Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 536: Kế Hoạch Liên Hoàn: Mật Thư Giữa Bão Tố

Ánh nến hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch, làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng đầy vẻ suy tư của hắn. Đôi mắt hắn trở nên sắc lạnh, nhưng không phải vì giận dữ, mà vì sự tập trung cao độ. "Nhưng chúng ta sẽ không để hắn đạt được mục đích," hắn nói tiếp, giọng nói vang vọng trong căn phòng nhỏ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ý chí kiên cường của con người là bức tường thành vững chắc nhất. Chúng ta phải đối phó với hắn, không chỉ để bảo vệ Binh trưởng Triệu, mà còn để bảo vệ chính mình, bảo vệ thôn làng này, và những người mà chúng ta trân trọng."

Trần Nhị Cẩu lắng nghe từng lời của Lâm Dịch, trong lòng vừa bức xúc vừa khâm phục. Hắn biết, đại ca mình không chỉ là một thương nhân giỏi giang, mà còn là một nhà chiến lược tài ba, một người có thể nhìn thấu tâm can của kẻ khác.

"Nhị Cẩu," Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu, "ngươi hãy chuẩn bị. Chúng ta cần tìm hiểu thêm về những tin đồn này, xem chúng đã lan rộng đến đâu và Thẩm Đại Nhân còn giở trò gì nữa. Đồng thời, phải tìm cách trấn an Binh trưởng Triệu. Ông ấy đang ở trong tình thế rất khó khăn. Chúng ta không thể để liên minh này sụp đổ chỉ vì những lời vu cáo."

Lâm Dịch biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến sắp tới không chỉ là chiến đấu với quân Ô Mãn bên ngoài, mà còn là một cuộc chiến sống còn trong giới quan trường và chính trị, một cuộc chiến với những kẻ thù nội bộ tham lam và xảo quyệt. Đại Hạ Vương Triều đang mục ruỗng từ bên trong, và những kẻ như Thẩm Đại Nhân là minh chứng rõ ràng nhất cho sự suy yếu đó. Hắn sẽ phải nâng cấp khả năng đối phó chính trường của mình.

Hắn nhắm mắt lại, trong đầu đã bắt đầu phác thảo những bước đi tiếp theo. Phải củng cố liên minh một cách vững chắc hơn, có thể bằng cách công khai hóa một phần sự hợp tác để chống lại Thẩm Đại Nhân, hoặc tìm một cách nào đó để biến những lời vu cáo thành lợi thế của mình. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn, Lâm Dịch, sẽ tự mình kiến tạo con đường sống sót, không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả những người đã tin tưởng hắn. Bóng đêm hoàn toàn bao trùm thôn làng, nhưng trong căn phòng nhỏ, ánh nến vẫn chập chờn, soi rọi lên khuôn mặt kiên định của người đàn ông đang đối mặt với thử thách cam go nhất từ trước đến nay.

***

Sáng sớm hôm sau, Thôn Làng Sơn Cước thức giấc trong một bầu không khí dịu mát, trong lành. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những mái tranh còn đẫm sương đêm. Tiếng gà gáy xé tan màn tĩnh lặng, theo sau là tiếng lợn ụt ịt, tiếng chó sủa văng vẳng từ xa. Khói bếp bắt đầu vấn vít từ các nóc nhà, mang theo mùi thơm của cơm mới và rau củ luộc, hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ dại sau đêm sương. Tiếng trẻ con líu lo rượt đuổi nhau trên con đường đất, xen lẫn tiếng í ới gọi nhau của những người phụ nữ chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Bầu không khí bình yên, mộc mạc ấy dường như là một tấm màn che giấu đi những âm mưu thâm độc và những hiểm nguy đang rình rập.

Trong căn nhà gỗ đơn sơ của mình, Lâm Dịch vẫn ngồi trầm tư bên chiếc bàn gỗ thô ráp, trước mặt là bức thư khẩn của Binh trưởng Triệu và những mảnh giấy ghi chép tin đồn do Trần Nhị Cẩu thu thập được đêm qua. Ánh sáng ban mai yếu ớt hắt vào qua khung cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt gầy gò của hắn, làm nổi bật những vết quầng thâm dưới mắt. Hắn đã gần như thức trắng đêm.

