Lạc thế chi nhân - Chương 559: Mưu Trí Diệt Phỉ: Liên Minh Bóng Đêm
Hơi thở của buổi sáng sớm vẫn còn vương vấn cái lạnh buốt của sương đêm, nhưng tiếng vó ngựa và bước chân người đã dần tan vào không gian, mang theo những bóng hình quen thuộc. Lâm Dịch đứng đó, bất động, cho đến khi những người cuối cùng khuất dạng sau con đường mòn khúc khuỷu dẫn ra khỏi Thạch Động Ẩn Cư. Hắn không vội vã. Cuộc chiến không phải chỉ là sự vội vàng, mà là sự chuẩn bị kỹ lưỡng và quyết đoán. Hắn biết, khoảnh khắc này chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu cam go hơn nhiều. Ánh mắt hắn vẫn dõi về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần hé rạng, nhuộm hồng những đám mây. Một ngày mới, một trận chiến mới.
Trong lòng động đá ẩm ướt, ánh lửa từ ngọn đuốc duy nhất vẫn bập bùng, nhảy múa trên vách đá gồ ghề, soi sáng tấm bản đồ thô sơ trải trên phiến đá phẳng. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo hòa quyện với chút khói nhẹ từ cây đuốc, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, có phần ngột ngạt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá đâu đó trong động như điểm thêm nhịp đập cho sự căng thẳng đang bao trùm. Bên ngoài, tiếng gió hú khe khẽ qua kẽ đá, mang theo âm thanh mơ hồ của những sinh vật đêm còn sót lại, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy vẻ hoang sơ và cô lập.
Lâm Dịch, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, Thám tử Mạc, Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những nhân vật chủ chốt cho chiến dịch lần này, đang quây quần quanh tấm bản đồ. Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng, ánh mắt sắc bén tập trung vào từng đường nét, từng ký hiệu được phác thảo vội vàng trên tấm da dê. Lâm Dịch, dù thân hình gầy gò, xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên sự sắc sảo và kiên định hiếm thấy. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ẩm ướt và lạnh lẽo của không khí, rồi cất giọng trầm thấp, phá vỡ sự im lặng.
"Tình báo của Mạc huynh đã xác nhận," Lâm Dịch bắt đầu, ngón tay hắn chỉ vào một khu vực rậm rạp được đánh dấu bằng mực đỏ trên bản đồ. "Nhóm thổ phỉ này không đơn thuần là cướp bóc. Chúng có tổ chức, vũ khí, và mục tiêu rõ ràng hơn nhiều."
Thám tử Mạc, với dáng người gầy gò, lén lút và đôi mắt tinh ranh, khẽ gật đầu, bổ sung. "Ổ chính của chúng nằm sâu trong Hắc Ám Sâm Lâm, lợi dụng địa hình hiểm trở để ẩn mình. Có dấu hiệu của một thế lực lớn hơn đang cung cấp hậu thuẫn... có thể là từ Thẩm Đại Nhân." Giọng nói của Mạc nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang sức nặng của thông tin đã được kiểm chứng cẩn thận. Hắn đưa tay chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, những nơi mà theo hắn, có thể là các trạm trung chuyển hoặc điểm tập kết vật tư của bọn thổ phỉ.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn, vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp che gần hết khuôn mặt dữ tợn, khẽ nhíu mày. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm của hắn càng khiến vẻ ngoài thêm phần hung tợn dưới ánh lửa chập chờn. Hắn gằn giọng, âm thanh vang vọng trong động đá. "Hắc Ám Sâm Lâm... đó là nơi ngay cả Bang Hắc Sa chúng ta cũng ít khi đặt chân đến. Địa hình phức tạp, cây cối rậm rạp, lại thêm các loại độc trùng thú dữ. Không dễ xử lý." Hắn xoay xoay cây đại đao trong tay, ánh mắt đầy vẻ thận trọng. "Bọn chúng dựa vào địa thế hiểm yếu, nếu ta cứ thế xông vào, e rằng sẽ chịu tổn thất lớn."
