Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 542: Vạch Định Tuyến Phòng Thủ: Khảo Sát Biên Cương

Mùi rượu nồng nặc và làn khói thuốc lá của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã tan biến vào màn đêm, nhưng lời cảnh báo của hắn vẫn còn vương vấn, nặng trĩu trong không khí ẩm lạnh của xưởng gỗ. Lâm Dịch siết chặt cuộn giấy trong tay, những con chữ nguệch ngoạc ghi lại vị trí tập kết của quân địch cứ nhảy múa trước mắt hắn. Thung Lũng Huyết Sắc, cái tên ấy tự nó đã mang theo một điềm báo chẳng lành. Chiến tranh, thứ mà hắn luôn biết sẽ đến, giờ đây không còn là mối đe dọa mơ hồ nơi chân trời nữa, mà đã hiện hữu, sờ sờ ngay trước ngưỡng cửa.

Hắn nhìn những gương mặt khắc khổ, lấm lem mồ hôi và bụi bặm của những người dân quân đang xếp hàng nhận lấy những món vũ khí thô sơ: cuốc, xẻng, đinh ba. Ánh mắt họ vừa ánh lên sự lo sợ thường trực của một người nông dân trước tai ương, lại vừa bùng cháy một tia hy vọng mong manh, một niềm tin đặt trọn vào người lãnh đạo trẻ tuổi đang đứng trước mặt họ. Họ là những người cha, người mẹ, người con của đất này, những người nông phu cần cù, những thợ thủ công khéo léo. Giờ đây, họ phải từ bỏ cái cày, cây búa để nắm lấy vũ khí, đối mặt với cái chết cận kề.

Nỗi lo lắng của Lâm Dịch trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn hiểu rõ sự chênh lệch giữa lực lượng dân quân còn non nớt này với một đội quân chính quy thiện chiến. "Mèo con hay hổ?" Lời châm chọc của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn văng vẳng bên tai hắn. Hắn biết, để biến những "mèo con" này thành những "hổ" thực sự, thậm chí chỉ là những con mèo rừng biết cào cấu quyết liệt, cần một phép màu, hoặc ít nhất là một chiến lược phi thường. Sự thiếu thốn về trang bị, kinh nghiệm chiến đấu, và cả thời gian, tất cả đều đang chống lại họ.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Sự sống còn của Thôn Làng Sơn Cước, của những người hắn trân trọng, phụ thuộc vào chính hắn và những người dân làng này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mục, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh nghiệt ngã nhưng chân thực về cuộc chiến. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lấp lánh một tia quyết tâm thép. Hắn không thể thay đổi thực tế phũ phàng rằng họ yếu thế, nhưng hắn có thể thay đổi cách họ đối mặt với nó.

Chiến tranh đã gõ cửa. Và những người nông dân này, dưới sự dẫn dắt của hắn, sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài sống, một ngọn lửa kiên cường giữa đêm tối loạn lạc. Họ không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ chiến đấu cùng họ đến hơi thở cuối cùng.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xua tan màn sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà tranh vách đất của Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch đã có mặt ở doanh trại chính. Không khí nơi đây mang một vẻ căng thẳng đặc trưng của tiền tuyến: tiếng bước chân đều đặn của lính tuần tra trên tường thành, tiếng kim loại va chạm khô khốc khi binh lính mài giáp, mài kiếm, xen lẫn tiếng gió hú qua các khe hở của tháp canh. Mùi bụi đất, mồ hôi binh lính và khói lửa nấu ăn quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của cuộc sống nơi biên ải.

Binh trưởng Triệu đã chờ sẵn, dáng người rắn rỏi của hắn đứng thẳng tắp bên một chiếc bàn gỗ thô sơ. Khuôn mặt sạm nắng, với vết sẹo trên má, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy. Cạnh hắn là Trần Nhị Cẩu, đôi mắt nhanh nhẹn nhưng lộ rõ vẻ lo lắng, tay ôm chặt một chồng giấy và bút lông. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, đứng cạnh Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch. Vài binh lính trẻ tuổi, trang bị sơ sài, đứng nép mình phía sau, vẻ mặt bỡ ngỡ nhưng cũng đầy tò mò.

