Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 566: Ngân Sách Biên Cương: Đòn Đánh Từ Thẩm Đại Nhân

Ánh nến vẫn lung lay, hắt bóng Lâm Dịch lên bức tường, tựa như một chiến binh cô độc đang chuẩn bị cho một trận chiến vĩ đại. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những người hắn trân trọng, và xây dựng một cuộc sống ổn định trong cái thế giới tàn khốc này. Cuộc chiến còn dài, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, vị đắng chát vẫn còn đọng lại, nhưng kèm theo đó là một chút ấm áp, tựa như tia hy vọng cuối cùng trong đêm tối.

Đêm dần trôi, những kế hoạch sơ bộ được phác thảo trên giấy, chữ viết của Lâm Dịch tựa những đường kiếm sắc bén, dứt khoát. Bạch Vân Nhi rời đi khi canh ba đã điểm, mang theo những chỉ thị rõ ràng và sự lo lắng âm ỉ trong lòng. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, bên bàn, ánh mắt xuyên qua khung cửa sổ, nhìn về phía xa xăm nơi những vì sao đêm thưa thớt nhấp nháy. Hắn biết, một ngày mới sẽ mang đến những thử thách mới, và cái cảm giác ấm áp từ tách trà chỉ là một khoảnh khắc an ủi ngắn ngủi trước bão tố.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa, rải vàng trên nền đất trong thư phòng nhỏ của Lâm Dịch, Thôn Làng Sơn Cước bắt đầu cựa mình thức giấc. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía chuồng trại, tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi đùa đã bắt đầu râm ran đâu đó phía đầu thôn. Mùi khói g�� từ những bếp lửa mới nhóm, hòa cùng mùi đất ẩm sau sương đêm và hương thơm nhè nhẹ của cỏ dại ven đường, tạo nên một bầu không khí bình yên, mộc mạc và quen thuộc. Dường như mọi lo toan của đêm qua đã tan biến theo màn sương, nhường chỗ cho nhịp sống thường nhật nơi biên thùy.

Lâm Dịch, sau một đêm ít ngủ, vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh, ngồi trước bàn làm việc. Hắn đang xem xét lại sổ sách thu chi của thôn, những con số khô khan nhưng lại là huyết mạch của sự sinh tồn nơi đây. Mỗi một đồng bạc, mỗi một đấu lương thực đều được hắn tính toán kỹ lưỡng, bởi hắn biết, trong thời loạn lạc, tài nguyên khan hiếm chính là thứ quyết định vận mệnh. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới văn minh, nhưng giờ đây lại phải vật lộn với những phép tính đơn giản nhất của một nền kinh tế cổ đại lạc hậu. Hắn gầy gò, thân hình hơi xanh xao vì thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng ý chí của hắn lại kiên cường hơn bao giờ hết.

Bỗng nhiên, một bóng người lướt qua cửa, phá tan sự yên tĩnh. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, lao vào thư phòng. Hắn thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán, tay cầm chặt một phong thư niêm phong, vội vã đưa đến trước mặt Lâm Dịch.

“Đại ca! Đại ca! Tin khẩn!” Trần Nhị Cẩu hổn hển, giọng nói gấp gáp, pha lẫn sự lo lắng và sợ hãi. “Từ Thành Thiên Phong... Thẩm Đại Nhân... hắn ra tay rồi!”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, nhận lấy phong thư. Hắn không ngạc nhiên trước tốc độ của Thẩm Đại Nhân, nhưng vẫn có chút bất ngờ về việc hắn ra tay nhanh chóng và quyết liệt đến vậy. Con dấu trên phong thư là của nha môn Thành Thiên Phong, không sai vào đâu được. Hắn dùng ngón tay cái miết nhẹ lên con dấu, rồi khẽ xé mở. Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh, không dám thở mạnh, đôi mắt dán chặt vào từng cử động của Lâm Dịch, chờ đợi phán quyết.

