Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 538: Kế Hoạch Biên Cương: Ba Bên Phân Chia Trách Nhiệm

Đêm tối biên cương đã nhường chỗ cho rạng đông, nhưng trong Thạch Động Ẩn Cư, ánh sáng vẫn là thứ xa xỉ. Chỉ có ngọn đuốc treo trên vách đá, bập bùng cháy, hắt những vệt sáng vàng vọt lên vách hang ẩm ướt và phiến đá phẳng giữa lòng động. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh lẽo và chút khói nhẹ lởn vởn trong không khí, hòa quyện với mùi mồ hôi thoang thoảng của những người đàn ông vừa trải qua một đêm không ngủ. Bên ngoài, sương mù vẫn còn giăng mắc, phủ lên Linh Thú Sơn Mạch một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá trên vòm hang, cùng tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa đá, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu, càng làm nổi bật sự căng thẳng đang bao trùm.

Lâm Dịch, sau một đêm ngắn ngủi chợp mắt bên đống lửa tàn, trông vẫn gầy gò và hơi xanh xao. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hằn rõ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người hiện đại, dù trên thân hắn vẫn là bộ trang phục thô sơ, vá víu. Hắn đã trải một tấm bản đồ da lớn lên phiến đá phẳng, cẩn thận dùng những viên đá nhỏ ghim bốn góc để nó không bị cuộn lại. Đó không phải là một bản đồ quân sự chính quy, mà là một phác họa tỉ mỉ do chính tay hắn vẽ dựa trên những gì thu thập được từ Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, cộng với những quan sát của bản thân trong suốt thời gian qua. Trên đó, hắn đánh dấu chi tiết các con đường mòn, điểm cao chiến lược, sông suối, và những khu vực có thể bố trí phòng thủ hiệu quả nhất.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má vẫn rõ mồn một, cúi sát xuống bản đồ, ánh mắt dò xét từng chi tiết. Ông ta vẫn mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ nghiêm nghị của một võ tướng. Bên cạnh ông ta là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thân hình to lớn, vạm vỡ, râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn trên mặt khiến ông ta trông càng dữ tợn. Ông ta khoác một chiếc áo giáp da đơn giản, cây đại đao quen thuộc vẫn được đặt gọn gàng phía sau lưng. Ánh mắt ông ta đầy vẻ cảnh giác, thỉnh thoảng liếc nhìn Binh trưởng Triệu, không giấu nổi sự nghi kỵ cố hữu giữa hai thế lực đối địch. Trần Nhị Cẩu đứng ngay phía sau Lâm Dịch, trên tay cầm một cuộn giấy da và bút lông, sẵn sàng ghi chép mọi thứ. Vóc dáng trung bình của hắn có vẻ nhỏ bé hẳn khi đứng cạnh hai người đàn ông cao lớn kia, nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn lại tập trung cao độ vào Lâm Dịch.

"Chúng ta không còn nhiều thời gian," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, "Quân Ô Mãn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Kế hoạch này là xương sống cho sự phòng thủ của chúng ta." Hắn chỉ vào một khu vực được đánh dấu đỏ trên bản đồ, nơi Linh Thú Sơn Mạch vắt ngang biên giới. "Tuyến phòng thủ đầu tiên sẽ tập trung vào khu vực này, tận dụng địa hình hiểm trở của Linh Thú Sơn Mạch. Đây là nơi duy nhất có thể ngăn chặn số lượng lớn quân địch tiến vào nội địa nếu chúng ta không có đủ binh lực để đối đầu trực diện."

