Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 543: Mạng Lưới Bóng Đêm: Thông Tin Từ Bang Hắc Sa

Dưới ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời đêm biên ải, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong một thứ tĩnh lặng giả tạo. Gió nhẹ lùa qua những mái tranh, mang theo hơi sương lạnh ngắt và mùi đất ẩm đặc trưng của vùng sơn cước. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ căn phòng làm việc tạm bợ của mình, đôi mắt sâu thẳm dõi ra màn đêm bao trùm. Những ánh đèn dầu le lói, vàng vọt vẫn còn bập bùng từ các căn nhà dân quân, nơi những người nông phu vốn quen với cuốc, cày đang cố gắng làm quen với đội hình, với những động tác cơ bản của một chiến binh. Tiếng hô khẩu hiệu yếu ớt, lẫn với tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất, thỉnh thoảng vọng đến, như những lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng đang đè nặng lên vai hắn.

Sau chuyến khảo sát biên giới đầy bất an ngày hôm qua, tâm trạng Lâm Dịch chưa bao giờ thanh thản. Những dấu vết của quân đ���ch trên mặt đất, mảnh vải thêu hình thù kỳ lạ mà Binh trưởng Triệu tìm thấy, tất cả đều là những tín hiệu không thể bỏ qua. Chúng không còn là lời đồn thổi, không còn là mối đe dọa xa vời. Kẻ thù đã ở đây, đã chạm vào mảnh đất này, và chúng đang quan sát, đang chờ đợi thời cơ. Lâm Dịch cảm thấy một sự lạnh lẽo dâng lên trong lồng ngực, không phải vì cái lạnh của đêm khuya, mà vì sự cấp bách của tình hình. Hắn biết, thời gian không còn là một khái niệm trừu tượng nữa, mà là một yếu tố sống còn. Mỗi giây phút trôi qua đều là một cơ hội bị bỏ lỡ để củng cố phòng thủ, để chuẩn bị cho trận chiến không thể tránh khỏi. Hắn phải nhanh hơn, phải suy nghĩ sâu hơn, phải nhìn xa hơn những gì đang diễn ra trước mắt. Sinh tồn không chỉ là chiến đấu, mà là sự tính toán, là dự liệu, là khả năng thích ứng với mọi hiểm nguy.

Trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài. Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. H��n nhớ lại những lời nói của Binh trưởng Triệu, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt người binh trưởng trung thành ấy. Hắn cũng nhớ đến vẻ mặt kiên định của Vương Đại Trụ, dù còn nhiều bỡ ngỡ nhưng vẫn dốc hết sức mình. Những con người này, những người nông dân chất phác, những binh lính già nua, họ đang đặt cược sinh mạng của mình vào hắn, vào những kế hoạch mà hắn vạch ra. Cái ý nghĩ đó khiến Lâm Dịch cảm thấy áp lực đè nặng như ngàn cân. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có sức mạnh siêu nhiên, chỉ có tri thức và kinh nghiệm từ một thế giới khác. Liệu bấy nhiêu có đủ để bảo vệ họ? Liệu có đủ để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, nơi hắn đã dần tìm thấy một phần ý nghĩa cuộc đời mình?

Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén lướt qua bản đồ biên giới trải rộng trên chiếc bàn gỗ thô sơ. Những con sông, những dãy núi, những con đèo hiểm trở, tất cả đều hiện rõ dưới ánh đèn dầu. Hắn đã đánh dấu rất nhiều điểm, vẽ rất nhiều đường, nhưng bản đồ này vẫn còn thiếu quá nhiều thông tin. Kẻ địch là ai? Chúng có bao nhiêu quân? Chúng sẽ tấn công từ đâu? Khi nào? Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí hắn, đòi hỏi một câu trả lời mà hắn chưa thể có được hoàn toàn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng trong căn phòng trống. Nhưng tri thức đó phải đến từ đâu, trong một thế giới mà thông tin quý giá hơn vàng bạc, và thường bị bóp méo bởi những mưu đồ chính trị?

Đúng lúc đó, một bóng người khẽ khàng bước vào. Đó là Trần Nhị Cẩu, người cận vệ trung thành của Lâm Dịch, luôn xuất hiện đúng lúc và lặng lẽ như một cái bóng. Nhị Cẩu vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, lúc này ánh lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. Hắn bước đến gần, cúi người thật thấp.

