Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 551: Mưu Đồ Đứt Nguồn Cung: Đối Phó Thẩm Đại Nhân

Màn đêm dần buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, kéo theo cái se lạnh đặc trưng của vùng biên ải. Công việc vẫn tiếp diễn dưới ánh đuốc lập lòe, những chiếc hào chông giờ đây đã hình thành rõ nét, những cọc nhọn được cắm kín đáo, và hàng trăm bao cát đã sẵn sàng cho tuyến phòng thủ thứ hai. Lâm Dịch đứng bên rìa làng, nhìn về phía những ngọn núi đen kịt, trong lòng vẫn còn vương vấn cảm giác của một chiến thắng nhỏ bé trước định mệnh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi mồ hôi và mùi gỗ mới, một sự kết hợp lạ lùng nhưng đầy sức sống. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân, "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất." Một cuộc chiến không cân sức đang chờ đợi, nhưng giờ đây, Thôn Làng Sơn Cước đã có một cơ hội. Một cơ hội được tạo nên từ sự đoàn kết, từ ý chí không khuất phục, và từ những ý tưởng vượt thời gian của một người đàn ông đến từ tương lai. Hắn biết, Thẩm Đ���i Nhân sẽ không cam tâm nhìn kế hoạch của hắn bị phá hỏng dễ dàng như vậy. Cái cảm giác bình yên tạm thời này, hắn hiểu, chỉ là khúc dạo đầu cho một âm mưu lớn hơn đang thành hình.

Quả nhiên, chỉ vài ngày sau, những dấu hiệu bất thường đã bắt đầu xuất hiện. Sáng sớm, khi sương còn giăng mắc trên những mái tranh, phủ một lớp bạc mỏng lên đường đất, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi bước vào kho dự trữ chính của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trong kho, vốn thường mang mùi của lương thực khô, thảo dược và vải vóc mới, giờ đây lại mang một vẻ trống rỗng lạ thường. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tiếng gà gáy, tiếng động vật xa xăm xen lẫn tiếng dân làng trò chuyện buổi sớm tạo nên một bức tranh bình dị, mộc mạc, nhưng trong mắt Lâm Dịch, bức tranh đó đang bị một vết nứt vô hình đe dọa. Hắn nhìn quanh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén lướt qua từng kệ gỗ, từng bao tải. Thân hình gầy gò, hơi xanh xao của hắn, dù đã được bồi bổ, vẫn toát lên vẻ trầm tư thường thấy.

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đứng cạnh hắn, khuôn mặt trái xoan với đôi mắt thông minh, sắc sảo giờ đây lại hiện rõ vẻ lo lắng. Nàng giở cuốn sổ ghi chép, những trang giấy đã ngả màu úa vàng, đôi lúc lại chau mày tính toán. "Thiếu gia," giọng nàng cất lên, rõ ràng và dứt khoát như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự bối rối khó che giấu, "tình hình hàng hóa ngày càng khó khăn. Lượng lương thực khô chỉ còn đủ dùng trong hai tháng. Thảo dược và vải vóc thì ít ỏi đến đáng báo động. Các thương nhân lớn đều từ chối đơn hàng của chúng ta, hoặc chỉ mang đến số lượng ít ỏi với giá cắt cổ. Dân làng bắt đầu lo lắng rồi, tuy chưa đến mức hoảng loạn, nhưng... e là không trụ được lâu." Nàng ngước nhìn Lâm Dịch, ánh mắt cầu cứu.

Lâm Dịch nhíu mày, đưa tay sờ vào một bao gạo đã gần trống rỗng. Mùi đất ẩm và mùi thức ăn dự trữ nhạt nhòa trong không khí lạnh lẽo của kho. Hắn đã lường trước điều này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và rõ ràng đến vậy. "Thẩm Đại Nhân... cuối cùng cũng ra tay," Lâm Dịch thầm nghĩ. Một sự tức giận nhẹ nhàng, âm ỉ trỗi dậy trong lòng hắn. Không phải tức giận vì Thẩm Đại Nhân dám đối đầu, mà tức giận vì sự xảo quyệt, hèn hạ của hắn, lợi dụng tình thế chiến tranh để bóp nghẹt người dân vô tội. Hắn biết, đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Các thương buôn quen thuộc, những người từng vui vẻ làm ăn với hắn, giờ đây đều biến mất hoặc tỏ ra lạnh nhạt. Những người còn lại thì như những con diều hâu, chờ đợi cơ hội để vồ lấy miếng mồi.

