Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 565: Chân Tướng Giữa Lòng Dân: Lời Thuyết Phục Không Danh Tính

Trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, ánh chiều tà cuối cùng cũng dịu đi, hắt qua khung cửa sổ gỗ mục, nhuộm vàng những nét chữ nguệch ngoạc trên tấm bản đồ thôn làng trải rộng trên bàn. Không khí đặc quánh sự nghiêm túc, pha lẫn chút mệt mỏi sau một ngày dài đối mặt với sự hỗn loạn của lòng người. Tiếng gà gáy từ xa vọng lại, lẫn với tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó ngoài sân, tạo nên một bản hòa tấu bình dị của cuộc sống thôn dã, tương phản rõ rệt với sự căng thẳng trong căn phòng này. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà xung quanh, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, và cả mùi giấy cũ từ những cuốn sách ít ỏi của Lâm Dịch, tất cả quyện vào nhau, lấp đầy không gian nhỏ hẹp.

Lâm Dịch, với vẻ ngoài gầy gò và hơi xanh xao, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, vẫn chăm chú vào những ghi chép được phác thảo vội vã. Hắn lướt ngón tay trên từng dòng chữ, từng ý tưởng, tựa như đang chạm vào từng sợi dây tơ vò của tâm trí dân chúng. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch, thỉnh thoảng lại đưa ra một gợi ý nhỏ, dứt khoát. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và lưng hơi còng, chậm rãi nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh anh nheo lại khi nhìn vào tấm bản đồ, trầm tư như đang suy tính điều gì đó rất sâu xa. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, hai thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại yên lặng lạ thường, đứng tựa vào vách tường, ánh mắt cảnh giác quét qua lại, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào.

Lâm Dịch thở dài một hơi, sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt thanh tú. Hắn biết, buổi nói chuyện công khai sắp tới là một ván cờ đầy rủi ro. “Mấu chốt không phải là vạch mặt ai,” hắn khẽ nói, giọng trầm ổn nhưng rõ ràng, “mà là để dân chúng tự nhận ra bản chất của những lời đồn đại. Chúng ta cần củng cố niềm tin vào lẫn nhau.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, “Đúng vậy, công tử. Cần nhấn mạnh sự đoàn kết và những lợi ích thiết thực mà sự đoàn kết mang lại, đối lập với sự chia rẽ mà kẻ xấu mong muốn. Hắn muốn chúng ta tự suy yếu, vậy chúng ta phải cho hắn thấy chúng ta mạnh mẽ hơn bao giờ hết khi cùng nhau.” Nàng dừng lại một chút, giọng nói khẽ hạ xuống, “Dân chúng, họ đơn thuần, nhưng cũng không hoàn toàn mù quáng. Chỉ là khi bị dẫn dắt bởi nỗi sợ hãi và thiếu thông tin, họ rất dễ bị lợi dụng.”

Lão Hồ đặt chén trà xuống, phát ra tiếng kêu khẽ. “Dân làng chất phác, nhưng cũng không ngu ngốc,” ông nói, đôi mắt nheo lại càng sâu, “chỉ cần có người dẫn đường, họ sẽ biết đâu là đúng, đâu là sai. Cái khó là làm sao để họ tin vào lời dẫn đường đó, tin vào cái tâm của người nói.” Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng nhưng cũng đầy lo âu. “Cái mà Thẩm Đại Nhân gieo rắc không chỉ là tin đồn, mà là sự nghi ngờ vào chính những điều cơ bản nhất, vào sự công bằng, vào sự tử tế. Hắn đang phá hoại nền tảng của sự tin cậy.”

Lâm Dịch trầm ngâm, những lời của Lão Hồ chạm đúng vào những suy nghĩ sâu thẳm trong hắn. Ở thế giới cũ, hắn đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần cách thức người ta lợi dụng tâm lý đám đông, gieo rắc sự ngờ vực để đạt được mục đích đen tối. Trong cái thế giới cổ đại đầy khắc nghiệt này, với sự thiếu hụt thông tin và trình độ dân trí, việc thao túng lại càng dễ dàng hơn. Hắn không thể trực tiếp chỉ mặt gọi tên Thẩm Đại Nhân, bởi điều đó sẽ chỉ khiến tình hình thêm hỗn loạn và đẩy hắn vào thế đối đầu trực diện quá sớm, khi thế lực của hắn chưa đủ mạnh. Hắn cần một cách tiếp cận khéo léo hơn, một chiến lược để dân chúng tự nhận ra bộ mặt thật của kẻ đứng sau, không phải qua lời buộc tội, mà qua sự đối chiếu giữa lời nói và hành động.