"Thẩm Đại Nhân quả nhiên không đơn giản," Lâm Dịch lẩm bẩm, ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ nguệch ngoạc trong thư. "Hắn không chỉ muốn trục lợi từ chiến tranh, hắn còn muốn thao túng toàn bộ biên cương, biến nơi này thành sân sau của riêng hắn. Chia rẽ ta và Triệu Binh trưởng là bước đi đầu tiên, một nước cờ xảo quyệt nhưng lại vô cùng hiệu quả."

Hắn nhắm mắt lại, hình dung lại toàn bộ tình thế. Mười lăm người lính được Binh trưởng Triệu cử đến, cùng với kênh thông tin tình báo, là những "hạt giống" quý giá mà Lâm Dịch đã dày công gieo trồng cho kế hoạch dài hơi của mình. Thẩm Đại Nhân, với bản năng của một kẻ săn mồi chính trị, đã ngửi thấy nguy hiểm. Hắn biết rằng một liên minh dân sự-quân sự độc lập, không nằm dưới sự kiểm soát của mình, sẽ là mối họa lớn. Nó có thể tạo ra một tiền lệ, một thế lực đối trọng, và quan trọng hơn, nó có thể phơi bày những hành vi tham nhũng, tắc trách của hắn khi chiến tranh bùng nổ.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch khẽ thở dài, tự nhắc nhở mình. "Càng ở trong một xã hội mục ruỗng như Đại Hạ này, sự công bằng lại càng là một thứ xa xỉ. Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, kẻ khôn ngoan lấn lướt kẻ ngây thơ. Thẩm Đại Nhân không ngu dốt, hắn chỉ là một kẻ tham lam và vô liêm sỉ. Hắn sẵn sàng hy sinh sự an nguy của biên giới, của hàng vạn sinh linh, chỉ để củng cố quyền lực và túi tiền của mình. Hắn không nhìn xa trông rộng, hắn chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt."

Nghĩ đến Binh trưởng Triệu, Lâm Dịch không khỏi cảm thấy một sự thương cảm pha lẫn kính trọng. Một vị tướng già, còn chút lương tri, dám đặt cược tương lai của mình vào một kẻ ngoại lai như hắn. Áp lực mà Binh trưởng Triệu đang gánh chịu chắc chắn là cực lớn. Công văn cảnh cáo từ cấp trên, những tin đồn vu khống lan truyền khắp doanh trại, tất cả đều nhằm mục đích đánh thẳng vào tinh thần và uy tín của ông. Thẩm Đại Nhân muốn Binh trưởng Triệu phải hoàn toàn cô lập, không còn ai tin tưởng, không còn đường lui, buộc phải quy phục.

Tiếng bước chân gấp gáp của Trần Nhị Cẩu cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Dịch. Hắn bước vào, khuôn mặt còn vương nét lo lắng dù đã cố che giấu.

"Đại ca, Binh trưởng Triệu có vẻ lo lắng lắm," Trần Nhị Cẩu nói, giọng hơi nghẹn lại. "Mấy hôm nay lính tráng ở đồn cũng xì xào, sợ bị liên lụy. Có kẻ còn nói rằng, Binh trưởng Triệu thông đồng với giặc, muốn phản bội triều đình để lập công riêng. Những lời lẽ đó... thật khó nghe."

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định. "Hắn muốn chúng ta tự sụp đổ từ bên trong, Nhị Cẩu. Hắn muốn gieo rắc sự ngờ vực, sự sợ hãi để chúng ta tự tan rã. Nhưng càng như vậy, chúng ta càng phải đoàn kết. Liên minh này không thể sụp đổ. Nó không chỉ là vì ta, vì Binh trưởng Triệu, mà còn vì sự an nguy của cả vùng biên này, của những người dân vô tội."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bình yên bên ngoài. "Nhị Cẩu, ngươi có thể làm một việc cho ta không?"

Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng người, giọng dứt khoát: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Dù là lên núi đao, xuống biển lửa, Nhị Cẩu cũng không từ nan!"

Lâm Dịch quay lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. "Không cần đến mức đó, nhưng cũng không kém phần quan trọng. Ngươi hãy nghe kỹ đây. Đầu tiên, chúng ta cần tìm hiểu thêm chi tiết về những tin đồn này. Ai là kẻ tung tin? Nội dung cụ thể là gì? Chúng đã lan rộng đến đâu? Càng nhiều thông tin, chúng ta càng dễ tìm ra kẽ hở."

"Dạ, Nhị Cẩu sẽ đi ngay!" Trần Nhị Cẩu đáp, ánh mắt sáng lên đầy quyết tâm.

"Khoan đã," Lâm Dịch giơ tay ngăn lại. "Việc này cần sự cẩn trọng tuyệt đối. Ngươi không được lộ diện. Hãy dùng những mối quan hệ cũ của chúng ta, những người buôn bán, những phu khuân vác, những người có thể nghe ngóng được tin tức mà không bị nghi ngờ. Đặc biệt, hãy chú ý đến những động thái của lão quản gia bên phủ Thẩm Đại Nhân. Hắn ta chắc chắn là kẻ đứng sau dàn xếp."

"Vâng, đại ca," Trần Nhị Cẩu ghi nhớ từng lời.

"Thứ hai," Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy quyền uy, "chúng ta phải tìm cách trấn an Binh trưởng Triệu. Ông ấy đang ở trong tình thế rất khó khăn, bị kẹp giữa áp lực từ triều đình (mà thực chất là Thẩm Đại Nhân) và lương tâm của một người lính biên cương. Nếu ông ấy suy sụp tinh thần, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển."

"Nhưng làm sao để liên l��c với ông ấy một cách an toàn đây, đại ca? Lão quản gia và tai mắt của Thẩm Đại Nhân chắc chắn đang theo dõi nhất cử nhất động của Binh trưởng Triệu," Trần Nhị Cẩu lo lắng hỏi.

Lâm Dịch nhếch miệng cười bí hiểm. "Đó chính là điều ta muốn nói. Chúng ta cần một kênh liên lạc tuyệt đối bí mật. Một mật đạo mà không ai có thể phát hiện. Ta đã có một ý tưởng. Nhị Cẩu, ngươi có còn nhớ cái hang đá ẩn mình phía sau thác nước ở khe núi Hắc Long không? Nơi mà chúng ta từng dùng làm kho chứa hàng bí mật khi mới lập nghiệp?"

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Nhớ chứ đại ca! Nơi đó vô cùng hẻo lánh, lại được thác nước che khuất, ít ai biết đến."

"Tốt," Lâm Dịch nói, ánh mắt lóe lên tia sáng tính toán. "Đó sẽ là nơi gặp gỡ của chúng ta. Ngươi hãy chuẩn bị một bức thư, viết theo mật mã mà ta đã dạy ngươi. Nội dung bức thư chỉ đơn giản là hẹn gặp Binh trưởng Triệu tại hang đá đó vào đêm mai, sau canh ba. Nhấn mạnh sự cấp thiết và tuyệt mật. Ngươi sẽ tự mình đưa bức thư này đến tay Binh trưởng Triệu. Không được để bất cứ ai khác chạm vào nó, và tuyệt đối không được để lộ thân phận."

Trần Nhị Cẩu gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự nghiêm túc. "Nhị Cẩu đã rõ. Đại ca cứ yên tâm. Nhị Cẩu sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

Lâm Dịch nhìn theo bóng Trần Nhị Cẩu rời đi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một ván cờ chính trị đầy nguy hiểm. Thẩm Đại Nhân là một đối thủ xảo quyệt, nhưng hắn, Lâm Dịch, cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt. Hắn sẽ phải sử dụng tất cả tri thức và mưu lược của mình để biến nguy thành an, để bảo vệ những gì mình trân trọng trong cái thế giới tàn khốc này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng sinh tồn một cách có ý nghĩa, có phẩm giá, đó mới là điều quan trọng nhất."

