Lạc thế chi nhân - Chương 537: Bão Tố Trong Hang Đá: Liên Minh Bất Đắc Dĩ
Tiếng gió vẫn rít gào bên ngoài hang động, mang theo hơi lạnh cắt da thịt và mùi ẩm mốc của đất đá phương Bắc. Nhưng bên trong, Thạch Động Ẩn Cư lại mang một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ đá trên vòm, như nhịp đập của thời gian trôi. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm hồng ánh sáng cuối cùng nơi cửa hang trước khi bị bóng đêm nuốt chửng, để lại cho nơi đây một sự cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò nhưng ẩn chứa sự kiên nghị, đang điềm tĩnh rà soát từng ngóc ngách của hang động. Ánh mắt sâu thẳm của hắn sắc bén quét qua từng khe hở, từng tảng đá, như một thợ săn đang kiểm tra bẫy của mình. Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh hắn, gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây căng thẳng, đôi mắt sáng lấp lánh sự cảnh giác. Hắn ta vừa đặt thêm một vài khúc củi khô vào lò sưởi nhỏ được đắp bằng đá, ngọn lửa lập tức bùng lên, nhảy múa, xua đi một phần hơi lạnh và chiếu rọi lên những bức tường đá gồ ghề. Mùi khói nhẹ quyện với mùi đất ẩm và đá lạnh đặc trưng của hang động, tạo nên một không gian vừa thô sơ vừa đầy bí ẩn.
"Mọi thứ đã sẵn sàng chưa, Nhị Cẩu?" Lâm Dịch khẽ hỏi, giọng nói trầm lắng, gần như hòa vào tiếng nước tí tách. "Nhớ kỹ, không một tiếng động lạ nào được phép lọt vào." Hắn đặt tay nhẹ lên chuôi kiếm treo bên hông, không phải vì sợ hãi, mà là một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức của một người luôn đặt sự sinh tồn lên hàng đầu. Trong tâm trí hắn, cuộc gặp gỡ đêm nay không khác gì một canh bạc lớn, với số phận của cả một vùng biên ải được đặt lên bàn cân.
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy. "Đại ca yên tâm, đệ đã bố trí người canh gác ở các vị trí trọng yếu. Dù là một con chuột cũng khó lòng lọt qua mà không bị phát hiện. Các anh em đều là những người tin cậy nhất của chúng ta, được dặn dò phải cẩn trọng hơn bất kỳ nhiệm vụ nào khác." Hắn nói, bàn tay thoăn thoắt điều chỉnh lại tấm bạt che lối vào phụ, đảm bảo không có khe hở nào có thể lọt gió hay ánh sáng ra ngoài. Sự trung thành của Trần Nhị Cẩu không cần phải bàn cãi, và Lâm Dịch biết rằng hắn có thể tin tưởng hoàn toàn vào người trợ thủ này.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhìn quanh một lần nữa. Trên nền đá phẳng ở giữa hang, hắn đã chuẩn bị sẵn một tấm da thú cũ kỹ trải ra, cùng vài chiếc gối đơn giản làm từ lá khô và vải bố. Một ngọn đèn dầu được đặt ở trung tâm, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, chập chờn. Hắn biết, trong một cuộc gặp gỡ mang tính chất sống còn như thế này, từng chi tiết nhỏ nhất cũng có thể ảnh hưởng đến kết quả. Sự thoải mái (dù chỉ là tương đối) có thể làm giảm bớt sự căng thẳng, nhưng sự thiếu thốn và đơn sơ lại nhắc nhở về hoàn cảnh chung mà tất cả đang phải đối mặt.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh ẩm thấm vào phổi. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Và nó cũng chẳng quan tâm đến việc ta có thoải mái hay không. Nhưng ta phải tạo ra sự công bằng cho những người ta muốn bảo vệ." Cuộc gặp gỡ này, chính là bước đầu tiên để kiến tạo nên sự công bằng đó, một sự công bằng được xây dựng từ những mảnh vỡ của niềm tin, sự nghi kỵ và lợi ích cá nhân.
