Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 568: Nội Gian Biên Cương: Lưới Nhện Độc Của Thẩm Đại Nhân

Ánh hoàng hôn vàng cam như rót mật lên những mái ngói xanh rêu của Thành Thiên Phong, nhuộm cả con đường lát đá dẫn vào Quán Trọ Lạc Nguyệt một vẻ trầm mặc, cổ kính. Từ bên ngoài, tiếng cười nói ồn ã, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và mùi thức ăn thơm lừng từ bếp bay ra, tạo nên một bản hòa tấu sống động của đời thường. Nhưng trong căn phòng riêng ở tầng hai, nơi Lâm Dịch, Trương Quản Sự và Mã Đại Ca đang dùng bữa, không khí lại lắng đọng hơn nhiều. Cửa sổ mở hé, đón luồng gió nhẹ mang theo mùi hoa dạ lý hương thoang thoảng từ khu vườn phía sau, xua đi phần nào cái nóng bức của một ngày dài. Ánh nắng chiều cuối cùng lọt qua khung cửa, chiếu lên chén trà sứ trắng ngà trên bàn, làm nổi bật những đường vân tinh xảo.

Lâm Dịch, trong bộ y phục giản dị nhưng tươm tất, vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy. Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây đã bớt đi phần non nớt của một thiếu niên biên thùy, nhưng vẫn vương chút xanh xao do những tháng ngày lao tâm khổ tứ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua Trương Quản Sự và Mã Đại Ca, cả hai đều đang nhấm nháp món cá chép om dưa mà quán trọ nổi tiếng.

"Các chuyến hàng đầu tiên đã đến nơi an toàn, chứng minh sự hợp tác của chúng ta là đúng đắn," Lâm Dịch mở lời, giọng điệu điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào Trương Quản Sự. "Lợi nhuận như đã cam kết, và quan trọng hơn, các binh sĩ biên cương đã có đủ lương thực để vượt qua cơn đói khát ban đầu. Hợp đồng cung ứng vật tư cũng đang tiến triển tốt đẹp."

Trương Quản Sự, với vẻ ngoài trung bình nhưng đôi mắt tinh anh, khẽ gật đầu, khuôn mặt có chút xảo quyệt thường thấy nay ánh lên vẻ hài lòng khó che giấu. Ông ta vuốt chòm râu lưa thưa, nhấp một ngụm trà. "Lâm huynh quả nhiên là người có tầm nhìn xa trông rộng, lại hành sự cẩn trọng. Lão phu đây quả thực không nhìn lầm người. Các thương nhân khác tuy ban đầu còn e ngại, nhưng khi thấy lợi nhuận thực tế cùng với sự đảm bảo của Lâm huynh, họ đã dần tin tưởng hơn. Tuyến đường vận chuyển đến Đồn Gác Biên Giới cũng thông suốt hơn ta tưởng." Ông ta dừng lại một chút, ánh mắt chợt trở nên thận trọng. "Nhưng... ta nghe nói dạo này biên giới có vẻ không yên tĩnh lắm. Chẳng hay có tin tức gì đáng lo ngại không, Lâm huynh?"

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, nhưng trong lòng hắn đã dấy lên một dự cảm không lành. Hắn nhớ lại lời Mã Đại Ca đã nói trước đó, và giờ đây, sự lo ngại của Trương Quản Sự như một lời xác nhận. "Trương Quản Sự lo lắng là phải," hắn đáp, giọng vẫn bình thản. "Biên cương vốn là nơi đầu sóng ngọn gió. Sự bất ổn là điều khó tránh khỏi."

