Lạc thế chi nhân - Chương 560: Bại Trận Thổ Phỉ: Lộ Diện Bàn Tay Đen
Màn đêm vẫn còn giăng mắc, nhưng ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh đã bắt đầu hé rạng nơi chân trời phía Đông, vẽ nên những đường viền xám bạc lên đỉnh núi xa xa. Trong lòng Hang Động Yêu Thú, không khí đặc quánh mùi đất ẩm và sự căng thẳng, giờ đây hòa lẫn với mùi máu tanh và khói bụi. Cuộc đột kích diễn ra nhanh chóng, tàn khốc như một cơn bão bất ngờ.
Đội quân hỗn hợp của dân quân và Bang Hắc Sa đã hành động theo đúng kế hoạch của Lâm Dịch, biến những lối đi chật hẹp, quanh co của hang động thành cạm bẫy chết người cho bọn thổ phỉ. Yếu tố bất ngờ là vũ khí lớn nhất của họ. Khi tiếng hô xung trận của Vương Đại Trụ và Lý Hổ vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của đêm tối, bọn thổ phỉ còn đang say ngủ, hoặc lơ là canh gác, không hề hay biết rằng địa ngục đã mở ra ngay trước mắt chúng.
"Xông lên! Diệt sạch lũ chuột cống này!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực. Thân hình vạm vỡ của hắn lao đi như một con mãnh hổ, cây đại đao trong tay vung lên không chút do dự. Mỗi nhát chém của hắn đều mang theo sức mạnh kinh người, hạ gục bất cứ tên thổ phỉ nào dám cản đường. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng cả sự căm phẫn tích tụ bấy lâu nay. Những tên thổ phỉ đã cướp bóc, giết hại biết bao người dân vô tội, và giờ là lúc chúng phải trả giá.
Lý Hổ cũng không hề kém c���nh. Hắn dẫn đầu một nhóm lính từ một lối khác, cơ động và hiệu quả. Khuôn mặt hung dữ của hắn càng trở nên đáng sợ hơn trong ánh lửa lập lòe của những ngọn đuốc. Hắn thường cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt mỗi khi lưỡi kiếm của mình kết liễu một tên thổ phỉ, tiếng cười khô khốc vang vọng trong hang động, khiến những kẻ còn sống sót phải rùng mình. "Bang Hắc Sa, theo ta! Chúng ta sẽ cho chúng biết thế nào là địa ngục!" Hắn hô vang, đốc thúc binh lính của mình tiến lên. Những chiến binh Bang Hắc Sa, vốn quen thuộc với những cuộc giao tranh khốc liệt và không từ thủ đoạn, đã phối hợp nhịp nhàng với dân quân, tạo thành một mũi tên sắc bén xuyên thẳng vào hàng ngũ địch.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn và vẻ mặt dữ tợn, không nói nhiều, chỉ trầm giọng chỉ đạo. Cây đại đao của hắn không ngừng vung lên, tạo thành những vòng cung tử thần trong không khí. Hắn là một bức tường thép không thể xuyên thủng, vừa chiến đấu vừa quan sát toàn cục, đảm bảo các mũi tấn công không bị phân tán. Hắn thán phục sự bố trí chiến thuật của Lâm Dịch. Từng lối đi, từng ngóc ngách đều được tính toán kỹ lưỡng, khiến bọn thổ phỉ không có đường lùi, cũng không có chỗ ẩn nấp. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng la hét tuyệt vọng của bọn thổ phỉ, tiếng gầm gừ của những kẻ vẫn cố chống cự, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Lâm Dịch đứng ở một vị trí cao hơn, khuất trong bóng tối, quan sát toàn bộ diễn biến. Hắn không trực tiếp tham chiến, mà đóng vai trò là khối óc của chiến dịch. Ánh mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng chi tiết, từ cách binh lính di chuyển, cách các mũi tấn công phối hợp, cho đến phản ứng của bọn thổ phỉ. Hắn cảm nhận được cái lạnh của không khí buổi sớm luồn qua lớp áo mỏng, nhưng tâm trí hắn lại nóng bỏng với những tính toán. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, đôi khi phải làm những việc tàn khốc." Hắn không thích chiến tranh, không thích đổ máu, nhưng hắn hiểu rằng trong thế giới này, đó là một phần không thể tránh khỏi của sự sinh tồn.
