Lạc thế chi nhân - Chương 549: Sức Mạnh Từ Niềm Tin: Lời Hiệu Triệu Của Lâm Dịch
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, rải một vệt dài lên tấm bản đồ cũ kỹ, nơi những mũi tên và vòng tròn đỏ đen đan xen như số phận. Lâm Dịch chống tay lên bàn, day thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi và áp lực đang đè nặng. "1605 Đại Hạ... năm mầm mống chiến tranh." Hắn thì thầm, lời nói khàn đặc mang theo sự trăn trở. Theo lịch sử từ thế giới cũ, chiến tranh bùng nổ thực sự là vào năm 1610, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đang tăng tốc, đến sớm hơn và có lẽ sẽ khốc liệt hơn. Hắn nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra, mang theo nỗi lo âu. Hắn không phải tướng tài, càng không phải hoàng đế, chỉ là Lâm Dịch, một hạt cát nhỏ bị cuốn trôi trong dòng lũ loạn lạc này.
"Phải sống sót," hắn nói thêm một lần nữa, lời nói chắc nịch hơn, như một lời thề với chính bản thân và với những người đã đặt niềm tin vào hắn. "Bằng mọi giá." Hắn sẽ không để những người đã tin tưởng hắn phải chịu cảnh lầm than, không để Thôn Làng Sơn C��ớc chìm vào đổ nát. Hắn sẽ dùng tất cả tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để chống lại mối đe dọa này. Hắn từ từ đứng dậy, bước ra phía cửa sổ, nhìn về phía chân trời biên cương đang ẩn hiện trong sương mờ. Nắng đã lên cao, nhưng không đủ xua tan đi sự u ám trong lòng hắn. Xa xa, những dãy núi trùng điệp vẫn đứng sừng sững, như những bức tường thành tự nhiên bảo vệ thôn làng. Nhưng Lâm Dịch biết, phía sau những ngọn núi ấy là kẻ thù, là chiến tranh, là sự tàn khốc đang chực chờ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái nắng trưa gay gắt bắt đầu rọi vào, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa của ý chí và quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt.
Lâm Dịch biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là về việc sống sót. Nó còn là về việc khẳng định giá trị của tri thức, của sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh. Nó là về việc chứng minh rằng, dù không có "bàn tay vàng" hay thiên phú tu luyện, một người vẫn có thể tạo nên sự khác biệt. Những bí ẩn về thế lực tu hành, về bản chất của thế giới này có thể sẽ dần được hé lộ, nhưng hiện tại, ưu tiên hàng đầu vẫn là bảo vệ những người thân yêu và vùng đất này. Hắn quay người lại, ánh mắt quét một lượt qua căn phòng trống, nơi mùi gỗ ẩm và sáp nến vẫn còn vương vấn. Một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang đến gần. Nhu cầu cấp thiết về lương thực và thuốc men đã được đặt ra. Sự phức tạp trong việc phối hợp giữa các lực lượng khác nhau – quan lại, giang hồ, và dân quân – đã báo hiệu sẽ có những xung đột nội bộ và thách thức trong việc duy trì liên minh.
Lâm Dịch bước ra khỏi căn phòng, đóng cửa lại sau lưng. Phía trước hắn là một con đường đầy chông gai và máu đổ, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn.
***
Sáng sớm, Thôn Làng Sơn Cước vẫn chìm trong một lớp sương mù mỏng, se lạnh, tựa như tấm màn che giấu đi nỗi bất an đang len lỏi trong lòng mỗi người dân. Lâm Dịch lặng lẽ bước đi trên con đường mòn quen thuộc, đôi chân hắn cảm nhận rõ từng viên đá lởm chởm, từng hạt đất ẩm dưới lớp giày vải thô. Tiếng gà gáy vẫn văng vẳng từ xa, tiếng trẻ con lẽ ra phải rộn ràng chơi đùa, nay lại chỉ còn lác đác vài âm thanh yếu ớt, lẫn vào tiếng xì xào lo lắng của những người lớn. Mùi khói gỗ từ những căn bếp đã nhóm lửa, mùi thức ăn nấu vội, mùi đất và mùi động vật trang trại hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của vùng quê biên viễn, nhưng hôm nay, chúng dường như nhuốm thêm một vị đắng chát của sợ hãi.
