Lạc thế chi nhân - Chương 562: Bàn Tay Thôn Tính: Âm Mưu Phá Hoại Từ Bên Trong
Bóng đêm buông xuống đồn gác biên giới, nhưng trong căn phòng nhỏ ở Thôn Làng Sơn Cước, ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt những vệt sáng vàng vọt lên gương mặt trầm tư của Lâm Dịch và những người xung quanh. Chiếc phù hiệu chim ưng bằng kim loại lạnh lẽo đặt ngay ngắn giữa tấm bản đồ cũ kỹ trải trên bàn gỗ sồi, nơi những đường nét vẽ tay chi chít đánh dấu các chốt gác, con đường mòn và những làng mạc nhỏ bé dọc biên thùy. Gió đêm vẫn rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá của núi rừng, nhưng không khí trong phòng còn căng thẳng hơn cả cái lạnh bên ngoài.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với vóc dáng vạm vỡ và vẻ mặt dữ tợn thường thấy, giờ đây lại mang một nét hoài nghi và phẫn nộ. Hắn ngồi đối diện Lâm Dịch, hai tay chống lên đầu gối, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào chiếc phù hiệu. Bạch Vân Nhi thì ngồi bên cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon thả của nàng khẽ khàng tựa vào lưng ghế, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo lại không ngừng phân tích từng chi tiết trên bản đồ, từng lời nói của Lâm Dịch. Vương Đại Trụ, với khuôn mặt chất phác và sự trung thành tuyệt đối, đứng tựa vào tường, ánh mắt lo lắng không rời khỏi Lâm Dịch, sẵn sàng làm theo bất cứ chỉ đạo nào. Trần Nhị Cẩu, dù có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, đang ngồi thu mình một góc, im lặng lắng nghe.
"Như ta đã nói," Lâm Dịch trầm giọng, giọng hắn đều đều nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó tả, "Binh trưởng Triệu đã quá bất lực. Không phải ông ấy không muốn chống lại, mà là không thể. Mạng lưới quyền lực của Thẩm Đại Nhân đã trùm khắp nơi, hắn có thể dễ dàng bóp chết bất cứ ai dám ngáng đường." Hắn dùng ngón tay thon dài của mình gõ nhẹ lên chiếc phù hiệu. "Cái này, cộng với những gì Binh trưởng Triệu kể, đã vẽ nên một bức tranh rõ ràng hơn nhiều so với những gì chúng ta tưởng tượng ban đầu."
Lâm Dịch dừng lại, nhìn lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Trong đầu hắn, những lời than thở của Binh trưởng Triệu vẫn vang vọng, cùng với cảm giác uất nghẹn khi thấy một người lính trung kiên bị hệ thống nghiền nát. Hắn nhớ lại những lời Thẩm Đại Nhân đã nói, những hành động của hắn ta, và những tin tức về sự thiếu hụt quân nhu, về những chuyến hàng biến mất bí ẩn. Ban đầu, Lâm Dịch chỉ nghĩ đó là tham nhũng, một căn bệnh kinh niên của mọi vương triều mục nát. Nhưng giờ đây, mọi thứ lại khớp vào một hình ảnh đáng sợ hơn.
"Đây không chỉ là tham nhũng đơn thuần," Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn thấp xuống, như đang tự nói với chính mình. "Hắn muốn nhiều hơn thế." Hắn đẩy nhẹ chiếc phù hiệu về phía giữa bản đồ, nơi đánh dấu vị trí của Thành Thiên Phong, trung tâm quyền lực của vùng biên này. "Một kẻ tham nhũng chỉ đơn thuần vơ vét của cải, nhưng những hành động của Thẩm Đại Nhân lại có một mục đích khác, một mục đích sâu xa hơn."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhíu mày rậm rạp, khuôn mặt dữ tợn càng thêm cau có. "Ý của Lâm huynh là... hắn muốn vùng đất này suy yếu để tự mình thâu tóm?" Hắn gằn giọng, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc và phẫn nộ. "Một kẻ quan lại lại dám có ý đồ như vậy? Hắn không sợ tội tru di cửu tộc sao?"
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Trong thời loạn lạc, luật pháp trở nên mong manh như sợi tơ. Quyền lực và binh lực mới là kẻ quyết định. Thẩm Đại Nhân không phải là một kẻ ngu ngốc. Hắn hiểu rõ tình thế của Đại Hạ Vương Triều hiện tại. Biên cương bị đe dọa từ bên ngoài, triều đình bên trong thì mục nát, quyền thần tranh giành, hoàng đế thì xa hoa trụy lạc. Trong một tình huống như vậy, việc một kẻ có dã tâm chiếm giữ một vùng đất để làm của riêng không phải là điều quá khó hiểu." Hắn thở dài, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu qua bức tường đá, ra ngoài màn đêm thăm thẳm.
