Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 548: Bão Tố Trước Bình Minh: Cuộc Họp Khẩn Cấp

Ánh bình minh dần ló dạng, xua tan đi màn đêm đen tối, nhưng không xua đi được cái lạnh giá của không khí buổi sớm hay bóng tối đang bao trùm lên tương lai của Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch quay người lại, bước ra khỏi căn phòng nhỏ, nơi hắn vừa trải qua những giờ phút suy tư nặng nề nhất. Hắn đi thẳng đến căn nhà gỗ lớn nhất trong thôn, nơi thường dùng làm nơi hội họp cộng đồng, nay đã được chuyển đổi thành phòng tác chiến tạm thời.

Bên trong, không khí đã bắt đầu căng thẳng. Dù trời đã hửng sáng, vài ngọn nến vẫn được thắp, lung linh trên chiếc bàn gỗ thô sờn, nơi một tấm bản đồ cũ kỹ của vùng biên thùy đang trải rộng. Mùi sáp nến cháy hòa lẫn với mùi gỗ ẩm, mùi đất thoang thoảng và một chút hương khói bếp từ những căn nhà đã bắt đầu dậy lửa, tạo nên một bầu không khí nặng nề nhưng cũng rất đỗi chân thực của đời sống nông thôn đang đứng trước nguy biến.

Lâm Dịch bư���c vào, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt đang ngồi chờ. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo ngang má, đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhưng kiên định. Hắn mặc giáp trụ gọn gàng, dù là trong cuộc họp khẩn cấp vào sáng sớm, vẫn giữ tác phong quân nhân nghiêm túc. Bên cạnh là Thủ Lĩnh Hắc Sa, gương mặt trầm tư, đôi mắt cảnh giác lướt qua mọi ngóc ngách căn phòng. Hắn ngồi dựa vào ghế, tay thỉnh thoảng xoa xoa chuôi đao giắt bên hông, một thói quen cố hữu của người giang hồ. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, hai chỉ huy dân quân, ngồi đối diện, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác của người nông dân giờ đây in hằn vẻ lo âu và quyết tâm. Trần Nhị Cẩu, phụ tá đắc lực của Lâm Dịch, ngồi cạnh hắn, tay cầm bút lông và một cuộn giấy, gương mặt còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời, sẵn sàng ghi chép mọi mệnh lệnh.

Lâm Dịch ngồi xuống ghế chủ tọa, đưa mắt nhìn một lượt, cảm nhận rõ rệt gánh nặng của mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Hắn không nói gì ngay, chỉ chậm rãi hít thở, điều hòa nhịp tim đang đập nhanh hơn bình thường. Ngoài kia, tiếng gà gáy thưa thớt từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng trẻ con bắt đầu chơi đùa, tiếng lợn ủn ỉn trong chuồng, và tiếng xẻng cuốc từ những người dân đã bắt đầu công việc đồng áng sớm. Những âm thanh bình dị ấy giờ đây lại trở nên xa vời và mong manh, dễ vỡ đến lạ.

"Tình hình hiện tại không cho phép chúng ta lơ là," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng. "Chúng ta cần nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá mọi thứ một cách chân thực nhất. Binh trưởng Triệu, xin hãy trình bày chi tiết nhất có thể về những gì ngài đã thu thập được."

Binh trưởng Triệu gật đầu, đứng dậy, tiến đến bên tấm bản đồ. Hắn chỉ tay vào một khu vực được đánh dấu bằng mực đỏ. "Bẩm Lâm công tử, quân địch đã tăng cường trinh sát liên tục trong ba ngày vừa qua. Không chỉ là những toán thám thính nhỏ lẻ, mà là các đội hình có tổ chức, di chuyển nhanh và có vẻ như đang vẽ lại bản đồ địa hình của chúng ta." Hắn dừng lại, ánh mắt trầm xuống. "Theo dấu vết để lại và quy mô của các đội trinh sát này, ta e rằng chúng không chỉ là toán nhỏ, mà là tiền quân của một đạo binh lớn. Số lượng binh sĩ ít nhất cũng phải trên năm ngàn, thậm chí có thể lên tới một vạn."

Cả phòng họp chìm vào im lặng nặng nề. Năm ngàn, một vạn! Đó là con số khổng lồ đối với một thôn làng nhỏ bé như Thôn Làng Sơn Cước và lực lượng dân quân còn non trẻ.

"Chúng đang tập trung ở đâu? Và hướng tấn công chủ yếu có thể là qua đâu?" Lâm Dịch hỏi, giọng vẫn bình thản nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lạnh, tập trung cao độ vào bản đồ.