Lâm Dịch bước đến, trải một tấm bản đồ da dê đã cũ kỹ ra giữa bàn. Bản đồ này không quá chi tiết, chỉ phác họa những con đường chính, sông ngòi và các dãy núi lớn trong khu vực biên giới. Hắn đã dành cả đêm để bổ sung thêm những ghi chú của mình, dựa trên trí nhớ và những thông tin thu thập được từ dân làng, thợ săn, và cả những lần đi khảo sát địa hình trước đây.

"Tình hình đã rõ ràng," Lâm Dịch mở lời, giọng trầm tĩnh nhưng rõ ràng, át đi tiếng xôn xao xung quanh. "Quân địch đang tập kết tại Thung Lũng Huyết Sắc. Chúng ta không có nhiều thời gian. Kế hoạch đã được phác thảo, nhưng việc khảo sát thực địa là tối quan trọng để biến nó thành hành động."

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua tấm bản đồ. "Ta hiểu. Lời của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ta cũng đã nghe qua. Dù không muốn thừa nhận, nhưng hắn nói đúng. Địch đã ở rất gần. Tuy nhiên, việc đi sâu vào biên giới lúc này tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm. Chúng ta không biết rõ số lượng địch đã có mặt ở đó, hay liệu chúng có những đội tiên phong nào đã vượt qua biên giới để thăm dò hay không." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch, đôi mắt chất chứa sự thận trọng của một người lính dày dạn. "Và nhân lực của ta có hạn, Lâm Dịch. Ta không thể phái quá nhiều binh lính đi theo để bảo vệ một cuộc khảo sát."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như vô hình, nhưng chứa đựng sự tự tin. "Đó là lý do tại sao chúng ta phải đi. Và cũng là lý do tại sao ta cần Binh trưởng Triệu đi cùng. Kinh nghiệm chiến đấu của ngài là vô giá. Về nhân lực..." Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Vương Đại Trụ sẽ dẫn theo một đội tiên phong nhỏ gồm những người đáng tin cậy nhất của chúng ta, chủ yếu là dân quân quen thuộc địa hình, kèm theo vài binh lính của Binh trưởng. Trần Nhị Cẩu sẽ đi cùng ta, ghi chép và hỗ trợ."

Trần Nhị Cẩu giật mình, vội vàng lên tiếng: "Đại ca, để Nhị Cẩu đi theo bảo vệ đại ca!" Khuôn mặt hắn vẫn còn mang nét lo lắng, nhưng ý chí trung thành thì không thể chối cãi.

"Không cần lo lắng quá mức, Nhị Cẩu. Bảo vệ tốt nhất lúc này là sự cẩn trọng và tốc độ." Lâm Dịch vỗ nhẹ vai Trần Nhị Cẩu. "Phần việc của ngươi quan trọng hơn nhiều. Ngươi sẽ chịu trách nhiệm vẽ lại chi tiết những gì ta phác thảo, và ghi lại mọi mệnh lệnh, mọi sự thay đổi." Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Vương Đại Trụ, ngươi sẽ đi trước, thăm dò đường, đảm bảo an toàn. Nhớ kỹ, không được mạo hiểm. Mục tiêu là thu thập thông tin, không phải giao chiến."

Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, giọng nói to rõ ràng: "Đã rõ, Đại ca!"

Lâm Dịch chỉ tay lên tấm bản đồ, vẽ một đường vòng cung bao quanh khu vực Thôn Làng Sơn Cước và các điểm trọng yếu. "Đây là tuyến phòng thủ ban đầu mà ta muốn xây dựng. Nó sẽ không phải là một bức tường thành kiên cố, mà là một hệ thống chốt chặn, cảnh báo sớm và các vị trí phục kích tiềm năng. Chúng ta sẽ lợi dụng địa hình hiểm trở của biên giới để bù đắp cho sự thiếu thốn về quân số và trang bị."

