Lạc thế chi nhân - Chương 541: Huấn Luyện Dân Quân: Biến Nông Phu Thành Chiến Sĩ
Ánh trăng non đầu thu treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải một vệt bạc mờ ảo xuống Thôn Làng Sơn Cước. Cái lạnh se sắt của đêm đã dịu đi phần nào khi mặt trời bắt đầu hé rạng phía đông. Mùi khói bếp thoảng nhẹ, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương đêm còn vương lại trên những mái tranh. Lâm Dịch đứng bên rìa làng, nhìn về phía những công sự gỗ còn đang dang dở, những hào sâu chưa kịp hoàn thiện hoàn toàn. Tiếng rì rầm của gió sớm lướt qua những ngọn cây, mang theo cả tiếng lao xao của những người dân đang chuẩn bị cho một ngày mới.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt xuyên qua lớp áo vải thô. Tin tức từ Trần Nhị Cẩu đêm qua vẫn còn văng vẳng trong tai hắn, như một lời tiên tri nghiệt ngã. "Quân đội lạ... di chuyển nhanh... hành tung bí ẩn..." Mỗi từ ngữ đều là một nhát búa giáng mạnh vào sự bình yên giả tạo mà hắn đã cố gắng tạo dựng bấy lâu nay. Hắn đã nghĩ đến một cuộc chiến tranh, nhưng không phải sớm như vậy, và chắc chắn không phải theo cách này. Cái tên Thẩm Đại Nhân lại hiện lên trong tâm trí hắn, như một bóng ma dai dẳng. Y luôn là kẻ giật dây trong bóng tối, lợi dụng mọi thời cơ để khuấy động loạn lạc, cướp đoạt tài sản và quyền lực. Lâm Dịch biết, cuộc chiến này không chỉ là giữa Đại Hạ và Ô Mãn, mà còn là một ván cờ phức tạp, nơi những kẻ cơ hội như Thẩm Đại Nhân đang chờ chực để kiếm lời trên xương máu của người khác.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu mồ hôi nước mắt của người dân, bao nhiêu lời hứa hẹn về một cuộc sống no đủ, an lành... giờ đây đều bị đe dọa bởi một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Hắn không phải là một chiến binh bẩm sinh, cũng chẳng có thiên phú tu luyện. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị ném vào một thế giới cổ đại khắc nghiệt, với trí óc và kinh nghiệm từ một nền văn minh khác. Nhưng chính cái trí óc đó đã mách bảo hắn: *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*. Và để sinh tồn, để bảo vệ những người hắn yêu quý, hắn phải biến những người nông dân hiền lành này thành những chiến binh, dù chỉ là những chiến binh bất đắc dĩ.
Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả sườn núi, một tiếng chuông làng trầm đục vang lên, kéo dài khắp Thôn Làng Sơn Cước. Đó là hiệu lệnh tập trung mà Lâm Dịch đã đặt ra từ đêm qua. Dân làng, những khuôn mặt quen thuộc mà hắn đã nhìn thấy mỗi ngày, bắt đầu đổ dồn về sân làng. Có người mang theo cuốc, xẻng; có người nắm tay con trẻ, ánh mắt đầy lo lắng và hoang mang. Mùi khói gỗ, thức ăn nấu dở và mùi đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí vừa quen thuộc, vừa xa lạ, bởi sự căng thẳng đang len lỏi vào từng ngóc ngách.
Lâm Dịch bước lên một khối đá lớn giữa sân, nơi thường là chỗ tụ họp của làng. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú nhưng giờ đây hằn lên vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén. Hắn không nói ngay, chỉ lặng lẽ quét mắt qua từng gương mặt. Hắn thấy Vương Đại Trụ đứng vững chãi ở hàng đầu, ánh mắt kiên định. Thấy Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, đã sẵn sàng chờ lệnh. Và cả Lão Hồ, người già nhất làng, lưng còng, tóc bạc phơ, đang đứng tựa vào một gốc cây, đôi mắt tinh anh nheo lại, chất chứa đầy lo âu.
