Lạc thế chi nhân - Chương 546: Liên Minh Thử Lửa: Trấn Áp Cướp Phỉ
Ánh nắng ban mai rải những tia vàng nhạt lên Thôn Làng Sơn Cước, xuyên qua kẽ lá của những hàng cây cổ thụ già cỗi, nhảy nhót trên mái tranh của những căn nhà gỗ mộc mạc. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, lẫn vào tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và tiếng trẻ con í ới gọi nhau thức giấc. Một làn khói mỏng từ những căn bếp đầu tiên của ngày mới uốn lượn bay lên trời, mang theo mùi khói gỗ và mùi thức ăn dân dã, gợi lên một sự bình yên đến lạ lùng. Không khí trong lành của buổi sớm mùa hè thấm đẫm mùi đất ẩm và hơi sương đêm, xua tan đi cái ngột ngạt của những ngày tháng chiến tranh.
Trong căn phòng làm việc tạm bợ của Lâm Dịch, ánh sáng buổi sớm len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, chiếu rõ những tập giấy da, bản đồ và các ghi chép nằm ngổn ngang trên chiếc bàn gỗ thô. Lâm Dịch đang ngồi đó, một tay chống cằm, ánh mắt trầm tư nhìn ra khung cửa. Hắn vừa trải qua một đêm dài với Hồ Gia Gia, vạch ra những kế hoạch chi tiết cho việc canh tác luân phiên và bảo quản dược liệu. Mặc dù mệt mỏi, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm khi nghĩ đến viễn cảnh những cánh đồng xanh tươi, những kho lương thực đầy ắp. Thế nhưng, nỗi lo lắng âm ỉ từ đêm qua vẫn chưa tan biến hoàn toàn. "Sự vững mạnh đôi khi cũng đi kèm với nguy hiểm," hắn thầm nhắc nhở chính mình. "Chúng ta cần phải có kế hoạch phòng thủ chặt chẽ cho những cánh đồng này." Hắn biết rằng, sự thịnh vượng mà hắn đang cố gắng gieo trồng trên mảnh đất cằn cỗi này chính là một lời mời gọi không lời đến những kẻ đói khát và tàn nhẫn.
Cảm giác thô ráp của đất dưới tay hắn hôm qua, mùi hương của cỏ dại và dược liệu, tất cả như nhắc nhở hắn về sự mong manh của cuộc sống. Trong một thế giới mà sự sống còn là một cuộc chiến không ngừng, ngay cả một hạt giống hy vọng cũng cần được bảo vệ bằng mọi giá. Hắn biết mình không thể chỉ dựa vào những bức tường thành hay những cây giáo mác đơn thuần. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, đúng vậy, nhưng tri thức cũng cần được bảo vệ bằng vũ lực. Hắn đã xây dựng một nền tảng, nhưng cái nền đó vẫn còn quá non trẻ và dễ tổn thương.
Chợt, cánh cửa bật mở cái "rầm", cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhanh nhẹn nhưng gương mặt giờ đây trắng bệch, hớt hải lao vào phòng, thở hổn hển. Đôi mắt sáng lanh lợi thường ngày giờ ánh lên vẻ hoảng loạn.
"Đại ca, có tin khẩn!" Trần Nhị Cẩu cố gắng điều hòa hơi thở, giọng nói đứt quãng vì vội vã. "Ở... ở làng Bích Thủy... có một toán cướp khoảng hai mươi tên... chúng đang cướp bóc... và... và có vẻ đang tiến về đây!"
Lâm Dịch nghe vậy, đôi mắt sâu thẳm của hắn lập tức thu lại, sự trầm tư ban nãy biến mất, thay vào đó là vẻ sắc bén và quyết đoán thường thấy. Hắn đứng phắt dậy, không chút nao núng trước tin dữ. "Khoảng hai mươi tên..." Hắn lặp lại, giọng nói trầm ổn, gần như là tự hỏi chính m��nh, nhưng thực chất là đang nhanh chóng đánh giá tình hình. "Làng Bích Thủy cách đây không xa, nếu chúng đã cướp bóc xong thì tốc độ di chuyển của chúng sẽ không quá nhanh. Lực lượng của chúng ta đủ sức đối phó." Hắn đảo mắt nhìn Trần Nhị Cẩu, ra lệnh dứt khoát. "Thủ Lĩnh Hắc Sa đâu? Gọi hắn đến đây ngay lập tức. Cùng với Vương Đại Trụ và Lý Hổ nữa!"
