Lạc thế chi nhân - Chương 552: Bất Minh Quân Lương: Vết Nứt Tham Ô Thời Loạn
Cái nóng của không khí quán trọ và vị nồng gắt của chén rượu vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này vận hành theo những quy tắc mà Lâm Dịch không hề muốn chấp nhận. Hắn đã chấp nhận, đã cạn chén cùng Mã Đại Ca, đã mở ra một con đường mới đầy rủi ro và bất trắc. Nhưng chỉ vài ngày sau, khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng trên đỉnh núi, nỗi lo lắng ấy lại được thế chỗ bằng sự tập trung cao độ vào một vấn đề khác, một lỗ hổng lớn hơn, đáng sợ hơn đang dần lộ diện.
Trong căn phòng làm việc tạm bợ của mình tại Thôn Làng Sơn Cước, ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, rọi lên tấm bản đồ lớn trải rộng trên mặt bàn gỗ xù xì. Tấm bản đồ, không phải là một tác phẩm nghệ thuật tỉ mỉ mà là một công cụ thực dụng, chi chít những ký hiệu, ghi chú bằng mực tàu và than đen. Những đường vẽ ngoằn ngoèo chỉ các tuyến đường vận chuyển, những vòng tròn khoanh vùng các điểm tập kết hàng hóa, xen kẽ là những con số được viết một cách cẩn thận, chi tiết đến từng cân gạo, từng thỏi muối. Bên cạnh Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi ngồi thẳng lưng, dáng vẻ thon thả của nàng toát lên sự tập trung cao độ. Đôi mắt nàng, thông minh và sắc sảo, lướt qua từng hàng chữ, từng con số trong cuốn sổ tay mà nàng vẫn luôn mang theo, đối chiếu với những gì Lâm Dịch đã phác thảo trên bản đồ.
Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng bút lông sột soạt trên giấy khi Bạch Vân Nhi ghi chép, và tiếng Lâm Dịch lật những trang tài liệu thô sơ. Thỉnh thoảng, tiếng gà gáy từ xa vọng lại, hoặc tiếng trẻ con chơi đùa ở sân làng, nhưng những âm thanh ấy dường như bị nuốt chửng bởi bầu không khí nghiêm túc trong căn phòng. Mùi mực tàu mới, mùi gỗ mục, và mùi bụi đất đặc trưng của Thôn Làng Sơn Cước lẩn quẩn trong không khí, tạo nên một sự chân thực đến khắc nghiệt.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ngón tay hắn dò theo một đường vẽ trên bản đồ, điểm dừng ở một vài đồn gác biên giới nhỏ lẻ. Hắn đã dành trọn mấy ngày qua để phân tích những báo cáo thu thập được từ các đội trinh sát, từ những chuyến vận chuyển hàng hóa đã được thực hiện, và cả từ những nguồn tin "ngoài luồng" mà Mã Đại Ca đã giúp hắn tiếp cận. “Số liệu này… có vẻ không khớp,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự không hài lòng rõ rệt. Hắn không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào tấm bản đồ. “Lượng gạo báo cáo cấp phát cho các đồn gác biên giới nhỏ này, tổng cộng… cao hơn nhiều so với số lượng thực tế mà binh lính nhận được. Và thậm chí, cao hơn cả tổng số gạo mà chúng ta đã vận chuyển tới đó.”