"Bà con..." Giọng Lâm Dịch vang lên, không quá lớn, nhưng đủ rõ ràng để mọi người đều nghe thấy, như một dòng nước mát làm dịu đi sự ồn ào, lo lắng. "Ta biết, các người đang thắc mắc tại sao ta lại triệu tập mọi người vào giờ này. Ta biết, các người muốn một cuộc sống yên bình, muốn cày cấy trên mảnh đất của mình, muốn con cái được lớn lên trong sự an toàn." Hắn ngừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào lòng người. "Ta cũng muốn vậy. Ta đã cố gắng, chúng ta đã cùng nhau cố gắng để xây dựng nên một cuộc sống tốt đẹp hơn ở đây."
Một làn sóng xì xào bắt đầu nổi lên. Vài người phụ nữ ôm chặt con, ánh mắt sợ hãi. Một vài thanh niên bặm môi, vẻ mặt hoang mang. Lão Hồ thở dài một tiếng, trầm đĩnh nói: "Lâm Dịch, con cứ nói thẳng đi. Thật không ngờ, ngày này lại đến sớm vậy..." Giọng Lão Hồ như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến mọi người im lặng.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hướng về phía Lão Hồ, rồi lại quay lại nhìn mọi người. "Lão Hồ nói đúng. Ngày này đã đến." Hắn nói, giọng trầm xuống, mang theo một nỗi chua xót khó tả. "Chiến tranh không còn là chuyện của biên cương xa xôi, nó đang gõ cửa nhà chúng ta. Quân địch đã bắt đầu di chuyển, chúng sẽ đến đây, sớm thôi."
Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào sự hi vọng mong manh của mọi người. Tiếng xì xào lại nổi lên, lần này lớn hơn, xen lẫn tiếng khóc thút thít của trẻ con. Một vài người đàn ông bắt đầu nắm chặt tay, vẻ mặt bất lực và sợ hãi. Họ là những người nông dân, cả đời chỉ biết cày cuốc, làm sao có thể đối phó với quân đội chuyên nghiệp?
"Ta biết các người sợ hãi." Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn vang lên dứt khoát, cắt ngang tiếng ồn ào. "Ta cũng sợ. Nhưng sợ hãi không giải quyết được gì. Nếu chúng ta không tự cứu lấy mình, không ai có thể cứu chúng ta! Chúng ta không có một quân đội lớn mạnh để bảo vệ, chúng ta không có thành lũy kiên cố để nương tựa. Chúng ta chỉ có chính mình, và mảnh đất này, ngôi làng này, nơi chúng ta đã đổ mồ hôi và nước mắt để xây dựng."
Hắn giơ tay, chỉ về phía những công sự gỗ còn mới tinh, những đường hào sâu chạy quanh làng. "Những thứ này, chúng ta đã cùng nhau làm ra. Chúng ta đã chuẩn bị cho ngày này, dù không ai muốn nó đến. Bây giờ, đã đến lúc chúng ta phải biến những nỗ lực đó thành sức mạnh."
Lâm Dịch dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, tìm kiếm sự phản hồi. Hắn cần họ tin tưởng, cần họ quyết tâm. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. "Ta kêu gọi tất cả những người đủ sức khỏe, từ mười lăm tuổi trở lên, nam cũng như nữ, hãy đứng lên. Hãy tham gia vào đội dân quân tự vệ của làng. Chúng ta sẽ cùng nhau học cách chiến đấu, học cách bảo vệ nhà cửa, người thân của mình. Chúng ta sẽ biến những công cụ lao động thành vũ khí, biến tình yêu thương thành sức mạnh."
Ban đầu là sự im lặng. Sự sợ hãi vẫn còn len lỏi trong ánh mắt của nhiều người. Một người đàn ông trung niên, với bàn tay chai sạn vì cày ruộng, khẽ ho khan: "Lâm Dịch... chúng ta chỉ là nông dân... làm sao có thể đánh lại quân lính?"
Lâm Dịch nhìn thẳng vào người đó. "Chúng ta không phải là binh lính. Nhưng chúng ta là những người bảo vệ gia đình mình. Quân lính chiến đấu vì mệnh lệnh, vì tiền bạc. Chúng ta chiến đấu vì sinh mạng của chính mình, vì tương lai của con cái mình. Sự khác biệt đó, đôi khi, còn đáng sợ hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào."
Một tiếng động vang lên. Vương Đại Trụ bước tới, đứng cạnh Lâm Dịch, ánh mắt kiên định. "Lâm huynh nói đúng! Ta, Vương Đại Trụ, xin tình nguyện tham gia đội dân quân!" Giọng hắn to và rõ ràng, như một tiếng sấm giữa trời quang.