Kế hoạch của hắn đã được vạch ra tỉ mỉ trong "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn vừa trao cho Binh trưởng Triệu. Giờ đây, hắn phải biến những con chữ khô khan thành hiện thực, biến hai kẻ thù truyền kiếp thành những đồng minh bất đắc dĩ. Trong bóng tối của hang động, Lâm Dịch cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng siêu phàm. Vũ khí duy nhất của hắn là tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức. Đêm nay, hắn phải dùng những thứ đó để xoay chuyển càn khôn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng nó chỉ phát huy tác dụng khi ta biết cách sử dụng nó." Hắn nghĩ đến Thẩm Đại Nhân, đến âm mưu chia rẽ của lão ta, và một tia lạnh lùng lóe lên trong mắt. Đây không chỉ là việc bảo vệ biên cương, mà còn là một cuộc đấu trí cam go.
Trần Nhị Cẩu quay lại, gương mặt thoáng chút lo lắng. "Đại ca, ngài có thấy... đây có phải là quá mạo hiểm không? Đem hai vị đó gặp nhau, lỡ có chuyện gì..."
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa trong ánh lửa. "Mạo hiểm? Cuộc đời ta từ khi đến đây, ngày nào mà chẳng mạo hiểm, Nhị Cẩu? Quan trọng là, chúng ta phải biến cái mạo hiểm đó thành cơ hội. Nếu không mạo hiểm, chúng ta sẽ mãi mãi bị động, bị kẻ khác dẫn dắt." Hắn nhìn ra cửa hang, nơi bóng t��i đã hoàn toàn bao trùm. "Họ sắp đến rồi."
***
Tiếng bước chân thận trọng, nặng nề vọng vào từ lối đi chính của hang động, phá vỡ sự tĩnh mịch. Đầu tiên là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi trong bộ giáp trụ gọn gàng, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má hiện rõ dưới ánh đèn dầu. Ông bước vào với vẻ cảnh giác tột độ, ánh mắt nhanh chóng quét qua mọi ngóc ngách, bàn tay không rời khỏi chuôi kiếm. Theo sau ông là hai binh sĩ thân tín, trang bị đầy đủ, gương mặt nghiêm nghị như tạc tượng. Mùi sắt lạnh từ giáp trụ của họ hòa lẫn với mùi mồ hôi, tạo nên một cảm giác vừa uy nghiêm vừa đầy căng thẳng.
Hầu như ngay lập tức, một tiếng cười khẩy vang lên từ phía đối diện. "Ồ, Binh trưởng Triệu danh tiếng lẫy lừng cũng có ngày phải chui vào hang chuột với bọn ta sao?"
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa xuất hiện từ một lối đi khác, có lẽ là một đường hầm bí mật mà Lâm Dịch đã bố trí cho phía giang hồ. Thân hình to lớn, vạm vỡ của hắn ta gần như lấp đầy lối vào, và khuôn mặt dữ tợn với râu quai nón rậm rạp cùng vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm khiến bất kỳ ai cũng phải e dè. Hắn ta mặc áo giáp da, nặng nề và cũ kỹ, vắt ngang vai là một cây đại đao to bản, lưỡi thép mài sáng loáng. Hai tên thuộc hạ của hắn, cũng to con không kém, đứng ngay phía sau, ánh mắt lộ rõ vẻ hung hãn và bất cần. Mùi rượu nồng và thuốc lá cỏ dại phảng phất từ phía nhóm giang hồ, đối lập hoàn toàn với sự chỉnh tề của nhóm binh sĩ.
Không khí trong hang động đột ngột trở nên đặc quánh, nặng nề như chì. Căng thẳng như dây đàn có thể đứt bất cứ lúc nào. Ánh lửa bập bùng từ lò sưởi và ngọn đèn dầu chập chờn trên nền đá, chiếu lên những gương mặt lạnh lùng, đầy cảnh giác của hai bên. Đó là sự đối đầu ngầm đã tồn tại hàng trăm năm giữa quân chính quy và giang hồ, giữa trật tự và vô pháp, giờ đây được đặt kề nhau trong một không gian hẹp.