"Lâm huynh," một giọng nói khác vang lên, là Vương Đại Trụ, người quản lý kho. Gã nhìn những bao tải rỗng, gương mặt chất phác hiện rõ vẻ sốt ruột. "Mấy ngày nay, tôi đi khắp các làng lân cận, nhưng chẳng đâu mua được hàng. Cả muối, cả dầu ăn, đều khan hiếm. Mấy nhà buôn nhỏ lẻ thì chỉ bán nhỏ giọt, giá đắt gấp đôi, gấp ba."

Lâm Dịch quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua Vương Đại Trụ và Bạch Vân Nhi. "Không thể để tình trạng này tiếp diễn. Chúng ta phải tìm hiểu rõ nguyên nhân và tìm cách giải quyết triệt để." Hắn biết, đây không chỉ là một vấn đề kinh tế đơn thuần, mà là một cuộc chiến tranh ngầm, một sự phong tỏa tàn độc nhằm bóp chết Thôn Làng Sơn Cước từ bên trong. "Vân Nhi," hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết, "chuẩn bị một chuyến đi đến Thành Thiên Phong. Ta cần phải gặp Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội. Vương Đại Trụ, ngươi hãy trấn an dân làng, nói rằng chúng ta đang tìm cách giải quyết, nhưng cũng cần nhắc nhở họ tiết kiệm tối đa."

Bạch Vân Nhi gật đầu ngay lập tức. "Vâng, thiếu gia. Tôi sẽ chuẩn bị xe ngựa và người đi theo." Nàng hiểu rõ tầm quan trọng của chuyến đi này. Lâm Dịch nhìn nàng, trong lòng thoáng qua một sự tin tưởng sâu sắc. "Tốt. Chúng ta không có nhiều thời gian. Thẩm Đại Nhân sẽ không chờ đợi." Hắn biết, việc xây dựng phòng tuyến tinh thần và vật chất chỉ là bước đầu. Cuộc chiến sinh tồn này không chỉ diễn ra trên chiến trường mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống thường nhật. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và ta cũng không mong chờ điều đó." Cái lạnh lẽo trong kho dự trữ dường như không chỉ đến từ khí trời, mà còn từ sự khắc nghiệt của thực tại mà hắn đang đối mặt. Hắn bước ra khỏi kho, hít thở không khí trong lành của buổi sáng, nhưng trong đầu đã phác thảo những bước đi tiếp theo.

***

Chuyến đi đến Thành Thiên Phong diễn ra tương đối thuận lợi, nhưng trong lòng Lâm Dịch lại nặng trĩu những suy nghĩ. Thành Thiên Phong, dưới ánh nắng buổi trưa, hiện lên vẻ tráng lệ và ồn ào như thường lệ, nhưng hắn cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm đang bao trùm. Các con phố đông đúc người qua lại, tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa hòa lẫn, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Tuy nhiên, khi hắn và Bạch Vân Nhi tiến vào khu vực thương quán, sự thay đổi đã hiện rõ. Vài cửa hàng lớn đóng cửa, những thương nhân quen mặt tỏ vẻ lảng tránh, và bầu không khí trở nên nặng nề hơn.

Họ tìm đến văn phòng của Thiên Phong Thương Hội. Kiến trúc của nơi này vẫn giữ được vẻ cổ kính, trang trọng, với những cột gỗ chạm khắc tinh xảo và mái ngói lưu ly. Tuy nhiên, sự im ắng bất thường trong sảnh chính khiến Lâm Dịch cảm thấy có điều chẳng lành. Bạch Vân Nhi tiến lên, khẽ gõ cửa phòng làm việc của Trương Quản Sự. "Mời vào," một giọng nói khô khan vang lên từ bên trong.