"Chốt chặn? Cảnh báo sớm?" Binh trưởng Triệu hơi nhíu mày, có vẻ lạ lẫm với những thuật ngữ này, nhưng ánh mắt hắn vẫn chăm chú lắng nghe.

"Chính xác. Chúng ta sẽ tập trung vào ba yếu tố chính: Phát hiện, Trì hoãn, và Phản ứng." Lâm Dịch giải thích, ngón tay hắn lướt trên bản đồ. "Phát hiện: Hệ thống tháp canh và trinh sát viên tiền tiêu, sử dụng khói hiệu ban ngày và lửa hiệu ban đêm để truyền tin. Trì hoãn: Các chốt phòng thủ nhỏ, không cần quá kiên cố, nhưng đủ để cầm chân địch một thời gian, buộc chúng phải lộ diện và tiêu hao lực lượng. Và Phản ứng: Tập trung lực lượng chủ yếu của chúng ta tại các điểm cơ động, sẵn sàng chi viện khi có báo động."

Binh trưởng Triệu trầm ngâm, đôi mắt hắn hiện lên vẻ suy tư. Hắn là một người lính thực tế, luôn dựa vào kinh nghiệm và sự chắc chắn. Ý tưởng của Lâm Dịch nghe có vẻ mới mẻ, thậm chí hơi viển vông đối với một người quen với chiến thuật dàn trận trực diện, nhưng hắn cảm nhận được sự hợp lý trong đó. "Ngươi nói không sai. Nhưng vi��c này đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng, và khả năng truyền tin nhanh chóng."

"Đó là lý do ta cần những người nhanh nhẹn, thông thạo địa hình để làm người đưa tin, và hệ thống tín hiệu rõ ràng." Lâm Dịch khẳng định. "Chúng ta sẽ đi dọc theo tuyến biên giới, từ con sông cạn phía Tây, qua Cánh Đồng Bất Tận, đến chân núi Linh Thú Sơn Mạch phía Đông. Mỗi điểm, chúng ta sẽ đánh giá khả năng phòng thủ, vị trí đặt chốt, và phương án rút lui."

Anh lính trẻ đứng sau Binh trưởng Triệu không nhịn được tò mò, khe khẽ hỏi: "Nhưng... nếu địch quá đông, chúng ta có thể làm được gì chứ?"

Lâm Dịch quay sang, nhìn thẳng vào anh lính. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta không chiến đấu để thắng bằng quân số, mà là bằng trí tuệ và sự kiên cường." Hắn nói, giọng điệu có chút trầm lắng, như đang nói với chính mình. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta lúc này."

Binh trưởng Triệu khoác áo choàng dày, ra lệnh cho binh lính chuẩn bị ngựa và đồ dùng cần thiết. Hắn nhìn Lâm Dịch với một sự tôn trọng mới. Ban đầu, hắn chỉ xem Lâm Dịch là một kẻ khôn ngoan, giỏi mưu mẹo. Nhưng giờ đây, hắn bắt đầu thấy ở Lâm Dịch một cái nhìn vượt xa những gì hắn từng biết về chiến trận. "Được rồi, Lâm Dịch. Chúng ta sẽ đi. Nhưng nhớ, cẩn thận là trên hết."

Lâm Dịch gật đầu. "Đó là điều hiển nhiên."

Chẳng mấy chốc, đoàn người đã chuẩn bị xong. Bốn con ngựa, cùng với vài người đi bộ, rời khỏi Đồn Gác Biên Giới trong màn sương sớm còn vương vấn. Tiếng vó ngựa lóc cóc trên nền đất cứng, hòa lẫn với tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người dân quân. Họ không biết điều gì đang chờ đợi họ phía trước, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên một sự quyết tâm không lay chuyển.

