ mà Lâm Dịch đã chú ý.
Nhị Cẩu giả vờ đang lau chùi thanh đao của mình, thỉnh thoảng liếc nhìn sang nhóm sĩ quan. Hắn chờ đợi một cơ hội, một khoảng lặng tự nhiên. Khi một sĩ quan khác phàn nàn về lịch trình tuần tra dày đặc sắp tới, Nhị Cẩu lập tức chen vào, với vẻ mặt đầy bí ẩn nhưng không kém phần tự nhiên.
"Ôi chao, các huynh đệ còn chưa biết sao?" Nhị Cẩu thì thầm, cúi người giả vờ buộc lại dây giày, nhưng ánh mắt lại liếc nhanh về phía Đội trưởng tuần tra. "Nghe nói, Binh trưởng đích thân chỉ huy một kế hoạch lớn đấy. Tuyệt mật lắm! Nghe đâu là sẽ có một đợt tấn công giả vào khu vực Yển Nguyệt Quan, để nghi binh dụ địch ra khỏi cứ điểm chính, sau đó chúng ta sẽ... hừm, ta không dám nói nữa. Nhưng ai mà đoán được quân địch sẽ không ngờ tới?" Hắn nháy mắt tinh quái, như thể đang chia sẻ một bí mật động trời.
Đội trưởng tuần tra, đang giả vờ chỉnh lại dây buộc giáp, khẽ ngước lên. Một thoáng bất ngờ vụt qua trong đôi mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị che giấu bằng vẻ bình tĩnh đến lạnh lùng. "À, ta hiểu rồi. Cứ làm theo mệnh lệnh là được. Chuyện cơ mật, không nên bàn tán lung tung." Giọng hắn đều đều, nhưng Lâm Dịch, từ trên cao, đã nhận ra sự thay đổi rất nhỏ trong nhịp thở của hắn qua đôi ống nhòm tự chế từ ống tre. Đó là một phản ứng rất tinh vi, chỉ người có kinh nghiệm quan sát mới nhận ra. Kẻ nội gián thường rất giỏi che giấu cảm xúc.
Nhị Cẩu giả vờ sợ hãi, vội vàng gật đầu lia lịa. "Vâng vâng, tiểu nhân lỡ lời. Mong các vị đại nhân bỏ qua." Hắn nhanh chóng lẩn đi, tiếp tục công việc của mình như không có chuyện gì xảy ra.
Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu tiếp tục đứng trên tháp canh, kiên nhẫn chờ đợi. Thời gian dường như trôi chậm lại, từng khoảnh khắc đều nặng trĩu. Màn sương dần tan, để lộ ra những tia nắng yếu ớt đầu tiên của bình minh, hắt lên những ngọn giáo sáng loáng. Cả hai đều không nói thêm lời nào, chỉ lắng nghe tiếng gió, tiếng bước chân, và nhịp đập gấp gáp của trái tim mình.
Nửa canh giờ sau, một bóng người vội vã chạy đến chân tháp canh. Đó là một người lính trinh sát, quần áo lấm lem bùn đất, thở hổn hển. "Báo... báo cáo Binh trưởng! Tin kh���n cấp!"
Binh trưởng Triệu và Lâm Dịch nhìn nhau. Một tia hy vọng pha lẫn lo lắng. "Vào đây!" Binh trưởng Triệu ra lệnh.
Người lính trinh sát vội vã leo lên, khuôn mặt tái mét vì mệt mỏi và căng thẳng. "Thưa Binh trưởng, quân địch... quân địch đã thay đổi đội hình! Chúng tập trung một lực lượng lớn tại khu vực Yển Nguyệt Quan, đúng như vị trí mà chúng ta... hừm, mà thông tin giả nói rằng chúng ta sẽ tấn công!"
Một sự im lặng bao trùm. Binh trưởng Triệu nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay sạm nắng. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa phẫn nộ, vừa có chút ghê sợ trước sự chính xác đến lạnh lùng trong suy luận của Lâm Dịch. Kế hoạch "dẫn rắn ra khỏi hang" đã thành công. Bằng chứng không thể chối cãi. Quân địch đã phản ứng. Kẻ nội gián đã ra tay.
Lâm Dịch thở ra một hơi dài, cảm giác nhẹ nhõm trộn lẫn với một nỗi buồn khó tả. Hắn không vui mừng khi kế hoạch của mình thành công, bởi thành công này đồng nghĩa với việc có một người lính Đại Hạ đã phản bội đồng đội, phản bội quốc gia. "Kẻ đó đã cắn câu rồi, Binh trưởng," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm lắng. "Bây giờ, chúng ta cần phải hành động." Hắn biết, đây là lúc phải thể hiện sự dứt khoát và tàn nhẫn cần thiết. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng nó cũng có thể là con dao hai lưỡi, cắt vào cả lòng mình."