Trương Quản Sự ngồi sau bàn, dáng vẻ hơi còng xuống. Ngoại hình trung bình, ăn mặc gọn gàng, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt ông ta lại lộ rõ sự lo sợ và mệt mỏi. Khi nhìn thấy Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, ông ta giật mình, vội vàng đứng dậy, nhưng động tác lại chậm chạp hơn thường lệ. "Lâm công tử, Bạch cô nương, hai vị đến đây... có chuyện gì?" Giọng ông ta nhỏ và đầy cẩn trọng, đôi mắt liên tục liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể sợ có ai đó đang theo dõi. Mùi mực và hương trầm nhẹ trong phòng dường như cũng không đủ để xua tan đi bầu không khí nặng nề.

Lâm Dịch bước vào, ngồi xuống ghế đối diện. "Trương Quản Sự, ta đến là để hỏi thăm về tình hình buôn bán gần đây. Thiên Phong Thương Hội là một trong những thương hội lớn nhất, chắc hẳn ngài nắm rõ mọi chuyện." Hắn nói thẳng, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trương Quản Sự, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nhỏ nào trên gương mặt ông ta.

Trương Quản Sự thở dài, lấy tay xoa xoa thái dương. "Ôi chao, Lâm công tử. Không phải lão Trương không muốn giúp, nhưng... tình hình bây giờ rất phức tạp. Các mối hàng lớn đều bị cắt đứt. Chúng tôi cũng khó khăn vô cùng." Ông ta dừng lại, nhấp một ngụm trà, cố gắng che giấu sự căng thẳng. "Tình hình biên giới bất ổn, các chuyến hàng đều bị chậm trễ, thuế má lại tăng cao... Ai cũng khó khăn cả."

"Thật vậy sao?" Lâm Dịch hỏi, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén. "Hay là có bàn tay nào đó đang cố tình gây khó dễ, Trương Quản Sự?" Hắn trực tiếp chạm vào vấn đề cốt lõi. Trong đầu hắn, hình ảnh Thẩm Đại Nhân hiện lên rõ ràng, kẻ đã âm thầm giật dây phía sau mọi sự hỗn loạn.

Trương Quản Sự giật mình, chén trà trong tay run nhẹ. Ông ta nhìn quanh, rồi hạ giọng đến mức chỉ còn là tiếng thì thầm. "Công tử nói nhỏ thôi! Tai vách mạch rừng. Sức ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân... quá lớn. Hắn ta đang lợi dụng tình hình biên giới bất ổn để thâu tóm thị trường, muốn cô lập những ai không theo hắn. Đặc biệt là những ai có tiếng tăm như công tử... và cả Thiên Phong Thương Hội chúng tôi nữa." Ông ta cúi đầu, gần như là nhận lỗi. "Hắn ta đã ra lệnh ngầm, cấm các thương nhân lớn cung cấp hàng hóa cho những ai có liên hệ với công tử, đặc biệt là Thôn Làng Sơn Cước. Ai không tuân theo, sẽ bị hắn chèn ép, thậm chí là triệt hạ."

Lâm Dịch nghe vậy, trong lòng không hề bất ngờ mà chỉ xác nhận thêm suy đoán của mình. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tàn nhẫn và xảo quyệt của Thẩm Đại Nhân. "Chà," hắn thầm nghĩ, "kẻ này quả nhiên không phải hạng tầm thường. Hắn không chỉ muốn ta thua trên chiến trường, mà còn muốn ta chết đói." Hắn chợt nhớ đến những lời nhắc nhở về sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều và sự xuất hiện của các thế lực mới nổi trong loạn lạc. Thẩm Đại Nhân chính là một trong số đó, một con cáo già đang kiếm lợi trên nỗi đau của người khác.

Bạch Vân Nhi, nãy giờ im lặng lắng nghe, giờ đây cũng chau mày. "Thiếu gia, vậy là các nguồn cung cấp chính của chúng ta đều bị cắt đứt rồi sao?" Giọng nàng tràn đầy sự lo lắng.