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng rực rỡ đã xua tan hoàn toàn màn sương, phủ lên Cánh Đồng Bất Tận một vẻ hoang sơ, hùng vĩ. Tiếng gió xào xạc qua những đám cỏ cao quá đầu người, tạo nên những làn sóng xanh rì trải dài đến tận chân trời. Thỉnh thoảng, tiếng chim xa xăm hay tiếng côn trùng vo ve phá vỡ sự tĩnh lặng, nhưng không gian vẫn bao la, rộng mở đến mức khiến người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé. Mùi đất khô, cỏ dại và không khí trong lành mang theo hơi lạnh từ vùng núi xa xăm, tạo nên một cảm giác vừa sảng khoái vừa cô đơn.

Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu đi đầu, ánh mắt không ngừng quét dọc theo địa hình. Hắn cưỡi một con ngựa đã quen thuộc, mặc dù không phải là một kỵ sĩ giỏi, nhưng hắn vẫn giữ được sự ổn định cần thiết. Bên cạnh hắn, Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt nghiêm nghị, liên tục quan sát xung quanh, đôi khi lại đưa tay lên che mắt để nhìn rõ hơn về phía xa. Phía sau họ, Vương Đại Trụ dẫn đầu đội dân quân và binh lính, Trần Nhị Cẩu vẫn cặm cụi ghi chép vào cuộn giấy đã chuẩn bị sẵn.

"Đây là con sông cạn ta đã nói," Lâm Dịch chỉ tay về phía một dòng nước nhỏ, lòng sông đầy đá cuội và chỉ sâu đến đầu gối vào mùa khô. "Nước chảy khá chậm, bề rộng không quá lớn. Địch có thể dễ dàng vượt qua đây để tiến vào nội địa nếu chúng ta không có sự chuẩn bị."

Binh trưởng Triệu gật gù. "Đúng là một điểm yếu. Trước đây, chúng ta chỉ bố trí một đội tuần tra nhỏ ở đây vì nghĩ địch sẽ không dám vượt qua sông sâu hơn về phía Bắc. Nhưng con sông này..."

"Chính vì thế, ta cần một chốt tiền tiêu ở đây," Lâm Dịch tiếp lời, chỉ vào một gò đất nhỏ nhô cao cách bờ sông không xa. "Không cần quá đông người, chỉ cần đủ để phát hiện sớm động tĩnh của địch và cầm chân chúng một thời gian ngắn. Quan trọng nhất là vị trí này có tầm nhìn rộng, dễ dàng quan sát được cả hai bờ sông." Hắn dùng gậy chỉ trỏ trên mặt đất, phác họa sơ đồ một chốt gác đơn giản. "Ta có thể xây dựng một tháp canh gỗ thô sơ trên gò đất này, đủ cao để trinh sát viên có thể nhìn xa. Ban ngày dùng khói hiệu, ban đêm dùng lửa hiệu."

"Tháp canh?" Binh trưởng Triệu nhíu mày, ánh mắt tỏ vẻ nghi ngại. "Nhân lực và vật liệu... Thôn Làng Sơn Cước có thể cung cấp được bao nhiêu? Và việc xây dựng cần thời gian. Quân địch có thể sẽ không chờ đợi chúng ta."

Lâm Dịch quay sang, nhìn Binh trưởng Triệu. "Ta hiểu nỗi lo của ngài, Binh trưởng. Nhưng chúng ta phải làm. Về nhân lực, ta sẽ điều động dân quân của ta. Những người khỏe mạnh nhất, có kinh nghiệm làm thợ mộc, thợ đá. Về vật liệu, ta sẽ tận dụng gỗ từ rừng gần đây, đá từ các triền đồi. Mặc dù không thể kiên cố như thành lũy, nhưng nếu được xây dựng đúng cách, nó vẫn đủ để làm chậm bước tiến của địch."

