Lạc thế chi nhân - Chương 564: Loạn Khởi Lòng Dân: Lâm Dịch Đối Mặt Âm Mưu Thâm Độc
Mạng lưới thầm lặng của hắn, vừa mới manh nha, đã bắt đầu khởi động, như những mắt xích đầu tiên của một cỗ máy phức tạp, chuẩn bị cho trận đấu cân não với kẻ thù ẩn mình trong bóng tối quyền lực.
***
Bên trong Quán Trọ Lạc Nguyệt tại Thành Thiên Phong, không khí buổi chiều muộn vẫn còn vương vấn sự ồn ào, náo nhiệt. Tòa nhà gỗ hai tầng sừng sững giữa phố, với những chiếc đèn lồng đỏ treo cao từ mái hiên xuống, tỏa ra ánh sáng ấm áp, mời gọi những lữ khách và thương nhân sau một ngày dài mệt mỏi. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười sảng khoái và tiếng cụng ly vang lên khắp nơi, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của chốn đô thị. Mùi thức ăn béo ngậy từ bếp, mùi rượu gạo nồng nàn, cùng với mùi khói gỗ thoang thoảng từ lò sưởi, hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Trần Nhị Cẩu, trong bộ y phục của một tiểu thương buôn vải vóc, ngồi lọt thỏm trong một góc khuất, bàn tay khẽ nâng chén rượu, giả vờ thưởng thức. Đôi mắt hắn không ngừng đảo qua lại, quan sát từng gương mặt, lắng nghe từng lời bàn tán. Vóc dáng trung bình, gương mặt vốn có chút ngây ngô nay được che giấu khéo léo sau vẻ trầm tĩnh giả tạo. Hắn biết, đây là nơi tốt nhất để nghe ngóng tin tức, bởi Quán Trọ Lạc Nguyệt này là điểm dừng chân của đủ hạng người, từ thương nhân lớn nhỏ đến phu phen, lính tráng.
Hắn đã ở đây gần hai canh giờ, chỉ nghe được những chuyện vặt vãnh về giá cả nông sản tăng vọt, về những chuyến hàng bị chặn lại ở cửa ải, hay lời than vãn về thuế má ngày càng nặng nề. Mạng lưới tình báo của Lâm Dịch, tuy mới hình thành, nhưng đã mang lại một tín hiệu rõ ràng: Thẩm Đại Nhân đang dùng lương thực làm công cụ thao túng, và sự thiếu thốn giả tạo ấy đang bắt đầu gây ra những bất ổn.
Đột nhiên, Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh quen thuộc, xuất hiện bên bàn Trần Nhị Cẩu. Lão ta vừa tiếp xong một nhóm khách lớn, trên môi vẫn nở nụ cười thương nhân đặc trưng, nhưng ánh mắt ti hí lướt qua Trần Nhị Cẩu lại mang theo một tia lo lắng khó tả. Lão giả vờ chỉnh sửa lại chiếc đèn lồng treo ngay trên đầu Trần Nhị Cẩu, khẽ khàng cúi xuống, giọng thì thầm đủ để hai người nghe: “Tiểu huynh đệ, mấy ngày nay có nhiều kẻ lạ mặt lắm, không phải thương nhân, cũng không phải giang hồ quen mặt. Chúng nó đi khắp nơi, gieo rắc những lời khó nghe về ‘cái tên Lâm Dịch’ ở Sơn Cước kia…”
Trần Nhị Cẩu thoáng rùng mình. Hắn cố giữ vẻ mặt bình thản, khẽ nhấp một ngụm rượu. “Lời khó nghe là lời gì, Cố lão bản?”
Cố lão bản liếc nhanh xung quanh, đảm bảo không có ai chú ý, rồi lại hạ giọng hơn: “Chúng nó nói Lâm Dịch kia là kẻ ngụy quân tử, bên ngoài tỏ vẻ giúp dân, bên trong lại cấu kết với quan phủ để bóc lột. Nào là thôn Sơn Cước ấy được ưu ái về thuế má, còn những thôn khác thì bị ép đến cùng đường. Nào là Lâm Dịch tích trữ lương thực, chờ thời cơ bán giá cao, mặc cho dân chúng đói khổ. Toàn những lời khó nghe, khiến lòng dân dao động lắm. Mà… những kẻ nói lời ấy, chúng nó không giống dân thường đâu. Có vẻ như được ai đó sai bảo.”
