Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 561: Binh Trưởng Thở Than: Áp Lực Từ Mành Lưới Quyền Lực

Màn đêm đã buông xuống dày đặc, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của buổi hoàng hôn. Gió biên cương rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh cắt da thịt và mùi bụi đất đặc trưng của vùng biên ải. Sau chiến thắng vang dội tại Hang Động Yêu Thú, đoàn người của Lâm Dịch không nán lại lâu, nhanh chóng thu dọn chiến trường và lên đường trở về. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn hình ảnh chiếc phù hiệu chim ưng và văn kiện mật từ Thẩm Đại Nhân, cảm giác nặng trĩu như đá tảng đè lên lồng ngực. Hắn biết, cuộc chiến mới thực sự bắt đầu, và nó sẽ phức tạp hơn rất nhiều so với những trận đánh giáp lá cà đơn thuần.

Đoàn quân hỗn tạp gồm dân quân Thôn Làng Sơn Cước và huynh đệ Bang Hắc Sa, tuy thấm mệt sau một đêm dài chiến đấu, nhưng ai nấy đều mang vẻ hân hoan chiến thắng. Tiếng chân rầm rập, tiếng thở dốc hòa cùng tiếng gió rít qua những khe núi, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã. Khi cánh cổng Đồn Gác Biên Giới hiện ra sừng sững dưới ánh đuốc chập chờn, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng mọi người. Tường đá cao vút, tháp canh lừng lững, cùng những ánh lửa bập bùng trên các vọng gác tạo nên một khung cảnh vừa kiên cố, vừa mang vẻ cô độc giữa vùng đất hoang vu. Mùi mồ hôi, kim loại từ giáp trụ và khói lửa nấu ăn quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của quân doanh.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, có vết sẹo trên má, đã đứng chờ sẵn ngay cổng. Dù đêm đã khuya, ông vẫn mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ nghiêm nghị và kỷ luật của một quân nhân lâu năm. Ánh mắt ông quét nhanh qua đoàn người, dừng lại thật lâu ở Lâm Dịch và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Dù đã có tuổi, nhưng đôi mắt ấy vẫn tinh anh, ẩn chứa sự từng trải và mệt mỏi.

"Lâm huynh đệ, Thủ Lĩnh. Các vị đã vất vả rồi. Tình hình thế nào?" Binh trưởng Triệu cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng không giấu được sự căng thẳng. Ông đã nhận được tin báo sơ bộ về chiến thắng, nhưng muốn nghe tường tận từ chính miệng Lâm Dịch.

Lâm Dịch bước tới, khẽ cúi đầu chào. "Binh trưởng Triệu. Thổ phỉ đã bị dẹp yên, nhưng có vẻ như gốc rễ còn sâu hơn chúng ta nghĩ." Hắn nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo lắng. Vương Đại Trụ đứng phía sau, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên vẻ trung thành và sẵn sàng chiến đấu. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp, gật đầu xác nhận. Ông ta không nói gì, chỉ trao đổi ánh mắt với Binh trưởng Triệu, biểu lộ sự đồng tình với lời của Lâm Dịch.

Binh trưởng Triệu hiểu ý. Ông vẫy tay ra hiệu cho một nhóm binh lính tiến tới. "Giải số thổ phỉ này vào ngục, tra khảo cẩn thận. Những người khác, về doanh trại nghỉ ngơi, sẽ có lương thực và nước nóng." Lệnh của ông dứt khoát, binh lính nhanh chóng thực hiện. Khi đám đông đã tản đi bớt, Binh trưởng Triệu quay sang Lâm Dịch và Thủ Lĩnh. "Mời hai vị vào trong. Chúng ta cần nói chuyện kỹ hơn."

Họ cùng nhau đi qua sân doanh trại, nơi những ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi ngoài trời vẫn còn cháy, thắp sáng lờ mờ những gương mặt lính tráng đang ngồi quanh, tiếng trò chuyện rì rầm. Lâm Dịch cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm không khí nơi đây, một sự căng thẳng không chỉ đến từ mối đe dọa bên ngoài mà còn từ những áp lực vô hình bên trong. Mùi kim loại và mồ hôi càng lúc càng nồng, quyện vào mùi khói than, khiến hắn nhớ lại những đêm trực chiến hồi còn ở thế giới cũ. Hắn tự nhủ, dù ở đâu, sự nghiệp quân nhân cũng luôn gắn liền với những đêm trắng, với sự cảnh giác không ngừng nghỉ.