Nội dung bức thư, được viết bằng bút lông và mực đen, rõ ràng nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân. Đó là một công văn chính thức từ nha môn Thành Thiên Phong, thông báo về việc cắt giảm đáng kể ngân sách và viện trợ quân lương, thuốc men cho các đồn gác biên giới và các thôn làng chịu trách nhiệm phòng thủ khu vực. Lý do được đưa ra là "tình hình tài chính triều đình khó khăn, cần tập trung nguồn lực cho các vùng trọng yếu khác". Một lý do hoàn toàn hợp lý trên bề mặt, nhưng Lâm Dịch biết rõ, đây chính là đòn đánh trả của Thẩm Đại Nhân, sâu cay và hiểm độc hơn bất kỳ tin đồn nào.

Hắn đọc kỹ từng chữ, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng và trầm tư. Từng đường nét trên khuôn mặt thanh tú của hắn căng lại, nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đáng sợ. Hắn không hề nổi giận hay quát tháo, mà chỉ là một sự tĩnh lặng đến rợn người, như mặt hồ đóng băng trước một cơn bão tuyết.

“Ngân sách bị cắt giảm ba phần mười,” Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng hắn trầm thấp, nhưng đủ để Trần Nhị Cẩu nghe thấy. “Lương thực, thuốc men, vũ khí... tất cả đều giảm.”

Hắn gập lá thư lại, đặt xuống bàn. Trong đầu hắn, vô số suy nghĩ đang xoay vần. Đây không chỉ là một đòn đánh vào nguồn lực, mà còn là một đòn đánh vào tinh thần. Nó sẽ gây ra s�� hoang mang, bất mãn trong hàng ngũ binh sĩ và dân chúng, đặc biệt là sau khi hắn vừa mới nỗ lực trấn an lòng người ở chương trước. Thẩm Đại Nhân đã chọn một cách tấn công thâm độc nhất: lợi dụng chính quyền lực của triều đình để làm suy yếu đối thủ, mà không cần phải lộ mặt trực tiếp.

“Thẩm Đại Nhân, ngươi thật sự muốn chơi đến mức này sao?” Lâm Dịch thầm nghĩ. “Ngươi dùng quyền lực của triều đình mục nát để bóp nghẹt biên cương, chẳng lẽ ngươi không sợ quân địch tràn vào, không sợ bá tánh lầm than sao?” Hắn biết rõ, Thẩm Đại Nhân không quan tâm đến những điều đó. Hắn ta chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân, đến quyền lực và sự giàu có. Triều đình Đại Hạ đã suy yếu đến mức, một quan lại như Thẩm Đại Nhân có thể dễ dàng thao túng ngân sách quốc phòng vì lợi ích riêng, đó là dấu hiệu rõ rệt nhất cho thấy sự mục ruỗng từ bên trong.

Nhị Cẩu thấy sắc mặt Lâm Dịch ngày càng trầm trọng, không khỏi lo lắng: “Đại ca... chuyện này... vậy chúng ta phải làm sao đây?”

Lâm Dịch ngước mắt nhìn Trần Nhị Cẩu. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa một tia sắc bén mà Nhị Cẩu ít khi thấy. “Gọi Bạch Vân Nhi và Lão Hồ đến đây ngay,” hắn nói, giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng pha chút mệnh lệnh không thể nghi ngờ. “Và Vương Đại Trụ nữa. Nhanh lên!”

Trần Nhị Cẩu vội vã đáp lời, quay người chạy đi. Hắn biết, khi Lâm Dịch đã ra lệnh với giọng điệu đó, thì chuyện này chắc chắn là vô cùng hệ trọng. Hắn chạy nhanh hết sức, bỏ lại phía sau tiếng gà gáy, tiếng trẻ con chơi đùa và mùi khói bếp, những biểu tượng của sự bình yên sắp sửa bị phá vỡ. Lâm Dịch nhìn theo bóng Nhị Cẩu khuất dần, rồi lại đưa mắt nhìn xuống lá thư trên bàn. Cái thế giới này, hắn đã từng nghĩ nó đơn giản chỉ là sinh tồn, nhưng càng ngày hắn càng nhận ra, nó là một ván cờ lớn với vô số nước đi hiểm độc. Hắn phải luôn đi trước một bước, không chỉ để sống sót, mà còn để bảo vệ những người hắn trân trọng.