Hắn nhớ lại lời của Bạch Vân Nhi, “Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự minh bạch sẽ là lá chắn kiên cố nhất của chúng ta.” Đó chính là con đường hắn phải đi. Hắn không thể đánh nhau bằng nắm đấm hay pháp thuật, hắn phải dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu lòng người.

“Chúng ta sẽ không tranh cãi với từng lời đồn đại,” Lâm Dịch quyết đoán nói, ngón tay gõ nhẹ lên tấm bản đồ, “mà chúng ta sẽ cho họ thấy sự thật, một cách trực tiếp và dễ hiểu nhất. Chúng ta sẽ kể lại những gì chúng ta đã cùng nhau làm được, những khó khăn đã trải qua, những thành quả đã gặt hái. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ chỉ ra ai là người được lợi t��� sự chia rẽ này, mà không cần phải gọi tên.”

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt chất phác, gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, công tử. Dân làng chúng tôi, ai ai cũng nhớ những ngày đầu tiên khổ sở thế nào, và bây giờ cuộc sống đã khá hơn ra sao. Không ai muốn quay lại những ngày đó.” Lý Hổ cũng khẽ gật, ánh mắt kiên định.

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng hãy giúp ta phác thảo một vài ví dụ cụ thể về những lợi ích mà sự đoàn kết đã mang lại, từ việc xây dựng thủy lợi, khai khẩn đất đai, đến việc trao đổi hàng hóa. Những điều gần gũi nhất với cuộc sống của họ. Và những ví dụ về hậu quả của sự thiếu tin tưởng, của sự nghi ngờ, dù là nhỏ nhặt nhất.”

Bạch Vân Nhi cầm lấy bút lông, bắt đầu ghi chép. “Rõ, công tử. Chúng ta sẽ vẽ nên một bức tranh rõ ràng về hai con đường: một con đường của sự hợp tác và thịnh vượng, và một con đường của sự chia rẽ và suy tàn.”

Lão Hồ lại thở dài một tiếng, nhưng lần này là tiếng thở phào nhẹ nhõm. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” ông nói, “nhưng chúng ta có thể tự mình tạo ra sự công bằng cho chính mình, bằng cách tin tưởng lẫn nhau.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân là một đối thủ xảo quyệt, và những gì hắn đang làm chỉ là bước đầu trong một cuộc chiến lâu dài. Nhưng hắn tin rằng, nếu có được lòng dân, có được sự đoàn kết, hắn sẽ có một lá chắn vững chắc nhất. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, chỉ còn lại vệt sáng cam đỏ cuối cùng ở đường chân trời. Bóng tối đang dần bao trùm, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một tia hy vọng mới đã được thắp lên, được hun đúc từ trí tuệ và sự kiên cường.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu đỏ cam lên những mái nhà tranh ở Thôn Làng Sơn Cước. Quảng trường làng, thường ngày là nơi yên bình với tiếng trẻ con nô đùa và tiếng chim hót, giờ đây lại náo nhiệt khác thường. Hàng trăm dân làng tụ tập đông nghịt, tạo thành một biển người xì xào, bàn tán. Ánh mắt của họ, khắc khổ và đầy lo âu, đổ dồn về một bục gỗ nhỏ được dựng vội ở trung tâm. Mùi bụi đất khô, mùi mồ hôi của đám đông chen chúc, và cả mùi thức ăn lảng bảng từ các căn bếp đang chuẩn bị bữa tối, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí căng thẳng, nặng nề.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt cảnh giác, đứng hai bên bục gỗ, tựa như hai bức tượng hộ pháp vững chãi. Quần áo thô sơ của họ thấm đẫm mồ hôi, nhưng tư thế vẫn thẳng tắp, sẵn sàng bảo vệ Lâm Dịch. Trong đám đông, Bạch Vân Nhi và Lão Hồ hòa mình vào những khuôn mặt quen thuộc của dân làng, chăm chú quan sát từng biểu cảm, từng phản ứng. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, len lỏi qua từng nhóm người, lắng nghe những lời xì xào, những câu hỏi nghi hoặc, thu thập thông tin cho Lâm Dịch ngay cả trong thời khắc này.

Lâm Dịch bước lên bục gỗ. Thân hình gầy gò của hắn dường như nhỏ bé giữa biển người, nhưng khi hắn đứng thẳng, một khí chất trầm ổn và quyết đoán tỏa ra, khiến đám đông từ từ im lặng. Hắn khoác trên mình bộ trang phục vải thô đã sờn cũ, mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, không chút vẻ hào nhoáng của một người lãnh đạo. Nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, lại có một sức hút kỳ lạ.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí se lạnh của hoàng hôn đang tràn về, và mùi hương hỗn tạp của làng quê. Hắn biết, đây không chỉ là một bài diễn thuyết, mà là một cuộc chiến giành lấy niềm tin, một cuộc đấu trí với Thẩm Đại Nhân thông qua lời nói. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân, "và để sinh tồn, đôi khi, chúng ta phải trở thành người kiến tạo ra những quy tắc mới, những cuộc chơi mới."