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, chưa kịp nói thêm lời nào đã quay người chạy vụt đi, tiếng chân dồn dập vọng lại từ hành lang. Lâm Dịch bước đến bên tấm bản đồ biên giới treo trên tường, ngón tay hắn dò theo con đường mòn từ làng Bích Thủy đến Thôn Làng Sơn Cước. Hắn đã dự liệu được những tình huống như thế này. Khi chiến tranh bùng nổ, biên cương sẽ là nơi đầu tiên chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Không chỉ có quân địch, mà còn có vô số những kẻ cơ hội, những toán cướp bóc lợi dụng thời loạn để kiếm chác. Sự xuất hiện của chúng là điều tất yếu, và có lẽ, đây chỉ là khởi đầu.
Hắn nhíu mày. Hai mươi tên cướp, con số này không lớn, nhưng cũng không thể coi thường. Quan trọng hơn, hắn cần biết rõ nguồn gốc của chúng. Liệu đây chỉ là những kẻ đói ăn liều mạng, hay có kẻ nào đó đứng đằng sau giật dây, cố tình quấy phá vùng đất của hắn? Thẩm Đại Nhân, cái tên này lập tức hiện lên trong đầu Lâm Dịch. Hắn ta luôn tìm cách phá hoại sự phát triển của Lâm Dịch, và việc giật dây đám cướp này cũng không nằm ngoài khả năng.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và mùi khói gỗ vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây chúng đã trộn lẫn với một mùi vị khác, mùi vị của sự căng thẳng và nguy hiểm cận kề. Hắn biết, đây là một bài kiểm tra. Không chỉ là kiểm tra sức mạnh quân sự của hắn, mà còn là kiểm tra sự gắn kết của liên minh vừa mới hình thành giữa dân quân của hắn và Bang Hắc Sa. Một liên minh được xây dựng trên sự cần thiết và những thỏa hiệp ngầm, liệu nó có đủ sức đứng vững trước thử thách đầu tiên này? "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận những 'bàn tay' không mấy sạch s���." Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ, ánh mắt kiên định. Dù là ai đứng sau, hắn cũng sẽ không để chúng đụng đến những người đã đặt niềm tin vào hắn.
Chỉ ít phút sau, cánh cửa lại mở ra. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt chất phác nhưng đầy cương nghị, bước vào. Đi sau hắn là Lý Hổ, dáng người cao lớn, vẻ mặt có phần hung dữ, và cuối cùng là Thủ Lĩnh Hắc Sa, với đôi mắt sắc lạnh và bộ y phục giang hồ màu tối quen thuộc.
"Đại ca, chúng tôi đến rồi!" Vương Đại Trụ nói, giọng nói vẫn sang sảng nhưng có phần nghiêm trọng hơn thường lệ.
Thủ Lĩnh Hắc Sa đứng khoanh tay, ánh mắt quét qua Lâm Dịch rồi dừng lại ở bản đồ. "Nghe nói có chuột bọ?" Hắn hỏi, giọng điệu có chút khinh thường, nhưng trong đó ẩn chứa sự sẵn sàng chiến đấu.
Lâm Dịch gật đầu, đưa tay chỉ vào bản đồ. "Một toán khoảng hai mươi tên, vừa cướp làng Bích Thủy, đang trên đường về đây. Chúng ta không thể để chúng tiếp cận Thôn Làng Sơn Cước." Hắn nhìn thẳng vào từng người, giọng nói trầm bổng nhưng đầy uy lực. "Đây là cơ hội để chúng ta thử lửa, để những kẻ khác biết rằng vùng đất này không dễ chọc vào."
Hắn bắt đầu phân tích tình hình, chỉ ra những điểm phục kích tiềm năng dọc con đường mòn. "Vương Đại Trụ, ngươi dẫn dân quân làm mũi nhọn, cố thủ ở đây," hắn chỉ vào một vị trí trên bản đồ, nơi có một lùm cây lớn và địa hình khá hiểm trở, "tập trung cung thủ và những người có khả năng chiến đấu tầm xa. Mục tiêu là gây bất ngờ và làm rối loạn đội hình của chúng."
