Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 553: Bóng Đen Đứng Sau Thao Túng: Dấu Vết Quan Lại Cao Cấp

Đêm khuya buông xuống Thành Thiên Phong như một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng những ồn ào, tấp nập của ban ngày. Gió se lạnh luồn qua các con hẻm, mang theo hơi ẩm của đất trời cuối thu. Trong một căn phòng thuê tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh đèn dầu leo lét hắt lên vách tường gỗ cũ kỹ, soi rõ hai bóng người đang chăm chú cúi đầu. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau, giữa họ là một chiếc bàn nhỏ phủ đầy những tờ giấy ghi chép chi chít, bản phác thảo tuyến đường nguệch ngoạc và những con số rối rắm được viết bằng đủ loại mực.

Lâm Dịch gầy gò, hơi xanh xao vì những đêm thức trắng và nỗi lo toan triền miên của người cầm quyền ở vùng biên thùy. Khuôn mặt thanh tú của hắn thường trực vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một kẻ mang tư duy hiện đại lạc bước vào cổ đại. Hắn dùng bút lông, đầu ngón tay dính mực, khoanh tròn một vài con số bất thường trên tấm giấy da cũ. Sự im lặng trong phòng bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt của giấy và tiếng bút lông cọ vào mặt giấy.

“Không chỉ là Thẩm Đại Nhân… có một bàn tay lớn hơn đang ẩn mình,” Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, gần như hòa vào tiếng gió rít qua khe cửa. Nội tâm hắn dậy sóng. Mã Đại Ca đã nói rất rõ ràng: một mạng lưới tham nhũng sâu rộng, thâm căn cố đế, liên quan đến cả quan lại và thương nhân. Và cái tên Thẩm Đại Nhân, dù đáng ghét và mưu mô, e rằng chỉ là một mắt xích trong chuỗi. Hắn cảm thấy mình như một người mò kim đáy bể, nhưng lại không thể không mò, bởi vì sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự sinh tồn của Thôn Làng Sơn Cước, của những người hắn trân trọng, đang bị đe dọa.

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng lướt nhanh trên từng hàng chữ. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, dù đã trải qua một ngày dài mệt mỏi. Nàng đặt cây bút xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt giao với Lâm Dịch.

“Các số liệu này không khớp, công tử,” Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, nhưng vẫn có sự lo lắng tiềm ẩn. Nàng cầm một xấp giấy, chỉ vào vài con số được tô đậm. “Có sự chênh lệch lớn giữa lượng hàng được báo cáo và lượng hàng thực tế được giao đến các tiền tuyến. Đặc biệt là những chuyến hàng từ Thành Thiên Phong đi về phía bắc, nơi chiến sự đang diễn ra ác liệt nhất. Giá cả cũng bị đẩy lên một cách vô lý, vượt xa mức biến động thị trường bình thường, dù là trong thời chiến.”

Lâm Dịch gật đầu, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn. “Mã Đại Ca nhắc đến ‘đầu nậu’ và ‘quan trường’. Hắn nói rằng đây không phải là một bang phái giang hồ nhỏ lẻ làm ăn khuất tất, mà là một hệ thống có tổ chức, thậm chí có liên quan đến tổng binh và phủ doãn các nơi. Thậm chí còn có tin đồn dính líu đến một vài vị tư���ng quân cấp cao trong triều đình.” Hắn thở dài, hít một hơi thật sâu mùi mực tàu và gỗ cũ. “Nếu vậy, những con số này không chỉ phản ánh sự trục lợi đơn thuần, mà còn là một hình thức làm suy yếu quân đội một cách có chủ đích. Ai là kẻ hưởng lợi nhiều nhất khi Đại Hạ suy yếu? Không chỉ là kẻ thù bên ngoài, mà còn là những kẻ muốn thay đổi trật tự bên trong.”

Trong đầu Lâm Dịch, những mảnh ghép bắt đầu chồng lên nhau. Từ việc Thẩm Đại Nhân thao túng chuỗi cung ứng, ép giá, đến những chuyến hàng quân lương bị rút ruột mà Trần Nhị Cẩu báo cáo. Tất cả đều chỉ về một thực tế đáng sợ: vương triều Đại Hạ không chỉ mục ruỗng từ bên ngoài, mà còn đang bị gặm nhấm từ chính bên trong. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn tự nhủ, nhưng tri thức này lại đang hé mở một vực sâu không đáy.