Hắn đi qua những căn nhà gỗ đơn sơ, mái tranh đã bạc màu theo năm tháng. Qua khung cửa sổ hé mở, hắn thấy những gương mặt khắc khổ, những ánh mắt ẩn chứa sự sợ hãi và lo âu. Tin tức về chiến tranh, về mối đe dọa đang rình rập từ biên giới đã lan truyền nhanh hơn cả gió, gieo rắc sự hoang mang vào từng ngóc ngách của thôn làng. Mọi thứ trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, không còn sự hối hả thường ngày của những người nông dân chuẩn bị ra đồng, hay tiếng cười đùa vô tư của lũ trẻ. Sự bình yên giả tạo đã bị xua tan, thay vào đó là một sự căng thẳng vô hình, đè nặng lên từng hơi thở.
Lâm Dịch dừng lại trước căn nhà nhỏ của mình, nơi ánh lửa bếp bập bùng hắt ra qua khe cửa. Hắn nghe thấy tiếng Lâm mẫu đang cố gắng an ủi Lâm Tiểu Nguyệt, giọng nói của nàng run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên cường. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu thường ngày, giờ đây nép chặt vào lòng mẹ, đôi mắt to tròn ngấn nước, thể hiện rõ sự bối rối và sợ hãi.
"Tiểu Nguyệt đừng sợ," Lâm mẫu khẽ vuốt mái tóc rối bù của con gái, "Có cha có mẹ, có ca ca ở đây rồi. Sẽ không sao đâu."
Lâm phụ ngồi bên cạnh, bàn tay chai sạn đặt nhẹ lên vai vợ, ánh mắt ông nhìn về phía cửa, đầy vẻ lo lắng. Ông đã từng trải qua những trận càn quét nhỏ lẻ của bọn cướp, nhưng chiến tranh thực sự, với quy mô lớn, là một điều hoàn toàn khác. Ông biết, cuộc sống bình dị mà họ đã cố gắng dựng xây bấy lâu, giờ đây đang đứng trước bờ vực sụp đổ.
Lâm Dịch đứng đó một lúc, trái tim hắn quặn thắt. Hắn hiểu rõ nỗi sợ hãi đó. Nỗi sợ mất mát, nỗi sợ cái chết, nỗi sợ sự bất lực. "Nỗi sợ hãi là kẻ thù lớn nhất," hắn tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng kiên định. "Nếu không dẹp yên nó, mọi kế hoạch phòng thủ, mọi chiến lược quân sự đều vô nghĩa. Một đội quân có tinh thần rệu rã sẽ không thể chiến đấu, một cộng đồng hoảng loạn sẽ dễ dàng tan rã." Hắn đã thấy điều đó trong lịch sử, trong những bộ phim tài liệu về chiến tranh mà hắn từng xem ở thế giới cũ. Con người, khi bị nỗi sợ hãi chế ngự, có thể làm những điều phi lý nhất, hoặc hoàn toàn tê liệt.
Hắn nhìn lại gia đình mình, nhìn Lâm Tiểu Nguyệt đang run rẩy, nhìn ánh mắt lo lắng của cha mẹ. Đó chính là động lực lớn nhất của hắn. Không chỉ là sinh tồn cho bản thân, mà là bảo vệ những người hắn yêu thương, bảo vệ cái gia đình nhỏ bé này, và xa hơn là cả Thôn Làng Sơn Cước, nơi hắn đã tìm thấy một cuộc sống mới, một ý nghĩa mới.
Tiếng thì thầm của dân làng xung quanh vẫn văng vẳng: "Chiến tranh thật sao? Chúng ta phải làm gì đây? Liệu có chạy thoát được không?" Những câu hỏi không lời đáp, những nỗi sợ hãi không dám nói ra thành tiếng, cứ thế lan truyền như một dịch bệnh vô hình. Lâm Dịch biết, đã đến lúc hắn phải hành động, không chỉ bằng mưu lược mà còn bằng lời nói, bằng tinh thần.
Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại giờ đây ánh lên một tia kiên định. Hắn quay lưng lại với căn nhà, bước đi với một quyết tâm mới. Hắn phải là trụ cột, là ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố này. Hắn ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người đang đứng đợi cách đó không xa, vẻ mặt căng thẳng nhưng vẫn tràn đầy sự tin tưởng vào hắn.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gật đầu mạnh mẽ. "Thiếu gia, có gì dặn dò?" Giọng hắn trầm đục, đầy vẻ sẵn sàng.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, cũng lập tức tiến lên. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nói với vẻ nhiệt tình thường thấy, dù ánh mắt vẫn thấp thoáng nỗi lo âu.
Lâm Dịch nhìn hai người, ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt của họ, cảm nhận được sự tin tưởng không lay chuyển. "Tập hợp tất cả dân làng tại khu đất trống giữa thôn," hắn nói, giọng trầm ổn, "Ta có chuyện muốn nói với họ." Hắn biết, đây là một canh bạc lớn. Nếu hắn không thể khơi dậy tinh thần của họ, mọi nỗ lực phòng thủ sẽ chỉ là vô vọng. Nhưng hắn cũng tin vào sức mạnh của lời nói, vào sự kiên cường tiềm ẩn trong mỗi con người, dù là ở thế giới nào đi nữa. Hắn sẽ dùng tri thức của mình, không phải để thao túng, mà để khơi dậy ngọn lửa hy vọng và quyết tâm.
***
Giữa trưa, ánh nắng đã xua tan hoàn toàn lớp sương mù ban sớm, rải những vạt vàng óng ả xuống Thôn Làng Sơn Cước. Tại khu đất trống trung tâm, nơi thường ngày diễn ra các buổi chợ nhỏ hoặc những lễ hội làng đơn sơ, giờ đây đã chật kín người. Hàng trăm dân làng tụ tập, từ những người già lưng còng, tóc bạc phơ cho đến những đứa trẻ còn ngây thơ, bám chặt lấy vạt áo cha mẹ. Không khí vẫn còn đọng lại sự lo lắng, nhưng cũng có một chút tò mò, một chút hy vọng mong manh. Họ đứng đó, những gương mặt khắc khổ vì sương gió và lao động, những ánh mắt đổ dồn về một tảng đá cao ở giữa sân.
Trên tảng đá ấy, Lâm Dịch đứng đó. Hắn không khoác lên mình áo giáp hay vương miện, chỉ là bộ trang phục thô sơ, vá víu, nhưng khí chất của hắn lại tỏa ra một sự điềm tĩnh và kiên định đến lạ. Mái tóc đen bù xù của hắn hơi bay trong gió nhẹ, đôi mắt sâu thẳm quét một lượt qua từng gương mặt quen thuộc. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng hai bên hắn, giữ trật tự, ánh mắt cảnh giác nhưng cũng đầy tự hào.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái nắng nhẹ nhàng trên da, nhưng trong lòng hắn là sự căng thẳng tột độ. Hắn không phải là một diễn giả chuyên nghiệp, nhưng hắn biết, những lời hắn nói ra hôm nay sẽ định đoạt tinh thần của cả thôn làng. Hắn không thể nói dối họ, không thể tô vẽ một viễn cảnh màu hồng, nhưng cũng không thể để họ chìm trong tuyệt vọng.
Hắn bắt đầu, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp khu đất tr��ng, đủ lớn để mọi người đều có thể nghe thấy, nhưng không quá gắt gao, mang theo một sự chân thành khó tả. "Hỡi bà con, ta biết trong lòng mỗi người đang mang nặng nỗi lo sợ. Ta biết, tin tức về quân địch, về chiến tranh đã gieo vào lòng chúng ta sự bất an. Những gì chúng ta đang đối mặt không phải là một thử thách nhỏ, mà là một cơn bão lớn, có thể cuốn trôi tất cả những gì chúng ta đã dày công xây dựng."
Một làn sóng xì xào chạy qua đám đông, những ánh mắt lo âu lại càng thêm phần sợ hãi. Lâm Dịch dừng lại một chút, để những lời của hắn thấm vào tâm trí mọi người. Hắn muốn họ đối diện với sự thật, với nỗi sợ hãi đó, trước khi hắn có thể dẫn dắt họ vượt qua.