***

Hoàng hôn buông xuống Đồn Gác Biên Giới, nhuộm đỏ những bức tường đá sạm màu và tháp canh cao ngất. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi bụi, mồ hôi và kim loại từ thao trường. Tiếng lính tuần tra đều đặn trên vọng gác, tiếng vũ khí va chạm lanh canh từ xa, và tiếng gió rít qua những khe hở trên tường thành tạo nên một bản giao hưởng khô khốc, căng thẳng. Bầu không khí tại đồn luôn mang một sự kỷ luật nghiêm ngặt, nhưng chiều nay, một sự lo lắng ngầm dường như đang len lỏi trong từng ngóc ngách.

Binh trưởng Triệu đứng trên vọng gác cao nhất, ánh mắt xa xăm nhìn về phía biên cương, nơi những rặng núi sừng sững dần chìm vào bóng tối. Thân hình rắn rỏi của ông, từng trải qua bao trận mạc, nay lại mang vẻ mỏi mệt lạ thường. Khuôn mặt sạm nắng, với vết sẹo chạy dọc má trái, hiện rõ sự giằng xé nội tâm. Trong lòng ông là sự hỗn loạn của trách nhiệm, lương tâm và nỗi sợ hãi.

"Thẩm Đại Nhân ra tay quá nhanh..." ông lẩm bẩm, bàn tay siết chặt lấy lan can đá lạnh lẽo. Những công văn cảnh cáo dồn dập từ cấp trên, những tin đồn vu khống lan truyền như lửa cháy trong doanh trại, tất cả đều nhắm vào ông. Thẩm Đại Nhân muốn ông phải cúi đầu, phải từ bỏ liên minh với Lâm Dịch, nếu không, hậu quả sẽ khôn lường.

"Nếu ta tiếp tục hợp tác với Lâm Dịch, e rằng không chỉ ta mà cả binh lính dưới trướng cũng khó giữ được mạng," nỗi sợ hãi bóp nghẹt trái tim người Binh trưởng. Ông đã thấy quá nhiều kẻ bị Thẩm Đại Nhân vùi dập, bị vu oan giá họa đến thân bại danh liệt. Gia đình ông, binh lính của ông, tất cả đều có thể bị liên lụy. Một mặt, ông biết Lâm Dịch là người có tầm nhìn, có khả năng. Liên minh với hắn là con đường duy nhất để thực sự bảo vệ biên cương này khỏi quân Ô Mãn đang lăm le. Mặt khác, áp lực từ Thẩm Đại Nhân quá lớn, khiến ông cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực thẳm.

Ông nhớ lại những lời Lâm Dịch đã nói, về sự mục ruỗng từ bên trong của triều đình, về sự vô trách nhiệm của những kẻ như Thẩm Đại Nhân. Lâm Dịch đã chỉ ra rằng, việc bảo vệ biên cương không chỉ là chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, mà còn là đấu tranh với sự thối nát bên trong. Lương tâm của một người lính già như ông không cho phép ông quay lưng lại với trách nhiệm của mình, nhưng lý trí lại mách bảo ông phải cẩn trọng, phải bảo vệ những người ông yêu thương. Sự giằng xé đó khiến ông đứng ngồi không yên.

Bỗng nhiên, một bóng người lướt nhẹ đến gần. Đó là một người lính đưa tin, trông có vẻ tầm thường, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô. Tuy nhiên, đôi mắt hắn lại sáng rực và nhanh nhẹn một cách lạ thường. Đó không ai khác chính là Trần Nhị Cẩu, cải trang thành một người lính quèn trong doanh trại. Hắn đã chờ đợi cơ hội này suốt buổi chiều, kiên nhẫn hòa mình vào đám đông, tránh mọi sự chú ý.

