Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 550: Bố Trí Mưu Lược: Kỹ Thuật Phòng Thủ Hiện Đại

Ánh lửa trại chập chờn như những linh hồn nhỏ bé, nhảy múa trên nền trời đêm u tối, soi rọi những gương mặt hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm. Lâm Dịch đứng trên mô đất cao, bóng hắn đổ dài xuống đám đông đang say sưa làm việc dưới ánh trăng. Mùi khói gỗ từ các bếp lửa hòa quyện với mùi đất ẩm và mồ hôi, tạo nên một bản giao hưởng của sự nỗ lực. Hắn cảm nhận được sức sống mãnh liệt đang trỗi dậy trong từng thớ thịt của Thôn Làng Sơn Cước, một sự đoàn kết đã được tôi luyện qua nỗi sợ hãi và niềm hy vọng. Niềm tin mà hắn gieo vào lòng dân làng tựa như những hạt giống được ươm mầm trên mảnh đất khô cằn, giờ đây đã nảy nở thành những chồi non kiên cường. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, nhưng ít nhất, họ đã không còn là những con cừu non đứng trước bầy sói hung tợn. Họ đã có ý chí phản kháng.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước khỏi giấc ngủ ngắn ngủi, Lâm Dịch đã thức dậy từ lâu. Hắn dành một đêm trằn trọc, suy nghĩ về những lỗ hổng chết người trong hệ thống phòng thủ hiện tại. Dù dân làng đã dốc hết sức lực để củng cố bức tường đất, nạo vét hào nước và vót nhọn cọc gỗ, nhưng trong mắt Lâm Dịch, những công sự ấy vẫn quá thô sơ, quá dễ dàng để một đội quân thiện chiến phá vỡ. Chúng chỉ mang tính chất trì hoãn, chứ không thể gây ra thiệt hại đáng kể cho kẻ địch.

Khi mặt trời lên cao, rắc ánh vàng nhạt lên những mái nhà tranh và con đường đất, Lâm Dịch cùng Binh trưởng Triệu, Thủ Lĩnh Hắc Sa, Vương Đại Trụ và Lý Hổ bắt đầu một cuộc thị sát dọc theo tuyến phòng thủ phía bắc của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí buổi sáng vẫn còn vương vấn hơi sương, mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm và mùi khói bếp còn sót lại từ đêm qua. Tiếng gà gáy rộn ràng từ các chuồng trại, tiếng trẻ con nô đùa đâu đó xa xa, và tiếng lạch cạch của những dụng cụ sửa chữa công sự xen lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, bình dị đến nao lòng. Nhưng trong thâm tâm mỗi người đàn ông đang bước đi, sự bình yên ấy lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khôn nguôi, một sự cảnh giác thường trực với mối đe dọa vô hình đang lơ lửng trên đầu.

"Các công sự này tuy vững chắc," Lâm Dịch lên tiếng, giọng trầm lắng, ánh mắt sắc bén quét một lượt qua bức tường đất cao hơn một trượng, được gia cố bằng những thân cây gỗ tròn. Hắn đưa tay chạm vào lớp đất sét khô cứng, cảm nhận sự thô ráp và lạnh lẽo dưới đầu ngón tay. "Nhưng nếu quân địch dồn lực công phá, với ưu thế quân số của chúng, chúng ta khó lòng chống cự lâu dài." Hắn không nói trực tiếp vào điểm yếu, mà chỉ gợi mở một khả năng, một viễn cảnh mà ai cũng có thể hình dung được. "Mỗi bức tường, mỗi con hào đều có giới hạn của nó. Và chúng ta… chúng ta không có đủ người để đứng trên mọi bức tường, hay lấp đầy mọi con hào khi quân địch ồ ạt tấn công."

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Lâm Dịch. Y luôn mặc giáp trụ gọn gàng, dù chỉ là một cuộc thị sát đơn giản. Vết sẹo trên má y như một minh chứng cho những trận chiến đã qua, khiến y trở nên trầm tĩnh và thực tế hơn nhiều so với những kẻ sĩ chỉ biết ngồi bàn giấy. "Lâm huynh nói có lý. Quân địch tuy không tinh nhuệ, nhưng số lượng lại áp đảo. Chúng có thể dùng biển người để san bằng mọi thứ." Y thở dài, ánh mắt dõi về phía những dãy núi trùng điệp, nơi mà mối hiểm họa vẫn đang ẩn mình. "Nhưng với nguồn lực và thời gian hạn hẹp, chúng ta có thể làm gì hơn nữa? Những gì dân làng làm được trong một đêm đã là kỳ tích rồi." Giọng y không giấu được vẻ bất lực.