Hắn đưa tay về phía tây của dãy núi. "Bang Hắc Sa có thể phụ trách các con đường mòn phía tây, nơi các ngươi am hiểu địa hình nhất. Ta biết các ngươi có những lối đi bí mật, những điểm ẩn nấp mà quân triều đình không thể biết. Khả năng luồn lách, trinh sát và phục kích của các ngươi trên địa hình này là vô song." Hắn nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ánh mắt không hề nao núng. "Đây là khu vực trọng yếu, bởi nếu địch vòng qua được đây, chúng có thể đánh úp vào sườn của quân chính quy và thọc sâu vào các làng mạc phía sau."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa khẽ hừ lạnh, nhưng không phản đối. Ông ta hiểu rõ địa hình đó hơn ai hết.

Lâm Dịch sau đó quay sang Binh trưởng Triệu. "Quân đội của Binh trưởng Triệu sẽ giữ các cửa ải chính và các điểm cao trọng yếu dọc theo tuyến phòng thủ. Những nơi này đòi hỏi quân số đông, kỷ luật thép và khả năng phòng thủ kiên cố. Các ngài sẽ là bức tường thành vững chắc nhất."

Binh trưởng Triệu gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng. "Nhưng lực lượng của chúng ta phân tán như vậy, nếu địch tấn công mạnh vào một điểm thì sao? Chúng ta không có đủ binh sĩ để bố trí dày đặc khắp các tuyến đường mòn và cửa ải. Quân số của ta chỉ vỏn vẹn hơn ba trăm, và Bang Hắc Sa cũng chỉ có khoảng trăm người tinh nhuệ. Tổng cộng chưa đến năm trăm người để giữ một tuyến biên giới dài hàng chục dặm. Nếu chúng tập trung lực lượng, e rằng khó lòng chống đỡ."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa lập tức xen vào, giọng gằn lên. "Ta không tin vào bọn quan binh các ngươi. Lỡ các ngươi bỏ chạy, bọn ta bị kẹt thì sao? Hắc Sa Bang ta trước giờ tự lo liệu, không trông mong vào ai. Hợp tác thì hợp tác, nhưng phải rõ ràng trách nhiệm, đừng hòng đổ vạ cho chúng ta."

Lâm Dịch đưa tay ra hiệu cho cả hai bình tĩnh. "Đó là lý do chúng ta phải ở đây, để thống nhất. Sự phân tán là một phần chiến lược. Nếu chúng ta tập trung toàn bộ lực lượng vào một điểm, địch có thể dễ dàng vòng qua hoặc dùng số đông áp đảo. Phân tán, nhưng phải có sự phối hợp chặt chẽ. Bang Hắc Sa sẽ làm nhiệm vụ trinh sát, quấy rối và dẫn đường. Khi địch tiến vào các con đường mòn mà Bang Hắc Sa phụ trách, các ngươi sẽ làm chậm bước tiến của chúng, gây ra thiệt hại, và quan trọng nhất, là báo hiệu cho quân chính quy biết hướng tấn công chính của địch. Binh trưởng Triệu, ngài sẽ phải chuẩn bị các đội quân phản ứng nhanh, có thể điều động linh hoạt đến các điểm nóng khi có báo động."

Hắn lại chỉ vào bản đồ, vẽ một đường cong. "Ta sẽ thiết lập các trạm gác tiền tiêu và hệ thống tín hiệu khói, lửa dọc theo các tuyến đường mòn. Trần Nhị Cẩu sẽ chịu trách nhiệm chính về việc này, cùng với một số người dân đáng tin cậy. Khi phát hiện quân địch, chúng ta sẽ đốt khói vào ban ngày, đốt lửa vào ban đêm theo ám hiệu đã quy định. Ám hiệu sẽ chỉ rõ quy mô của quân địch và hướng di chuyển của chúng. Mỗi trạm gác sẽ có một người phụ trách, trực tiếp liên lạc với Trần Nhị Cẩu, sau đó Nhị Cẩu sẽ truyền tin đến Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa."

"Tín hiệu khói lửa xưa nay đều có, nhưng có đảm bảo chính xác và nhanh chóng không?" Binh trưởng Triệu nghi hoặc. "Quân địch có thể dùng chính tín hiệu đó để đánh lừa chúng ta."