Bạch Vân Nhi ngưng bút, ngẩng đầu lên. Một nét lo lắng thoáng qua trên khuôn mặt trái xoan của nàng. “Ta cũng có nhận định tương tự, Lâm công tử. Không chỉ gạo. Muối, dầu, thậm chí cả thuốc men, đều có sự chênh lệch lớn. Giá thu mua tại các thương điếm địa phương thì thấp, nhưng khi được đưa vào sổ sách của quân đội để cấp phát cho binh lính, lại bị đội lên gấp đôi, thậm chí gấp ba. Khoản chênh lệch này… đi đâu?” Nàng khẽ thở dài, vẻ mặt nàng trở nên căng thẳng. Nàng hiểu rõ, đây không chỉ là vấn đề thất thoát đơn thuần, mà là một sự biển thủ có hệ thống. Trong thời chiến loạn, mỗi hạt gạo, mỗi lọ thuốc đều là sinh mạng.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực, nhìn tổng thể tấm bản đồ. Trong tâm trí hắn, những con số, những dữ liệu bắt đầu kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ. Hắn từng thấy những kiểu tham nhũng này ở thế giới cũ của mình, nhưng trong bối cảnh Đại Hạ vương triều suy tàn, giữa lúc binh đao loạn lạc, sự tham lam ấy lại càng trở nên tàn độc và ghê tởm hơn. “Không phải là thất thoát ngẫu nhiên,” hắn thì thầm, như nói với chính mình. “Đây là một hệ thống. Một đường dây. Kẻ nào đó đang trục lợi từ sự khốn khó của binh lính, từ sinh mạng của cả một vương triều.”
Hắn biết, Thẩm Đại Nhân là một kẻ tham lam, nhưng cách thức Thẩm Đại Nhân làm là thao túng thị trường, bóp nghẹt nguồn cung. Còn điều này… điều này lại khác. Nó giống như một lo���i ký sinh trùng, ẩn mình trong chính cơ thể của quân đội, hút cạn sinh lực từ bên trong. Lâm Dịch dùng bút chấm lên bản đồ, khoanh tròn một vài điểm nghi vấn. Đó là những trạm tiếp tế lớn, những kho lương thực trung chuyển, và cả những con đường vận chuyển trọng yếu. Bạch Vân Nhi, với sự chuyên nghiệp và tỉ mỉ của mình, ngay lập tức ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay, phác thảo sơ đồ mối liên hệ giữa các điểm mà Lâm Dịch vừa khoanh tròn.
“Ta đã cho người của Mã Đại Ca và cả Trần Nhị Cẩu bí mật điều tra thêm về những tuyến đường này. Đặc biệt là những chuyến hàng từ các kho lớn về các đồn nhỏ,” Lâm Dịch nói, giọng hắn chứa đầy sự lo lắng nhưng cũng pha lẫn quyết tâm. “Chúng ta cần phải biết rõ, thực sự có bao nhiêu hàng hóa được vận chuyển, và chúng đã đi đâu.” Hắn trầm ngâm. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Một câu nói quen thuộc bỗng vang vọng trong đầu hắn. Đúng vậy, sự công bằng là một thứ xa xỉ. Nhưng sự sống còn thì không. Hắn không thể để những binh lính đổ máu ngoài chiến trường phải chịu đói khát vì lòng tham của một nhóm người.
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng lộ rõ sự ủng hộ và tin tưởng. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là người sẽ bỏ qua chuyện này. “Lâm công tử định làm gì? Nếu đúng là có một đường dây như vậy, chúng ta đang đối mặt với những thế lực không hề nhỏ. Có thể còn lớn hơn cả Thẩm Đại Nhân.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Ta biết. Nhưng nếu không làm rõ, thì mọi nỗ lực của chúng ta ở đây, mọi sự hy sinh của binh lính ngoài kia đều sẽ vô nghĩa. Chúng ta sẽ không thể giữ vững được căn cứ này nếu binh lính không có đủ lương thực, không có đủ sức chiến đấu." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang dần lên cao, phủ vàng những mái nhà đơn sơ. Một cảm giác bất lực len lỏi trong hắn. Việc này không chỉ là đối phó với kẻ thù bên ngoài, mà còn là chống lại những kẻ thù nội bộ, những kẻ đang gặm nhấm vương triều từ bên trong. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ. Hắn phải dùng tri thức và sự linh hoạt của mình để vạch trần âm mưu n��y, dù nó có nguy hiểm đến đâu.
