Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 544: Bữa Cơm Khó Nuốt: Lo Toan Vật Tư

Ánh sáng bình minh bắt đầu hửng rõ hơn, xua tan dần màn sương mù bao phủ, mang theo chút hy vọng mong manh. Lâm Dịch đứng dậy, vươn vai, cảm thấy cơ thể rã rời sau một đêm dài suy tính, nhưng tinh thần lại bừng tỉnh một cách kỳ lạ. Hắn biết, một trận chiến lớn đang đến gần, không chỉ là cuộc chiến trên chiến trường mà còn là cuộc chiến với sự phản bội, với sự thiếu thốn, với chính những giới hạn của bản thân. Hắn sẽ không từ bỏ, không bao giờ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải chiến đấu. Hắn sẽ chiến đấu, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì những con người đã tin tưởng hắn, vì vùng đất mà hắn đã dành công sức để gây dựng. Đây là cuộc chiến sinh tồn của hắn, và hắn sẽ không để bất kỳ ai cướp đi điều đó.

Hắn biết, thông tin chi tiết về Ưng Báo Sư Đoàn và thời gian tấn công dự kiến sẽ dẫn đến cuộc chạm trán trực diện đầu tiên và một trận chiến lớn trong các chương sắp tới. Âm mưu của Thẩm Đại Nhân sẽ trở nên rõ ràng và trực tiếp hơn, buộc hắn phải đối phó song song với hai mặt trận. Sự phụ thuộc vào mạng lưới tình báo của Bang Hắc Sa gợi ý rằng thế lực giang hồ này sẽ đóng vai trò ngày càng quan trọng, và có thể sẽ có những yêu cầu hoặc hành động bất ngờ trong tương lai. Và sự thiếu hụt lương thực và thuốc men do Thẩm Đại Nhân gây ra sẽ tạo ra những thách thức lớn về hậu cần, đẩy Lâm Dịch vào những tình huống khó khăn, buộc hắn phải tìm ra những giải pháp sáng tạo để duy trì sức mạnh của lực lượng phòng thủ. Tất cả đều là một phần của cuộc chiến khốc liệt sắp tới, một cuộc chiến mà hắn phải thắng.

***

Trong căn phòng nhỏ được dùng làm nơi hội họp khẩn cấp của Thôn Làng Sơn Cước, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng lên những gương mặt căng thẳng. Sương sớm vẫn còn bảng lảng bên ngoài cửa sổ, nhưng bên trong, không khí đã đặc quánh sự lo âu. Lâm Dịch ngồi ở vị trí trung tâm, thân hình gầy gò hơi ngả về phía trước, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén. Hắn đã thức trắng đêm, và quầng thâm dưới mắt càng làm nổi bật nét trầm tư trên gương mặt thanh tú. Đối diện hắn, Bạch Vân Nhi ngồi thẳng lưng, tay cầm bút lông và một cuộn giấy, ghi chép cẩn thận từng lời báo cáo. Bên cạnh nàng là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng khuôn mặt chất phác giờ đây hiện rõ vẻ lo lắng, và Trần Nhị Cẩu, dù đôi mắt vẫn nhanh nhẹn nhưng nét cười thường trực đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm trọng hiếm thấy. Hồ Gia Gia, với mái râu tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé, ngồi tựa vào tường, đôi mắt chất chứa nỗi lo ngại sâu sắc.

Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại từ xa, trộn lẫn với tiếng chó sủa lanh lảnh và mùi khói bếp thoang thoảng, tạo nên một khung cảnh bình yên giả tạo trong cái buổi sáng âm u này. Nhưng không ai trong phòng có thể cảm nhận được sự bình yên ấy. Họ đều biết, dưới lớp vỏ bọc mộc mạc của làng quê, một cuộc chiến tranh sinh tồn đang diễn ra, và họ đang ở ngay tuyến đầu.