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng la ó, tiếng vũ khí va chạm kim loại không ngừng vang vọng trong hang, dội lại từ những vách đá ẩm ướt, tạo nên một âm thanh hỗn độn, đáng sợ. Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa, trộn lẫn với mùi đất ẩm và mùi xạ động vật đặc trưng của hang động. Một số thổ phỉ, trong cơn hoảng loạn, cố gắng chạy trốn sâu hơn vào trong hang, nơi có những lối đi hiểm trở và những hốc đá tối tăm. Nhưng Lâm Dịch đã lường trước điều này. Các đội quân đã được bố trí sẵn để chặn mọi ngả đường rút lui.
Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn vốn có, dẫn đầu một nhóm nhỏ luồn lách qua các khe đá, truy đuổi những tên thổ phỉ bỏ chạy. Hắn không chiến đấu dũng mãnh như Vương Đại Trụ hay Lý Hổ, nhưng lại vô cùng hiệu quả trong việc dò xét và vây bắt. "Đừng hòng thoát!" Hắn la lớn, ném một sợi dây thừng có thắt nút về phía một tên thổ phỉ đang cố trèo lên vách đá. Sợi dây quấn chặt lấy chân hắn, khiến hắn mất thăng bằng và rơi xuống đất, bị những người lính khác xông lên khống chế.
Cuộc giao tranh kéo dài chưa đầy một canh giờ nhưng đủ để biến hang động thành một chiến trường đẫm máu. Khi ánh sáng ban mai cuối cùng cũng len lỏi vào được cửa hang, chiếu rọi những vệt sáng mờ ảo xuống nền đất, cuộc kháng cự của bọn thổ phỉ đã hoàn toàn bị dập tắt. Phần lớn đã bị tiêu diệt, một số ít bị bắt sống, nằm la liệt trên mặt đất, mình đầy thương tích.
Lâm Dịch bước xuống từ vị trí quan sát của mình, đi qua những vệt máu loang lổ và những thi thể ngổn ngang. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, có một sự mệt mỏi và nặng trĩu. Hắn không ăn mừng chiến thắng, chỉ lặng lẽ quan sát. Đây không phải là một vinh quang, mà là một sự cần thiết, một cái giá phải trả cho sự bình yên. Hắn nhìn thấy Vương Đại Trụ đang lau máu trên lưỡi đao, thở dốc. Lý Hổ thì đang ra lệnh cho binh lính trói những tên thổ phỉ còn sống sót. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đứng dựa vào một vách đá, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại ánh lên sự hài lòng.
"Chư vị đã làm rất tốt," Lâm Dịch cất giọng trầm thấp. "Hãy tập hợp lại, kiểm tra thương vong và bắt đầu thu dọn chiến trường. Nhớ kỹ, không được bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào. Ta muốn một cuộc tìm kiếm kỹ lưỡng." Lời hắn nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một mệnh lệnh không thể nghi ngờ. Hắn biết, công việc của họ chưa kết thúc. Chiến thắng này chỉ là bước đầu.
***
Sau khi cuộc giao tranh kết thúc và những thương binh đã được chăm sóc sơ bộ, Lâm Dịch cùng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và một vài người lính đáng tin cậy khác bắt đầu công việc tìm kiếm kỹ lưỡng. Ánh sáng ban ngày đã chiếu rọi sâu hơn vào hang động, phơi bày những bí mật mà bóng đêm đã che giấu. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang xuống những vũng nước đọng, tạo ra một âm thanh đơn điệu, tương phản với sự hỗn loạn của cuộc chiến vừa qua. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn, nhưng đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và đá lạnh.
Họ lầm lũi đi qua những lối đi quanh co, kiểm tra từng hốc đá, từng khe nứt. Lâm Dịch không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn biết, đôi khi, những manh mối quan trọng nhất lại ẩn giấu ở những nơi ít ngờ tới. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. "Và trong trường hợp này, sự tỉ mỉ chính là tri thức." Hắn quan sát những vết tích trên vách đá, những vật dụng sinh hoạt của thổ phỉ, cố gắng ghép nối chúng lại để hiểu rõ hơn về cách thức hoạt động của chúng.
