Lạc thế chi nhân - Chương 567: Khúc Cua Sinh Tử: Đặt Cược Tài Sản, Huy Động Lòng Người
Gió đêm vẫn rít qua những khe cửa sổ trong căn phòng làm việc giản dị của Lâm Dịch, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên ải. Ánh nến lung linh trên bàn, nhảy múa trên những trang giấy cũ kỹ, hắt bóng một khuôn mặt gầy gò, xanh xao nhưng ánh mắt lại sâu thẳm và kiên định đến lạ thường. Hắn ngồi đó, một mình giữa màn đêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy và hơi thở đều đặn của chính mình làm bạn.
Lâm Dịch tỉ mỉ lật từng trang sổ sách, những con số, những khoản thu chi được ghi chép cẩn thận bằng chính nét chữ của hắn. Đó là những đồng bạc lẻ tích cóp từ ngày đầu đến Thôn Làng Sơn Cước, là lợi nhuận từ những xưởng sản xuất nhỏ anh đã dựng nên, là cổ phần trong Thiên Phong Thương Hội của Bạch Vân Nhi, và thậm chí là những vật phẩm quý giá mà hắn đã may mắn có được trong hành trình gian nan này. Mỗi con số, mỗi dòng chữ đều là mồ hôi, là công sức, là một phần cuộc sống hắn đã đổ vào mảnh đất này.
Hắn gạch chân những khoản chi tiêu khẩn cấp, những nhu yếu phẩm thiết yếu cho Đồn Gác Biên Giới: lương thực, thuốc men, vải vóc, vật liệu sửa chữa. Danh sách cứ dài ra, trong khi cột số dư lại chẳng thể nào bù đắp nổi. Thẩm Đại Nhân đã giáng một đòn nặng nề, cắt đứt nguồn viện trợ như cắt đi mạch máu nuôi sống vùng biên. Hắn hiểu ý đồ thâm độc đ��: muốn vùng biên suy yếu, tự sụp đổ, rồi đổ lỗi cho sự bất tài của Lâm Dịch, tạo tiền đề cho những âm mưu lớn hơn.
“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch thầm nhủ, giọng nội tâm trầm lắng, mang theo chút châm biếm xót xa. “Nhưng nó cũng không thể lấy đi những gì ta đã đổ máu và mồ hôi để xây dựng.”
Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào tấm bản đồ biên cương treo trên tường, nơi những con đường mòn, những điểm canh gác được đánh dấu chi tiết. Biên cương này là nhà, là nơi gia đình hắn nương náu, là nơi những người dân hiền lành của Thôn Làng Sơn Cước đã cùng hắn dựng xây. Đánh đổi tất cả những gì hắn có để bảo vệ nó, liệu có đáng không?
Câu trả lời đến nhanh như một tia chớp xẹt qua tâm trí hắn: "Đáng! Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự sinh tồn của ta gắn liền với sự sinh tồn của nơi này, của những người ta yêu quý." Hắn không phải anh hùng, không mơ mộng xưng bá thiên hạ, nhưng hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn mọi thứ sụp đổ.
Lâm Dịch thở dài một hơi thật nặng, hơi thở mang theo mùi giấy cũ và mực tàu. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm xuyên qua lớp áo mỏng. Đặt cược toàn bộ tài sản, không chỉ là tiền bạc, mà là cả tương lai. Một canh bạc lớn, rủi ro ngút trời. Nhưng đây là con đường duy nhất. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, hắn phải dùng tri thức đó để biến những con số vô tri thành lá chắn, thành mũi giáo.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén hơn. Từ nay, sẽ không còn là tính toán cho riêng Thôn Làng Sơn Cước, mà là cho cả vùng biên. Hắn sẽ không chỉ chống đỡ, mà sẽ tạo ra một hệ thống mới, tự chủ, không còn phụ thuộc vào triều đình mục nát.
Lâm Dịch lấy ra một tập giấy mới, mài lại cây bút, và bắt đầu ghi chép một kế hoạch hoàn toàn khác. Kế hoạch này không chỉ là bù đắp thiếu hụt, mà là xây dựng một nền kinh tế độc lập, một mạng lưới hậu cần vững chắc. Hắn nghĩ đến Bạch Vân Nhi, đến Trương Quản Sự, đến Mã Đại Ca, và cả những thương nhân khác ở Thành Thiên Phong. Họ là những người thực dụng, chỉ nhìn vào lợi ích, nhưng cũng là những người có thể nhìn thấy cơ hội trong nguy khó.