Trần Nhị Cẩu trong lòng thầm nghiến răng. ‘Thẩm Đại Nhân… hắn ta lại giở trò gì đây?’ Hắn biết, Cố lão bản là người khôn ngoan, sẽ không nói những lời này nếu không có căn cứ. Lão ta là một thương nhân, sợ nhất là sự bất ổn, đặc biệt là bất ổn do lòng người gây ra.
“Lão bản có biết những kẻ đó đến từ đâu không?” Trần Nhị Cẩu hỏi khẽ, tay vẫn vân vê chén rượu.
Cố lão bản lắc đầu, vẻ mặt càng thêm thận trọng. “Không rõ. Chúng nó ăn mặc không quá sang trọng, nhưng cũng không đến nỗi rách rưới. Đi lại có vẻ bí mật, thường xuất hiện ở những nơi đông người, rồi lại biến mất nhanh chóng. Ta chỉ nghe phong phanh, có vẻ như chúng nó được một thế lực lớn ở Thành Thiên Phong này chống lưng. Mà ở đây, thế lực lớn nhất… thì huynh đệ cũng biết là ai rồi.” Lão ta không nói thẳng tên Thẩm Đại Nhân, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
“Vậy còn những tin đồn về lương thực thì sao?” Trần Nhị Cẩu hỏi tiếp, không muốn bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
Cố lão bản thở dài, tiếng thở nghe rõ trong không khí ồn ào. “Vấn đề lương thực thì là thật. Giá gạo mấy ngày nay tăng như điên. Có kho hàng của mấy tiểu thương bị chặn lại, không cho vận chuyển. Nhiều người nói, Thẩm Đại Nhân đang thu mua lương thực v���i giá rẻ mạt, nhưng lại không bán ra, khiến cho thị trường càng thêm hỗn loạn. Dân chúng đã bắt đầu oán thán. Sợ rằng… sẽ có chuyện lớn.”
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Trần Nhị Cẩu. Đây không chỉ là việc trục lợi đơn thuần nữa. Đây là một âm mưu nhằm gây rối loạn lòng dân, làm suy yếu niềm tin vào Lâm Dịch, và có thể là cả vào chính quyền địa phương. Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn tiền bạc, hắn muốn quyền lực, muốn kiểm soát toàn bộ vùng biên này, và hắn không ngần ngại sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất.
Trần Nhị Cẩu khẽ gật đầu, đặt chén rượu xuống. “Đa tạ Cố lão bản đã báo tin. Ta sẽ cẩn thận.”
Cố lão bản vỗ nhẹ vào vai hắn, ánh mắt đầy ẩn ý. “Tiểu huynh đệ hãy cẩn thận. Thời buổi loạn lạc này, lòng người khó đoán lắm. Cứ tưởng an bình, nhưng sóng ngầm thì luôn chực chờ.” Nói rồi, lão ta quay lưng, tiếp tục công việc của mình như không có chuyện gì xảy ra.
Trần Nhị Cẩu không chần chừ thêm nữa. Hắn vội vàng thanh toán tiền rượu, rồi nhanh chóng rời khỏi Quán Trọ Lạc Nguyệt, hòa vào dòng người tấp nập trên phố. Trong lòng hắn, sự lo lắng không ngừng dâng lên. Hắn biết, tin tức này không thể chậm trễ, phải báo cáo cho Lâm Dịch ngay lập tức. Thẩm Đại Nhân đã bắt đầu một cuộc chiến mới, một cuộc chiến giành giật lòng dân, và Lâm Dịch cần phải có đối sách. Hắn tăng tốc bước chân, bóng lưng nhanh chóng biến mất trong màn đêm đang buông xuống.