Vương Đại Trụ, người được Lâm Dịch tin tưởng giao phó việc quản lý lương thực, là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói trầm đục pha lẫn sự bức xúc: "Thưa Lâm ca, kho lương thực chỉ còn đủ dùng trong chưa đầy mười ngày nữa. Dân chúng đã bắt đầu than vãn, nhiều người đã phải ăn cháo loãng. Mấy hôm nay, số trẻ con bị suy dinh dưỡng ngày càng tăng, nhìn mà xót ruột." Hắn siết chặt nắm đấm, vết sẹo nhỏ trên má căng ra. "Chúng ta đã cố gắng hết sức để chia sẻ, nhưng nguồn cung cấp từ bên ngoài hoàn toàn bị cắt đứt. Giá cả trên thị trường chợ đen đã tăng gấp mấy lần, lại còn khó mà mua được."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt từng người. "Ta đã lường trước được điều này. Thẩm Đại Nhân không chỉ muốn cắt đường lui của chúng ta trên chiến trường, mà còn muốn bóp nghẹt chúng ta từ hậu phương." Hắn dừng lại, quay sang Hồ Gia Gia. "Tình hình thuốc men và vật tư y tế thì sao, Hồ Gia Gia?"

Hồ Gia Gia thở dài, đôi mắt từ bi nhìn Lâm Dịch. "Thuốc men còn tệ hơn, đặc biệt là các loại kháng viêm và băng gạc. Số người bệnh và bị thương ngày càng tăng, e rằng không cầm cự được lâu. Mấy ngày nay, ta đã phải dùng hết những loại thảo dược dự trữ, nhưng bệnh dịch theo chiến loạn mà đến, lại thêm thương binh, chỉ sợ không đủ sức mà xoay sở. Nếu cứ kéo dài, e rằng sẽ có đại họa." Giọng ông già trầm buồn, từng lời nói như một nhát dao cứa vào lòng người nghe. Mùi thuốc bắc thoang thoảng trong không khí càng làm tăng thêm cảm giác u ám.

Bạch Vân Nhi, sau khi ghi chép xong, ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng. "Chúng ta đã cố gắng hết sức để tự cung tự cấp, tăng cường khai hoang, nhưng với số lượng người tị nạn và quân lính tăng lên, nguồn lực có hạn. Hơn nữa, việc Thẩm Đại Nhân cắt đứt mọi tuyến đường vận chuyển chính khiến chúng ta không thể nhập hàng từ các thành trấn lân cận." Nàng đặt bút xuống, ánh mắt sắc sảo nhìn Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị. "Lâm ca, chúng ta phải làm gì đây?"

Lâm Dịch nhắm mắt lại một thoáng, hít thở sâu. Hắn cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang xâm chiếm từng tế bào, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Đây không phải là lúc để suy yếu. Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh như dao, quét qua từng người một. "Đây chính là thủ đoạn của Thẩm Đại Nhân. Hắn muốn dùng sự thiếu thốn để làm suy yếu ý chí của chúng ta từ bên trong. Hắn muốn chúng ta tự sụp đổ trước khi quân địch kịp tiến đến." Hắn nói, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm thép. "Nhưng chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra."

Hắn đưa tay vuốt nhẹ vầng trán, cố gắng xua đi cơn đau nhức nhẹ ở thái dương. Trong thế giới cũ, những vấn đề như thế này sẽ được giải quyết bằng các chính sách vĩ mô, các chuỗi cung ứng phức tạp. Nhưng ở đây, hắn chỉ có một nhóm người nhỏ bé, và đối mặt với một quyền lực địa phương muốn tận diệt họ. "Trần Nhị Cẩu, những tin đồn về việc Lâm Dịch vô năng, không đủ sức bảo vệ dân làng, về việc Thẩm Đại Nhân mới là cứu tinh của vùng biên, đã lan truyền đến đâu rồi?" Lâm Dịch hỏi, giọng điệu chuyển sang lạnh nhạt.

Trần Nhị Cẩu giật mình, vội vàng đáp: "Dạ, Lâm ca! Bọn thủ hạ của Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng việc thiếu thốn để tung tin đồn khắp nơi, nói rằng chúng ta sẽ không cầm cự được lâu, khuyên dân chúng nên quy phục hắn. May mà dân chúng ở đây tin tưởng Lâm ca, nhưng những người tị nạn mới đến thì... e rằng đã có phần dao động." Hắn cúi đầu, vẻ mặt hối lỗi. "Nhị Cẩu đã cố gắng dập tắt, nhưng bọn chúng quá đông, lại còn có kẻ tiếp tay."

Lâm Dịch thở dài một tiếng nặng nề. Hắn biết, Trần Nhị Cẩu đã làm hết sức mình. Cuộc chiến này không chỉ trên chiến trường hay trong kho lương thực, mà còn là cuộc chiến trên mặt trận tư tưởng, lòng người. "Không sao, Nhị Cẩu. Ngươi đã làm tốt rồi." Hắn trấn an, rồi suy nghĩ. "Thông tin... đó là vũ khí. Nhưng nó cũng là độc dược nếu không được kiểm soát."