Lâm Dịch gật đầu nhẹ. "Xem ra là vậy." Hắn nhìn Trương Quản Sự, ánh mắt không còn sự dò xét mà thay vào đó là sự thấu hiểu. "Trương Quản Sự, ta hiểu khó khăn của ngài. Nếu đã vậy, ngài có thể cho ta biết, liệu có con đường nào khác để mua được hàng hóa không? Dù là những con đường không chính thống, không công khai?"

Trương Quản Sự ngẩng đầu lên, vẻ mặt ông ta trở nên phức tạp. "Công tử... những con đường đó... rất nguy hiểm. Không chỉ bị cướp bóc, mà còn dễ vướng vào các bang phái giang hồ, thậm chí là quan lại tham nhũng. Chúng không có sự đảm bảo nào cả." Ông ta nói, tiếng bút lông sột soạt trên bàn, như một cách để giải tỏa sự căng thẳng. "Tuy nhiên, nếu công tử đã hỏi... có một vài đội vận chuyển nhỏ lẻ, họ vẫn liều mình đi qua những con đường mòn, qua các khe núi hiểm trở để luồn lách. Họ không sợ Thẩm Đại Nhân, vì họ vốn đã sống ngoài vòng pháp luật rồi. Nhưng giá cả thì trên trời, và rủi ro thì không ai lường trước được."

Lâm Dịch trầm ngâm. Đây chính là điều hắn cần. "Trương Quản Sự, ngài có thể giới thiệu cho ta một người đáng tin cậy trong số đó không?"

Trương Quản Sự suy nghĩ một lát, rồi khẽ gật đầu. "Có một người, tên là Mã Đại Ca. Hắn là một đội trưởng vận chuyển, tuy có chút thô lỗ, nhưng làm ăn khá có tín nhiệm trong giới đó. Hắn thường lui tới quán Trọ Lạc Nguyệt ở phía Tây thành. Công tử có thể thử gặp hắn." Ông ta đưa cho Lâm Dịch một mảnh giấy nhỏ, trên đó có ghi địa chỉ và một ký hiệu nhận diện. "Nhưng công tử phải cẩn thận. Những người này... không hề đơn giản."

Lâm Dịch nhận lấy mảnh giấy, ánh mắt lóe lên một tia quyết đoán. "Ta hiểu. Cảm ơn Trương Quản Sự đã chỉ dẫn." Hắn đứng dậy, Bạch Vân Nhi cũng làm theo. Trước khi rời đi, hắn quay lại nói thêm, giọng trầm lắng: "Thẩm Đại Nhân có thể nghĩ rằng hắn có thể bóp nghẹt Thôn Làng Sơn Cước bằng cách này. Nhưng hắn đã nhầm. Một người có thể bị đánh bại trên chiến trường, nhưng không thể bị khuất phục khi còn ý chí sinh tồn." Trương Quản Sự nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch, trong lòng vừa e sợ vừa có chút ngưỡng mộ. Ông ta biết, một cuộc đối đầu không chỉ là về quân sự, mà còn là về kinh tế, về ý chí, đang dần hé lộ.

***

Chiều tối, Thành Thiên Phong chìm vào ánh đèn lồng le lói. Những ngôi nhà gỗ hai tầng dọc theo con phố nhỏ bắt đầu nhộn nhịp hơn khi màn đêm buông xuống. Quán Trọ Lạc Nguyệt, nằm khuất trong một con hẻm, đúng như lời Trương Quản Sự nói, là một nơi sôi động và náo nhiệt. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười sảng khoái và cả tiếng cãi vã nhỏ, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí đặc trưng của giang hồ và những người sống ngoài lề xã hội. Mùi thức ăn xộc lên mũi, hòa lẫn với mùi rượu nồng và khói bếp, tạo nên một cảm giác ấm áp, có chút phóng khoáng.