***
Tại quảng trường nhỏ của Thôn Làng Sơn Cước, bầu không khí vốn yên bình thường ngày nay lại trở nên căng thẳng lạ thường. Chiều tối, khi ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, một đám đông khoảng vài chục người dân đang tụ tập, tiếng ồn ào và lời lẽ bất mãn vang lên. Kiến trúc của Thôn Làng Sơn Cước vẫn là những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái tranh, nằm dọc theo con đường đất. Tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng gà gáy, tiếng động vật xa xăm, tiếng dân làng nói chuyện phiếm thường ngày đã bị át đi bởi những tiếng la hét, than vãn và cả những lời lẽ kích động. Mùi khói gỗ từ các bếp nhà, mùi thức ăn nấu nướng, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, và mùi động vật trang trại vẫn hiện diện, nhưng không khí bình yên, mộc mạc, gắn bó thường thấy đã bị phá vỡ, thay vào đó là sự hoang mang và cả căm phẫn.
Họ là những người dân từ các thôn lân cận, một số là những gương mặt quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước, nhưng cũng có không ít người mới đến tìm kiếm sự giúp đỡ ở vùng đất mà Lâm Dịch đã xây dựng. Giờ đây, họ đang bị các đặc vụ của Thẩm Đại Nhân kích động bằng những lời lẽ về thuế má bất công, phân chia tài nguyên không đều, hoặc sự ưu ái 'người ngoài'.
“Tại sao chúng tôi phải nộp nhiều thuế hơn? Lâm Dịch có phải đang ưu ái người của mình?” Một người đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đỏ gay, giơ nắm đấm lên trời, gào thét.
“Đúng vậy! Nghe nói ở thôn Sơn Cước này, lương thực dồi dào, còn chúng tôi thì đói đến rã rời!” Một phụ nữ gầy gò, ôm đứa con nhỏ, cũng cất tiếng than.
“Hắn ta là kẻ đạo đức giả! Lợi dụng lòng tin của chúng ta để làm giàu cho bản thân!” Một kẻ khác, ăn mặc có vẻ khá hơn những người xung quanh, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự xảo quyệt, cố tình xúi giục. Hắn ta không ngừng hô hào, khuấy động đám đông.
Trần Nhị Cẩu, vừa chạy hối hả về đến thôn, đã kịp báo tin cho Lâm Dịch. Giờ đây, hắn đứng cạnh Lâm Dịch, vẻ mặt lo lắng nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo từng hành động của đại ca mình.
Lâm Dịch xuất hiện giữa đám đông, khuôn mặt trầm tĩnh, không một chút biểu lộ sự hoảng loạn hay sợ hãi. Hắn vẫn mặc bộ trang phục thô sơ, thân hình gầy gò, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại quét qua từng gương mặt, tìm kiếm những kẻ giật dây. Hắn không nói gì ngay lập tức, chỉ im lặng đứng đó, để cho những lời lẽ bất mãn tuôn trào một lúc. Sự im lặng của hắn, trái ngược với sự ồn ào của đám đông, lại tạo ra một áp lực vô hình.
Tiếng la hét dần nhỏ lại, khi nhiều người nhận ra sự hiện diện của Lâm Dịch. Ánh mắt tò mò, xen lẫn hoài nghi và cả hy vọng, đổ dồn về phía hắn.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đứng lẫn trong đám đông, khẽ nheo mắt nhìn Lâm Dịch. Ông thở dài, quay sang người bên cạnh: “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Thằng nhóc Lâm Dịch này, lại phải ra mặt rồi.” Lão Hồ lo lắng cho cộng đồng, nhưng trong lòng vẫn tin tưởng vào khả năng của Lâm Dịch.
Khi sự ồn ào đã lắng xuống phần nào, Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, dứt khoát nhưng lại có sức nặng, vang vọng trong không khí: “Mọi người bình tĩnh. Ta biết có những kẻ đang gieo rắc sự hoang mang. Hãy nói ra nỗi lòng của các ngươi, ta sẽ lắng nghe và giải đáp.”
Một sự im lặng bao trùm. Không ai dám nói gì ngay lập tức. Cuối cùng, một người phụ nữ lớn tuổi, gương mặt khắc khổ, bước lên phía trước. “Lâm Dịch, chúng tôi nghe nói, ngài đã tích trữ rất nhiều lương thực, trong khi dân chúng các thôn khác đang phải chịu đói. Có phải thật không?”