"Rõ!" Vương Đại Trụ gật đầu dứt khoát, bàn tay siết chặt chuôi kiếm.
Lâm Dịch quay sang Lý Hổ. "Lý Hổ, ngươi cùng một nhóm dân quân tinh nhuệ, ẩn mình ở cánh trái. Khi Vương Đại Trụ ra hiệu, lập tức xông ra đánh chặn những kẻ định tháo chạy."
"Vâng, Đại ca!" Lý Hổ đáp, đôi mắt lóe lên vẻ hưng phấn của kẻ muốn xông pha.
Cuối cùng, hắn nhìn về phía Thủ Lĩnh Hắc Sa. "Thủ Lĩnh, Bang Hắc Sa của ngươi sẽ là lực lượng chủ lực, ẩn nấp ở cánh phải. Khi cướp bị dồn vào thế khó, ngươi sẽ xuất kích, khóa chặt đường lui của chúng, không cho một tên nào thoát."
Thủ Lĩnh Hắc Sa nheo mắt. "Khóa chặt đường lui? Ngươi muốn bắt sống chúng?"
Lâm Dịch lắc đầu. "Không nhất thiết là tất cả. Nhưng ta cần một vài kẻ sống sót để thẩm vấn. Ta muốn biết ai đứng sau chúng, và liệu có ý đồ gì lớn hơn không." Hắn nhìn thẳng vào mắt Thủ Lĩnh Hắc Sa. "Ngươi có làm được không?"
Thủ Lĩnh Hắc Sa nhếch mép cười, để lộ hàm răng trắng. "Chỉ là vài con chuột nhắt mà thôi. Bang Hắc Sa của ta chưa bao giờ để lọt con mồi." Giọng hắn đầy tự tin, nhưng Lâm Dịch có thể nhận ra sự thận trọng trong ánh mắt của hắn. Thủ Lĩnh Hắc Sa biết rằng, đây không chỉ là một trận cướp đơn thuần, mà còn là cách Lâm Dịch khẳng định quyền lực và thử nghiệm khả năng của hắn.
Lâm Dịch gật đầu. "Vậy thì tốt. Chuẩn bị ngay. Chúng ta sẽ ra quân trước khi mặt trời lên cao."
Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến vật lý, mà còn là một cuộc chiến của ý chí và sự kiên cường. Hắn sẽ gieo hạt gi���ng của hy vọng giữa loạn lạc, và chờ đợi ngày chúng đâm chồi nảy lộc, mang lại sự sống cho những người đã tin tưởng vào hắn. Nhưng trước tiên, hắn phải bảo vệ những hạt giống đó khỏi những bàn chân dẫm đạp của kẻ thù. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu chói chang hơn, báo hiệu một ngày mới đầy thử thách.
***
Cánh Đồng Bất Tận đúng như tên gọi của nó, trải dài vô tận dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa. Những thảm cỏ xanh úa vàng vì nắng hạn, xào xạc trong tiếng gió rít. Thỉnh thoảng, một vài cây cổ thụ cô đơn đứng sừng sững giữa đồng, thân cây khẳng khiu vươn những cành trơ trụi lên trời, như những chứng nhân im lặng của thời gian. Mùi đất khô nồng nặc hòa lẫn với mùi cỏ dại và hoa dại, tạo nên một không khí hoang dã, rộng mở đến vô biên. Chỉ có tiếng côn trùng vo ve không ngừng và tiếng chim chóc xa xăm, còn lại là một sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự tĩnh lặng báo hiệu điều chẳng lành.
Dưới cái nắng như đổ lửa, Lâm Dịch cùng các chỉ huy và lực lượng liên quân đã có mặt từ sớm, bố trí mai phục dọc theo con đường mòn duy nhất xuyên qua cánh đồng, nơi mà toán cướp chắc chắn sẽ đi qua. Lâm Dịch mặc bộ y phục vải thô màu xám quen thuộc, đầu đội nón lá rộng vành để che bớt ánh nắng chói chang. Dù thân hình gầy gò, hơi xanh xao, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc, quét một lượt qua các vị trí ẩn nấp. Hắn quan sát từng bụi cây, từng mô đất, đảm bảo rằng binh lính và Bang Hắc Sa đã ẩn mình hoàn hảo.