Bạch Vân Nhi, người luôn giữ được sự bình tĩnh và khả năng phân tích sắc bén, khẽ nhíu mày. "Nếu đúng như vậy, đây là một nước cờ thâm độc, biến chúng ta thành lá chắn, rồi lại là miếng mồi ngon." Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng từng lời lại như những mũi dao sắc lẹm. "Thẩm Đại Nhân lợi dụng chiến sự để làm suy yếu lực lượng phòng thủ chính thức, đồng thời cắt giảm quân nhu, biến chúng ta thành những con tốt thí mạng. Khi quân địch tràn vào, biên cương sụp đổ, hắn sẽ có cớ để phế bỏ những quan lại trung thành nhưng bất lực như Binh trưởng Triệu, rồi tự mình đứng ra 'chấn chỉnh' lại tình hình, hoặc thậm chí là dâng hiến vùng đất này cho kẻ địch để đổi lấy lợi ích cá nhân, sau đó tái chiếm lại dưới danh nghĩa 'người hùng'?"
Lâm Dịch gật đầu. "Có khả năng đó. Hoặc đơn giản hơn, hắn muốn tạo ra một vùng đệm hỗn loạn, nơi hắn có thể tự do thao túng, buôn bán lậu, tích lũy của cải và binh lực mà không bị triều đình hay bất kỳ thế lực nào kiểm soát. Hắn muốn trở thành 'ông vua con' của vùng biên này." Hắn đưa tay xoa nhẹ thái dương. "Hắn không cần phải tự mình xưng vương, chỉ cần biến vùng biên thành đất phong của riêng hắn, nơi hắn có thể ra lệnh, thu thuế, tuyển quân mà không cần đến sự cho phép của triều đình."
"Thật là một tên súc sinh!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đấm mạnh xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc trong căn phòng yên tĩnh. "Dám lợi dụng xương máu của dân lành, của binh sĩ để làm giàu cho bản thân! Hắn còn thâm độc hơn cả lũ thổ phỉ chúng ta vừa dẹp loạn!" Sự phẫn nộ của hắn là thật, một sự phẫn nộ của kẻ sống trong giang hồ nhưng vẫn còn giữ được chút nghĩa khí, khác xa với sự nham hiểm của kẻ đội lốt quan quyền.
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt chất phác giờ đây đầy vẻ căm phẫn. "Vậy là những lần quân nhu đến chậm, lương thực thiếu thốn, binh sĩ phải chịu đói rét, tất cả đều là do hắn ta gây ra?" Hắn không thể tin được rằng một quan chức cấp cao lại có thể làm những chuyện táng tận lương tâm như vậy. Đối với Vương Đại Trụ, những khái niệm về quyền lực, chính trị quá xa vời. Anh chỉ hiểu đơn giản rằng có kẻ đang làm hại đồng bào mình, làm hại những người anh em binh sĩ của Binh trưởng Triệu.
"Đúng vậy," Lâm Dịch xác nhận, giọng hắn lạnh như băng. "Hắn muốn làm suy yếu khả năng phòng thủ của chúng ta, cả quân đội lẫn dân quân, để khi có biến, chúng ta không thể chống cự. Khi đó, hắn sẽ dễ dàng kiểm soát mọi thứ, hoặc tệ hơn, hắn sẽ đổ lỗi cho sự yếu kém của biên cương, đẩy trách nhiệm cho những người khác, trong khi hắn vẫn ung dung ngồi hưởng lợi." Hắn ngả người ra sau ghế, ánh mắt nhìn trần nhà tối đen. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Điều đó ta biết rất rõ. Nhưng đến mức độ này thì quả thực... tàn độc." Hắn không khỏi liên tưởng đến những kẻ tham nhũng, những chính trị gia tha hóa trong thế giới cũ, nhưng ở đây, trong cái thế giới cổ đại khắc nghiệt này, sự tha hóa còn trực diện và tàn bạo hơn rất nhiều, bởi nó gắn liền trực tiếp với sinh mạng của hàng vạn người.
Cái cảm giác nặng nề, khó chịu trĩu nặng trong lòng Lâm Dịch. Gánh nặng của trách nhiệm, sự cô độc của người lãnh đạo lại một lần nữa đè lên vai hắn. Hắn đến đây không phải để làm anh hùng, chỉ muốn sinh tồn, muốn bảo vệ những người xung quanh. Nhưng càng đi sâu vào những mảng tối của thế giới này, hắn càng nhận ra rằng, để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn không thể tránh né những cuộc chiến phức tạp và bẩn thỉu của quyền lực.
