Lạc thế chi nhân - Chương 545: Kế Hoạch Lương Thực: Gieo Hạt Giữa Loạn Lạc
Ánh nắng ban mai đã vươn mình qua khung cửa sổ, nhuộm vàng căn phòng nhỏ, nơi Lâm Dịch vừa kết thúc cuộc họp kín với những người cộng sự thân tín. Tiếng cốc trà chạm khẽ vào đĩa sứ, tạo nên một âm thanh thanh mảnh, như tiếng vọng của một quyết định trọng đại vừa được đưa ra. Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đã rời đi, mang theo những nhiệm vụ bí mật và gánh nặng của niềm tin. Lâm Dịch ngước nhìn bản kế hoạch trải trên bàn, rồi dõi mắt ra xa xăm, nơi ánh sáng đang tràn ngập, nhưng trong tâm trí hắn, những đám mây đen của cuộc chiến và âm mưu vẫn giăng lối. Hắn biết, việc tiếp cận các thương hội chỉ là một giải pháp tạm thời, một ván cờ đầy rủi ro. Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng buông tha, hắn sẽ tìm mọi cách phá hoại, ngăn cản. Nhưng không sao, Lâm Dịch đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả. Trong cuộc chiến sinh tồn này, mỗi bước đi đều là một ván cờ, và hắn sẽ chơi đến cùng. Hắn cảm thấy một cơn đau nhức nhẹ ở vai, nhưng trong lòng lại dâng lên một ngọn lửa mới. Ngọn lửa của sự kiên cường, của ý chí không bao giờ gục ngã.
***
Sáng muộn, không khí ở hội trường chính của Thôn Làng Sơn Cước trở nên đặc quánh bởi sự căng thẳng và những tiếng xì xào bàn tán không ngớt. Hàng trăm ánh mắt, vừa hoài nghi vừa lo âu, đổ dồn về phía bục gỗ đơn giản dựng ở giữa phòng. Đó là một bục cao hơn mặt đất chừng ba thước, được ghép từ những tấm ván gỗ sần sùi, còn vương mùi nhựa cây. Phía sau bục là một tấm vải thô được căng ra, vẽ sơ sài nhưng đủ rõ ràng những đường nét của bản đồ thôn làng, các khu vực canh tác và những chấm tròn nhỏ tượng trưng cho kho lương thực. Ánh nắng từ khe cửa sổ hẹp phía đông chiếu xiên vào, tạo thành một dải sáng bụi mờ, khiến không gian vốn đã chật chội lại càng thêm phần bí bách.
Lâm Dịch đứng trên bục, thân hình gầy gò của hắn có vẻ nhỏ bé giữa những người dân làng vạm vỡ, lam lũ, nhưng khí chất trầm tĩnh và đôi mắt sâu thẳm lại khiến mọi ánh nhìn đều phải tập trung vào hắn. Hắn khoác một chiếc áo vải thô đã sờn cũ, màu xám bạc, mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản phía sau gáy. Vẻ mặt thanh tú nhưng thường mang nét trầm tư của hắn hôm nay càng thêm nghiêm nghị, toát lên sự quyết đoán của một người gánh vác trọng trách. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ đứng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác hiện rõ sự kiên định, ánh mắt hướng về Lâm Dịch đầy tin tưởng. Lý Hổ, chỉ huy dân quân, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ đây cũng thu lại vẻ bặm trợn, nghiêm nghị lắng nghe. Râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn của Hồ Gia Gia đứng cạnh đó, tay vuốt chòm râu bạc, đôi mắt từ bi nhưng cũng ánh lên vẻ suy tư. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ và vẻ mặt luôn tỏ ra lo lắng, chỉ biết gật đầu phụ họa theo từng lời Lâm Dịch nói, thi thoảng lại đưa tay lau m�� hôi trên trán.
