Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 534: Lời Hứa Biên Cương: Quân Lính Và Tình Báo

Đêm đã buông xuống bên ngoài Đồn Gác Biên Giới, nhưng trong căn phòng nhỏ bé, xập xệ nơi Binh trưởng Triệu dùng làm nơi tiếp khách, ánh nến leo lét vẫn còn thắp sáng một góc. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của vùng biên ải, và xa xa là tiếng lính tuần tra khua binh khí, tiếng vó ngựa vọng lại như nhắc nhở về một thế giới đầy bất an đang chờ đợi bên ngoài. Ánh nến hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch, khiến những đường nét thanh tú của hắn càng thêm trầm tư. Hắn ngồi đối diện Binh trưởng Triệu, dáng vẻ gầy gò, hơi xanh xao vì những tháng ngày thiếu thốn, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, ẩn chứa sự từng trải của một người hiện đại. Trần Nhị Cẩu ngồi kế bên, dáng vẻ trung thành, chăm chú lắng nghe từng lời, thỉnh thoảng lại đưa tay siết chặt cái túi vải bên hông, nơi chứa đựng những ghi chép quan trọng.

Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo cũ trên má, lúc này trông còn mệt mỏi hơn bao giờ hết. Ông ta vừa thở ra một hơi dài, nặng nề, một hơi thở mang theo cả gánh nặng của trách nhiệm và sự bất lực. "Chúng ta sẽ hợp tác. Nhưng phải hết sức cẩn trọng, không được để Thẩm Đại Nhân nắm được bất kỳ manh mối nào." Lời nói ấy vẫn còn vang vọng trong không gian chật hẹp.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhõm chỉ thoáng qua trên môi. Hắn biết, lời hứa ấy không dễ dàng gì. Nó là kết quả của một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội trong vị binh trưởng già nua này, giữa lương tri và sự sợ hãi, giữa nghĩa vụ và bản năng sinh tồn trong một triều đình đã mục ruỗng.

"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch mở lời, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không lay chuyển, "như ngài đã thấy, tình hình biên giới ngày càng căng thẳng. Những tin tức từ các thương đội, từ Bang Hắc Sa, đều cho thấy quân Ô Mãn đang tập kết, chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn. Chúng ta cần những hành động cụ thể ngay lập tức để chuẩn bị, không thể chần chừ hơn nữa."

Hắn đưa tay chỉ lên tấm bản đồ biên thùy cũ kỹ trải trên mặt bàn. Tấm bản đồ được vẽ sơ sài, những nét mực đã nhòe đi theo năm tháng, nhưng vẫn đủ để phác họa những con đường mòn, những đỉnh núi hiểm trở, và những ngôi làng rải rác. Mùi giấy cũ và bụi đất xộc vào mũi Lâm Dịch, gợi nhớ về sự khắc nghiệt của vùng đất này. "Đây là Thôn Làng Sơn Cước của chúng tôi. Chúng tôi đã tổ chức dân quân, xây dựng hệ thống phòng ngự đơn giản, và chuẩn bị lương thực, thuốc men. Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ. Chúng ta cần một mạng lưới phòng thủ liên hoàn, nơi mỗi điểm yếu được củng cố và mỗi nguồn lực được tận dụng tối đa."