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt bà lão, rồi quét mắt qua đám đông. “Bà nói đúng. Thôn Sơn Cước này có tích trữ lương thực. Nhưng không phải để trục lợi, mà là để đảm bảo an toàn cho chính chúng ta và những người lánh nạn đến đây. Các ngươi quên rồi sao? Biên giới đang căng thẳng, giặc giã có thể tràn đến bất cứ lúc nào. Nếu không có lương thực dự trữ, chúng ta sẽ chống đỡ bằng gì? Chúng ta sẽ sống sót bằng gì?”
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng dân. “Những kho lương thực này, đều là mồ hôi công sức của dân làng Sơn Cước, và cả sự đóng góp của những thương nhân có lòng tốt. Chúng ta đã xây dựng chúng để không ai phải chết đói khi tai họa ập đến. Chúng ta đã chia sẻ với những ai thực sự cần, không phân biệt người Sơn Cước hay người thôn khác.”
Rồi hắn chỉ tay vào kẻ vừa hô hào kích động. “Còn về thuế má, có ai ở đây đã từng phải nộp thuế cho ta không? Có ai bị ta ép buộc lấy đi của cải không?”
Đám đông im lặng. Không một ai dám đứng ra xác nhận. Bởi vì sự thật là, Lâm Dịch chưa bao giờ thu thuế từ dân chúng, mà ngược lại, còn tìm cách giúp đỡ họ giảm bớt gánh nặng.
“Ngươi!” Lâm Dịch chỉ thẳng vào kẻ kích động, ánh mắt sắc như dao. “Ngươi nói ta ưu ái người của mình, vậy ngươi có thể kể tên một ngư��i dân Sơn Cước nào đã được ta ưu ái bất công không? Ngươi nói ta cấu kết với quan phủ bóc lột, vậy ngươi có bằng chứng gì không?”
Kẻ kích động lùi lại một bước, ánh mắt hoảng hốt. Hắn ta không ngờ Lâm Dịch lại trực tiếp đối chất với hắn. “Ta… ta chỉ nghe nói…”
“Nghe nói?” Lâm Dịch nhướng mày. “Nghe nói từ ai? Nghe nói ở đâu? Một lời đồn không có căn cứ, lại có thể khiến các ngươi tin vào, và quay lưng lại với những gì các ngươi đã chứng kiến?”
Lão Hồ khẽ gật đầu, thầm tán thưởng. Lâm Dịch không chỉ dập tắt lời đồn, mà còn vạch trần bản chất của chúng.
“Mọi người,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta có thể tự mình tạo ra sự công bằng ấy. Ta không bao giờ hứa hẹn những điều viển vông. Ta chỉ hứa, rằng chừng nào ta còn ở đây, chừng nào ta còn có thể, ta sẽ làm mọi cách để bảo vệ các ngươi, để không ai phải chịu cảnh đói khổ hay bị giặc giã giày xéo. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta cần sự tin tưởng, và sự đoàn kết. Không phải những lời đồn thổi vô căn cứ, không phải sự chia rẽ do kẻ xấu gây ra.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt những người dân đang còn hoài nghi. “Nếu ai đó có bất kỳ thắc mắc hay bức xúc nào, hãy đến gặp ta trực tiếp. Ta sẽ trả lời. Còn những kẻ gieo rắc sự hoang mang, chia rẽ lòng người, ta sẽ không dung thứ.”
Lời nói của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông đang bị kích động. Nhiều người bắt đầu tỉnh ngộ, nhận ra sự mâu thuẫn trong những lời đồn thổi. Kẻ kích động, thấy tình thế bất lợi, bắt đầu lẩn vào đám đông, cố gắng biến mất.
“Trần Nhị Cẩu!” Lâm Dịch gọi to. “Ngươi và vài người nữa, hãy giữ tên đó lại. Ta muốn biết, ai đã sai khiến hắn.”
Trần Nhị Cẩu lập tức hành động, cùng với vài người dân Sơn Cước khác, nhanh chóng túm lấy kẻ kích động trước khi hắn kịp trốn thoát. Kẻ đó la hét, vùng vẫy, nhưng vô ích.