Phòng làm việc của Binh trưởng Triệu giản dị, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng, vài chiếc ghế đẩu, một giá vũ khí thô sơ và một bản đồ biên cương đã sờn rách treo trên tường đá. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn hắt bóng những hình thù kỳ dị lên tường. Căn phòng nhỏ hẹp và có vẻ lạnh lẽo hơn bên ngoài, dù có một lò sưởi nhỏ đang cháy âm ỉ trong góc. Tiếng gió bên ngoài vẫn rít qua khe cửa, tạo nên một âm thanh u uẩn.

"Mời ngồi." Binh trưởng Triệu nói, chỉ tay vào mấy chiếc ghế. Ông rót ba chén trà nóng hổi, hơi nước bốc lên nghi ngút giữa không khí lạnh giá. "Trước hết, xin chúc mừng các vị đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Thôn Làng Sơn Cước sẽ được an toàn thêm một thời gian nữa."

Lâm Dịch cầm chén trà, hít một hơi ấm nóng, cảm nhận sự dễ chịu lan tỏa trong cơ thể đang lạnh giá. "Cảm ơn Binh trưởng Triệu. Nhưng sự an toàn này, e rằng chỉ là tạm thời." Hắn nhìn thẳng vào mắt vị Binh trưởng. "Nếu gốc rễ của vấn đề không được nhổ bỏ, thì những mầm họa khác sẽ lại mọc lên."

Binh trưởng Triệu thở dài, gật đầu. Ông đã nghe những lời tương tự từ nhiều người lính dưới quyền, nhưng chưa bao giờ thấy bất lực như lúc này. Ông chống tay lên bàn, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào ngọn lửa nhỏ trong lò sưởi. "Huynh đệ Lâm Dịch nói đúng. Biên cương này, bao năm nay, luôn là nơi đầu sóng ngọn gió. Nhưng bây giờ, không chỉ là giặc ngoại xâm, mà còn là... giặc trong nhà."

Ông ngừng lại, nhấp một ngụm trà. "Quân lương thì chậm trễ, binh khí cũ nát. Binh lính ta ăn không đủ no, làm sao mà đối đầu được với địch quân hung hãn? Mỗi lần ra trận, ta đều phải nhìn huynh đệ ta ngã xuống, không phải vì kém cỏi, mà vì trang bị thiếu thốn, vì những mệnh lệnh điều động vô lý từ cấp trên. Lại còn những đợt điều động vô lý, cứ như thể muốn đẩy chúng ta vào chỗ chết. Đã không ít lần, một tiểu đội tinh nhuệ của ta bị điều đến một điểm yếu không đáng kể, trong khi một cứ điểm trọng yếu khác lại bị bỏ trống, chỉ để rồi bị địch quân đánh chiếm một cách dễ dàng."

Binh trưởng Triệu đấm nhẹ vào mặt bàn, tiếng "cộp" khô khan vang lên trong căn phòng im ắng. Sự bất lực và phẫn nộ ngầm hiện rõ trên khuôn mặt sạm nắng của ông. "Ta đã gửi không biết bao nhiêu tấu chương, bao nhiêu thư từ lên cấp trên, báo cáo về tình hình khó khăn, về sự thiếu hụt quân nhu, về những bất cập trong điều hành. Nhưng tất cả đều như đá chìm đáy biển. Có khi còn bị quở trách, nói là ta bi quan, gây hoang mang quân tâm."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Binh trưởng Triệu, trong lòng hắn ngổn ngang suy nghĩ. Những lời than thở này không chỉ là của riêng vị Binh trưởng già, mà là tiếng nói chung của vô vàn những quân nhân trung kiên đang bị mắc kẹt trong một hệ thống mục ruỗng. Hắn biết, đây là một phần của sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều, một bức tranh chân thực hơn cả những tin đồn về chiến tranh và nạn đói. Sự thối nát đã ăn sâu vào tận xương tủy.