Binh trưởng Triệu nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt sắc bén quét qua tấm bản đồ như thể đang cố gắng tìm kiếm một lối thoát, một tia hy vọng. "Ta hiểu. Nhưng quân số của ta có hạn, Lâm công tử. Ngươi cũng biết rõ tình trạng của Đồn Gác Biên Giới này. Quân binh thiếu thốn lương thực, trang bị cũ nát, tinh thần sa sút. Hơn nữa, bất kỳ động thái đáng ngờ nào cũng sẽ lọt vào mắt của Thẩm Đại Nhân. Hắn đang giám sát rất chặt chẽ, từ những nguồn cung cấp nhỏ nhất cho đến những báo cáo hàng ngày. Mỗi lần ta muốn làm gì đó có lợi cho binh sĩ, hắn lại tìm cớ gây khó dễ." Giọng ông ta mang theo một nỗi chua chát khó che giấu, như tiếng gió rít qua kẽ hở của một căn nhà đổ nát.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, hắn đã dự đoán được điều này. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều không chỉ thể hiện ở quân đội mà còn ở bộ máy quan lại tham nhũng, mà Thẩm Đại Nhân là một điển hình. "Chúng ta không cần phô trương, Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch đáp lại, giọng điệu vẫn bình tĩnh như mặt hồ mùa thu. "Ta cần những người có kinh nghiệm trận mạc, những người trung thành và có thể tin tưởng được, nhưng lại không bị chú ý. Họ sẽ là những hạt giống, được bí mật đưa về Thôn Làng Sơn Cước để huấn luyện dân quân, truyền thụ kinh nghiệm chiến đấu. Họ cũng sẽ là tai mắt của chúng ta, thu thập tin tức ở những nơi mà quân chính quy khó tiếp cận, đặc biệt là các tuyến đường tiểu ngạch, các khe núi mà giặc có thể lợi dụng."

Hắn chỉ tay vào một vài điểm trên bản đồ, nơi có những con đường mòn nhỏ bé, khuất nẻo. "Những nơi này, quân chính quy của ngài không thể phân tán lực lượng để canh giữ. Nhưng dân làng, với sự hướng dẫn của những người lính tinh nhuệ, có thể biến chúng thành những cái bẫy chết người. Và ngài, Binh trưởng, là tai mắt của ta ở đây. Ngài sẽ là cầu nối giữa chúng ta và những gì đang diễn ra bên trong Đồn Gác, giúp ta hiểu rõ những động thái của Thẩm Đại Nhân, những sự thay đổi trong kế hoạch của triều đình – nếu có – và tình hình thực tế của quân đội."

Binh trưởng Triệu nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, ánh mắt mang theo sự hoài nghi và cả một chút kinh ngạc. Thiếu niên này không chỉ có một cái đầu sắc bén, mà còn có một tầm nhìn chiến lược vượt xa cái tuổi của hắn. Hắn không chỉ nghĩ đến việc phòng thủ một ngôi làng, mà còn nghĩ đến việc xây dựng một mạng lưới tình báo và quân sự phi chính thức, hoạt động song song với hệ thống chính quy đã mục ruỗng. Mùi bụi bặm và mồ hôi từ bộ giáp cũ của ông ta càng thêm nặng nề trong không khí tĩnh mịch.

"Ngươi... ngươi muốn ta điều động binh sĩ của mình đi huấn luyện dân phu?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng nói khàn khàn, như thể mỗi từ ngữ đều phải vật lộn để thoát ra khỏi cổ họng. "Đó là một rủi ro lớn, Lâm công tử. Nếu Thẩm Đại Nhân phát hiện, ta không chỉ bị cách chức, mà cả những người binh sĩ đó cũng sẽ bị liên lụy."

Lâm Dịch hiểu rõ nỗi lo lắng của ông ta. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự tồn vong của một người lính, một quan lại, có khi chỉ nằm trong một câu nói của kẻ bề trên. Hắn biết, để thuyết phục Binh trưởng Triệu, không chỉ cần logic mà còn cần phải chạm đến những giá trị sâu xa hơn.

"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn đầy sức nặng. "Ngài đã cống hiến cả đời cho biên cương này, đã chứng kiến bao nhiêu trận chiến, bao nhiêu máu xương đổ xuống. Ngài là người hiểu rõ nhất giá trị của mỗi sinh mạng, của mỗi tấc đất. Quân Ô Mãn không chỉ muốn cướp bóc, chúng muốn chiếm đoạt, muốn hủy diệt. Nếu chúng ta không hành động, không chỉ quân đội của ngài sẽ thất thủ, mà chính người dân vô tội, những người mà ngài thề sẽ bảo vệ, cũng sẽ rơi vào cảnh lầm than. Thẩm Đại Nhân, hắn ta quan tâm đến quyền lực và lợi ích cá nhân, chứ không phải sự an nguy của biên cương hay sinh mạng của binh lính."