"Nhưng," hắn tiếp tục, giọng nói vang lên dứt khoát hơn, "chúng ta không đơn độc! Chúng ta không phải là những kẻ yếu hèn chỉ biết co rúm lại trong bóng tối. Hãy nhìn xem! Đây là nhà của chúng ta! Là nơi tổ tiên chúng ta đã đổ mồ hôi, xương máu để dựng xây. Là nơi chúng ta đã sinh ra, lớn lên, và cùng nhau chia sẻ bao niềm vui, nỗi buồn. Là nơi nh��ng đứa trẻ của chúng ta đang lớn lên từng ngày!"
Hắn dùng tay chỉ về phía những mái nhà gỗ, về phía những cánh đồng đã từng nuôi sống họ, về phía những gương mặt ngây thơ của lũ trẻ. Những lời nói ấy như chạm vào sâu thẳm tâm hồn của dân làng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã bắt đầu xuất hiện những tia sáng của tình yêu quê hương, của sự gắn bó. Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn hắn, ánh mắt lo lắng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự tự hào và một chút yên lòng. Lâm Tiểu Nguyệt vẫn còn sợ hãi, nhưng cô bé đã ngừng khóc, đôi mắt to tròn dán chặt vào anh trai.
"Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ!" Lâm Dịch khẳng định, giọng nói của hắn giờ đây như một lời thề. "Bởi vì, nếu chúng ta từ bỏ, chúng ta sẽ mất tất cả. Không chỉ là nhà cửa, ruộng vườn, mà là cả linh hồn của chúng ta. Chúng ta sẽ để con cháu chúng ta lớn lên mà không có một mảnh đất để gọi là quê hương, không có một nơi nào để nhớ về cội nguồn!"
Hắn tiếp tục, từng lời lẽ thấm thía, đánh thẳng vào nỗi lo của người dân nhưng cũng khơi dậy niềm tự hào và tình yêu quê hương. "Ta biết, nhiều người trong số các ngươi có thể nghĩ rằng chúng ta chỉ là những nông dân tay lấm chân bùn, không biết đánh trận. Nhưng ta nói cho các ngươi biết, sức mạnh của chúng ta không nằm ở binh khí sắc bén, hay những chiêu thức võ công cao siêu. Sức mạnh của chúng ta nằm ở trái tim kiên cường, ở sự đoàn kết không lay chuyển! Ở tình yêu thương mà chúng ta dành cho nhau, cho mảnh đất này!"
Hắn nhìn về phía Lão Hồ, người đàn ông gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, đang khẽ gật đầu tán thành. Hắn nhìn về phía Đại Nương Lý, người phụ nữ phúc hậu, tay chân chai sạn, đang nắm chặt tay đứa cháu nhỏ, ánh mắt bà tràn đầy sự quyết tâm. Lâm Dịch thấy những người khác cũng đang dần thay đổi. Những ánh mắt lo sợ ban đầu đã được thay thế bằng sự kiên định, bằng ngọn lửa của ý chí.
"Mỗi người ở đây," Lâm Dịch giơ cao cánh tay, "dù là người già hay trẻ nhỏ, dù là đàn ông hay phụ nữ, đều là một phần không thể thiếu của pháo đài này. Người đàn ông sẽ là bức tường thành vững chắc, người phụ nữ sẽ là hậu phương vững chãi, những đứa trẻ sẽ là tương lai mà chúng ta phải bảo vệ. Chúng ta sẽ cùng nhau đào hào, xây lũy, canh gác, chuẩn bị lương thực, thuốc men. Chúng ta sẽ học cách tự vệ, học cách chiến đấu cho ngôi nhà của mình! Mỗi nhát cuốc, mỗi hòn đá, mỗi hạt gạo đều là một phần sức mạnh của chúng ta!"
"Chúng ta sẽ không chiến đấu vì một vị vua xa lạ, không chiến đấu vì một triều đình đã mục nát," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên mạnh mẽ, mang theo chút châm biếm nội tâm về cái thế giới cũ kỹ này. "Chúng ta chiến đấu vì chính chúng ta, vì gia đình chúng ta, vì những người thân yêu của chúng ta, vì tương lai của con cháu chúng ta! Chúng ta chiến đấu vì Thôn Làng Sơn Cước này, vì một cuộc sống bình dị mà chúng ta đã dày công vun đắp!"