"Đại ca," Nhị Cẩu thì thầm, giọng khẽ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng vẫn đủ để xuyên qua dòng suy nghĩ của Lâm Dịch. "Người của Bang Hắc Sa đã đến. Muốn gặp riêng. Có vẻ là tin tức khẩn cấp."

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Bang Hắc Sa. Một thế lực giang hồ bí ẩn, do Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đứng đầu, người đã từng là đối thủ, rồi trở thành một đồng minh bất đắc dĩ của hắn. Mối quan hệ này mong manh như sợi tơ, dựa trên lợi ích chung hơn là sự tin tưởng hoàn toàn. Nhưng trong thời buổi loạn lạc này, ngay cả những đồng minh bất đắc dĩ cũng trở nên vô cùng quan trọng. Hắn biết Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa có một mạng lưới tai mắt rộng khắp, len lỏi vào mọi ngóc ngách của Đại Hạ vương triều, thậm chí là cả những vùng đất của kẻ thù. Nếu có ai đó có thể cung cấp thông tin tình báo quý giá vào lúc này, thì đó chính là Bang Hắc Sa.

"Dẫn họ đến căn lều phía Tây," Lâm Dịch đáp, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy vẻ cảnh giác. "Đảm bảo không ai theo dõi. Ngươi và Đại Trụ cũng đi cùng, chuẩn bị sẵn sàng."

Trần Nhị Cẩu gật đầu ngay lập tức, đôi mắt nhanh nhẹn quét một lượt quanh căn phòng, như để đảm bảo không có ai nghe lén. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn đáp khẽ, rồi quay người rời đi.

Lâm Dịch thở dài một hơi, ánh mắt một lần nữa lướt qua bản đồ. Hắn biết, thông tin mà Bang Hắc Sa mang đến có thể sẽ thay đổi toàn bộ cục diện. Nó có thể là chìa khóa để họ sống sót, hoặc cũng có thể là một cái bẫy chết người. Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể từ chối. Trong thời khắc sinh tử này, mọi thông tin đều đáng giá, mọi khả năng đều cần được cân nhắc. Hắn cầm lấy cây bút lông, nhẹ nhàng gạch một đường trên bản đồ, đánh dấu căn lều phía Tây. Bóng đêm vẫn còn dài, và những gì sắp sửa diễn ra có thể sẽ quyết định số phận của hàng trăm, thậm chí hàng ngàn con người.

***

Căn lều phía Tây, vốn là một kho chứa nông cụ cũ kỹ, giờ đây đã được dọn dẹp sơ sài và trở thành một địa điểm bí mật cho những cuộc gặp gỡ quan trọng. Bên trong lều, chỉ có ánh đèn dầu leo lét, hắt những bóng hình chập chờn lên vách lều bằng vải bạt cũ kỹ, tạo nên một không khí căng thẳng và u ám. Mùi đất ẩm và cỏ khô thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với một chút mùi khói thuốc thoang thoảng từ phía Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Tiếng gió đêm thỉnh thoảng lại rít qua khe hở của lều, nghe như những lời thì thầm bí ẩn từ bên ngoài.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn và bộ râu quai nón rậm rạp, ngồi đối diện với Lâm Dịch. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm của hắn càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ, nhưng ánh mắt hắn lại điềm tĩnh lạ thường, thậm chí có phần sắc sảo. Hắn mặc một chiếc áo giáp da đơn giản, nhưng vẫn không giấu được vẻ uy nghiêm của một kẻ đứng đầu giang hồ. Cây đại đao quen thuộc của hắn được đặt nằm ngang trên đùi, như một phần cơ thể không thể tách rời.

