Lạc thế chi nhân - Chương 540: Hội Thề Biên Cương: Củng Cố Liên Minh
Màn đêm buông xuống Cánh Đồng Bất Tận, nuốt chửng những ánh lửa trại le lói của quân Ô Mãn nơi xa xăm, để lại một khoảng không thăm thẳm rải đầy sao. Lâm Dịch đứng lặng hồi lâu, cảm nhận gió đêm lùa qua tóc, mang theo hơi đất ẩm và mùi cỏ dại. Gánh nặng trên vai hắn dường như càng thêm trĩu trịu dưới bầu trời vô tận ấy. Những bước chân đầu tiên của tuyến phòng thủ vô hình đã được đặt, nhưng để biến nó thành một bức tường vững chãi trước cơn bão chiến tranh, hắn biết mình còn phải chiến đấu không ngừng nghỉ, không chỉ bằng mưu lược mà còn bằng cả ý chí kiên cường đến cùng cực.
Trần Nhị Cẩu đứng sau hắn, im lặng như một cái bóng, chỉ chờ đợi mệnh lệnh. Lâm Dịch quay người, ánh mắt sắc lẹm quét qua gương mặt trung thành của trợ thủ. "Về Đồn Gác Biên Giới. Chúng ta có một cuộc họp quan trọng vào sáng mai."
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương trên đỉnh tháp canh Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch đã có mặt. Căn phòng họp chính, thường ngày chỉ dùng cho những cuộc bàn bạc nội bộ của binh lính, giờ đây đã được dọn dẹp tươm tất. Bầu không khí vẫn còn vương vấn mùi bụi và ẩm mốc của những bức tường đá cũ kỹ, xen lẫn chút hương gỗ thông từ chiếc bàn dài đặt giữa phòng. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, rít lên khe khẽ như một lời cảnh báo.
Hắn đứng trước một tấm bản đồ phác thảo khu vực biên cương, trải rộng trên mặt bàn gỗ, nơi các điểm yếu và mạnh ��ã được đánh dấu rõ ràng bằng những nét mực đen và đỏ. Đây là thành quả của bao đêm thức trắng, kết hợp giữa tri thức hiện đại của hắn và những thông tin thô sơ mà Binh trưởng Triệu cùng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cung cấp. Tấm bản đồ không chỉ là những đường nét địa lý, mà còn là bản đồ của những sinh mạng, của những kỳ vọng mong manh.
Đối diện hắn là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má càng làm tăng vẻ nghiêm nghị. Ông ta ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt sắc bén dán chặt vào tấm bản đồ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ dò xét. Ông ta vẫn giữ phong thái kỷ luật của một quân nhân chính quy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, Lâm Dịch nhận ra sự mệt mỏi và nỗi lo âu. Những năm tháng chiến đấu ở biên cương đã tôi luyện Triệu thành một người thực tế, và chính sự thực tế đó khiến ông ta phải đặt niềm tin vào một thiếu niên gầy gò, trông có vẻ yếu ớt như Lâm Dịch.
Ngồi cạnh Triệu là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn, vạm vỡ, chiếm gần hết chiếc ghế gỗ. Khuôn mặt dữ tợn với bộ râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm khiến y trông như một con mãnh thú bị nhốt trong lồng. Y không ngồi thẳng thớm như Binh trưởng Triệu, mà ngả người ra sau, hai cánh tay khoanh trước ngực, ánh mắt đầy vẻ thách thức và hoài nghi, nhưng lại không rời khỏi tấm bản đồ. Bên cạnh y là vài thuộc hạ thân tín, cũng mang vẻ ngoài thô kệch, hung hãn nhưng ánh mắt lại rất cảnh giác, luôn sẵn sàng bảo vệ thủ lĩnh của mình. Không khí trong phòng trầm mặc, nặng nề như thể mọi tiếng động nhỏ nhất đều có thể phá vỡ sự cân bằng mong manh, và mỗi người đều đang cân nhắc từng lời nói, từng cử chỉ.
Lâm Dịch hắng giọng, tiếng vang vọng trong căn phòng kín. "Mọi người đã thấy, mối nguy đang cận kề." Hắn chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi những mũi tên đỏ tượng trưng cho quân Ô Mãn đang chĩa thẳng vào biên giới. "Tin tức từ đêm qua cho thấy quân địch đang tập kết với quy mô lớn hơn chúng ta dự kiến. Chúng không chỉ có ý đồ thăm dò, mà là một cuộc tiến công tổng lực." Giọng hắn trầm ổn, không một chút run rẩy, dù nội tâm hắn đang gợn sóng. "Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc hợp sức. Nếu mỗi người một chiến tuyến, nếu mỗi người một ý, biên cương này sẽ thất thủ, và khi đó, không ai trong chúng ta có thể yên ổn."