"Nếu không đủ, ta sẽ tạo ra nhiều hơn," hắn lẩm bẩm. Đó không chỉ là lời hứa với chính mình, mà còn là lời thề với những người đã đặt niềm tin vào hắn. Trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, ngọn lửa quyết tâm trong lòng Lâm Dịch bùng cháy, xua đi phần nào cái lạnh giá của đêm đông biên ải. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, nhưng nó cũng là khởi đầu cho một chương mới đầy thử thách.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rọi xuống con đường đất quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng gà gáy xa xa, và mùi khói gỗ lẫn mùi thức ăn nấu buổi sáng sớm tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ thường. Nhưng trong căn phòng làm việc của Lâm Dịch, sự bình yên ấy lại bị thay thế bằng một không khí căng thẳng đến ngột ngạt.
Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, ngồi đối diện Lâm Dịch. Gương mặt nàng thon thả, đôi mắt thông minh thường ngày giờ đây ẩn chứa một nỗi lo lắng khó giấu. Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, chăm chú lắng nghe từng lời của Lâm Dịch.
Trên bàn, tấm bản đồ biên cương được trải rộng, những báo cáo tài chính chi chít chữ và số được đặt ngay ngắn bên cạnh. Lâm Dịch đặt tay lên bản đồ, ngón tay hắn lướt qua các tuyến đường tiếp tế, các đồn gác, rồi dừng lại ở Thôn Làng Sơn Cước.
“Tình hình không khả quan,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm tĩnh, không một chút dao động, nhưng vẫn đủ sức nặng để khiến người nghe cảm thấy sự nghiêm trọng của vấn đề. “Thẩm Đại Nhân đã thành công trong việc cắt giảm nghiêm trọng ngân sách và viện trợ cho vùng biên. Lương thực, thuốc men, vật liệu quân sự… tất cả đều thiếu hụt nghiêm trọng. Binh trưởng Triệu đã báo cáo về sự suy yếu của phòng tuyến, và nguy cơ quân địch lợi dụng thời cơ để thăm dò là rất lớn.”
Bạch Vân Nhi cau mày, đôi mắt nàng lướt nhanh qua các con số trên báo cáo. “Mức độ cắt giảm này… đã vượt quá dự đoán của ta. Hắn ta muốn đẩy vùng biên vào chỗ chết.”
“Chính xác,” Lâm Dịch gật đầu. “Thẩm Đại Nhân muốn chúng ta tự hủy. Hắn muốn vùng biên sụp đổ, để hắn có thể dễ dàng kiểm soát và trục lợi từ sự hỗn loạn. Nhưng ta sẽ không để hắn đạt được mục đích đó.” Hắn nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi, rồi sang Trần Nhị Cẩu. “Ta sẽ biến chiêu đó thành cơ hội.”
Bạch Vân Nhi ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt nàng đầy nghi hoặc. “Cơ hội? Lâm Dịch, rủi ro là rất lớn. Thẩm Đại Nhân là một kẻ xảo quyệt, hắn sẽ không buông tha những ai dám chống đối hắn. Nếu chúng ta cố gắng tự chủ, hắn sẽ dùng mọi cách để bóp chết chúng ta về mặt kinh tế, thậm chí là chính trị.”
“Ta biết,” Lâm Dịch đáp, giọng hắn vẫn bình thản. “Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Ngồi yên chờ chết không phải là cách ta sinh tồn. Ta đã tính toán kỹ lưỡng. Chúng ta sẽ không chỉ bù đắp thiếu hụt, mà còn xây dựng một mạng lưới tài chính và hậu cần độc lập, không còn phụ thuộc vào triều đình mục nát hay sự kiểm soát của Thẩm Đại Nhân.”
Hắn đẩy tập sổ sách cá nhân về phía Bạch Vân Nhi. “Đây là tài sản của ta. Ta sẽ dùng toàn bộ số tiền này làm vốn ban đầu, làm sự đảm bảo cho kế hoạch. Sau đó, ta sẽ kêu gọi các thương nhân trung lập ở Thành Thiên Phong cùng góp sức.”