Hắn đứng dậy, bước đến bên tấm bản đồ biên giới treo trên tường. Ngón tay hắn lướt trên những đường nét địa hình, dừng lại ở các tuyến đường chính và phụ. "Thẩm Đại Nhân đã phong tỏa các tuyến đường chính, thao túng giá cả. Trông chờ vào triều đình là vô vọng, chúng ta đều biết triều đình đang mục ruỗng đến mức nào. Nhưng hắn không thể phong tỏa tất cả. Luôn có những kẽ hở, những con đường nhỏ, những kẻ không màng đến luật lệ."

Hắn quay lại, ánh mắt kiên định. "Chúng ta phải tìm đường sống khác. Không thể ngồi chờ chết. Chúng ta sẽ không chỉ dựa vào những gì mình có, mà phải tìm cách lấy được những gì mình cần. Không có tiền, chúng ta sẽ dùng những thứ khác. Không có đường lớn, chúng ta sẽ đi đường nhỏ."

Vương Đại Trụ, tuy không hiểu hết sự phức tạp trong suy nghĩ của Lâm Dịch, nhưng thấy được sự quyết tâm trong ánh mắt hắn, liền nói: "Lâm ca, huynh cứ ra lệnh, huynh bảo làm gì, chúng ta sẽ làm nấy! Dù phải xẻ đôi cái Thôn Làng Sơn Cước này, chúng ta cũng sẽ tìm ra cái ăn, cái mặc!"

Hồ Gia Gia cũng gật đầu: "Lão già này tuy sức yếu, nhưng nếu cần, ta vẫn có thể vào rừng sâu tìm kiếm thảo dược quý hiếm. Miễn là giữ được mạng sống cho bá tánh."

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác phức tạp. Sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng bên cạnh đó là một sự tin tưởng mãnh liệt. Nàng đã chứng kiến Lâm Dịch vượt qua biết bao khó khăn, luôn tìm ra lối thoát trong những tình huống ngặt nghèo nhất. Nàng biết, hắn sẽ lại làm được.

Lâm Dịch nhìn từng gương mặt, cảm nhận được sự tin tưởng và lòng trung thành của họ. Đó chính là tài sản quý giá nhất của hắn lúc này. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi nói: "Các ngươi đã làm rất tốt. Giờ đây, chúng ta sẽ phải đối mặt với một thử thách mới, khó khăn hơn rất nhiều. Nhưng ta tin, chỉ cần chúng ta đồng lòng, chúng ta sẽ vượt qua."

Hắn lại quay về chiếc bàn, mở ra cuốn Cẩm Nang Kế Sách đã ngả màu ố vàng, chi chít chữ viết tay của hắn, và một bản đồ chi tiết của vùng biên. Hắn đặt ngón tay lên bản đồ, khoanh tròn một vài điểm. "Chúng ta không thể đối đầu trực diện với sự phong tỏa của Thẩm Đại Nhân. Chúng ta phải đi đường vòng, tìm kiếm những người có thể giúp đỡ, hoặc ít nhất là không cản trở chúng ta." Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt hiện lên một tia sáng kỳ lạ. "Các thương hội... Họ quan tâm đến lợi nhuận. Vậy thì, ta sẽ cho họ lợi nhuận. Nhưng đổi lại, chúng ta cần gì?"

Tiếng ghi chép sột soạt của Bạch Vân Nhi vang lên đều đặn trong căn phòng. Mùi mực và giấy cũ hòa lẫn với không khí nặng trĩu. Lâm Dịch biết, hắn không thể chỉ dựa vào những kiến thức chiến thuật hay y học cổ xưa từ "Thần Nông Bách Thảo Phổ" để giải quyết vấn đề cấp bách này. Hắn cần một giải pháp hiện thực hơn, nhanh chóng hơn, một giải pháp mang đậm dấu ấn của tư duy hiện đại, của sự linh hoạt và khả năng thích nghi. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tri thức phải được áp dụng đúng lúc, đúng chỗ.

***

Đêm muộn, sau khi mọi người đã tản đi, Lâm Dịch một mình trong phòng. Ánh nến leo lét trên bàn hắt bóng hắn lên vách tường, tạo thành một hình ảnh cao gầy, cô độc. Ngoài cửa sổ, trời tối đen như mực, gió lạnh từng đợt rít qua khe cửa, mang theo hơi sương ẩm ướt. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, hàng ngàn suy nghĩ vẫn đang quay cuồng không ngừng nghỉ.