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng ánh mắt. Từ sâu thẳm trong lòng hắn, một ngọn lửa bùng cháy, một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của con người khi họ đoàn kết. "Hãy nhớ lấy! Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự giành lấy sự công bằng, tự giành lấy quyền được sống, được bình yên! Chúng ta sẽ đứng vững! Chúng ta sẽ bảo vệ quê hương này bằng tất cả sinh mạng và ý chí!"
Lời nói của Lâm Dịch kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng trong không khí. Một khoảnh khắc tĩnh lặng bao trùm, rồi đột nhiên, một tiếng hô vang lên từ đám đông, yếu ớt ban đầu, rồi mạnh mẽ hơn, như một dòng thác vỡ bờ.
"Bảo vệ quê hương!"
"Bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước!"
Tiếng hô vang lên, một rồi hai, rồi cả trăm người cùng hô vang, tạo thành một âm thanh hùng tráng, xua tan đi mọi nỗi sợ hãi còn sót lại. Những bàn tay giơ cao, những gương mặt tràn đầy quyết tâm, những ánh mắt bùng cháy ngọn lửa kiên cường. Lâm Dịch nhìn cảnh tượng đó, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. Hắn biết, hắn đã thành công. Hắn đã gieo vào lòng họ hạt giống của niềm tin và sự đoàn kết. Đây chính là sức mạnh mà hắn cần để chống lại cơn bão đang đến. Vai trò lãnh đạo tinh thần của hắn, khả năng truyền cảm hứng cho người dân, sẽ là một yếu tố then chốt cho sự thành công của anh trong cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sau này.
***
Chiều tối, không khí trong Thôn Làng Sơn Cước đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự tĩnh lặng nặng nề hay những tiếng thì thầm lo lắng, thay vào đó là một sự hối hả, sôi nổi đầy quyết tâm. Dưới ánh nắng chiều dần tắt, rồi những ngọn đuốc, ánh lửa bập bùng, dân làng, với tinh thần mới được Lâm Dịch khơi dậy, hăng hái bắt tay vào các công việc được phân công. Tiếng đục đẽo gỗ vang lên đều đặn, tiếng xẻ gỗ cưa kít, tiếng bước chân vội vã, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và ý chí.
Đàn ông, những người nông dân tay chân thô ráp, quen với việc cày bừa và gieo trồng, giờ đây vác những thân gỗ nặng trịch, đào những con hào sâu, xây dựng những bức tường chắn đất. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo thô, nhưng trên gương mặt họ không còn vẻ lo sợ mà thay vào đó là sự tập trung và kiên định. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ của mình, đi lại khắp nơi, ch��� đạo công việc một cách rành mạch.
"Đại Trụ, đảm bảo các bức tường chắn đất phải được gia cố chắc chắn," Lâm Dịch nói, khi hắn đi ngang qua một nhóm người đang hì hụi đóng cọc gỗ. "Đặt thêm chướng ngại vật tự nhiên ở các lối vào, những cọc nhọn, những tảng đá lớn. Chúng ta cần tận dụng mọi thứ thiên nhiên ban tặng để làm lợi thế."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Thiếu gia yên tâm, ta sẽ đốc thúc anh em làm thật cẩn thận. Từng tấc đất, từng thân gỗ đều sẽ là lá chắn bảo vệ chúng ta!"
Xa hơn một chút, Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng không bằng Vương Đại Trụ, nhưng lại nhanh nhẹn và nhiệt tình không kém. Hắn đang cùng một nhóm phụ nữ và trẻ em kiểm kê lại kho lương thực. "Đại ca, kho lương thực đã được kiểm kê lại," Trần Nhị Cẩu báo cáo, gương mặt lấm lem bụi bặm nhưng đôi mắt sáng ngời. "Chúng ta đủ dùng trong ba tháng nếu tiết kiệm. Các chị em còn đang chuẩn bị phơi khô thêm rau củ, ướp thịt để dự trữ lâu hơn."
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Nhớ phân chia hợp lý, và đừng quên thuốc men. Hồ Gia Gia đã tìm được bao nhiêu thảo dược rồi?"