Bạch Vân Nhi cầm lấy tập sổ, lướt qua những con số. Nàng biết Lâm Dịch đã tích lũy được không ít, nhưng toàn bộ tài sản cá nhân? Điều đó cho thấy sự quyết tâm đến mức nào. “Anh… anh định đặt cược tất cả sao?” Nàng hỏi, giọng nói khẽ run lên vì lo lắng.
“Tất cả những gì ta có, đều là để bảo vệ nơi này,” Lâm Dịch kiên định nói. “Nếu nơi này sụp đổ, thì tài sản của ta cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Ta sẽ không yêu cầu họ hy sinh vô điều kiện. Ta sẽ đưa ra một cơ hội đầu tư, một cơ hội để họ bảo vệ chính lợi ích của mình. Biên cương vững vàng, con đường giao thương mới được đảm bảo. Hơn nữa, với tình hình triều đình hiện tại, việc tạo ra một kênh cung ứng độc lập sẽ là một ưu thế lớn trong tương lai.”
Trần Nhị Cẩu nãy giờ im lặng lắng nghe, giờ đây lên tiếng, giọng nói dứt khoát: “Đại ca cứ nói, Nhị Cẩu đi làm ngay! Đại ca cần Nhị C���u làm gì? Đi đưa tin, đi liên lạc, hay đi dọa nạt mấy kẻ dám cản đường?” Đôi mắt hắn ánh lên vẻ hăng hái, sẵn sàng xắn tay áo.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Không cần dọa nạt. Chúng ta cần sự hợp tác, không phải sự sợ hãi. Nhị Cẩu, ngươi sẽ đi cùng ta đến Thành Thiên Phong. Nhiệm vụ của ngươi là đảm bảo an toàn cho ta, và quan sát. Hãy nhớ, đôi khi sự im lặng lại là vũ khí lợi hại nhất.”
Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng sẽ ở lại đây, quản lý việc điều động nhân lực từ Thôn Làng Sơn Cước để hỗ trợ đồn gác, tăng cường sản xuất lương thực. Nàng cũng cần phải chuẩn bị một kế hoạch tài chính chi tiết, với các điều khoản rõ ràng, hấp dẫn để thuyết phục các thương nhân. Ta cần nàng phân tích kỹ lưỡng các rủi ro và lợi nhuận tiềm năng. Chúng ta cần phải chứng minh rằng đây không chỉ là một hành động nghĩa hiệp, mà còn là một khoản đầu tư khôn ngoan.”
Bạch Vân Nhi hít một hơi thật sâu, gật đầu. “Ta hiểu. Tuy rủi ro cao, nhưng nếu thành công, đây sẽ là một nền tảng vững chắc cho chúng ta. Ta sẽ làm hết sức mình. Nhưng Lâm Dịch, hãy cẩn thận. Thành Thiên Phong không phải là Thôn Làng Sơn Cước. Sẽ có rất nhiều ánh mắt dò xét.”
“Ta biết,” Lâm Dịch đáp, đôi mắt hắn lướt qua tấm bản đồ một lần nữa. “Càng nguy hiểm, càng phải cẩn trọng. Đây là cuộc chiến sinh tồn của chúng ta, và chúng ta sẽ không thua.” Trong lòng hắn, ngọn lửa quyết tâm vẫn bừng cháy, nhưng cũng kèm theo một chút lo lắng về những bước đi đầy rủi ro sắp tới. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng buông tha. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu.
Thành Thiên Phong vào buổi chiều, dù nắng đã dịu bớt, vẫn nhộn nhịp và ồn ã. Tiếng người mua kẻ bán, tiếng xe ngựa lộc cộc, và đủ thứ âm thanh hỗn tạp khác vang vọng khắp các con phố lát đá. Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu, trong trang phục đơn giản để tránh gây chú ý, bước đi giữa dòng người tấp nập. Mùi gia vị, mùi thức ăn đường phố, và cả mùi ẩm mốc đặc trưng của những con hẻm nhỏ đan xen vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác đặc trưng của một thành thị cổ đại.
Họ nhanh chóng đến văn phòng của Trương Quản Sự, một tòa nhà gỗ hai tầng nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh hơn. Ánh đèn lồng đỏ treo trước cửa, dù là ban ngày, vẫn tạo nên một vẻ cổ kính. Bên trong, không khí có phần trầm lắng hơn sự ồn ào bên ngoài.