Lâm Dịch dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí vị binh trưởng. "Những người lính mà ta cần, không phải là những người nổi bật, mà là những người có kinh nghiệm, đã từng trải qua chiến trường, nhưng có thể vì tuổi tác, vì thương tích, hoặc vì bất mãn với hiện trạng mà không còn được trọng dụng. Họ sẽ là những người không gây chú ý, dễ dàng hòa nhập vào cuộc sống dân thường. Chúng ta sẽ trả công xứng đáng cho họ, không chỉ bằng tiền bạc, mà bằng cả sự tôn trọng và cơ hội để họ tiếp tục cống hiến cho biên cương này. Hơn nữa, việc huấn luyện dân quân không chỉ giúp phòng thủ, mà còn giúp giảm bớt áp lực cho quân đội chính quy của ngài, cho phép ngài tập trung vào những vị trí trọng yếu hơn."

Ông ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Binh trưởng Triệu đã từng mơ ước về một chiến công lẫy lừng, về một danh tiếng vang dội. Nhưng thực tế phũ phàng đã dạy ông ta rằng, ở vùng biên này, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và danh dự đôi khi chỉ là một thứ xa xỉ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và Lâm Dịch đang dùng tri thức của mình để mở ra một con đường mà ông ta chưa từng nghĩ tới.

"Vậy... vậy những thông tin tình báo?" Binh trưởng Tri���u hỏi, giọng nói nhỏ dần, như thể ông ta đang thì thầm một bí mật. "Ngươi muốn biết gì, và làm sao để truyền tin mà không bị phát hiện?"

Lâm Dịch mỉm cười. "Tất cả mọi thứ, Binh trưởng. Động thái của quân Ô Mãn, những thay đổi trong lực lượng đóng quân của chúng, những kế hoạch mà Thẩm Đại Nhân đang ấp ủ, thậm chí là những lời đồn đại trong doanh trại. Thông tin, dù nhỏ nhặt đến đâu, cũng có thể là chìa khóa để chúng ta sống sót. Chúng ta sẽ thiết lập một mạng lưới truyền tin riêng, sử dụng những người đáng tin cậy từ Bang Hắc Sa và những người dân thường trung thành. Họ sẽ đóng vai thương nhân, tiều phu, hay bất kỳ vai trò nào không đáng ngờ để đưa tin. Ngài chỉ cần cung cấp những thông tin mà ngài cho là quan trọng, và chúng ta sẽ xử lý chúng."

Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt phức tạp, vừa là sự kinh ngạc, vừa là sự thán phục. Một thiếu niên gầy gò, không có địa vị, không có quân công, lại có thể đưa ra một kế hoạch chi tiết và thấu đáo đến vậy. Hắn không chỉ nhìn thấy cục diện trước mắt, mà còn nhìn thấy những nước cờ xa hơn, những mối liên hệ ẩn sâu trong hệ thống. Ông ta biết, Lâm Dịch đang không chỉ đưa ra một kế hoạch phòng thủ, mà còn là một chiến lược để ông ta giữ vững vị trí của mình, để bảo vệ binh lính của mình khỏi sự can thiệp và phá hoại của Thẩm Đại Nhân. Đây là sự lựa chọn giữa sự sống và cái chết, giữa danh dự và sự mục ruỗng.

Binh trưởng Triệu thở ra một hơi dài, nặng nề, như trút bỏ gánh nặng của hàng vạn cân đá. Ông ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn, như thể đã đưa ra một quyết định quan trọng. "Được rồi, Lâm công tử. Ta sẽ tin ngươi một lần. Ta sẽ chọn ra một vài người lính... những người ta có thể tin tưởng tuyệt đối, những người không còn gì để mất, hoặc những người còn muốn cống hiến cho biên cương này. Họ sẽ là những người có kinh nghiệm, nhưng không gây chú ý, như ngươi nói." Ông ta nói, rồi đưa tay vỗ mạnh xuống mặt bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong căn phòng. "Chúng ta sẽ hợp tác. Nhưng phải hết sức cẩn trọng, không được để Thẩm Đại Nhân nắm được bất kỳ manh mối nào."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng vẫn giữ vẻ trầm tư. Hắn biết, đây không phải là một sự chấp thuận hoàn toàn, nhưng là một bước tiến quan trọng. Sự chấp thuận này sẽ mở ra cánh cửa cho sự hợp tác quân sự - dân sự chưa từng có tiền lệ ở vùng biên này, tạo tiền đề cho việc Lâm Dịch trở thành một lãnh đạo chiến lược không chính thức trong cuộc chiến sắp tới. Kế hoạch phòng thủ toàn diện của hắn sẽ được thử thách trong những trận chiến sắp tới, nhưng ít nhất, hắn đã có được sự ủng hộ của một vị tướng quân có lương tri. Thẩm Đại Nhân vẫn là một chướng ngại vật lớn, nhưng sự hợp tác này có thể là một động thái gián tiếp để làm suy yếu ảnh hưởng của hắn, từng bước một.