Thủ Lĩnh Hắc Sa, với vẻ ngoài xù xì và ánh mắt sắc bén, khó đoán, cũng đồng tình. Hắn luôn toát lên vẻ giang hồ, nhưng sự khôn ngoan và thực dụng của hắn lại không hề thua kém bất kỳ ai. "Chẳng lẽ chỉ có thể dựa vào sức người và dao kiếm sao?" Hắn lầm bầm, khẽ cau mày. "Đánh trận như thế này, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Chúng ta cần một kế sách khác, một thứ gì đó có thể làm suy yếu địch trước khi chúng kịp chạm vào cổng làng." Hắn không phải người sợ hãi cái chết, nhưng hắn quan tâm đến hiệu quả và lợi ích, và việc hao tổn quá nhiều nhân mạng một cách vô ích là điều hắn không mong muốn.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch gần một cái đầu, và khuôn mặt chất phác, có vết sẹo nhỏ trên má, nắm chặt chuôi rìu đang giắt bên hông. Hắn đã cùng dân quân đào bới suốt đêm, đôi tay chai sạn nay càng thêm thô ráp. "Chúng ta có thể đào hào sâu hơn, đắp tường cao hơn nữa!" Hắn nói, giọng oang oang, đầy nhiệt huyết nhưng cũng lộ rõ sự đơn giản trong suy nghĩ. "Cho dù chúng có đông như kiến cỏ, cũng phải tốn sức mà vượt qua!" Lý Hổ, đứng cạnh Vương Đại Trụ, cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt hung dữ nhưng tràn đầy sự sẵn sàng chiến đấu. "Đúng vậy! Bọn ta sẵn sàng liều chết với chúng!"

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. Trong đầu hắn, những khái niệm về phòng thủ chiều sâu, bẫy địa hình, và chiến tranh du kích đang xoay chuyển không ngừng. "Chúng ta không thể cứ mãi thụ động phòng ngự." Hắn nói, giọng vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không lay chuyển. "Chúng ta phải biến mỗi bước tiến của kẻ địch thành một cái bẫy, biến mỗi tấc đất thành một cái cối xay thịt." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Chúng ta có thể không có binh lực tinh nhuệ, nhưng chúng ta có tri thức. Và tri thức là vũ khí mạnh nhất, đủ để san bằng khoảng cách về sức mạnh." Hắn nhìn vào những bức tường đất, những hàng rào cọc gỗ thô sơ, trong đầu đã hình thành một kế hoạch chi tiết hơn, phức tạp hơn những gì mà thế giới cổ đại này có thể hình dung. Hắn biết, để thuyết phục họ chấp nhận những ý tưởng "điên rồ" này, hắn sẽ phải giải thích cặn kẽ, tỉ mỉ, và chứng minh được hiệu quả của chúng. Gánh nặng trên vai hắn không chỉ là việc bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, mà còn là việc thay đổi tư duy, thay đổi cách nhìn nhận về chiến tranh của những con người này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân. "Và để sinh tồn, chúng ta phải thích nghi, phải sáng tạo."

Hắn dẫn đường, bước nhanh hơn về phía một túp lều lớn, được dựng tạm bằng vải bạt và gỗ mục, nằm khuất sau cụm cây cổ thụ ở rìa làng. Đây là nơi họ thường dùng để họp bàn những chuyện quan trọng, tránh xa tai mắt tò mò của dân làng. Bước chân hắn dứt khoát, nhưng trong lòng lại là một dòng chảy suy nghĩ hỗn độn. Liệu những ý tưởng này có được chấp nhận? Liệu họ có đủ thời gian và vật liệu để triển khai? Hắn không thể để bất kỳ sự hoài nghi hay chần chừ nào cản trở. Số phận của Thôn Làng Sơn Cước, và cả của chính hắn, đang phụ thuộc vào những quyết định được đưa ra trong vài canh giờ tới. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ ẩm và lá khô, cố gắng xua tan đi cảm giác bất an đang len lỏi.