Bên cạnh Lâm Dịch là Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. Nhị Cẩu đứng hơi chếch về phía sau, đôi mắt nhanh nhẹn cảnh giác quét khắp căn lều, tay hắn đặt nhẹ lên chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào. Vương Đại Trụ, dù vóc dáng cao lớn và chất phác, nhưng lúc này cũng tỏ ra nghiêm túc lạ thường, ánh mắt anh ta tập trung vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, vẻ mặt hơi căng thẳng. Anh ta cũng giữ một tay trên cây mã tấu được cải tiến từ một cái dao chặt củi, biểu thị sự sẵn sàng bảo vệ Lâm Dịch. Bầu không khí trong lều đặc quánh, nặng nề, mỗi người đều cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng đang rình rập.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không phí lời chào hỏi hay vòng vo tam quốc. Hắn là một người thực dụng, và trong thời khắc này, sự thực dụng đó càng được thể hiện rõ ràng. Hắn nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt sắc như dao.

"Quân địch," Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa bắt đầu, giọng hắn trầm đục, vang vọng trong căn lều nhỏ. "Ưng Báo Sư Đoàn. Đang tập kết tại Cánh Đồng Bất Tận, phía Tây Đồn Gác Biên Giới. Số lượng không dưới ba vạn người. Chúng được trang bị đầy đủ, tinh nhuệ, và rất háo chiến. Dự kiến tấn công theo ba mũi chính: mũi chủ lực sẽ nhắm thẳng vào Đồn Gác Biên Giới, hai mũi còn lại sẽ bọc sườn, cố gắng cắt đứt đường lui và tiếp viện của các ngươi." Hắn dừng lại một chút, để những con số và thông tin đó ngấm vào tâm trí Lâm Dịch. "Thời gian... trong vòng ba ngày tới."

Lâm Dịch không hề chớp mắt, khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt hắn, m��t ngọn lửa của sự cảnh giác và tính toán đang bùng cháy dữ dội. Ba vạn quân! Trong vòng ba ngày tới! Đó là một lực lượng khổng lồ, một tốc độ tấn công kinh hoàng, vượt xa những gì hắn từng dự liệu. Hắn đã chuẩn bị cho chiến tranh, nhưng không nghĩ nó lại đến nhanh và tàn khốc đến vậy. Cánh Đồng Bất Tận... hắn đã từng nhìn thấy nó trên bản đồ, một vùng đất rộng lớn, bằng phẳng, hoàn hảo cho việc triển khai quân đội quy mô lớn. Và Đồn Gác Biên Giới, với lực lượng binh lính ít ỏi, sẽ phải đối mặt với mũi nhọn của cuộc tấn công.

"Ngoài ra," Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa tiếp tục, giọng hắn có chút gằn lên, "Thẩm Đại Nhân đã ra lệnh cắt giảm một nửa nguồn cung lương thực và thuốc men cho Đồn Gác, viện cớ thiếu hụt ngân khố và tình hình vận chuyển khó khăn. Hắn còn phái người đến các làng lân cận, gieo rắc tin đồn về việc Lâm Dịch sẽ bỏ chạy khi chiến sự căng thẳng, hòng làm lung lay lòng dân, gây hoang mang trong dân quân và binh lính. Hắn muốn các ngươi tự suy yếu, tự tan rã trước khi quân địch kịp ra tay."

C�� họng Lâm Dịch khẽ nghẹn lại. Thông tin này còn đáng sợ hơn cả tin về ba vạn quân địch. Thẩm Đại Nhân! Kẻ thù từ bên trong, kẻ đã luôn tìm cách cản trở hắn, giờ đây lại giáng một đòn chí tử vào thời điểm nguy cấp nhất. Cắt giảm lương thực và thuốc men trong chiến tranh là hành động cố ý giết người, là phá hoại chiến tuyến từ bên trong. Và việc gieo rắc tin đồn nhằm lung lay lòng dân, đó là một đòn đánh vào tinh thần, vào niềm tin, thứ vốn đã mong manh trong những người dân mới cầm vũ khí. Hắn cảm thấy một cơn giận dữ lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, hắn biết điều đó. Nhưng sự tàn nhẫn và mưu mô của Thẩm Đại Nhân đã vượt quá giới hạn.