Xung quanh, tiếng trẻ con chơi đùa ngoài sân đã im bặt từ lâu. Chỉ còn tiếng gà gáy thưa thớt từ xa vọng lại, và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá cây ngoài cửa. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa vừa tàn, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi chua nồng của hàng trăm con người chen chúc nhau tạo nên một không khí ngột ngạt. Đại Nương Lý, với khuôn mặt phúc hậu nhưng hiện rõ sự lo lắng, đứng ở hàng đầu, tay nắm chặt vạt áo, đôi mắt không rời khỏi Lâm Dịch.
Lâm Dịch hắng giọng, tiếng nói của hắn không lớn, nhưng rõ ràng và dứt khoát, xuyên qua màn sương của sự bất an: "Hỡi những người dân của Thôn Làng Sơn Cước, và những người đã tin tưởng vào mảnh đất này! Ta Lâm Dịch, hôm nay muốn nói thẳng với mọi người về tình hình hiện tại."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt, thu vào sự lo lắng, hoài nghi và cả chút hy vọng mong manh. "Tình hình chiến sự đang ngày càng khốc liệt. Quân địch không chỉ tấn công biên giới mà còn tìm cách cắt đứt nguồn cung của chúng ta. Thẩm Đại Nhân, kẻ đang ngồi ��� Thành Thiên Phong, cũng đang lợi dụng thời cơ để trục lợi, phong tỏa vật tư, khiến lương thực, thuốc men trở nên khan hiếm."
Tiếng rì rầm bắt đầu nổi lên trong đám đông. Một vài người bắt đầu xì xào về giá gạo tăng vọt, về những chuyến hàng bị chặn lại. Lâm Dịch giơ tay ra hiệu, tiếng ồn dần lắng xuống.
"Chúng ta không thể ngồi chờ chết. Chúng ta không thể trông chờ vào triều đình xa xôi, hay những kẻ chỉ biết tư lợi. Trong thời loạn, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và chúng ta phải tự cứu lấy mình!" Lâm Dịch nhấn mạnh, giọng hắn vang lên đầy kiên định.
Đại Nương Lý, không kìm được sự lo lắng, cất tiếng hỏi, giọng run run: "Lâm Dịch, vậy chúng ta sẽ sống sao đây? Liệu có đủ ăn không? Trẻ con, người già trong thôn..."
Lâm Dịch nhìn Đại Nương Lý, ánh mắt dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ vẻ cương nghị. "Sẽ đủ, Đại Nương à, sẽ đủ nếu chúng ta cùng nhau làm việc. Ta đã lập ra kế hoạch phân phối lương thực công bằng, ai cũng sẽ có phần, không một ai bị bỏ lại phía sau." Hắn vừa nói, v��a chỉ tay về phía tấm bản đồ trên tấm vải. "Đây là sơ đồ các kho lương thực, mỗi hộ gia đình sẽ được cấp phát theo nhân khẩu. Nhưng quan trọng hơn, đó chỉ là giải pháp trước mắt. Về lâu dài, chúng ta phải tự sản xuất. Mỗi tấc đất, mỗi con người đều là một phần của cuộc chiến này!"
Lâm Dịch biết rằng, đối với những người dân đã quen với việc trông chờ vào sự trợ giúp từ bên ngoài hoặc chỉ canh tác theo lối cũ, việc tự sản xuất quy mô lớn trong điều kiện chiến tranh là một thách thức không nhỏ. Hắn thấu hiểu nỗi lo lắng của họ. Trong tâm trí hắn, hình ảnh những cánh đồng bất tận dưới sự quản lý khoa học hiện đại hiện lên, đối lập với thực tế khắc nghiệt của Đại Hạ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "chỉ có nỗ lực không ngừng mới mang lại sự sống."
Vương Đại Trụ, lúc này thấy Lâm Dịch có vẻ chững lại, lập tức tiếp lời, giọng nói to và rõ ràng, mang theo sức mạnh của một người lao động chân chính: "Đại ca nói đúng! Chúng ta không thể ngồi yên chịu trận! Ai có sức thì ra đồng, khai hoang, gieo cấy! Ai có tay nghề thì rèn vũ khí, sửa chữa công cụ! Ai có kiến thức thì giúp tìm thuốc, chỉ dẫn canh tác! Chúng ta là một nhà, phải cùng nhau vượt qua!"