Binh trưởng Triệu không chút nao núng trước lời khiêu khích. Ông nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát. "Ngươi nghĩ ta muốn sao? Nếu không phải vì tình thế cấp bách, ta thà chém chết lũ giang hồ các ngươi còn hơn ngồi đây hít chung bầu không khí." Ông ta nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt như muốn xuyên thủng đối phương. Các binh sĩ phía sau ông ta nắm chặt vũ khí, sẵn sàng hành động.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên một tiếng cười khẩy, âm thanh vang vọng trong hang đá, khiến tiếng nước nhỏ giọt như ngừng lại. "Hừ! Miệng lưỡi quan quân lúc nào cũng thối tha như vậy! Xem ra, cả triều đình Đại Hạ cũng chẳng còn ra gì khi phải cầu cạnh đến lũ bẩn thỉu như bọn ta!" Hắn ta vung tay, cây đại đao khẽ chạm vào vách đá tạo ra một tiếng kim loại chói tai, như một lời cảnh báo. Hai tên thuộc hạ của hắn cũng nhe răng cười, ánh mắt đầy khiêu khích.
Lâm Dịch, người đứng giữa hai làn sóng thù địch, vẫn giữ vẻ mặt bình thản đến lạ. Hắn không nói một lời, chỉ đưa tay ra hiệu một cách chậm rãi, trấn an cả hai bên. Hắn biết, đây là phản ứng tự nhiên, là sự thể hiện quyền lực và thái độ của họ. Việc vội vàng can thiệp chỉ làm tăng thêm sự đối kháng. Hắn cần họ thể hiện ra hết những gì họ muốn, trước khi hắn bắt đầu vai trò của mình. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy mình như một người điều khiển rạp rối, cố gắng giữ cho những sợi dây không bị rối vào nhau trước khi bắt đầu màn trình diễn chính. Mùi đất ẩm và đá lạnh, mùi khói nhẹ, mùi mồ hôi, và cả mùi thuốc súng vô hình từ hai phía, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về sự căng thẳng.
Hắn quan sát Binh trưởng Triệu. Vị binh trưởng này là một người lính ngay thẳng, nhưng cũng rất thực dụng. Ông ta sẽ không chấp nhận bất kỳ sự sỉ nhục nào, nhưng cũng sẽ không để cảm xúc che mờ lý trí khi sinh mạng của binh lính và dân chúng bị đe dọa. Còn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, tên giang hồ thô lỗ và kiêu ngạo này, lại là một kẻ coi trọng huynh đệ và lợi ích bang phái. Hắn ta sẽ sẵn sàng liều mạng vì địa vị và quyền lực của mình. Điểm chung duy nhất giữa họ, và cũng là chìa khóa để Lâm Dịch mở ra cánh cửa hợp tác, chính là sự sinh tồn.
"Mời hai vị an tọa," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói không cao không thấp, nhưng đủ sức xuyên qua lớp vỏ thù địch đang bao trùm. Hắn dùng tay chỉ vào tấm da thú đã được trải sẵn trên nền đá. "Chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí vào những lời lẽ vô nghĩa."
Binh trưởng Triệu hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng làm theo lời Lâm Dịch, ngồi xuống một cách cứng nhắc. Hai binh sĩ của ông ta vẫn đứng thẳng tắp phía sau, ánh mắt không rời khỏi đối phương. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nheo mắt nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn Binh trưởng Triệu. Hắn ta dường như đánh giá sự bình tĩnh của Lâm Dịch và sự kiềm chế của Binh trưởng Triệu. Cuối cùng, với một tiếng "phì" khinh miệt, hắn ta cũng ngồi xuống, cây đại đao được đặt nghiêng bên cạnh, sẵn sàng vung lên bất cứ lúc nào. Thuộc hạ của hắn cũng làm theo, nhưng vẫn duy trì khoảng cách và sự cảnh giác.
Không gian trong hang lại chìm vào sự im lặng, nhưng lần này là một sự im lặng nặng nề hơn, đầy rẫy những suy tính và đề phòng. Lâm Dịch biết, màn dạo đầu đã kết thúc. Giờ là lúc để hắn thể hiện khả năng của mình. Hắn phải là người điều khiển cuộc chơi này.