"Và nếu địch dùng quân số áp đảo, phá hủy chốt này?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng nói đầy thực tế.

"Thì chúng ta sẽ rút lui, nhưng không phải là rút lui vô ích." Lâm Dịch đáp, ánh mắt sắc bén. "Chốt này sẽ là mồi nhử. Mục tiêu của nó là làm lộ diện lực lượng địch, cung cấp cho chúng ta thông tin về số lượng và hướng di chuyển của chúng. Mỗi giây phút chúng ta cầm chân được địch, là mỗi giây phút chúng ta có thêm thời gian để chuẩn bị cho tuyến phòng thủ tiếp theo." Hắn lại chỉ vào một cụm rừng thưa cách đó không xa. "Cụm rừng này có thể là nơi phục kích lý tưởng cho một đội quân nhỏ, hoặc là tuyến phòng thủ thứ hai nếu chốt tiền tiêu bị phá vỡ. Còn gò đất kia, ta có thể dựng tháp canh thứ hai, để đảm bảo tín hiệu được truyền đi liên tục, không bị gián đoạn."

Binh trưởng Triệu gật gù, ánh mắt dần chuyển từ hoài nghi sang tán thành. Những ý tưởng của Lâm Dịch không dựa trên sức mạnh tuyệt đối, mà dựa trên sự linh hoạt và khả năng tận dụng tối đa những gì có trong tay. Hắn đã quen với những trận đánh quy mô lớn, dàn quân đối đầu. Nhưng trong tình thế hiện tại, khi họ yếu thế về mọi mặt, chiến thuật của Lâm Dịch dường như là con đường duy nhất để sinh tồn.

"Ý hay," Binh trưởng Triệu nói, giọng trầm xuống. "Nhưng mọi thứ đều cần tốc độ. Chúng ta không có nhiều thời gian."

"Chính vì thế, ta cần sự giúp đỡ của ngài, Binh trưởng," Lâm Dịch nói, "Ngài cử binh lính của mình hỗ trợ dân quân trong việc xây dựng, và quan trọng hơn, hướng dẫn họ cách phòng thủ, cách chiến đấu một cách hiệu quả nhất trong những chốt nhỏ này. Ta sẽ lo phần chiến lược và tổ chức."

Vương Đại Trụ, đứng gần đó, nghe rõ cuộc trò chuyện. Hắn lập tức bắt đầu chỉ huy đội dân quân và binh lính của mình, bắt đầu đào những cái hào sơ sài, đắp lên những ụ đất nhỏ, phác thảo vị trí của chốt gác đầu tiên theo chỉ dẫn của Lâm Dịch. Mồ hôi đã thấm đẫm lưng áo họ dưới cái nắng gắt giữa trưa, nhưng không ai phàn nàn. Họ hiểu rằng, mỗi nhát cuốc, mỗi hòn đá được đặt xuống đều là một phần của sự sống còn.

Trần Nhị Cẩu cặm cụi ghi chép, đôi mắt hắn không ngừng dõi theo Lâm Dịch, như muốn khắc ghi từng lời nói, từng cử chỉ của đại ca. Hắn biết, Lâm Dịch đang gánh vác một trọng trách khổng lồ, và hắn muốn làm tốt nhất phần việc của mình để giảm bớt gánh nặng đó.

Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác nặng nề đè nén. Hắn biết, ngay cả khi họ có thể xây dựng những chốt gác này, chúng cũng chỉ là những công trình tạm bợ, yếu ớt. Sự thiếu thốn về tài nguyên và vật liệu là một thách thức không hề nhỏ. Hắn phải tìm kiếm những giải pháp sáng tạo hơn nữa, tận dụng mọi thứ có thể, từ địa hình tự nhiên đến những vật liệu thô sơ nhất, để biến những chốt gác này thành những cái bẫy chết người cho quân địch.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Hắn phải vận dụng tất cả những gì mình biết từ thế giới hiện đại, kết hợp với thực tế khắc nghiệt của Đại Hạ, để tạo ra một chiến lược phòng thủ độc đáo, không ai ngờ tới. Điều đó đòi hỏi sự linh hoạt, quyết đoán và một chút liều lĩnh.