“Công tử muốn điều tra sâu hơn về ‘đầu nậu’ đó sao?” Bạch Vân Nhi hỏi, giọng điệu có chút thận trọng. Nàng biết, nếu Lâm Dịch đã quyết, thì khó ai có thể lay chuyển. Nàng chỉ có thể cố gắng hết sức để hỗ trợ hắn, dù trong lòng vẫn dâng lên nỗi lo lắng khôn nguôi. Lâm Dịch không có thiên phú tu luyện, không có võ công cao cường, hắn chỉ có trí tuệ và mưu lược. Nhưng trong thế giới cổ đại đầy rẫy cường giả này, trí tuệ đôi khi lại là thứ dễ bị nghiền nát nhất.

“Phải, Vân Nhi. Chúng ta cần phải đào sâu vào mối liên kết đó,” Lâm Dịch kiên quyết. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn đặc quánh, nhưng đâu đó phía chân trời đã hửng lên một vệt sáng mờ ảo của bình minh sắp tới. Thời gian đang cạn dần. “Nếu không hiểu rõ kẻ thù, chúng ta sẽ không thể bảo vệ được bất cứ điều gì. Thôn Làng Sơn Cước không thể cứ mãi bị động. Chúng ta phải chủ động, dù cái giá phải trả có thể rất đắt.”

Hắn quay lại, ánh mắt tràn đầy sự tập trung. “Các số liệu về giá cả, nguồn gốc hàng hóa, và cả những thông tin về các thương hội, bang phái mà Mã Đại Ca cung cấp, Vân Nhi hãy tổng hợp lại thật kỹ lưỡng. Đặc biệt chú ý đến những cái tên xuất hiện nhiều lần, hoặc những giao dịch có vẻ bất thường. Chúng ta cần tìm ra quy luật, tìm ra những điểm yếu trong hệ thống của bọn chúng.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng đã quen với việc này. Từ khi Lâm Dịch đến Thôn Làng Sơn Cước, nàng đã trở thành cánh tay đắc lực của hắn, cùng hắn xây dựng mọi thứ từ con số không. Nàng tin vào khả năng của Lâm Dịch, dù đôi khi nàng cũng cảm thấy sợ hãi trước những quyết định táo bạo của hắn. “Vâng, công tử. Ta sẽ làm ngay.”

Lâm Dịch đứng dậy, đi lại quanh phòng. Cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya vẫn còn vương vấn, nhưng trong hắn là một ngọn lửa quyết tâm đang cháy bỏng. Hắn nhớ lại lời Mã Đại Ca: “Nếu công tử muốn điều tra sâu hơn, e rằng sẽ đụng chạm đến những thế lực không phải công tử có thể đối phó một cách dễ dàng.” Câu nói đó vang vọng trong đầu hắn, như một lời cảnh báo, nhưng cũng là một lời thách thức. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để có được sự công bằng, hay ít nhất là sự an toàn, phải tự mình giành lấy.

Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, đôi mắt nàng vẫn sáng quắc trong ánh đèn dầu. “M�� Đại Ca nói hắn có thể giúp. Ta sẽ gặp hắn một lần nữa, để hỏi thẳng về danh tính của ‘đầu nậu’ mà hắn nhắc đến. Chúng ta cần một cái tên cụ thể để bắt đầu.”

Bạch Vân Nhi ngần ngại một chút. “Công tử, việc này có thể rất nguy hiểm. Mã Đại Ca tuy là người có chữ tín, nhưng hắn cũng chỉ là một thương nhân giang hồ. Nếu tin tức bị lộ, không chỉ hắn, mà công tử cũng sẽ gặp nguy hiểm.”

Lâm Dịch lắc đầu. “Ta hiểu. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Để đánh bại kẻ thù, trước hết phải hiểu rõ chúng là ai. Hơn nữa, ta không nghĩ Mã Đại Ca sẽ phản bội ta. Hắn là một người thông minh, hắn biết lợi ích của hắn đang nằm ở đâu.” Hắn trầm ngâm một lát, rồi nói thêm, “Ngươi hãy chuẩn bị một ít bạc, lần này không chỉ là thù lao, mà còn là để an ủi hắn. Để hắn biết rằng, chúng ta không chỉ lợi dụng hắn, mà còn trân trọng sự giúp đỡ của hắn.”

Nàng gật đầu, hiểu ý. “Vâng, công tử.”