Lâm Dịch quay lại với đám đông, giọng nói đã dịu đi phần nào, nhưng vẫn đầy uy quyền. “Ta hiểu nỗi lo lắng của các ngươi. Nhưng hãy nhớ, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Đừng để những lời đồn thổi che mắt. Hãy nhìn vào sự thật, vào những gì các ngươi thấy, và những gì chúng ta đã cùng nhau xây dựng.”
Đám đông dần giải tán, nhiều người thì thầm bàn tán, nhưng không còn sự phẫn nộ như trước. Ánh mắt họ nhìn Lâm Dịch đã khác, không còn chỉ là sự hoài nghi, mà đã có thêm sự kính trọng và tin tưởng. Lâm Dịch đã một lần nữa chứng minh khả năng lãnh đạo và trấn an lòng dân của mình, dập tắt ngọn lửa bất mãn đang nhen nhóm. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Âm mưu của Thẩm Đại Nhân còn sâu xa hơn nhiều.
***
Trong căn phòng làm việc giản dị của Lâm Dịch, ánh nến lung linh chiếu sáng khuôn mặt suy tư của anh và Bạch Vân Nhi, cùng với Trần Nhị Cẩu đang đứng chờ lệnh. Ngoài cửa sổ, màn đêm đã bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, chỉ còn tiếng gió heo may thổi qua khe cửa, mang theo cái lạnh se sắt của đêm khuya. Không khí trong phòng tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bút lông sột soạt của Bạch Vân Nhi khi nàng ghi chép lại những diễn biến vừa xảy ra, và tiếng gõ nhẹ của ngón tay Lâm D��ch lên mặt bàn gỗ.
Trên bàn, tấm bản đồ vùng đất biên cương trải rộng, với những khoanh tròn và gạch chéo đánh dấu những khu vực nơi tin đồn lan truyền mạnh nhất, nơi giá lương thực tăng đột biến, và nơi những kẻ kích động đã xuất hiện. Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt dõi theo những đường nét trên bản đồ, như đang cố gắng nhìn xuyên thấu vào âm mưu phức tạp của Thẩm Đại Nhân.
Kẻ kích động vừa bị bắt giữ đã khai ra một số thông tin quan trọng. Hắn ta không trực tiếp làm việc cho Thẩm Đại Nhân, mà được một ‘quản sự’ cấp dưới của hắn sai bảo. Mục đích không chỉ là gây hoang mang, mà còn là chia rẽ lòng dân, làm suy yếu sự đoàn kết của các thôn làng dưới sự bảo hộ của Lâm Dịch. Đây là một loại chiến tranh tâm lý, một chiến trường mới mà Lâm Dịch phải đối mặt.
Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Dịch, gương mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng nhưng đôi mắt vẫn sắc sảo. “Hắn không chỉ muốn tiền bạc, mà còn muốn phá hủy lòng tin của dân chúng vào huynh, Lâm Dịch. Đây là một đòn hiểm độc. Khi lòng dân ly tán, huynh sẽ mất đi chỗ dựa vững chắc nhất của mình.”
Lâm Dịch gật đầu, ngón tay lướt trên bản đồ, dừng lại ở Thành Thiên Phong. “Đúng vậy. Hắn biết rằng ta không có binh lực hùng hậu như quan phủ, không có tài nguyên vô tận như các thế gia. Chỗ dựa lớn nhất của ta chính là lòng dân, là sự đoàn kết của những người ở đây. Bằng cách gieo rắc sự nghi ngờ, chia rẽ, hắn muốn ta tự sụp đổ từ bên trong, không cần phải tốn một mũi tên hòn đạn.”
Trong lòng Lâm Dịch dấy lên một sự thất vọng sâu sắc. Con người, vốn dĩ đã yếu đuối trước nỗi sợ hãi và đói nghèo, lại càng dễ bị thao túng bởi những lời nói dối ngọt ngào hay những lời kích động đầy thù hận. Hắn đã từng chứng kiến điều này ở thế giới cũ, và giờ đây, ở một thế giới cổ đại khắc nghiệt hơn, bản chất ấy lại càng thể hiện rõ rệt. Nhưng hắn cũng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh và lý trí. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn không thể để mình chìm đắm trong cảm xúc.