"Chúng tập trung ở phía Tây Bắc, cách đây khoảng ba mươi dặm, ngay sau dãy núi Hổ Lang," Binh trưởng Triệu đáp, chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Hướng tấn công chủ yếu có thể là qua Thung Lũng Đá Xám. Đây là con đường ngắn nhất và ít hiểm trở nhất để tiếp cận Thôn Làng Sơn Cước và các vùng phụ cận." Hắn miêu tả Thung Lũng Đá Xám, một con đường hẹp, hai bên là vách núi dựng đứng, dễ thủ khó công, nhưng nếu b�� chọc thủng thì khó lòng ngăn cản địch tràn vào. "Ngoài ra, chúng cũng có thể chia quân thành các mũi nhỏ hơn, luồn lách qua các khe núi, lối mòn phụ để đánh bọc sườn hoặc quấy phá hậu phương."

Thủ Lĩnh Hắc Sa khẽ hừ lạnh, nhấp một ngụm trà nguội. "Thung Lũng Đá Xám hiểm trở, nhưng nếu chúng tập trung binh lực, e rằng... Chúng ta cần bố trí phục kích ở những lối mòn phụ, đánh vào những toán lính lẻ đó để làm suy yếu ý chí chúng trước." Hắn nói, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng, đề xuất một chiến thuật quen thuộc của giang hồ.

Vương Đại Trụ, người có kinh nghiệm chiến đấu ít hơn, lo lắng hơn về nguồn lực. "Dân quân đã được huy động tối đa, chúng tôi đã cho người canh gác 24/24 ở các chốt tiền tiêu. Nhưng lương thực và thuốc men dự trữ chỉ đủ cho một thời gian ngắn nếu chiến sự kéo dài. Hơn nữa, chúng ta còn phải lo cho người già, trẻ nhỏ..."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn lướt đi trên bản đồ, trong đầu không ngừng phân tích. Hắn hình dung lại địa hình, hình dung những toán quân địch đang di chuyển, hình dung cảnh chiến tranh tàn khốc sẽ đổ ập xuống nơi này. "Một vạn quân... Đó không phải là điều chúng ta có thể đối phó bằng cách phòng thủ bị động." Hắn thầm nghĩ. Kinh nghiệm từ thế giới hiện đại cho hắn biết rằng phòng thủ bị động chỉ là chờ chết. Phải có sự chủ động, phải làm suy yếu địch trước khi chúng kịp triển khai toàn bộ sức mạnh.

Hắn nhìn xuống Trần Nhị Cẩu, người đang cắm cúi ghi chép. Gương mặt thanh tú của Lâm Dịch, vốn đã gầy gò do thiếu ăn và lao động vất vả, giờ đây lại càng thêm xanh xao dưới ánh nến, in hằn vẻ trầm tư. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại càng thêm phần quyết đoán. Tóc đen bù xù, được buộc đơn giản sau gáy, thi thoảng lại rũ xuống che đi một phần khuôn mặt. Trang phục thô sơ, vá víu, mang đậm dấu ấn của một thiếu niên nghèo khó, lại càng làm nổi bật sự đối lập giữa vẻ ngoài và trí tuệ bên trong hắn. Hắn chậm rãi đưa tay lên cằm, gõ nhẹ, thói quen suy nghĩ mỗi khi đối mặt với vấn đề nan giải. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở mình. Giờ đây, tri thức về chiến lược, về tâm lý con người, về cách tổ chức và quản lý nguồn lực, sẽ là thứ duy nhất có thể cứu vãn tình thế.

Không gian trong phòng lại chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng nến cháy lách tách và tiếng thở đều của những người đàn ông đang chờ đợi quyết định từ Lâm Dịch. Ngoài kia, tiếng trẻ con nô đùa đã rõ ràng hơn một chút, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những gì họ đang cố gắng bảo vệ. Mùi khói gỗ từ các bếp đã lan tỏa khắp thôn, hòa lẫn vào cái lạnh của buổi sáng. Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào từng người. Hắn biết, không còn đường lui nữa.

Cuộc thảo luận trở nên sôi nổi hơn khi Lâm Dịch bắt đầu đặt ra các câu hỏi chiến lược, buộc mọi người phải suy nghĩ sâu hơn về các kịch bản có thể xảy ra, thay vì chỉ tập trung vào những gì đang hiển hiện. Hắn dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên bản đồ, tạo ra những âm thanh khô khan, dứt khoát.

