Lạc thế chi nhân - Chương 547: Mầm Mống Chiến Tranh: Lời Cảnh Báo Từ Biên Cương
Đêm đã về khuya, trăng treo vắt vẻo trên đỉnh núi, đổ thứ ánh sáng bạc nhạt nhòa xuống Thôn Làng Sơn Cước, vẽ nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo của từng mái nhà tranh, từng hàng cây. Cái lạnh se sắt của đêm cuối năm mười sáu trăm lẻ chín Đại Hạ thấm vào từng ngóc ngách, khiến mọi âm thanh dường như đều bị nuốt chửng, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong bụi rậm. Cả thôn chìm vào giấc ngủ sâu, một giấc ngủ bình yên đến lạ lùng, như thể những khói lửa chiến tranh nơi biên thùy vẫn còn là một câu chuyện xa xăm, không thể chạm tới.
Thế nhưng, sự bình yên ấy đột ngột bị phá vỡ bởi những bước chân dồn dập, gấp gáp trên con đường đất ẩm ướt. Trần Nhị Cẩu, thường ngày vẫn nhanh nhảu, lanh lợi, giờ đây thở hổn hển, gương mặt lấm lem mồ hôi và bụi đường, mái tóc bù xù bết vào trán. Hắn dẫn đầu một người đàn ông khác, thân hình rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với một vết sẹo cũ chạy dọc gò má, đó là Binh trưởng Triệu. Bộ giáp trụ gọn gàng đã phủ một lớp bụi mỏng, nhưng ánh mắt sắc bén của y vẫn không giấu được vẻ mệt mỏi và lo âu. Hai người lao thẳng về phía căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, nơi duy nhất trong thôn còn hắt ra ánh sáng vàng vọt của đèn dầu, xuyên qua khung cửa sổ gỗ đã cũ.
Lâm Dịch đang ngồi trước bàn, tấm bản đồ biên cương trải rộng dưới ánh đèn. Những đường nét địa hình, sông núi, những điểm đánh dấu, những ký hiệu quân sự phức tạp như đang nhảy múa trong tâm trí hắn. Hắn vừa mới kết thúc việc xem xét lại các tuyến phòng thủ, suy tính về việc bố trí lại dân quân sau trận càn quét cướp phỉ thành công hôm trước. "Chiến thắng này mới chỉ là mở đầu," hắn tự nhủ, "một lời cảnh báo nhỏ." Hắn biết Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, và các thế lực khác cũng đang rình rập. Cái cảm giác bất an cứ đeo bám, một dự cảm chẳng lành về những điều sắp xảy ra.
Tiếng gõ cửa dồn dập, gấp gáp vang lên. "Lâm huynh ��ệ! Lâm huynh đệ!" Giọng Trần Nhị Cẩu gấp gáp, pha lẫn lo lắng.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, nhanh chóng cuộn bản đồ lại, giấu vào một góc kín đáo dưới bàn. Hắn biết, những thông tin trên bản đồ này là tối mật, không thể để lộ cho bất kỳ ai không có phận sự. Hắn đứng dậy, bước ra mở cửa. Ánh mắt hắn quét qua Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu, ngay lập tức nhận ra vẻ khẩn cấp trên gương mặt họ. "Nhị Cẩu? Triệu huynh? Có chuyện gì mà các ngươi lại đến vào giờ này?" Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm đã ẩn chứa sự cảnh giác cao độ.
Trần Nhị Cẩu lắp bắp, cố gắng lấy lại hơi. "Đại ca... Binh trưởng Triệu... Triệu huynh có... tin tức khẩn cấp... từ biên giới..." Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nói mạch lạc hơn. "Chúng ta vừa đi suốt đêm... không dám chậm trễ một khắc nào."
Binh trưởng Triệu tiến lên một bước, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lâm Dịch, nghiêm trọng đến mức khiến cả không gian như ngưng đọng. "Lâm huynh," y nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi và căng thẳng, "tình hình rất nguy cấp. Tin tức này không thể chậm trễ dù chỉ một khắc. Ta cần phải báo cáo trực tiếp cho huynh ngay lập tức." Y không nói thêm lời nào nữa, nhưng sự khẩn trương trong từng cử chỉ, từng ánh mắt đã nói lên tất cả.