Hắn quay lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào bản đồ. "Bạch Vân Nhi, nàng tiếp tục tổng hợp tất cả các báo cáo về quân lương, cả chính thức và không chính thức. Đặc biệt chú ý đến những nơi có sự chênh lệch lớn nhất. Ta muốn một bức tranh rõ ràng nhất có thể." Nàng gật đầu, lập tức cúi xuống sổ sách. "Còn bây giờ, ta cần ra ngoài một chút. Hy vọng Trần Nhị Cẩu đã có tin tức tốt." Mặc dù đã có những con đường cung cấp mới từ Mã Đại Ca, nhưng Lâm Dịch biết rằng, để thực sự giữ vững được Thôn Làng Sơn Cước, hắn cần một hệ thống hậu cần ổn định và minh bạch hơn. Và để đạt được điều đó, hắn buộc phải giải quyết tận gốc vấn đề tham nhũng này, dù nó có khó khăn và nguy hiểm đến đâu.
***
Buổi trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống con đường đất bụi mù mịt dẫn đến một trạm tiếp tế nhỏ. Gió bụi từ xa thổi về, cuốn theo mùi rơm khô, mùi ngựa và mùi phân động vật, tạo nên một bầu không khí khô cằn và nặng nề. Trạm tiếp tế này, chỉ là một tòa nhà đá thô sơ với vài chuồng ngựa và một cửa hàng nhỏ bán vài thứ lặt vặt, nằm trơ trọi giữa vùng đồng không mông quạnh. Đây là một trong những điểm trung chuyển quan trọng trên con đường vận chuyển quân lương từ các kho lớn về các đồn gác biên giới phía Bắc. Xa xôi, yên tĩnh, đôi khi là một cảnh tượng đáng hoan nghênh cho những lữ khách mệt mỏi, nhưng hôm nay, nó lại là nơi diễn ra một màn kịch vụng về nhưng đầy toan tính.
Ẩn mình trong một bụi cây rậm rạp cách trạm tiếp tế không xa, Trần Nhị Cẩu cùng hai dân quân khác đang căng mắt theo dõi. Họ cải trang thành những phu xe mệt mỏi, chiếc xe bò cũ kỹ phủ rơm rạ của họ đậu khuất trong một khe núi nhỏ, tạo vẻ như đang nghỉ chân. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn, đang quan sát từng cử động nhỏ nhất diễn ra tại trạm. Bộ quần áo thô sơ, vá víu, nhuốm màu bụi đường khiến họ hoàn toàn hòa mình vào bối cảnh.
Tiếng gió rít qua tai, mang theo tiếng bánh xe kẽo kẹt từ xa vọng lại. Một đoàn xe ngựa, chở đầy những bao tải lớn, đang tiến vào trạm tiếp tế. Cờ hiệu của quân đội Đại Hạ bay phất phới trên những chiếc xe, nhưng lại có vẻ cũ kỹ và bạc màu một cách đáng ngờ. Những người lính áp tải, ăn mặc chỉnh tề nhưng lại có vẻ lơ là, dường như đang cố tình quay mặt đi chỗ khác.
“Đại ca, nhìn kìa!” Trần Nhị Cẩu khẽ thì thầm, giọng anh ta đầy vẻ kinh ngạc và phẫn nộ. Anh ta dùng khuỷu tay huých nhẹ vào người dân quân bên cạnh. “Họ đang hoán đổi bao gạo! Bao lớn thì rỗng ruột, chỉ toàn là vỏ rơm rạ độn bên trong để tạo vẻ đầy đặn, còn bao nhỏ thì chất toàn gạo mục, mốc meo!”
Dân quân A, một thanh niên trẻ tuổi, cũng không nén nổi tiếng chậc lưỡi. “Chà, làm ăn kiểu này thì binh lính ăn đất à? Bọn khốn nạn!” Khuôn mặt anh ta đỏ bừng vì tức giận.
Trần Nhị Cẩu vội vàng ra hiệu cho cả hai im lặng. Anh ta căng mắt quan sát, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. Anh ta đã được Lâm Dịch dặn dò kỹ lưỡng: quan sát loại xe, số lượng người, trang phục của họ, cách thức bốc dỡ và đặc biệt là bất kỳ hành vi khuất tất nào. Quá trình bốc dỡ và chuyển hàng diễn ra với vẻ vội vã, nhưng lại thiếu đi sự chuyên nghiệp và cẩn trọng cần có của việc vận chuyển quân lương. Những bao gạo “rỗng ruột” được nhanh chóng chuyển vào kho, trong khi những bao nhỏ chứa gạo mục lại được lén lút đưa lên những chiếc xe khác, có vẻ như sẽ được đưa đến các đồn gác nhỏ hơn, ít người chú ý.