Tiếp theo là Lý Hổ. Hắn gật đầu một cái dứt khoát, bước lên, ánh mắt đầy quyết tâm. "Ta cũng vậy! Ta sẽ bảo vệ làng đến cùng!"
Hai tiếng nói mạnh mẽ này như một ngọn lửa châm vào đống củi khô. Trần Nhị Cẩu, dù có chút run rẩy nhưng ánh mắt vẫn đầy ngưỡng mộ, cũng vội vàng bước lên: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Ta cũng xin tham gia!"
Một vài thanh niên khác, những người đã từng chứng kiến Lâm Dịch dẫn dắt làng vượt qua đói nghèo, vượt qua áp bức, cũng dần dần bước lên. Rồi đến những người phụ nữ khỏe mạnh, những người đã quen với công việc đồng áng nặng nhọc, ánh mắt họ lóe lên sự kiên cường. Họ biết, nếu không đứng lên, số phận của họ sẽ còn bi thảm hơn.
Hàng trăm khuôn mặt, ban đầu đầy lo lắng, giờ đây dần chuyển sang sự quyết tâm. Họ không phải là những chiến binh dũng mãnh, nhưng họ là những con người đang đứng trước ngư���ng cửa sinh tử, sẵn sàng chiến đấu vì những gì họ trân trọng nhất.
Lâm Dịch nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Hắn vừa cảm động, vừa nặng trĩu. Hắn đã thuyết phục được họ, nhưng gánh nặng trách nhiệm trên vai hắn giờ đây càng lớn hơn bao giờ hết. Hắn đã đẩy những người dân hiền lành này vào vòng xoáy của chiến tranh. Liệu hắn có thể bảo vệ họ? Liệu họ có thể sống sót?
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lâm Dịch tự nhủ. *Và ta cũng vậy. Ta chỉ có thể làm tất cả những gì có thể.* Hắn hít một hơi sâu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Tốt! Từ bây giờ, chúng ta là một đội! Chúng ta sẽ cùng nhau luyện tập, cùng nhau chiến đấu!"
***
Mặt trời đã ngả về tây, đổ một vệt nắng vàng rực lên Cánh Đồng Bất Tận. Gió nhẹ thổi qua, làm những ngọn cỏ khô xào xạc. Dưới cái nắng gắt của buổi chiều, một cảnh tượng khác biệt hoàn toàn đang diễn ra. Hàng trăm người dân, ban nãy còn là những nông phu, nay đã cởi bỏ áo ngoài, với những chiếc áo vải thô thấm đẫm mồ hôi, đang cật lực tập luyện.
Lâm Dịch đứng trên một gò đất cao, ánh mắt sắc bén quan sát từng động tác của họ. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đang hò hét, chỉnh sửa động tác cho các đội. Trần Nhị Cẩu thì chạy đi chạy lại, trên tay là một bình nước lớn, lo lắng chăm sóc những người kiệt sức.
"Nhanh lên! Đừng có lề mề như vậy! Các ngươi nghĩ quân địch sẽ đợi các ngươi sao?!" Lý Hổ gằn giọng, giọng nói khàn đặc vì la hét. Hắn là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, từng có kinh nghiệm đi lính vài năm trước khi trở về làng. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn càng làm tăng thêm vẻ nghiêm khắc. Hắn cầm một cây gậy gỗ, gõ mạnh xuống đất, thúc giục những người lính mới. "Giữ hàng ngũ! Mũi giáo phải thẳng! Khiên phải che kín thân! Một người sơ hở là cả đội bị diệt!"
Những người dân quân, tay chân còn lóng ngóng, đang cố gắng bắt chước những động tác cơ bản mà Lý Hổ hướng dẫn. Họ học cách cầm giáo tre vót nhọn, cách giữ khiên gỗ thô sơ, cách di chuyển đội hình ba bước tiến, một bước lùi. Mồ hôi vã ra như tắm, làm ướt đẫm lưng áo. Nhiều người thở dốc, hai chân run rẩy, nhưng không ai dám bỏ cuộc. Ánh mắt họ, dù mệt mỏi, vẫn ánh lên sự kiên cường và quyết tâm.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cũng đang thị phạm cho một nhóm khác. Hắn không nghiêm khắc như Lý Hổ, nhưng lời nói của hắn cũng đầy sức nặng. "Lâm huynh, bọn họ tuy có ý chí, nhưng kinh nghiệm chiến đấu thì không có... làm sao đủ sức đối phó với quân chính quy?" Hắn quay sang Lâm Dịch, giọng nói đầy lo lắng. Hắn đã từng nhìn thấy cảnh quân lính thực sự chiến đấu, và hắn biết sự chênh lệch là lớn đến thế nào.