Lâm Dịch không nói nhiều. Hắn hiểu ý. Trong thời buổi loạn lạc này, một thông tin khẩn cấp từ biên giới, được đưa đến bởi một binh trưởng chính quy, vào lúc nửa đêm, không thể là chuyện nhỏ. Hắn gật đầu, ra hiệu cho hai người vào trong. "Mời vào. Nhị Cẩu, ngươi đi pha một ấm trà nóng. Triệu huynh chắc đã mệt mỏi lắm rồi."
Trần Nhị Cẩu vội vã vâng lời, đi vào bếp. Trong khi đó, Lâm Dịch dẫn Binh trưởng Triệu vào phòng khách nhỏ, nơi ánh đèn dầu vẫn đang soi sáng. Mùi khói gỗ từ bếp lò đã nguội và mùi ẩm của đất sau mưa nhẹ thoảng trong không khí. Bầu không khí vốn đã trầm lắng của đêm khuya nay lại càng thêm nặng nề bởi sự xuất hiện của tin tức khẩn cấp này. Lâm Dịch nhìn Binh trưởng Triệu, đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu ngọn lửa nhỏ trong đèn dầu, sáng lên vẻ sắc bén và quyết đoán. "Triệu huynh, xin lỗi đã không kịp chuẩn bị tiếp đón chu đáo. Ngươi cứ nói đi, có chuyện gì?" Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm mà vì dự cảm về những điều sắp xảy đến. Hắn biết, kể từ khi đặt chân đến thế giới này, hắn đã luôn phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, và đây có lẽ là một trong số đó. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở bản thân, "và để sinh tồn, ta phải biết đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu."
***
Trong căn phòng nhỏ được dùng làm phòng chỉ huy tạm thời của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét như một đốm lửa cô độc chống chọi với bóng đêm mênh mông, chiếu sáng tấm bản đồ biên cương trải rộng trên mặt bàn gỗ thô ráp. Những đường nét sông núi, làng mạc, những con đường mòn và các vị trí đồn gác hiện lên rõ ràng dưới ánh sáng yếu ớt, như một bức tranh thu nhỏ của vùng đất đang đứng trước bờ vực chiến tranh. Lâm Dịch ngồi đối diện Binh trưởng Triệu, gương mặt hắn trầm tĩnh nhưng ánh mắt không ngừng quét qua từng chi tiết trên bản đồ, rồi lại nhìn sang gương mặt mệt mỏi nhưng đầy vẻ nghiêm trọng của Binh trưởng.
Bên cạnh, Vương Đại Trụ và Lý Hổ, hai chỉ huy dân quân trung thành, cũng có mặt. Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, đôi mắt hiện lên sự lo lắng và sẵn sàng chiến đấu. Lý Hổ, vạm vỡ không kém, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ lại lộ rõ vẻ cảnh giác và có phần sốt ruột muốn hành động. Ngay cả Thủ Lĩnh Hắc Sa, người đại diện cho lực lượng giang hồ, cũng được triệu tập. Hắn ngồi ở một góc, vẻ ngoài phong trần, ánh mắt sắc bén đảo quanh căn phòng, đánh giá tình hình và lợi ích của bang phái mình trong cuộc họp này. Bầu không khí trong phòng căng như dây đàn, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến mọi người giật mình. Mùi dầu đèn hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi thở nặng nề của những người có mặt, tạo nên một sự ngột ngạt khó tả.
"Tình hình rất khẩn cấp, Lâm huynh," Binh trưởng Triệu bắt đầu, giọng y trầm thấp, từng từ ngữ như chứa đựng sức nặng của tin tức y mang đến. Y đặt một ngón tay lên bản đồ, chỉ vào một khu vực cách Thôn Làng Sơn Cước không xa. "Quân địch đã tăng cường trinh sát, thám thính dọc biên giới. Chúng không còn ẩn mình nữa."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt sắc lẹm. "Chi tiết hơn đi, Triệu huynh. Lực lượng, tần suất, khu vực nào bị nhắm đến nhiều nhất?" Hắn biết rằng thông tin càng chi tiết, khả năng đưa ra quyết định chính xác càng cao.
Binh trưởng Triệu hít một hơi sâu, bắt đầu trình bày. Y dùng ngón tay chỉ vào các điểm trên bản đồ, những vị trí mà y đã đánh dấu bằng những nét mực nhỏ. "Khoảng nửa tháng trở lại đây, tần suất các toán trinh sát của địch tăng lên gấp đôi, thậm chí gấp ba so với trước. Chúng không còn chỉ dừng lại ở các tiền đồn biên giới như trước nữa, mà đã bắt đầu thâm nhập sâu hơn vào các khu vực rừng núi, các con đường mòn nhỏ mà trước đây chúng ít khi để ý."
