Lạc thế chi nhân - Chương 539: Tuyến Phòng Thủ Vô Hình: Bước Chân Đầu Tiên
Bình minh vừa hé rạng, những tia nắng đầu tiên còn e ấp, len lỏi qua khe đá, vẽ lên vách hang những vệt sáng mờ ảo. Thạch Động Ẩn Cư vẫn chìm trong hơi ẩm và sự tĩnh mịch cố hữu, chỉ có tiếng nước tí tách nhỏ giọt từ vòm hang và tiếng gió rít nhẹ từ lối vào như lời thì thầm của thiên nhiên. Mùi đất đá ẩm hòa lẫn với chút khói nhẹ còn sót lại từ lò sưởi nhỏ, tạo nên một không khí vừa cô lập, vừa mang vẻ an toàn tạm bợ. Lâm Dịch, thân hình gầy gò của một thiếu niên nhưng ánh mắt đã hằn sâu sự từng trải, khẽ vươn vai, cảm nhận sự mệt mỏi vẫn còn bám víu sau một đêm dài căng thẳng.
Hắn khẽ vuốt phẳng tấm bản đồ phòng thủ đã được gấp gọn, cất nó vào trong tay áo. Bản đồ ấy không chỉ là những nét vẽ trên giấy, mà là cả một tương lai mong manh của vùng biên cương này, là sự sống còn của những người mà hắn đã thề sẽ bảo vệ. Nhìn lại nơi đã diễn ra cuộc "liên minh bất đắc dĩ" đêm qua, hắn không khỏi cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén. Sự hợp tác giữa Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, hai thái cực tưởng chừng không thể hòa hợp, đã thành hình. Nhưng nó mong manh tựa sợi tơ, dễ đứt đoạn bởi bất cứ biến cố nào, bởi bất kỳ sự nghi kỵ nào còn ẩn sâu trong tâm trí họ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, một chân lý đã khắc sâu vào tiềm thức kể từ khi hắn đặt chân đến thế giới này. "Nhưng để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận những s�� thỏa hiệp khó khăn nhất, và thậm chí là đánh cược với những liên minh không tưởng."
Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhanh nhẹn và đôi mắt sáng, đã thức dậy từ lúc nào, đang thu dọn đồ đạc một cách cẩn thận. Ánh mắt hắn dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch, sự lo lắng không giấu giếm nhưng cũng đầy tin tưởng. Nhị Cẩu không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn, sự trung thành tuyệt đối, là một điểm tựa vững chắc cho Lâm Dịch trong những thời khắc hiểm nghèo nhất.
"Đại ca, ngài đã nghỉ ngơi chút nào chưa?" Nhị Cẩu nhẹ giọng hỏi, giọng nói mang theo chút băn khoăn. Hắn nhìn thấy rõ sự mỏi mệt trong đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch, dù Đại ca hắn luôn cố gắng che giấu.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua trên môi. "Thời gian không cho phép ta nghỉ ngơi, Nhị Cẩu. Kế hoạch đã định, giờ là lúc biến nó thành hiện thực. Mỗi phút giây chậm trễ đều có thể phải trả giá bằng máu." Hắn đứng dậy, bước ra cửa hang, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm. Bên ngoài, trời quang mây tạnh, gió se lạnh mơn man qua da thịt, mang theo mùi của cỏ dại và sương đêm. Cảnh vật bình yên đến lạ, một sự tương phản đến khắc nghiệt với bão tố đang cuộn trào trong tâm trí hắn. "Thẩm Đại Nhân sẽ không đứng yên. Hắn sẽ tìm mọi cách để phá hoại liên minh này, hoặc ít nhất là lợi dụng nó để trục lợi. Chúng ta phải luôn đề phòng."