Binh trưởng Triệu gật đầu nhẹ, ánh mắt trở nên kiên quyết hơn. "Chỉ cần kế hoạch này khả thi, binh lính của Triệu mỗ sẽ tuân lệnh. Biên cương này là máu xương của Triệu mỗ và anh em binh sĩ. Chúng ta sẽ không lùi một bước." Giọng ông ta tuy không lớn nhưng chứa đựng sự quả quyết của một người lính đã trải qua vô số trận mạc. Ông ta biết, trong tình thế hiện tại, một kế hoạch rõ ràng và một người lãnh đạo có tầm nhìn là điều cần thiết hơn bao giờ hết. Sự nghi kỵ ban đầu dành cho Lâm Dịch đã dần được thay thế bằng sự tôn trọng, dù vẫn còn chút hoài nghi về kinh nghiệm thực chiến của hắn.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hừ một tiếng, âm thanh thô kệch phá vỡ sự im lặng. "Giang hồ có luật của giang hồ, nhưng bảo vệ chén cơm của mình thì không sai." Y nói, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Mấy lời thuyết giảng của ngươi, Lâm Dịch, ta nghe đủ rồi. Ngươi muốn chúng ta đánh đấm, được thôi. Nhưng phải nói rõ ràng, lợi ích của Bang Hắc Sa ta ở đâu? Anh em ta không phải là quân chính quy, cũng chẳng phải dân quân của ngươi mà tùy tiện sai khiến." Y nói, giọng gằn lên, đầy vẻ hăm dọa, nhưng lại không có ý chống đối hoàn toàn. Y chỉ muốn đảm bảo rằng mình không bị lợi dụng. Cái mà y gọi là "chén cơm" chính là sự tồn vong của Bang Hắc Sa và những người thân cận của y.
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Hắn biết, để liên minh này vững chắc, không thể chỉ dựa vào lý lẽ cao siêu, mà phải chạm đến lợi ích thiết thân của từng bên. "Lợi ích của các ngươi, Thủ Lĩnh, chính là sự sống còn. Nếu biên cương thất thủ, quân Ô Mãn sẽ tràn vào, cướp bóc, giết chóc. Khi đó, Bang Hắc Sa của các ngươi, những thôn làng mà các ngươi đang bảo vệ, sẽ trở thành tro tàn. Không có biên cương, không có địa bàn, thì làm gì còn chén cơm để mà giữ?" Hắn dùng cây gậy nhỏ chỉ vào những con đường mòn, những điểm tập kết dân cư trên bản đồ. "Kế hoạch này không phải là để ta sai khiến các ngươi, mà là để chúng ta cùng nhau bảo vệ những gì chúng ta trân trọng. Ta không hứa hẹn danh lợi, chỉ hứa hẹn sự sống. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Thủ Lĩnh, cho tất cả chúng ta."
Hắn dùng cây gậy nhỏ, chậm rãi chỉ vào từng tuyến phòng thủ, từng điểm chốt chiến lược trên bản đồ. "Đây là Đồn Gác Biên Giới, nơi quân chính quy của Binh trưởng Triệu sẽ làm nòng cốt. Phía tây là Ba Sơn Lĩnh, một vị trí hiểm yếu, cần lực lượng mạnh mẽ để trấn giữ. Phía đông, Cánh Đồng Bất Tận rộng lớn, là nơi thích hợp cho các hoạt động trinh sát, quấy rối và phục kích, nơi mà Bang Hắc Sa có thể phát huy sở trường của mình." Hắn giải thích cặn kẽ từng tuyến phòng thủ, từng vị trí, từng chiến thuật phối hợp, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. Hắn không dùng những thuật ngữ quân sự phức tạp của hiện đại, mà dùng những ngôn từ đơn giản, dễ hiểu, phù hợp với bối cảnh và trình độ của những người đang lắng nghe.