Y dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Lực lượng trinh sát của chúng cũng tinh nhuệ hơn. Không còn là nh���ng toán quân ô hợp hay lính đánh thuê như hồi đầu. Chúng ta bắt gặp những đội nhỏ, khoảng từ năm đến mười người, trang bị đầy đủ, di chuyển nhanh nhẹn và cực kỳ bí mật. Có vẻ như chúng đã thay đổi chiến thuật, không còn thăm dò một cách hời hợt nữa."
"Những khu vực bị nhắm đến nhiều nhất," Binh trưởng Triệu tiếp tục, "chính là các thung lũng, các con suối dẫn về phía nội địa, và đặc biệt là các tuyến đường liên lạc giữa các làng mạc nhỏ, những nơi mà huynh đệ đang triển khai kế hoạch sản xuất lương thực." Y nhấn mạnh câu cuối, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Lâm Dịch.
Vương Đại Trụ nghe vậy, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. "Khốn kiếp! Chúng muốn cắt đứt nguồn sống của chúng ta!"
Lý Hổ cũng hằn học. "Để ta dẫn quân đi đánh đuổi chúng! Dám bén mảng đến đây!"
Thủ Lĩnh Hắc Sa, nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng, giọng hắn khàn khàn nhưng đầy vẻ sắc bén. "Không đơn giản như vậy đâu, Lý Hổ. Bọn chúng không chỉ là cướp bóc vặt vãnh. Trinh sát sâu như vậy... là đang tìm đường, tìm điểm yếu để tấn công." Ánh mắt hắn hướng về phía Lâm Dịch, như muốn xem phản ứng của hắn. "Nếu bọn chúng đã thay đổi chiến thuật, có nghĩa là đã có một kế hoạch lớn hơn."
Lâm Dịch trầm ngâm, ánh mắt hắn dán chặt vào bản đồ, rồi lại nhìn Binh trưởng Triệu. "Triệu huynh, ngươi có nhận định gì về ý đồ của chúng không?"
Binh trưởng Triệu gật đầu. "Theo kinh nghiệm của ta, đây là dấu hiệu rõ ràng nhất cho một cuộc tấn công quy mô lớn sắp diễn ra. Chúng đang thu thập thông tin tình báo chi tiết về địa hình, đường sá, nguồn nước, và cả sự bố trí lực lượng của chúng ta. Đặc biệt, việc chúng nhắm vào các khu vực sản xuất lương thực cho thấy chúng muốn làm suy yếu khả năng tự cung tự cấp của chúng ta trước khi ra đòn chính." Y thở dài, "E rằng, cuộc chiến thực sự sẽ bùng nổ sớm hơn chúng ta dự kiến. Có thể là ngay trong vài tuần tới, hoặc thậm chí là vài ngày."
Cả căn phòng chìm vào im lặng nặng nề. Vài tuần, hoặc vài ngày. Điều đó có nghĩa là thời gian chuẩn bị của họ đã cạn kiệt.
"Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá. "Ta đã lường trước được điều này, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy." Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, những mảnh ghép thông tin liên kết với nhau trong đầu hắn. Từ việc Thẩm Đại Nhân liên tục gây khó dễ, đến các toán cướp phỉ tấn công các làng mạc, và giờ là việc quân địch tăng cường trinh sát. Tất cả đều là một phần của một chiến lược lớn hơn, nhằm bao vây và làm suy yếu Thôn Làng Sơn Cước trước khi tổng tấn công. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và nếu muốn sống sót, ta phải tự mình giành lấy."
Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh và đầy quyết đoán. "Vậy thì chúng ta phải hành động. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, ngay lập tức triệu tập toàn bộ dân quân. Tăng cường tuần tra, đặc biệt là các con đường mòn dẫn vào thôn và các khu vực canh tác. Phân chia thành các tổ nhỏ, luân phiên canh gác cả ngày lẫn đêm. Yêu cầu cảnh giác cao độ. Bất cứ dấu hiệu khả nghi nào cũng phải báo cáo ngay lập tức."
"Rõ!" Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng thanh đáp, vẻ mặt nghiêm trọng.