"Có lẽ nào... có kẻ đang lợi dụng tình hình chiến loạn để trục lợi?" Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó tả. Hắn không trực tiếp nhắc đến Thẩm Đại Nhân, mà muốn thăm dò phản ứng của Binh trưởng Triệu trước khi đưa ra bằng chứng xác thực. Trong đầu hắn, một kế hoạch đang dần hình thành, một kế hoạch cần sự tinh tế và khả năng vận dụng thông tin một cách khôn ngoan.

Binh trưởng Triệu ngẩng đầu, ánh mắt ông lộ vẻ kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển sang phẫn nộ. "Trục lợi? Hơn cả trục lợi nữa, Lâm huynh đệ. Có kẻ đang biến biên cương này thành một con rối, một quân cờ trong những ván cờ tranh giành quyền lực của chúng!" Ông siết chặt tay, nhìn Lâm Dịch với vẻ đau đớn. "Ta đã thấy những xe quân nhu chất đầy hàng hóa quý giá, không phải để tiếp tế cho binh lính, mà là để vận chuyển đi nơi khác. Ta đã thấy những sĩ quan mới nhậm chức, không có kinh nghiệm chiến trường, nhưng lại có những mệnh lệnh tối cao, ép buộc binh lính ta phải hy sinh vô ích để đạt được một mục tiêu nào đó mà ta không thể hiểu nổi."

Ông đứng dậy, đi lại trong căn phòng chật chội, tiếng giáp trụ va vào nhau lách cách. "Họ không quan tâm đến sinh mạng binh lính, không quan tâm đến sự an nguy của biên cương. Họ chỉ quan tâm đến vị trí của mình, đến túi tiền của mình, đến việc l��m sao để leo lên cao hơn trong triều đình mục nát này." Hơi thở của ông nặng nề, mỗi lời nói như rút cạn sức lực. "Ta đã cố gắng. Ta đã cố gắng hết sức để bảo vệ những binh sĩ dưới trướng ta, để giữ vững Đồn Gác này. Nhưng một mình ta, làm sao chống lại được cả một guồng máy đang thối rữa?"

Vương Đại Trụ, người vẫn luôn im lặng lắng nghe, giờ đây cũng không kìm được sự phẫn nộ. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Thật là quá đáng! Bọn quan lại đó, chúng không xứng đáng làm người!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng khẽ hừ lạnh, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Binh trưởng Triệu, như thể đang đánh giá mức độ chân thật trong lời nói của ông. Ông ta đã quen với sự thối nát của giang hồ, nhưng sự mục ruỗng trong quân đội, nơi lẽ ra phải là trụ cột của quốc gia, vẫn khiến ông cảm thấy chướng tai gai mắt.

Lâm Dịch đợi cho Binh trưởng Triệu bình tĩnh trở lại. Hắn hiểu rằng, để có thể đối phó với một thế lực như Thẩm Đại Nhân, hắn cần phải có đồng minh, và một người như Binh trưởng Triệu, dù đang bất lực, nhưng lại là một nhân chứng sống, một nguồn thông tin quý giá. Hắn cần phải củng cố mối quan hệ đồng minh bất đắc dĩ này, dựa trên sự tin tưởng và chia sẻ mục tiêu chung là bảo vệ dân chúng.

Đêm đã khuya. Bên ngoài, tiếng gió vẫn rít lên từng hồi, nhưng giờ đây nó dường như mang theo một sự lạnh lẽo khác, một sự lạnh lẽo đến từ bên trong. Lâm Dịch đưa tay vào trong áo, lấy ra chiếc phù hiệu kim loại mà hắn tìm thấy trong hầm bí mật của bọn thổ phỉ. Chiếc phù hiệu hình chim ưng, được chế tác tinh xảo từ một loại kim loại đen bóng, lạnh ngắt trong lòng bàn tay hắn. Hắn đặt nó lên bàn gỗ cũ kỹ, nơi ánh đèn dầu leo lét hắt vào, khiến nó lấp lánh một cách ma mị.