"Tướng quân," Trần Nhị Cẩu khẽ nói, giọng trầm thấp, "có một bức thư bí mật từ... một người bạn cũ. Mong tướng quân xem qua."

Binh trưởng Triệu giật mình, quay phắt lại. Ánh mắt ông quét qua khuôn mặt Trần Nhị Cẩu, rồi dừng lại ở tấm da dê nhỏ được giấu khéo léo trong tay hắn. Ông nhận ra ngay đó là mật mã mà Lâm Dịch đã từng nhắc đến. Sự lo lắng trong lòng ông càng tăng thêm, nhưng một tia hy vọng cũng chợt bùng lên.

Ông liếc nhìn xung quanh, đảm bảo không có tai mắt nào đang dòm ngó, rồi nhanh chóng nhận lấy bức thư. Bàn tay ông hơi run rẩy khi mở nó ra. Đôi mắt ông lướt nhanh qua những ký hiệu khó hiểu, nhưng chỉ Lâm Dịch và ông mới có thể giải mã. Nội dung bức thư ngắn gọn, chỉ vỏn vẹn một câu: "Hẹn gặp tại Thạch Động Ẩn Cư sau canh ba đêm nay. Tuyệt mật."

Nét mặt Binh trưởng Triệu từ lo lắng chuyển sang trầm tư, rồi cuối cùng là một sự kiên định lạ thường. Lâm Dịch vẫn không từ bỏ ông. Hắn vẫn tin tưởng ông. Điều đó khiến trái tim ông dấy lên một cảm xúc khó tả.

"Hắn... vẫn tin tưởng ta sao?" Binh trưởng Triệu lẩm bẩm, ánh mắt nhìn xa xăm về phía biên cương, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn. Một tia lửa hy vọng bùng cháy trong ông, xua tan đi phần nào sự sợ hãi và giằng xé. Dù nguy hiểm đến đâu, ông cũng phải đi. Ông không thể phụ lòng tin của một người đã dám đặt cược vào ông, không thể phụ trách nhiệm bảo vệ vùng đất này.

Trần Nhị Cẩu khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Hắn biết, bức thư của đại ca đã đạt được mục đích. Hắn nhanh chóng cúi chào Binh trưởng Triệu, rồi hòa mình vào bóng tối, biến mất như một bóng ma.

Binh trưởng Triệu đứng đó thêm một lúc lâu, ngắm nhìn màn đêm buông xuống. Ông biết, đêm nay sẽ là một đêm định mệnh. Một quyết định sẽ được đưa ra, có thể thay đổi số phận của ông, của cả vùng biên giới này. Ông không thể làm ngơ trước lời kêu gọi của lương tâm, không thể quay lưng lại với một người đã dang tay giúp đỡ khi ông đang tuyệt vọng. Ông sẽ đi.

***

Đêm khuya, Thạch Động Ẩn Cư nằm sâu trong khe núi Hắc Long, hoàn toàn chìm trong bóng tối và sự tĩnh mịch. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt vang vọng trong không gian, tạo nên một âm thanh kỳ dị, như nhịp đập của trái tim hang động. Bên ngoài, tiếng gió rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh của núi rừng, khiến không khí càng thêm cô lập và bí ẩn. Mùi đất ẩm, đá lạnh và một chút mùi khói nhẹ từ lò sưởi nhỏ phảng phất trong hang, gợi lên sự khắc nghiệt của môi trường tự nhiên.

Ngọn đèn dầu le lói đặt trên một phiến đá phẳng, chiếu sáng lờ mờ khuôn mặt căng thẳng của Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu. Hai người ngồi đối diện nhau trên những tảng đá gồ ghề, bóng của họ đổ dài trên vách hang, nhảy múa theo từng đợt gió lùa. Sự yên tĩnh đến đáng sợ của nơi này càng làm tăng thêm cảm giác bí mật và tầm quan trọng của cuộc gặp gỡ.