Cuối buổi sáng, trong túp lều tạm bợ đó, một không khí căng thẳng nhưng đầy mong đợi bao trùm. Ánh nắng ban mai không thể xuyên qua lớp vải bạt dày, nhưng một ngọn đèn dầu nhỏ treo lủng lẳng giữa lều vẫn đủ để soi sáng tấm bản đồ đơn giản được trải trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp. Tấm bản đồ được vẽ vội vàng bằng than củi, phác thảo địa hình xung quanh Thôn Làng Sơn Cước, những con đường mòn, con suối, và các vị trí phòng thủ hiện có. Lâm Dịch đứng đối diện với các chỉ huy, dáng người gầy gò của hắn dường như lại trở nên cao lớn, vững chãi hơn dưới ánh sáng leo lét. Khuôn mặt thanh tú của hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây ánh lên tia sáng của sự quyết đoán.

"Chúng ta không có đủ binh lực để đối đầu trực diện với quân địch," Lâm Dịch lặp lại, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của túp lều. Hắn dùng một cành cây nhỏ, được gọt giũa tạm bợ, làm que chỉ vào tấm bản đồ. "Nhưng chúng ta có thể làm cho mỗi bước tiến của kẻ địch trở thành địa ngục." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chăm chú theo dõi. Vương Đại Trụ và Lý Hổ ngồi đối diện, gương mặt đầy vẻ tò mò. Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Hắc Sa ngồi hai bên, vẻ m��t nghiêm nghị, nhưng ánh mắt cũng không giấu được sự nghi hoặc. Trần Nhị Cẩu ngồi ở góc, cầm bút lông và giấy, sẵn sàng ghi chép mọi thứ.

"Đây là 'bẫy' và 'công sự cơ động'," Lâm Dịch nói, rồi bắt đầu vẽ phác thảo một hình thù đơn giản lên tấm bản đồ bằng than. "Đầu tiên, là 'hào chông'." Hắn vẽ một đường thẳng, rồi thêm những chấm nhỏ bên trong. "Chúng ta sẽ đào những cái hào rộng khoảng hai trượng, sâu ít nhất một trượng rưỡi, ở những con đường mòn mà quân địch có thể đi qua. Dưới đáy hào, chúng ta cắm cọc nhọn được vót sắc, phủ bùn và lá cây để che giấu. Khi quân địch giẫm vào, chúng sẽ rơi xuống và bị cọc nhọn đâm thủng." Hắn giải thích tỉ mỉ, từng chút một, cố gắng dùng những từ ngữ đơn giản nhất để những người ở đây có thể hiểu được. "Mỗi cái hào chông này có thể làm chậm bước tiến của cả một toán lính, gây thương vong mà chúng ta không cần tốn một mũi tên hay một nhát kiếm nào."

Thủ Lĩnh Hắc Sa nhíu mày, ánh mắt sắc bén lướt qua bản phác thảo. "Cái này... có vẻ hèn hạ, nh��ng lại rất hiệu quả." Hắn lẩm bẩm, rồi khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. "Chúng ta sẽ làm cho chúng không thể biết đâu là đường đi an toàn. Tốt. Rất tốt." Một kẻ giang hồ như hắn hiểu rõ sự tàn nhẫn và hiệu quả của những phương pháp không chính thống.

Lâm Dịch tiếp tục, vẽ thêm những chấm nhỏ trên bản đồ. "Thứ hai, 'cọc nhọn ẩn giấu'." Hắn chỉ vào những khu vực rừng cây rậm rạp, hoặc những bãi đất trống gần làng. "Ở những nơi này, chúng ta sẽ vót hàng ngàn cọc gỗ nhỏ, sắc bén như kim, rồi cắm xuống đất một cách ngẫu nhiên, chỉ để lộ một phần nhỏ trên mặt đất. Sau đó, chúng ta sẽ phủ một lớp lá khô hoặc cỏ lên trên. Khi quân địch hành quân qua, chúng sẽ không thể tránh khỏi việc giẫm phải."