Hắn quay lại nhìn Nhị Cẩu, ánh mắt đầy kiên định. "Nhị Cẩu, ngươi phải luôn nhớ, trong cuộc chiến này, không có gì là chắc chắn. Lòng người khó đoán hơn cả thời tiết. Liên minh này, dù đã được thiết lập, vẫn như một con thuyền giấy giữa dòng nước xiết. Chúng ta phải là người cầm lái, giữ vững nó." Hắn nghĩ đến những bí ẩn về thế lực tu hành, về linh khí mỏng manh, về Cổ Ngọc Phù, những điều mà hắn đã mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của chúng trong thế giới này. Loạn lạc bùng nổ, không chỉ là chiến tranh giữa các vương triều, mà còn là sự trỗi dậy của những thế lực siêu nhiên. Hắn đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng những cơ hội không ngờ. Tuy nhiên, trước mắt, hắn phải đối mặt với những hiểm nguy hữu hình trước đã.
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu dứt khoát đáp, ánh mắt kiên định không kém. Hắn nhanh chóng buộc gọn hành lý, chỉ còn một túi vải nhỏ đựng vài thứ cần thiết.
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Tốt. Chúng ta xuất phát ngay. Đầu tiên, chúng ta sẽ đến Thôn Làng Sơn Cước. Cần kiểm tra lại toàn bộ công tác chuẩn bị của dân quân." Hắn bước ra khỏi Thạch Động, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đất ẩm. Trần Nhị Cẩu theo sát phía sau, bóng hai người dần khuất vào lối mòn, hướng về phía bình minh đang dần rạng rỡ, mang theo một ngày mới đầy thử thách và những quyết định sinh tử. Tiếng nước nhỏ giọt trong hang vẫn tí tách, như đếm ngược từng khoảnh khắc trước khi bão tố thực sự ập đến. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng ấm áp xuống Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trong làng không còn vẻ yên bình vốn có mà thay vào đó là sự khẩn trương, hối hả. Tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa đã bị thay thế bởi ti��ng búa đập côm cốp, tiếng gỗ cọ xát, và những tiếng hô hào của dân quân đang tập luyện. Mùi khói gỗ từ các lò sưởi hòa lẫn với mùi đất ẩm, mùi thức ăn đang nấu và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và sự chuẩn bị cho chiến tranh.
Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu xuất hiện ở rìa làng. Vừa bước chân vào, hắn đã cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt. Thôn Làng Sơn Cước, từng là một nơi yên bình, giờ đây đã biến thành một căn cứ phòng thủ với những công sự sơ sài nhưng kiên cố đang dần hình thành. Những bức tường đất được gia cố bằng gỗ, những hào sâu đang được đào, và những cọc nhọn được cắm cẩn thận.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang đứng giữa một nhóm dân quân, chỉ đạo họ vác những khúc gỗ lớn để dựng hàng rào. Vết sẹo nhỏ trên má hắn càng làm nổi bật vẻ cương nghị. Hắn nói to, rõ ràng, thỉnh thoảng lại đưa tay lau mồ hôi trên trán. Dù giọng nói có phần cục cằn, nhưng ánh mắt hắn lại đầy nhiệt huyết và trách nhiệm.
"Nhanh tay lên anh em! Đừng có lề mề! Quân địch mà đến, chúng ta không có chỗ trốn đâu!" Vương Đại Trụ hô lớn, rồi tự mình vác một khúc gỗ to hơn cả người hắn, bước đi vững chãi.
Lâm Dịch lặng lẽ quan sát. Những người dân quân, đa số là nông dân quanh năm chỉ biết cầm cuốc, giờ đây đang cầm giáo mác, tập luyện những động tác cơ bản dưới sự hướng dẫn của Vương Đại Trụ. Dù còn vụng về, nhưng ánh mắt họ lại rực cháy một ngọn lửa quyết tâm. Họ lo lắng, nhưng họ tin tưởng vào hắn, vào tương lai mà hắn đang cố gắng xây dựng.
"Đại Trụ!" Lâm Dịch cất tiếng gọi.