Đến một khu vực sâu nhất trong hang, nơi không khí trở nên đặc quánh và lạnh lẽo hơn, Trần Nhị Cẩu đột nhiên reo lên. "Đại ca! Chỗ này có vẻ kỳ lạ!" Hắn chỉ vào một vách đá tương đối bằng phẳng, khác hẳn với những vách đá gồ ghề xung quanh. Có những vết mài mòn và các dấu hiệu không tự nhiên, như thể có thứ gì đó đã từng được di chuyển hoặc che đậy ở đó. Gương mặt hắn, vốn dĩ có chút ngây ngô, giờ đây ánh lên vẻ ngạc nhiên và nhiệt huyết.
Lâm Dịch tiến lại gần, cẩn thận kiểm tra. Hắn dùng tay sờ lên bề mặt vách đá, cảm nhận sự khác biệt về kết cấu. "Quả nhiên," hắn lẩm bẩm. "Có một lối đi bí mật." Hắn ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Hai người đàn ông vạm vỡ dùng sức đẩy mạnh vào vách đá. Kẽo kẹt... một tiếng động khô khốc vang lên, lớp ngụy trang bằng đá và đất được ngụy trang khéo léo dần hé mở, để lộ ra một lối đi hẹp, tối tăm. Mùi ẩm mốc từ bên trong xộc thẳng ra, lẫn với một chút mùi kim loại gỉ và mùi giấy cũ.
Họ đốt thêm đuốc, cẩn thận bước vào. Lối đi dẫn đến một căn phòng nhỏ hơn, được đục đẽo khá thô sơ nhưng lại được che giấu cực kỳ kỹ lưỡng. Không có vàng bạc châu báu chất đống như người ta thường tưởng tượng về một ổ thổ phỉ. Thay vào đó, căn phòng chứa một vài hòm gỗ đựng lương thực khô, một số vũ khí được bảo quản cẩn thận, và một chiếc bàn gỗ đơn giản đặt ở góc phòng. Trên chiếc bàn đó, có một chiếc hộp gỗ mun được niêm phong cẩn thận.
"Thứ này không giống đồ của bọn thổ phỉ thông thường," Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trầm giọng nhận xét, ánh mắt sắc bén của hắn quét qua khắp căn phòng. "Lương thực được đóng gói cẩn thận, vũ khí cũng không phải loại tầm thường mà chúng ta thấy bên ngoài." Hắn có kinh nghiệm trong giới giang hồ, biết rõ bọn thổ phỉ thường sống bữa nay lo bữa mai, ít khi có được những vật phẩm tinh xảo và được bảo quản kỹ lưỡng như vậy.
Lâm Dịch gật đầu đồng tình. "Chính xác. Điều này càng chứng tỏ chúng không đơn thuần là một nhóm thổ phỉ hoang dã." Hắn tiến lại gần chiếc bàn, cầm lấy chiếc hộp gỗ mun. Cảm giác lạnh lẽo của gỗ mun, độ sần của bề mặt được chạm khắc tinh xảo truyền qua lòng bàn tay hắn. Hắn cẩn thận phá bỏ lớp niêm phong.
Bên trong chiếc hộp không phải là những viên ngọc quý hay tiền bạc, mà là một tập văn kiện được viết trên lụa tốt, cuộn tròn gọn gàng, và một phù hiệu kim loại hình chim ưng đang bay. Phù hiệu được chạm khắc cực kỳ tinh xảo, với từng đường nét lông chim, từng chi tiết của đôi cánh đều được thể hiện sống động. Màu bạc của kim loại đã ngả màu theo thời gian, nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghiêm, quyền lực khó tả. Ánh sáng từ ngọn đuốc phản chiếu lấp lánh trên bề mặt phù hiệu, làm nổi bật lên dấu ấn của sự tinh xảo và sang trọng.
Lâm Dịch cầm phù hiệu lên, lòng bàn tay cảm nhận sức nặng và độ lạnh của nó. Hắn mở cuộn lụa ra. Mùi ẩm mốc của giấy cũ và mực khô nhẹ nhàng lan tỏa. Hắn đọc lướt qua nội dung, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh và đầy suy tư. Những dòng chữ trên lụa không phải là mật thư, mà là những chỉ thị, những báo cáo về tình hình biên giới, về các tuyến đường vận chuyển, và cả những yêu cầu về nguồn cung cấp. Quan trọng nhất là chữ ký ở cuối văn kiện, cùng với dấu ấn của phù hiệu chim ưng.