Lâm Dịch nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, gật đầu đồng tình. "Chính vì thế, chúng ta cần một kế hoạch bất ngờ, đánh thẳng vào tử huyệt." Hắn cúi xuống, ngón tay lướt trên bản đồ, vạch ra những đường nét tưởng tượng. "Địch ỷ vào hiểm địa, chúng ta sẽ dùng hiểm địa đó để làm bẫy. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai người sẽ dẫn đầu hai cánh quân, tiếp cận từ hai hướng khác nhau. Mục tiêu là tạo ra sự hỗn loạn, chia cắt lực lượng của chúng."
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác nhưng kiên định, lên tiếng. "Lâm huynh cứ an tâm. Huynh đệ chúng tôi sẽ không phụ lòng tin của huynh." Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm, sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước.
Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, gật đầu đầy vẻ đồng tình. "Cứ giao cho bọn ta. Bang Hắc Sa sẽ cho bọn thổ phỉ biết thế nào là 'đòn hiểm'!" Hắn nói, giọng gằn lên, đầy vẻ hăm dọa.
Lâm Dịch tiếp tục. "Vương Đại Trụ sẽ dẫn quân dân làng, những người quen thuộc với địa hình rừng núi, đi đường vòng qua khe suối phía Tây. Lý Hổ cùng Bang Hắc Sa, lợi thế về tốc độ và sức mạnh, sẽ đi đường tắt qua phía Đông, tạo thành gọng kìm. Điểm hội quân là khu vực Độc Xà Cốc, cách ổ chính của chúng không xa." Hắn chỉ rõ trên bản đồ. "Mục tiêu không phải là giao tranh trực diện ngay từ đầu, mà là bao vây, cắt đứt đường rút lui và đường tiếp viện. Thám tử Mạc sẽ cử người bám sát, cung cấp thông tin liên tục về tình hình di chuyển của địch."
"Dưới góc nhìn của một người hiện đại như mình," Lâm Dịch suy nghĩ trong lòng, "chiến tranh du kích là phương án tối ưu nhất trong địa hình này. Không phải cứ dùng số đông là thắng. Phải tận dụng địa thế, yếu tố bất ngờ, và chia cắt địch để làm suy yếu sức mạnh tổng hợp của chúng. Điều quan trọng nhất là phải có thông tin tình báo chính xác và liên tục."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nghe Lâm Dịch phân tích, đôi mắt hắn sáng lên một tia nhìn khác lạ. Hắn vốn dĩ chỉ quen với những cuộc giao tranh trực diện, dùng sức mạnh và sự hung hãn để áp đảo đối thủ. Nhưng kế hoạch của Lâm Dịch lại tinh vi hơn nhiều, nó vận dụng trí tuệ và sự mưu mẹo, điều mà giang hồ thường bỏ qua. "Kế hoạch này... quả là độc đáo. Nhưng nếu địch phát hiện sớm, e rằng sẽ khó mà thành công."
"Đó là lý do chúng ta cần yếu tố bất ngờ," Lâm Dịch đáp, giọng vẫn bình tĩnh. "Bọn chúng ỷ vào việc chúng ta không dám mạo hiểm vào sâu trong rừng. Chúng sẽ không ngờ chúng ta lại tấn công từ hai hướng, đồng thời cắt đứt đường lui. Quan trọng nhất là thời điểm xuất phát và sự phối hợp nhịp nhàng." Hắn chỉ tay vào một điểm trên bản đồ. "Tại đây, chúng ta sẽ thiết lập một điểm tập kết tạm thời, với lương thảo và vật tư cần thiết. Lý Hổ, sau khi cắt đứt đường lui của chúng, hãy cố gắng giữ chân địch tại khu vực này. Vương Đại Trụ, nhiệm vụ của ngươi là bao vây và đẩy chúng vào trong vòng vây của Lý Hổ. Khi tín hiệu được phát ra, chúng ta sẽ tấn công tổng lực."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật gù, ánh mắt dần chuyển từ nghi ngại sang tán thành. "Được! Kế hoạch này... có thể được. Ta sẽ phái những huynh đệ tinh nhuệ nhất của Bang Hắc Sa đi cùng Lý Hổ. Bọn chúng đã quá quen thuộc với việc ẩn nấp và mai phục trong rừng. Nhưng," hắn nhìn Lâm Dịch với vẻ dò xét, "ngươi có chắc chắn về thông tin này không? Một khi đã vào rừng sâu, muốn thoát ra không dễ."