Lâm Dịch nheo mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương chiều. Hắn có thể cảm nhận được nỗi lo lắng của Vương Đại Trụ, bởi đó cũng là nỗi lo lắng thường trực trong lòng hắn. "Không đủ... đúng là không đủ." Hắn thì thầm, giọng nói trầm tĩnh. "Chúng ta không có thời gian để huấn luyện họ thành những binh lính thực thụ. Nhưng đây là tất cả những gì chúng ta có thể làm được. Phải biến sự yếu kém thành lợi thế."
Hắn nhớ lại những chiến thuật mà hắn từng đọc, những trận chiến trong lịch sử nơi quân số ít ỏi và kém cỏi đã đánh bại quân đội hùng mạnh. "Chúng ta không thể đối đầu trực diện. Chúng ta phải dựa vào địa hình, dựa vào sự am hiểu địa phương, dựa vào tinh thần đoàn kết. Chúng ta sẽ dùng những chiến thuật du kích, những cái bẫy, những cuộc tấn công bất ngờ. Phải khiến cho kẻ địch cảm thấy chúng đang chiến đấu với một con quái vật vô hình, chứ không phải một đám nông dân."
Lâm Dịch bước xuống gò đất, đi đến gần một nhóm dân quân đang chật vật với đội hình. Hắn nhẹ nhàng chỉnh lại tay cầm giáo cho một thanh niên, rồi cúi xuống nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Hãy nhớ, vũ khí không chỉ là cây giáo trong tay ngươi. Vũ khí còn là trí óc của ngươi, là sự cảnh giác của ngươi, là sự phối hợp với đồng đội. Mỗi người trong chúng ta đều là một bánh răng trong cỗ máy phòng thủ này. Nếu một bánh răng hỏng, cả cỗ máy sẽ ngừng hoạt động."
Lời nói của Lâm Dịch không mang vẻ quát tháo, nhưng lại có sức nặng hơn bất kỳ tiếng la hét nào. Nó khiến mọi người dừng lại, suy ngẫm. Hắn không chỉ hướng dẫn họ động tác, mà còn truyền cho họ một triết lý chiến đấu, một tư duy sinh tồn.
"Đại ca, nước đây!" Trần Nhị Cẩu chạy đến, đưa cho Lâm Dịch một bầu nước. Hắn nhìn những người dân quân đang tập luyện, ánh mắt đầy xót xa. "Họ mệt quá rồi, đại ca. Chúng ta có nên nghỉ một lát không?"
Lâm Dịch nhấp một ngụm nước, vị nước mát lạnh làm dịu đi cổ họng khô khốc. Hắn nhìn đồng hồ mặt trời, rồi nhìn lại những người dân quân. "Không được. Kẻ thù sẽ không cho chúng ta nghỉ ngơi. Chúng ta phải tận dụng mọi khoảnh khắc." Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Chia thành ba ca. Một ca nghỉ ngơi, một ca luyện tập nhẹ, một ca luyện tập nặng. Ban đêm, chúng ta sẽ bắt đầu huấn luyện cách di chuyển trong bóng tối và thiết lập bẫy."
Trần Nhị Cẩu gật đầu, vội vàng đi sắp xếp. Vương Đại Trụ và Lý Hổ cũng nhanh chóng triển khai mệnh lệnh. Mùi mồ hôi, mùi đất khô và cỏ cháy nồng nặc trong không khí. Tiếng hô khẩu hiệu, tiếng bước chân thô ráp và tiếng kim loại va chạm nhỏ nhẹ giờ đây đã dần trở nên đều nhịp hơn, tuy vẫn còn vụng về. Lâm Dịch biết, họ sẽ phải trả một cái giá rất đắt để biến thành những chiến binh bất đắc dĩ này. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh của những "cẩm nang kế sách" từ thế giới hiện đại chợt lóe lên. Hắn không có những cuốn sách đó ở đây, nhưng những kiến thức về chiến tranh du kích, về tâm lý học đám đông, về cách tổ chức và quản lý tài nguyên, tất cả đều đã ăn sâu vào tiềm thức hắn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*. Hắn sẽ phải vận dụng tất cả những gì mình có, để biến những nông dân này thành một lực lượng phòng thủ đáng gờm.