***

Khoảng thời gian mặt trời lên đến đỉnh đầu, nắng gắt như đổ lửa xuống Thôn Làng Sơn Cước. Bên ngoài, không khí vẫn náo nhiệt với tiếng chợ búa, tiếng người dân trao đổi hàng hóa, tiếng cười nói của trẻ nhỏ. Nhưng trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và trầm mặc. Một tấm bản đồ vùng biên thùy được trải rộng trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, những đường nét địa hình, sông núi, đồn gác được vẽ một cách tỉ mỉ, như thể chúng đang ẩn chứa những bí mật chết người. Ánh nắng gắt từ cửa sổ rọi thẳng vào, làm nổi bật những vết xước trên mặt bàn và những nếp nhăn trên trán của những người đang ngồi xung quanh.

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, đang cúi đầu ghi chép tỉ mỉ vào một cuốn sổ nhỏ. Ngón tay nàng thon dài, uyển chuyển lướt trên giấy, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng lại lộ rõ vẻ lo lắng. Lão Hồ ngồi đối diện, lưng còng hơn thường lệ, đôi mắt tinh anh nheo lại, vuốt vuốt chòm râu bạc phơ của mình, trầm ngâm không nói. Vẻ mặt ông đầy suy tư, như đang cố gắng nhìn thấu những âm mưu ẩn giấu sau mỗi động thái của kẻ thù. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, đang nắm chặt hai bàn tay thô ráp của mình, khuôn mặt chất phác của hắn đanh lại, vết sẹo nhỏ trên má giật giật theo từng nhịp thở dồn dập. Hắn không nói nhiều, nhưng sự kiên định và sẵn sàng hành động toát ra từ mỗi cử chỉ.

Lâm Dịch chỉ tay lên bản đồ, giọng hắn trầm thấp, nhưng rõ ràng và dứt khoát. “Đây không chỉ là cắt giảm ngân sách thông thường. Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn trục lợi, hắn muốn cắt đứt mạch máu của chúng ta. Đây là đòn đánh vào tận gốc rễ, vào khả năng phòng thủ của toàn bộ vùng biên này.”

Hắn dừng lại, quét mắt nhìn một lượt những người đang ngồi trước mặt. Hắn biết, họ đều là những người tin tưởng hắn vô điều kiện, những người đã cùng hắn trải qua bao khó khăn để xây dựng nên Thôn Làng Sơn Cước ngày hôm nay. Niềm tin đó chính là động lực lớn nhất của hắn. “Một khi nguồn lực cạn kiệt, binh sĩ sẽ mất tinh thần, phòng tuyến sẽ suy yếu. Đó là cơ hội vàng cho quân địch ở phía Bắc.”

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu lên, giọng nói nàng ôn hòa nhưng đầy uy quyền, những con số nàng đưa ra lạnh lùng như những mũi dao. “Theo tính toán của ta, nếu ngân sách bị cắt giảm ba phần mười như công văn đã nêu, và nếu chúng ta chỉ dựa vào nguồn cung cấp từ triều đình, thì chúng ta chỉ có thể duy trì được tối đa ba tháng. Sau đó, lương thực, thuốc men cho binh sĩ sẽ cạn kiệt. Trang bị vũ khí sẽ không được bổ sung, và việc tu sửa đồn gác cũng sẽ đình trệ. Tình hình sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm, công tử.”

“Ba tháng,” Vương Đại Trụ lặp lại, giọng hắn khản đặc, như không thể tin vào tai mình. “Chỉ ba tháng thôi sao? Rồi sau đó thì sao? Để quân địch tràn vào, tàn sát dân lành, đốt phá nhà cửa ư?” Sự phẫn nộ hiện rõ trong đôi mắt hắn. Hắn là đội trưởng dân quân, là người trực tiếp đối mặt với nguy cơ, nên hắn hiểu rõ hơn ai hết ý nghĩa của những con số đó.