"Nhớ kỹ," Lâm Dịch thì thầm, giọng nói trầm th��p nhưng đủ để những người xung quanh nghe rõ. "Tuyệt đối không được hành động trước hiệu lệnh của ta. Chúng ta muốn một cuộc phục kích hoàn hảo, không có bất kỳ sai sót nào."
Vương Đại Trụ, với khuôn mặt sạm nắng và những giọt mồ hôi lấm tấm, gật đầu kiên định. Hắn cùng dân quân của mình nấp sâu trong một lùm cây rậm rạp, cung nỏ đã giương sẵn, những mũi tên sắc nhọn lấp lánh dưới nắng. Phía bên kia, Lý Hổ với vẻ mặt hung dữ thường thấy, cũng đang ôm chặt cây giáo mác, ánh mắt dán chặt về phía trước.
Thủ Lĩnh Hắc Sa, với dáng người vạm vỡ, ẩn mình trong một khe đá lớn, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh. Hắn nhìn Lâm Dịch, trong lòng thầm đánh giá. Tên Lâm Dịch này quả thực có đầu óc. Hắn không chỉ biết dùng mưu mẹo, mà còn hiểu rõ địa hình, biết cách tận dụng từng lợi thế nhỏ nhất. "Tên thư sinh gầy gò này không chỉ có cái đầu, mà còn có cả gan dạ nữa," Thủ Lĩnh Hắc Sa nghĩ thầm. Hắn từng xem thường những kẻ chỉ biết đọc sách, nhưng Lâm Dịch đã chứng minh điều ngược lại. Hắn ta không ph��i là một chiến binh dũng mãnh, nhưng lại là một chiến lược gia đáng gờm.
Thời gian trôi qua thật chậm rãi dưới cái nắng gay gắt. Hơi nóng bốc lên từ mặt đất, tạo thành những làn sóng nhấp nhô, khiến cảnh vật phía xa trở nên mờ ảo. Ai nấy đều nín thở, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Bỗng, từ phía xa, một đám bụi mù bắt đầu hiện ra, và kèm theo đó là tiếng bước chân dồn dập, tiếng nói cười ồn ào của một đám người.
"Chúng đến rồi!" Một người lính thì thầm, nhưng Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu im lặng.
Toán cướp xuất hiện. Chúng là một đám người lếch thếch, y phục rách rưới, vũ khí đủ loại: đao, kiếm cùn, gậy gộc. Gương mặt chúng hằn lên vẻ mệt mỏi, khắc khổ, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự hung tợn và liều lĩnh của những kẻ đã mất đi tất cả. Chúng cười nói ồn ào, vác trên vai những bao tải đầy ắp chiến lợi phẩm cướp được từ làng Bích Thủy, không hề hay biết rằng tử thần đang chờ đợi chúng.
Lâm Dịch chờ đợi. Hắn đợi cho đến khi toán cướp lọt hoàn toàn vào giữa trận địa phục kích, khoảng cách vừa đủ để cung nỏ phát huy tối đa sức mạnh. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi mở bừng mắt, ánh nhìn sắc như dao.
"Hành động!" Lâm Dịch hô khẽ, giọng nói không quá lớn nhưng đủ để truyền đi trong sự tĩnh lặng của cánh đồng.
Ngay lập tức, những tiếng "Xoẹt! Xoẹt!" vang lên liên tiếp. Hàng loạt mũi tên và mũi nỏ bay vút trong không khí, xé toạc sự yên bình, găm thẳng vào toán cướp. Những tiếng la hét kinh hoàng vang lên khi nhiều tên cướp ngã gục ngay lập tức. Chúng hoàn toàn bất ngờ, không kịp phản ứng.
"Xung phong!" Vương Đại Trụ gầm lên, dẫn đầu dân quân lao ra từ lùm cây. Với thân hình vạm vỡ và tinh thần dũng cảm, hắn xông thẳng vào giữa đội hình địch, vung kiếm như vũ bão. Dân quân theo sau hắn, tuy số lượng không đông nhưng được huấn luyện bài bản, phối hợp nhịp nhàng, tạo thành một mũi dùi sắc bén.