Lâm Dịch quay sang Thủ Lĩnh Hắc Sa. "Thủ Lĩnh, ta biết Bang Hắc Sa có những con mắt và đôi tai ở khắp nơi, đặc biệt là trong rừng núi. Ta cần ngươi cử người đi sâu vào các khu vực biên giới, thu thập thông tin chi tiết hơn về các hoạt động của địch. Đặc biệt là tìm hiểu xem chúng có đang tập kết quân ở đâu không, số lượng ước tính, và hướng di chuyển có thể có."
Thủ Lĩnh Hắc Sa nheo mắt. "Việc này rất nguy hiểm, Lâm huynh đệ. Nếu bị bắt, e rằng sẽ khó toàn mạng." Hắn nói, nhưng ánh mắt hắn vẫn lóe lên vẻ thực dụng.
"Ta hiểu," Lâm Dịch đáp, giọng điệu điềm tĩnh nhưng kiên quyết. "Nhưng trong thời khắc này, mọi nguy hiểm đều phải được đối mặt. Chúng ta là đồng minh, và mối đe dọa này không chỉ nhắm vào Thôn Làng Sơn Cước mà còn là mối đe dọa đến sự tồn vong của tất cả chúng ta, bao gồm cả Bang Hắc Sa." Hắn dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Thủ Lĩnh Hắc Sa. "Nếu chúng ta không hợp tác, chúng ta sẽ lần lượt bị tiêu diệt. Khi đó, Bang Hắc Sa sẽ không còn chỗ dung thân."
Thủ Lĩnh Hắc Sa trầm ngâm, hắn hiểu điều Lâm Dịch nói là sự thật. Dù không muốn bị ràng buộc bởi Lâm Dịch, nhưng hắn biết rằng, trong thời buổi loạn lạc này, Thôn Làng Sơn Cước và Lâm Dịch chính là nơi duy nhất có thể mang lại sự ổn định và cơ hội phát triển cho Bang Hắc Sa. Hắn gật đầu. "Được. Ta sẽ cử những người tinh nhuệ nhất đi thám thính. Nhưng ta cũng hy vọng, sau này, khi mọi chuyện ổn thỏa, Lâm huynh sẽ không quên công lao của Bang Hắc Sa."
"Đương nhiên," Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Lời hứa của ta sẽ không bao giờ thay đổi. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này."
Cuộc họp tiếp diễn trong sự căng thẳng tột độ. Lâm Dịch liên tục đặt câu hỏi, phân tích, và đưa ra các chỉ thị. Hắn yêu cầu tăng cường các chốt canh gác, xây dựng thêm các công sự phòng thủ đơn giản bằng đất và gỗ, chuẩn bị các bẫy rập trong rừng. Đồng thời, hắn cũng chỉ thị cho dân làng đẩy nhanh tiến độ thu hoạch và cất trữ lương thực, dược liệu, và các vật phẩm thiết yếu khác. "Mỗi người dân đều là một phần của hệ thống phòng thủ," hắn nói, "chúng ta phải đảm bảo rằng mọi người đều có lương thực, có nơi trú ẩn an toàn, và có thể tham gia vào công tác hậu cần khi cần thiết." Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ là những trận đánh trên chiến trường, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn về hậu cần, một cuộc chiến của ý chí và sự kiên cường.
Binh trưởng Triệu, sau khi báo cáo xong, cũng đề nghị ở lại để hỗ trợ Lâm Dịch trong công tác chuẩn bị. Y biết, với kinh nghiệm quân sự của mình, y có thể giúp ích rất nhiều cho Lâm Dịch, một người tuy có tài trí nhưng còn thiếu kinh nghiệm thực chiến. Lâm Dịch gật đầu chấp thuận, bởi lẽ, "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và kinh nghiệm của Binh trưởng Triệu là một loại tri thức vô cùng quý giá trong thời điểm này. Hắn cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Những tin tức này, dù đáng sợ, nhưng cũng đã giúp hắn có được sự chuẩn bị cần thiết.
***
Sau cuộc họp căng thẳng, các chỉ huy lần lượt ra về, mang theo những mệnh lệnh khẩn cấp và vẻ mặt nghiêm trọng. Vương Đại Trụ và Lý Hổ vội vã đi triệu tập dân quân, chuẩn bị cho những đêm tuần tra dài và việc xây dựng công sự. Thủ Lĩnh Hắc Sa cũng rời đi, ánh mắt sắc bén ẩn chứa nhiều toan tính nhưng cũng không kém phần quyết đoán, hắn biết Bang Hắc Sa cần phải hành động nếu muốn giữ vững vị thế của mình. Binh trưởng Triệu, dù mệt mỏi rã rời, cũng không nghỉ ngơi mà lập tức đi cùng Vương Đại Trụ để cùng kiểm tra các tuyến phòng thủ, đưa ra những lời khuyên hữu ích về quân sự. Trần Nhị Cẩu đã được Lâm Dịch phân công nhiệm vụ liên lạc và hỗ trợ hậu cần, hắn nhanh nhẹn chạy đi chạy lại, gương mặt vẫn còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt thì tràn đầy sự trung thành và tinh thần trách nhiệm.