"Nếu chúng ta chỉ phòng thủ bị động, chúng sẽ dồn ép chúng ta đến kiệt quệ," Lâm Dịch nói, giọng điệu không cho phép tranh cãi. "Chúng ta không có đủ binh lực, không có đủ lương thảo để chịu đựng một cuộc vây hãm kéo dài. Phải có kế hoạch phản công, ít nhất là để làm suy yếu ý chí của chúng, làm chậm bước tiến của chúng, và buộc chúng phải trả giá đắt cho mỗi tấc đất." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Hắc Sa. "Thủ Lĩnh, các huynh đệ của ngài có thể dùng sở trường du kích để quấy phá hậu phương địch không? Đánh úp các trạm gác, cắt đứt đường tiếp tế, đốt kho lương thảo của chúng?"

Thủ Lĩnh Hắc Sa gật đầu không chút do dự. "Chuyện đó thì không thành vấn đề. Bang Hắc Sa huynh đệ ai nấy đều quen thuộc địa hình núi rừng, giỏi ẩn nấp, giỏi đánh lén. Nhưng chúng ta cần thông tin chính xác về tuyến đường tiếp tế của chúng, vị trí các trạm gác, và số lượng binh sĩ canh giữ. Nếu có thể, cả thời gian chúng luân phiên gác. Có thông tin, chúng ta sẽ khiến chúng ăn không ngon, ngủ không yên."

"Thông tin sẽ có," Lâm Dịch đáp, mắt vẫn dán vào b���n đồ. "Binh trưởng Triệu, ngài có thể dùng kinh nghiệm của mình để phán đoán các tuyến đường tiếp tế khả dĩ của địch không? Chúng ta cần cử thêm người trinh sát, phải tuyệt đối bí mật, không được để lộ tung tích."

Binh trưởng Triệu gật đầu. "Ta sẽ đích thân chỉ huy một toán nhỏ, men theo đường núi để thu thập thêm thông tin. Tuyệt đối cẩn mật."

Lý Hổ, vốn có tính nóng nảy và dũng mãnh, đấm tay xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc trong không khí căng thẳng. "Lâm công tử, nếu không thì để dân quân chúng tôi làm mồi nhử! Kéo giãn đội hình địch để các huynh đệ Hắc Sa ra tay đánh úp? Dù có phải hy sinh, chúng tôi cũng nguyện bảo vệ thôn làng!" Đề xuất của Lý Hổ có phần liều lĩnh, mang đậm tinh thần của một chiến binh dũng cảm nhưng thiếu đi sự tính toán chiến lược.

Lâm Dịch nghe vậy, ánh mắt sắc bén thoáng qua một tia nghiêm nghị. Hắn ngừng lại, suy nghĩ một lát. Trong tâm trí hắn, hình ảnh những người lính vô vọng ở thế giới hiện đại lao vào những trận chiến không cân sức cứ hiện lên. "Không," hắn nói dứt khoát, giọng điệu không chứa đựng một chút do dự. "Không thể hy sinh binh sĩ vô ích. Chúng ta sẽ không biến mình thành mồi nhử. Ưu tiên hàng đầu là bảo toàn lực lượng, bảo vệ dân chúng, và gây tổn thất lớn nhất cho địch với cái giá thấp nhất cho chúng ta."

Hắn nhấc cây bút lông trên bàn, chấm vào nghiên mực, rồi vẽ thêm vài đường nét trên bản đồ. "Chúng ta sẽ dùng chiến thuật khác. Thung Lũng Đá Xám, đúng là con đường chính, nhưng cũng là nơi dễ bị phục kích nhất. Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện. Thay vào đó, chúng ta sẽ biến nó thành một cái bẫy. Vương Đại Trụ," Lâm Dịch quay sang, "việc củng cố hầm hào và kho lương phải được hoàn thành trong hai ngày tới. Dựng thêm các rào chắn, cạm bẫy ở các lối vào thôn. Đảm bảo mọi người dân đều biết nơi trú ẩn an toàn và cách sơ tán nhanh nhất."

Vương Đại Trụ, gương mặt chất phác của người nông dân giờ đây in hằn vẻ lo âu nhưng ánh mắt kiên định, vội vàng ghi nhớ lời Lâm Dịch. "Rõ, Lâm công tử. Tôi sẽ đốc thúc dân làng làm việc ngày đêm. Đ��m bảo mọi thứ sẽ xong xuôi đúng hạn."