Vương Đại Trụ quay phắt lại, khi thấy Lâm Dịch, khuôn mặt hắn giãn ra, lộ rõ vẻ mừng rỡ. "Lâm Dịch! Ngươi đến rồi! Ta đang mong ngươi từng giờ đây!" Hắn vội vã chạy đến, thân hình vạm vỡ khiến mặt đất rung nhẹ. "Ngươi xem, chúng ta đã làm được không ít rồi đấy. Các công sự đang dần hoàn thiện. Xưởng rèn của lão Tôn cũng đang hoạt động hết công suất. Vũ khí thô sơ thì có đủ, nhưng ta lo về chất lượng quá."
Lâm Dịch gật đầu, điềm tĩnh lắng nghe. Hắn đi bộ quanh làng, kiểm tra từng khu vực một cách tỉ mỉ. Hắn cúi xuống chạm vào những thân gỗ mới đẽo, kiểm tra độ chắc chắn của những hàng rào. Hắn đi vào kho lương thực tạm bợ, nơi những bao ngũ cốc, thịt khô được chất đống. Hắn thậm chí còn nếm thử một chút lương khô để đảm bảo khẩu phần cho dân quân.
"Chất lượng vũ khí không phải là vấn đề lớn nhất lúc này, Đại Trụ," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy trọng lượng. "Quan trọng là số lượng, và quan trọng hơn cả là tinh thần chiến đấu của mọi người. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong một cuộc chiến thực sự, dũng khí và sự đoàn kết mới là thứ quyết định sống còn. Ngươi đã làm rất tốt."
Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ tự hào hiện rõ trên khuôn mặt. "Ta chỉ làm theo những gì ngươi dặn thôi. Nhưng Lâm Dịch à, chúng ta có quá ít người. Hơn nữa, những người này... họ là nông dân. Làm sao có thể chống lại quân Ô Mãn hung hãn?" Ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ lo lắng, nhìn về phía những người dân quân đang tập luyện.
Lâm Dịch nhìn theo ánh mắt của Vương Đại Trụ. Hắn hiểu nỗi lo của hắn ta. Những người nông dân này, họ không phải lính. Nhưng họ là những người cha, người chồng, người con đang bảo vệ gia đình, bảo vệ mảnh đất của mình. Đó là động lực mạnh mẽ nhất. Hắn biết, để họ có thể chiến đấu hiệu quả, hắn cần phải cho họ thấy một tia hy vọng, một mục tiêu rõ ràng.
"Chúng ta không đơn độc, Đại Trụ," Lâm Dịch đáp, giọng điệu mang theo sự trấn an. "Liên minh đã được thiết lập. Quân chính quy sẽ hỗ trợ chúng ta, và cả những người giang hồ nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta có thể lơ là. Mỗi người lính, mỗi người dân quân đều phải trở thành một chiến binh thực thụ. Ngươi phải tiếp tục huấn luyện họ, không chỉ về kỹ năng chiến đấu, mà còn về kỷ luật và tinh thần đồng đội."
Hắn dừng lại trước một nhóm dân quân đang chật vật với cây giáo dài. "Này các huynh đệ," Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn không quá lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy, mang theo một sự uy nghiêm tự nhiên. "Ta biết đây là điều khó khăn, nhưng hãy nghĩ về gia đình của các ngươi. Về vợ con, cha mẹ đang ở phía sau. Chúng ta không chiến đấu vì vinh quang, mà vì sự sinh tồn. Mỗi giọt mồ hôi của các ngươi hôm nay sẽ là một giọt máu được giữ lại trên chiến trường sau này."
Lời nói của Lâm Dịch như một luồng gió mới, thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng những người dân quân. Họ ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Họ đã nghe về tài trí của Lâm Dịch, về việc hắn đã cứu sống ngôi làng này khỏi nạn đói, khỏi sự áp bức của thế gia địa phương. Giờ đây, họ đặt trọn niềm tin vào hắn.
"Ta đề nghị," Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ, "ngươi hãy tổ chức các buổi huấn luyện nhỏ, tập trung vào những kỹ năng cơ bản nhất: phòng thủ, tấn công theo nhóm, và quan trọng nhất là cách rút lui có trật tự. Đừng cố gắng biến họ thành những binh sĩ tinh nhuệ chỉ trong vài ngày, mà hãy biến họ thành những người có khả năng tự bảo vệ mình và bảo vệ người khác."