Lâm Dịch là người phá vỡ sự im lặng trước. Hắn nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu, ánh mắt kiên định nhưng cũng pha chút cảm thông.

"Binh trưởng Triệu, tôi hiểu áp lực ngài đang gánh chịu," Lâm Dịch nói, giọng trầm ấm. "Thẩm Đại Nhân là một kẻ xảo quyệt. Hắn muốn dùng thủ đoạn chính trị để phá vỡ liên minh của chúng ta, để ngài phải quy phục. Nhưng nếu chúng ta để hắn thành công, không chỉ biên cương nguy hiểm, mà ngay cả ngài cũng sẽ trở thành quân cờ bị vứt bỏ sau khi hắn đạt được mục đích."

Binh trưởng Triệu khẽ thở dài, trong mắt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và lo lắng. "Lâm công tử nói đúng. Ta... ta đã quá lo sợ. Những lời vu khống, những công văn cảnh cáo, tất cả đều khiến ta đứng ngồi không yên. Nhưng khi nhận được mật thư của công tử, ta lại cảm thấy... một tia hy vọng. Ta tin vào mắt nhìn người của mình. Ngài có kế sách gì để đối phó với hắn?"

Lâm Dịch gật đầu. "Có. Nhưng trước hết, chúng ta cần một kênh liên lạc tuyệt đối bí mật và an toàn. Kể từ giờ phút này, mọi liên lạc giữa chúng ta phải được thực hiện qua kênh này. Trần Nhị Cẩu sẽ là người truyền tin chính. Hắn sẽ đưa tin theo mật mã và chỉ gặp ngài ở những địa điểm và thời gian đã định. Ngài tuyệt đối không được để lộ bất kỳ dấu vết nào về sự liên lạc của chúng ta."

Binh trưởng Triệu nghiêm mặt. "Ta hiểu. Cứ giao việc này cho ta."

"Tiếp theo," Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc bén, "chúng ta sẽ 'diễn' một vở kịch."

Binh trưởng Triệu nhíu mày, khó hiểu. "Vở kịch gì?"

"Một vở kịch nhằm đánh lừa Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch giải thích, giọng điệu từ tốn nhưng đầy mưu lược. "Hắn muốn thấy chúng ta chia rẽ, vậy thì chúng ta sẽ cho hắn thấy điều đó. Ngài hãy công khai tỏ ra xa lánh tôi. Hãy trả lại những người lính mà ngài đã cử đến, hoặc ít nhất là điều động họ đến một nơi xa xôi, ít quan trọng, để Thẩm Đại Nhân nghĩ rằng ngài đã nghe lời hắn. Đồng thời, ngài hãy cho người tung tin rằng ngài đã 'sám hối' và sẽ 'toàn tâm toàn ý phục tùng' hắn. Thậm chí, ngài có thể gửi một bản tấu chương 'thành khẩn' lên triều đình, hay đúng hơn là gửi cho Thẩm Đại Nhân, bày tỏ sự hối lỗi về những 'sai lầm' của mình."

Binh trưởng Triệu nghe vậy, sắc mặt biến đổi liên tục. "Làm như vậy... chẳng phải là tự hạ thấp mình, và còn đẩy công tử vào thế khó sao?"

"Không hẳn," Lâm Dịch lắc đầu. "Đó là một nước cờ 'lùi một bước để tiến hai bước'. Khi Thẩm Đại Nhân thấy ngài 'quy phục', hắn sẽ thả lỏng cảnh giác. Hắn sẽ nghĩ rằng hắn đã chiến thắng. Và đó chính là lúc chúng ta có thể hành động trong bóng tối."