Lâm Dịch quay lại bàn, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ Thành Thiên Phong. Hắn dùng ngón tay miết nhẹ lên những con đường, những khu phố. Trong đầu hắn, một kế hoạch sơ bộ đang dần hình thành. Hắn cần phải xác định vị trí của kho hàng bí mật, và quan trọng hơn, danh tính của những kẻ đứng sau nó. Thẩm Đại Nhân, Binh trưởng Trần, và cả những kẻ cấp cao hơn nữa. Đây sẽ là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng độ khốc liệt không kém gì chiến trường. Và hắn, một người xuyên không không có bất kỳ 'bàn tay vàng' nào, buộc phải dấn thân.

Tiếng gà gáy yếu ớt từ xa vọng lại, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Nhưng đối với Lâm Dịch, đêm dài vẫn chưa kết thúc. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai và cạm bẫy. Nhưng vì những người thân yêu, vì mảnh đất Thôn Làng Sơn Cước mà hắn đã đổ bao công sức xây dựng, hắn không thể lùi bước. Hắn sẽ tìm ra sự thật, dù phải trả bất cứ giá nào.

***

Sớm tinh mơ, khi màn đêm vẫn còn vương vấn những mảng tối cuối cùng và sương đêm giăng mắc khắp các mái nhà ngói, Lâm Dịch đã len lỏi đến góc khuất ẩm thấp của nhà bếp Quán Trọ Lạc Nguyệt. Không khí nơi đây lạnh lẽo hơn bên ngoài, phảng phất mùi củi mục, rau củ ôi thiu và một chút hương trà nồng. Mã Đại Ca đã đợi sẵn, dáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng như thể hắn đã thức trắng đêm. Hắn liên tục nhìn ngó xung quanh một cách cảnh giác, đôi vai cường tráng hơi rụt lại, cho thấy sự lo sợ đang đè nặng trong lòng.

Lâm Dịch bước đến gần, động tác nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào. Hắn kéo một chiếc ghế đẩu cũ kỹ ra, ngồi xuống đối diện Mã Đại Ca. Trên tay hắn là một ấm trà nhỏ còn bốc khói, và hai chén sứ đơn sơ. Hắn rót một chén trà nóng, hơi ấm tỏa ra xua đi một phần cái lạnh lẽo trong không khí, cũng như cái lạnh trong lòng Mã Đại Ca.

“Mã Đại Ca, huynh đã vất vả rồi,” Lâm Dịch nói, giọng điệu ôn hòa, chứa đựng sự chân thành. Hắn đẩy chén trà về phía Mã Đại Ca. “Một chén trà nóng để xua đi giá lạnh.”

Mã Đại Ca khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một sự lo lắng vô hình. Hắn đón lấy chén trà, hơi ấm truyền vào lòng bàn tay khiến h���n cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Hắn ngụm một hơi, mùi trà thoang thoảng mùi đất và cỏ khô, mang lại sự tỉnh táo nhất định.

“Lâm công tử, huynh đúng là người gan dạ,” Mã Đại Ca thở dài, giọng hắn khẽ khàng, gần như là một tiếng thì thầm. “Sau khi huynh đi, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Việc này… động đến đại nhân vật, không phải chuyện đùa đâu.” Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự phức tạp. Một mặt là sự kính phục, một mặt là sự sợ hãi. Hắn đã gặp nhiều người có tham vọng, nhưng chưa ai dám đụng vào ổ kiến lửa này một cách trực diện như Lâm Dịch.

Lâm Dịch bình thản nhìn Mã Đại Ca, không nói gì, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của Mã Đại Ca. Trong thế giới này, quyền lực có thể nghiền nát mọi thứ, và những kẻ trục lợi giữa thời loạn lại càng tàn nhẫn hơn. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn tự nhủ, nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi, có thể cắt đứt sinh mạng của chính mình.

“Ta biết công tử muốn hỏi ai là kẻ đứng sau, cái ‘đầu nậu’ mà ta nhắc đến,” Mã Đ��i Ca nói, giọng hắn trầm xuống, gần như hòa vào tiếng gió thổi qua khe cửa bếp. “Hắn là Binh trưởng Trần. Trần Hùng. Kẻ nắm giữ toàn bộ việc vận chuyển quân lương cho tiền tuyến phía Bắc, có quan hệ mật thiết với phủ Thẩm Đại Nhân. Hắn không phải là một quan chức cấp cao trong triều đình, nhưng lại là một con chó săn trung thành và cực kỳ khôn ngoan của một thế lực lớn hơn.”