"Đại ca..." Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt sáng lên vẻ vui mừng. Hắn không hiểu hết mọi chuyện, nhưng hắn biết, đại ca của hắn đã thành công.

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu. Hắn lại nhìn xuống tấm bản đồ cũ kỹ, những đường nét nhòe nhoẹt giờ đây lại hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn, như thể hắn đã nhìn thấy toàn bộ cục diện của một ván cờ lớn. Hắn biết, công việc chỉ mới bắt đầu.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh mặt trời đã ngả dần về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời biên cương, Binh trưởng Triệu dẫn Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đi đến một khu vực khuất tầm nhìn, nằm sâu phía sau các doanh trại chính của Đồn Gác. Nơi đây ít có lính tuần tra, không khí tĩnh lặng hơn, chỉ có tiếng gió thổi vi vu mang theo mùi bụi đất và mùi khói bếp từ xa.

Trước mắt họ là một bãi đất trống nhỏ, nơi khoảng ba mươi người lính đang luyện tập. Cảnh tượng này khiến Lâm Dịch không khỏi nhíu mày. Hầu hết họ là những người lính trẻ, chưa cạo râu hết, hoặc những người lính già, tóc đã điểm bạc, thân hình gầy gò. Vài người có vết sẹo lớn trên mặt hoặc tay, dấu vết của những trận chiến đã qua. Trang phục của họ cũ nát, giáp trụ han gỉ, và những thanh đao kiếm mà họ cầm trên tay thì trông có vẻ như đã từng được truyền từ đời này sang đời khác. Họ luyện tập một cách uể oải, thiếu tinh thần, những động tác lặp đi lặp lại một cách máy móc, không có sức sống. Tiếng vũ khí va chạm vào nhau nghe khô khốc, yếu ớt, không hề mang theo chút hào khí nào của một đội quân biên thùy.

"Đây là những người ta có thể điều động mà không gây chú ý, Lâm công tử," Binh trưởng Triệu nói, giọng ông ta nặng trĩu. "Họ là những người đã bị lãng quên, bị coi là gánh nặng. Có người là tân binh bị đẩy ra biên ải vì không có quan hệ, có người là cựu binh bị thương tật, không còn đủ sức khỏe để ra trận tuyến chính diện, nhưng cũng không được giải ngũ. Họ thiếu thốn trang bị, và tinh thần cũng không cao sau những lần bị cắt giảm lương thực, tiếp viện, và bị các quan trên bóc lột. Ngay cả những khẩu phần ăn hàng ngày cũng thường xuyên bị thiếu hụt, khiến họ khó có thể duy trì sức khỏe và tinh thần chiến đấu."

Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng từng binh lính, ánh mắt sắc bén đánh giá tiềm năng của họ. Hắn không nhìn họ bằng con mắt của một binh trưởng triều đình, mà bằng con mắt của một nhà chiến lược, một người luôn tìm kiếm và tối ưu hóa nguồn lực. Hắn thấy sự mệt mỏi, sự chán nản, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt của một vài người, hắn vẫn nhận ra một tia lửa nhỏ của sự kiên cường, của khao khát được cống hiến, được chiến đấu vì một điều gì đó ý nghĩa hơn là chỉ để tồn tại. Đó là những người đã từng nếm trải mùi máu tanh, đã từng đứng giữa ranh giới sống chết, và họ hiểu rõ cái giá của sự yếu hèn.