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời. "Rõ, Lâm Dịch. Ta sẽ làm theo đúng lời ngươi dặn." Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy cảm kích. "Ngươi là người duy nhất có thể nghĩ ra những kế sách như vậy."
Lâm Dịch chỉ khẽ cười. Hắn hiểu rằng, để biến những người nông dân thành binh sĩ, không chỉ cần huấn luyện, mà còn cần sự khích lệ, sự tin tưởng. Và hắn, với tư duy hiện đại của mình, biết cách làm thế nào để tối ưu hóa nguồn lực hạn chế này. Hắn vẫn phải đối mặt với những khó khăn về hậu cần, về việc duy trì tinh thần chiến đấu khi hiểm nguy cận kề. Nhưng nhìn những gương mặt kiên nghị của dân quân, nhìn sự nhiệt huyết của Vương Đại Trụ, hắn tin rằng họ có thể làm được.
***
Đầu giờ chiều, mặt trời trở nên gay gắt hơn, rải xuống Đồn Gác Biên Giới những luồng nhiệt oi ả. Gió mạnh thổi bụi đất lên cao, khiến không khí trở nên khô khốc và ngột ngạt. Đồn Gác, với những bức tường đá sạm màu và tháp canh cao vút, hiện lên sừng sững giữa cảnh quan cằn cỗi, mang một vẻ kiên cố nhưng cũng đầy khắc khổ. Tiếng lính tuần tra trên tường thành, tiếng vũ khí va chạm lanh canh khi luyện tập, và tiếng gió rít qua các khe hở tạo nên một bản hòa âm căng thẳng, đầy kỷ luật và cảnh giác. Mùi bụi, mồ hôi, kim loại và khói bếp từ doanh trại hòa quyện vào nhau, khắc họa rõ nét không khí của một tiền đồn quân sự.
Lâm Dịch, cùng Trần Nhị Cẩu, đã đến Đồn Gác Biên Giới. Vừa bước qua cổng chính, hắn đã cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với Thôn Làng Sơn Cước. Ở đây, mọi thứ đều vận hành theo một trật tự chặt chẽ, cứng nhắc. Những binh sĩ, với thân hình rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, luôn giữ vẻ cảnh giác, đôi mắt sắc lạnh quét qua mọi người lạ. Dù liên minh đã được thiết lập, nhưng sự dè chừng vẫn hiện rõ trong ánh mắt của họ, đặc biệt là khi nhìn về phía Trần Nhị Cẩu, người mang dáng vẻ của một dân thường theo sau Lâm Dịch.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo quen thuộc trên má, đang đứng trên tháp canh, quan sát xa xăm về phía biên giới. Ông ta mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ uy nghiêm của một chỉ huy. Khi thấy Lâm Dịch, ông ta bước xuống, gương mặt thoáng nét nghiêm nghị.
"Lâm Dịch, ngươi đã đến," Binh trưởng Triệu cất tiếng, giọng ông ta trầm khàn, không chút vòng vo. "Tình hình không mấy khả quan. Các đội trinh sát báo về rằng quân Ô Mãn dường như đang có động thái mới. Hoạt động của chúng ở phía bên kia biên giới ngày càng tăng lên, có dấu hiệu tập kết quân lớn."
Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt sắc bén quét qua những binh sĩ đang tuần tra. Hắn nhận thấy sự căng thẳng hiện rõ trên từng gương mặt. "Vậy là chúng ta đã đúng. Cuộc tấn công sẽ đến sớm hơn dự kiến."