***
Lâm Dịch hít một hơi sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong hang. Hắn không cố gắng xoa dịu không khí căng thẳng, mà thay vào đó, hắn trực tiếp đối mặt với nó. "Hai vị," hắn bắt đầu, giọng nói trầm ổn, từng chữ từng câu đều rõ ràng và có trọng lượng, "chúng ta có thể ghét nhau, có thể xem thường nhau, có thể muốn chém giết nhau. Nhưng có một điều mà cả hai vị đều không thể phủ nhận: quân địch bên ngoài, những kẻ đang gào thét đòi xé xác biên cương này, chúng không quan tâm các người là binh sĩ triều đình hay là giang hồ. Chúng sẽ tàn sát tất cả. Chúng sẽ đốt nhà, cướp bóc, hãm hiếp, và kết liễu mạng sống của bất cứ ai chúng gặp phải. Huynh đệ của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, binh lính của Binh trưởng Triệu, và cả những người dân vô tội. Tất cả đều sẽ chìm trong biển máu."
Hắn ngừng lại một chút, cho những lời nói đó thấm vào tâm trí của họ. Ánh lửa bập bùng trên nền đá, phản chiếu ánh sáng lên tấm bản đồ phác thảo mà hắn đã chuẩn bị từ trước. Đó không phải là một tấm bản đồ tinh xảo, chỉ là những đường nét đơn giản vẽ bằng than trên nền đất, nhưng đủ để thể hiện tình hình chiến sự một cách trực quan.
"Nhìn đây," Lâm Dịch nói, tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ, "đây là những tuyến phòng thủ hiện tại của Đại Hạ. Và đây là hướng tấn công dự kiến của quân Ô Mãn." Hắn vẽ một mũi tên lớn, chỉ rõ sự áp đảo của kẻ địch. "Tuyến phòng thủ mỏng manh, binh lực phân tán, và quan trọng hơn cả..." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc lẹm chuyển sang Binh trưởng Triệu, rồi đến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "...Quan trọng hơn cả, là sự chia rẽ từ bên trong."
"Và đó chính là vấn đề của chúng ta, Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch tiếp tục, không che giấu vẻ châm biếm trong giọng nói. "Hắn ta không chỉ không lo lắng về chiến cuộc, mà còn đang tích cực lợi dụng nó. Hắn muốn tất cả chúng ta suy yếu, từ binh lính cho đến giang hồ, để dễ bề thao túng. Hắn muốn các vị đối đầu nhau, để hắn có thể ngồi trên cao, hưởng lợi từ sự hỗn loạn. Các người có muốn làm con cờ cho hắn không? Có muốn để những huynh đệ, những binh sĩ đã đổ máu dưới tay các người, trở thành vật hi sinh cho mưu đồ bẩn thỉu của một kẻ tham lam?"
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm gừ, nắm chặt cán đại đao. "Hừ! Lão già thối nát đó, ta sớm đã muốn băm vằm hắn thành trăm mảnh!" Nét mặt hắn ta hiện rõ vẻ căm phẫn. Giang hồ vốn ghét nhất những kẻ quan lại tham nhũng, bóc lột.
Binh trưởng Triệu cũng nhíu mày, ánh mắt ông lộ rõ sự bất mãn và lo lắng. Những lời Lâm Dịch nói đã chạm đúng vào nỗi lo sợ thầm kín của ông về sự thối nát của triều đình và sự thao túng của Thẩm Đại Nhân. "Lâm công tử nói không sai. Thẩm Đại Nhân... hắn chính là một khối ung nhọt của vương triều." Giọng ông trầm hẳn xuống.
"Vậy ngươi muốn gì?" Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc hướng về Lâm Dịch. "Ta cần lãnh thổ, cần sự an toàn cho huynh đệ của ta. Chúng ta đã bám trụ ở đây bao đời, không thể cứ thế mà chịu chết được!" Hắn ta đập mạnh bàn tay xuống nền đá, làm rung động không khí.