Lâm Dịch đưa tay chỉ vào một khoảng trống trên nền đá, phác họa sơ đồ. "Những người lính mà ngài đã cử đến đây, chúng ta sẽ không trả họ về đồn. Thay vào đó, ngài hãy ra lệnh 'điều động' họ đến một tiền đồn nhỏ, hẻo lánh hơn, có vẻ như là một hình phạt hoặc một sự lãng quên. Nhưng thực chất, đó sẽ là nơi họ có thể bí mật huấn luyện dân quân của tôi, và trở thành những hạt nhân nòng cốt cho lực lượng phòng thủ tương lai. Kênh thông tin tình báo của ngài, thay vì cắt đứt, hãy chuyển sang một hình thức bí mật hơn. Thông tin từ quân Ô Mãn, hay từ nội bộ triều đình, sẽ được mã hóa và gửi đến tôi qua Trần Nhị Cẩu, theo những quy ước mà chúng ta sẽ thống nhất."

Hắn ngừng lại một chút, để Binh trưởng Triệu có thời gian tiêu hóa thông tin. "Mục tiêu của chúng ta không chỉ là giữ vững biên cương, mà còn là chống lại sự thối nát của Thẩm Đại Nhân. Hắn đang trục lợi từ chiến tranh, và chúng ta sẽ tìm cách thu thập bằng chứng về những hành vi sai trái của hắn. Một khi chúng ta có đủ chứng cứ, và khi thời điểm thích hợp đến, chúng ta sẽ tung đòn phản công. Nhưng trước mắt, chúng ta phải ẩn mình, tích lũy lực lượng và thông tin."

Binh trưởng Triệu trầm ngâm. Ông là một người lính ngay thẳng, việc "diễn kịch" và lừa dối khiến ông cảm thấy không thoải mái. Nhưng ông hiểu rõ sự tàn khốc của chính trường. Nếu không dùng mưu lược, ông và Lâm Dịch sẽ bị nuốt chửng. "Vẫn còn một điều... Nếu Thẩm Đại Nhân phát hiện ra kế hoạch này, hậu quả sẽ khôn lường."

"Đó là lý do vì sao sự bí mật là yếu tố sống còn," Lâm Dịch nhấn mạnh. "Chúng ta phải hành động cẩn trọng, không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Tôi tin vào sự trung thành của Trần Nhị Cẩu, và tôi tin vào sự khôn ngoan của ngài, Binh trưởng Triệu. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể tự mình kiến tạo con đường sống sót và bảo vệ những gì mình trân trọng."

Binh trưởng Triệu nhìn vào ngọn đèn dầu đang chập chờn, rồi nhìn sang khuôn mặt kiên định của Lâm Dịch. Trong ánh sáng yếu ớt đó, ông thấy một người đàn ông trẻ tuổi với đôi mắt ẩn chứa sự từng trải và mưu lược của hàng vạn người. Ông đã từng nghi ngờ, từng lo sợ, nhưng giờ đây, một niềm tin vững chắc đã nảy nở trong lòng ông. Ông biết mình đã chọn đúng phe.

"Được rồi, Lâm công tử," Binh trưởng Triệu nói, giọng nói đầy kiên định. "Ta đồng ý. Chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện vở kịch này. Ngài hãy cho ta biết cụ thể các quy ước mật mã, địa điểm và thời gian liên lạc. Ta sẽ sắp xếp mọi việc."

Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sức thuyết phục. "Tốt lắm, Binh trưởng Triệu. Liên minh của chúng ta, dù phải ẩn mình trong bóng tối, sẽ là bức tường thành vững chắc nhất cho biên cương này."

Hắn rút ra một cuộn giấy nhỏ từ trong áo, đặt lên phiến đá. Đó là một phần của "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn đã chuẩn bị từ lâu, chứa đựng những quy ước mật mã, kế hoạch sơ bộ cho việc huấn luyện dân quân, và các phương án liên lạc khẩn cấp. Ngọn đèn dầu vẫn le lói, soi rọi lên hai người đàn ông đang bí mật xây dựng một tuyến phòng thủ mới, không chỉ chống lại kẻ thù bên ngoài, mà còn chống lại cả sự mục ruỗng từ bên trong của một vương triều đang hấp hối.

Bên ngoài hang động, tiếng gió vẫn rít gào, nhưng bên trong, một sự quyết tâm mới đã được hun đúc, một liên minh được củng cố giữa bão tố, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp tới.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free