"Đây là..." Lâm Dịch thì thầm, giọng nói trầm xuống, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào phù hiệu. "Thứ này không tầm thường chút nào."
Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đều nín thở, chờ đợi câu trả lời của hắn. Họ cảm nhận được sự nghiêm trọng trong ánh mắt và giọng nói của Lâm Dịch.
"Đại ca, có chuyện gì vậy?" Trần Nhị Cẩu hỏi, gương mặt hiện rõ vẻ tò mò và lo lắng.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn vẫn giữ phù hiệu trong tay, ánh mắt lướt qua những dòng chữ trên lụa một lần nữa. Hắn biết mình vừa chạm vào một ổ kiến lửa.
***
Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã dịu bớt, tạo nên một dải vàng óng ả trên những ngọn cây xa xăm, Lâm Dịch cùng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, Vương Đại Trụ và Lý Hổ họp lại tại Thạch Động Ẩn Cư. Không khí trong hang động vẫn ẩm ướt và có chút lạnh lẽo, nhưng một ngọn lửa nhỏ đang cháy bập bùng trong lò sưởi đơn giản, xua đi phần nào cái lạnh và tạo ra một bầu không khí ấm áp hơn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang, cùng với tiếng gió rít nhẹ qua khe đá, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Lâm Dịch đặt chiếc hộp gỗ mun, tập văn kiện trên lụa và phù hiệu kim loại lên một tảng đá phẳng ở giữa hang, biến nó thành một chiếc bàn tạm. Ánh lửa lập lòe hắt bóng lên khuôn mặt trầm tư của hắn, làm nổi bật vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên quyết trong đôi mắt. Hắn đã dành cả buổi sáng để phân tích kỹ lưỡng những gì tìm thấy, và giờ là lúc phải đối mặt với sự thật phũ phàng.
"Chư vị," Lâm Dịch cất giọng trầm thấp, phá vỡ sự im lặng. "Chúng ta đã thành công trong việc dẹp tan ổ thổ phỉ. Nhưng chiến thắng này đã hé lộ một sự thật còn đáng sợ hơn." Hắn đưa tay chỉ vào phù hiệu chim ưng đang nằm trên tảng đá. "Phù hiệu này, theo ta biết, thuộc về gia tộc Thẩm thị, một trong những gia tộc quan lại có thế lực nhất ở Thành Thiên Phong, và là gia tộc của Thẩm Đại Nhân."
Lời nói của Lâm Dịch như một tiếng sét đánh ngang tai. Cả Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đều lộ rõ vẻ kinh ngạc và phẫn nộ.
"Cái gì?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, khuôn mặt dữ tợn càng trở nên đáng sợ hơn. "Hắn ta dám cả gan như vậy sao? Dùng thổ phỉ để làm suy yếu biên cương... thật là đáng khinh! Ta tưởng bọn thổ phỉ đã là lũ khốn nạn nhất, nhưng hắn còn tệ hơn cả chúng!" Hắn đấm mạnh xuống tảng đá bên cạnh, tiếng "rầm" vang lên khô khốc, bụi đá bay mù mịt. Sự tức giận của hắn là thật, bởi vì hắn hiểu rõ sự tàn phá mà những hành động như vậy có thể gây ra cho dân chúng.
Vương Đại Trụ cũng nghiến răng. "Thảo nào bọn chúng lại tinh vi đến vậy. Hóa ra là có kẻ chống lưng! Hèn hạ!" Hắn không thể tin được rằng một quan chức triều đình lại có thể cấu kết với thổ phỉ để phá hoại chính đất nước mình.
"Vậy ra tất cả những âm mưu trước đây, những lần chúng ta bị cản trở, đều là do hắn ta gây ra?" Lý Hổ hỏi, giọng nói đầy vẻ căm phẫn. Hắn nhớ lại những khó khăn mà họ đã trải qua, những lần suýt nữa thì thất bại vì những nguyên nhân không rõ ràng.