"Ngươi có bằng chứng về việc Thẩm Đại Nhân?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm thấp, ánh mắt sắc lạnh như băng. "Và thông tin về Ưng Báo Sư Đoàn, ngươi tin chắc đến mức nào?" Hắn cần phải xác minh, không thể hoàn toàn tin tưởng vào bất kỳ ai trong thời điểm này, dù là đồng minh bất đắc dĩ.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép, một n��� cười gần như không thể nhận ra hiện lên trên khuôn mặt dữ tợn của hắn. "Bằng chứng là những lời đồn đại mà tai mắt của ta nghe được ở các chợ búa, các quán trọ ven đường, thậm chí là từ những kẻ buôn lương thực nhỏ lẻ bị ép giá. Và những chuyến hàng bị chặn lại, bị kiểm tra gắt gao hơn bình thường, rồi được báo cáo là thiếu hụt. Những tiểu nhân của Thẩm Đại Nhân đã hoạt động rất tích cực. Về quân địch... ta có thể đảm bảo 8 phần. Mạng lưới của ta không bao giờ sai lệch quá nhiều về những thông tin quân sự quy mô lớn. Ta đã có báo cáo tương tự từ ba nguồn khác nhau, một trong số đó là từ một kẻ buôn ngựa có quan hệ với đám hậu cần của Ưng Báo Sư Đoàn."

Tám phần. Trong thời buổi loạn lạc, đó đã là một con số đủ tin cậy. Lâm Dịch khẽ xoa ngón tay lên bản đồ trải trên bàn, suy nghĩ về những thông tin vừa nhận được. Hắn liên tục đặt câu hỏi, thăm dò, cố gắng tìm ra bất kỳ kẽ hở hay điểm mâu thuẫn nào trong lời kể của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn hỏi về trang bị của Ưng Báo Sư Đoàn, về tướng lĩnh chỉ huy, về những cuộc hành quân trước đây của chúng. Hắn hỏi về cách Thẩm Đại Nhân thao túng nguồn cung, về những kẻ tay sai mà hắn dùng để gieo rắc tin đồn. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc, đáp lại từng câu hỏi, đôi khi xen lẫn những từ ngữ thô tục, bỗ bã đặc trưng của giang hồ, nhưng thông tin hắn cung cấp lại chi tiết và đáng tin cậy một cách đáng ngạc nhiên.

"Đại ca," Trần Nhị Cẩu khẽ nghiến răng, vẻ mặt căng thẳng. "Thẩm Đại Nhân đúng là đồ súc sinh! Hắn dám làm vậy vào lúc này sao?" Sự trung thành của Nhị Cẩu đối với Lâm Dịch là tuyệt đối, và việc Thẩm Đại Nhân hãm hại Lâm Dịch khiến hắn phẫn nộ. Vương Đại Trụ cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt nghiêm nghị.

Lâm Dịch khẽ giơ tay ra hiệu cho hai người im lặng. Hắn biết sự phẫn nộ là cần thiết, nhưng lúc này, sự bình tĩnh và lý trí mới là thứ quan trọng nhất. Hắn không thể để cảm xúc chi phối những quyết định sinh tử. Mối đe dọa kép này, từ bên ngoài và từ bên trong, khiến tình hình trở nên phức tạp hơn gấp bội. Hắn phải đối mặt với quân thù, đồng thời phải đề phòng và hóa giải âm mưu của một kẻ phản bội. Tri thức là vũ khí, nhưng mưu lược và khả năng tổ chức mới là cách để sử dụng vũ khí đó một cách hiệu quả nhất. Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh về cuộc chiến sắp tới hiện rõ trong tâm trí: một mặt trận khói lửa ở biên giới, và một cuộc chiến ngầm đầy hiểm ác ở hậu phương.

***

Sau khi tiễn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cùng với những tùy tùng của hắn đi vào màn đêm, Lâm Dịch không chợp mắt lấy một giây. Ánh sáng bình minh vẫn còn là một vệt hồng nhạt ở phía chân trời, nhưng sương sớm đã bao phủ khắp Thôn Làng Sơn Cước, khiến mọi vật như chìm trong một tấm màn trắng mờ ảo. Căn phòng làm việc tạm bợ của Lâm Dịch vẫn còn nồng nặc mùi khói thuốc thoang thoảng và mùi mực. Hắn trải tấm bản đồ biên giới ra trên chiếc bàn gỗ thô sơ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn kiên nghị, quét qua từng chi tiết nhỏ. Chiếc Cẩm Nang Kế Sách, đã được hắn ghi chép chi chít những suy nghĩ và kế hoạch, nằm ngay bên cạnh, như một người bạn đồng hành thầm lặng trong cuộc chiến cân não này.