"Vâng. Ta e là như vậy," Binh trưởng Triệu đáp, giọng ông ta đầy vẻ lo lắng. "Hơn nữa, về việc phối hợp với dân quân... ta phải nói thật, Lâm Dịch. Kỷ luật của họ quá kém. Họ không quen với mệnh lệnh, không quen với việc chiến đấu theo đội hình. Ta đã cố gắng, nhưng..." Ông ta thở dài, lộ rõ sự bất lực. "Binh sĩ của ta cũng khó chịu khi phải huấn luyện những người nông dân ấy. Họ cho rằng đó là phí thời gian."
Lâm Dịch hiểu rõ vấn đề này. Đó là xung đột muôn thuở giữa quân chính quy và dân quân, giữa những người được đào tạo bài bản và những người chiến đấu bằng bản năng. "Đây là điều ta đã dự liệu, Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng kiên quyết. "Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Dân quân là lực lượng bổ trợ quan trọng. Họ hiểu địa hình, họ chiến đấu để bảo vệ gia đình của mình. Chúng ta phải dung hòa hai lực lượng này."
Hắn nhìn thẳng vào mắt Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, ngài phải hiểu rằng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta không thể chờ đợi điều hoàn hảo. Chúng ta phải làm việc với những gì chúng ta có. Ta đề xuất," Lâm Dịch tiếp tục, "chúng ta sẽ tổ chức các buổi huấn luyện chung. Không phải là huấn luyện cường độ cao, mà là để hai bên làm quen với nhau. Binh sĩ của ngài có thể hướng dẫn dân quân về kỷ luật cơ bản, về cách sử dụng vũ khí một cách hiệu quả hơn. Ngược lại, dân quân có thể chia sẻ kiến thức về địa hình, về các lối đi tắt, các điểm ẩn nấp. Sự hiểu biết lẫn nhau sẽ là nền tảng cho sự tin tưởng."
Binh trưởng Triệu trầm ngâm. Ông ta là một người thực tế, và lời nói của Lâm Dịch có lý. Sự dè chừng của ông ta vẫn còn, nhưng ông ta hiểu rằng trong tình cảnh hiện tại, mọi sự nghi kỵ đều là xa xỉ. "Việc đó... có thể khả thi. Nhưng sẽ cần thời gian, và sự kiên nhẫn."
"Thời gian là thứ chúng ta đang thiếu nhất," Lâm Dịch đáp. "Nhưng sự kiên nhẫn là điều chúng ta phải có. Ta tin tưởng vào khả năng lãnh đạo của ngài, Binh trưởng Triệu. Hãy bắt đầu với những đội tuần tra chung. Mỗi đội sẽ có binh sĩ và dân quân. Hãy để họ chiến đấu cùng nhau, đối mặt với những hiểm nguy nhỏ cùng nhau. Đó là cách tốt nhất để xây dựng lòng tin."
Lâm Dịch đi đến một bức tường thành, nhìn ra xa về phía Cánh Đồng Bất Tận. Hắn quan sát các vị trí phòng thủ, kiểm tra cách binh lính bố trí canh gác, cách họ giữ vũ khí. "Các khẩu hiệu và luật bất thành văn đã được thống nhất đêm qua, Binh trưởng. Chúng ta phải đảm bảo mọi binh sĩ và dân quân đều nắm rõ. Đặc biệt là các ám hiệu khẩn cấp. Mạng sống của họ phụ thuộc vào sự phối hợp nhịp nhàng."
Binh trưởng Triệu gật đầu, vẻ mặt dần trở nên kiên quyết hơn. "Được. Ta sẽ đích thân giám sát việc này. Ngươi nói đúng, Lâm Dịch. Sự sống còn của chúng ta phụ thuộc vào sự đoàn kết." Ông ta nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt khác, không còn vẻ dè chừng mà thay vào đó là sự nể trọng. Ông ta nhận ra rằng, dù Lâm Dịch còn trẻ, nhưng hắn có một cái nhìn chiến lược và khả năng giải quyết vấn đề mà ít người có được.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, biết rằng mình đã gieo được một hạt giống hợp tác. Nhưng hắn cũng biết, nó cần được vun đắp liên tục. Sự miễn cưỡng và nghi kỵ giữa hai lực lượng vẫn còn đó, và chỉ một sự cố nhỏ cũng có thể khiến liên minh này tan vỡ. Hắn cần phải liên tục điều phối, liên tục giải quyết các mâu thuẫn nảy sinh. Đó là gánh nặng trên vai hắn, và hắn biết rằng nó sẽ còn nặng hơn nữa khi chiến sự thực sự bùng nổ.