Trương Quản Sự, với vóc dáng trung bình, ăn mặc gọn gàng, và gương mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt lại sáng quắc, đang ngồi thưởng trà. Đối diện hắn là Mã Đại Ca, vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, với nụ cười sảng khoái thường trực. Cả hai đều đã đợi sẵn.
“Lâm huynh, Trần huynh, mời ngồi,” Trương Quản Sự mỉm cười, chỉ tay vào hai chiếc ghế gỗ chắc chắn. Mùi hương trà thoang thoảng trong phòng, dịu đi phần nào sự căng thẳng.
Lâm Dịch gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Hắn không vòng vo, trực tiếp đi vào vấn đề. “Trương huynh, Mã Đại Ca, tôi đến đây không phải để hàn huyên. Tình hình biên cương đang rất nguy cấp. Chắc hai vị cũng đã nghe phong thanh về việc triều đình cắt giảm viện trợ.”
Mã Đại Ca gật đầu, nụ cười trên môi hơi tắt. “Chúng ta có nghe. Các chuyến hàng tiếp tế bị giảm sút đáng kể, khiến việc vận chuyển của chúng ta cũng gặp khó khăn. Nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến vậy.”
Trương Quản Sự vuốt nhẹ chòm râu, ánh mắt dò xét nhìn Lâm Dịch. “Lâm huynh nói đến biên cương nguy cấp, vậy là… Thẩm Đại Nhân đã ra tay rồi?”
Lâm Dịch không phủ nhận. “Đúng vậy. Hắn ta muốn vùng biên sụp đổ. Hắn cắt đứt nguồn cung, không chỉ lương thực, thuốc men, mà cả vũ khí, vật liệu. Nếu cứ tiếp tục thế này, biên cương sẽ không thể giữ vững. Một khi biên cương thất thủ, Thành Thiên Phong, nơi chúng ta đang ngồi đây, cũng sẽ khó tránh khỏi loạn lạc. Dù là thương nhân hay người dân, đều sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề.” Hắn nhấn mạnh vào hậu quả trực tiếp đến lợi ích của họ.
“Lợi nhuận là quan trọng, nhưng sự an nguy của chính chúng ta còn quan trọng hơn,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. “Các vị là những người khôn ngoan, nhìn xa trông rộng. Chắc chắn các vị hiểu rằng, không có sự ổn định, không có hòa bình, thì việc làm ăn cũng chỉ là vô nghĩa.”
Trương Quản Sự nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn không rời Lâm Dịch. “Lâm huynh nói có lý. Nhưng Thẩm Đại Nhân là chướng ngại lớn. Hắn có thế lực trong triều đình, có mạng lưới của riêng hắn. Ai dám đắc tội với hắn, e rằng sẽ không có kết cục tốt đẹp.” Giọng hắn đầy vẻ thận trọng, thực dụng. Hắn không muốn dính vào rắc rối.
Mã Đại Ca đập tay xuống bàn, tiếng ‘rầm’ nhỏ vang lên. “Trương huynh nói gì vậy! Lâm huynh đã giúp chúng ta rất nhiều. Hơn nữa, Thẩm Đại Nhân có quyền lực thật, nhưng hắn ta lại muốn hủy hoại cả vùng biên này. Nếu chúng ta không làm gì, thì chẳng khác nào tự chôn vùi chính mình! Ta tin Lâm huynh. Cần gì cứ nói. Bang Hắc Sa của ta, dù không giàu có bằng Thiên Phong Thương Hội, nhưng cũng có chút sức lực. Lâm huynh cần vận chuyển, cần người, cứ nói.” Mã Đại Ca thể hiện sự thẳng thắn và trọng chữ tín của một người phong trần, không quá câu nệ lợi ích cá nhân trước mắt.
Lâm Dịch nhìn Mã Đại Ca với một nụ cười biết ơn. “Mã Đại Ca, ta cảm kích sự tin tưởng của huynh. Nhưng đây không phải là chuyện dùng sức mạnh. Đây là một cuộc chiến về tài chính, về hậu cần, về sự đoàn kết. Ta cần sự giúp đỡ của Trương huynh, của các thương nhân ở Thành Thiên Phong để tạo ra một nguồn cung ứng độc lập, một mạng lưới không bị Thẩm Đại Nhân kiểm soát.”