Mã Đại Ca, vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, nụ cười sảng khoái thường trực nay đã tắt hẳn. Hắn đặt mạnh chén rượu xuống bàn, tiếng kêu lanh canh vang lên trong không gian tĩnh lặng. "Đúng vậy, đường đi ngày càng khó khăn. Ta đã tăng cường nhân lực, cử những anh em thiện nghệ nhất đi hộ tống, nhưng hiểm nguy vẫn rình rập khắp nơi." Hắn nghiến răng, vẻ mặt lộ rõ sự bực bội. "Mới hôm trước, một toán quân tuần tra của Binh trưởng Triệu đã bị mai phục ở khe núi Đạp Mã. Tổn thất không ít! Quân địch bố trí phục kích rất chuẩn xác, như thể đã biết trước toàn bộ kế hoạch và đường đi của quân ta vậy."

Lâm Dịch nhíu mày, nội tâm chùng xuống. Đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Cái cảm giác bất an từ lúc rời khỏi Thôn Làng Sơn Cước đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn đã lờ mờ đoán được Thẩm Đại Nhân sẽ không cam tâm chịu thua sau khi đòn đánh về tài chính của lão bị hóa giải. Nhưng không ngờ, lão ta lại ra tay thâm độc đến mức này. Cắt giảm ngân sách đã là một hành động tàn nhẫn, đẩy binh sĩ vào cảnh đói khát, nhưng việc để nội gián rò rỉ thông tin quân sự lại là một tội ác tày trời, trực tiếp đẩy binh sĩ Đại Hạ vào miệng hùm.

"Quân địch biết rõ động tĩnh?" Lâm Dịch lặp lại, giọng nói trầm xuống một tông. Hắn nhớ lại những lời Thẩm Đại Nhân đã nói trong triều, những lời lẽ hoa mỹ che đậy sự mưu mô độc địa. "Một kế hoạch tuần tra phục kích, nếu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, hẳn phải là một bí mật quân sự hàng đầu. Chỉ những người có chức trách cao mới có thể tiếp cận được."

Trương Quản Sự thở dài, lắc đầu. "Chính vì thế mà ta mới lo. Mạng lưới tình báo của Thiên Phong Thương Hội cũng thu được vài tin tức không hay. Dường như có những kẻ đang âm thầm khuấy đảo nội bộ quân đội biên cương. Một số quan lại cấp dưới của Binh trưởng Triệu, vốn dĩ không có nhiều quyền hành, lại bỗng dưng trở nên giàu có bất thường, tiêu xài xa hoa hơn trước rất nhiều."

Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên một tia sắc lạnh. "Giàu có bất thường... và thông tin quân sự bị rò rỉ. Hai điều này khó mà không liên quan." Hắn nhìn Mã Đại Ca. "Mã Đại Ca, những chuyến hàng của chúng ta có bị ảnh hưởng bởi những cuộc mai phục này không?"

Mã Đại Ca lắc đầu. "May mắn là chưa. Chúng ta đi đường khác, lại rất cảnh giác. Nhưng nếu tình hình biên giới ngày càng bất ổn, quân địch càng nắm rõ động tĩnh của quân ta, thì sớm muộn gì tuyến đường vận chuyển của chúng ta cũng sẽ gặp nguy hiểm. Ai dám đảm bảo một ngày nào đó chúng không phục kích đoàn xe lương thực, thuốc men của chúng ta?"

Đây chính là điều Lâm Dịch lo ngại nhất. Hắn đã dành toàn bộ tài sản cá nhân và dốc sức thuyết phục các thương nhân để xây dựng mạng lưới cung ứng này. Mục tiêu không chỉ là cứu biên cương khỏi cơn khốn khó, mà còn là tạo ra một nền tảng vững chắc cho tương lai. Nếu tuyến đường vận chuyển không an toàn, nếu các thương nhân mất niềm tin, thì mọi nỗ lực của hắn sẽ đổ sông đổ biển. Hơn nữa, việc Thẩm Đại Nhân gài nội gián vào quân đội biên cương không chỉ nhằm mục đích phá hoại quân sự, mà còn là một đòn đánh tâm lý, làm suy yếu tinh thần binh sĩ và gây ra sự nghi kỵ trong hàng ngũ. Một khi niềm tin bị xói mòn, một đội quân dù hùng mạnh đến đâu cũng sẽ tan rã.