"Binh trưởng Triệu xem thứ này." Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao. "Đây là vật tìm thấy trong hầm bí mật của bọn thổ phỉ. Cùng với nó là một số văn kiện mật, cho thấy bọn chúng không chỉ là một nhóm cướp bóc đơn thuần." Hắn dừng lại một chút, để cho Binh trưởng Triệu có thời gian nhìn kỹ chiếc phù hiệu. "Có vẻ như chúng có 'quan hệ' không hề nhỏ với một vị quan lớn ở Thành Thiên Phong."

Binh trưởng Triệu cúi xuống nhìn chiếc phù hiệu, ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang ngờ vực, rồi dần dần, một tia phẫn nộ bùng lên trong đôi mắt mệt mỏi của ông. Ông run rẩy đưa tay ra chạm vào chiếc phù hiệu, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. "Cái này... cái này là..." Ông lắp bắp, không thể thốt nên lời. Khuôn mặt sạm nắng của ông trắng bệch đi trông thấy.

"Đây là phù hiệu của Thẩm Đại Nhân, vị quan trấn thủ Thành Thiên Phong." Lâm Dịch nói thẳng, không vòng vo. "Và những văn kiện đi kèm, là chỉ thị trực tiếp của hắn, yêu cầu bọn thổ phỉ quấy nhiễu các tuyến đường vận chuyển, thu thập thông tin về lực lượng phòng thủ của chúng ta, và thậm chí còn hướng dẫn chúng cách tránh né sự truy quét của quan quân." Hắn lấy ra cuộn lụa đã được giấu kỹ trong người, trải lên bàn. "Mục đích của hắn là làm suy yếu chúng ta từ bên trong, gây rối loạn biên cương để tạo lợi thế cho riêng hắn."

Binh trưởng Triệu nhìn chằm chằm vào chiếc phù hiệu, rồi sang cuộn lụa, đôi tay ông siết chặt lại, khớp xương trắng bệch. "Thì ra là vậy... Ta đã ngờ vực từ lâu, nhưng không ngờ lại là hắn!" Giọng ông khàn đặc, mỗi từ như bị nghiến ra từ kẽ răng. "Không thể trách binh lính ta không đủ sức chiến đấu, không thể trách biên cương thất thủ. Hóa ra là có kẻ nội ứng, có kẻ bán đứng chúng ta từ bên trong!"

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng đứng dậy, bước đến bên bàn, khuôn mặt dữ tợn của ông ta hiện rõ vẻ kinh ngạc và tức giận. "Giang hồ vốn dĩ đã loạn, nay cả triều đình cũng mục ruỗng đến vậy. Bọn ta dù làm cướp, nhưng còn biết phân biệt đúng sai, còn có đạo nghĩa. Còn loại người này, chúng còn tồi tệ hơn cả cướp!" Hắn gằn giọng, bàn tay to lớn siết chặt chuôi đại đao bên hông. Vương Đại Trụ cũng đứng sững sờ, không tin vào tai mình. Nỗi phẫn nộ trong lòng hắn trào dâng, muốn lập tức xông đến Thành Thiên Phong để trừng trị kẻ đã gây ra mọi tội lỗi này.

Binh trưởng Triệu quay lưng lại, dựa vào tường đá lạnh lẽo. Ông nhắm mắt lại, một dòng ký ức đau buồn ùa về. "Ta đã cố gắng báo cáo. Hơn một lần, ta đã gửi thư mật về những nghi vấn của mình. Về những chuyến hàng quân nhu biến mất một cách kỳ lạ, về những mệnh lệnh điều động vô lý, về những dấu hiệu cho thấy có kẻ đang làm suy yếu phòng tuyến biên cương. Nhưng mỗi lần, thư của ta đều bị gạt bỏ. Có lần, một vị đồng liêu của ta, người cũng có cùng nghi vấn, đã đột nhiên bị điều đi nơi khác, rồi mất tích một cách bí ẩn. Từ đó, ta biết, có một mạng lưới quyền lực đang bảo vệ hắn."