"Chúng ta sẽ có một bộ ám hiệu phức tạp hơn, chỉ có những người liên quan mới biết. Hơn nữa, mỗi trạm gác sẽ có một phương pháp liên lạc dự phòng khác, ví dụ như chim bồ câu đưa thư hoặc người đưa tin chạy bộ, để xác minh chéo thông tin. Điều quan trọng là tốc độ và sự tin cậy." Lâm Dịch giải thích, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời đều có sức nặng. "Mục tiêu là phải biết địch ở đâu, số lượng bao nhiêu, và hành động như thế nào, trước khi chúng kịp gây ra thiệt hại lớn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất trong thời điểm này."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vẫn im lặng lắng nghe, nhưng ánh mắt ông ta đã bớt đi phần nào vẻ bất cần. Ông ta hiểu rằng Lâm Dịch không chỉ nói suông, mà đã có sự tính toán kỹ lưỡng. Đối với một người giang hồ từng trải, sự thực tế và hiệu quả luôn được đặt lên hàng đầu.

"Vậy còn lương thảo, vũ khí thì sao?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm đục. "Bang ta không thể đánh nhau bằng tay không. Và binh lính của các ngươi cũng không thể nhịn đói mà chiến đấu."

Lâm Dịch gật đầu. "Đó là điều chúng ta sẽ bàn tiếp theo. Nhưng trước hết, chúng ta phải thống nhất về kế hoạch tác chiến cơ bản này. Mọi sự chuẩn bị về hậu cần đều phải phục vụ cho nó." Hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt quét qua khuôn mặt căng thẳng của hai người đàn ông quyền lực nhất vùng biên cương này. Hắn biết, đây là một liên minh bất đắc dĩ, được xây dựng trên sự sợ hãi và lợi ích chung hơn là lòng tin. Nhưng trong thời loạn, đôi khi đó là tất cả những gì người ta có thể bám víu vào. Hắn đã từng chứng kiến quá nhiều sự đổ vỡ, quá nhiều cảnh sinh linh đồ thán chỉ vì sự chia rẽ và ích kỷ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu của tất cả chúng ta, và để sinh tồn, chúng ta phải hợp tác."

***

Cuộc thảo luận càng trở nên nóng bỏng hơn khi buổi sáng dần trôi qua. Ánh sáng bên ngoài hang động không thay đổi nhiều, vẫn là thứ ánh sáng mờ ảo của một ngày sương mù chưa tan hết, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự căng thẳng và những lời qua tiếng lại. Lâm Dịch vẫn đứng đó, kiên định như một tảng đá, giữa hai ngọn lửa đối đầu. Phiến đá phẳng với tấm bản đồ giờ đây không còn chỉ là một công cụ, mà đã trở thành chiến trường thu nhỏ, nơi những lợi ích, những toan tính và cả những định kiến cố hữu va chạm nảy lửa. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên vòm hang dường như cũng trở nên chói tai hơn, như đang đếm ngược thời gian cho một thỏa thuận, hoặc một sự đổ vỡ.

"Nguồn lương thực và vũ khí của bang ta không thể so với quân triều đình. Các ngươi phải cung cấp thêm!" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, đôi mắt sắc như dao liếc sang Binh trưởng Triệu. Ông ta khoanh tay trước ngực, biểu cảm bất cần quen thuộc nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Bang Hắc Sa tuy mạnh trên địa bàn, nhưng không có hậu cần quân sự bài bản. Dù có của cải tích trữ từ những hoạt động "lách luật" của mình, nhưng đó không phải là nguồn cung bền vững cho một cuộc chiến kéo dài.