Trước mặt hắn là tấm bản đồ vùng biên và một chồng giấy tờ ghi chép chi chít. Hắn liên tục gạch xóa, tính toán, nghiền ngẫm. Những con số về lượng lương thực cần thiết, số lượng thuốc men tối thiểu, khả năng vận chuyển, rủi ro bị chặn đánh, giá cả trên chợ đen... tất cả đều nhảy múa trong đầu hắn. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách và Thần Nông Bách Thảo Phổ vẫn nằm mở bên cạnh, nhưng hắn chỉ lướt qua chúng một cách vô thức. Những kiến thức cổ xưa này, dù quý giá đến đâu, dường như không thể giải quyết được vấn đề cấp bách trước mắt. Hắn cần một giải pháp thực tế hơn, nhanh chóng hơn, một lối thoát cho tình cảnh ngặt nghèo này.

"Thẩm Đại Nhân đã phong tỏa các tuyến đường chính, thao túng giá cả. Trông chờ vào triều đình là vô vọng." Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và thiếu ngủ. "Chúng ta phải tìm đường sống khác."

Trong thế giới cũ của hắn, kinh tế là mạch máu của xã hội. Hắn hiểu rõ sức mạnh của thương mại, của lợi nhuận, và cả sự tham lam của con người. Đó là một con dao hai lưỡi, nhưng trong hoàn cảnh này, hắn buộc phải sử dụng nó. "Các thương hội... Họ quan tâm đến lợi nhuận. Vậy thì, ta sẽ cho họ lợi nhuận. Nhưng đổi lại, chúng ta cần gì?"

Đôi mắt hắn nheo lại, lướt qua tấm bản đồ. Các thành trấn lân cận, các con đường mòn bí mật, các bến đò nhỏ trên sông... Tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn. "Không có đường lớn, chúng ta sẽ đi đường nhỏ. Không có tiền, chúng ta sẽ dùng những thứ khác."

Hắn bắt đầu phác thảo trên giấy những tuyến đường vận chuyển khả thi, đánh dấu những điểm có thể bị phục kích, những khu vực cần tránh. Hắn suy tính về những thương hội lớn trong vùng, những kẻ có khả năng vượt qua sự phong tỏa của Thẩm Đại Nhân, những kẻ đủ tham lam để đánh đổi rủi ro lấy lợi nhuận khổng lồ. "Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội là một lựa chọn tốt. Hắn khôn ngoan, lại có mạng lưới rộng. Nhưng hắn cũng là một con cáo già, sẽ không dễ dàng bị thuyết phục." Lâm Dịch nghiêng đầu, suy nghĩ. "Liệu hắn có đủ dũng khí để đối đầu với Thẩm Đại Nhân không? Hay hắn sẽ chớp lấy cơ hội để bóc lột chúng ta?"

Một cơn gió lạnh rít qua khe cửa, thổi bay vài sợi tóc lòa xòa trên trán hắn. Hắn rùng mình, nhưng không phải vì cái lạnh. Đó là cảm giác cô độc khi phải gánh vác một trọng trách quá lớn, khi mọi gánh nặng đều đè lên đôi vai gầy của một người đàn ông đơn độc giữa thế giới xa lạ. Hắn nhớ lại những lời cha hắn đã từng nói: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Đúng vậy, và hắn cũng không thể trông chờ vào sự công bằng. Hắn phải tự tạo ra sự công bằng cho mình, cho những người mà hắn muốn bảo vệ.

"Thẩm Đại Nhân sẽ tiếp tục là một chướng ngại vật lớn không chỉ trên mặt trận chính trị mà còn cả kinh tế," hắn tự nhủ. "Các động thái của ta có thể chọc giận hắn thêm. Nhưng ta không có lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những người ở đây, ta phải chấp nhận mọi rủi ro."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Phía xa xa, những ngọn lửa lập lòe từ các chốt gác biên giới, như những đốm sáng yếu ớt trong biển đêm vô tận. Đó là những người lính và dân quân đang canh giữ, những người đang đặt niềm tin vào hắn. Hắn không thể phụ lòng họ.

Hắn nhắm mắt lại, tưởng tượng ra hình ảnh những đoàn xe chở lương thực và thuốc men đang len lỏi qua những con đường mòn hiểm trở, vượt qua sự truy lùng của Thẩm Đại Nhân, mang theo hy vọng đến Thôn Làng Sơn Cước. Hắn biết, điều đó sẽ vô cùng khó khăn, rủi ro chồng chất. Nhưng hắn không thể từ bỏ.