"Tuyệt vời," Lâm Dịch đáp, giọng điệu kiên định. "Ta sẽ biến họ thành những hạt giống. Họ sẽ được huấn luyện bài bản, không phải theo cách thức cũ kỹ, mà là những phương pháp chiến đấu thực dụng, phù hợp với địa hình và tình hình chiến sự biên cương. Họ sẽ được trang bị tốt hơn, không chỉ là vũ khí, mà còn là lương thực đầy đủ, thuốc men cần thiết. Và quan trọng nhất," Lâm Dịch nhấn mạnh, "họ sẽ chiến đấu vì chính ngôi làng của mình, vì những người thân yêu của họ, vì mảnh đất mà họ đang sống. Đó là ngọn lửa mạnh mẽ nhất để giữ vững ý chí chiến đấu."

Binh trưởng Triệu thở dài, ông ta vuốt râu, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần sẫm lại. "Ngươi nói nghe thì dễ, Lâm công tử. Nhưng nếu Thẩm Đại Nhân phát hiện ra việc ta bí mật điều động binh lính, bí mật cung cấp lương thực và trang bị cho dân phu... Hắn sẽ không buông tha cho ta. Hắn sẽ coi đây là hành động phản loạn, hoặc ít nhất là lạm dụng chức quyền để tư lợi. Hắn có thể dễ dàng vu khống ta, và với quyền lực của hắn, ta không có cách nào để chống đỡ." Giọng ông ta mang theo một nỗi sợ hãi rất thực, nỗi sợ bị nghiền nát bởi guồng máy quyền lực.

Lâm Dịch hiểu rõ nỗi lo lắng đó. Thẩm Đại Nhân không chỉ là một quan chức tham nhũng, hắn còn là một kẻ quyền biến, một chướng ngại vật lớn cho mọi nỗ lực cải cách. "Chúng ta sẽ hành động cẩn trọng, Binh trưởng," Lâm Dịch trấn an. "Việc huấn luyện sẽ diễn ra bí mật, dần dần. Những người lính này sẽ được đưa về Thôn Làng Sơn Cước dưới danh nghĩa những người dân bình thường, hoặc những thợ săn, tiều phu. Chúng ta sẽ không phô trương lực lượng, mà sẽ xây dựng nó từ bên trong. Trang bị cũng sẽ được cung cấp một cách khéo léo, thông qua các kênh riêng, dưới danh nghĩa buôn bán thông thường. Thẩm Đại Nhân có thể quyền lực, nhưng hắn không thể kiểm soát mọi ngóc ngách của vùng biên này, đặc biệt là những nơi hắn cho là không đáng giá."

Hắn nhấp một ngụm trà nguội, rồi tiếp tục: "Chúng ta cần xây dựng một lực lượng nòng cốt, một xương sống cho mạng lưới phòng thủ. Những người lính này, với kinh nghiệm và lòng trung thành, sẽ là những người thầy, những người chỉ huy đầu tiên cho dân quân. Họ sẽ là cầu nối giữa sự kỷ luật của quân đội và sự linh hoạt của dân chúng. Điều này không chỉ giúp phòng thủ hiệu quả hơn, mà còn tạo ra một lớp đệm vững chắc, giảm thiểu sự phụ thuộc vào quân chính quy, và quan trọng hơn, giảm thiểu rủi ro bị Thẩm Đại Nhân phát hiện."

Binh trưởng Triệu vẫn còn do dự, ông ta đảo mắt nhìn qua các binh lính của mình, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Cuộc đời ông ta đã gắn bó với binh nghiệp, với những quy tắc, những lề lối của triều đình. Giờ đây, Lâm Dịch đang yêu cầu ông ta phá vỡ những quy tắc đó, hành động ngoài khuôn khổ, đặt cược vào một thiếu niên không có danh phận. Nhưng ông ta cũng thấy được sự thật trong lời nói của Lâm Dịch. Tình trạng của quân đội Đại Hạ Vương Triều đã suy yếu đến mức báo động. Những tin tức về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn thổi, mà là những sự kiện có thật, những sức mạnh siêu nhiên đang dần can thiệp vào thế cục nhân gian, báo hiệu một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sau khi vương triều sụp đổ. Ông ta cảm nhận được không khí lạnh lẽo của sự thay đổi, của một kỷ nguyên hỗn loạn sắp tới.