"Lâm huynh, ngài tính sao?" Trương Quản Sự hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng. "Nếu cứ tiếp diễn thế này, các thương nhân sẽ không dám tiếp tục đầu tư nữa. Kể cả lão phu đây, cũng phải cân nhắc rủi ro."

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, dường như đang cân nhắc mọi khả năng. Trong đầu hắn, một bức tranh phức tạp đang dần hiện ra. Thẩm Đại Nhân không phải là một kẻ đơn giản. Lão ta không chỉ muốn loại bỏ Lâm Dịch, mà còn muốn phá hủy toàn bộ hệ thống phòng thủ biên cương, có thể là để tạo điều kiện cho một cuộc chiến tranh bùng nổ, từ đó kiếm lợi hoặc củng cố quyền lực của mình trong triều đình đang suy yếu. Điều này lại càng củng cố niềm tin của Lâm Dịch vào việc Đại Hạ vương triều đang trên đà suy thoái, với những quan lại thối nát như Thẩm Đại Nhân đang đục khoét từ bên trong.

"Mạng lưới cung ứng này là huyết mạch của biên cương, cũng là nền tảng cho sự hợp tác của chúng ta," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Ta hiểu nỗi lo của các vị. Ta sẽ không để các vị phải chịu thiệt thòi." Hắn quay sang Mã Đại Ca. "Mã Đại Ca, xin huynh hãy tiếp tục tăng cường cảnh giác, cử thêm người tiền trạm và hậu trạm. Tạm thời, các chuyến hàng lớn hãy tạm ngưng, chỉ vận chuyển những thứ thiết yếu với quy mô nhỏ hơn, phân tán thành nhiều đợt. Ta sẽ tìm cách đảm bảo an toàn cho tuyến đường, và quan trọng hơn, ta sẽ tìm ra kẻ nội gián đó."

Trương Quản Sự và Mã Đại Ca nhìn nhau. Dù vẫn còn lo lắng, nhưng lời nói chắc chắn của Lâm Dịch đã phần nào trấn an họ. Họ đã chứng kiến khả năng của hắn trong việc giải quyết vấn đề, từ việc biến Thôn Làng Sơn Cước thành nơi trù phú đến việc thuyết phục họ đầu tư. Hắn không chỉ nói suông. Hắn luôn đi kèm lời nói bằng hành động.

"Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào trên chiến trường," Lâm Dịch lẩm bẩm, không chỉ nói với hai người bạn mà còn nói với chính mình. Hắn biết, việc tìm ra nội gián trong một môi trường quân sự vốn dĩ phức tạp và đầy rẫy sự nghi kỵ là điều cực kỳ khó khăn. Điều này đòi hỏi không chỉ mưu lược mà còn cả sự tinh tế trong việc điều tra, thu thập thông tin. Hắn sẽ phải xây dựng một mạng lưới tình báo của riêng mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, một mạng lưới trung thành tuyệt đối. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng trong trường hợp này, sự thật còn mạnh hơn."

Hắn đứng dậy, gật đầu với Trương Quản Sự và Mã Đại Ca. "Hai vị hãy cứ tin tưởng vào ta. Ta sẽ không để mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát. Biên cương này, ta nhất định sẽ bảo vệ." Hắn không bi lụy, cũng không quá lạc quan. Hắn chỉ đơn thuần là quyết tâm. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải loại bỏ những mối đe dọa, dù là từ bên ngoài hay từ bên trong.

***

Sáng sớm hôm sau, một lớp sương mù mỏng giăng mắc khắp Thôn Làng Sơn Cước, biến những mái nhà gỗ đơn giản, mái tranh và những con đường đất thành một bức tranh thủy mặc mơ hồ. Không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi đất và mùi khói bếp từ những ngôi nhà sớm hôm. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó trong làng, cùng tiếng động vật trang trại lốc cốc tạo nên một bầu không khí bình yên, mộc mạc.