Căn phòng nhỏ lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn Lâm Dịch đứng một mình trước tấm bản đồ. Ánh đèn dầu đã lụi tàn gần hết, chỉ còn đủ sức tỏa ra một quầng sáng yếu ớt trên mặt bàn, nơi những đường nét biên giới và các ký hiệu quân sự giờ đây hiện lên như những lời tiên tri về một tương lai đầy bão tố. Không khí se lạnh của rạng sáng bắt đầu thấm vào qua khung cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương sớm. Xa xa, tiếng gà gáy đầu tiên vang lên, yếu ớt nhưng đầy hy vọng, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu.
Lâm Dịch chậm rãi cuộn tấm bản đồ lại, động tác cẩn trọng như đang cất giữ một vật báu vô giá. Hắn nhìn chằm chằm vào cuộn bản đồ trong tay, trong lòng nặng trĩu những suy nghĩ. Mối đe dọa đã không còn là một lời đồn, một viễn cảnh xa vời. Nó đã trở thành hiện thực, rõ ràng và cận kề. Quân địch đã bắt đầu giương nanh múa vuốt, và Thôn Làng Sơn Cước, nơi hắn đã đổ bao công sức để xây dựng, nơi sinh sống của những người mà hắn trân trọng, giờ đây đứng trước nguy cơ bị nghiền nát dưới gót giày chiến tranh.
"Không còn đường lui nữa," hắn tự nhủ, giọng nói thì thầm chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, hòa vào tiếng gió đêm rít qua mái nhà. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nặng hơn bất kỳ điều gì hắn từng trải qua. Hắn không phải một vị tướng tài ba, cũng chẳng phải một hoàng đế với quyền uy ngút trời. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông xuyên không từ thế giới hiện đại, với chút tri thức và khả năng thích nghi. Thế nhưng, vào thời khắc này, số phận của cả một cộng đồng đang nằm trong tay hắn. Nỗi sợ hãi thất bại, sợ hãi mất mát những người thân yêu, những người đã tin tưởng vào hắn, dâng lên trong lòng.
Hắn bước đến cửa sổ, kéo bức rèm vải thô sơ sang một bên. Bầu trời phía đông đã bắt đầu hửng sáng, một dải màu hồng cam nhạt nhòa len lỏi qua làn mây xám, xua đi phần nào bóng tối của đêm. Khung cảnh Thôn Làng Sơn Cước hiện ra trước mắt hắn, vẫn còn chìm trong sương sớm, tĩnh mịch và bình yên đến nao lòng. Tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng gà gáy, tiếng động vật xa xăm, mùi khói gỗ từ các căn bếp sớm đã bắt đầu tỏa ra, tất cả đều là những biểu tượng của sự sống, của một cuộc sống bình dị mà hắn đã luôn khao khát bảo vệ.
"Cuộc chiến này sẽ định đoạt tất cả," h��n nói thêm một lần nữa, lời nói chắc nịch hơn, như một lời thề với chính bản thân mình và với những người đang ngủ yên trong thôn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, khốc liệt và đòi hỏi sự hy sinh lớn lao. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn đã lựa chọn ở lại, lựa chọn bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Hắn sẽ dùng tất cả tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để chống lại mối đe dọa này.
Lâm Dịch nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp chìm trong màn sương mờ ảo. Phía sau những ngọn núi ấy là biên giới, nơi quân địch đang lăm le chờ đợi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí buổi sớm thấm vào phổi, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa của ý chí và quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở, "và ta sẽ sử dụng nó, cùng với mọi nguồn lực có thể, để xây dựng một pháo đài vững chắc giữa một thế giới đang dần mục ruỗng này."
Ánh bình minh dần ló dạng, xua tan đi màn đêm đen tối. Một ngày mới, đầy thử thách và hiểm nguy, đã thực sự bắt đầu. Lâm Dịch quay người lại, bước ra khỏi căn phòng, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh đang chờ đợi.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.