Trần Nhị Cẩu rút ra một viên than nhỏ và một tấm da cũ, cẩn thận phác họa nhanh vào đó. Anh ta vẽ lại hình dáng chiếc xe, số lượng bao tải, và thậm chí cả khuôn mặt của một vài tên lính có vẻ là chủ chốt trong việc hoán đổi hàng hóa. Tay anh ta run lên vì tức giận, nhưng lý trí vẫn buộc anh ta phải tỉ mỉ và chính xác. Anh ta nhớ lời Lâm Dịch dặn: "Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là một manh mối quan trọng. Đừng bỏ qua bất cứ điều gì."
Khứu giác của Trần Nhị Cẩu đặc biệt nhạy cảm. Anh ta có thể ngửi thấy mùi gạo mốc, mùi ẩm ướt pha lẫn vị chua nồng bốc lên từ những bao tải nhỏ. Đó không phải là mùi của lương thực có thể ăn được, mà là mùi của sự mục nát, của bệnh tật. Anh ta rùng mình. Binh lính ngoài kia đang chiến đấu với sinh mạng của mình, và đây là những gì họ nhận được?
“Đại ca… chúng ta có nên…” Dân quân B định nói gì đó, nhưng Trần Nhị Cẩu đã lắc đầu.
“Không. Nhiệm vụ của chúng ta là quan sát, không phải hành động.” Trần Nhị Cẩu thì thầm. “Lâm công tử đã dặn dò. Bọn chúng không phải là những kẻ đơn giản. Đừng để bị phát hiện.” Anh ta biết, Lâm Dịch đã lường trước được điều này. Lâm Dịch luôn có những kế hoạch vượt xa suy nghĩ của họ.
Trần Nhị Cẩu tiếp tục ghi lại. Anh ta ghi lại số hiệu của xe ngựa, số người, và cả thời gian diễn ra vụ việc. Chiếc bút than sột soạt trên tấm da, tạo ra những nét vẽ thô sơ nhưng đầy thông tin. Anh ta nghĩ đến Lâm Dịch, người mà anh ta luôn tin tưởng tuyệt đối. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” câu nói ấy vang vọng trong đầu anh, tiếp thêm cho anh sự kiên nhẫn và quyết tâm.
Khi đoàn xe ngựa rời đi, mang theo những bao gạo mục đến nơi nào đó, và những bao rỗng ruột "đầy đặn" được chuyển vào kho của trạm, Trần Nhị Cẩu và đồng đội vẫn nán lại thêm một lúc, đảm bảo rằng không còn bất kỳ hoạt động đáng ngờ nào khác. Ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải dài trên những ngọn cỏ khô. Gió vẫn thổi, nhưng giờ đây nó mang theo một cảm giác lạnh lẽo hơn, như một điềm báo cho những điều không hay sắp xảy ra. Trần Nhị Cẩu cuộn tấm da lại, cất cẩn thận vào trong túi áo. Anh ta biết, thông tin này sẽ vô cùng quan trọng đối với Lâm Dịch.
***
Trong một góc khuất của Quán Trọ Lạc Nguyệt tại Thành Thiên Phong, ánh đèn dầu leo lét tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo. Quán trọ vẫn như mọi khi, sôi động và náo nhiệt. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa và cả tiếng rao hàng của tiểu nhị quán rượu hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và mùi khói gỗ cháy âm ỉ quyện vào nhau, lấp đầy không gian.
Lâm Dịch ngồi đối diện Mã Đại Ca, chiếc bàn gỗ thô ráp giữa hai người đã được lau chùi sạch sẽ nhưng vẫn còn lưu lại những vết xước cũ kỹ. Lâm Dịch đã đến đây ngay sau khi nhận được báo cáo chi tiết từ Trần Nhị Cẩu. Anh đã nghe Nhị Cẩu kể lại cảnh tượng hoán đổi quân lương một cách trần trụi và phẫn nộ. Những gì Nhị Cẩu chứng kiến không chỉ là hành vi trộm cắp nhỏ lẻ, mà là một hệ thống tinh vi, có tổ chức. Và giờ đây, Lâm Dịch cần Mã Đại Ca để tìm ra những kẻ đứng sau hệ thống đó.