Lâm Dịch nghe cái tên "Binh trưởng Trần", trong lòng khẽ giật mình. "Binh trưởng Trần... một con cá lớn hơn Thẩm Đại Nhân nghĩ. Và lại có liên quan đến Thẩm Đại Nhân." Sự liên kết này đã được hắn dự đoán, nhưng khi nghe chính miệng Mã Đại Ca xác nhận, cảm giác nặng nề vẫn ập đến. Thẩm Đại Nhân chỉ là một con cờ trong ván cờ lớn hơn, và Binh trưởng Trần là một con cờ quan trọng hơn nhiều, nắm giữ huyết mạch của quân đội.

“Trần Hùng,” Lâm Dịch lặp lại cái tên, như để khắc sâu vào trí nhớ. “Ngươi nói hắn có một kho hàng bí mật ở ngoại thành, nơi hàng hóa được tráo đổi?”

Mã Đại Ca gật đầu, vẻ mặt hắn càng thêm căng thẳng. “Đúng vậy. Cái kho đó được ngụy trang rất kỹ, nằm trong một khu nhà xưởng cũ nát ở rìa thành. Bên ngoài trông hoang phế, nhưng bên trong lại là nơi diễn ra những phi vụ làm ăn bẩn thỉu nhất. Hàng hóa chất lượng cao, đặc biệt là quân lương, sẽ được đưa đến đó. Rồi sau đó, chúng sẽ được tráo đổi bằng hàng kém chất lượng, thậm chí là tạp phẩm, rồi lại được đóng gói y như cũ, đưa đi tiền tuyến.” Hắn ngừng lại, nhìn Lâm Dịch. “Việc này diễn ra thường xuyên, mỗi khi có chuyến hàng lớn. Không chỉ quân lương, mà cả vật tư y tế, vũ khí hạng nhẹ cũng bị rút ruột.”

Lâm Dịch siết chặt chén trà trong tay. Lòng tham của con người, ngay cả trong thời loạn, cũng không có giới hạn. Hắn không thể đứng nhìn binh lính của mình chịu đói, chịu khát, chịu bệnh tật vì lòng tham của bọn chúng. Nếu quân lương tiếp tục bị biển thủ và thay thế bằng hàng kém chất lượng, sức chiến đấu của binh lính sẽ suy yếu nghiêm trọng. Cuộc chiến này sẽ càng khó khăn hơn, và Thôn Làng Sơn Cước sẽ càng dễ bị tấn công.

“Ng��ơi yên tâm, ta sẽ bảo vệ ngươi và gia đình, và thù lao sẽ không thiếu,” Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên định, như một lời hứa chắc chắn. Hắn đặt một túi bạc nhỏ lên bàn, đẩy nhẹ về phía Mã Đại Ca. Túi bạc kêu leng keng, ánh lên sắc trắng bạc trong ánh sáng mờ ảo. Mã Đại Ca khẽ liếc nhìn, nhưng không vồ vập nhận lấy ngay. Hắn đã quá quen với những kiểu giao dịch này, và hắn biết giá trị của thông tin mà hắn vừa cung cấp.

“Lâm công tử, ta tin vào huynh,” Mã Đại Ca nói, rồi hắn vội vàng đưa cho Lâm Dịch một mảnh vải nhỏ. Đó là một mảnh vải sờn cũ, trên đó có vài nét vẽ nguệch ngoạc, phác họa một cách thô sơ về vị trí kho hàng bí mật, cùng với những con đường dẫn đến đó và những điểm canh gác chính. “Đây là những gì ta biết về cái kho đó. Nó nằm ở ngoại ô phía Tây Bắc thành, gần khu rừng thông cũ. Cần phải rất cẩn thận, bọn chúng canh gác rất kỹ.”

Lâm Dịch cẩn thận cất mảnh vải vào trong tay áo, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. Hắn biết, mảnh vải này không chỉ là một thông tin, mà còn là một bằng chứng quan trọng, một chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến sự thật. “Cảm ơn Mã Đại Ca. Huynh đã giúp ta rất nhiều.” Hắn nhìn sâu vào mắt Mã Đại Ca. “Việc này, nếu thành công, sẽ không chỉ mang lại lợi ích cho chúng ta, mà còn cho cả những binh lính đang chiến đấu ngoài tiền tuyến. Đó là trách nhiệm của ta, và ta sẽ không trốn tránh.”

Mã Đại Ca không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, Lâm Dịch không phải là kẻ nói suông. Chàng trai trẻ này, dù không có võ công cao cường hay gia thế hiển hách, nhưng lại có một sự kiên định và mưu lược đáng sợ. Hắn đang đụng chạm vào một ổ kiến lửa, và Mã Đại Ca không chắc liệu Lâm Dịch có thể sống sót sau khi chọc giận những kẻ đó hay không. Nhưng dù sao đi nữa, hắn đã dấn thân vào rồi, và hắn không thể quay đầu. Cuộc chiến không cân sức này, giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, phức tạp và đầy thử thách hơn nhiều.