Lão Hồ thở dài một tiếng nặng nề, vuốt râu. “Triều đình mục nát, quyền lực rơi vào tay kẻ tham lam. Biên cương này, e là chỉ còn có thể tự cứu thôi.” Giọng ông chứa đựng sự chua xót, nhưng cũng là một lời khẳng định về thực tế tàn khốc. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến sự suy tàn của Đại Hạ, chứng kiến những quan lại chỉ biết vơ vét cho bản thân, bỏ mặc bá tánh và biên cương. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người,” ông lại thầm nghĩ. Lòng người của Thẩm Đại Nhân, còn hiểm độc hơn cả dòng nước lũ.

Lâm Dịch gật đầu. Lời của Lão Hồ đã nói lên điều hắn đang nghĩ. Hắn biết, dựa vào triều đình lúc này chẳng khác nào tự sát. “Chúng ta không thể trông chờ vào triều đình được nữa,” hắn nói, ánh mắt kiên định quét qua bản đồ. “Thẩm Đại Nhân đã thành công trong việc lợi dụng sự mục ruỗng của Đại Hạ để đánh vào chúng ta. Hắn ta muốn chúng ta suy yếu, muốn chúng ta thất bại, để hắn có thể nuốt trọn những gì còn lại ở vùng biên này.”

Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi có những con đường mòn nhỏ và các thôn làng lân cận. “Những con đường tiếp tế này, nếu không được bảo vệ chặt chẽ, sẽ bị cắt đứt. Các thôn lân cận, nếu không có đủ lương thực, sẽ bị lung lay tinh thần, thậm chí có thể bị mua chuộc bởi những kẻ có dã tâm khác. Đây là một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng tài chính, bằng lương thực, và bằng cả niềm tin của con người.”

Nội tâm Lâm Dịch sôi sục. Hắn từng nói, “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” và giờ đây, hắn phải vận dụng mọi tri thức hiện đại của mình để tìm ra lối thoát. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” và để sinh tồn, hắn không thể ngồi chờ chết. Hắn phải biến nguy cơ thành cơ hội. Đây là lúc mạng lưới thông tin hắn dày công xây dựng phải phát huy tác dụng. Đây là lúc Thiên Phong Thương Hội của Bạch Vân Nhi phải được khai thác tối đa, không chỉ là buôn bán, mà còn là một kênh hậu cần. Và đây cũng là lúc phải suy nghĩ đến những giải pháp 'phi truyền thống', những thứ mà người cổ đại chưa từng nghĩ tới.

“Vậy thì chúng ta phải làm gì, công tử?” Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng chứa đầy sự sốt ruột. Nàng tin tưởng Lâm Dịch, nhưng tình hình lúc này thực sự quá cấp bách.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. “Chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ không để Thẩm Đại Nhân đạt được mục đích của hắn.” Ánh mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt lo lắng của Bạch Vân Nhi, rồi sang Lão Hồ và Vương Đại Trụ. “Chúng ta sẽ tự cường. Chúng ta sẽ tìm kiếm các nguồn cung cấp khác, dù phải đổi bằng bất cứ giá nào. Chúng ta sẽ tăng cường sản xuất lương thực tại chỗ, điều động dân quân tham gia lao động sản xuất. Và quan trọng nhất, chúng ta phải củng cố niềm tin của binh sĩ và dân chúng. Không được để họ hoang mang, không được để họ mất hy vọng.”