"Ta cần biên giới được giữ vững, cần bảo vệ dân chúng và binh lính của ta," Binh trưởng Triệu đáp lời, giọng điệu kiên quyết không kém. "Trách nhiệm của ta là bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ sinh mạng của bá tánh. Nếu không, ta còn mặt mũi nào mà nhìn tổ tiên?"
Lâm Dịch gật đầu, nở một nụ cười nhạt. "Và ta có thể giúp cả hai điều đó, nếu các người chịu hợp tác. Chúng ta có kẻ thù chung, lợi ích chung. Tại sao không tạm gác ân oán để đối phó với mối hiểm họa lớn hơn? Thẩm Đại Nhân sẽ không phân biệt binh sĩ hay giang hồ khi hắn ta muốn loại bỏ một chướng ngại vật. Quân Ô Mãn cũng vậy. Các người sẽ chiến đấu đến chết vì những thù hằn cá nhân, để rồi kẻ thù chung sẽ hưởng lợi, và cả hai bên đều mất tất cả?"
Hắn lại chỉ vào bản đồ trên đất. "Với tình hình hiện tại, nếu các vị tiếp tục đối đầu, binh lính của Binh trưởng Triệu sẽ phải phân tán lực lượng để đối phó với giang hồ, và ngược lại, giang hồ cũng sẽ bị suy yếu bởi sự truy quét của quan quân. Khi quân Ô Mãn tràn xuống, chúng ta sẽ không có bất kỳ cơ hội nào. Nhưng nếu chúng ta hợp tác..." Lâm Dịch vẽ thêm một đường liên kết giữa các điểm trên bản đồ, tạo thành một tuyến phòng thủ vững chắc hơn. "Nếu chúng ta hợp tác, Binh trưởng Triệu có thể tập trung binh lực vào tuyến đầu. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa có thể dùng sức mạnh và sự am hiểu địa hình của mình để hỗ trợ từ phía sau, quấy rối hậu phương địch, hoặc bảo vệ các điểm yếu mà quân chính quy không thể bao quát hết."
"Ta không cần các người phải bắt tay kết nghĩa huynh đệ," Lâm Dịch nói tiếp, giọng điệu thực tế đến lạnh lùng. "Ta chỉ cần các người đủ thông minh để nhận ra rằng, trong tình thế này, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và cách tốt nhất để sinh tồn là cùng nhau đối mặt với kẻ thù chung. Sau khi chiến tranh kết thúc, sau khi Thẩm Đại Nhân bị lật đổ, các vị có thể quay lại đối đầu nhau tùy ý. Nhưng bây giờ, chúng ta phải đứng về cùng một phía."
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt hung tợn của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Ngài muốn bảo vệ huynh đệ, bảo vệ địa bàn của mình? Hợp tác với ta, ta sẽ giúp ngài củng cố lực lượng, cung cấp thông tin, thậm chí là vũ khí nếu cần, để huynh đệ của ngài có thể sống sót và vùng đất này không bị quân Ô Mãn giày xéo."
Sau đó, hắn quay sang Binh trưởng Triệu. "Ngài muốn giữ vững biên cương, bảo vệ dân chúng? Hợp tác với ta, ta sẽ giúp ngài có thêm lực lượng, thêm thông tin tình báo chính xác từ dân gian và giang hồ, giúp ngài đối phó không chỉ với quân địch bên ngoài mà còn với âm mưu của Thẩm Đại Nhân. Khi chúng ta có đủ bằng chứng về sự thối nát của hắn, ta tin rằng triều đình, dù có mục ruỗng đến mấy, cũng sẽ không thể làm ngơ."
Lời nói của Lâm Dịch không hoa mỹ, không dùng những từ ngữ cao siêu. Hắn chỉ nói về sự thật trần trụi của sinh tồn, về lợi ích thiết thực mà mỗi bên có thể đạt được. Hắn không yêu cầu họ tin tưởng nhau, mà chỉ yêu cầu họ tin vào logic của tình thế.