Những lời nói của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn còn vang vọng trong đầu hắn, rõ ràng và đầy ám ảnh. "Ba vạn quân... ba ngày tới. Mũi chủ lực nhắm vào Đồn Gác Biên Giới." Và tồi tệ hơn, "Thẩm Đại Nhân đã ra lệnh cắt giảm một nửa nguồn cung lương thực và thuốc men... gieo rắc tin đồn lung lay lòng dân." Lâm Dịch khẽ nghiến răng. Sự phản bội từ bên trong luôn là thứ nguy hiểm hơn cả kẻ thù trực diện. Hắn biết Thẩm Đại Nhân là một kẻ tham lam, nhưng không ngờ hắn lại táng tận lương tâm đến mức lợi dụng chiến tranh để mưu lợi cá nhân, thậm chí là phá hoại công cuộc phòng thủ của cả vùng biên giới. Hắn muốn ta sụp đổ, muốn vùng đất này rơi vào hỗn loạn để hắn dễ bề thâu tóm. Nhưng ta sẽ không để hắn đạt được. Lâm Dịch tự nhủ, một quyết tâm sắt đá hiện rõ trong ánh mắt.

Hắn cầm lấy cây bút lông, chấm vào nghiên mực, rồi bắt đầu ghi chú chi tiết lên bản đồ và vào Cẩm Nang Kế Sách. Bàn tay hắn không ngừng nghỉ, phác thảo c��c tuyến phòng thủ bổ sung, đánh dấu những điểm yếu và những vị trí trọng yếu mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã chỉ ra. Với ba vạn quân tinh nhuệ, được trang bị đầy đủ, tấn công chỉ trong ba ngày tới, họ không còn thời gian để xây dựng những công trình kiên cố. Họ phải tận dụng địa hình, sử dụng những gì sẵn có, và dựa vào tinh thần chiến đấu của dân quân.

"Mũi chủ lực vào Đồn Gác Biên Giới," Lâm Dịch lẩm bẩm, khoanh tròn vị trí Đồn Gác. "Vậy thì phải tăng cường phòng thủ ở đó, nhưng không thể dốc toàn bộ lực lượng. Cần tạo ra một cái bẫy, một tuyến phòng ngự có chiều sâu." Hắn bắt đầu vẽ những đường gạch chéo, biểu thị các chướng ngại vật tự nhiên và nhân tạo: hầm chông, bẫy đá, hào sâu, những rào chắn tạm bợ. "Hai mũi bọc sườn... phải có lực lượng cơ động để chặn đánh, không cho chúng hợp vây." Hắn vẽ những mũi tên nhỏ, thể hiện các đường tuần tra và vị trí phục kích tiềm năng. "Dân quân ở Thôn Làng Sơn Cước và các làng lân cận sẽ là lực lượng dự bị, hoặc để quấy rối hậu phương địch nếu có cơ hội."

Hắn nhắm mắt lại, hình dung lại toàn bộ chiến trường trong đầu. Sức mạnh của họ quá yếu so với kẻ địch. Đối đầu trực diện là tự sát. Họ phải dựa vào yếu tố bất ngờ, vào địa hình hiểm trở, vào sự tinh ranh và khả năng chiến đấu du kích. Hắn nhớ lại những bài học về chiến tranh du kích trong thế giới cũ, về cách mà những lực lượng nhỏ bé có thể chống lại những đạo quân hùng mạnh bằng cách biến địa hình thành đồng minh, biến dân chúng thành tai mắt.

Rồi hắn quay sang vấn đề của Thẩm Đại Nhân. Đây là một cuộc chiến hai mặt trận, và mặt trận hậu phương có thể nguy hiểm không kém mặt trận tiền tuyến. "Cắt giảm lương thực và thuốc men," hắn lẩm bẩm. "Sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần và thể lực của binh lính và dân quân. Phải tìm cách bổ sung, hoặc ít nhất là giảm thiểu tác động. Và tin đồn... đó là đòn đánh vào lòng tin. Phải có cách để dập tắt, hoặc biến nó thành thứ có lợi cho mình."