"Dân quân của Thôn Làng Sơn Cước sẽ đảm nhận tuyến phòng thủ thứ hai, củng cố các công sự phụ trợ, đảm bảo hậu cần và sẵn sàng chi viện cho cả hai tuyến đầu. Chúng ta sẽ thiết lập một hệ thống truyền tin bằng ám hiệu và tín hiệu lửa để đảm bảo sự phối hợp nhịp nhàng." Hắn nhìn thẳng vào mắt từng người, không bỏ sót ai, truyền tải sự quyết tâm của mình. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự phối hợp là chìa khóa để chúng ta giành chiến thắng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, chúng ta phải tự mình giành lấy sự sống còn."
Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt đã hoàn toàn tin tưởng. Ông ta đã thấy sự logic trong từng lời nói, sự chặt chẽ trong từng chi tiết của kế hoạch. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa tuy vẫn giữ vẻ mặt dữ tợn, nhưng y cũng gật đầu nhẹ, hàm râu quai nón khẽ rung. Y hiểu rằng Lâm Dịch không hề nói suông, và kế hoạch này thực sự mang lại hy vọng sống sót cho y và anh em Bang Hắc Sa. Y cũng nhận ra, Lâm Dịch không phải là một quan lại tham lam, cũng không phải một kẻ chỉ biết ra lệnh, mà là một người đang thực sự tìm cách để tồn tại.
Cuộc họp kéo dài đến chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng, hắt những vệt dài qua khung cửa sổ, nhuộm căn phòng một màu u tối. Sau khi 'Hiệp Ước Biên Cương' được thông qua bằng lời nói và sự đồng thuận của cả ba bên, cuộc họp chuyển sang giai đoạn phân công chi tiết. Bản đồ giờ đây được phủ kín bởi những ký hiệu, mũi tên và ghi chú viết bằng mực đen, đánh dấu những vị trí cụ thể, những nhiệm vụ rõ ràng. Tiếng bút sột soạt của Trần Nhị Cẩu khi ghi chép những chỉ thị của Lâm Dịch vang lên đều đặn trong căn phòng. Không khí vẫn căng thẳng, nhưng đã có thêm một sự đồng lòng nhất định.
Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngồi quanh bàn, những ánh mắt tập trung cao độ vào bản đồ. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cũng có mặt, ghi chép cẩn thận những nhiệm vụ liên quan đến dân quân và hậu cần.
"Đội hình của Triệu sẽ giữ vững Đồn Gác Biên Giới và Ba Sơn Lĩnh." Binh trưởng Triệu nói, giọng ông ta dứt khoát, chắc nịch. "Chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc đối đầu trực diện với quân Ô Mãn, ngăn chặn chúng vượt qua tuyến đầu. Nhưng tuyến hậu cần cần được đảm bảo, lương thảo, đạn dược phải được cung cấp đầy đủ và kịp thời. Nếu không, dù có bao nhiêu binh lính cũng khó lòng chống cự lâu dài." Ông ta nhấn mạnh, bởi lẽ ông ta hiểu rõ tầm quan trọng của hậu cần trong một cuộc chiến kéo dài.
"Hậu cần sẽ do dân quân Thôn Làng Sơn Cước và một phần nhỏ của Bang Hắc Sa phụ trách," Lâm Dịch đáp, ánh mắt chuyển sang Vương Đại Trụ. "Vương Đại Trụ, ngươi phải đảm bảo lương thảo, thuốc men, và tất cả vật tư cần thiết luôn sẵn sàng. Các công sự phòng ngự phụ trợ xung quanh thôn và trên các tuyến đường tiếp tế phải hoàn thành trong một tuần. Chúng ta không có nhiều thời gian. Nguồn lực có hạn, nên phải sử dụng một cách hiệu quả nhất."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy kiên quyết. "Đại ca yên tâm! Dân làng chúng tôi sẽ dốc hết sức mình. Công sự sẽ được dựng lên, lương thực sẽ được tích trữ đầy đủ. Anh em dân quân đã sẵn sàng chiến đấu!" Giọng hắn to và rõ ràng, truyền thêm một luồng sinh khí vào căn phòng. Hắn tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, và sự tin tưởng ấy là một nền tảng vững chắc cho kế hoạch của Lâm Dịch.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép, gằn giọng. "Tuyến trinh sát sâu vào Cánh Đồng Bất Tận sẽ do huynh đệ Hắc Sa phụ trách. Bọn ta quen thuộc địa hình, có thể ẩn mình, dò la tin tức của địch. Khi cần, cũng có thể quấy rối, cắt đứt đường tiếp tế của chúng." Y chỉ vào những con đường mòn nhỏ li ti trên bản đồ. "Những lối đi này, bọn Ô Mãn không biết, nhưng huynh đệ ta lại nằm lòng. Tuy nhiên," y dừng lại, ánh mắt trở nên nghiêm trọng, "nếu gặp quân lớn, chúng ta chỉ có thể quấy rối, không thể đối đầu trực diện. Anh em Bang Hắc Sa không phải lính đánh thuê, không chấp nhận hy sinh vô ích. Ngươi phải hiểu điều đó."