Hắn vạch ra một đường trên bản đồ, kéo dài từ Thôn Làng Sơn Cước đến Thành Thiên Phong. “Chúng ta cần phải biết rõ hơn về những động thái của Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong. Hắn ta đã cắt giảm ngân sách, vậy thì tiền đó đi đâu? Hắn ta đã chuyển hướng nguồn cung, vậy thì nguồn cung đó sẽ đến tay ai? Bạch Vân Nhi, mạng lưới của nàng, Bang Hắc Sa, cần phải hoạt động hết công suất. Chúng ta cần những 'mắt xích' ở mọi ngóc ngách, những người có thể cung cấp thông tin đáng tin cậy.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên kiên quyết hơn. “Ta hiểu rồi, công tử. Ta sẽ lập tức điều động người. Chúng ta sẽ bám sát mọi động thái của Thẩm Đại Nhân, từ các kho lương thực, đến các cuộc họp kín của hắn, và cả những con người hắn đang tìm cách mua chuộc hay lợi dụng.”

“Vương Đại Trụ, ngươi hãy lập tức triệu tập các đội trưởng dân quân. Chúng ta sẽ tăng cường huấn luyện, đồng thời phải tìm cách sử dụng hiệu quả nhất số lương thực và vũ khí còn lại. Ta sẽ đến đồn gác biên giới để trực tiếp xem xét tình hình. Chúng ta cần những người lính kiên cường, những người sẵn sàng chiến đấu, ngay cả khi họ phải đối mặt với khó khăn chồng chất.”

“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu, từ nãy giờ vẫn đứng im lặng, bỗng lên tiếng, giọng hắn đầy quyết tâm. “Đại ca cứ ra lệnh, Nhị Cẩu nhất định sẽ hoàn thành!”

Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, khẽ gật đầu. Hắn biết, lòng trung thành và sự nhiệt huyết của những người như Nhị Cẩu chính là tài sản vô giá. “Lão Hồ, kinh nghiệm của ông là vô cùng quý báu. Ông hãy giúp ta trấn an dân chúng, đồng thời cùng ta tìm hiểu xem liệu có thể khai thác thêm nguồn tài nguyên nào từ vùng đất này hay không. Có thể là những loại cây lương thực mới, hoặc những phương pháp canh tác hiệu quả hơn.”

Lão Hồ từ từ gật đầu, đôi mắt tinh anh của ông lóe lên một tia sáng. “Lão phu sẽ cố gắng hết sức. Dân chúng tin tưởng công tử, họ sẽ nghe theo lời công tử.”

Cuộc họp kết thúc, những con người rời đi với những nhiệm vụ nặng nề trên vai. Không khí trong căn phòng vẫn còn đọng lại sự căng thẳng, nhưng cũng pha lẫn một chút quyết tâm. Lâm Dịch đứng một mình trước bản đồ, ánh mắt hắn nhìn về phía biên giới xa xôi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn. Thẩm Đại Nhân đã ra đòn, và hắn phải đáp trả. Hắn sẽ phải dựa vào tài nguyên và mạng lưới của riêng mình, tách biệt dần khỏi hệ thống triều đình mục ruỗng.

***

Chiều tối, gió mạnh bắt đầu rít qua những khe tường đá, mang theo hơi lạnh và mùi bụi đất đặc trưng của vùng biên cương. Những đám mây đen nặng nề kéo đến từ phía chân trời, bao phủ lấy bầu trời hoàng hôn, tạo nên một khung cảnh u ám và đầy điềm báo. Tại Đồn Gác Biên Giới, một kiến trúc kiên cố nhưng đã nhuốm màu thời gian với những bức tường đá sứt mẻ và những tháp canh cao vút, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Tiếng lính tuần tra bước đều trên tháp, tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi họ kiểm tra lại trang bị, và tiếng gió rít qua những lỗ châu mai tạo nên một bản giao hưởng buồn bã. Mùi mồ hôi của binh lính, mùi kim loại gỉ sét của vũ khí cũ kỹ, hòa lẫn với mùi khói từ những bếp lửa nấu ăn ít ỏi, gợi lên một sự thiếu thốn và mệt mỏi.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục thô sơ của một thương nhân nhỏ, che kín mặt bằng một chiếc khăn, cùng Trần Nhị Cẩu lặng lẽ đến đồn gác. Hắn không muốn gây sự chú ý, bởi sự xuất hiện của hắn có thể làm dấy lên những tin đồn không cần thiết, hoặc tệ hơn, khiến Thẩm Đại Nhân biết được động thái của hắn. Trần Nhị Cẩu đi phía sau, đôi mắt nhanh nhẹn liên tục quan sát xung quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh.