Họ tiếp tục hành trình, đi qua những vùng đất hoang vu, nơi chỉ có cỏ dại và đá sỏi. Mỗi gò đất cao, mỗi khe suối, mỗi cụm cây thưa đều được Lâm Dịch đánh giá cẩn thận, như thể hắn đang đọc một cuốn sách chiến lược khổng lồ mà thiên nhiên đã bày ra trước mắt. Binh trưởng Triệu, với kinh nghiệm dày dặn của một người lính biên phòng, thỉnh thoảng lại bổ sung thêm những chi tiết thực tế về địa hình, về hướng gió, về khả năng ẩn nấp của địch. Sự phối hợp giữa hai người, một bên là trí tuệ hiện đại, một bên là kinh nghiệm cổ điển, đang dần trở nên ăn ý.

Khi mặt trời bắt đầu lặn về phía Tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đoàn người đã đến được chân núi Linh Thú Sơn Mạch. Không khí nơi đây đã mát mẻ hơn nhiều so với cái nắng gắt ban trưa. Tiếng gió hú qua các khe núi tạo nên những âm thanh kỳ lạ, ma mị, hòa lẫn với tiếng lá cây xào xạc và tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ. Mùi đất ẩm, nhựa thông từ những cây cổ thụ và mùi ozon sau cơn gió thoảng qua, mang đến một cảm giác hoang dã, nguyên thủy, nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Đây là một khu vực hiểm trở hơn nhiều so với Cánh Đồng Bất Tận. Những vách đá dựng đứng, những con đường mòn quanh co, những khu rừng rậm rạp... Tất cả đều là những thử thách lớn đối với bất kỳ đội quân nào muốn tiến qua đây. Lâm Dịch biết, nếu họ có thể biến khu vực này thành một mê cung chết chóc, quân địch sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

Đội tiền trạm của Vương Đại Trụ đi trước, đột nhiên dừng lại. Vương Đại Trụ ra hiệu cho mọi người im lặng, rồi cúi xuống kiểm tra mặt đất. Ánh mắt hắn trở nên nghiêm trọng. Hắn vẫy tay gọi Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu.

"Đại ca, Binh trưởng, xem cái này!" Vương Đại Trụ nói khẽ, giọng đầy vẻ cảnh giác. Hắn chỉ vào một vệt hằn trên nền đất ẩm. "Dấu chân ngựa. Nhưng không phải ngựa của dân ta, cũng không phải ngựa của binh lính Đại Hạ. Dấu móng to hơn, và có vẻ như được đóng sắt đặc biệt." H���n tiếp tục chỉ vào một vài vết bánh xe nông cạn, kéo dài một đoạn rồi biến mất vào bụi rậm. "Vết bánh xe này cũng vậy. Không phải xe bò của dân làng, cũng không phải xe ngựa vận tải thông thường."

Lâm Dịch cúi xuống, ánh mắt sắc bén quét qua những dấu vết. Hắn chạm tay vào vết đất còn mới, cảm nhận độ ẩm và sự mềm mại. "Mới... Rất mới." Hắn lẩm bẩm, nội tâm cảm thấy một sự lạnh lẽo dâng lên. Những dấu vết này không phải của thổ phỉ, cũng không phải của những toán cướp vặt. Chúng quá bài bản, quá có tổ chức. Chắc chắn là của quân địch.