"Không được để một tên nào thoát!" Lý Hổ cũng hét lên, dẫn cánh quân của mình đánh tạt sườn. Hắn như một con hổ đói, xông thẳng vào những tên cướp đang hoảng loạn, cây giáo trong tay hắn thoăn thoắt, không ngừng gieo rắc nỗi sợ hãi.
Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi đất khô và mồ hôi. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm nhau, tiếng bước chân dồn dập tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh. Toán cướp, sau giây phút bàng hoàng, bắt đầu chống trả một cách yếu ớt. Chúng là những kẻ liều mạng, nhưng không có sự tổ chức, không có chiến thuật.
Thủ Lĩnh Hắc Sa nheo mắt nhìn cảnh tượng hỗn loạn. Hắn thấy dân quân của Lâm Dịch chiến đấu có bài bản, có kỷ luật. Tuy không quá hung hãn như những kẻ giang hồ, nhưng sự phối hợp của họ lại rất hiệu quả. Hắn khẽ gật đầu, trong lòng không khỏi khâm phục Lâm Dịch.
"Đến lúc rồi!" Thủ Lĩnh Hắc Sa gầm lên, giọng nói vang vọng khắp cánh đồng. Hắn dẫn Bang Hắc Sa lao ra từ khe đá, như một cơn lốc đen. Khác với dân quân, Bang Hắc Sa chiến đấu một cách tàn bạo và trực diện. Những lưỡi đao sắc bén vung lên, không chút nhân nhượng. Chúng nhắm thẳng vào những tên cướp đang cố gắng phá vòng vây để tháo chạy.
"Tụi cướp đó còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra," Thủ Lĩnh Hắc Sa nghĩ thầm, nhìn Lâm Dịch đang đứng ở phía sau, ánh mắt vẫn luôn theo dõi toàn bộ cục diện, thỉnh thoảng lại đưa ra những hiệu lệnh nhỏ. Chiến thuật của Lâm Dịch quả không tồi. Từ bất ngờ, phân tán, đến khóa chặt đường lui, mọi thứ diễn ra ăn khớp như một cỗ máy đã được lập trình sẵn.
Trong cuộc giao tranh ác liệt, Lâm Dịch không trực tiếp tham chiến. Hắn đứng trên một mô đất cao, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn không phải là một chiến binh, nhưng hắn là một người điều khiển trận chiến. Hắn liên tục đưa ra những hiệu lệnh, điều chỉnh vị trí của dân quân, phối hợp với Bang Hắc Sa để đảm bảo không một tên cướp nào có thể thoát khỏi vòng vây. Hắn thấy rõ sự hung hãn của Bang Hắc Sa, sự dũng cảm của Vương Đại Trụ, sự nhiệt huyết của Lý Hổ. Hắn cũng thấy những tên cướp bị dồn vào đường cùng, ánh mắt tuyệt vọng nhưng vẫn cố gắng chống trả.
Mùi máu tanh và khói bụi sau trận chiến hòa lẫn vào nhau, tạo nên một cảm giác ngột ngạt. Tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương, tiếng thở dốc của những người chiến đấu, tất cả như khắc sâu vào tâm trí Lâm Dịch. Hắn biết, đây không phải là một trò chơi. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn từng nghĩ, và giờ đây, hắn lại càng thấm thía điều đó. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải chấp nhận trở thành kẻ ra tay tàn nhẫn.
Chỉ sau một khắc trà, cuộc chiến đã kết thúc. Toán cướp bị áp đảo hoàn toàn. Một số bị tiêu diệt tại chỗ, số còn lại bị bắt sống, nằm rên rỉ trên mặt đất, tay chân bị trói chặt. Không có một tên nào kịp chạy thoát. Cánh Đồng Bất Tận lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ của nó, chỉ còn lại những vệt máu loang lổ trên cỏ và những thi thể nằm bất động, như những dấu ấn của một cuộc chiến vừa đi qua.