Binh trưởng Triệu gõ tay xuống bản đồ, biểu cảm cau có. "Bang Hắc Sa các ngươi quen thuộc đường rừng, phải đảm bảo chặn đứng các đường vòng của địch. Quân đội không thể phân tán lực lượng quá mỏng. Lương thực của ta cũng chỉ vừa đủ nuôi binh sĩ. Hơn nữa, Thẩm Đại Nhân đã cắt giảm tiếp tế, viện cớ biên giới yên bình. Ta thậm chí còn phải dùng tiền túi để bổ sung cho binh lính." Ông ta nói đến Thẩm Đại Nhân, giọng điệu xen lẫn sự căm phẫn và bất lực. Rõ ràng, vị quan lớn kia đang là gánh nặng lớn nhất từ bên trong.

Cuộc tranh cãi giữa hai người đàn ông lại bùng lên, những lời lẽ đầy nghi kỵ và buộc tội lẫn nhau. Lâm Dịch đứng nhìn, trong lòng cảm thấy một sự mệt mỏi vô hạn. Hắn đã quá quen với cảnh này. Con người, dù ở thế giới nào, cũng luôn đặt lợi ích cá nhân lên trên hết, đặc biệt là khi đối mặt với hiểm nguy và sự bất định. Nhưng ở đây, sự ích kỷ đó có thể phải trả giá bằng sinh mạng của hàng ngàn người. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và nó cũng sẽ không cho phép chúng ta dễ dàng đạt được điều mình muốn. Chỉ có tự mình giành lấy."

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi lên tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng đủ sức át đi những lời cãi vã. "Chúng ta không thể thắng nếu không có sự phối hợp. Nếu các ngài cứ tiếp tục tranh giành lợi ích nhỏ nhoi, thì khi quân Ô Mãn tràn đến, không ai trong chúng ta có thể sống sót. Lương thực, vũ khí, y dược... tất cả đều là của chung, phục vụ cho một mục đích duy nhất: bảo vệ biên cương này."

Lâm Dịch quay sang Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Ta hiểu nỗi lo của Thủ Lĩnh. Bang Hắc Sa không phải là quân chính quy, không có nguồn cung cấp ổn định. Nhưng ta có thể cung cấp một phần lương thực và y dược từ kho dự trữ của gia đình ta và những mối làm ăn của ta. Đổi lại, Bang Hắc Sa phải cam kết không cướp bóc dân thường, không gây rối loạn trị an trong vùng khi chiến sự bùng nổ, và tuân thủ mệnh lệnh phối hợp của ta. Mọi hành động phải được báo cáo, và không được tự ý hành động gây ảnh hưởng đến kế hoạch chung."

Lời đề nghị của Lâm Dịch khiến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hơi bất ngờ. Ông ta nhìn Lâm Dịch, đôi mắt nheo lại, dò xét. Một thiếu niên gầy gò lại dám ra điều kiện với ông ta, và còn dám lấy tài sản riêng ra để chi viện? Điều này nằm ngoài dự đoán của ông ta về một kẻ "mưu sĩ" hay "quan văn". "Ngươi... ngươi lấy gì mà chi viện?" Ông ta hỏi, giọng đầy nghi hoặc.

"Ta có cách của ta," Lâm Dịch đáp cụt lủn, không giải thích thêm. Hắn đã lường trước điều này. Những năm qua, hắn không chỉ lo sinh tồn mà còn xây dựng những mối quan hệ làm ăn, tích lũy tài sản và dự trữ vật tư. Số lượng không nhiều bằng quân triều đình, nhưng đủ để xoay sở trong thời điểm khó khăn, đủ để làm chất xúc tác cho liên minh này.

Rồi Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng Triệu, ngài phải chấp nhận sự linh hoạt nhất định trong việc chỉ huy. Bang Hắc Sa tuy là giang hồ, nhưng họ am hiểu địa hình, có khả năng tác chiến du kích mà quân chính quy không thể bì kịp. Ngài cần phải tin tưởng vào khả năng của họ trên địa hình hiểm trở, và cho phép họ một mức độ tự chủ nhất định trong việc thực hiện nhiệm vụ được giao. Chúng ta không thể áp dụng hoàn toàn quy tắc quân sự cứng nhắc vào một lực lượng phi chính quy như vậy. Mọi thông tin tình báo từ Bang Hắc Sa phải được ngài tiếp nhận và đánh giá một cách nghiêm túc."