"Vậy chúng ta phải làm sao, Lâm huynh?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hỏi, giọng điệu của hắn đã bớt hung hăng hơn, thay vào đó là sự nghiêm túc và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Hắn biết, trong những tình huống như thế này, mưu trí của Lâm Dịch là thứ duy nhất có thể dẫn dắt bọn họ thoát khỏi vòng xoáy nguy hiểm.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong đầu hắn: những ngôi nhà tranh vách đất ở Thôn Làng Sơn Cước, những gương mặt chất phác của dân làng, tiếng trẻ con cười đùa. Đó là tất cả những gì hắn muốn bảo vệ. "Chúng ta không thể để hắn đạt được mục đích," Lâm Dịch mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm. "Chúng ta sẽ không ��ể những người vô tội phải đổ máu vì dã tâm của một kẻ quyền quý." Hắn nhặt chiếc phù hiệu lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó trong lòng bàn tay, một sự lạnh lẽo không chỉ đến từ kim loại, mà còn từ âm mưu, từ lòng người. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, chúng ta cần nó hơn bao giờ hết."
Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai. Thẩm Đại Nhân không phải là một kẻ địch đơn giản như bọn thổ phỉ. Hắn ta là một con cáo già, một kẻ đã ăn sâu vào bộ máy quyền lực. Đối phó với hắn ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp hay lòng dũng cảm. Nó đòi hỏi sự khôn ngoan, mưu lược, và khả năng nhìn thấu những nước cờ ẩn mình trong bóng tối. Lâm Dịch tự nhủ, hắn sẽ phải suy nghĩ xa hơn, phải lường trước mọi khả năng, mọi âm mưu của đối thủ. Một động thái sai lầm có thể khiến hắn và những người xung quanh rơi vào hiểm cảnh, không thể cứu vãn. Sự căng thẳng và áp lực mà hắn phải gánh vác khi đối mặt với kẻ thù kép – ngoại xâm và nội phản – ngày càng rõ rệt.
Ngay lúc đó, một tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề trong phòng. Cánh cửa bật mở, mang theo một luồng gió lạnh buốt. Trần Nhị Cẩu, người đang ngồi ở góc phòng, nhanh nhẹn đứng dậy, lách qua để mở cửa. Một người đưa tin trẻ tuổi, mặt mày tái mét, quần áo dính đầy bụi đất và mồ hôi, lao vào. Hắn thở hổn hển, cả người run rẩy vì mệt mỏi và sợ hãi. Mùi mồ hôi và bụi bặm xộc vào không khí, át đi cả mùi khói gỗ và đất ẩm.
"Bẩm Lâm ca!" Người đưa tin lắp bắp, giọng nói đứt quãng vì kiệt sức. Hắn run rẩy đưa một phong thư niêm phong cho Lâm Dịch, đôi mắt thất thần đầy vẻ lo lắng. "Đây là tin khẩn từ tiền tuyến... quân nhu bị cắt giảm... một chốt gác trọng yếu ở Hồ Băng Linh bị bỏ trống!"
Lâm Dịch nhanh chóng giật lấy phong thư, xé toạc lớp niêm phong. Ánh đèn dầu leo lét hắt lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật sự căng thẳng đang dần dâng lên. Hắn đọc lướt qua những dòng chữ viết vội vàng, đôi mắt sắc bén quét qua từng câu, từng chữ. Mỗi từ ngữ như một nhát dao cứa vào lòng hắn, khẳng định những gì hắn vừa suy đoán. Sắc mặt Lâm Dịch dần trở nên khó coi, một nụ cười lạnh lẽo, đầy châm biếm hiện lên trên khóe môi.
"Rõ ràng rồi..." Lâm Dịch thì thầm, giọng hắn khản đặc, tay siết chặt báo cáo đến mức những khớp xương trắng bệch. "Hắn muốn chúng ta sụp đổ." Hắn nhìn lên, ánh mắt đầy vẻ căm phẫn và quyết đoán. Sự việc đã quá rõ ràng. Việc cắt giảm quân nhu một cách có hệ thống, việc bỏ trống một chốt gác trọng yếu như Hồ Băng Linh – nơi có vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng, là cửa ngõ dẫn vào sâu nội địa – không thể nào là sự vô tình hay sơ suất được. Đây là một hành động có chủ đích, một âm mưu thâm độc được tính toán kỹ lưỡng.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên một tiếng, hắn đã không còn giữ được sự bình tĩnh. "Tên khốn kiếp! Hắn muốn mở đường cho quân địch tràn vào sao?" Hắn không thể tin được một kẻ quan lại lại có thể phản bội quốc gia, phản bội dân chúng một cách trắng trợn như vậy.