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi nhưng khuôn mặt sạm nắng và hốc hác, có vết sẹo trên má do một trận chiến cũ, đích thân đón tiếp họ. Ông mặc một bộ giáp trụ gọn gàng nhưng đã cũ kỹ, bạc màu theo thời gian. Ánh mắt ông đỏ ngầu, chứa đựng sự mệt mỏi và bất lực, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ cương nghị. Ông dẫn Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu vào căn lều dã chiến của mình, một không gian nhỏ hẹp và đơn sơ, chỉ có một chiếc bàn gỗ thô và vài chiếc ghế đẩu. Đèn dầu leo lét trên bàn, hắt bóng mờ ảo lên những tấm bản đồ cũ kỹ treo trên vách lều.

“Lâm công tử, ngài đã đến,” Binh trưởng Triệu thở dài, giọng ông khản đặc vì lo lắng. “Ta đã biết tin rồi. Công văn từ Thành Thiên Phong đã đến đây sáng nay. Thẩm Đại Nhân... hắn ra tay tàn độc quá.”

Lâm Dịch ngồi xuống ghế, gật đầu. “Tình hình cụ thể ra sao, Triệu huynh?”

Binh trưởng Triệu không kìm được sự tức giận và tuyệt vọng, đấm tay xuống bàn. “Thế nào là cụ thể ư? Lâm công tử, ngài đã thấy đó! Lương thực giảm một nửa! Thuốc men thiếu thốn đến mức không đủ chữa trị cho những vết thương nhỏ. Vũ khí thì đã gỉ sét, gãy nát, không có tiền thay mới. Mấy ngày nay, binh sĩ đ�� bắt đầu có dấu hiệu bất mãn. Họ oán trách triều đình bỏ rơi họ, oán trách quan lại tham lam. Tinh thần chiến đấu đang xuống dốc nghiêm trọng!”

Ông ta chỉ tay ra ngoài lều, nơi tiếng gió rít càng mạnh hơn, như tiếng than khóc của vùng biên cương. “Quân địch chỉ chờ chúng ta suy yếu thôi, công tử! Chúng ta đã nhận được tin báo về việc quân Man Di đang tập kết ở phía Bắc, chúng đã bắt đầu có những động thái thăm dò. Nếu tình hình này tiếp diễn, thì e rằng… chúng ta sẽ không thể giữ được biên cương này nữa!”

Lâm Dịch lắng nghe Binh trưởng Triệu nói, ánh mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh. Hắn nhìn những người lính đang tuần tra bên ngoài, dáng vẻ mệt mỏi, uể oải. Hắn nhìn vào kho lương thực, dù chỉ qua một khe hở nhỏ, nhưng cũng đủ để hắn nhận ra sự thiếu hụt. Mùi kim loại gỉ sét từ kho vũ khí, tiếng ho khan của một vài binh sĩ do thời tiết khắc nghiệt và thiếu thuốc men, tất cả đều gợi lên một bức tranh ảm đạm về thực trạng của đồn gác.

“Ta hiểu sự lo lắng của Triệu huynh,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh, cố gắng truyền đi một sự trấn an. “Nhưng chúng ta không thể để quân địch đạt được mục đích. Triệu huynh yên tâm, ta sẽ không để biên cương này sụp đổ. Chúng ta sẽ tìm cách khác.”

Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch với ánh mắt ngờ vực. “Tìm cách khác? Lâm công tử, ngài nói dễ vậy sao? Không có lương thực, không có thuốc men, không có vũ khí, chúng ta lấy gì để chiến đấu? Lấy gì để giữ vững tinh thần cho binh sĩ?”