Lý Hổ, người thường ngày khá bốc đồng, giờ lại tỏ ra rất chăm chú. "Vậy là, bọn chúng sẽ bị thương ở chân? Nhưng liệu có đủ để ngăn cản chúng không, Lâm huynh?"

"Một vết thương nhỏ ở chân có thể làm cả một toán quân chậm lại," Lâm Dịch giải thích, giọng điệu kiên nhẫn. "Nếu v��t thương sâu, chúng sẽ không thể tiếp tục chiến đấu. Và quân y của chúng sẽ phải tốn thời gian để cứu chữa. Đó là sự lãng phí tài nguyên và làm suy yếu tinh thần của chúng."

Binh trưởng Triệu gật gù, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc. "Lâm huynh nhìn xa trông rộng. Một người lính bị thương không chỉ mất đi một chiến binh, mà còn cần thêm một vài người khác để cõng vác, chăm sóc. Hai, ba người lính sẽ bị loại khỏi vòng chiến đấu chỉ vì một vết thương nhỏ."

"Và cuối cùng," Lâm Dịch nói, vẽ một loạt hình vuông và chữ nhật trên bản đồ, "là 'công sự cơ động' bằng bao cát." Hắn chỉ vào những hình vẽ đó. "Chúng ta sẽ dùng vải bố cũ, hoặc da thú, may thành những chiếc bao lớn, rồi lấp đầy cát hoặc đất. Những chiếc bao cát này có thể xếp chồng lên nhau để tạo thành bức tường chắn vững chắc. Chúng linh hoạt hơn tường đất, dễ dàng di chuyển và sửa chữa. Khi quân địch bắn tên hoặc dùng máy bắn đá, bao cát sẽ hấp thụ lực va đập, giảm thiểu thương vong cho binh lính của chúng ta."

"Dùng bao cát đắp thành tường?" Binh trưởng Triệu nhíu mày, có chút hoài nghi. "Liệu có vững chắc không? Chỉ là cát thôi mà?" Y chưa từng thấy kiểu công sự nào như vậy.

Lâm Dịch mỉm cười trấn an. "Bao cát không phải để chống đỡ trực tiếp một cuộc công phá lớn, Binh trưởng Triệu. Nó là lớp đệm, là vật cản phụ trợ. Chúng ta có thể dùng nó để gia cố những điểm yếu trên tường đất, hoặc tạo ra những lô cốt nhỏ, nơi binh lính có thể ẩn nấp và bắn tên ra. Quan trọng nhất, chúng ta có thể nhanh chóng xây dựng và phá bỏ chúng tùy theo tình hình chiến trận. Nó là một sự linh hoạt mà tường đất không thể có được." Hắn đưa mắt nhìn xung quanh. "Và nếu kết hợp với hào sâu, cọc nhọn, và cả tường đất hiện có, chúng sẽ tạo thành một hệ thống phòng thủ nhiều lớp, khiến quân địch phải tiêu hao rất nhiều sức lực và thời gian."

Vương Đại Trụ, mắt sáng rỡ, không còn vẻ nghi ngờ mà thay vào đó là sự hứng thú tột độ. "Đại ca, làm thế nào để đào những cái bẫy này mà không bị chúng phát hiện? Quân địch chắc chắn sẽ cử thám tử dò xét chứ?"

"Đó là lý do chúng ta phải hành động nhanh và bí mật," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta sẽ đào vào ban đêm, hoặc dưới lớp ngụy trang kỹ lưỡng. Dân làng của chúng ta quen thuộc với địa hình, đó là lợi thế lớn nhất." Hắn nhìn sang Trần Nhị Cẩu, người đang cắm cúi ghi chép. "Nhị Cẩu, ngươi phải ghi chép cẩn thận từng chi tiết. Sau đó, chúng ta sẽ phổ biến cho các đội dân quân, đảm bảo mọi người đều hiểu rõ cách bố trí và cách sử dụng."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu ngừng viết, ngẩng đầu lên, gương mặt lấm lem mực nhưng đôi mắt sáng ngời. Hắn hoàn toàn tin tưởng vào những ý tưởng của Lâm Dịch, dù chúng có kỳ lạ đến đâu.