Binh trưởng Triệu nhíu mày. Điều này đi ngược lại với nguyên tắc quân đội của ông ta. "Tin tưởng một đám giang hồ ư? Đó là điều ta chưa bao giờ nghĩ đến."

"Vậy thì ngài sẽ phải học cách tin tưởng, hoặc chấp nhận thất bại." Lâm Dịch nói thẳng, không chút vòng vo. Hắn biết, lúc này không phải lúc để giữ kẽ. "Cuộc chiến này không chỉ là của riêng quân triều đình, hay riêng Bang Hắc Sa. Đây là cuộc chiến của tất cả những ai muốn sống sót trên mảnh đất này. Nếu chúng ta còn giữ thái độ nghi kỵ, chúng ta sẽ tự hủy diệt mình. Đối với Thẩm Đại Nhân, chúng ta sẽ có cách đối phó. Nhưng trước hết, chúng ta phải đoàn kết để chống lại kẻ thù thực sự."

Hắn lại chỉ vào bản đồ, nơi có một số điểm được đánh dấu là các làng mạc nhỏ ven núi. "Các làng mạc này sẽ được sơ tán một phần, những người trẻ khỏe sẽ được huấn luyện để trở thành dân binh, hỗ trợ hậu cần và trinh sát. Những người già yếu và trẻ nhỏ sẽ được đưa về phía sau, đến những nơi an toàn hơn. Bang Hắc Sa có thể giúp dẫn đường và bảo vệ họ trong quá trình sơ tán. Đổi lại, họ sẽ nhận được lương thực, y dược từ nguồn của ta, và có thể là cả một phần nhỏ vũ khí cũ nếu cần."

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Binh trưởng Triệu im lặng, suy nghĩ. Lời đề nghị của Lâm Dịch không hoàn hảo, nhưng nó là một giải pháp thực tế, gỡ bỏ được những nút thắt lớn nhất trong cuộc tranh cãi của họ. Sự hi sinh của Lâm Dịch (dù là tài sản cá nhân) và sự nhấn mạnh vào hiểm nguy chung đã khiến họ phải suy nghĩ lại. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Sự miễn cưỡng vẫn còn đó, nhưng đã có một tia hy vọng le lói về khả năng hợp tác.

"Vậy ám hiệu và cách thức liên lạc sẽ là gì?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng ông ta đã bớt đi phần nào sự cứng nhắc. Điều đó cho thấy ông ta đã chấp nhận một phần kế hoạch.

Lâm Dịch mỉm cười nhạt. "Trần Nhị Cẩu đã ghi lại chi tiết. Chúng ta sẽ có một hệ thống ám hiệu phức tạp, thay đổi theo từng ngày, được truyền đạt thông qua những người đưa tin đáng tin cậy. Mỗi bên sẽ có một 'con mắt' để theo dõi và xác minh thông tin. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ có một 'mật mã' riêng để trao đổi những thông tin nhạy cảm. Điều này sẽ giúp chúng ta tránh được sự can thiệp và dò xét từ Thẩm Đại Nhân."

Hắn đã dùng lý lẽ, thực tế và cả sự hy sinh cá nhân để kéo hai thế lực đối địch này lại gần nhau. Đó là một gánh nặng khổng lồ đè lên vai hắn, nhưng hắn biết, không còn lựa chọn nào khác. Sinh tồn không phải là một cuộc dạo chơi, mà là một cuộc chiến không ngừng nghỉ.