Lời nói của Vương Đại Trụ như một làn gió thổi qua đám đông, khiến nhiều người dân làng gật gù. A Phúc, một thanh niên gầy gò, đen nhẻm, đôi mắt tò mò và đầy nhiệt huyết, lập tức giơ tay: "Lâm ca, Đại Trụ ca! Con có sức! Con có thể đi khai hoang, con có thể vác đất!"
Lý Hổ cũng bước lên một bước, giọng trầm hùng: "Dân quân chúng ta sẽ đảm bảo an toàn cho các khu vực canh tác. Bất cứ kẻ nào dám phá hoại mùa màng, dám cướp bóc lương thực của dân làng, sẽ không thoát khỏi lưỡi đao của ta!" Lời nói của Lý Hổ tuy đơn giản nhưng chứa đựng sức nặng của sự uy hiếp, khiến những tiếng xì xào còn lại cũng hoàn toàn im bặt.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt ánh lên sự hài lòng. Hắn đưa tay chỉ vào tấm bản đồ, nơi có những vùng đất màu mỡ được khoanh tròn. "Đây là những khu vực ta đã khảo sát. Chúng ta sẽ mở rộng canh tác, tập trung vào những loại cây lương thực ngắn ngày, dễ trồng, cho năng suất cao. Hồ Gia Gia sẽ hướng dẫn mọi người về cách thức gieo trồng, chăm sóc. Những ai có kinh nghiệm nông nghiệp, hãy giúp đỡ những người khác. Ta cũng sẽ chia sẻ những kiến thức canh tác mà ta học được."
Hắn không nói rõ "những kiến thức học được" từ đâu, nhưng dân làng đã quen với những điều kỳ lạ mà Lâm Dịch mang lại. Từ những cách xây dựng kiên cố, những phương pháp chữa bệnh hiệu quả, đến những mưu lược đánh giặc, tất cả đều vượt xa những gì họ từng biết. Tri thức của hắn, trong mắt họ, là một loại phép màu.
Trưởng thôn Lão Vương, sau một hồi căng thẳng, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng vẫn còn hơi run nhưng đã thêm phần kiên định: "Lâm Dịch nói phải. Chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn. Làng ta bao đời nay dựa vào đất. Giờ là lúc chúng ta phải tận dụng hết sức mình, tận dụng từng tấc đất để nuôi sống chính mình. Lão sẽ đứng ra tổ chức, phân công nhiệm vụ cho mọi người. Ai có ý kiến gì không?"
Không một ai lên ti��ng phản đối. Sự quyết đoán của Lâm Dịch, sự nhiệt huyết của Vương Đại Trụ, lời đe dọa của Lý Hổ và sự ủng hộ của Hồ Gia Gia cùng Trưởng thôn, tất cả đã tạo nên một sức mạnh thuyết phục không thể lay chuyển. Dân làng bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt không còn chỉ là lo lắng mà đã ánh lên tia hy vọng, và trên hết là sự đồng lòng. Họ hiểu rằng, đây là con đường duy nhất. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và họ đã tìm thấy một người lãnh đạo có đủ tri thức và ý chí để dẫn dắt họ đi trên con đường đó. Lâm Dịch nhìn những gương mặt đã bớt căng thẳng, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan.