Lâm Dịch, trong trang phục đơn giản để tránh gây chú ý, cùng Bạch Vân Nhi bước vào quán. Ánh mắt h��n lướt nhanh qua khắp lượt, tìm kiếm bóng dáng Mã Đại Ca mà Trương Quản Sự đã miêu tả. Không khó để nhận ra, một người đàn ông vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, đang ngồi ở một góc quán, bên cạnh là một nhóm người trông khá dữ tợn. Mã Đại Ca có nụ cười sảng khoái, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự tinh ranh của một người từng trải. Hắn đang khề khà uống chén rượu, kể chuyện gì đó khiến đám người xung quanh cười rộ lên.

Lâm Dịch tiến đến, khẽ vỗ vai Mã Đại Ca. "Mã Đại Ca, không biết ta có làm phiền không?"

Mã Đại Ca quay lại, ánh mắt hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Lâm Dịch. Hắn nhận ra vị công tử trẻ tuổi này, người đã từng có vài giao dịch nhỏ với Thiên Phong Thương Hội và có tiếng là thông minh, quyết đoán. "Ồ, là Lâm công tử! Cứ tưởng công tử chỉ làm ăn với mấy thương hội lớn, nay lại có hứng thú đến cái quán nhỏ bé này của chúng ta?" Hắn cười lớn, nụ cười phô ra hàm răng trắng bóng, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự thăm dò. "Mời ngồi, mời ngồi." Hắn ra hiệu cho một người hầu mang thêm ghế.

Lâm Dịch ngồi xuống, Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, ánh mắt cảnh giác quét quanh. Lâm Dịch nhìn thẳng vào Mã Đại Ca, không vòng vo. "Mã Đại Ca, ta đến đây là có việc muốn hỏi. Nghe nói gần đây việc vận chuyển hàng hóa qua biên giới gặp nhiều khó khăn. Các đường chính bị kiểm soát gắt gao. Ngươi có biết con đường nào khác không, có thể đưa hàng hóa đến Thôn Làng Sơn Cước?"

Mã Đại Ca nhấp một ngụm rượu, tiếng chén rượu va chạm lanh lảnh. Hắn nheo mắt nhìn Lâm Dịch, nụ cười vẫn giữ trên môi nhưng vẻ mặt đã trở nên nghiêm túc hơn. "Khó khăn thì có khó khăn thật, Lâm công tử. Mấy lão già trên triều đình cứ gây rối, rồi lại mấy tên quan lại tham lam vơ vét. Biên giới thì bất ổn, quân lính đi lại như mắc cửi. Đường xá chính thì bị kiểm soát gắt gao, cứ vài dặm lại có trạm kiểm soát." Hắn thở dài, rồi đổi giọng. "Nhưng mà, trời không tuyệt đường người. Nếu có tiền, thì đường nào cũng thông. Chỉ là những con đường đó... không được sạch sẽ cho lắm, và cũng nguy hiểm hơn nhiều." Hắn liếc nhìn Lâm Dịch, như muốn thăm dò phản ứng của hắn.

Lâm Dịch không hề biến sắc. Hắn đã lường trước điều này. "Nguy hiểm đến đâu, Mã Đại Ca?" Hắn hỏi, giọng điệu trầm tĩnh và đầy kiên quyết. "Ta cần hàng hóa thiết yếu, không thể để dân làng đói kém. Ngươi nói đi, giá bao nhiêu, và rủi ro thế nào? Nếu có thể giải quyết được vấn đề của ta, ta sẽ không tiếc tiền bạc."

Mã Đại Ca dựa lưng vào ghế, đôi mắt sáng lên. Hắn biết Lâm Dịch là người có năng lực, và Thôn Làng Sơn Cước cũng không phải nơi tầm thường. "Được thôi, Lâm công tử. Đã vậy thì ta nói thẳng. Những con đường chúng ta đi là những con đường mòn ít người biết, xuyên qua rừng sâu núi thẳm, đôi khi phải đi vòng qua địa phận của mấy bang phái giang hồ khác. Có thể gặp cướp bóc, có thể bị quân lính tuần tra phát hiện, hoặc tệ hơn là bị những kẻ buôn lậu khác tấn công để tranh giành địa bàn. Hàng hóa có thể bị mất, người có thể bị thương vong. Rủi ro là rất lớn, không ai có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối." Hắn dừng lại, nhìn Lâm Dịch. "Về giá cả... đương nhiên là sẽ cao hơn nhiều so với bình thường. Phí vận chuyển, phí bảo hiểm, phí 'bôi trơn' cho các bang phái, tất cả sẽ cộng lại. Công tử có chấp nhận được không?"