Mã Đại Ca, với vóc dáng cường tráng và da ngăm đen, đang rít một hơi thuốc lá thật dài, làn khói trắng cuộn lên, hòa vào ánh đèn dầu, tạo nên một không khí có chút bí ẩn. Ánh mắt hắn sắc lạnh, dò xét Lâm Dịch, nhưng cũng ẩn chứa sự trọng thị. Hắn biết Lâm Dịch không phải người đơn giản.
“Đại ca,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm thấp, phải ghé sát lại gần để Mã Đại Ca có thể nghe rõ giữa tiếng ồn ào của quán trọ. “Về chuyện quân lương… huynh có nghe nói gì về một thế lực nào đó đang ‘dàn xếp’ việc cung cấp không? Không phải kiểu thao túng thị trường thông thường như Thẩm Đại Nhân, m�� là… trực tiếp biển thủ, hoán đổi hàng hóa?”
Mã Đại Ca từ từ nhả khói, ánh mắt hắn liếc qua lại, như thể đang cân nhắc từng lời nói. Hắn biết chuyện này rất nhạy cảm. “Chuyện này… đụng đến xương máu binh lính, không dễ nói đâu, Lâm công tử. Những kẻ dính vào chuyện này, không phải ai cũng có thể đụng đến.” Hắn dừng lại, uống một ngụm rượu mạnh, như để lấy lại bình tĩnh. “Nhưng quả thật, ta có nghe ngóng được vài điều. Có một vài cái tên lớn, có máu mặt trong triều, đang ‘bắt tay’ với mấy lão gia buôn bán lớn ở Thành Thiên Phong này và cả các thành lân cận. Hàng hóa thì thiếu thốn, binh lính thì đói khổ, nhưng sổ sách của quân đội thì vẫn đẹp như mơ, báo cáo đầy đủ, không thiếu một cân gạo, một thỏi muối nào.”
Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Mã Đại Ca, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. Cảm giác phẫn nộ dâng lên trong lòng hắn. Hắn đã lường trước điều này, nhưng khi nghe tận tai, sự ghê tởm vẫn không thể kiềm chế được. “Vậy thì, ai là người có lợi nhất từ việc này?” Lâm Dịch h���i, giọng hắn gần như là gằn lên, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết.
Mã Đại Ca lại rít một hơi thuốc nữa, lần này dài hơn. “Ai có lợi nhất ư? Chắc chắn là những kẻ đang nắm quyền trong tay. Kẻ muốn tiền, kẻ muốn quyền, kẻ muốn địa vị. Bằng cách thao túng quân lương, chúng không chỉ làm giàu cho bản thân, mà còn có thể làm suy yếu đối thủ, thậm chí là làm suy yếu cả quân đội Đại Hạ. Trong thời loạn lạc này, tiền bạc và quyền lực là trên hết.” Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy ẩn ý. “Đây không chỉ là một bang phái giang hồ nhỏ lẻ làm ăn khuất tất. Đây là một mạng lưới sâu rộng, thâm căn cố đế, liên quan đến cả quan lại và thương nhân. Nếu công tử muốn điều tra sâu hơn, e rằng sẽ đụng chạm đến những thế lực không phải công tử có thể đối phó một cách dễ dàng.”
Mã Đại Ca hạ giọng, nói nhỏ hơn. “Có tin đồn, cả một số tổng binh, phủ doãn các nơi cũng có dính líu. Thậm chí, còn có liên hệ đến một vài vị tướng quân cấp cao trong triều đình. Bọn chúng đã xây dựng một mạng lưới kiểm soát từ việc thu mua, vận chuyển cho đến cấp phát. Báo cáo giả mạo, hàng hóa kém chất lượng, thậm chí là bán rẻ quân lương ra thị trường chợ đen để kiếm lời. Chuyện này đã diễn ra từ lâu rồi, chỉ là càng ngày càng trắng trợn hơn khi chiến sự bùng nổ.”
Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn. Trong đầu hắn, thông tin từ Mã Đại Ca, từ Bạch Vân Nhi, và từ báo cáo của Trần Nhị Cẩu bắt đầu khớp lại với nhau, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn. Hắn cảm nhận được cái lạnh của đêm khuya từ bên ngoài vọng vào, nhưng cái lạnh trong lòng hắn còn lớn hơn nhiều. Đây không phải là một vấn đề đơn giản như Thẩm Đại Nhân. Đây là một ung nhọt đang gặm nhấm vương triều từ bên trong.
Hắn đặt một túi bạc nhỏ lên bàn, đẩy nhẹ về phía Mã Đại Ca. Túi bạc kêu leng keng, như một lời cảm ơn cho những thông tin quý giá, và cũng là một lời hứa hẹn cho những thông tin tiếp theo. Mã Đại Ca khẽ nhếch mép cười, nhưng không hề vồ vập nhận lấy. Hắn đã quá quen với những kiểu giao dịch như thế này.
“Lâm công tử, ta đã nói rồi. Khi đã đi trên con đường này, thì phải chấp nhận luật chơi của nó,” Mã Đại Ca nói, ánh mắt hắn lại sắc lạnh hơn. “Công tử muốn biết thêm, ta có thể giúp. Nhưng rủi ro sẽ rất lớn. Bọn chúng không từ thủ đoạn nào để bảo vệ lợi ích của mình. Nếu bị phát hiện, không chỉ công tử, mà cả ta, và những người xung quanh công tử đều sẽ gặp nguy hiểm.”
Lâm Dịch gật đầu. “Ta hiểu. Nhưng ta không thể đứng nhìn binh lính của mình chịu đói, chịu khát, chịu bệnh tật vì lòng tham của bọn chúng. Nếu quân lương tiếp tục bị biển thủ và thay thế bằng hàng kém chất lượng, sức chiến đấu của binh lính sẽ suy yếu nghiêm trọng. Cuộc chiến này sẽ càng khó khăn hơn.” Hắn biết, thông tin này, nếu được sử dụng đúng cách, có thể là một đòn bẩy để gây áp lực lên Binh trưởng Triệu hoặc các quan lại khác, buộc họ phải hợp tác chặt chẽ hơn với mình, hoặc ít nhất là không cản trở hắn. Nhưng cũng có thể nó sẽ khiến hắn trở thành mục tiêu của một thế lực ngầm quyền lực.
Lâm Dịch đ���ng dậy, cầm lấy chén rượu đã vơi một nửa, ngụm rượu cuối cùng vẫn còn vị nồng gắt. "Cảm ơn Mã Đại Ca. Ta tin tưởng huynh." Hắn biết, việc điều tra này sẽ khiến hắn phải đối mặt với nguy hiểm lớn hơn gấp bội. Thẩm Đại Nhân chỉ là một con cá lớn, nhưng đường dây này lại là cả một quần thể cá mập, đang rình rập và xâu xé. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở bản thân một lần nữa. Để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, để bảo vệ những người anh trân trọng, hắn buộc phải đi sâu vào vũng lầy này.
Mã Đại Ca nhìn theo bóng Lâm Dịch khuất dần trong đám đông ồn ào của quán trọ. Hắn lắc đầu, thở dài. Chàng trai trẻ này, không có võ công cao cường, không có gia thế hiển hách, nhưng lại có một sự kiên định và mưu lược đáng sợ. Hắn đang đụng chạm vào một ổ kiến lửa, và Mã Đại Ca không chắc liệu Lâm Dịch có thể sống sót sau khi chọc giận những kẻ đó hay không. Nhưng dù sao đi nữa, hắn đã dấn thân vào rồi. Cuộc chiến không cân sức này, giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, phức tạp và đầy thử thách hơn nhiều. Câu chuyện về những bất minh trong quân lương, về những kẻ trục lợi giữa thời loạn, mới chỉ là khởi đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.