Hắn nhìn những gương mặt hằn học mệt mỏi nhưng kiên cường của dân quân. Ánh mắt hắn vẫn sắc bén, nhưng sâu thẳm trong đó, là một nỗi lo lắng không thể che giấu về số phận của họ, và của chính hắn.
***
Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, một không khí khác lại bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa và mùi kim loại nóng từ xưởng rèn tạm bợ quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự khẩn trương và lao động không ngừng nghỉ.
Trong một nhà kho cũ, nay đã được cải tạo thành xưởng vũ khí tạm bợ, những ngọn đèn dầu lay lắt chiếu sáng, hắt lên những bóng người đang tất bật làm việc. Tiếng búa đập chan chát vào sắt thép, tiếng mài đá rẹt rẹt vang lên không ngớt. Dân quân, những người vừa trải qua một ngày huấn luyện vất vả, giờ đây đang xếp hàng dài, chờ đợi nhận vũ khí.
Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, đang đứng chỉ huy việc phân phát vũ khí. Hắn vẫn mặc giáp trụ gọn gàng, nhưng trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Bên cạnh hắn là một số binh lính chính quy, những người có vẻ mặt chai sạn của những người đã từng nếm mùi chiến trận.
"Số vũ khí này là tất cả những gì ta có thể xoay sở được." Binh trưởng Triệu nói, giọng hắn trầm khàn, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Hắn cầm lên một thanh kiếm gỉ sét, lưỡi kiếm đã cùn nhưng vẫn còn sắc. "Những thanh kiếm này đã theo ta nhiều năm, từng nhuộm máu của không ít kẻ địch. Dù cũ kỹ nhưng vẫn còn dùng được. Quan trọng là ý chí của các ngươi."
Những người dân quân nhìn chằm chằm vào những thanh vũ khí thô sơ. Có những cây giáo làm từ tre vót nhọn, đầu giáo được nung qua lửa để tăng độ cứng. Có những chiếc cuốc, xẻng được mài bén như dao, những chiếc liềm sắc lẹm. Và cả những chiếc khiên gỗ đóng vội, với lớp da bò mỏng manh bọc bên ngoài. Chúng không thể so sánh với những thanh vũ khí sắc bén, những bộ giáp trụ kiên cố của binh lính chính quy, nhưng đó là tất cả những gì họ có.
Lâm Dịch bước tới, ánh mắt hắn quan sát kỹ lưỡng từng món vũ khí. Hắn biết, trong một cuộc chiến sống còn, ngay cả một hòn đá cũng có thể trở thành vũ khí. "Chúng ta sẽ biến những công cụ lao động này thành vũ khí bảo vệ sinh mệnh." Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên rõ ràng, át đi tiếng ồn ào của xưởng. "Mỗi người phải biết cách sử dụng nó như một phần của cơ thể mình. Nó không chỉ là một vật vô tri, nó là niềm hy vọng của chúng ta."
Hắn cầm lấy một chiếc cuốc được mài bén, cảm nhận sức nặng và độ sắc của nó. "Chiếc cuốc này, nó đã giúp các ngươi cày ruộng, gieo mầm sự sống. Giờ đây, nó sẽ giúp các ngươi bảo vệ sự sống đó." Hắn hướng dẫn cách cầm nắm, cách vung cuốc sao cho hiệu quả nhất, biến nó từ một công cụ nông nghiệp thành một thứ vũ khí phòng thủ đáng sợ trong tay một người có kinh nghiệm chiến đấu.
Đúng lúc đó, một bóng người to lớn bỗng xuất hiện ở cửa xưởng, tạo nên một cái bóng khổng lồ trên nền đất. Mùi rượu nồng nặc và mùi khói thuốc lá thoảng qua. Đó là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình vạm vỡ, bộ râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, trông càng dữ tợn dưới ánh đèn dầu. Hắn không mặc giáp mà chỉ khoác một chiếc áo da dày, trên lưng vắt một cây đại đao lớn. Sự xuất hiện bất ngờ của hắn khiến mọi người giật mình, không khí trong xưởng trở nên căng thẳng.