“Ta biết,” giọng nói của Lâm Dịch vang lên, trầm ổn và dứt khoát, xuyên qua không khí đang đặc quánh, “trong những ngày qua, có nhiều lời đồn đại, nhiều nỗi lo lắng đã gieo vào lòng mỗi người. Có người nói ta bất công, có người nói ta ích kỷ, có người thậm chí còn nói ta đang dẫn dắt chúng ta vào con đường diệt vong.”

Một vài tiếng xì xào nổi lên từ đám đông, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi ánh mắt nghiêm nghị của Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Lâm Dịch không vội vã, hắn để những lời xì xào đó lắng xuống, để cho dân làng có thời gian suy ngẫm về những gì hắn vừa nói. Hắn nhìn thẳng vào từng khuôn mặt khắc khổ, từng đôi mắt đầy hoài nghi, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.

“Những lời đồn đó, ta không phủ nhận chúng có tồn tại,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói pha chút trầm lắng, “nhưng các vị hãy nghĩ xem, ai là người được lợi khi chúng ta nghi kỵ lẫn nhau? Ai là người được lợi khi chúng ta chia rẽ, yếu đuối?” Hắn dừng lại, quét mắt qua đám đông, chờ đợi.

Sự im lặng bao trùm quảng trường. Những khuôn mặt bắt đầu hiện lên vẻ suy tư.

“Sự thật không nằm ở những lời thêu dệt, mà ở những gì chúng ta đã cùng nhau xây dựng, ở những gì chúng ta đã cùng nhau vượt qua,” Lâm Dịch nói, giọng hắn dần trở nên mạnh mẽ hơn, truyền cảm hơn. “Hãy nhớ lại những ngày đầu tiên, khi chúng ta đến mảnh đất này. Một vùng đất hoang sơ, cằn cỗi, nơi đói nghèo và bệnh tật rình rập. Chúng ta không có gì cả, ngoài hai bàn tay trắng và ý chí sinh tồn.”

Hắn bắt đầu kể lại, không phải bằng những lời lẽ hoa mỹ, mà bằng những sự thật giản dị, gần gũi với cuộc sống của dân làng. Hắn nhắc đến những ngày đầu khai hoang, những giọt mồ hôi đổ xuống để biến đất cằn thành ruộng lúa. Hắn nhắc đến việc xây dựng đập nước, chia sẻ nguồn nước quý giá để mọi nhà đều có thể tưới tiêu. Hắn kể về việc cùng nhau dựng lên những bức tường rào bảo vệ làng khỏi thú dữ, về việc cùng nhau học hỏi cách chữa bệnh đơn giản, về việc cùng nhau tạo ra một ngôi chợ nhỏ để trao đổi hàng hóa, giúp mọi người có đủ cái ăn cái mặc.

“Khi đó, chúng ta có nghi ngờ lẫn nhau không?” Lâm Dịch hỏi, giọng hắn vang vọng khắp quảng trường. “Khi đó, chúng ta có để những lời đồn đại chia rẽ chúng ta không? Không! Chúng ta tin tưởng nhau, chúng ta giúp đỡ nhau, chúng ta cùng nhau vượt qua khó khăn. Và chính nhờ sự đoàn kết đó, chúng ta mới có được ngày hôm nay. Mảnh đất này đã không còn cằn cỗi, những ngôi nhà tranh đã không còn dột nát, và bữa ăn của chúng ta đã không còn thiếu thốn như trước.”

Dân làng bắt đầu xì xào trở lại, nhưng lần này không phải là những lời nghi ngờ, mà là những tiếng gật gù đồng tình, những câu nói xác nhận. Họ nhớ lại những ngày tháng đó, những kỷ niệm về sự gắn bó, về những thành quả lao động chung.

“Nhưng giờ đây,” Lâm Dịch lại nói, giọng hắn mang một chút tiếc nuối, “khi cuộc sống đã ổn định hơn, khi chúng ta đã có được những thành quả nhất định, lại có những kẻ muốn phá hoại sự bình yên này. Họ không muốn chúng ta sống tốt. Họ muốn chúng ta quay lại những ngày tháng đói nghèo, khốn khổ, để họ có thể dễ dàng kiểm soát, dễ dàng trục lợi.”