Thủ Lĩnh Hắc Sa xoa cằm, đôi mắt sắc bén nheo lại. "Kế sách này... quả thật là hiểm ác. Quân địch sẽ không ngờ tới. Nhưng chúng ta cần rất nhiều người để triển khai, và cũng cần rất nhiều gỗ để làm cọc nhọn, nhiều vải để làm bao cát."

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Đó là lý do chúng ta phải huy động toàn bộ dân làng. Mỗi người một tay. Và tôi tin, với ý chí của chúng ta, chúng ta sẽ làm được." Hắn nhìn từng người một, ánh mắt kiên định. "Thời gian không còn nhiều. Chúng ta phải bắt tay vào thực hiện ngay lập tức." Hắn cảm nhận được sự hoài nghi ban đầu đã dần tan biến, thay vào đó là sự chấp nhận và thậm chí là hứng thú. Đây là một bước tiến lớn, không chỉ trong chiến thuật, mà còn trong việc củng cố niềm tin của liên minh vào khả năng lãnh đạo của hắn. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và để sinh tồn, họ phải tự tạo ra công bằng cho chính mình.

Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng những ngọn cây và mái nhà tranh, Thôn Làng Sơn Cước bỗng biến thành một công trường khổng lồ. Không khí không còn vẻ lo lắng hay hoang mang của những ngày trước, mà thay vào đó là sự hối hả, nhộn nhịp, xen lẫn tiếng hò reo và tiếng cuốc xẻng va vào đất chan chát. Tiếng gió mang theo hơi lạnh của những mối đe dọa từ biên giới, nhưng nó không thể dập tắt ngọn lửa nhiệt huyết đang bùng cháy trong lòng dân làng.

Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Vương Đại Trụ và Lý H���, cùng sự giám sát chặt chẽ của Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu, hàng trăm dân quân và dân làng bắt đầu triển khai các công trình phòng thủ mới. Họ không còn chỉ đắp những bức tường đất thô sơ, mà bắt đầu đào những hào chông sâu hoắm ở các vị trí chiến lược, được Lâm Dịch chỉ định cụ thể trên bản đồ. Tiếng cuốc xẻng va vào đất, tạo nên những âm thanh khô khốc, lặp đi lặp lại. Mùi đất mới đào và mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào không khí, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự nỗ lực và ý chí.

"Nhanh tay lên anh em! Đào sâu vào! Đây là mạng sống của chúng ta đấy!" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói oang oang vang vọng khắp cánh đồng. Hắn vạm vỡ, cao lớn, tự tay cầm cuốc, đào đất thoăn thoắt, làm gương cho dân quân. Mồ hôi vã ra như tắm, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực niềm tin. Những kinh nghiệm chiến đấu và sự chất phác của hắn khiến hắn trở thành một chỉ huy lý tưởng cho những công việc đòi hỏi sức lực và sự kiên trì.

Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường trực, cũng không kém cạnh. Hắn chỉ đạo một nhóm dân quân khác vót cọc nhọn từ những thân cây nhỏ, rồi cắm chúng vào những cái hào đã đào sẵn. "Đừng lo, bọn ta sẽ bố trí cọc nhọn đúng theo lời Lâm huynh dặn. Đảm bảo bọn giặc sẽ không có đường lui!" Hắn hét lớn, tay thoăn thoắt vót một chiếc cọc, lưỡi dao xẹt qua gỗ tạo thành những tiếng ken két. Hắn không còn vẻ bốc đồng như trước, mà thay vào đó là sự tập trung và trách nhiệm.

Những cọc nhọn được vót sắc, mũi nhọn lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà, gợi lên một cảm giác ghê rợn nhưng đầy hiệu quả. Chúng sẽ là những vũ khí thầm lặng, chờ đợi kẻ địch sập bẫy. Dân quân làm việc hăng say, không một lời than vãn. Họ hiểu rằng mỗi nhát cuốc, mỗi chiếc cọc được cắm xuống đều là để bảo vệ gia đình, bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước. Ánh mắt kiên định của họ phản chiếu một ý chí không khuất phục.