"Chúng ta không mua bằng tiền, mà bằng những thứ giá trị hơn trong thời loạn này." Câu nói đó chợt lóe lên trong đầu hắn. Những thứ giá trị hơn tiền bạc... Đó có thể là thông tin, là sự an toàn, là khả năng tiếp cận một thị trường mới sau này, hay thậm chí là một lời hứa hẹn về quyền lực khi cục diện thay đổi. Hắn có tri thức từ thế giới hiện đại, hắn có khả năng nhìn xa trông rộng, hắn có thể cung cấp những gì mà những thương nhân tham lam kia khao khát.

Hắn quay trở lại bàn, cầm lấy bút lông, bắt đầu phác thảo một bản kế hoạch chi tiết hơn. Bản kế hoạch không chỉ nói về việc mua bán, mà còn về việc xây dựng mạng lưới, về việc tạo ra một hệ thống hậu cần bí mật, về việc biến các thương nhân thành đồng minh bất đắc dĩ. Đây không chỉ là một giao dịch đơn thuần, đây là một phần của chiến lược lớn hơn, một bước đi quan trọng trong cuộc chiến sinh tồn.

Cơ thể hắn mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần lại bừng tỉnh, sáng suốt hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ chiến đấu, không chỉ bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng mưu lược, bằng tất cả những gì hắn có.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh núi xa xa, Lâm Dịch lại triệu tập Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đến căn phòng hội họp. Không khí trong phòng đã bớt căng thẳng hơn đêm qua, thay vào đó là sự tập trung và một chút phấn chấn từ Lâm Dịch. Một cốc trà thảo mộc nóng hổi bốc hơi nghi ngút trên bàn, làm ấm không gian và xua đi cái lạnh còn vương vấn của buổi sớm.

Trên bàn là một bản kế hoạch đã được phác thảo kỹ lưỡng, từng nét chữ của Lâm Dịch tuy có vẻ vội vàng nhưng vẫn mạch lạc và sắc sảo. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu, đôi mắt vẫn còn chút quầng thâm nhưng đã rạng rỡ hơn nhiều. "Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết." Lâm Dịch mở đầu, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Tình hình lương thực và thuốc men đã đến mức báo động. Ta đã suy nghĩ cả đêm, và ta có một kế hoạch."

Bạch Vân Nhi gật đầu, đặt bút lông xuống. Nàng đã quen với việc Lâm Dịch luôn có những ý tưởng đột phá trong những thời điểm ngặt nghèo nhất. Trần Nhị Cẩu cũng ngồi thẳng lưng, ánh mắt sáng lên đầy mong đợi. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nói, giọng chắc nịch, quên đi chút lo lắng ban đầu.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, rồi chỉ vào bản kế hoạch trên bàn. "Kế hoạch này đòi hỏi sự khéo léo, cẩn trọng và cả một chút liều lĩnh. Chúng ta sẽ không thể dựa vào các tuyến đường chính, nơi Thẩm Đại Nhân đang kiểm soát chặt chẽ. Chúng ta sẽ phải xây dựng một mạng lưới vận chuyển bí mật, thông qua các thương hội."

Hắn giải thích chi tiết về việc tiếp cận các thương hội, mục tiêu, và những rủi ro cần phòng tránh. "Bạch Vân Nhi, cô phụ trách việc tổng hợp các nhu cầu cấp bách nhất: lương thực, thuốc men, vải vóc, một số vật liệu thiết yếu cho việc sửa chữa và phòng thủ. Hãy lập danh sách cụ thể, số lượng ước tính. Đồng thời, cô cũng phải chuẩn bị danh sách những gì chúng ta có thể dùng để trao đổi." Hắn nhấn mạnh từ "trao đổi". "Chúng ta không có đủ tiền mặt, và kể cả có, Thẩm Đại Nhân cũng sẽ tìm cách phong tỏa. Chúng ta phải dùng những thứ có giá trị hơn trong thời loạn này."

Bạch Vân Nhi ghi chép nhanh chóng. "Những thứ giá trị hơn, Lâm ca? Ý huynh là..."