Lâm Dịch vừa trở về từ Thành Thiên Phong, cơ thể vẫn còn vương chút mệt mỏi sau chuyến đi dài và những suy tư nặng trĩu. Hắn vừa bước qua cổng làng quen thuộc, thì một bóng người đã vội vã chạy tới. Đó là Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt đầy lo lắng, không còn nét ngây ngô thường thấy. Đôi mắt sáng nhanh nhẹn của hắn giờ đây chỉ còn sự bồn chồn.

"Đại ca, ngài về rồi!" Nhị Cẩu thở hổn hển, vội vã chạy đến gần Lâm Dịch, quên cả phép tắc. "Có tin khẩn cấp từ Đồn Gác Biên Giới!"

Lâm Dịch nhìn khuôn mặt tái mét của Nhị Cẩu, trong lòng hắn đã hiểu chuyện chẳng lành. Những dự cảm từ tối qua đã thành sự thật. Hắn ngừng bước, ánh mắt trở nên sắc lạnh. "Nói đi, có chuyện gì?"

Trần Nhị Cẩu nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy. "Binh trưởng Triệu vừa bị một đòn đau. Kế hoạch tuần tra phục kích của ông ấy bị địch biết trước, tổn thất nặng nề! Vài chục binh sĩ đã hy sinh, và nhiều người khác bị thương. Toàn bộ kế hoạch, từ đường đi, thời gian, đến số lượng binh lính, đều bị địch nắm rõ như lòng bàn tay. Họ phục kích đúng chỗ, đúng lúc, không sai một ly!"

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ tối qua, nhưng khi nghe tin tức chi tiết từ Nhị Cẩu, sắc mặt Lâm Dịch vẫn trầm xuống, lạnh như băng. Hắn không nói gì, chỉ đứng yên, đôi mắt nhìn thẳng vào khoảng không. Trong đầu hắn, những lời của Mã Đại Ca và Trương Quản Sự vang vọng. "Quân địch biết rõ động tĩnh... Giàu có bất thường..." Mọi thứ đang dần được kết nối. Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn cắt đứt nguồn sống của biên cương, lão ta còn muốn đổ máu, muốn gieo rắc sự hỗn loạn và mất niềm tin.

"Đại ca?" Nhị Cẩu lo lắng gọi, thấy Lâm Dịch im lặng quá lâu.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình sự bình tĩnh tuyệt đối. Hắn biết, đây là lúc cần phải suy nghĩ lý trí nhất, chứ không phải để cảm xúc chi phối. "Khi nào thì chuy���n này xảy ra?" hắn hỏi, giọng nói trầm khàn.

"Mới đêm qua, đại ca. Sáng nay tin tức đã lan đến đây. Binh trưởng Triệu đã phái người hỏa tốc đến báo cho chúng ta biết." Nhị Cẩu đáp, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi. "Dân làng cũng đang bàn tán xôn xao. Họ sợ rằng biên giới sẽ không giữ được nữa."

Lâm Dịch quay người, nhìn về phía Đồn Gác Biên Giới, nơi ẩn mình sau lớp sương mù. "Đây không phải là một thất bại đơn thuần," hắn lẩm bẩm, như nói với chính mình. "Đây là một đòn tấn công vào tận xương tủy." Hắn biết, nếu không xử lý triệt để chuyện này, không chỉ Binh trưởng Triệu mất đi sự tín nhiệm, mà toàn bộ lực lượng phòng thủ sẽ bị tê liệt bởi sự nghi kỵ lẫn nhau. Một quân đội nội bộ lục đục thì làm sao có thể chống lại kẻ thù bên ngoài?

"Nhị Cẩu," Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói dứt khoát, không còn chút mơ hồ nào. "Chuẩn bị ngựa. Ngay lập tức. Ta cần đến Đồn Gác Biên Giới."