Khi Lâm Dịch rời đi, Mã Đại Ca vẫn ngồi đó, chén trà đã nguội lạnh. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh bình minh đã bắt đầu hé rạng, xua đi bóng t���i của đêm. Nhưng trong lòng hắn, một bóng đen vẫn còn bao trùm, một bóng đen mang tên Binh trưởng Trần và những kẻ đứng sau hắn.

***

Ban ngày, Thành Thiên Phong trở lại với vẻ náo nhiệt vốn có, nhưng vẫn ẩn chứa một sự căng thẳng ngầm vì chiến sự đang diễn ra ở biên giới. Tại khu phố giàu có, nơi những phủ đệ tráng lệ với mái ngói lưu ly và tường gạch xanh rêu nằm san sát, một khung cảnh tưởng chừng bình yên đang diễn ra. Nắng nhẹ trải vàng trên những con đường lát đá sạch sẽ, gió mát thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo hương trầm thoang thoảng từ các gia đình quyền quý.

Giữa đám đông người qua lại, một xe hàng rong cũ kỹ, chở đầy những món đồ lặt vặt như kẹo mạch nha, bánh vừng và vài món đồ chơi trẻ con, đang chậm rãi di chuyển. Người đẩy xe là Trần Nhị Cẩu, mặt mũi lem luốc, miệng luôn nở nụ cười ngây ngô chào mời khách. Tuy nhiên, đôi mắt hắn không ngừng lướt qua những cánh cổng phủ đệ, đặc biệt là một phủ đệ lớn nhất, mang biển hiệu “Phủ Thẩm Đại Nhân”.

“Kẹo mạch nha đây! Bánh vừng nóng giòn đây!” Trần Nhị Cẩu rao lảnh lót, giọng nói chất phác đúng kiểu người bán hàng rong. Nhưng trong lòng hắn, sự căng thẳng đang dâng lên từng chút một. Hắn đang thực hiện nhiệm vụ quan trọng mà Lâm công tử giao phó: theo dõi Lão quản gia của Thẩm Đại Nhân, tìm ra manh mối về kho hàng bí mật.

Ngay gần đó, ngồi trên một bậc đá dưới gốc cây cổ thụ, là Thám tử Mạc. Hắn cải trang thành một ông lão ăn mày gầy gò, lếch thếch, tay cầm một bát sứt mẻ. Tuy nhiên, đôi mắt tinh ranh của hắn lại không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Thám tử Mạc vốn là một thám tử chuyên nghiệp mà Lâm Dịch đã thuê từ một thương hội đối tác, nổi tiếng với khả năng điều tra kín đáo và lạnh lùng. Hắn chỉ làm việc vì tiền, nhưng lại cực kỳ tận tâm với nhiệm vụ được giao.

“Hắn lại đến, tên quản gia nhà Thẩm Đại Nhân,” Trần Nhị Cẩu thì thầm, giả vờ cúi xuống chỉnh lại hàng hóa trên xe, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cổng phủ Thẩm. Một chiếc xe ngựa không có biển hiệu, trông có vẻ bình thường, vừa dừng lại trước cổng, và Lão quản gia của Thẩm Đại Nhân bước ra. Lão ta dáng người gầy gò, lưng hơi còng, vẻ mặt khúm núm nhưng đôi mắt tinh ranh không ngừng đảo qua lại, đánh giá mọi thứ xung quanh.

Thám tử Mạc, không hề quay đầu, chỉ khẽ nhếch mép. “Hắn luôn đi cùng xe hàng trống khi đến, và xe đầy khi rời đi. Chắc chắn là kho hàng bí mật ở đó. Nhưng điểm trung chuyển không phải ở đây.” Hắn nói, giọng khô khan, pha lẫn tiếng ho khan giả tạo. “Hắn rất cẩn thận, luôn thay đổi lộ trình và thời điểm. Nhưng hắn có một thói quen cố định: luôn kiểm tra sổ sách trước khi xe rời đi, và luôn mang theo một chiếc hộp gỗ nhỏ.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu. Hắn đã theo dõi Lão quản gia này được ba ngày. Mỗi ngày đều có một chiếc xe ngựa không biển hiệu đến phủ Thẩm, Lão quản gia sẽ ra đón, cùng với vài tên gia đinh khuân vác. Chiếc xe đến thường trống rỗng, hoặc chỉ chở vài thùng hàng nhẹ. Nhưng khi rời đi, nó lại chất đầy hàng hóa, được che chắn cẩn thận bằng vải bạt.