Hắn không chỉ đích danh, nhưng mọi người đều hiểu hắn đang nói đến ai. Những tin đồn về việc lương thực bị tích trữ, về những chuyến hàng bị chặn lại, về giá cả tăng vọt ở Thành Thiên Phong, đã len lỏi đến từng ngóc ngách của Thôn Làng Sơn Cước. Dân làng đã từng nghe, từng nghi ngờ, nhưng giờ đây, dưới lời phân tích sắc bén của Lâm Dịch, mọi thứ dần trở nên rõ ràng hơn.

“Họ gieo rắc sự nghi ngờ, gieo rắc nỗi sợ hãi, để chúng ta mất đi lòng tin vào nhau, mất đi sức mạnh của sự đoàn kết,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn sáng rực trong ánh chiều tà. “Khi chúng ta chia rẽ, chúng ta sẽ yếu đuối. Khi chúng ta yếu đuối, họ sẽ dễ dàng thao túng, dễ dàng cướp đi những gì chúng ta đã vất vả tạo dựng. Lương thực, đất đai, thậm chí là tự do của chúng ta.”

Một làn sóng phẫn nộ khẽ dâng lên trong đám đông. Những khuôn mặt khắc khổ giờ đây hiện rõ sự tức giận. Họ không chỉ nghe Lâm Dịch nói, họ còn cảm nhận được sự thật đằng sau những lời nói đó, một sự thật đau lòng mà họ đã từng trải qua.

“Vậy các vị muốn điều gì?” Lâm Dịch hỏi, giọng hắn mạnh mẽ, dứt khoát. “Các vị muốn tiếp tục tin vào những lời đồn đại vô căn cứ, để rồi tự tay phá hủy những gì chúng ta đã xây dựng? Hay các vị muốn tin vào những gì mắt thấy tai nghe, tin vào những gì chúng ta đã cùng nhau làm được, để bảo vệ cuộc sống của chính mình, bảo vệ tương lai của con cháu chúng ta?”

Hắn nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt kiên định. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nghĩ, “và sự minh bạch sẽ là lá chắn kiên cố nhất của chúng ta.” Hắn đã không nói một lời buộc tội trực tiếp, nhưng hắn đã vẽ ra một bức tranh rõ ràng về những hệ lụy của sự chia rẽ và những lợi ích của sự đoàn kết. Hắn đã không chỉ vạch trần âm mưu của Thẩm Đại Nhân, mà còn củng cố lại niềm tin và ý chí của dân làng.

Tiếng vỗ tay bắt đầu nổi lên, lẻ tẻ ban đầu, rồi sau đó lan rộng ra khắp quảng trường, trở thành một tràng vỗ tay vang dội, kéo dài. Những khuôn mặt hoài nghi ban đầu giờ đây đã tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Họ đã tìm thấy câu trả lời, không phải từ lời buộc tội của Lâm Dịch, mà từ chính những kinh nghiệm và ký ức của họ. Lão Hồ khẽ mỉm cười, gật đầu hài lòng. Bạch Vân Nhi thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy ngưỡng mộ. Trần Nhị Cẩu thì hăng hái chạy đi, truyền tải những phản ứng tích cực của dân làng cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những người vẫn đứng vững như những bức tường thành. Lâm Dịch biết, hắn đã thành công, ít nhất là trong thời điểm hiện tại.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng mờ nhạt bị mây che khuất, khiến Thôn Làng Sơn Cước chìm trong bóng tối dày đặc. Chỉ có ánh nến lung lay trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch là còn soi sáng. Tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa gỗ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya và tiếng côn trùng kêu rả rích từ rừng xa. Mùi khói bếp đã tàn, giờ chỉ còn thoang thoảng mùi gỗ mục và ẩm mốc của căn phòng, cùng với mùi giấy cũ từ chồng sách của hắn.

Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, ánh nến phản chiếu trên khuôn mặt trầm tư của hắn. Buổi nói chuyện công khai đã kết thúc từ lâu, và dân làng đã trở về nhà, mang theo những suy nghĩ mới, những niềm tin được củng cố. Hắn đã thành công, ít nhất là tạm thời, trong việc đẩy lùi âm mưu gây chia rẽ của Thẩm Đại Nhân. Một chén trà nóng, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, được đặt bên cạnh hắn.

Bạch Vân Nhi lặng lẽ bước vào, bóng dáng thanh thoát của nàng đổ dài trên sàn nhà khi nàng đi qua ánh nến. Nàng khoác một chiếc áo choàng mỏng, che đi sự mệt mỏi sau một ngày dài làm việc căng thẳng. Đôi mắt thông minh của nàng vẫn sáng rõ, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng.