***

Buổi chiều muộn, ánh sáng cuối ngày yếu ớt hắt vào cửa hang, nhuộm một màu xám xịt lên vách đá ẩm ướt. Sau nhiều giờ tranh luận căng thẳng, kéo dài từ sáng sớm đến chiều tối, một bản kế hoạch phòng thủ sơ bộ cuối cùng cũng được thống nhất. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vẫn vang vọng trong hang, nhưng giờ đây nó dường như không còn là tiếng đếm ngược, mà là một nhịp điệu đơn điệu đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn khó khăn. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh lẽo vẫn bao trùm, nhưng đã có thêm mùi mực mới từ cuộn giấy da mà Trần Nhị Cẩu đang nắm chặt.

Trần Nhị Cẩu, với đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, đã ghi chép lại tất cả các điều khoản chính, các điểm phân công trách nhiệm, hệ thống ám hiệu và các quy tắc phối hợp. Từng nét bút lông của hắn sột soạt trên giấy da, tỉ mỉ và cẩn thận, như thể mỗi chữ viết ra đều mang một trọng trách ngàn cân. Hắn đứng bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt đầy ngưỡng mộ xen lẫn sự mệt mỏi. Không ai ngờ một thiếu niên như Lâm Dịch lại có thể điều phối hai con hổ dữ, ép buộc chúng phải ngồi chung một thuyền.

Lâm Dịch nhìn vào bản ghi chép của Trần Nhị Cẩu, rồi ngước lên nhìn Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Khuôn mặt hắn hằn rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, không chút nao núng. "Đây là bản phác thảo cuối cùng. Mỗi bên sẽ nhận nhiệm vụ và phối hợp theo các ám hiệu đã định. Bất kỳ sự thay đổi nào cũng phải thông báo qua kênh bí mật. Trần Nhị Cẩu sẽ là người trung gian chính, đảm bảo việc truyền đạt thông tin không bị sai lệch."

Binh trưởng Triệu gật đầu, vẻ mặt vẫn còn chút cau có, nhưng đã bớt đi nhiều phần nghi kỵ. "Ta sẽ triển khai binh lính theo kế hoạch. Tuy nhiên, Lâm Dịch, ngươi phải nhớ kỹ. Sự hợp tác này chỉ giới hạn trong việc chống lại quân địch. Sau đó, mọi chuyện sẽ trở lại như cũ. Quân triều đình và giang hồ không bao giờ có thể đi chung đường." Giọng ông ta vẫn còn đầy vẻ bảo thủ và nguyên tắc. Dù đã chấp nhận thực tế, nhưng ông ta vẫn muốn giữ lại ranh giới cuối cùng của mình.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hừm một tiếng, giọng mũi vẫn đầy vẻ bất mãn. "Hừm, cứ cho là vậy đi. Nhưng đừng có lật lọng. Bang Hắc Sa ta không dễ bị lừa đâu. Nếu quân Ô Mãn bị đánh bại, chúng ta sẽ quay lại với quy tắc của riêng mình. Và đừng hòng động chạm đến địa bàn của Bang Hắc Sa." Ông ta đưa ánh mắt đầy thách thức về phía Binh trưởng Triệu, như một lời cảnh báo.

Lâm Dịch hiểu rõ. Ông ta không mong đợi một sự thay đổi hoàn toàn trong suy nghĩ của họ chỉ sau một đêm. Liên minh này là một "liên minh bất đắc dĩ", được hình thành dưới áp lực của hiểm nguy, chứ không phải trên nền tảng của sự tin tưởng. Sự nghi kỵ và định kiến sâu sắc đã ăn sâu vào gốc rễ, không thể xóa bỏ chỉ trong chốc lát. Hắn chỉ cần họ hợp tác đủ để vượt qua mối đe dọa trước mắt. Còn tương lai... tương lai thì ai biết được? "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận những sự thỏa hiệp khó khăn nhất."