Bạch Vân Nhi, dù vẫn giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh, nhưng đôi mắt nàng cũng ánh lên sự lo lắng sâu sắc. "Hồ Băng Linh... đó là yết hầu của vùng biên này. Nếu chốt g��c đó bị bỏ trống, quân địch có thể dễ dàng đột nhập, thọc sâu vào hậu phương của chúng ta. Đây không chỉ là việc làm suy yếu, mà là trực tiếp tạo điều kiện cho kẻ thù." Nàng nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sức nặng, nhấn mạnh sự nguy hiểm của tình hình.
Vương Đại Trụ, lúc này, đã không còn vẻ ngây ngô thường thấy. Anh nắm chặt cây đao bên hông, khuôn mặt chất phác giờ đây đầy vẻ kiên định. "Lâm ca, chúng ta phải làm gì? Không thể để hắn ta làm càn được!"
Lâm Dịch thở một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao trùm dày đặc, nhưng phía chân trời xa xăm đã lấp ló những vệt sáng mờ ảo của bình minh. Cái lạnh lẽo của đêm đen đang dần tan, nhường chỗ cho ánh sáng đầu tiên của một ngày mới, một ngày hứa hẹn nhiều thử thách và hiểm nguy. Sương sớm bắt đầu bao phủ cảnh vật bên ngoài, tạo nên một bức tranh mờ ảo, huyền hoặc. Mùi đất ẩm, mùi lá cây dại theo gió lùa vào, mang theo một chút hy vọng mong manh.
Hắn quay lại, ánh mắt kiên định quét qua từng người trong phòng, những gương mặt đang tràn đầy sự lo lắng, giận dữ, nhưng cũng ánh lên niềm tin tuyệt đối vào hắn. Lâm Dịch không còn vẻ trầm tư thường thấy. Thay vào đó là sự quyết đoán, sự sắc bén của một người lãnh đạo đã nhìn thấu âm mưu và sẵn sàng đối mặt với nó, dù biết rằng con đường sẽ gian nan đến nhường nào.
"Thẩm Đại Nhân không muốn bảo vệ vùng biên này," Lâm Dịch nói, giọng hắn rõ ràng, dứt khoát như một lời tuyên bố. "Hắn muốn kiểm soát nó. Hắn muốn chúng ta trở thành nạn nhân của chính cuộc chiến này, bị nghiền nát giữa quân địch và sự thối nát của triều đình." Hắn siết chặt báo cáo trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, sức nặng của sinh mạng và số phận. "Hắn muốn vùng biên này suy yếu đến mức không còn khả năng tự vệ, để rồi hắn có thể dễ dàng thôn tính, biến nó thành lãnh địa riêng của mình, mặc kệ hàng ngàn dân lành phải chịu cảnh lầm than, máu đổ đầu rơi."
Một sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng. Tất cả mọi người đều cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình, và sự tàn độc trong âm mưu của Thẩm Đại Nhân. Đây không còn là một cuộc chiến đơn giản chống lại thổ phỉ hay ngoại bang nữa. Đây là một cuộc chiến sống còn, một cuộc chiến đấu tranh chống lại cả kẻ thù bên ngoài lẫn kẻ thù bên trong, một kẻ thù nguy hiểm hơn rất nhiều bởi hắn đội lốt quan quyền, thao túng mọi thứ từ bên trong.
"Nhưng chúng ta sẽ không để hắn đạt được điều đó," Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn vang lên mạnh mẽ, đầy sức thuyết phục. "Chúng ta sẽ không trở thành miếng mồi ngon cho dã tâm của hắn." Hắn nhìn thẳng vào mắt từng người, ánh mắt cháy lên một ngọn lửa kiên định. "Chúng ta sẽ vừa chống địch, vừa đối phó với kẻ thù bên trong. Cuộc chiến này sẽ phức tạp hơn, nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu mạnh mẽ. "Lâm huynh cứ ra lệnh. Bang Hắc Sa nguyện theo Lâm huynh đến cùng!" Hắn đã tin tưởng Lâm Dịch từ lâu, và giờ đây, niềm tin ấy càng thêm sâu sắc.
Bạch Vân Nhi cũng gật đầu, ánh mắt nàng tập trung và kiên định. "Chúng ta sẽ cần một kế hoạch chi tiết, một mạng lưới thông tin rộng khắp và sự hỗ trợ từ những người dám đứng lên chống lại hắn." Nàng đã bắt đầu suy nghĩ về các bước đi tiếp theo, về cách thức thu thập bằng chứng, cách thức liên lạc với những thế lực có thể hỗ trợ.