"Binh trưởng," Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn, "chúng ta không còn nhiều thời gian. Quân Ô Mãn không chờ đợi. Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu, và những kẻ cơ hội như Thẩm Đại Nhân đang lợi dụng tình hình để trục lợi. Chúng ta không thể trông chờ vào triều đình xa xôi, hay những quan lại chỉ biết đến túi tiền của mình. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải tự cứu lấy mình. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ý chí kiên cường của con người là bức tường thành vững chắc nhất."

Trần Nhị Cẩu, từ nãy giờ vẫn im lặng ghi chép, lúc này khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Lâm Dịch. Hắn hiểu rằng đại ca mình đang gánh vác một trọng trách lớn lao, và mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến sinh mạng của hàng ngàn người. Hắn siết chặt bút lông trong tay, ghi lại từng lời của Lâm Dịch vào cuốn sổ tay đã cũ, những nét chữ sột soạt trên giấy trong không khí trầm mặc.

Binh trưởng Triệu cuối cùng cũng đưa ra quyết định. Ông ta hít một hơi thật sâu, rồi thở ra từ từ. "Được rồi, Lâm công tử. Ta sẽ chọn ra mười lăm người lính. Họ là những người ta tin tưởng nhất, những người đã từng theo ta vào sinh ra tử, nhưng cũng là những người đã quá mệt mỏi với sự mục ruỗng này. Ta sẽ cử họ đến Thôn Làng Sơn Cước của ngươi, dưới danh nghĩa là những người xin việc, hoặc tìm kế sinh nhai. Ngươi hãy sắp xếp cho họ. Về phần tình báo... Ta sẽ cố gắng hết sức để thu thập những thông tin quan trọng nhất, và sẽ có người của ta liên lạc với Trần Nhị Cẩu định kỳ."

Lâm Dịch mỉm cười, một nụ cười không chỉ thể hiện sự hài lòng mà còn là sự thấu hiểu. Hắn biết, Binh trưởng Triệu đã vượt qua nỗi sợ hãi cá nhân để lựa chọn con đường khó khăn hơn, con đường của lương tri và trách nhiệm. Mười lăm người lính, đó không phải là một con số lớn, nhưng đó là một khởi đầu. Đó là những hạt giống đầu tiên cho một đội quân mới, một đội quân không chiến đấu vì triều đình mà vì quê hương, vì sinh mạng của chính mình.

"Cảm ơn Binh trưởng," Lâm Dịch nói, giọng điệu chân thành. "Ngài đã đưa ra một quyết định đúng đắn. Chúng ta sẽ không làm ngài thất vọng."

Binh trưởng Triệu chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ông ta vẫn còn đọng lại nỗi lo lắng, nhưng cũng đã pha lẫn một chút hy vọng mong manh. Ông ta biết, mình đang đi một nước cờ mạo hiểm, nhưng đó là nước cờ duy nhất có thể bảo vệ được mảnh biên cương này, và có lẽ, cũng là để cứu vãn chút danh dự cuối cùng của một người lính Đại Hạ.

Khi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu rời khỏi Đồn Gác Biên Giới, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm dày đặc. Hơi lạnh càng thêm cắt da cắt thịt. Lâm Dịch quay lại nhìn tòa thành kiên cố nhưng mục ruỗng phía sau. Hắn biết, mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân sẽ ngày càng lớn, và đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go. Cẩm Nang Kế Sách trong tâm trí hắn đã bắt đầu vẽ ra những bước đi tiếp theo. Mười lăm người lính, thông tin tình báo, mạng lưới dân quân... tất cả sẽ là những mảnh ghép đầu tiên để xây dựng một bức tường thành kiên cố chống lại cơn bão đang đến. Lâm Dịch ngước nhìn bầu trời đầy sao, lòng tràn đầy quyết tâm. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn, bằng tri thức và ý chí của mình, sẽ tự mình kiến tạo nên con đường sống sót cho bản thân và những người hắn yêu thương.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free