Binh trưởng Triệu cũng cúi xuống kiểm tra, khuôn mặt hắn cau lại. Hắn nhặt lên một vật nhỏ nằm lẫn trong lớp đất. Đó là một mảnh vải màu xám sẫm, hơi cứng, với một đường thêu hình thù kỳ lạ mà hắn chưa từng thấy bao giờ. "Quân địch đã bắt đầu động thủ rồi sao? Hay chỉ là bọn thám tử tiền trạm?" Hắn siết chặt mảnh vải trong tay, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Nếu chúng đã đến được đây, nghĩa là tuyến phòng thủ của chúng ta đã bị lộ, hoặc chúng đã đi vòng qua."

Lâm Dịch đứng thẳng dậy, nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp dần chìm vào bóng tối. Một cơn gió lạnh thổi qua, làm những tán lá xào xạc như những tiếng thì thầm cảnh báo. "Dù là ai, chúng ta không thể chủ quan. Đây không còn là cuộc thăm dò đơn thuần nữa, Binh trưởng. Đây là bằng chứng rằng quân địch đã cử người đến do thám, hoặc thậm chí là đã thiết lập những tiền đồn nhỏ để chuẩn bị cho cuộc tấn công lớn."

Hắn cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai. Những gì họ đang làm, việc xây dựng các chốt gác, thiết lập hệ thống cảnh báo sớm, tất cả đều phải được hoàn thành với tốc độ nhanh nhất có thể. Thời gian không còn là một khái niệm trừu tượng nữa, mà là một yếu tố sống còn.

"Tốc độ là yếu tố sống còn," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của núi rừng. "Chúng ta không chỉ cần xây dựng các chốt gác, mà còn cần thu thập thông tin tình báo liên tục. Chúng ta cần biết địch đang ở đâu, bao nhiêu, và chúng định làm gì. Binh trưởng Triệu, ngài cần phái thêm trinh sát viên đáng tin cậy nhất của mình, những người thông thạo địa hình nhất, để theo dõi những dấu vết này, và báo cáo lại mọi động tĩnh, dù là nhỏ nhất."

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt đã trở nên kiên quyết. Hắn lập tức ra lệnh cho binh lính của mình tăng cường cảnh giác, cử thêm người đi tuần tra xung quanh khu vực. "Lâm Dịch nói đúng. Quân địch đã đến gần hơn chúng ta tưởng."

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt căng thẳng, nhanh chóng ghi lại những chỉ thị mới của Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu. Vương Đại Trụ, dù lo lắng, nhưng vẫn giữ vững tinh thần, bắt đầu bố trí lại đội hình phòng thủ tạm thời cho đêm nay.

Lâm Dịch quay lại nhìn những dấu vết trên mặt đất một lần nữa. Những dấu chân, vết bánh xe, mảnh vải... tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh về cuộc chiến đang đến gần. Sự thiếu thốn về tài nguyên và vật liệu, cùng với sự hiện diện rõ ràng của quân địch, buộc Lâm Dịch phải tiếp tục suy nghĩ, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo, tận dụng mọi thứ có thể để củng cố phòng thủ. Hắn biết, một cuộc chạm trán đầu tiên sẽ sớm xảy ra, và họ phải sẵn sàng.

Đứng giữa vùng biên giới hoang vu, dưới ánh hoàng hôn dần tắt, Lâm Dịch cảm thấy một sự cấp bách chưa từng có. Những chốt gác thô sơ mà họ đang cố gắng dựng lên, những hệ thống cảnh báo đơn giản, tất cả đều là hy vọng mong manh của họ. Cuộc chiến này sẽ khốc liệt, và họ không thể để mình bị động. Họ phải chiến đấu, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả trí tuệ và ý chí sinh tồn.

Bầu trời đêm bắt đầu bao trùm, mang theo cái lạnh se sắt. Tiếng gió hú qua khe núi nghe như một lời tiên tri về những gì sắp sửa xảy đến. Nhưng trong sâu thẳm ánh mắt Lâm Dịch, không phải là sự sợ hãi, mà là ngọn lửa của sự kiên cường và quyết đoán. Hắn biết, đêm nay sẽ rất dài, và những ngày tới sẽ còn dài và khó khăn hơn nhiều. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free