Lâm Dịch gật đầu, khuôn mặt vẫn trầm tĩnh nhưng ánh mắt lại sắc lạnh. "Văn kiện này xác nhận điều đó. Đây là những chỉ thị trực tiếp từ Thẩm Đại Nhân, yêu cầu bọn thổ phỉ quấy nhiễu các tuyến đường vận chuyển, thu thập thông tin về lực lượng phòng thủ của chúng ta, và thậm chí còn hướng dẫn chúng cách tránh né sự truy quét của quan quân." Hắn nhặt cuộn lụa lên, chỉ vào một vài đoạn. "Mục đích của hắn là làm suy yếu chúng ta từ bên trong, gây rối loạn biên cương để tạo lợi thế cho riêng hắn, có thể là để thao túng quyền lực hoặc trục lợi từ cuộc chiến sắp tới."
Hắn dừng lại, nhìn vào ngọn lửa đang cháy trong lò sưởi, tâm trí hắn quay cuồng với những suy nghĩ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lặp lại câu nói quen thuộc trong đầu. "Nhưng sự thối nát và mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều đã ăn sâu vào bộ máy, với các quan chức cấp cao lợi dụng chiến loạn đ��� trục lợi, thì quả là vượt quá sức tưởng tượng của ta." Hắn từng nghĩ rằng sự tàn khốc chỉ đến từ bên ngoài, từ những cuộc xâm lược hay nạn đói, nhưng không ngờ nó lại đến từ chính những kẻ được cho là bảo vệ dân chúng.
"Vậy chúng ta phải làm gì tiếp theo, đại ca?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng nói đầy vẻ kiên quyết. "Chúng ta không thể để hắn ta tiếp tục lộng hành được!"
Lý Hổ cũng phụ họa: "Đúng vậy! Chúng ta phải cho hắn một bài học!"
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trầm ngâm một lát, rồi nói: "Ta sẽ tập hợp huynh đệ Bang Hắc Sa. Hắn dám động vào địa bàn của chúng ta, chúng ta sẽ không ngồi yên!" Trong giới giang hồ, danh dự và địa bàn là những thứ không thể xâm phạm.
Lâm Dịch đưa tay lên, ra hiệu cho mọi người bình tĩnh. "Không thể hành động tùy tiện. Thẩm Đại Nhân không phải là một tên thổ phỉ vô danh. Hắn là một quan chức triều đình, có quyền lực, có mạng lưới quan hệ. Hắn có thể dễ dàng biến chúng ta thành những kẻ tạo phản nếu chúng ta không có bằng chứng vững chắc và một kế hoạch tỉ mỉ."
Hắn cầm lấy phù hiệu chim ưng, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên tay. "Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân sẽ trở nên trực diện và lớn hơn. Đây không chỉ là một cuộc cản trở, mà là một âm mưu phá hoại từ bên trong. Chúng ta sẽ phải đối phó với những trận chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trên mặt trận chính trị và tình báo." Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, phức tạp hơn rất nhiều so với việc chỉ đối phó với những kẻ thù hữu hình.
Sự phát hiện này cũng làm củng cố mối liên minh giữa hắn và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Kẻ thù chung, kẻ thù lớn hơn đã lộ diện, buộc họ phải gắn kết chặt chẽ hơn. Tuy nhiên, Lâm Dịch cũng nhận ra rằng điều này có thể kéo hắn vào những rắc rối giang hồ phức tạp hơn, những cuộc đấu đá ngầm mà hắn vốn không muốn dính líu.
"Chúng ta cần phải thu thập thêm bằng chứng," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Và chúng ta cần phải tìm cách trình báo sự việc này lên cấp trên, những người có thể tin tưởng được, nhưng phải hết sức cẩn trọng. Một động thái sai lầm có thể khiến chúng ta rơi vào hiểm cảnh." Hắn hít một hơi thật sâu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, nó trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Chúng ta không thể chỉ trông chờ vào vũ lực. Tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi mới là thứ quyết định sự sống còn."
Lâm Dịch nhìn vào gương mặt căng thẳng của những người cộng sự. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Cuộc chiến này không chỉ để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, mà còn là để vạch trần bộ mặt thật của những kẻ nhân danh chính nghĩa nhưng lại gieo rắc tai ương. Hắn không mơ ước trở thành anh hùng, nhưng hắn sẽ không lùi bước khi những người mà hắn quan tâm bị đe dọa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.