“Hôm nay hắn có vẻ vội vã hơn,” Trần Nhị Cẩu nói, giả vờ rao hàng to hơn một chút để che giấu cuộc đối thoại. “Vừa mới vào đã ra ngay rồi.”

Quả đúng như vậy. Lão quản gia nhanh chóng bước vào phủ, rồi chỉ khoảng một khắc trà sau, ông ta lại xuất hiện cùng một nhóm gia đinh, hộ tống chiếc xe ngựa đã được chất đầy hàng. Chiếc xe này trông nặng nề hơn rất nhiều so với lúc nó đến, dù bên ngoài không có gì thay đổi. Lão quản gia tự tay kiểm tra dây chằng, rồi giục tài xế nhanh chóng rời đi.

Thám tử Mạc lặng lẽ lấy ra một chiếc gương nhỏ giấu trong tay áo. Hắn dùng nó phản chiếu hình ảnh chiếc xe ngựa và Lão quản gia, cẩn thận quan sát từng chi tiết. Bằng cách này, hắn có thể ghi nhận mà không gây chú ý. Hắn vẽ lại sơ đồ các tuyến đường mà chiếc xe ngựa có khả năng đi qua trên một mảnh giấy nhỏ giấu trong áo, đồng thời ghi chú lại biển số xe hàng (nếu có) hoặc bất kỳ dấu hiệu đặc biệt nào. Trần Nhị Cẩu, trong vai người bán hàng rong, cũng nhanh chóng ghi nhớ lại những chi tiết này, từ màu sắc chiếc xe, hình dáng tài xế, cho đến hướng đi của nó.

“Đi rồi,” Trần Nhị Cẩu thì thầm, khi chiếc xe ngựa khuất dần ở cuối phố. “Chúng ta theo chứ?”

Thám tử Mạc gật đầu. “Theo sát. Nhưng giữ khoảng cách. Hắn có tai mắt ở khắp nơi. Chúng ta cần tìm ra điểm trung chuyển thực sự.” Hắn đứng dậy, dáng vẻ vẫn lếch thếch như một ông lão ăn mày, nhưng bước chân lại nhanh nhẹn và dứt khoát đến lạ. Trần Nhị Cẩu cũng nhanh chóng đẩy xe hàng của mình theo sau, giữ một khoảng cách an toàn, hòa lẫn vào dòng người đông đúc của phố phường.

Họ theo dõi chiếc xe ngựa đi qua vài con phố, rồi rẽ vào một khu dân cư khá lộn xộn, nơi có nhiều nhà xưởng cũ kỹ và những con hẻm tối tăm. Đây không phải là khu vực dành cho người giàu có, càng không phải là nơi để cất giữ những món hàng giá trị. Dưới cái nắng nhẹ ban ngày, khu vực này trông có vẻ bình thường, nhưng Thám tử Mạc biết, những nơi như thế này thường che giấu những bí mật đen tối nhất.

Chiếc xe ngựa dừng lại trước một nhà kho cũ nát, tường gạch bong tróc, mái ngói thủng lỗ chỗ. Bên ngoài không có bất kỳ dấu hiệu đặc biệt nào, trông như một nhà kho bỏ hoang. Tuy nhiên, khi chiếc xe dừng lại, vài tên gia đinh lập tức xuất hiện từ bên trong, nhanh chóng mở cổng và đưa xe vào. Lão quản gia cũng xuống xe, ra hiệu cho cổng đóng lại ngay lập tức.

“Đây rồi,” Thám tử Mạc thì thầm, đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc bén. “Điểm trung chuyển đầu tiên. Không phải kho hàng bí mật, nhưng chắc chắn có liên quan.” Hắn đưa mắt nhìn Trần Nhị Cẩu, ra hiệu cho hắn dừng lại và tìm một vị trí ẩn nấp tốt.

Trần Nhị Cẩu nhanh chóng tìm một góc khuất gần đó, giả vờ ngồi nghỉ mệt dưới một mái hiên cũ. Hắn quan sát kỹ lưỡng nhà kho. Từ bên ngoài, không thể nhìn thấy gì bên trong. Nhưng hắn biết, đây là một mắt xích quan trọng trong chuỗi cung ứng bất minh của Binh trưởng Trần và Thẩm Đại Nhân. Hắn đã đi theo dấu vết, và giờ đây, hắn đã tìm thấy đích đến đầu tiên. Nhiệm vụ của họ, giờ đây, là phải tìm cách đột nhập vào đó, hoặc ít nhất là quan sát được những gì đang diễn ra bên trong.