"Ta chắc chắn," Lâm Dịch khẳng định, ánh mắt kiên định. "Thám tử Mạc đã cử người bám theo chúng suốt nhiều ngày. Các hoạt động của chúng, số lượng, vũ khí, ngay cả thói quen tuần tra cũng đã được ghi nhận. Hơn nữa," Lâm Dịch dừng lại một chút, khẽ thở dài, "đây không chỉ là cuộc chiến với thổ phỉ. Mà là một lời cảnh cáo. Một lời tuyên chiến ngầm với Thẩm Đại Nhân."
Những lời này của Lâm Dịch khiến không khí trong động trở nên nặng nề hơn. Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Thám tử Mạc đều hiểu rõ ý nghĩa đằng sau. Cái tên Thẩm Đại Nhân đã trở thành một bóng ma ám ảnh vùng biên thùy này. Hắn là hiện thân của sự mục ruỗng, tham lam và quyền lực.
"Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch tiếp tục, "đang muốn khuấy động vùng biên cương để làm suy yếu chúng ta. Hắn muốn chúng ta phải chia sức ra đối phó với đủ loại mối họa, từ đó tạo cơ hội cho hắn thao túng và trục lợi. Cuộc tấn công này không chỉ loại bỏ mối đe dọa trực tiếp, mà còn cho hắn thấy rằng, chúng ta không dễ bị lung lay."
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch tự nhủ trong lòng. "Trong thế giới này, kẻ mạnh không chỉ là kẻ có sức mạnh cơ bắp, mà là kẻ có khả năng nhìn xa trông rộng, có chiến lược rõ ràng và biết cách tận dụng mọi nguồn lực sẵn có. Bằng cách vạch trần bộ mặt thật của lũ thổ phỉ và liên kết chúng với Thẩm Đại Nhân, mình không chỉ đang chiến đấu trên chiến trường, mà còn đang chiến đấu trên mặt trận chính trị và uy tín." Hắn cũng biết, việc chia quân sẽ dẫn đến những thách thức và hiểm nguy không lường trước ở cả hai mặt trận. Sẽ có những tổn thất. Sẽ có những nỗi đau. Nhưng đây là con đường duy nhất. Mối liên hệ rõ ràng của thổ phỉ với Thẩm Đại Nhân đã khiến cuộc đối đầu giữa Lâm Dịch và hắn trở nên trực diện và khốc liệt hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống thổ phỉ, mà là một phần trong cuộc chiến lớn hơn chống lại Thẩm Đại Nhân và những kẻ đang lợi dụng thời loạn để trục lợi.
Sau khi Lâm Dịch kết thúc phần phân tích, một sự im lặng bao trùm. Mọi người đều đang suy ngẫm về những gì hắn vừa nói. Kế hoạch của Lâm Dịch không chỉ táo bạo, mà còn đầy tính toán, như một ván cờ lớn mà hắn đang cố gắng đi trước đối thủ nhiều bước. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, mặc dù không phải là những chiến lược gia, nhưng họ tin tưởng vào Lâm Dịch. Sự thành công của Thôn Làng Sơn Cước dưới sự lãnh đạo của hắn đã minh chứng cho khả năng của người đàn ông trẻ tuổi này.
Thám tử Mạc, sau một hồi trầm ngâm, lên tiếng. "Ta sẽ đảm bảo các kênh liên lạc luôn thông suốt. Mọi thông tin về Thẩm Đại Nhân và động thái của hắn sẽ được chuyển đến Lâm huynh nhanh nhất có thể. Đồng thời, ta cũng sẽ theo dõi sát sao tình hình ở biên giới, đề phòng bất trắc."
Lâm Dịch gật đầu. "Cảm ơn Mạc huynh. Sự hỗ trợ của huynh là vô cùng quan trọng." Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Hai người có bất kỳ câu hỏi hay thắc mắc nào nữa không?"