Binh trưởng Triệu trầm ngâm. Ông đã từng nghe nhiều lời lẽ đường mật từ các quan lại, nhưng chưa bao giờ thấy một người nào có thể phân tích tình hình một cách sắc bén và thực tế như Lâm Dịch. Những gì hắn nói không phải là lời hứa hão huyền, mà là một kế hoạch cụ thể, dù đầy rẫy hiểm nguy. Ông nhìn sang Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, tên giang hồ kia cũng đang nhìn ông với ánh mắt phức tạp. Cả hai đều biết rằng, những gì Lâm Dịch nói là sự thật không thể chối cãi. Mối thù hằn truyền kiếp có thể rất lớn, nhưng mạng sống của chính họ, của những người đi theo họ, còn lớn hơn nhiều.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch lặp lại câu nói quen thuộc trong suy nghĩ của mình. "Và nó cũng chẳng cho không ai bất cứ thứ gì. Muốn có sự công bằng, muốn có sự sống, phải tự mình giành lấy."
***
Không khí trong hang động vẫn nặng nề, nhưng sự thù địch ban đầu đã dịu xuống, nhường chỗ cho sự tính toán và cân nhắc. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Binh trưởng Triệu nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự phức tạp. Họ đều hiểu rằng, lời đề nghị của Lâm Dịch là con đường duy nhất để thoát khỏi tình cảnh hiện tại, dù nó đi ngược lại tất cả những gì họ từng tin tưởng.
"Được thôi, ta tạm tin ngươi," Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, khuôn mặt dữ tợn vẫn lộ rõ vẻ hoài nghi. Hắn ta đập nhẹ tay vào cây đại đao bên cạnh, như một lời nhắc nhở về sức mạnh của mình. "Nhưng nếu có bất kỳ gian trá nào, bất kỳ ý đồ hãm hại nào, ta sẽ cho ngươi biết hậu quả. Khi đó, đừng trách ta không nể tình." Hắn ta không nói trực tiếp với Lâm Dịch, mà là với cả Binh trưởng Triệu, ngụ ý rằng nếu phía quan quân phản bội, hắn sẽ không dung thứ.
Binh trưởng Triệu thở hắt ra một tiếng, dường như vừa trút được một gánh nặng vô hình, nhưng vẻ mặt ông vẫn căng thẳng. "Hy vọng ngươi không quên lời hứa, Thủ Lĩnh. Ta sẽ không dung thứ cho bất kỳ hành động gây rối nào của giang hồ trong khu vực của ta. Sự hợp tác này chỉ giới hạn trong việc đối phó với quân địch bên ngoài và Thẩm Đại Nhân. Ngoài ra, mọi quy tắc và luật pháp vẫn phải được tuân thủ. Nếu không, ta sẽ không ngần ngại ra tay." Ông nói, giọng điệu cứng rắn, khẳng định lập trường của một người lính.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sức thuyết phục. Hắn biết, đây không phải là một sự đồng ý tuyệt đối, mà là một sự nhượng bộ miễn cưỡng, một sự bắt đầu đầy chông gai. "Đây là sự hợp tác vì sinh tồn," hắn nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào từng người. "Mạng sống của các người, của binh lính và huynh đệ của các người, của dân chúng vô tội, đều phụ thuộc vào nó. Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một trang mới cho biên cương này, hoặc cùng nhau chìm trong biển máu và bị lịch sử lãng quên." Hắn không hứa hẹn một tương lai tươi sáng, mà chỉ nhấn mạnh sự lựa chọn khắc nghiệt mà họ đang đối mặt.
Hắn lại chỉ vào tấm bản đồ phác thảo trên nền đá. "Chúng ta sẽ thiết lập một kênh liên lạc bí mật. Trần Nhị Cẩu sẽ là người trung gian chính, truyền đạt thông tin và chỉ thị. Binh trưởng Triệu, ngài sẽ tiếp tục theo dõi động thái của quân Ô Mãn, và đặc biệt là của Thẩm Đại Nhân. Mọi thông tin cần được mã hóa theo quy ước mà chúng ta đã thống nhất." Hắn nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. "Thủ Lĩnh, ngài sẽ dùng mạng lưới của mình để thu thập tin tức từ dân gian, từ những kẻ buôn lậu qua biên giới, và cũng phải cảnh giác trước những hành động của Thẩm Đại Nhân nhằm chia rẽ hoặc làm suy yếu lực lượng của ngài. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào của quân Ô Mãn đang tìm cách luồn lách qua các khe núi, hoặc những âm mưu phá hoại từ bên trong, hãy báo ngay cho chúng tôi."