"Thông tin." Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc bén. "Thông tin về tình hình biên giới, về quân địch, về những thay đổi trong cục diện. Những tin tức mà triều đình còn chưa biết, nhưng chúng ta lại có được từ mạng lưới của Bang Hắc Sa, từ những cuộc khảo sát của ta. Thông tin có thể là vàng trong thời chiến. Ngoài ra, chúng ta còn có những sản vật đặc trưng của vùng biên, những loại thảo dược quý hiếm mà Hồ Gia Gia có thể tìm kiếm, hay thậm chí là những công thức chế tạo đơn giản nhưng hiệu quả mà ta có thể nghĩ ra. Thẩm Đại Nhân có thể phong tỏa tiền bạc, nhưng hắn không thể phong tỏa tri thức và sự sáng tạo."

Trần Nhị Cẩu gãi đầu: "Vậy còn Nhị Cẩu thì làm gì, Lâm ca?"

"Nhị Cẩu, ngươi sẽ là người liên lạc chính." Lâm Dịch nhìn hắn, ánh mắt đầy tin tưởng. "Với vẻ ngoài chất phác, ít ai ngờ ngươi lại là người mang theo những tin tức quan trọng nhất. Ngươi phải tìm kiếm những thương nhân đáng tin cậy nhưng cũng đủ tham vọng. Những kẻ dám đánh đổi rủi ro để kiếm lợi nhuận khổng lồ, những kẻ không ngại đối đầu với Thẩm Đại Nhân, miễn là có đủ lợi ích."

"Chúng ta sẽ liên hệ với Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội chứ, Lâm ca?" Bạch Vân Nhi hỏi, nhớ lại mối quan hệ cũ. "Hắn là người khôn ngoan, có thể tin tưởng được ở một mức độ nào đó."

L��m Dịch gật đầu. "Trương Quản Sự là một lựa chọn tốt. Hắn có mạng lưới rộng, lại có đầu óc tính toán. Nhưng không chỉ mình hắn. Ta muốn một mạng lưới rộng khắp. Càng nhiều thương hội tham gia, càng phân tán rủi ro, và càng khiến Thẩm Đại Nhân khó lòng kiểm soát. Ngươi hãy tìm hiểu kỹ về các thương hội nhỏ hơn, những thương nhân độc lập, những kẻ buôn lậu... miễn là họ có khả năng vận chuyển hàng hóa và sẵn sàng hợp tác."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cả hai. "Hãy nhớ, đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng cũng không kém phần cam go. Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn sẽ tìm mọi cách để phá hoại, để ngăn cản chúng ta. Các ngươi phải hết sức cẩn trọng, giữ bí mật tuyệt đối. Mọi hành động đều phải kín đáo, không để lại dấu vết."

"Và một điều nữa," Lâm Dịch nói thêm, giọng trầm xuống. "Trong quá trình đàm phán, có thể sẽ có những yêu cầu, những thỏa hiệp mà chúng ta không mong muốn. Hãy dùng cái đầu lạnh để suy xét. Mục tiêu cuối cùng là sự sống còn của cộng đồng chúng ta. Đừng quên điều đó."

Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi đồng loạt gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự quyết tâm. Tiếng cốc trà chạm khẽ vào đĩa sứ, tạo nên một âm thanh nhỏ trong căn phòng tĩnh lặng. Nắng sớm đã lên cao, chiếu rọi qua cửa sổ, mang theo hơi ấm và một chút hy vọng mới.

Lâm Dịch biết, việc tiếp cận các thương hội sẽ mở ra những mối quan hệ mới, phức tạp, và có thể dẫn đến những âm mưu kinh doanh/chính trị sâu sắc hơn. Sự nhấn mạnh vào "những thứ giá trị hơn tiền bạc" để trao đổi gợi ý rằng hắn sẽ phải sử dụng kiến thức hiện đại hoặc các vật phẩm đặc biệt của mình để đạt được mục đích. Thẩm Đại Nhân sẽ tiếp tục là một chướng ngại vật lớn không chỉ trên mặt trận chính trị mà còn cả kinh tế, và các động thái của Lâm Dịch có thể chọc giận hắn thêm, đẩy cuộc đối đầu lên một nấc thang mới. Nhưng không sao, hắn đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả. Trong cuộc chiến sinh tồn này, mỗi bước đi đều là một ván cờ, và hắn sẽ chơi đến cùng.

Lâm Dịch nhìn bản kế hoạch trên bàn, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang tràn ngập. Hắn cảm thấy một cơn đau nhức nhẹ ở vai, nhưng trong lòng lại dâng lên một ngọn lửa mới. Ngọn lửa của sự kiên cường, của ý chí không bao giờ gục ngã.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free