"Hồ Gia Gia đang cùng các cô gái trẻ đi hái thuốc trên núi. Chắc chắn sẽ sớm có đủ thôi ạ," Trần Nhị Cẩu đáp, rồi lại vội vã quay lại với công việc. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Phụ nữ và trẻ em cũng không ngồi yên. Họ không trực tiếp tham gia vào việc xây dựng công sự, nhưng lại là hậu phương vững chắc. Những bàn tay khéo léo chuẩn bị lương thực, nấu nướng cho những người đang làm việc nặng nhọc. Một số khác tỉ mẩn phân loại thảo dược, chuẩn bị băng bó và thuốc men. Mùi khói gỗ từ các bếp lửa hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi mồ hôi, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự nỗ lực và ý chí.
Lâm mẫu và Lâm phụ cũng không ngoại lệ. Lâm mẫu cùng những người phụ nữ khác nhặt rau, phơi khô thực phẩm, trong khi Lâm phụ cùng một số người đàn ông lớn tuổi hơn, không đủ sức vác gỗ nặng, thì được phân công mài sắc vũ khí thô sơ, kiểm tra cung tên. Lâm Tiểu Nguyệt, dù còn nhỏ, cũng không còn sợ hãi như ban sáng. Cô bé cùng những đứa trẻ khác giúp mẹ nhặt củi, mang nước, đôi khi còn ngâm nga những câu hát đồng dao, mang lại một chút sinh khí cho không khí căng thẳng.
Lão Hồ, với kinh nghiệm sống lâu năm, lưng còng nhưng đầu óc vẫn minh mẫn, cùng Đại Nương Lý, người phụ nữ phúc hậu, đi khắp nơi, chỉ đạo các công việc phù hợp với sức lực của người già và trẻ em. Lão Hồ nheo đôi mắt tinh anh nhìn Lâm Dịch, khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự tán thành.
Lâm Dịch không chỉ giám sát. Hắn đôi khi tự tay giúp đỡ, cùng dân làng vác gỗ, đào đất. Hành động của hắn, sự hiện diện của hắn, củng cố thêm niềm tin cho mọi người. Một dân làng lau mồ hôi trên trán, nhìn Lâm Dịch đang cùng mọi người đẩy một tảng đá lớn, nói với người bên cạnh: "Cứ làm theo lời Lâm Dịch thiếu gia, chúng ta nhất định sẽ vượt qua!" Lời nói ấy, tuy đơn giản, nhưng lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, một sự đoàn kết mà trước đó khó lòng có được.
Khi bóng tối hoàn toàn bao trùm, những ngọn đuốc và lửa trại thắp sáng kh���p Thôn Làng Sơn Cước. Dân làng vẫn miệt mài làm việc, tiếng cười nói đã nhiều hơn, không còn là tiếng thì thầm lo sợ mà là những câu chuyện động viên, những lời hứa hẹn về một tương lai bình yên. Lâm Dịch đứng trên một mô đất cao, nhìn xuống toàn cảnh thôn làng. Hắn cảm nhận không khí se lạnh của núi đêm, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp. Sự đoàn kết và tinh thần chiến đấu được củng cố trong chương này sẽ là nền tảng vững chắc giúp Thôn Làng Sơn Cước chống chịu được các cuộc tấn công khốc liệt sắp tới của quân địch.
Hắn nhìn về phía biên giới, nơi màn đêm đen kịt bao phủ những dãy núi trùng điệp. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy chông gai và thử thách. Quân địch sẽ không nhân nhượng, và những khó khăn về hậu cần, về việc duy trì liên minh với Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Hắc Sa sẽ không ngừng nảy sinh. Nhưng trong lòng hắn, đã có thêm niềm tin vào sự kiên cường của dân làng, vào sức mạnh của một cộng đồng đoàn kết.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi khói, mùi mồ hôi quen thuộc. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân. "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất." Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, còn có một thứ vũ khí mạnh mẽ hơn, đó là niềm tin, là sự đoàn kết, là ý chí không khuất phục của con người. Việc Lâm Dịch nhấn mạnh tầm quan trọng của 'quê hương' và 'những giá trị chung' đã thực sự trở thành động lực chính cho hành động của dân làng. Thôn Làng Sơn Cước đã trở thành một pháo đài vững chắc, không chỉ bằng gạch đá, mà bằng trái tim.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.