"Dạ, đại ca!" Trần Nhị Cẩu vội vã chạy đi, sự lo lắng vẫn còn nhưng đã được thay thế bằng sự trung thành tuyệt đối. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn biết, mỗi khi Lâm Dịch ra lệnh như vậy, đó là lúc hắn phải đặt trọn niềm tin và làm theo vô điều kiện.

Lâm Dịch đứng đó, nhìn theo bóng Nhị Cẩu khuất dần. Hắn đưa tay xoa xoa thái dương. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đến thế giới này không phải để làm anh hùng, không phải để thay đổi thiên hạ. Hắn chỉ muốn sinh tồn, bảo vệ những người xung quanh. Nhưng càng muốn sinh tồn, hắn lại càng bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và mưu mô. Giờ đây, hắn không chỉ phải đối mặt với quân địch bên ngoài, mà còn phải chiến đấu với những con rắn độc ẩn mình trong chính hàng ngũ của mình. Đây là một loại chiến trường mới, một cuộc chiến gián điệp và phản bội mà hắn chưa từng đối mặt. Hắn phải nhanh chóng thích nghi, nếu không, tất cả những gì hắn đã xây dựng sẽ sụp đổ.

***

Gió mạnh rít qua những khe hở trên tường đá xám xịt của Đồn Gác Biên Giới, mang theo hơi lạnh buốt và mùi bụi đất đặc trưng của quân doanh. Bầu trời buổi trưa u ám, những đám mây đen vần vũ như báo hiệu một cơn bão sắp đến, càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều, ảm đạm cho toàn cảnh. Tiếng lính tuần tra hô khẩu hiệu từ xa, tiếng vũ khí va chạm lanh canh đâu đó trong doanh trại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng, kỷ luật nhưng cũng đầy sự cảnh giác.

Khi Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu đến, hắn cảm nhận rõ ràng sự nặng nề, u ám bao trùm toàn bộ đồn gác. Những ánh mắt của binh sĩ lướt qua hắn, có sự mệt mỏi, có sự hoang mang, nhưng cũng có một chút hy vọng khi nhìn thấy hắn – người đã mang lại nguồn sống cho họ trong những ngày qua. Hắn được dẫn thẳng đến phòng của Binh trưởng Triệu.

Căn phòng của Binh trưởng Triệu đơn sơ, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng, trên đó bày la liệt bản đồ quân sự, giấy tờ và một vài chén trà nguội. Binh trưởng Triệu đang ngồi trước bàn, lưng thẳng tắp nhưng khuôn mặt lại phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, ánh lên vẻ bực bội và nghi ngờ không thể che giấu. Vết sẹo trên má ông ta dường như càng đỏ hơn trong ánh sáng lờ mờ. Bộ giáp trụ gọn gàng thường thấy nay cũng có vẻ lộn xộn, cho thấy sự bất ổn trong tâm trạng của vị binh trưởng này.

"Lâm công tử, ngài đến rồi," Binh trưởng Triệu đứng dậy, giọng nói khàn đặc. Ông ta không giấu được vẻ mệt mỏi. "Mời ngồi."

Lâm Dịch gật đầu, kéo một chiếc ghế mộc mạc ra ngồi đối diện. Hắn quan sát kỹ Binh trưởng Triệu. Vị binh trưởng này vốn là một người cương trực, kinh nghiệm chiến trường dày dặn. Nhưng giờ đây, khí chất đó đã bị che phủ bởi một sự tức giận và bất lực.

"Ta đã nghe sơ qua sự việc từ Nhị Cẩu," Lâm Dịch mở lời, giọng nói điềm tĩnh, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng. "Xin Binh trưởng Triệu hãy kể chi tiết hơn."