Lâm Dịch gật đầu. "Ta hiểu. Các ngươi không phải quân tiên phong, mà là mũi dao găm bất ngờ. Nhiệm vụ chính là trinh sát và quấy rối. Ta sẽ cung cấp cho các ngươi những công cụ cần thiết để truyền tin nhanh chóng và rút lui an toàn. Trần Nhị Cẩu sẽ là người liên lạc chính với Bang Hắc Sa, đảm bảo thông tin thông suốt." Hắn nhìn sang Trần Nhị Cẩu, người trợ thủ nhanh nhẹn đã ghi chép đầy đủ mọi thứ.
Trần Nhị Cẩu ng���ng đầu lên, ánh mắt sáng ngời. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn đáp lời, giọng đầy sự nhiệt huyết.
Lâm Dịch lại quay sang bản đồ, dùng ngón tay vạch ra một đường. "Ngoài ra, chúng ta cần thiết lập một mạng lưới các điểm phục kích nhỏ lẻ dọc theo biên giới, đặc biệt là ở những khu vực rừng núi hiểm trở. Những điểm này sẽ do các đội dân quân thiện chiến và một phần của Bang Hắc Sa đảm nhiệm. Mục tiêu là tiêu hao sinh lực địch, làm chậm bước tiến của chúng, và quan trọng nhất, là tạo ra một bức tường vô hình khiến quân Ô Mãn phải dè chừng."
Cả ba bên liên tục trao đổi, điều chỉnh kế hoạch. Lâm Dịch là người đưa ra quyết định cuối cùng, cân bằng giữa khả năng của ba lực lượng, đồng thời tính toán đến những rủi ro tiềm tàng. Hắn phải làm sao để Binh trưởng Triệu không cảm thấy bị giang hồ lấn lướt, và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không cảm thấy bị quân chính quy ràng buộc, nhưng vẫn phải tuân theo một mục tiêu chung. Đó là một bài toán khó, đòi hỏi sự tinh tế và khả năng thuyết phục không ngừng nghỉ.
Khi cuộc họp kết thúc, bầu trời bên ngoài đã chuyển sang màu xám xịt, gió mạnh hơn, cuốn theo những đám mây đen nặng trĩu. Cảm giác như một cơn bão lớn đang kéo đến, không chỉ là cơn bão của thiên nhiên mà còn là cơn bão của chiến tranh. Lâm Dịch cảm thấy kiệt sức, nhưng trong lòng lại có một sự yên tâm lạ lùng. Liên minh đã được củng cố, ít nhất là trên giấy tờ và trong ý chí của những người ngồi đây.
Hoàng hôn đã buông xuống khi Lâm Dịch trở về Thôn Làng Sơn Cước. Những ngọn núi trùng điệp phía tây đã chìm vào bóng tối, chỉ còn lại những đường nét mờ ảo. Ngôi làng, từng là một nơi yên bình, giờ đây đã biến thành một căn cứ quân sự thu nhỏ. Tiếng búa đập côm cốp, tiếng cưa gỗ ken két vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng hô hào luyện tập của dân quân dưới sự hướng dẫn của Vương Đại Trụ. Mùi gỗ mới, đất ẩm và mồ hôi con người quyện vào nhau, tạo nên một thứ không khí khẩn trương, nghiêm túc nhưng cũng đầy sự gắn kết cộng đồng.
Những công sự gỗ và hào sâu đang dần hình thành, trông vững chãi hơn nhiều so với những phác thảo ban đầu. Dân quân, những người nông dân chân lấm tay bùn, giờ đây cầm vũ khí một cách thuần thục hơn, ánh mắt họ tràn đầy sự quyết tâm. Họ biết mình đang chiến đấu vì cái gì, vì ai. Lâm Dịch đứng từ một góc khuất, quan sát mọi thứ. Lòng hắn vừa nặng trĩu vì gánh nặng trách nhiệm, vừa có chút yên tâm khi thấy những nỗ lực của mình đang dần mang lại kết quả.