Vương Đại Trụ gõ đao vào vỏ, tiếng kim loại vang lên khô khốc, như một lời thề. "Dân quân sẽ luôn sẵn sàng, Lâm ca. Chúng tôi sẽ bảo vệ thôn làng, bảo vệ những người thân yêu của chúng tôi!"
Lâm Dịch khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp hơn một chút trước sự trung thành và quyết tâm của những người xung quanh. Hắn biết, hắn không đơn độc. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sương sớm, của đất trời.
"Được rồi," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn sắc bén như tia chớp. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây. Trần Nhị Cẩu, ngươi lập tức phái người đi xác minh tình hình ở Hồ Băng Linh. Cử những người nhanh nhẹn, đáng tin cậy nhất. Yêu cầu họ thu thập mọi thông tin, dù là nhỏ nhất. Mức độ thiếu hụt quân nhu, tình hình binh sĩ, bất kỳ hoạt động bất thường nào."
"Dạ, đại ca!" Trần Nhị Cẩu lập tức đứng dậy, vẻ ngây ngô thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự nhanh nhẹn và quyết đoán. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
"Bạch Vân Nhi," Lâm Dịch tiếp tục, nhìn về phía nàng. "Nàng hãy dùng mạng lưới thương hội của mình để thăm dò tình hình ở Thành Thiên Phong. Ta cần biết Thẩm Đại Nhân đang có những động thái gì, hắn đang tiếp xúc với những ai, và đặc biệt là nguồn gốc của những chuyến hàng quân nhu bị thất thoát. Càng chi tiết càng tốt."
Bạch Vân Nhi khẽ cúi đầu. "Rõ, Lâm công tử. Ta sẽ bắt đầu ngay."
"Thủ Lĩnh," Lâm Dịch nhìn sang Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Ngươi hãy tập hợp những anh em tinh nhuệ nhất. Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống. Nếu Thẩm Đại Nhân dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu, chúng ta cũng không thể ngồi yên chịu trận." Ánh mắt Lâm Dịch thoáng qua một tia lạnh lẽo. "Có lẽ đã đến lúc chúng ta phải dùng đến những cách thức 'không chính thống' để đối phó với một kẻ thù 'không chính thống' như hắn."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nở một nụ cười dữ tợn. "Cứ giao cho ta. Bọn ta đã quen với mấy chuyện ám muội này rồi. Bất cứ ai dám động vào người của Lâm huynh, động vào vùng đất này, ta sẽ khiến hắn phải hối hận!"
"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch cuối cùng nhìn về phía người dân quân trung thành. "Ngươi hãy tăng cường tuần tra, huấn luyện binh sĩ. Ta biết quân nhu có thể thiếu thốn, nhưng tinh thần và sự đoàn kết là thứ chúng ta không thể thiếu. Hãy chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. Chúng ta không chỉ phải chống lại quân địch bên ngoài, mà còn phải đề phòng những mũi dao đâm lén từ bên trong."
"Rõ, Lâm ca!" Vương Đại Trụ đáp dứt khoát.
Lâm Dịch quay lại nhìn bản đồ, nơi chiếc phù hiệu chim ưng vẫn nằm im lìm. Ánh sáng bình minh yếu ớt đã bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu rọi vào căn phòng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến đầy rẫy âm mưu và toan tính. Kẻ thù không còn hiển hiện rõ ràng, mà ẩn mình trong bóng tối quyền lực, giăng một tấm lưới vô hình để nuốt chửng tất cả.
Hắn không mơ ước trở thành hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn một cuộc sống bình dị, an ổn. Nhưng trong cái thế giới loạn lạc này, ngay cả sự bình dị cũng là m���t thứ xa xỉ phải chiến đấu để giành lấy. Lâm Dịch siết chặt nắm đấm, trong lòng dấy lên một sự kiên cường không thể lay chuyển. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, đôi khi, chúng ta phải trở thành kẻ mà chúng ta không mong muốn." Con đường phía trước, hắn biết, sẽ đòi hỏi hắn phải sử dụng mọi tri thức, mọi mưu lược, và đôi khi là cả những thủ đoạn đen tối mà hắn từng khinh miệt. Nhưng vì những người hắn trân trọng, vì mảnh đất này, hắn không còn lựa chọn nào khác. Cuộc chiến chống lại Thẩm Đại Nhân, thực chất, chỉ mới bắt đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.