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch tiếp tục, "lập danh sách tất cả các loại thảo dược có thể dùng làm thuốc giảm đau, cầm máu, và kháng viêm mà chúng ta có thể tìm thấy trong rừng núi. Hồ Gia Gia cần huy động tất cả người già có kinh nghiệm để chế biến ngay lập tức. Chúng ta cần chuẩn bị lượng thuốc men lớn nhất có thể. Dù có chiến đấu hay không, việc y tế luôn là ưu tiên hàng đầu." Hắn nhớ lại những bài học về hậu cần quân sự từ thế giới cũ, nơi một đội quân mạnh không chỉ dựa vào binh lính dũng cảm mà còn vào hệ thống y tế và tiếp tế vững chắc.

Trần Nhị Cẩu vội vàng ghi chép, ngón tay thoăn thoắt trên cuộn giấy. "Dạ, Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ đi tìm Hồ Gia Gia ngay!" Dù còn trẻ và có chút ngây ngô, nhưng sự trung thành và tinh thần trách nhiệm của hắn là không thể nghi ngờ.

Lâm Dịch lại nhìn Lý Hổ. "Lý Hổ, ngươi cùng Vương Đại Trụ giám sát việc xây dựng công sự. Đồng thời, tăng cường huấn luyện dân quân, đặc biệt là kỹ năng sử dụng cung nỏ và các loại bẫy. Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện, nhưng khi cần thiết, mỗi người dân phải là một chiến binh." Hắn đặt tay lên bản đồ, vẽ một vòng tròn lớn quanh Thôn Làng Sơn Cước. "Đây là nhà của chúng ta. Chúng ta sẽ biến nó thành một pháo đài kiên cố, không ai có thể dễ dàng xâm phạm."

Trong đầu Lâm Dịch, một bản kế hoạch tổng thể dần hình thành. Hắn không có quân đội chính quy, không có vũ khí tối tân. Thứ hắn có là địa hình, tri thức và sự đoàn kết của những người dân nơi đây. Hắn sẽ dùng địa hình hiểm trở để làm lợi thế, dùng tri thức để thiết kế bẫy rập và chiến thuật du kích, dùng sự đoàn kết để tạo nên sức mạnh tổng hợp. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. Bởi vậy, phải tự mình giành lấy sự công bằng, tự mình tạo ra cơ hội sinh tồn.

Hắn điều chỉnh kế hoạch trên bản đồ, thêm vào những mũi tên chỉ hướng tấn công giả, những vòng tròn đánh dấu bãi mìn tự chế (dù chỉ là cạm bẫy bằng gỗ và đá), và những đường nét tượng trưng cho các điểm phục kích. Ánh sáng mặt trời giờ đây đã rọi sáng hơn vào căn phòng, nhưng không khí vẫn đặc quánh sự nghiêm trọng. Mỗi chỉ thị của Lâm Dịch đều dứt khoát, rõ ràng, phân công nhiệm vụ cụ thể và thời hạn hoàn thành. Hắn là người đưa ra quyết định cuối cùng, gánh vác mọi trách nhiệm, và điều đó được thể hiện rõ ràng qua từng ánh mắt, từng lời nói của hắn.

Cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc. Các đồng minh lần lượt rời đi, mang theo những nhiệm vụ nặng nề và những lo toan chồng chất. Binh trưởng Triệu lập tức đi cùng Vương Đại Trụ để cùng kiểm tra các tuyến phòng thủ, đưa ra những lời khuyên hữu ích về quân sự. Thủ Lĩnh Hắc Sa thì triệu tập các huynh đệ, bắt đầu lên kế hoạch trinh sát sâu vào địa bàn địch và chuẩn bị cho các cuộc quấy phá hậu phương. Lý Hổ cùng dân quân nhanh chóng bắt tay vào việc củng cố công sự và huấn luyện, tiếng hô hào và tiếng xẻng cuốc lại vang lên rộn rã khắp thôn, một sự ồn ào mang theo cả hy vọng và nỗi lo lắng. Trần Nhị Cẩu cũng nhanh nhẹn chạy đi chạy lại, gương mặt vẫn còn chút ngây ng�� nhưng đôi mắt thì tràn đầy sự trung thành và tinh thần trách nhiệm, hắn đã bắt đầu tìm kiếm Hồ Gia Gia và các loại thảo dược.