Binh trưởng Triệu gật đầu mạnh mẽ. "Ngay lập tức, tập hợp các phó tướng đáng tin cậy. Chúng ta sẽ bắt giữ Đội trưởng tuần tra. Không được để hắn có cơ hội liên lạc với bên ngoài." Giọng ông ta vang lên, đầy uy lực và sự căm phẫn. Một cuộc chiến sinh tồn, không chỉ trên chiến trường, mà còn ngay trong lòng doanh trại, đã đến hồi gay cấn nhất.
***
Đêm đó, mưa phùn lất phất, phủ một lớp màn ẩm ướt lên Đồn Gác Biên Giới. Không khí lạnh lẽo và tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít và tiếng mưa đập vào mái nhà. Trong Hầm Ngục Tối, sự lạnh lẽo và ẩm ướt càng trở nên rõ rệt. Những xà lim đá thô sơ, song sắt nặng nề, và ánh sáng lờ mờ từ một ngọn đuốc duy nhất càng làm tăng thêm vẻ u ám, chết chóc. Mùi nấm mốc, đất ẩm, và một thứ mùi tanh nồng khó tả của sự sợ hãi và mục nát, quẩn quanh trong không gian chật hẹp. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, cùng với tiếng rên rỉ xa xăm của một tù nhân nào đó ở sâu bên trong, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự tuyệt vọng.
Đội trưởng tuần tra, hắn ta bị bắt giữ khi đang cố gắng bí mật chuyển một lá thư ra ngoài qua một khe hở nhỏ ở tường thành. Hắn đã bị lính của Binh trưởng Triệu theo dõi sát sao từ khi thông tin giả được tung ra. Giờ đây, hắn ngồi co ro trong xà lim, ánh mắt thất thần nhìn ngọn đuốc bập bùng. Ngoại hình nghiêm nghị thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một vẻ tiều tụy, bất lực. Áo giáp cũ kỹ của hắn lấm lem bùn đất, không còn vẻ sáng bóng như ban sáng.
Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu bước vào, bóng của họ đổ dài trên nền đất ẩm ướt. Binh trưởng Triệu vẫn giữ vẻ mặt khắc khổ, nhưng giờ đây có thêm sự giận dữ cháy bỏng trong đôi mắt. Lâm Dịch thì vẫn trầm tĩnh, ánh mắt sắc lạnh, không chút biểu cảm. Hắn đứng ở một khoảng cách vừa phải, quan sát kẻ phản bội như một nhà khoa học đang nghiên cứu một mẫu vật.
"Ngươi đã bán đứng huynh đệ của mình vì mấy đồng bạc dơ bẩn của Thẩm Đại Nhân sao?!" Binh trưởng Triệu gằn giọng, tiếng nói vang vọng trong hầm ngục, át cả tiếng nước nhỏ giọt. Ông ta bước đến gần song sắt, nắm chặt lấy chúng, gân xanh nổi lên trên cánh tay.
Đội trưởng tuần tra ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi. Hắn lắc đầu lia lịa, lắp bắp: "Không... không phải... Ta... ta bị ép buộc..." Giọng hắn run rẩy, yếu ớt, hoàn toàn khác với vẻ kiên cường mà hắn thường thể hiện trước mặt binh sĩ.
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi. "Bị ép buộc? Không ai ép buộc ngươi phải chọn cái chết cho đồng đội. Không ai ép buộc ngươi phải nhận những đồng bạc dơ bẩn từ Thẩm Đại Nhân để đổi lấy máu xương của những người tin tưởng ngươi." Hắn bước lại gần hơn, ánh mắt quét qua Đội trưởng tuần tra. "Nói đi, Thẩm Đại Nhân đã hứa hẹn gì, và còn ai nữa trong số chúng ta bị mua chuộc?"
Hắn không để cho Đội trưởng tuần tra có cơ hội chối cãi. "Ngươi nghĩ chúng ta không biết gì sao? Ngươi nghĩ những giao dịch tài chính bất thường của ngươi với các thương nhân được Thẩm Đại Nhân bảo trợ là bí mật ư? Ngươi nghĩ chúng ta không nhận ra sự trùng hợp kỳ lạ khi quân địch luôn phản ứng chính xác với những kế hoạch quân sự của chúng ta, kể cả những kế hoạch giả mạo?" Lâm Dịch lấy ra một vài mảnh giấy nhỏ từ trong tay áo, đó là những ghi chép về các giao dịch đáng ngờ mà Trương Quản Sự đã cung cấp, cùng với bản đồ đánh dấu phản ứng của quân địch. Hắn đặt chúng lên song sắt, đủ để Đội trưởng tuần tra nhìn thấy.
"Ngươi... ngươi..." Đội trưởng tuần tra nhìn chằm chằm vào những mảnh giấy, đôi mắt hắn mở to, vẻ mặt từ sợ hãi chuyển sang tuyệt vọng. Hắn biết, mọi thứ đã bại lộ. Không còn đường chối cãi.
Binh trưởng Triệu, thấy Lâm Dịch đã nắm chắc tình thế, lùi lại một bước, để Lâm Dịch tiếp tục cuộc thẩm vấn. Ông quan sát Đội trưởng tuần tra, sự thất vọng và đau đớn hiện rõ trong ánh mắt. Đây là một người mà ông đã tin tưởng, đã cùng nhau chiến đấu nhiều năm.