Lâm Dịch khẽ thở dài, tiếng thở dài nặng nề trong căn phòng tĩnh mịch. Hắn cảm thấy một cơn đau nhức nhẹ ở thái dương. Gánh nặng của trách nhiệm, sự phức tạp của tình hình, và sự thiếu thốn về tài nguyên, tất cả đều đang bào mòn hắn. Nhưng hắn sẽ không gục ngã. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải chiến đấu.

Hắn nhanh chóng phác thảo kế hoạch cho Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. "Nhị Cẩu, ngươi và một vài người tin cậy nhất, hãy bí mật điều tra lại thông tin về Thẩm Đại Nhân. Tìm kiếm bằng chứng cụ thể về việc hắn cắt giảm nguồn cung. Đồng thời, theo dõi xem những tin đồn đó lan truyền đến đâu, và tìm cách dập tắt chúng một cách khéo léo, hoặc ít nhất là biến chúng thành thứ có lợi cho chúng ta." Hắn biết, Trần Nhị Cẩu với vẻ ngoài ngây ngô nhưng nhanh nhẹn sẽ là người phù hợp nhất cho nhiệm vụ này.

"Vương Đại Trụ," hắn tiếp tục, tưởng tượng ra khuôn mặt chất phác nhưng kiên định của người nông dân giờ đã trở thành đội trưởng dân quân. "Ngươi cần gấp rút hoàn thành việc huấn luyện dân quân, đặc biệt là các kỹ năng chiến đấu tầm gần và di chuyển bí mật trong rừng. Tập trung vào việc xây dựng các chướng ngại vật đơn giản nhưng hiệu quả quanh Thôn Làng Sơn Cước. Ta sẽ bàn bạc với Binh trưởng Triệu về việc phân bổ lại lực lượng và củng cố Đồn Gác Biên Giới."

Lâm Dịch nhìn vào Cẩm Nang Kế Sách, những trang giấy đã ngả màu ố vàng, chi chít chữ viết tay của hắn. Đây là nơi hắn ghi lại tất cả những suy nghĩ, những kế hoạch, những tri thức từ thế giới cũ mà hắn có thể áp dụng vào thế giới này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc nhở mình một lần nữa. Không có phép thuật, không có thần thông, hắn chỉ có trí tuệ và sự kiên cường.

Ánh sáng bình minh bắt đầu hửng rõ hơn, xua tan dần màn sương mù bao phủ. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven suối vọng vào, mang theo một chút hy vọng mong manh. Lâm Dịch đứng dậy, vươn vai. Cơ thể hắn mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần lại bừng tỉnh. Một trận chiến lớn đang đến gần, không chỉ là cuộc chiến trên chiến trường, mà còn là cuộc chiến với sự phản bội, với sự thiếu thốn, với chính những giới hạn của bản thân. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ chiến đấu, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì những con người đã tin tưởng hắn, vì vùng đất mà hắn đã dành công sức để gây dựng. Đây là cuộc chiến sinh tồn của hắn, và hắn sẽ không để bất kỳ ai cướp đi điều đó.

Hắn biết, thông tin chi tiết về Ưng Báo Sư Đoàn và thời gian tấn công dự kiến sẽ dẫn đến cuộc chạm trán trực diện đầu tiên và một trận chiến lớn trong các chương sắp tới. Âm mưu của Thẩm Đại Nhân sẽ trở nên rõ ràng và trực tiếp hơn, buộc hắn phải đối phó song song với hai mặt trận. Sự phụ thuộc vào mạng lưới tình báo của Bang Hắc Sa gợi ý rằng thế lực giang hồ này sẽ đóng vai trò ngày càng quan trọng, và có thể sẽ có những yêu cầu hoặc hành động bất ngờ trong tương lai. Và sự thiếu hụt lương thực và thuốc men do Thẩm Đại Nhân gây ra sẽ tạo ra những thách thức lớn về hậu cần, đẩy Lâm Dịch vào những tình huống khó khăn, buộc hắn phải tìm ra những giải pháp sáng tạo để duy trì sức mạnh của lực lượng phòng thủ. Tất cả đều là một phần của cuộc chiến khốc liệt sắp tới, một cuộc chiến mà hắn phải thắng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free