***
Chiều tà, ánh nắng đã dịu đi, nhuộm một màu vàng cam lên những sườn đồi thoai thoải của Linh Thú Sơn Mạch, vươn tới tận khu vực Cánh Đồng Bất Tận. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm của đất và mùi thơm dịu nhẹ của các loài thảo mộc. Lâm Dịch, trên người vẫn là bộ trang phục vải thô quen thuộc, đang cúi xuống xem xét một luống đất mới được khai hoang. Đất ở đây còn thô ráp, nhưng có vẻ màu mỡ, tơi xốp, hứa hẹn một mùa màng bội thu nếu được chăm sóc đúng cách. Hắn dùng ngón tay cái và ngón trỏ bóp nhẹ một nắm đất, cảm nhận độ ẩm và kết cấu của nó. Trong tâm trí hắn, những kiến thức về nông nghiệp hiện đại, về pH đất, về các loại phân bón hữu cơ, về chu trình luân canh cây trồng lại hiện về từ cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn đã dày công nghiên cứu.
Bên cạnh Lâm Dịch, Hồ Gia Gia dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang cúi xuống kiểm tra một loại cây non vừa nhú. Râu tóc bạc phơ của ông lay động trong gió, đôi mắt từ bi nhưng cũng đầy tinh anh chăm chú nhìn từng chiếc lá. Trên tay ông là cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" đã cũ mèm, bìa sách sờn rách, giấy ố vàng nhưng được giữ gìn cẩn thận. Mùi mực cũ và mùi thảo dược khô thoang thoảng từ cuốn sách hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ cây xung quanh, tạo nên một không khí bình yên, thơm ngát, nhưng cũng ẩn chứa sự tỉ mỉ, cẩn trọng.
"Hồ Gia Gia, với loại đất này, chúng ta có thể trồng những gì nhanh thu hoạch nhất?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm tĩnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi luống đất. "Và loại dược liệu nào có thể thay thế những thứ chúng ta đang thiếu hụt trầm trọng do sự phong tỏa của Thẩm Đại Nhân?"
Hồ Gia Gia ngẩng đầu lên, vuốt chòm râu bạc, đôi mắt từ bi nhìn Lâm Dịch. "Đất đây khá màu mỡ, Lâm Dịch ạ. Có thể trồng khoai, lúa mạch ngắn ngày. Những loại này từ khi gieo đến khi thu hoạch chỉ mất vài ba tháng, đủ để chúng ta có thêm nguồn lương thực phụ trợ trước khi những vụ mùa chính có thể cho thu hoạch." Ông lật giở những trang sách cũ, ngón tay gầy guộc chỉ vào những hình vẽ thảo dược. "Về dược liệu, ta đã tìm thấy vài loại mọc hoang ở các chân núi Linh Thú Sơn Mạch, tuy không quý bằng những loại chúng ta thường dùng, nhưng có thể tạm thời thay thế cho một số bài thuốc cơ bản, đặc biệt là các loại kháng viêm, cầm máu. Tuy nhiên, việc thu hái chúng cần nhiều người có kinh nghiệm, biết rõ đặc tính của từng cây, và quan trọng nhất là phải biết cách bảo quản để dược tính không bị mất đi."
Lâm Dịch gật đầu, trong đầu hắn đã bắt đầu hình thành một kế hoạch chi tiết. "Ta sẽ cử A Phúc và một nhóm thanh niên khỏe mạnh, nhanh nhẹn học việc với ông. Chúng ta cần phải nắm vững kỹ thuật này. Việc khai thác dược liệu hoang dã là một nguồn cung quý giá trong thời điểm khó khăn. Ông nghĩ sao về việc áp dụng phương pháp canh tác luân phiên để giữ đất và tăng năng suất, Hồ Gia Gia?"
Hồ Gia Gia ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, đôi mắt vốn đã nheo lại giờ mở to hơn một chút, hiện rõ vẻ ngạc nhiên. "Luân phiên? Lâm Dịch cậu luôn có những ý tưởng kỳ lạ... nhưng nghe có vẻ hợp lý. Trồng liên tục một loại cây trên cùng một mảnh đất thường khiến đất bạc màu, sâu bệnh cũng dễ phát sinh. Luân phiên các loại cây khác nhau, ví dụ như sau khi trồng lúa mạch thì trồng đậu, có thể giúp đất hồi phục, thậm chí còn bổ sung dưỡng chất cho đất." Ông gật gù, vuốt râu. "Đúng là kiến thức uyên thâm của cậu luôn khiến lão đây phải học hỏi. Phương pháp này có lẽ sẽ rất hữu ích, đặc biệt là khi chúng ta cần khai thác tối đa mỗi t���c đất."