Lâm Dịch trầm ngâm. Trong lòng hắn dâng lên một sự khó chịu, thậm chí là tức giận. Hắn ghét phải thỏa hiệp với những thế lực 'xám' này, ghét phải nhìn thấy sự thao túng của Thẩm Đại Nhân đẩy hắn vào thế bí. Nhưng hắn hiểu, đây là một phần của cuộc chiến sinh tồn. Hắn không thể để Thôn Làng Sơn Cước bị bóp nghẹt. "Không có gì là đảm bảo tuyệt đối trong thời loạn lạc này, Mã Đại Ca," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Điều ta cần là sự tận tâm và khả năng của ngươi. Ngươi có thể cung cấp những mặt hàng gì, và số lượng bao nhiêu? Ta cần lương thực, thuốc men, và một số vật liệu để sửa chữa."

Mã Đại Ca mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. "Lâm công tử quả nhiên là người sảng khoái! Hàng hóa thì không thiếu. Chỉ cần công tử có đủ bạc, ta có thể tìm cho công tử mọi thứ, từ lương thực, muối, dầu, cho đến thuốc men quý hiếm, thậm ch�� là vũ khí nếu cần." Hắn nói, hạ giọng một chút. "Số lượng thì tùy vào khả năng vận chuyển của công tử, và... khả năng chi trả." Hắn nháy mắt. "Nhưng có một điều, công tử phải hiểu. Khi đã đi trên con đường này, thì phải chấp nhận luật chơi của nó. Không được phép than vãn, cũng không được phép phản bội. Và quan trọng nhất, không được để lộ thông tin."

Lâm Dịch gật đầu. "Ta hiểu. Ta cũng là người làm ăn, Mã Đại Ca. Sự tín nhiệm là điều quan trọng nhất." Hắn biết, việc này sẽ mở ra một mạng lưới liên minh mới, một mạng lưới đầy rủi ro với các thế lực giang hồ và thương nhân 'ngoài luồng'. Điều này chắc chắn sẽ dẫn đến những tình huống phức tạp và nguy hiểm mới trong tương lai, có thể khiến Thôn Làng Sơn Cước vướng vào những rắc rối không mong muốn với các bang phái hoặc quan lại tham nhũng khác. Hắn cũng không biết Thẩm Đại Nhân sẽ phản ứng thế nào khi thấy kế hoạch của hắn bị phá sản. Nhưng hiện tại, hắn không có lựa chọn nào khác. "Vậy thì, Mã Đại Ca, chúng ta hãy bàn chi tiết về giá cả và lịch trình vận chuyển."

Mã Đại Ca gật đầu, vẻ mặt tươi rói. "Được thôi! Cứ giao cho ta. Đảm bảo hàng sẽ đến tay công tử, dù có phải vượt qua lửa đạn." Hắn nâng chén rượu, mời Lâm Dịch. "Nào, Lâm công tử, cạn chén! Từ nay, chúng ta chính là đối tác."

Lâm Dịch cầm chén rượu lên, cảm nhận cái nóng của không khí quán trọ và cái lạnh lẽo của thực tại. Hắn biết, đây là một con đường đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Kế hoạch của Thẩm Đại Nhân có thể tạm thời gây khó dễ, nhưng hắn sẽ không lùi bước. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở bản thân, "và tri thức, cùng với sự linh hoạt, sẽ là vũ khí mạnh nhất của ta." Hắn nhấp một ngụm rượu, hương vị nồng gắt lan tỏa trong khoang miệng. Cuộc chiến không cân sức này, giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, phức tạp và đầy thử thách hơn nhiều.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free