***
Chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây Cánh Đồng Bất Tận. Gió bắt đầu lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ khô. Cánh Đồng Bất Tận, rộng mở và vô biên, giờ đây mang một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng đầy cô đơn. Thỉnh thoảng, một vài cây cô đơn đứng trơ trọi giữa hoang mạc, hoặc những trang trại nhỏ bé lác đác xuất hiện ở phía xa. Tiếng gió xào xạc qua những thảm cỏ cao, tiếng chim bay về tổ và tiếng côn trùng vo ve, tạo nên một bản nhạc trầm lắng của thiên nhiên, một sự bình yên giả tạo trước bão tố.
Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đã đến một tiền tiêu hẻo lánh, được che chắn khéo léo bởi những bụi cây dại và một mỏm đá nhỏ. Đây là nơi Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và thuộc hạ của y đang ẩn mình. Mùi đất, cỏ dại và không khí trong lành của cánh đồng hòa quyện với mùi da thuộc và một chút khói từ lửa trại xa xa, tạo nên một cảm giác hoang dã, phóng khoáng.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn và bộ râu quai nón rậm rạp, đang ngồi trên một tảng đá, lau chùi cây đại đao của mình. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm của y càng làm tăng thêm vẻ hung tợn. Y mặc áo giáp da, và một vài thuộc hạ cũng với vẻ ngoài bặm trợn đang ngồi rải rác xung quanh, cảnh giác cao độ.
"Ngươi đến rồi," Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cất tiếng, giọng y to tiếng, gằn giọng, đầy vẻ hăm dọa thường thấy. "Ta cứ tư���ng ngươi quên mất lão già này chứ." Dù vậy, y vẫn đứng dậy, một động thái cho thấy sự tôn trọng nhất định dành cho Lâm Dịch.
Lâm Dịch không để tâm đến lời châm chọc. Hắn biết, đây là cách Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thể hiện sự bất cần, nhưng bên trong, y vẫn đang giữ lời hứa. "Ta không bao giờ quên những người đã đồng ý hợp tác, Thủ Lĩnh. Tình hình thế nào rồi?"
"Quân Ô Mãn đang tập kết, ta đã nói rồi đấy thôi," Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đáp, giọng điệu bất cần nhưng thông tin lại rất chính xác. "Chúng không chỉ có một đội quân chính quy, mà còn có những toán quân nhỏ lẻ đang rải rác khắp Cánh Đồng Bất Tận, có vẻ là đang thăm dò, hoặc tìm đường đột nhập. Ta đã cử anh em đi quấy rối chúng vài lần, tiêu hao chút ít lương thảo của chúng. Nhưng bọn chúng đông lắm, cứ như châu chấu ấy."
Y đưa tay chỉ về phía đường chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt. "Ta còn thấy cả dấu hiệu của những kẻ mặc đồ đen, hành động lén lút. Có vẻ không phải là quân Ô Mãn bình thường. Chúng di chuyển rất nhanh, và dường như có một thứ gì đó... khác lạ."
Lâm Dịch nheo mắt nhìn theo hướng y chỉ, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết. Những kẻ mặc đồ đen, hành động lén lút... điều đó khiến hắn liên tưởng đến những thế lực tu hành, hoặc ít nhất là những kẻ có khả năng đặc biệt mà hắn đã từng nghe nói đến. "Hãy theo dõi sát sao những kẻ đó, Thủ Lĩnh," Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên trầm hơn. "Chúng có thể là chìa khóa cho một âm mưu lớn hơn."