Vương Đại Trụ lắc đầu. "Không có. Kế hoạch đã rõ ràng. Chúng tôi sẽ làm theo lời Lâm huynh."
Lý Hổ cũng gật đầu. "Cứ giao cho bọn ta. Chắc chắn sẽ có quà cho lũ thổ phỉ." Giọng hắn vẫn còn vẻ hung hăng, nhưng đã pha thêm sự tự tin.
Lâm Dịch nhìn một lượt tất cả mọi người, ánh mắt dừng lại ở Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Thủ Lĩnh, huynh có muốn bổ sung gì không?"
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa xoa xoa cằm, suy nghĩ. "Ta sẽ cử thêm một số huynh đệ giỏi dò đường và đặt bẫy đi cùng Vương Đại Trụ. Bọn chúng quen thuộc với địa hình hiểm trở hơn dân quân của ngươi. Hơn nữa, những chiếc bẫy do chúng ta đặt sẽ hiệu quả hơn nhiều."
"Đó là một ý hay," Lâm Dịch tán thành. "Càng nhiều kinh nghiệm và kỹ năng kết hợp, khả năng thành công càng cao."
Với kế hoạch đã được thống nhất, các chỉ huy bắt đầu chuẩn bị rời đi, để lại Lâm Dịch và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trong lòng động đá. Màn đêm bên ngoài vẫn bao phủ, nhưng đã có một vài tia sáng mờ nhạt báo hiệu bình minh sắp đến. Tiếng gió hú vẫn vọng vào, nhưng giờ đây nó không còn mang vẻ lạnh lẽo cô độc nữa, mà như một lời thì thầm của số phận.
Sau khi các chỉ huy khác rời đi, chỉ còn Lâm Dịch và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hai người đứng bên vách đá, nhìn ra màn đêm dần tan, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Một sự im lặng nặng nề bao trùm, chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ đá, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của buổi sớm. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với chút mùi khói nhẹ từ ngọn đuốc leo lét. Ánh sáng yếu ớt của đuốc hắt lên khuôn mặt Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, làm nổi bật vết sẹo hung tợn và đôi mắt sâu thẳm của hắn.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng. "Kế hoạch của Lâm huynh... rất táo bạo. Nhưng ta tin nó có thể thành công." Giọng hắn không còn vẻ gằn gọc như trước, mà trầm hơn, pha chút suy tư. Hắn đã chứng kiến không ít những trận chiến, những mưu lược, nhưng cách Lâm Dịch nhìn nhận và giải quyết vấn đề vẫn khiến hắn phải kinh ngạc. Nó không giống bất kỳ chiến thuật nào mà hắn từng biết, vừa có sự tinh vi của những vị quân sư tài ba, lại vừa có sự thực dụng và tàn nhẫn của kẻ sống trong vòng xoáy sinh tử.
Lâm Dịch quay lại nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh. "Thủ Lĩnh cũng nhìn ra rồi. Đây không chỉ là một cuộc truy quét. Chúng ta cần cho bọn chúng biết, vùng đất này không dễ động vào. Và cũng là lời cảnh cáo cho 'người kia'." Hắn nhấn mạnh hai chữ "người kia" với một sự hàm ý rõ ràng, không cần phải nói thẳng tên Thẩm Đại Nhân. Trong đầu Lâm Dịch, đây là một ván cờ nhiều nước, không chỉ thắng một trận nhỏ là xong. Phải dùng mọi cơ hội để phát tín hiệu, để kẻ thù hiểu rõ rằng hắn không phải là một người dễ đối phó.
"Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch suy nghĩ, "hắn đang cố gắng thăm dò giới hạn của mình. Hắn muốn xem mình có thể đi xa đến đâu, có thể chịu đựng được bao nhiêu áp lực. Bằng cách phản công mạnh mẽ và quyết đoán như thế này, mình sẽ buộc hắn phải lộ diện nhiều hơn, phải bộc lộ những con bài hắn đang giấu kín. Đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn đơn thuần nữa, mà là một cuộc đấu trí căng thẳng, nơi thông tin và chiến lược là chìa khóa."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. "Người kia... Thẩm Đại Nhân. Hắn ta rốt cuộc muốn gì? Hắn có vẻ như đang cố gắng đẩy chúng ta vào một cuộc chiến tổng lực với biên giới, trong khi lại tạo ra những mầm mống bất ổn từ bên trong." Hắn xoa cằm, vẻ mặt đầy suy tư. "Nhưng dù sao, Bang Hắc Sa sẽ làm hết sức. Ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho một 'đòn hiểm' cho bọn thổ phỉ." Hắn nói, giọng nói trở nên kiên quyết hơn, thể hiện sự trung thành và quyết tâm của một thủ lĩnh giang hồ đã đưa ra lựa chọn của mình. Hắn tin vào Lâm Dịch, vào khả năng của người đàn ông này.
"Cảm ơn Thủ Lĩnh," Lâm Dịch đáp, giọng nói chứa đựng sự chân thành. "Chúng ta cần nhau trong thời buổi này." Hắn biết rõ, trong một thế giới loạn lạc, không có đồng minh nào là hoàn hảo, nhưng có thể tin tưởng và dựa vào nhau trong thời khắc nguy nan đã là một điều vô cùng quý giá. Liên minh giữa dân quân và Bang Hắc Sa, giữa một thiếu niên mang tư duy hiện đại và một thủ lĩnh giang hồ hung hãn, tưởng chừng như không tưởng, lại đang trở thành một chỗ dựa vững chắc cho vùng biên cương này.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, một sự hiểu ngầm sâu sắc được hình thành giữa hai người. Một người là kẻ sĩ quan tâm đến dân chúng, một người là thủ lĩnh giang hồ sống bằng luật rừng, nhưng cả hai đều có chung một mục tiêu: bảo vệ những gì mình trân trọng và không để kẻ khác chà đạp. Hắn thò tay vào túi áo, lấy ra một chiếc phù hiệu nhỏ bằng đồng, hình một con hổ đen đang vồ mồi, rồi đặt vào tay Lâm Dịch.
"Đây là phù hiệu của Bang Hắc Sa," Thủ Lĩnh nói, giọng trầm đục. "Nó đại diện cho sự tin tưởng. Khi huynh cần, chỉ cần đưa nó ra, huynh đệ Bang Hắc Sa sẽ không từ nan." Cử chỉ này, đối với một bang phái giang hồ như Bang Hắc Sa, mang ý nghĩa vô cùng lớn. Nó không chỉ là một lời hứa, mà là một sự cam kết, một sự chấp nhận Lâm Dịch như một phần của họ, một đồng minh đáng tin cậy.
Lâm Dịch nắm chặt chiếc phù hiệu, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sức nặng của trách nhiệm mà nó mang lại. "Ta sẽ không phụ lòng tin của Thủ Lĩnh." Hắn biết, mối liên minh này không chỉ là về chiến thuật hay quân sự, mà còn là sự kết nối giữa những con người trong nghịch cảnh, tìm thấy nhau và cùng nhau chống lại một thế giới đầy bất công.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch tự nhủ, ánh mắt kiên định. "Nhưng chúng ta có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình, cho những người chúng ta bảo vệ. Bằng trí tuệ, bằng sự kiên cường, và bằng cả những liên minh bất ngờ này." Chiếc phù hiệu trong tay hắn như một minh chứng sống động cho câu nói đó. Nó là biểu tượng của một sự khởi đầu mới, một bước ngoặt trong cuộc chiến chống lại cái ác đang rình rập vùng biên cương.
Bình minh đã thực sự đến. Những tia nắng đầu tiên đã rọi vào trong động, xua đi phần nào bóng tối và hơi ẩm lạnh lẽo. Gió đã dịu bớt, mang theo mùi hương của cây cỏ sau sương đêm. Hai người đàn ông, một trẻ tuổi mang tư duy hiện đại, một già dặn với kinh nghiệm giang hồ, đứng đó, cùng nhau đón chào một ngày mới, một chương mới của cuộc chiến sinh tồn. Họ hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng ít nhất, họ không còn đơn độc. Và đó, trong thời buổi loạn lạc này, đã là một sức mạnh vô song. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không chỉ trên bản đồ, mà trong từng quyết định, từng bước chân của họ.