“Dân chúng đã hiểu ra, công tử,” Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ đi sự yên tĩnh của đêm. “Họ đã tin tưởng người hơn bao giờ hết. Những lời đồn đại kia, giờ đây đã không còn sức mạnh nữa.”

Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. “Chỉ là tạm thời thôi, Vân Nhi,” hắn nói, giọng hắn trầm lắng, pha chút u hoài. “Kẻ xấu sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ tìm cách khác, tinh vi hơn, tàn nhẫn hơn. Chúng ta không thể lơi lỏng.”

Trong lòng Lâm Dịch dấy lên một cảm giác nặng trĩu. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không cam tâm chịu thua dễ dàng như vậy. Cái gọi là ‘chiến thắng’ ngày hôm nay chỉ là một trận đánh nhỏ trong một cuộc chiến lâu dài và khốc liệt. “Thẩm Đại Nhân, ngươi muốn chơi trò thao túng sao? Ta sẽ cho ngươi thấy, một người hiện đại có thể làm gì với tâm lý đám đông,” hắn đã từng thầm nghĩ như vậy. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, việc đối phó với một kẻ thù xảo quyệt không chỉ đòi hỏi mưu lược, mà còn đòi hỏi sự kiên trì và khả năng dự đoán những bước đi tiếp theo của đối phương.

Hắn nhớ lại những lời của Lão Hồ: “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Và hắn cũng nhớ rằng, “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.” Để sinh tồn, hắn phải luôn đi trước một bước. Niềm tin và sự đoàn kết của dân chúng là một tài sản quý giá, nhưng nó cũng mong manh như sương sớm, dễ dàng tan biến nếu không được củng cố và bảo vệ liên tục.

“Đoàn kết lòng dân chỉ là bước đầu,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn. “Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, và nó sẽ đòi hỏi nhiều hơn là chỉ lời nói. Hắn sẽ tấn công vào những điểm yếu khác của chúng ta, có thể là nguồn cung lương thực, có thể là sự an toàn của các thôn lân cận, hoặc thậm chí là gieo rắc sự ngờ vực ngay trong hàng ngũ của chúng ta.”

Bạch Vân Nhi im lặng lắng nghe, nàng hiểu những lo lắng của công tử. Nàng biết, cuộc chiến với Thẩm Đại Nhân không chỉ là một cuộc đấu trí, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian, khi chiến tranh biên giới đang đến gần, và Đại Hạ vương triều đang suy yếu rõ rệt. Những thế l���c tu hành, những tin đồn về linh khí mỏng manh, tất cả đều gợi lên một tương lai đầy bất ổn, nơi những người bình thường như họ sẽ trở thành nạn nhân.

“Mạng lưới thông tin của chúng ta cần phải mở rộng hơn nữa, Vân Nhi,” Lâm Dịch nói, giọng hắn pha chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải biết được mọi động thái của Thẩm Đại Nhân, từ những kho lương thực hắn tích trữ, đến những con người hắn đang tìm cách mua chuộc. Chúng ta cần những ‘mắt xích’ ở mọi ngóc ngách, những người có thể cung cấp thông tin đáng tin cậy. Và chúng ta cũng cần phải chuẩn bị cho một kế hoạch phân phối lương thực công bằng và minh bạch hơn, để đảm bảo rằng không ai bị bỏ lại phía sau.”

Hắn cầm lấy bút lông, bắt đầu phác thảo những kế hoạch tiếp theo trên một tờ giấy trắng. Những nét vẽ nhanh và dứt khoát, thể hiện sự tư duy logic và khả năng tổ chức vượt trội của hắn. Hắn không chỉ nghĩ về Thôn Làng Sơn Cước, mà còn về các thôn lân cận, về toàn bộ vùng biên cương đang đứng trước nguy cơ chiến tranh. Hắn biết, những cuộc đối đầu chính trị và xã hội phức tạp hơn sẽ còn đến, và hắn phải hoàn thiện kỹ năng lãnh đạo và quản lý cộng đồng của mình.

Ánh nến vẫn lung lay, hắt bóng Lâm Dịch lên bức tường, tựa như một chiến binh cô độc đang chuẩn bị cho một trận chiến vĩ đại. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng hay tiên nhân, hắn chỉ muốn bảo vệ những người hắn trân trọng, và xây dựng một cuộc sống ổn định trong cái thế giới tàn khốc này. Cuộc chiến còn dài, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, vị đắng chát vẫn còn đọng lại, nhưng kèm theo đó là một chút ấm áp, tựa như tia hy vọng cuối cùng trong đêm tối.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free