Lâm Dịch khẽ thở phào, nhưng trong lòng vẫn dấy lên một cảm giác nặng nề. Chiến thắng này, dù cần thiết, vẫn khiến hắn cảm thấy mệt mỏi. Hắn nhìn những gương mặt lấm lem bụi bẩn và mồ hôi của dân quân, nhìn những ánh mắt sắc lạnh của Bang Hắc Sa. Liên minh này đã vượt qua thử thách đầu tiên, nhưng liệu nó có thể tồn tại lâu dài trong một thế giới đầy rẫy những cạm bẫy và lợi ích chồng chéo? Hắn không biết. Hắn chỉ biết rằng, "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và hắn sẽ làm mọi cách để bảo vệ cộng đồng này.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên những mái nhà tranh của Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và tàn khốc của trận chiến ban trưa. Không khí buổi tối mát mẻ hơn, mang theo mùi khói gỗ từ những bếp lửa đang nhóm, mùi thức ăn quen thuộc và mùi đất ẩm sau một ngày dài nắng gắt. Tiếng trẻ con chơi đùa đã ít hơn, thay vào đó là tiếng người lớn nói chuyện rì rầm, và tiếng gia súc kêu u ơ trong chuồng.
Lâm Dịch cùng Thủ Lĩnh Hắc Sa, Vương Đại Trụ và Lý Hổ quay trở về Thôn Làng Sơn Cước. Dân làng đứng thành hàng hai bên lối đi, ánh mắt vừa mừng rỡ, vừa lo lắng, vừa tự hào nhìn những người hùng của họ. Vài người lính bị thương nhẹ được dìu đi, nhưng không có ai tử trận. Đó là một thành công lớn.
Ngay khi về đến làng, Lâm Dịch lập tức ra lệnh. "Thương vong thế nào? Cứu chữa cho các huynh đệ trước. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi lo việc này. Đảm bảo mọi người đều được chăm sóc tử tế."
"Đại ca yên tâm, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn thuốc men và người băng bó rồi!" Vương Đại Trụ đáp, khuôn mặt vẫn còn lấm lem bụi bẩn nhưng ánh mắt rạng rỡ.
Lý Hổ cũng gật đầu. "Không có huynh đệ nào bị thương nặng, chỉ vài vết xước nhỏ thôi. Tụi cướp đó yếu hơn chúng ta tưởng."
Lâm Dịch gật đầu, nhưng trong lòng hắn vẫn không khỏi cảm thấy nặng trĩu. Dù chỉ là vết xước nhỏ, thì đó cũng là cái giá phải trả cho sự bình yên. Hắn quay sang Thủ Lĩnh Hắc Sa, người đang đứng khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh nhưng giờ đây đã pha thêm chút suy tư.
"Chiến thuật của Lâm huynh đệ quả không tồi," Thủ Lĩnh Hắc Sa lên tiếng, giọng nói trầm khàn. "Tụi cướp đó còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra đã bị đánh úp. Dân quân của ngươi cũng không tệ, có quy củ hơn hẳn đám giang hồ tạp nham." Hắn nói, thoáng liếc nhìn những người lính dân quân đang đi ngang qua.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Chúng chỉ là những con tép riu, Thủ Lĩnh. Nhưng cũng là một bài học cho chúng ta." Hắn nhìn vào những tên cướp bị trói chặt, đang nằm co ro ở một góc sân, ánh mắt chúng đầy sợ hãi và tuyệt vọng. "Trần Nhị Cẩu, đưa chúng vào kho cũ. Cử người canh gác cẩn mật. Ta sẽ thẩm vấn chúng sau."
Trần Nhị Cẩu vâng lệnh, nhanh nhẹn dẫn vài người lính đưa đám cướp đi.
Lâm Dịch nhìn Thủ Lĩnh Hắc Sa. "Chiến thắng này là do sự phối hợp nhịp nhàng giữa chúng ta. Ta cảm ơn Bang Hắc Sa đã hỗ trợ hết mình."
Thủ Lĩnh Hắc Sa nhếch mép cười. "Chúng ta là đồng minh mà, Lâm huynh đệ. Có qua có lại. Chẳng phải ngươi đã hứa hẹn nhiều điều cho Bang Hắc Sa sao?" Ánh mắt hắn lóe lên vẻ thăm dò.