Trần Nhị Cẩu cẩn thận trao bản ghi chép đã hoàn chỉnh cho Lâm Dịch. Lâm Dịch cầm lấy, lướt qua một lượt, rồi gật đầu. "Vậy là đã rõ. Bây giờ, chúng ta cần hành động ngay lập tức."

Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trao đổi ánh mắt cuối cùng, một cái liếc nhìn nhanh chóng chứa đựng sự hiểu ngầm về một thỏa thuận miễn cưỡng, một sự chấp nhận 'bất đắc dĩ' nhưng có thể chấp nhận được trong tình hình hiện tại. Không có cái bắt tay, không có lời tạm biệt thân thiện. Chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm.

Binh trưởng Triệu quay người, cùng hai binh sĩ còn lại của ông ta lặng lẽ rời khỏi hang qua lối chính. Ánh đèn dầu hắt bóng họ lên vách đá rồi dần chìm vào bóng tối bên ngoài. Sau đó, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cùng hai thuộc hạ cũng biến mất vào lối đi bí mật mà họ đã đến, không nói thêm lời nào. Tiếng bước chân của họ nhỏ dần rồi tắt hẳn, để lại sự tĩnh mịch cho hang động, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt và tiếng gió rít nhẹ.

Lâm Dịch nhìn theo bóng họ khuất dần, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi sau một ngày dài đàm phán căng thẳng. Hắn cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng cũng biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều. Liên minh giữa quân chính quy và giang hồ, dù đã được hình thành, vẫn mong manh như sợi tơ và dễ vỡ. Bất kỳ sự kiện bất ngờ nào, bất kỳ âm mưu chia rẽ nào từ Thẩm Đại Nhân, hay chỉ một sơ suất nhỏ trong việc phối hợp, đều có thể khiến nó tan vỡ.

"Đại ca, ngài mệt rồi." Trần Nhị Cẩu nhẹ giọng nói, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa. "Chưa phải là lúc để nghỉ ngơi, Nhị Cẩu. Kế hoạch này mới chỉ là trên giấy. Việc thực hiện nó mới là thử thách thực sự." Hắn nhìn lên vòm hang đá, nơi tiếng nước vẫn tí tách rơi. "Thẩm Đại Nhân sẽ không đứng yên. Hắn sẽ tìm mọi cách để phá hoại liên minh này, hoặc ít nhất là lợi dụng nó để trục lợi. Chúng ta phải luôn đề phòng. Và quan trọng hơn, những bí ẩn về thế lực tu hành, về linh khí mỏng manh, về Cổ Ngọc Phù... tất cả sẽ dần được hé lộ khi loạn lạc bùng nổ. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng những cơ hội không ngờ."

Hắn biết, kế hoạch phòng thủ chi tiết được thống nhất hôm nay sẽ là nền tảng cho trận chiến lớn đầu tiên của Arc 4, nơi hắn sẽ phải chứng minh khả năng lãnh đạo quân sự của mình không chỉ bằng mưu lược mà còn bằng hành động thực tế. Những "ám hiệu" và "luật bất thành văn" được thiết lập hôm nay sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc giữ vững liên minh khi đối mặt với các thử thách và âm mưu chia rẽ trong tương lai. Nhưng sự miễn cưỡng và nghi kỵ còn sót lại giữa Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa báo hiệu rằng liên minh này sẽ rất mong manh, dễ bị phá vỡ nếu không có sự điều phối liên tục từ hắn.

Ngọn đèn dầu vẫn le lói, soi rọi lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Hắn không mơ mộng làm anh hùng hay thay đổi thế giới. Ưu tiên hàng đầu của hắn vẫn là sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh, những giá trị mà hắn trân trọng. Để làm được điều đó, hắn sẽ phải chiến đấu, không chỉ bằng sức lực mà còn bằng tri thức, mưu lược và cả sự kiên cường đến cùng cực. Bão tố đã đến gần, và biên cương này sẽ là chiến trường đầu tiên.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free