Nắng vẫn chiếu rọi, nhưng một cảm giác ớn lạnh bắt đầu len lỏi trong lòng Trần Nhị Cẩu. Hắn biết, mình đang đứng trước một ổ rắn độc, và chỉ cần một sơ suất nhỏ, hắn có thể sẽ mất mạng. Nhưng hắn nhớ lời Lâm công tử: “Để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, để bảo vệ những người anh trân trọng, hắn buộc phải đi sâu vào vũng lầy này.” Hắn là một phần của kế hoạch đó, và hắn sẽ không lùi bước. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn tự nhủ, siết chặt tay vào chiếc bánh vừng vẫn còn nóng hổi.

***

Khi trăng non nhú lên sau những đám mây mỏng, giăng mắc một màn sương nhẹ trên Thành Thiên Phong, Trần Nhị Cẩu và Thám tử Mạc đã tìm được đường đến một khu vực hoang vắng ở ngoại ô, nơi những nhà xưởng cũ kỹ và những bức tường đổ nát nằm im lìm trong bóng tối. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt, mang theo mùi đất và rêu mốc. Họ đã theo dõi suốt cả ngày, và giờ đây, họ đang nấp mình trong bóng tối mịt mờ, hướng về phía một nhà kho lớn hơn, có vẻ kiên cố hơn nhiều so với nhà kho trung chuyển ban ngày. Đây chính là "kho hàng bí mật" mà Mã Đại Ca đã nhắc đến.

Tiếng gió rít qua những khe cửa sổ vỡ, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai đó đang rên rỉ. Mùi ẩm mốc và mùi lương thực cũ trộn lẫn, tạo nên một thứ mùi khó chịu, đặc trưng của những nơi bị bỏ hoang lâu ngày. Trần Nhị Cẩu nấp sau một đống đổ nát, tim đập thình thịch. Hắn cảm nhận được cái lạnh thấu xương của đêm khuya, không chỉ vì nhiệt độ xuống thấp, mà còn vì sự căng thẳng tột độ.

“Nhẹ thôi,” Thám tử Mạc thì thầm, giọng hắn lạnh lùng và dứt khoát, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu. Cả hai đã trèo lên một bức tường đổ nát, tìm một khe hở để quan sát vào bên trong nhà kho. Ánh sáng vàng vọt từ vài ngọn đèn dầu hắt ra từ bên trong, yếu ớt soi rõ một phần hoạt động.

Bên trong nhà kho, khoảng chục người đàn ông vạm vỡ đang hì hụi khuân vác những bao tải lớn. Và giữa họ, với vẻ mặt cau có, đang chỉ đạo, không ai khác chính là Lão quản gia của Thẩm Đại Nhân. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng của lão vẫn khúm núm như thường lệ, nhưng đôi mắt tinh ranh lại tràn đầy vẻ xảo quyệt và quyền lực.

“Nhanh lên! Phải xong trước khi gà gáy! Không được để lộ bất cứ dấu vết nào!” Lão quản gia gắt gỏng, giọng nói khô khốc, vang vọng trong không gian trống trải của nhà kho. Hắn đi đi lại lại giữa những bao tải, kiểm tra từng cái một.

Trần Nhị Cẩu nín thở. Hắn thấy rõ cảnh tượng đang diễn ra. Những bao tải ban đầu, chắc chắn là lương thực chất lượng cao, được dán nhãn cẩn thận. Nhưng sau khi được đưa vào một góc khuất, chúng lại bị xé ra, và những bao tải khác, có vẻ cũ kỹ hơn, được đưa đến. Những người đàn ông bắt đầu tráo đổi. Họ đổ thứ lương thực chất lượng cao ra, rồi thay vào đó là những thứ tạp phẩm, có vẻ là gạo mốc, đậu hỏng, hoặc thậm chí là cát trộn lẫn. Sau đó, chúng được đóng gói lại một cách tinh vi, dán nhãn giả, trông y hệt những bao tải ban đầu.

“Khốn kiếp!” Trần Nhị Cẩu nghiến răng, căm phẫn đến tột độ. Hắn biết những thứ này sẽ được đưa ra tiền tuyến, cho những binh lính đang đổ máu bảo vệ biên cương. Chúng sẽ phải chịu đói, chịu bệnh tật vì lòng tham của những kẻ này.