Lâm Dịch đứng dậy, tiến đến bên Binh trưởng Triệu, đặt tay lên vai ông. “Triệu huynh, ta biết khó khăn chồng chất. Nhưng chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn hơn thế. Niềm tin của binh sĩ, sự đoàn kết của dân chúng, đó mới là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Ta sẽ cùng Triệu huynh tìm kiếm giải pháp. Ta sẽ điều động nhân lực từ Thôn Làng Sơn Cước để hỗ trợ đồn gác, để tăng cường sản xuất lương thực. Ta sẽ tìm kiếm nguồn cung thuốc men và vật liệu từ các thương hội mà ta quen biết.” Hắn không nói thẳng ra là Thiên Phong Thương Hội của Bạch Vân Nhi và Bang Hắc Sa của Lý Hổ, nhưng ý tứ đã rõ ràng.

“Đại Hạ vương triều có thể đã suy yếu, có thể đã bỏ rơi chúng ta,” Lâm Dịch nói tiếp, giọng hắn vang vọng trong căn lều nhỏ, “nhưng biên cương này là nhà của chúng ta. Chúng ta sẽ không để bất cứ kẻ nào phá hủy nó. Triệu huynh hãy tin tưởng ta. Và quan trọng hơn hết, hãy tin tưởng vào những người lính của mình. Hãy củng cố tinh thần cho họ. Hãy nói cho họ biết, rằng chúng ta không đơn độc, rằng Thôn Làng Sơn Cước sẽ luôn đứng sau lưng họ.”

Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ông từ từ thay đổi. Từ sự tuyệt vọng ban đầu, giờ đây đã lóe lên một tia hy vọng mong manh. Ông đã từng nghe về Lâm Dịch, về những gì hắn đã làm để biến một thôn làng nghèo khó thành một nơi đáng sống, đáng tự hào. Ông biết, Lâm Dịch không phải là một quan lại tham lam, mà là một người thực sự quan tâm đến bá tánh và vùng biên.

“Lâm công tử... ta tin ngài,” Binh trưởng Triệu nói, giọng ông hơi run. “Ta sẽ làm hết sức mình để giữ vững tinh thần cho binh sĩ. Nhưng... mọi chuyện thực sự quá khó khăn.”

Lâm Dịch vỗ vai Binh trưởng Triệu. “Đó là lý do chúng ta cần phải ��oàn kết. Đây không chỉ là cuộc chiến của một mình đồn gác, mà là cuộc chiến của toàn bộ vùng biên. Ta sẽ không bỏ rơi Triệu huynh. Hãy nhớ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta nợ nhau sự kiên cường và lòng dũng cảm.”

Rời khỏi đồn gác, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu bước đi trong màn đêm đen kịt, gió vẫn rít mạnh, mang theo hơi lạnh thấu xương. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, những đám mây đen vẫn quần tụ, như báo hiệu một tương lai đầy bão táp. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân đã giáng một đòn chí mạng, và đây chỉ là khởi đầu. Chiến tranh biên giới đang đến gần, và Đại Hạ vương triều đang suy yếu rõ rệt. Các thế lực tu hành, những tin đồn về linh khí mỏng manh, tất cả đều gợi lên một tương lai đầy bất ổn.

“Chưa bao giờ cuộc chiến sinh tồn lại trở nên khốc liệt đến vậy,” Lâm Dịch thầm nghĩ. “Nhưng chính trong nghịch cảnh, ý chí của con người mới được tôi luyện. Ta sẽ không chỉ chống đỡ, mà sẽ biến đây thành cơ hội để xây dựng một lực lượng tự chủ, không còn phụ thuộc vào triều đình mục nát.” Hắn siết chặt nắm tay, trong lòng dấy lên một ngọn lửa quyết tâm. Hắn sẽ phải phát triển những giải pháp 'phi truyền thống', những thứ mà kiến thức hiện đại của hắn có thể mang lại. Cuộc chiến còn dài, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free