"Ta đã dặn dò anh em rồi. Nhưng ngươi đừng có nghĩ rằng Bang Hắc Sa ta là lính của ngươi," Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, ánh mắt đầy thách thức. "Chúng ta chỉ làm theo thỏa thuận. Ngươi đảm bảo cho anh em Bang Hắc Sa một con đường sống, chúng ta sẽ giúp ngươi giữ cái biên cương mục nát này." Y vẫn giữ thái độ cảnh giác, có chút hoài nghi, nhưng những hành động của y lại chứng minh y đang tuân thủ thỏa thuận.
Lâm Dịch hiểu. Y không mong đợi sự trung thành tuyệt đối, chỉ cần y giữ lời hứa. "Ta không nghĩ vậy, Thủ Lĩnh. Chúng ta đang cùng nhau chiến đấu để bảo vệ thứ mà chúng ta trân trọng. Ngươi bảo vệ địa bàn của ngươi, ta bảo vệ những người của ta. Lợi ích của chúng ta đang trùng hợp. Nếu ngươi không tin ta, hãy tin vào sự lựa chọn của chính ngươi." Hắn dùng lời lẽ sắc bén để giữ vững liên minh, nhắc nhở về lợi ích chung mà không cần phải dùng đến những lời hoa mỹ. "Đường tuần tra, các điểm phục kích tiềm năng. Ngươi đã có những gợi ý nào chưa?"
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hừ một tiếng, rồi quay người, dùng cây đại đao vẽ lên nền đất một vài đường nét đơn giản, phác thảo những con đường mòn, những điểm ẩn nấp mà y và thuộc hạ đã phát hiện. "Đây là những lối đi mà quân địch có thể sử dụng. Và đây, những vách đá này, là nơi lý tưởng để phục kích. Bọn ta có thể dùng cung nỏ, hoặc lăn đá xuống."
Lâm Dịch cúi xuống xem xét kỹ lưỡng, lắng nghe từng lời giải thích của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Hắn biết, những kinh nghiệm của những kẻ giang hồ, những người đã sống và chiến đấu trên mảnh đất này, là vô giá. Hắn trao đổi thêm về việc bố trí lực lượng, cách thức truyền tin khi phát hiện địch, và cả việc làm thế nào để rút lui an toàn khi bị áp đảo.
Khi m��n đêm dần buông xuống, Lâm Dịch cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai hắn. Liên minh ba bên này, với những sự nghi kỵ và bất đồng tiềm ẩn, đòi hỏi sự điều phối liên tục và khả năng lãnh đạo không ngừng nghỉ từ hắn. Anh tự vấn liệu những kế hoạch của mình có đủ vững chắc để chống lại một cuộc chiến lớn hay không, và liệu anh có đang dẫn dắt mọi người vào một cuộc chiến vô vọng. Các dấu hiệu về việc quân địch đang tập kết và có động thái mới, báo hiệu một cuộc tấn công lớn sắp xảy ra, có thể sớm hơn dự kiến. Sự mệt mỏi và căng thẳng của hắn cho thấy gánh nặng trên vai anh là rất lớn, và anh sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách tinh thần hơn nữa trong cuộc chiến sắp tới. Và việc Lâm Dịch phải liên tục điều phối và giải quyết mâu thuẫn cho thấy vai trò của anh là không thể thiếu, và sự vắng mặt của anh có thể khiến liên minh sụp đổ.
Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi những ánh lửa trại xa xa của quân Ô Mãn đã bắt đầu le lói. Hoàng hôn đã tắt hẳn, và bóng đêm bao trùm Cánh Đồng Bất Tận. Bầu trời đêm thăm thẳm, rải đầy những vì sao lấp lánh, nhưng dưới mặt đất, một cuộc chiến tranh tàn khốc đang dần hình thành. Lâm Dịch biết, đây mới chỉ là những bước chân đầu tiên. Tuyến phòng thủ vô hình đã được thiết lập, nhưng để giữ vững nó, hắn sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ, không chỉ bằng mưu lược mà còn bằng cả ý chí kiên cường đến cùng cực của mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.