Ông mở mắt ra, nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ bất lực. "Ta chỉ là một binh trưởng nhỏ bé, tiếng nói không có trọng lượng. Quân hàm của ta không đủ cao để đối đầu trực diện với một Đại Nhân như hắn. Thẩm Đại Nhân có thế lực rất lớn ở Thành Thiên Phong, hắn có thể dễ dàng biến trắng thành đen, biến ta thành kẻ phản nghịch nếu ta manh động." Ông dừng lại, hít một hơi sâu. "Nếu ta manh động, e rằng không chỉ ta mà cả những binh sĩ dưới trướng ta, những người đã theo ta bao năm qua, cũng sẽ bị liên lụy. Họ sẽ bị gán tội danh, bị xử tử, hoặc bị điều đến những nơi hiểm ác nhất để hy sinh vô ích."

Căn phòng chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài và tiếng lửa cháy lách tách trong lò sưởi. Lâm Dịch nhìn Binh trưởng Triệu, thấu hiểu sâu sắc sự bất lực của một người đàn ông trung kiên bị mắc kẹt trong guồng máy thối nát. Hắn biết, trong thế giới này, thân phận và quyền lực là những thứ quyết định, và một Binh trưởng nhỏ bé không thể lay chuyển được một Đại Nhân đầy quyền uy. Điều này càng củng cố thêm niềm tin của Lâm Dịch vào nguyên tắc "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu" và "tri thức là vũ khí mạnh nhất".

"Ta hiểu." Lâm Dịch trầm giọng nói. "Nhưng chúng ta không thể cứ đứng nhìn hắn phá hoại biên cương, lợi dụng chiến loạn để làm giàu." Hắn nhặt chiếc phù hiệu lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó lần nữa, nhưng lần này không phải là sự lạnh lẽo của kim loại, mà là sự lạnh lẽo của âm mưu và lòng người. "Đây không chỉ là một cuộc cản trở, mà là một âm mưu phá hoại từ bên trong. Nếu chúng ta không làm gì, biên cương này sẽ sớm sụp đổ, và người dân sẽ phải gánh chịu hậu quả."

Binh trưởng Triệu và Lâm Dịch trao đổi ánh mắt, một sự ngầm hiểu không cần lời nói. Binh trưởng Triệu không thể hành động trực diện, nhưng ông có thể cung cấp thông tin, có thể che chở cho những hành động của Lâm Dịch trong phạm vi quyền hạn của mình. Đây là một đồng minh ngầm, một mảnh ghép quan trọng trong cuộc chiến phức tạp sắp tới.

Lâm Dịch thở dài một hơi thật sâu. Hắn biết, cuộc chiến chống lại Thẩm Đại Nhân sẽ phức tạp hơn rất nhiều so với việc chỉ đối phó với những kẻ thù hữu hình. Nó đòi hỏi mưu lược, sự khôn khéo, và khả năng đối phó với những trận chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trên mặt trận chính trị và tình báo. Hắn không thể dùng vũ lực để giải quyết tất cả. Hắn cần phải suy nghĩ xa hơn, phải lường trước mọi nước cờ của đối thủ.

Trong đầu hắn, những kế hoạch mới bắt đầu hình thành, phức tạp hơn, tinh vi hơn. Hắn sẽ phải tìm cách thu thập thêm bằng chứng, phải tìm ra những người có thể tin tưởng để trình báo sự việc lên cấp cao hơn, và phải làm tất cả một cách hết sức cẩn trọng. Một động thái sai lầm có thể khiến hắn và những người xung quanh rơi vào hiểm cảnh, không thể cứu vãn.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn bao trùm dày đặc, và tiếng gió rít lên như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của thế giới này. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng Lâm Dịch biết rằng hắn không thể lùi bước. Hắn không mơ ước trở thành anh hùng, nhưng hắn sẽ không lùi bước khi những người mà hắn quan tâm bị đe dọa. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và giờ đây, nó trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Chúng ta không thể chỉ trông chờ vào vũ lực. Tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi mới là thứ quyết định sự sống còn."

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free