Binh trưởng Triệu đập mạnh bàn, tiếng "rầm" vang lên khô khốc trong căn phòng. "Khốn nạn! Quả là khốn nạn! Kế hoạch đó ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, đã tính toán mọi đường đi nước bước. Mục tiêu là một toán thám báo của địch thường xuyên quấy phá khu vực khe núi Đạp Mã. Ta muốn nhân cơ hội này để dằn mặt chúng, cũng là để củng cố tinh thần binh sĩ." Ông ta nghiến răng, nắm chặt hai tay. "Kế hoạch chi tiết, bao gồm cả tuyến đường phục kích, thời gian hành quân, số lượng binh lính tham gia... ta chỉ giao cho vài tên thân tín nhất, những phó tướng và đội trưởng mà ta tin tưởng tuyệt đối!"

Ông ta dừng lại, thở hổn hển, rồi tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự phẫn nộ. "Vậy mà... vậy mà địch lại biết rõ đến từng chi tiết! Chúng không chỉ mai phục đúng chỗ, mà còn chuẩn bị một lực lượng lớn hơn gấp đôi quân ta. Chúng chờ sẵn, và khi binh sĩ của ta lọt vào ổ phục kích, chúng tung lưới vây bắt. Một trận chiến một chiều! Hơn ba mươi anh em đã hy sinh, bao nhiêu người bị thương. Nếu không phải quân ta chiến đấu dũng cảm phá vòng vây, thì e rằng không còn ai sống sót trở về!"

Đôi mắt của Binh trưởng Triệu đỏ ngầu, ánh lên sự đau đớn khi nhắc đến những binh sĩ đã ngã xuống. "Chắc chắn có nội gián! Ta không tin có sự trùng hợp nào lại đến mức này. Kế hoạch tuyệt mật, chỉ có vài người biết, vậy mà lại bị lộ tẩy hoàn toàn!"

Lâm Dịch lắng nghe một cách cẩn thận, từng lời của Binh trưởng Triệu như những mảnh ghép hoàn thiện bức tranh mà hắn đã vẽ ra trong đầu. Hắn biết, đây chính là đòn đánh trả của Thẩm Đại Nhân. Một đòn hiểm ác, không chỉ nhằm vào Binh trưởng Triệu mà còn vào chính Lâm Dịch, người đã dám thách thức quyền lực của lão.

"Binh trưởng Triệu, ngài có nghi ngờ ai không?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt sắc bén, quan sát từng phản ứng nhỏ nhất trên khuôn mặt Binh trưởng Triệu. "Hoặc có ai trong số những người biết kế hoạch đó có liên hệ bất thường gần đây không? Ví dụ như, bỗng dưng tiêu xài rộng rãi hơn trước, hoặc có những hành động đáng ngờ?"

Binh trưởng Triệu lắc đầu, khuôn mặt hiện rõ sự bất lực và phẫn nộ. "Ta đã cho người điều tra. Nhưng những kẻ đó đều là phó tướng, đội trưởng lâu năm, đi theo ta đã nhiều năm trên chiến trường. Ta không muốn nghi ngờ họ, nhưng ta cũng không thể tìm ra lý do nào khác. Một số người quả thực có vẻ tiêu xài rộng rãi hơn, nhưng họ lại viện cớ là buôn bán nhỏ ở hậu phương, hoặc nhận được tiền thưởng từ các trận chiến trước. Ta chưa có bằng chứng cụ thể nào." Ông ta thở dài nặng nề. "Ta đã tra hỏi từng người một, nhưng không ai chịu nhận. Và ta cũng không muốn gây ra sự hoang mang trong quân đội bằng việc bắt bớ lung tung khi chưa có bằng chứng xác đáng."

"Ta hiểu," Lâm Dịch nói, gật đầu. Hắn biết, trong tình hình chiến sự căng thẳng như thế này, việc gây ra sự nghi kỵ nội bộ có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. Một đội quân đã mất niềm tin vào nhau thì không khác gì một bầy rắn không đầu. "Nhưng nếu không tìm ra kẻ đó, không chỉ tinh thần binh sĩ bị ảnh hưởng nặng nề, mà những kế hoạch quân sự sau này của ngài cũng sẽ tiếp tục gặp nguy hiểm. Mạng lưới cung ứng của chúng ta cũng sẽ bị đe dọa. Ai dám đảm bảo kẻ nội gián đó không tiết lộ thông tin về các đoàn xe lương thực?"