Hắn giải thích kế hoạch của mình, về việc dùng tài sản cá nhân làm sự đảm bảo, và sau đó kêu gọi đầu tư từ các thương nhân. “Đây sẽ là một khoản đầu tư sinh lời. Không chỉ là lợi nhuận kinh tế, mà còn là sự ổn định lâu dài cho Thành Thiên Phong và toàn bộ vùng biên. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một hệ thống mới, nơi mà quyền lực của triều đình mục nát không thể chạm tới.”
Trương Quản Sự im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn nheo lại. Hắn không phải là kẻ mù quáng. Hắn nhìn thấy nguy hiểm, nhưng cũng nhìn thấy cơ hội. Một mạng lưới độc lập, không bị thao túng bởi triều đình suy yếu… đó là một ý tưởng táo bạo, nhưng cũng vô cùng hấp dẫn đối với một thương nhân thực dụng như hắn.
“Kế hoạch này… quá lớn,” Trương Quản Sự cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn nhỏ dần. “Nhưng cũng không phải là không th���. Tuy nhiên, việc thuyết phục các thương nhân khác sẽ rất khó khăn. Họ e ngại Thẩm Đại Nhân, và cũng e ngại rủi ro.”
“Đó là lý do ta cần Trương huynh,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn đầy kiên định. “Trương huynh có uy tín, có mối quan hệ sâu rộng trong giới thương nhân Thành Thiên Phong. Huynh có thể giúp ta sắp xếp một buổi gặp mặt, và cùng ta trình bày kế hoạch này. Ta sẽ đứng mũi chịu sào, ta sẽ chịu trách nhiệm cho mọi rủi ro. Điều ta cần là sự tin tưởng và một cơ hội.”
Trương Quản Sự đặt chén trà xuống, tiếng động nhỏ vang lên trong căn phòng. Hắn nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn Mã Đại Ca, người đang gật đầu ủng hộ. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. “Được thôi, Lâm huynh. Ta sẽ giúp huynh. Ta sẽ sắp xếp một buổi gặp mặt vào tối nay tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Nhưng hãy nhớ, Lâm huynh, đây sẽ là một canh bạc lớn. Huynh phải có đủ lý lẽ để thuyết phục họ, và đủ dũng khí để đối mặt với hậu quả.”
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Ta hiểu. Cảm ơn Trương huynh, Mã Đại Ca. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua thử thách này.” Trong lòng hắn, một tia hy vọng vừa nhen nhóm, nhưng hắn biết, chặng đường phía trước vẫn còn rất chông gai.
Màn đêm buông xuống Thành Thiên Phong, mang theo một bầu trời âm u, có vẻ sắp mưa. Những cơn gió lạnh bắt đầu rít mạnh hơn, lùa qua các con phố, khiến những chiếc đèn lồng đỏ treo trước các cửa hàng và quán trọ lắc lư qua lại, hắt những vệt sáng lay động lên mặt đường. Quán Trọ Lạc Nguyệt, một tòa nhà gỗ hai tầng sầm uất, giờ đây càng thêm phần náo nhiệt. Tiếng người trò chuyện, tiếng bát đĩa va chạm, tiếng cười nói vọng lên từ tầng dưới, hòa cùng mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng và khói gỗ từ bếp lò.
Trong một căn phòng riêng biệt trên lầu hai, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Sự yên tĩnh gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ và thỉnh thoảng là tiếng ho khan của một ai đó. Ánh đèn lồng mờ ảo soi rõ những gương mặt căng thẳng, dò xét của một nhóm thương nhân trung lập đang ngồi quanh một chiếc bàn lớn. Họ ăn mặc khá tươm tất, cho thấy sự giàu có, nhưng vẫn giữ vẻ bình dân để không quá phô trương.
Lâm Dịch đứng ở đầu bàn, bên cạnh hắn là Trương Quản Sự và Mã Đại Ca. Ánh nến lung linh hắt lên gương mặt hắn, khiến đôi mắt sâu thẳm của hắn càng thêm phần sắc bén. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, mà đi thẳng vào trọng tâm.
“Chư vị, ta mời các vị đến đây không phải để thưởng trà đàm đạo, mà để bàn về một vấn đề liên quan trực tiếp đến sự an nguy và lợi ích của chính chúng ta,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. “Chắc hẳn các vị đều đã nhận thấy sự hỗn loạn ngày càng gia tăng ở vùng biên, và những tin tức về việc triều đình cắt giảm viện trợ cho Đồn Gác Biên Giới.”