"Thẩm Đại Nhân đã hứa với ngươi một chức quan lớn sau khi biên giới sụp đổ, phải không?" Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói đều đều như lưỡi dao cắt qua. "Hắn hứa cho ngươi một cuộc sống giàu sang, một vị trí quyền lực, trong khi những đồng đội của ngươi phải chết nơi chiến trường lạnh lẽo. Đó là cái giá mà ngươi đã bán đứng linh hồn của mình sao?"
Đội trưởng tuần tra cúi gục đầu, cơ thể run rẩy. Hắn không thể chịu đựng được áp lực từ ánh mắt lạnh lùng của Lâm Dịch và sự phẫn nộ của Binh trưởng Triệu. "Ta... ta xin lỗi... Ta bị mê hoặc... Thẩm Đại Nhân đã phái người đến, hứa hẹn đủ điều. Hắn nói Đại Hạ sắp sụp đổ, rằng việc chống cự là vô ích. Hắn nói ta nên chọn một con đường khác, một con đường sống sót và vinh hoa." Hắn bắt đầu khóc nức nở, những giọt nước mắt hòa lẫn với nước mưa trên khuôn mặt bẩn thỉu. "Hắn còn nói... hắn còn nói có nhiều người khác cũng đã đồng ý với hắn..."
"Nói rõ những gì ngươi biết!" Binh trưởng Triệu ra lệnh, giọng ông ta không còn sự giận dữ tột độ, thay vào đó là sự lạnh lùng đến đáng sợ. "Còn ai nữa? Kế hoạch của Thẩm Đại Nhân là gì?"
Đội trưởng tuần tra, trong cơn tuyệt vọng, đã khai ra tất cả. Hắn kể về những cuộc gặp gỡ bí mật với tay sai của Thẩm Đại Nhân, những lời hứa hẹn về tiền tài và quyền lực, cách hắn đã tuồn thông tin ra ngoài, và cả danh sách những người khác mà hắn biết cũng đã bị mua chuộc, dù chỉ là những đầu mối nhỏ hơn. Hắn khai rằng Thẩm Đại Nhân muốn làm suy yếu biên cương đến mức tối đa, khiến nó không thể chống cự khi quân địch tổng tấn công, từ đó đổ lỗi cho Binh trưởng Triệu và các tướng lĩnh khác, để hắn có thể dễ dàng thâu tóm quyền lực, trở thành người hùng 'cứu vớt' Đại Hạ.
Mỗi lời khai của hắn như một nhát dao đâm vào trái tim Binh trưởng Triệu. Ông lắng nghe, nét mặt ngày càng u ám. Cuối cùng, khi Đội trưởng tuần tra đã khai hết, chỉ còn là một đống bùng nhùng của sự hối hận và sợ hãi, Binh trưởng Triệu quay sang Lâm Dịch.
"Ngài đã nghe rõ rồi chứ, Lâm công tử," ông nói, giọng điệu nặng nề. "Kẻ phản bội này, ta sẽ xử lý theo quân pháp. Còn những người khác... chúng ta sẽ phải kiểm tra lại từng người một. Đây là một vết nhơ không thể gột rửa."
Lâm Dịch gật đầu. "Ngài hãy xử lý. Nhưng quan trọng hơn, Binh trưởng, là chúng ta phải củng cố lại niềm tin trong quân đội. Hãy công khai vụ việc này, cho binh sĩ biết rằng kẻ phản bội đã bị trừng trị. Điều đó sẽ giúp họ khôi phục lòng tin vào chính nghĩa và vào người chỉ huy của mình." Hắn biết, việc này không chỉ là loại bỏ ung nhọt, mà còn là một bài học đắt giá cho toàn bộ lực lượng. "Thẩm Đại Nhân sẽ không dừng lại. Đòn đánh này chỉ làm lão ta thêm căm ghét chúng ta. Hắn sẽ chuẩn bị những đòn trả đũa tàn độc hơn trong tương lai. Chúng ta cần một mạng lưới tình báo và phản gián mạnh mẽ của riêng mình, Binh trưởng."
Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt từ sự đau khổ dần chuyển thành sự quyết tâm mạnh mẽ. Ông gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng kiên định. "Ta hiểu rồi. Ta sẽ tin tưởng cậu hoàn toàn, Lâm công tử. Mọi việc từ nay, ta đều nghe theo sự sắp xếp của cậu." Mối quan hệ giữa Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu đã trở nên khăng khít và tin cậy hơn bao giờ hết, tạo tiền đề cho những hợp tác quân sự lớn hơn trong cuộc chiến sắp tới.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, quay lưng rời khỏi hầm ngục u tối. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn không ngớt, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy dữ dội. Cuộc chiến sinh tồn này, sẽ còn khốc liệt hơn nữa. Nhưng ít nhất, hắn đã bảo vệ được một phần biên cương khỏi sự thối nát từ bên trong. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ, "nhưng ta sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những gì ta trân trọng."
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.