Dưới ánh trăng mờ nhạt đã gần tàn, trên một bãi đất trống gần Thôn Làng Sơn Cước, hàng trăm bóng người lặng lẽ tập kết. Không khí se lạnh của buổi sớm, hơi sương đêm còn đọng trên cỏ cây, thấm vào da thịt, nhưng không làm suy giảm ý chí của họ. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người lính, tiếng vũ khí va chạm khẽ khi điều chỉnh trang bị, và tiếng côn trùng đêm còn sót lại tạo nên một bản nhạc trầm lắng, đầy vẻ căng thẳng và quyết tâm. Mùi đất ẩm hòa quyện với mùi sương đêm và một chút mùi mồ hôi nhẹ từ những người lính, tạo nên một không gian chân thực của sự chuẩn bị cho chiến trận.
Dân quân thôn làng, mặc giáp sắt thô sơ, phần lớn là giáp da được vá víu, tay cầm giáo, kiếm gỗ, hoặc thậm chí là cuốc xẻng được mài sắc, đứng xen kẽ với các thành viên Bang Hắc Sa. Những người của Bang Hắc Sa trông gọn gàng và trang bị tốt hơn, với áo giáp da tinh xảo, kiếm sắc bén và cung tên được bảo quản cẩn thận. Họ là một sự pha trộn kỳ lạ, nhưng lúc này, tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nay cứng rắn hơn bao giờ hết, đang kiểm tra lại trang bị của từng người trong đội mình. Hắn vỗ vai một người lính trẻ, dặn dò vài câu. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, tìm kiếm sự kiên định. "Kiểm tra lại dây cung! Không được để sót bất kỳ mũi tên nào! Lần này là sống chết, anh em!" Giọng hắn không quá to, nhưng đủ để mọi người nghe rõ, truyền đi sự nghiêm trọng của tình hình.
Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ, vết sẹo nhỏ trên lông mày nổi rõ dưới ánh trăng mờ, đang chỉ đạo đội quân của Bang Hắc Sa. "Bọn mày nhớ kỹ, im lặng là vàng! Đứa nào gây ra tiếng động, ta sẽ tự tay vặn cổ nó!" Giọng hắn gằn lên, đầy vẻ đe dọa, nhưng đó là cách hắn thể hiện sự nghiêm túc và mong muốn chiến thắng. Các thành viên Bang Hắc Sa quen thuộc với giọng điệu này, họ chỉ im lặng gật đầu, siết chặt vũ khí trong tay.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đứng bên cạnh Vương Đại Trụ. Hắn mặc một bộ giáp da nhẹ, tay cầm một cây thương, gương mặt có chút ngây ngô nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Hắn đã sẵn sàng cho chuyến đi này, sẵn sàng bảo vệ Vương Đại Trụ và chiến đấu vì Thôn Làng Sơn Cước. Hắn nhớ lời Lâm Dịch dặn: "Cẩn thận đấy, Nhị Cẩu. Mạng sống là quan trọng nhất." Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ cố gắng hết sức để trở về an toàn.
Lâm Dịch đích thân đi dọc theo đội hình, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt, từng bộ trang bị. Hắn dừng lại trước một người lính trẻ đang run rẩy, khẽ vỗ vai trấn an. "Hãy tin vào bản thân và đồng đội. Chúng ta không đơn độc." Giọng hắn trầm thấp nhưng đầy uy lực, mang theo sức mạnh tinh thần. Hắn biết, nỗi sợ hãi là một phần của chiến tranh, nhưng quan trọng là phải vượt qua nó.
Hắn cũng kiểm tra lại túi Cẩm Nang Kế Sách bên hông mình, cảm nhận sức nặng của nó. Bên trong là những ghi chú, những bản vẽ phác thảo về chiến thuật, về cách thức đối phó với các tình huống bất ngờ. Đây là vũ khí mạnh nhất của hắn trong thế giới này: tri thức. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. "Trong một thế giới đầy rẫy bất trắc, tư duy logic và khả năng thích nghi mới là thứ quyết định sự sống còn."