"Ngươi đang cố gắng biến đám nông dân thành hổ ư, Lâm Dịch?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, giọng hắn to và bỗ bã, vang dội khắp xưởng. Hắn bước vào, ánh mắt sắc lẹm quét qua những người dân quân đang cầm vũ khí thô sơ. "E rằng chỉ thành mèo con th��i."
Binh trưởng Triệu nhíu mày, nắm chặt chuôi kiếm bên hông, tỏ vẻ không hài lòng với lời lẽ của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Tuy nhiên, hắn không nói gì, vì liên minh giữa họ vẫn còn mong manh.
Lâm Dịch không hề tỏ ra nao núng trước những lời châm chọc của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn nhìn thẳng vào mắt đối phương, khuôn mặt vẫn trầm tĩnh. "Mèo con hay hổ, điều đó không quan trọng. Quan trọng là chúng biết cắn, biết cào, và quan trọng nhất, chúng biết bảo vệ lãnh thổ của mình." Lâm Dịch nói, giọng hắn không hề cao, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định đáng sợ. "Hơn nữa, ta nghĩ ngươi đến đây không chỉ để châm chọc, đúng không, Thủ Lĩnh?"
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cười khẩy một tiếng, để lộ hàm răng trắng bệch dưới bộ râu đen rậm. "Ngươi đúng là kẻ khôn ngoan. Được rồi, ta có tin tức cho ngươi." Hắn ra hiệu cho một tên thuộc hạ, kẻ này nhanh chóng tiến lên, trao cho Lâm Dịch một cuộn giấy nhỏ. "Quân địch, đúng là những kẻ mà ta đã nói. Chúng đang tập kết ở Thung Lũng Huyết Sắc, cách đây không xa. Số lượng không nhỏ, và có vẻ như chúng đã sẵn sàng di chuyển bất cứ lúc nào."
Lâm Dịch nhận lấy cuộn giấy, mở ra đọc nhanh. Những thông tin này khớp với những gì Trần Nhị Cẩu đã mang về, nhưng chi tiết hơn, cụ thể hơn. Thung Lũng Huyết Sắc... một cái tên không lành, cách Thôn Làng Sơn Cước chỉ vài ngày đường. Chiến tranh, đã thực sự đến rất gần.
"Có vẻ như ngươi không có nhiều thời gian để biến đám mèo con này thành hổ đâu, Lâm Dịch." Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nói, giọng hắn mang chút mỉa mai, nhưng cũng ẩn chứa sự nghiêm trọng. "Hãy chuẩn bị tinh thần đi. Cuộc chiến này sẽ khốc liệt hơn ngươi tưởng đấy."
Nói rồi, hắn không đợi Lâm Dịch trả lời, quay lưng bỏ đi, để lại phía sau một làn gió lạnh và mùi rượu nồng.
Lâm Dịch siết chặt cuộn giấy trong tay. Lời nói của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, dù đầy vẻ châm chọc, nhưng lại là một lời cảnh báo không thể bỏ qua. Sự thiếu thốn về trang bị và kinh nghiệm của dân quân, cùng với thông tin về việc quân địch đã tập kết, báo hiệu một cuộc chiến không cân sức sắp diễn ra.
Hắn nhìn những người dân quân đang xếp hàng nhận vũ khí, ánh mắt họ vừa lo sợ vừa hy vọng. Họ là những người nông dân, những người thợ thủ công, những người phụ nữ nội trợ... giờ đây họ phải cầm vũ khí, đối mặt với cái chết. Nỗi lo lắng của Lâm Dịch về hiệu quả của dân quân trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn biết, họ sẽ phải cần những chiến thuật độc đáo, những cái bẫy tinh vi, và một tinh thần thép để bù đắp cho sự thiếu hụt này.
Cảm giác thô ráp của cán cuốc, hơi lạnh của kim loại gỉ sét trong tay dân quân, mùi mồ hôi và đất ẩm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh nghiệt ngã về sự sống còn. Lâm Dịch hít một hơi sâu, đôi mắt hắn lấp lánh sự quyết tâm. Hắn không thể thay đổi thực tế phũ phàng này, nhưng hắn có thể thay đổi cách họ đối mặt với nó.
Chiến tranh đã gõ cửa. Và những người nông dân này, dưới sự dẫn dắt của hắn, sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài sống, một ngọn lửa kiên cường giữa đêm tối loạn lạc. Họ không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ chiến đấu cùng họ đến hơi thở cuối cùng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.