Căn phòng họp lớn lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn Lâm Dịch ngồi lại một mình. Ánh sáng mặt trời đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, tạo thành một vệt sáng chói lọi trên tấm bản đồ đang trải rộng. Những mũi tên, những vòng tròn đỏ đen đan xen, giờ đây hiện lên rõ ràng hơn, tượng trưng cho những sinh mạng, những số phận mà hắn đang gánh vác. Gánh nặng của hàng trăm, hàng ngàn người dân và binh lính đè nặng lên đôi vai gầy của hắn, nặng hơn bất kỳ điều gì hắn từng trải qua ở thế giới hiện đại.

Lâm Dịch chống tay lên bàn, day day thái dương. Đầu hắn ong ong tiếng nói, tiếng bàn bạc, tiếng gió đêm, tiếng gà gáy, và cả tiếng lòng hắn. "1605 Đại Hạ... năm mầm mống chiến tranh." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc. Theo lịch sử mà hắn biết từ thế giới cũ, chiến tranh bùng nổ thực sự là vào năm 1610. Nhưng có vẻ như, dưới sự tác động của hắn, hoặc do những nguyên nhân sâu xa hơn mà h��n chưa thể hiểu hết, mọi thứ đang đến sớm hơn, và khốc liệt hơn. "Liệu mình có thể xoay chuyển được cục diện, hay chỉ là một hạt cát nhỏ bị cuốn trôi trong dòng lũ loạn lạc này?"

Hắn nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra, mang theo sự mệt mỏi và áp lực. Hắn không phải một vị tướng tài ba bẩm sinh, cũng chẳng phải một hoàng đế với quyền uy ngút trời. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông xuyên không từ thế giới hiện đại, với chút tri thức và khả năng thích nghi. Nhưng ở đây, trong thế giới cổ đại đầy tàn khốc này, hắn đã lựa chọn bảo vệ những gì mình trân trọng. Hắn đã lựa chọn xây dựng một cuộc sống bình dị, và giờ đây, cuộc sống ấy đang bị đe dọa.

"Phải sống sót," hắn nói thêm một lần nữa, lời nói chắc nịch hơn, như một lời thề với chính bản thân mình và với những người đang đặt niềm tin vào hắn. "Bằng mọi giá." Hắn sẽ không để những người đã tin tưởng hắn phải chịu đựng cảnh lầm than, không để Thôn Làng Sơn Cước chìm vào đổ nát. Hắn sẽ dùng tất cả tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để chống lại mối đe dọa này, để dựng xây một pháo đài vững chắc giữa một thế giới đang dần mục ruỗng này.

Hắn từ từ đứng dậy, bước ra phía cửa sổ, nhìn về phía chân trời biên cương đang ẩn hiện trong sương mờ. Nắng đã lên cao, nhưng không đủ xua tan đi sự u ám trong lòng hắn. Xa xa, những dãy núi trùng điệp vẫn đứng sừng sững, như những bức tường thành tự nhiên bảo vệ thôn làng. Nhưng Lâm Dịch biết, phía sau những ngọn núi ấy là kẻ thù, là chiến tranh, là sự tàn khốc đang chực chờ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái nắng trưa gay gắt bắt đầu rọi vào, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa của ý chí và quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt.

Lâm Dịch biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là về việc sống sót. Nó còn là về việc khẳng định giá trị của tri thức, của sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh. Nó là về việc chứng minh rằng, dù không có "bàn tay vàng" hay thiên phú tu luyện, một người vẫn có thể tạo nên sự khác biệt. Những bí ẩn về thế l���c tu hành, về bản chất của thế giới này có thể sẽ dần được hé lộ, nhưng hiện tại, ưu tiên hàng đầu vẫn là bảo vệ những người thân yêu và vùng đất này.

Hắn quay người lại, ánh mắt quét một lượt qua căn phòng trống, nơi mùi gỗ ẩm và sáp nến vẫn còn vương vấn. Một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang đến gần. Nhu cầu cấp thiết về lương thực và thuốc men đã được đặt ra, gợi ý rằng Lâm Dịch sẽ phải tìm cách mở rộng sản xuất hoặc tìm nguồn cung cấp mới, có thể dẫn đến việc đối phó với Thẩm Đại Nhân hoặc giao dịch với các thương hội lớn hơn. Sự phức tạp trong việc phối hợp giữa các lực lượng khác nhau – quan lại (Binh trưởng Triệu), giang hồ (Thủ Lĩnh Hắc Sa), và dân quân (Vương Đại Trụ, Lý Hổ) – đã báo hiệu sẽ có những xung đột nội bộ và thách thức trong việc duy trì liên minh.

Lâm Dịch bước ra khỏi căn phòng, đóng cửa lại sau lưng. Phía trước hắn là một con đường đầy chông gai và máu đổ, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free