Cả hai người đều gật đầu, dù có vẻ miễn cưỡng. Họ hiểu rằng, trong tình thế này, Lâm Dịch không chỉ là người điều phối, mà còn là người duy nhất có khả năng gắn kết họ lại với nhau. Hắn không phải là kẻ ra lệnh, mà là người đưa ra giải pháp, người vạch ra con đường sống sót.
Lâm Dịch đứng dậy, Trần Nhị Cẩu ngay lập tức di chuyển đến bên cạnh hắn, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Binh trưởng Triệu cũng đứng lên, giữ một khoảng cách an toàn. Không có cái bắt tay thân thiện nào, không có lời chúc tụng hay sự ấm áp. Chỉ có sự hiểu ngầm về một liên minh khó khăn vừa được hình thành, một sự liên kết mỏng manh như sợi tơ nhưng lại mang trong mình hy vọng duy nhất cho sự sống còn. Mùi ẩm của hang đá, mùi khói nhẹ, và mùi mồ hôi của những người đàn ông căng thẳng vẫn lởn vởn trong không khí.
Binh trưởng Triệu quay người, cùng hai binh sĩ của ông ta lặng lẽ rời khỏi hang qua lối chính. Ánh đèn dầu hắt bóng họ lên vách đá rồi dần chìm vào bóng tối bên ngoài. Sau đó, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cùng hai thuộc hạ cũng biến mất vào lối đi bí mật mà họ đã đến. Tiếng bước chân của họ nhỏ dần rồi tắt hẳn, để lại sự tĩnh mịch cho hang động.
Lâm Dịch nhìn theo bóng họ khuất dần, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi sau một đêm căng thẳng. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Liên minh này là một "liên minh bất đắc dĩ", mong manh và dễ vỡ, có thể đối mặt với vô vàn thử thách trong tương lai, đặc biệt là khi lợi ích cá nhân hoặc bang phái nổi lên. Nhưng ít nhất, hắn đã thành công trong việc kết nối hai thế lực đối lập này, đặt nền móng cho một mạng lưới phòng thủ phức tạp hơn.
Trần Nhị Cẩu quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Đại ca, ngài thật sự quá giỏi! Đem hai con hổ đó ngồi chung một chỗ mà không cắn xé nhau!"
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa. "Chưa phải là thành công đâu, Nhị Cẩu. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều. Chúng ta không chỉ phải chống lại quân Ô Mãn, mà còn phải chống lại sự mục ruỗng từ bên trong, và quan trọng nhất, là giữ cho cái liên minh mỏng manh này không bị vỡ vụn. Thẩm Đại Nhân sẽ không đứng yên, và những kẻ tu hành, những thế lực bí ẩn khác cũng sẽ dần lộ diện khi loạn lạc bùng nổ." Hắn nhìn lên vòm hang đá, nơi tiếng nước vẫn tí tách rơi. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nó cũng sẽ không cho phép chúng ta dễ dàng đạt được điều mình muốn. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Vì những gì chúng ta trân trọng, chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng."
Ngọn đèn dầu vẫn le lói, soi rọi lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Hắn biết, một cuộc đối đầu chính trị gay gắt hơn với Thẩm Đại Nhân đang chờ đợi, và những bí ẩn về thế giới này, về linh khí mỏng manh, về Cổ Ngọc Phù, sẽ dần được hé lộ. Nhưng đêm nay, hắn đã hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng. Một tuyến phòng thủ mới, dù còn non yếu và đầy rẫy bất ổn, đã được hình thành trong bóng tối, sẵn sàng đối mặt với bão tố đang ập đến biên cương.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.