Thám tử Mạc không nói gì, hắn chỉ tập trung quan sát. Hắn đã chuẩn bị sẵn một chiếc ống tre nhỏ, được khoét một lỗ nhỏ ở một đầu, bên trong có một tấm lụa mỏng và một chút mực đặc. Hắn đang dùng nó để ghi lại hình ảnh mờ ảo của cảnh tráo đổi, một phương pháp ghi chép bí mật mà hắn đã học được từ những người tiền bối trong giới giang hồ. Mỗi chi tiết, dù nhỏ nhất, cũng có thể trở thành bằng chứng quan trọng.

Lão quản gia cầm trên tay một quyển sổ sách dày cộp, vừa kiểm tra những con số, vừa ra lệnh cho bọn gia đinh. Hắn thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt đầy tính toán. Trần Nhị Cẩu thấy rõ hắn đang làm giả các giấy tờ, sổ sách, ghi lại số lượng và chất lượng hàng hóa một cách gian lận.

Bất chợt, một cơn gió mạnh thổi qua khe cửa sổ, cuốn theo một mảnh giấy vụn từ quyển sổ sách của Lão quản gia. Mảnh giấy bay là là, rồi rơi xuống ngay gần chỗ Thám tử Mạc đang ẩn nấp. Thám tử Mạc nhanh như chớp, đưa tay ra chụp lấy mảnh giấy. Hắn không hề gây ra một tiếng động nào, động tác lén lút và chuyên nghiệp đến mức không ai hay biết.

Hắn khẽ liếc nhìn mảnh giấy. Đó là một phần của danh sách hàng hóa, có vài con số và ký hiệu được ghi chép vội vàng, cùng với một vài cái tên. Dù chỉ là một mảnh vụn, nhưng nó có thể là một manh mối quan trọng, kết nối những phi vụ này với những kẻ đứng sau.

“Sắp xong rồi,” Thám tử Mạc thì thầm vào tai Trần Nhị Cẩu. “Chúng ta có đủ thứ cần thiết. Không nên ở lại đây lâu hơn.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu. Hắn biết, việc họ đã chứng kiến là đủ để xác nhận tội ác. Dù không phải Binh trưởng Trần trực tiếp xuất hiện, nhưng sự hiện diện của Lão quản gia của Thẩm Đại Nhân và quy mô của hoạt động đã khẳng định sự cấu kết giữa Thẩm Đại Nhân và thế lực quân sự. Thẩm Đại Nhân, kẻ đã cố gắng thao túng chuỗi cung ứng của Lâm Dịch, giờ đây đã lộ mặt là một phần của mạng lưới tham nhũng quân lương này.

Cả hai rút lui trong im lặng, nhẹ nhàng như những bóng ma trong đêm. Họ mang theo không chỉ những gì đã chứng kiến, mà còn cả chiếc ống tre ghi lại hình ảnh và mảnh giấy vụn đầy bí ẩn. Bằng chứng đã được thu thập.

Khi họ đã thoát ra khỏi khu vực hoang vắng, Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo. Trong đầu hắn, hình ảnh những binh lính gầy gò, đói khát nơi tiền tuyến hiện lên rõ mồn một. Và hắn biết, việc làm của họ đêm nay, dù nguy hiểm đến đâu, cũng là xứng đáng.

Đối với Lâm Dịch, những bằng chứng này sẽ là một đòn bẩy mạnh mẽ. Hắn sẽ có thể gây áp lực lên Binh trưởng Triệu hoặc các quan lại khác, buộc họ phải có hành động cụ thể, hoặc ít nhất là không cản trở hắn. Nhưng đồng thời, việc dấn sâu vào thế giới ngầm và quan trường này sẽ khiến Lâm Dịch gặp nhiều nguy hiểm hơn, có thể thu hút sự chú ý của các thế lực quyền lực hơn nữa trong Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu.

Trần Nhị Cẩu nhìn về phía Thành Thiên Phong, những ngọn đèn dầu đã bắt đầu tắt dần. Hắn biết, một cuộc chiến mới đang chờ đợi Lâm công tử. Một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào trên chiến trường. Bởi vì đây là cuộc chiến chống lại lòng tham, chống lại sự mục ruỗng từ bên trong. Và hắn, Trần Nhị Cẩu, sẽ luôn trung thành theo bước Lâm công tử, dù cho con đường phía trước có gian nan đến đâu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free