Một thương nhân lớn tuổi, râu bạc phơ, nhấp một ngụm trà, cẩn trọng nói: “Lâm công tử, chúng tôi cũng có nghe qua. Nhưng đó là việc của triều đình, của quân đội. Chúng tôi chỉ là những tiểu thương, chỉ mong yên ổn làm ăn.”
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt vị thương nhân. “Yên ổn làm ăn? Chư vị có nghĩ rằng, nếu biên cương sụp đổ, nếu quân địch tràn vào, thì việc làm ăn của chúng ta có còn yên ổn không? Thành Thiên Phong sẽ là mục tiêu tiếp theo. Khi đó, tiền bạc, tài sản mà các vị tích lũy sẽ có ý nghĩa gì?”
Hắn trải ra một tấm bản đồ đơn giản lên bàn, chỉ vào các tuyến đường giao thương chính. “Đây là những con đường mà hàng hóa của các vị được vận chuyển. Biên cương là lá chắn bảo vệ những con đường này. Nếu lá chắn ấy bị phá vỡ, tất cả sẽ trở thành vô nghĩa.”
Trương Quản Sự tiếp lời: “Lâm huynh nói rất đúng. Tình hình không chỉ là chuyện của triều đình nữa. Nó là chuyện sống còn của mỗi người chúng ta ở vùng biên này. Thẩm Đại Nhân, với quyền lực của hắn, đang cố ý đẩy chúng ta vào đường cùng.”
Lâm Dịch gật đầu. “Ta không yêu cầu các vị hy sinh vô điều kiện. Ta đưa ra một cơ hội. Một cơ hội để chúng ta cùng nhau bảo vệ lợi ích chung, và cũng là một khoản đầu tư sinh lời đầy tiềm năng. Ta đã dùng toàn bộ tài sản cá nhân của mình làm vốn ban đầu, để chứng minh sự quyết tâm của mình.” Hắn đẩy tập sổ sách đã được Bạch Vân Nhi chuẩn bị kỹ lưỡng về phía giữa bàn.
Các thương nhân xôn xao, ánh mắt đầy nghi ngờ lẫn tò mò đổ dồn vào tập sổ. Dùng toàn bộ tài sản cá nhân? Điều đó cho thấy sự nghiêm túc của Lâm Dịch.
Vị thương nhân lớn tuổi ban nãy lại lên tiếng, giọng đầy hoài nghi: “Nghe thì hay, Lâm công tử. Nhưng chúng tôi làm sao chống lại Thẩm Đại Nhân? Hắn có thể bóp chết chúng tôi bất cứ lúc nào, nếu biết chúng tôi đang ủng hộ một kẻ dám đối đầu với hắn.”
Đây là câu hỏi mấu chốt, Lâm Dịch biết điều đó. Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt. “Ta có cách. Và ta sẽ đứng mũi chịu sào. Ta sẽ dùng tài sản của mình để đảm bảo cho các vị, đảm bảo rằng khoản đầu tư này sẽ được bảo vệ. Chúng ta sẽ xây dựng một mạng lưới cung ứng và tài chính độc lập, hoạt động khéo léo, không để Thẩm Đại Nhân có cớ ra tay trực tiếp. Hơn nữa, triều đình Đại Hạ đang suy yếu rõ rệt. Các cuộc chiến tranh liên miên, sự tham nhũng của quan lại… tất cả đang đẩy vương triều đến bờ vực. Việc chúng ta tự chủ, tự cường lúc này, không chỉ là cứu lấy vùng biên, mà còn là chuẩn bị cho một tương lai đầy biến động.”
Mã Đại Ca bổ sung: “Lâm huynh là người nói được làm được. Hắn đã biến một Thôn Làng Sơn Cước nghèo nàn thành nơi trù phú. Hắn đã giúp Bang Hắc Sa của ta vượt qua nhiều khó khăn. Ta tin vào tầm nhìn của Lâm huynh. Hơn nữa, Thẩm Đại Nhân tuy mạnh, nhưng hắn không thể che trời. Nếu tất cả chúng ta cùng đoàn kết, hắn cũng phải e dè.”