Lâm Dịch hiểu ý. Hắn biết rằng liên minh này là một con dao hai lưỡi. Dùng Bang Hắc Sa để bảo vệ, nhưng cũng phải cẩn trọng với chính Bang Hắc Sa. Tuy nhiên, trong thời loạn lạc này, "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và mọi nguồn lực đều cần thiết. "Đương nhiên," Lâm Dịch đáp, giọng điệu điềm tĩnh. "Lời hứa của ta sẽ không bao giờ thay đổi. Ngươi và Bang Hắc Sa đã chứng minh được giá trị của mình. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng vùng đất này trở nên vững mạnh hơn, và khi đó, những lợi ích mà Bang Hắc Sa nhận được sẽ không chỉ dừng lại ở những vụ cướp bóc vặt vãnh."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cánh đồng vừa trải qua trận chiến. "Nhưng ta cũng nói rõ, Bang Hắc Sa có thể hành động theo cách của mình ở những nơi khác, nhưng ở đây, trong phạm vi Thôn Làng Sơn Cước và những vùng đất dưới sự bảo hộ của ta, mọi việc phải theo quy củ. Không được gây rối, không được ức hiếp dân lành. Ngươi hiểu ý ta chứ, Thủ Lĩnh?"
Thủ Lĩnh Hắc Sa nheo mắt nhìn Lâm Dịch, trong lòng không khỏi cảm thấy chút bất mãn. Hắn biết Lâm Dịch đang muốn ràng buộc hắn, muốn biến Bang Hắc Sa thành một công cụ có kỷ luật. Nhưng hắn cũng hiểu, trong một thế giới đang sụp đổ, một nơi chốn ổn định và có thể phát triển như Thôn Làng Sơn Cước là vô cùng quý giá. "Ta hiểu," hắn chậm rãi nói. "Bang Hắc Sa sẽ tuân thủ quy tắc của ngươi. Nhưng ta cũng hy vọng, ngươi sẽ không quên những gì đã hứa."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đương nhiên."
Hắn biết rằng, mối quan hệ giữa hắn và Thủ Lĩnh Hắc Sa là một sự cân bằng mong manh. Một bên là sự cần thiết của quyền lực, một bên là sự kiềm chế. Nhưng ít nhất, cho đến giờ, nó vẫn đang vận hành hiệu quả. Chiến thắng này đã củng cố lòng tin của dân làng vào hắn, và cũng khiến những kẻ cơ hội khác phải dè chừng.
Trong sâu thẳm tâm trí Lâm Dịch, một nỗi lo lắng khác lại dấy lên. Toán cướp nhỏ này có thể chỉ là một tín hiệu. Một dấu hiệu cho thấy những nguồn lực mà hắn đang cố gắng gầy dựng – những cánh đồng mới, những kho lương thực, những dược liệu quý – đang dần trở thành mục tiêu. Liệu đây có phải là sự khởi đầu của một âm mưu lớn hơn, do Thẩm Đại Nhân hoặc một thế lực nào đó giật dây? Hắn không loại trừ khả năng đó. "Sự vững mạnh đôi khi cũng đi kèm với nguy hiểm," hắn lại tự nhủ. Hắn phải chuẩn bị cho những mối đe dọa lớn hơn, những toán cướp có tổ chức hơn, hoặc thậm chí là quân địch chính quy.
Lâm Dịch đưa mắt nhìn về phía xa, nơi ánh hoàng hôn đã lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen kịt, như những con mắt vô định nhìn xuống thế gian. Hắn cảm thấy cái lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa của trách nhiệm và quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt. Hắn sẽ bảo vệ cộng đồng này, bằng mọi giá. Hắn sẽ gieo hạt giống của hy vọng giữa loạn lạc, và chờ đợi ngày chúng đâm chồi nảy lộc, mang lại sự sống cho những người đã tin tưởng vào hắn.
Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi, không chỉ là những trận đánh mà còn là một cuộc chiến sinh tồn về hậu cần, một cuộc chiến của ý chí và sự kiên cường. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi lẽ, "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và hắn sẽ sử dụng nó, cùng với mọi nguồn lực có thể, để xây dựng một pháo đài vững chắc giữa một thế giới đang dần mục ruỗng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.