Hắn nhớ lại những ngày đầu xuyên không, khi hắn chỉ là một thiếu niên gầy gò, vật lộn với miếng ăn và sự đói nghèo. Giờ đây, hắn đang điều phối một liên minh mong manh gồm quân chính quy, giang hồ và dân quân, chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh tàn khốc. Sự thay đổi từ một người kinh doanh thành một nhà chiến lược quân sự đang diễn ra nhanh chóng, một cách tàn nhẫn, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.
"Đại ca."
Tiếng gọi của Trần Nhị Cẩu kéo Lâm Dịch trở về thực tại. Hắn quay người, thấy Trần Nhị Cẩu đang tiến đến, trên tay cầm một cuộn giấy nhỏ, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Mùi mực giấy cũ thoảng qua khi Nhị Cẩu chìa cuộn giấy cho hắn.
"Có chuyện gì?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lạnh. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn.
"Đại ca, có tin từ phía đông." Trần Nhị Cẩu báo cáo, giọng hắn hơi run. "Các đoàn buôn vừa trở về từ Lũng Châu báo cáo thấy dấu hiệu quân đội lạ di chuyển gần biên giới, số lượng không nhỏ. Chúng di chuyển rất nhanh, và hành tung bí ẩn. Có vẻ như chúng đã bắt đầu động thủ." Trần Nhị Cẩu không trực tiếp nói "quân Ô Mãn" hay "kẻ thù", mà dùng từ "quân đội lạ", điều này càng làm tăng thêm sự bất an.
Lâm Dịch nhận lấy cuộn giấy, mở ra. Bên trong là vài dòng chữ nguệch ngoạc, ghi lại những thông tin mà các thương nhân đã nghe ngóng được. Hắn nheo mắt, đọc đi đọc lại từng chữ, trong lòng dấy lên một cảm giác không lành. "Quân đội lạ... di chuyển nhanh... hành tung bí ẩn..." Những từ ngữ này khiến hắn liên tưởng đến những kẻ mặc đồ đen mà Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã đề cập đêm qua.
Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sức nặng của tin tức trong lòng bàn tay. Một dòng suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn, như một luồng điện xẹt qua. *Năm 1605... sớm hơn dự kiến. Thẩm Đại Nhân, ngươi đã bắt đầu gây rối sao?*
Hắn nhớ lại những thông tin từ lịch sử mà hắn từng đọc, những năm tháng chiến tranh và loạn lạc của Đại Hạ vương triều. Cuộc chiến biên giới thường bắt đầu vào cuối mùa thu, khi lương thực đã được thu hoạch và điều kiện thời tiết khắc nghiệt hơn. Nhưng giờ mới là đầu thu. Sự xuất hiện của "quân đội lạ" sớm như vậy, với hành tung bí ẩn, không giống tác phong của quân Ô Mãn thông thường. Điều này không khỏi khiến hắn nghi ngờ có kẻ đứng sau giật dây, lợi dụng tình hình để trục lợi. Và Thẩm Đại Nhân, vị quan lại đầy mưu mô và tham vọng, chính là cái tên đầu tiên bật ra trong tâm trí hắn. Y luôn tìm cách phá hoại những nỗ lực của Lâm Dịch, để rồi vơ vét tài sản và quyền lực.
Lâm Dịch đứng lặng, ánh mắt dõi về phía đông, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn, nuốt chửng cả những ngọn núi xa xăm. Cái lạnh của đêm thu bắt đầu thấm vào da thịt, nhưng hắn không cảm thấy. Trái tim hắn đập dồn dập, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác thách thức trỗi dậy. Cuộc chiến đã đến, sớm hơn, và có lẽ phức tạp hơn hắn nghĩ.
Trần Nhị Cẩu đứng chờ đợi chỉ thị tiếp theo, ánh mắt đầy lo lắng. Các hoạt động xây dựng và luyện tập của dân quân vẫn tiếp diễn không ngừng, tiếng búa đập, tiếng hô hào vang vọng trong đêm. Họ vẫn chưa biết rằng, cuộc chiến mà họ đang chuẩn bị, đã chính thức gõ cửa. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, gánh nặng trên vai hắn dường như không còn chỉ là trách nhiệm, mà là số phận của biết bao người. Liên minh mong manh này, liệu có thể đứng vững trước cơn bão sắp tới? Hắn không biết, nhưng hắn sẽ chiến đấu đến cùng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.