“Thẩm Đại Nhân, ngươi muốn chơi trò thao túng sao? Ta sẽ cho ngươi thấy, một người hiện đại có thể làm gì với tâm lý đám đông,” Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn nhìn vào bản đồ, ngón tay lướt trên đó như đang vạch ra một chiến lược vô hình. “Hắn đã quên rằng lòng dân là thứ không thể mua chuộc mãi. Chúng ta sẽ không chỉ dập tắt lửa, mà còn phải tìm cách củng cố gốc rễ.”
Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên quyết. “Nhị Cẩu, ngươi đã làm rất tốt. Nhưng công việc của ngươi chưa dừng lại ở đó. Ngươi hãy tiếp tục duy trì liên lạc với Cố lão bản, và mở rộng mạng lưới của chúng ta. Tìm kiếm thêm những ‘mắt xích’ khác, đặc biệt là những người dân thường ở các thôn lân cận, những người đã và đang phải chịu ảnh hưởng từ sự thao túng lương thực của Thẩm Đại Nhân. Hãy lắng nghe nỗi lòng của họ, thu thập bằng chứng về những kho lương thực bị tích trữ, về những chuyến hàng bị chặn lại. Chúng ta cần sự thật, và chúng ta cần những nhân chứng dám đứng lên.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt hăng hái. “Dạ, tiểu đệ hiểu rồi ạ! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”
Lâm Dịch quay sang B��ch Vân Nhi. “Nàng hãy dùng những thông tin này để phân tích kỹ lưỡng hơn nữa. Đặc biệt chú ý đến những tuyến đường vận chuyển, những kho bãi mà Thẩm Đại Nhân có thể sử dụng. Chúng ta cần một bức tranh tổng thể về cách hắn đang kiểm soát nguồn cung lương thực. Đồng thời, hãy chuẩn bị một kế hoạch chi tiết để đối phó với những tin đồn và sự kích động. Chúng ta không thể chỉ bị động dập tắt lửa, chúng ta phải chủ động dập tắt nguồn gốc của chúng.”
Bạch Vân Nhi khẽ cúi đầu. “Rõ, công tử. Chúng ta có thể dùng chính mạng lưới thông tin của mình để lan truyền những tin tức chân thật, để vạch trần âm mưu của hắn. Đồng thời, cũng cần phải tăng cường phúc lợi cho dân chúng, đặc biệt là những người nghèo khó ở các thôn lân cận, để họ thấy được sự khác biệt giữa lời nói dối và hành động thực tế của chúng ta.”
Lâm Dịch gật đầu đồng tình. “Đúng vậy. Chúng ta phải hành động trên cả hai mặt trận: dập tắt tin đồn và củng cố lòng dân. Bạch Vân Nhi, nàng hãy phác thảo một kế hoạch về việc phân phối lương thực một cách công bằng và minh bạch hơn cho các thôn lân cận, đồng thời cử người đến các thôn đó để trấn an dân chúng, giải thích rõ ràng về tình hình. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự minh bạch sẽ là lá chắn kiên cố nhất của chúng ta.”
Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không ngừng sử dụng các thủ đoạn tinh vi và tàn nhẫn hơn để đạt được mục đích, đẩy cuộc đối đầu lên một tầm cao mới. Việc trấn an dân chúng thành công lần này, và vạch trần âm mưu của Thẩm Đại Nhân, chắc chắn sẽ củng cố niềm tin của người dân vào anh, nhưng cũng sẽ khiến Thẩm Đại Nhân càng thêm căm ghét. Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với nhiều cuộc khủng hoảng xã hội và chính trị tương tự, buộc anh phải hoàn thiện kỹ năng lãnh đạo và quản lý cộng đồng của mình.
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng đã lên cao, soi rọi vằng vặc xuống Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong giấc ngủ. Mạng lưới thông tin của hắn, vừa mới manh nha, đã chứng tỏ được hiệu quả bước đầu, và sẽ tiếp tục phát triển, trở thành một công cụ cực kỳ quan trọng trong cuộc chiến không tiếng súng này. Hắn không thể để Đại Hạ vương triều suy tàn kéo theo những người lương thiện phải chịu khổ.
“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn tự nhủ một lần nữa. “Và để sinh tồn, đôi khi, chúng ta phải trở thành người kiến tạo ra những quy tắc mới, những cuộc chơi mới.” Cuộc chiến còn dài, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.