Lâm Dịch đi lại giữa những nhóm người đang làm việc, kiểm tra tiến độ, đưa ra những điều chỉnh nhỏ. Hắn chỉ ra cách ngụy trang hào chông bằng lá cây và đất cát sao cho tự nhiên nhất, cách bố trí cọc nhọn để tối đa hóa sát thương, và cách sắp xếp bao cát để tạo thành một tuyến phòng thủ linh hoạt. "Chúng ta cần đảm bảo các vị trí quan trọng được che giấu kỹ, và có đường thoát cho dân quân khi cần rút lui," hắn nói với Binh trưởng Triệu, người đang đứng cạnh, quan sát mọi thứ với vẻ mặt trầm tĩnh và đầy sự tán thành.

Binh trưởng Triệu gật đầu. "Lâm huynh suy tính chu toàn. Có đường lui sẽ giữ được mạng sống cho binh sĩ, và cũng là giữ được sức chiến đấu." Y nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt khác, không còn chỉ là sự tôn trọng đối với trí tuệ, mà còn là sự khâm phục đối với tầm nhìn chiến lược. Những ý tưởng của Lâm Dịch, thoạt nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng khi triển khai lại vô cùng hợp lý và hiệu quả.

Trần Nhị Cẩu không ngồi yên. Hắn cùng một nhóm phụ nữ và trẻ em đang miệt mài may vá những chiếc bao cát từ vải bố cũ và da thú. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lẩm bẩm, kim chỉ thoăn thoắt trên tay, gương mặt rạng rỡ. Những chiếc bao cát lớn dần, được lấp đầy bằng đất và cát, chờ đợi được vận chuyển đến các vị trí phòng thủ.

Cảm giác căng thẳng vẫn bao trùm không khí, nhưng nó không phải là sự sợ hãi mà là sự tập trung cao độ, một ý chí kiên cường để đối mặt với thử thách sắp tới. Lâm Dịch nhìn cảnh tượng đó, trong lòng dâng lên một sự hài lòng sâu sắc. Những ý tưởng từ thế giới hiện đại của hắn, những tri thức mà hắn từng coi là hiển nhiên, giờ đây đang được biến thành hiện thực, trở thành những vũ khí hữu hiệu trong cuộc chiến sinh tồn này. Hắn biết, những cái bẫy này, những công sự tạm thời này, sẽ gây ra tổn thất lớn cho quân địch, khiến chúng phải trả giá đắt cho mỗi bước tiến.

Hắn cũng nhận ra, khả năng thích ứng và học hỏi của các chỉ huy địa phương như Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Hắc Sa, cùng với sự nhiệt tình của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, là yếu tố quan trọng giúp hắn xây dựng một đội quân đa dạng và hiệu quả hơn trong tương lai. Sự kiện này không chỉ là một bài học về chiến thuật, mà còn là một bài học về sự hợp tác và niềm tin. Việc Lâm Dịch không chỉ sử dụng mưu lược mà còn áp dụng các kỹ thuật thực tế đã củng cố vị thế lãnh đạo của anh trong mắt liên minh và dân chúng. Thôn Làng Sơn Cước đã trở thành một pháo đài vững chắc, không chỉ bằng gạch đá, mà bằng trái tim và khối óc.

Khi màn đêm dần buông, công việc vẫn tiếp diễn dưới ánh đuốc. Những chiếc hào chông đã hình thành rõ nét, những cọc nhọn đã được cắm kín đáo, và hàng trăm bao cát đã sẵn sàng cho tuyến phòng thủ thứ hai. Lâm Dịch đứng bên rìa làng, nhìn về phía những ngọn núi đen kịt. Hắn biết, sự chuẩn bị kỹ lưỡng này sẽ khiến Thẩm Đại Nhân khó lòng lợi dụng tình thế hỗn loạn để trục lợi ở khu vực này, gây ra sự bất mãn từ hắn. Nhưng đó là chuyện của sau này. Hiện tại, "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân. "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi mồ hôi và mùi gỗ mới. Một cuộc chiến không cân sức đang chờ đợi, nhưng giờ đây, Thôn Làng Sơn Cước đã có một cơ hội. Một cơ hội được tạo nên từ sự đoàn kết, từ ý chí không khuất phục, và từ những ý tưởng vượt thời gian của một người đàn ông đến từ tương lai.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free