Khi tất cả đã sẵn sàng, Lâm Dịch bước lên phía trước, đứng đối diện với đội quân của mình. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của không khí tràn vào phổi, và tiếng bước chân của những người lính đang chờ đợi. Ánh mắt hắn kiên định, bao quát tất cả.
"Chư vị," Lâm Dịch cất giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực, âm thanh vang vọng trong màn đêm tĩnh lặng, "chúng ta không chỉ đi săn phỉ. Chúng ta đi bảo vệ nhà cửa, bảo vệ người thân! Mỗi một bước chân đêm nay, là một lời tuyên chiến với những kẻ muốn phá hoại sự bình yên của chúng ta!" Giọng hắn không cao, nhưng mang một sức nặng của trách nhiệm và quyết tâm, khiến mỗi người lính đều cảm nhận được. Hắn không phải là một vị tướng oai phong lẫm liệt, nhưng lại có khả năng lay động lòng người bằng sự chân thành và lý trí của mình.
Vương Đại Trụ ngay lập tức đáp lại, giọng hô vang đầy khí thế, phá tan sự im lặng. "Huynh đệ, theo ta! Diệt sạch lũ chó má đó!" Lời hô của hắn như một tiếng hiệu lệnh, thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng mỗi người lính.
"Diệt sạch lũ chó má đó!" Lý Hổ cũng gầm lên, ánh mắt tóe lửa. "Bang Hắc Sa, theo ta! Chúng ta sẽ cho chúng biết thế nào là địa ngục!"
Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhìn Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Hắn biết, những người này là những thủ lĩnh thực thụ, những người có thể truyền lửa cho binh lính. Hắn đưa tay lên, làm một động tác ra hiệu.
Sau tiếng hiệu lệnh của Lâm Dịch, đội quân bắt đầu lặng lẽ hành quân. Hàng trăm bóng người dần chìm vào màn đêm dày đặc, chỉ còn lại tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn trên mặt đất ẩm ướt. Họ mang theo sự quyết tâm sắt đá, cùng nỗi lo lắng thầm kín về những hiểm nguy đang chờ đợi phía trước. Bóng dáng họ dần khuất dạng, để lại bãi đất trống chìm trong sự im lặng của buổi sớm, chỉ còn lại hơi sương và mùi đất ẩm.
Lâm Dịch đứng đó, bất động, nhìn theo cho đến khi người cuối cùng khuất dạng. Hắn cảm nhận được cái lạnh của buổi sáng sớm và một cảm giác nặng trĩu trong lòng. Chiến dịch này sẽ là một bước ngoặt. Nếu thành công, nó sẽ củng cố vị thế của hắn, gửi một thông điệp mạnh mẽ đến Thẩm Đại Nhân và các thế lực ngầm khác. Nhưng nếu thất bại, cái giá phải trả sẽ vô cùng đắt, không chỉ là sinh mạng của những người lính, mà còn là sự mất mát niềm tin của dân chúng và sự lung lay của toàn bộ liên minh.
"Sự thành công của chiến dịch này sẽ làm lộ tẩy thêm về mạng lưới và phương thức hoạt động của Thẩm Đại Nhân," hắn tự nhủ. "Mối liên minh giữa mình và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ được củng cố, nhưng cũng có thể kéo mình vào những rắc rối phức tạp hơn của giang hồ. Bản chất tàn khốc của cuộc chiến chống thổ phỉ sẽ là bài học kinh nghiệm xương máu cho dân quân và bản thân mình, chuẩn bị cho cuộc chiến biên giới lớn hơn sắp tới. Và việc sử dụng chiến thuật và kỹ thuật khác biệt của mình sẽ khiến Thẩm Đại Nhân bắt đầu đánh giá lại đối thủ của mình."
Hắn biết, đây không phải là một câu chuyện cổ tích, nơi anh hùng luôn chiến thắng và không bao giờ phải trả giá. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lặp lại câu nói quen thuộc trong đầu. "Nhưng chúng ta sẽ tự mình giành lấy nó." Cuộc chiến vừa mới bắt đầu, và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.