Câu nói của Lâm Dịch chạm đúng vào nỗi lo lắng sâu xa nhất của Binh trưởng Triệu. Ông ta im lặng, ánh mắt nhìn vào bản đồ trên bàn, dường như đang cố gắng tìm ra một lối thoát. "Ta sẽ không để yên cho kẻ phản bội đó!" Binh trưởng Triệu nghiến răng, giọng nói đầy thù hận. "Nhưng... ta cần thời gian. Và ta cũng không muốn gây ra sự xáo trộn quá lớn trong nội bộ lúc này."

"Thời gian là thứ chúng ta không có nhiều," Lâm Dịch đáp, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. "Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ sẽ ngồi yên. Nếu đòn đánh này thành công, lão ta sẽ tiếp tục ra tay. Biên cương này, không chỉ đối mặt với nguy hiểm từ bên ngoài, mà còn có kẻ thù ẩn mình từ bên trong." Lâm Dịch biết, đã đến lúc hắn phải tự mình hành động. Binh trưởng Triệu tuy là người trung thực và dũng cảm, nhưng ông ta lại thiếu đi sự nhạy bén và tàn nhẫn cần thiết để đối phó với những âm mưu thâm độc như thế này.

Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch sơ bộ đã bắt đầu hình thành. Hắn cần một mạng lưới tình báo riêng, những đôi mắt và đôi tai không bị Thẩm Đại Nhân mua chuộc, những người trung thành với hắn và với vùng biên cương này. Hắn cần phải tìm ra kẻ nội gián, không chỉ để bảo vệ tuyến đường cung ứng và binh sĩ, mà còn để củng cố quyền lực của Binh trưởng Triệu và khôi phục niềm tin trong quân đội. Điều này sẽ đòi hỏi sự tinh tế, kiên nhẫn và có thể cả những thủ đoạn "phi chính thống".

"Binh trưởng Triệu, ngài hãy cho ta một bản danh sách những người biết kế hoạch đó, cùng với những thông tin cơ bản về họ," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ tìm hiểu. Dù là một con chuột nhỏ, nếu nó dám đục khoét nền móng của chúng ta, ta cũng sẽ không dung thứ." Hắn đứng dậy, nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu. "Cuộc chiến này, không chỉ là trên chiến trường. Nó còn là cuộc chiến của trí tuệ và sự trung thành. Và chúng ta, không thể thua."

Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt từ sự bất lực dần chuyển sang một tia hy vọng. Ông ta biết, Lâm Dịch không phải là một quan lại triều đình chỉ biết nói suông. Hắn là người hành động, người đã mang lại những thay đổi thực sự cho vùng biên này. Ông ta gật đầu chậm rãi. "Được. Ta tin ngài, Lâm công tử. Ngài muốn gì, ta sẽ cố gắng hết sức để hỗ trợ. Chỉ cần có thể tìm ra kẻ phản bội đó, ta nguyện dâng mọi thứ."

Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thẩm Đại Nhân sẽ tiếp tục giăng lưới độc, và hắn phải sẵn sàng đối mặt. Một cuộc chiến không ti��ng súng, nhưng lại tiềm ẩn nhiều nguy hiểm hơn bất kỳ trận chiến nào trên chiến trường, đã chính thức bắt đầu. Hắn sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn, có thể liên quan đến việc "thanh trừng" những kẻ phản bội, để bảo vệ lợi ích chung. Sự cần thiết của một mạng lưới tình báo và phản gián đáng tin cậy của riêng Lâm Dịch chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Binh trưởng Triệu sẽ cần sự hỗ trợ của hắn để thanh lọc nội bộ và khôi phục niềm tin trong quân đội. Cuộc chiến sinh tồn này, sẽ còn khốc liệt hơn nữa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free