Lâm Dịch cúi xuống xem xét đất một lần nữa, cảm giác thô ráp của đất dưới tay hắn gợi nhớ về những buổi học thực hành nông nghiệp trong quá khứ xa xăm. Hắn biết rằng, việc áp dụng khoa học kỹ thuật, dù là những kiến thức cơ bản nhất, cũng có thể tạo ra sự khác biệt lớn trong một thế giới mà nông nghiệp vẫn còn phụ thuộc hoàn toàn vào kinh nghiệm và sự may rủi. Hắn thầm nhủ: "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, không chỉ trong chiến trường mà còn trong cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt này."
Họ cùng nhau vạch ra sơ bộ kế hoạch về các loại cây sẽ trồng và cách thức chăm sóc. Lâm Dịch hỏi về chu kỳ sinh trưởng, về lượng nước cần thiết, về khả năng chống chịu sâu bệnh của từng loại. Hồ Gia Gia kiên nhẫn giải thích, kiến thức về thảo mộc và cây trồng của ông như một kho báu vô tận.
"Chúng ta cần phải đào thêm kênh mương dẫn nước từ suối về, đảm bảo đủ nước tưới cho những cánh đồng mới khai hoang này," Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía con suối nhỏ chảy rì rầm ở chân núi. "Và cũng cần phải xây dựng các kho chứa lương thực và dược liệu kiên cố hơn, tránh ẩm mốc và chuột bọ."
Hồ Gia Gia gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Dược liệu rất dễ hỏng nếu không được bảo quản đúng cách. Cần có nơi khô ráo, thoáng mát, và phải có người chuyên trách."
Cả hai tiếp tục đi dọc theo những luống đất mới, thảo luận về từng chi tiết nhỏ nhất. Lâm Dịch biết rằng, việc tự sản xuất lương thực và dược liệu không chỉ là một giải pháp hậu cần, mà còn là một cách để củng cố tinh thần đoàn kết của cộng đồng. Khi mỗi người dân đều đóng góp sức mình vào việc nuôi sống cả thôn làng, họ sẽ cảm thấy mình là một phần không thể thiếu, và lòng tin vào tương lai sẽ được củng cố. Đây không chỉ là cuộc chiến chống lại quân địch hay Thẩm Đại Nhân, mà còn là cuộc chiến chống lại sự tuyệt vọng.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Lâm Dịch, một nỗi lo lắng vẫn âm ỉ. Hắn biết rằng, việc phát triển các khu vực sản xuất quy mô lớn như thế này cũng sẽ khiến chúng trở thành mục tiêu hấp dẫn cho quân địch hoặc những kẻ cướp bóc. "Sự vững mạnh đôi khi cũng đi kèm với nguy hiểm," hắn thầm nghĩ. "Chúng ta cần phải có kế hoạch phòng thủ chặt chẽ cho những cánh đồng này." Hắn đưa mắt nhìn xa xăm về phía đồn gác biên giới, nơi ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, tạo nên một đường chân trời đỏ rực. Vẻ mặt hắn lại trở nên trầm tư. Cuộc chiến này sẽ kéo dài, không chỉ là những trận đánh mà còn là một cuộc chiến sinh tồn về hậu cần, một cuộc chiến của ý chí và sự kiên cường.
Lâm Dịch cảm thấy cái lạnh của buổi chiều tà đang thấm vào da thịt, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa của trách nhiệm và quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt. Hắn sẽ bảo vệ cộng đồng này, bằng mọi giá. Hắn sẽ gieo hạt giống của hy vọng giữa loạn lạc, và chờ đợi ngày chúng đâm chồi nảy lộc, mang lại sự sống cho những người đã tin tưởng vào hắn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.