Một thương nhân khác, trẻ tuổi hơn, hỏi: “Khoản đầu tư này sẽ được dùng vào việc gì? Và lợi nhuận sẽ được chia như thế nào? Liệu có đảm bảo an toàn cho vốn của chúng tôi không?”
Lâm Dịch trình bày chi tiết kế hoạch: “Khoản đầu tư sẽ được dùng để mua lương thực, thuốc men, vật liệu xây dựng, và thuê nhân công cho Đồn Gác Biên Giới. Chúng ta sẽ cùng nhau thiết lập các xưởng sản xuất nhỏ ở Thôn Làng Sơn Cước và các vùng lân cận để tự chủ một phần nguồn cung. Lợi nhuận sẽ đến từ sự ổn định của vùng biên, từ các hợp đồng cung ứng quân nhu mà chúng ta sẽ đảm bảo được, và từ việc phát triển các tuyến đường thương mại mới an toàn hơn. Ta cam kết một tỷ lệ lợi nhuận ổn định, và quan trọng nhất, ta sẽ dùng toàn bộ tài sản của mình làm vật đảm bảo cho khoản vốn của các vị. Nếu có bất kỳ rủi ro nào xảy ra, ta sẽ là người chịu trách nhiệm đầu tiên.”
Hắn nói thêm: “Đây không phải là một cuộc làm ăn thông thường. Đây là một cuộc đặt cược vào tương lai, vào sự ổn định của chúng ta. Các vị có thể chọn cách co mình lại, chờ đợi sự sụp đổ. Hoặc các vị có thể cùng ta dựng nên một lá chắn, một nền tảng vững chắc cho chính mình trong thời loạn lạc.”
Các thương nhân nhìn nhau, ánh mắt họ từ nghi ngại dần chuyển sang cân nhắc. Mùi khói gỗ và mùi gia vị trong phòng dường như đặc quánh lại, tạo nên một không khí nóng bức của sự đàm phán. Lâm Dịch không thúc ép, hắn cho họ thời gian để suy nghĩ, để trao đổi ánh mắt, để cân nhắc lợi hại.
Cuối cùng, vị thương nhân lớn tuổi hít một hơi thật sâu, đặt chén trà xuống bàn. “Lâm công tử, lời ngài nói không phải không có lý. Với tình hình hiện tại của Đại Hạ, việc tự chủ có lẽ là con đường duy nhất. Và sự đảm bảo bằng tài sản cá nhân của ngài, cũng đủ để chúng tôi tin vào sự chân thành của ngài.” Ông quay sang những người khác. “Chư vị nghĩ sao?”
Một vài tiếng xì xào vang lên, rồi dần dần, những cái gật đầu xuất hiện. Họ không phải là những kẻ ngốc. Họ nhìn thấy nguy hiểm, nhưng cũng nhìn thấy cơ hội béo bở trong sự hỗn loạn, và hơn hết, họ nhìn thấy một Lâm Dịch với sự kiên định và mưu lược hiếm có. Hắn không chỉ đưa ra một kế hoạch, hắn còn đặt cược cả sinh mệnh của mình vào đó.
“Được thôi, Lâm công tử,” vị thương nhân lớn tuổi nói, giọng ông đã có chút thay đổi, từ sự hoài nghi sang một chút ngưỡng mộ. “Chúng tôi sẽ cùng ngài. Nhưng ngài phải nhớ lời cam kết của mình. Chúng tôi đặt niềm tin vào ngài, và vào tương lai mà ngài vẽ ra.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ đưa mắt nhìn từng người. Trong lòng hắn, sự căng thẳng chưa hề vơi đi, nhưng một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi đã đến. Đây là bước khởi đầu. Một mạng lưới kinh tế và hậu cần độc lập, không phụ thuộc vào triều đình, đã bắt đầu hình thành. Ảnh hưởng của hắn trong giới thương nhân Thành Thiên Phong sẽ ngày càng lớn, tạo ra một đối trọng với quyền lực của Thẩm Đại Nhân. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không ngồi yên khi biết đòn đánh của hắn đã bị hóa giải. Những cuộc đối đầu gay gắt hơn chắc chắn sẽ đến. Nhưng ít nhất, giờ đây, hắn đã có thêm những đồng minh, và một nền tảng vững chắc hơn để đối mặt với bão tố sắp tới. Cuộc chiến sinh tồn này, sẽ còn khốc liệt hơn nữa.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.