Lạc thế chi nhân - Chương 533: Mạng Lưới Phòng Thủ: Thuyết Phục Binh Trưởng Triệu
Khi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu trở về từ Đồn Gác Biên Giới trong ánh hoàng hôn hôm đó, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy họ, không phải vì không có gì để nói, mà vì có quá nhiều điều đang lởn vởn trong tâm trí mỗi người. Lâm Dịch biết, việc gieo hạt mầm lương tri vào lòng Binh trưởng Triệu chỉ là bước khởi đầu. Để hạt mầm ấy nảy nở thành một liên minh vững chắc, hắn cần một kế hoạch cụ thể, một "công thức" thuyết phục đủ sức lay chuyển một quan quân đang bị ràng buộc bởi hệ thống mục ruỗng và nỗi sợ hãi Thẩm Đại Nhân. Hắn đã dành cả đêm đó để sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin, từ tình hình quân đội Đại Hạ đến mạng lưới của Bang Hắc Sa, từ địa hình hiểm trở vùng biên đến khả năng huy động dân chúng Thôn Làng Sơn Cước.
Hai ngày sau, một người lính từ Đồn Gác Biên Giới mang theo một bức thư đơn giản, mời Lâm Dịch trở lại để "thảo luận sâu hơn". Lâm Dịch không bất ngờ. Hắn biết, lương tri của Binh trưởng Triệu, dù bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian và áp lực quan trường, vẫn còn đó, lay động và trỗi dậy. Đó là tín hiệu mà hắn đã chờ đợi.
Trưa hôm ấy, mặt trời đứng bóng, treo lơ lửng trên đỉnh đầu như một ngọn lửa khổng lồ, đổ rạp những tia nắng gay gắt xuống Đồn Gác Biên Giới. Gió mang theo bụi đất khô cằn từ Cánh Đồng Bất Tận thổi vào, lùa qua các kẽ hở của tường đá, tạo thành những tiếng rít khẽ khàng, như lời thì thầm của vùng đất đang oằn mình chờ đợi biến cố. Không khí đặc quánh mùi mồ hôi của lính tráng, mùi kim loại gỉ sét của vũ khí và thoang thoảng mùi khói bếp từ những căn doanh trại đơn sơ. Bầu không khí chung của đồn gác vẫn là sự căng thẳng thường trực, kỷ luật thép được duy trì để đối phó với hiểm nguy rình rập, nhưng đâu đó vẫn len lỏi vẻ mệt mỏi, uể oải hiện rõ trên gương mặt từng người lính.
Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu một lần nữa bước vào văn phòng của Binh trưởng Triệu. Căn phòng vẫn như cũ, đơn sơ đến khắc khổ. Bàn ghế gỗ cũ kỹ, vài tấm bản đồ biên giới đã ngả màu ố vàng được trải ra trên bàn, thể hiện rõ sự tần tảo và thiếu thốn của nơi đây. Binh trưởng Triệu ngồi sau bàn, dáng người rắn rỏi của ông ta có vẻ oằn xuống hơn so với lần trước, khuôn mặt sạm nắng càng thêm vẻ mệt mỏi, những vết sẹo trên má hằn sâu như những đường rãnh của thời gian và chiến trận. Ông ta mặc một bộ giáp trụ gọn gàng nhưng bạc màu, đôi mắt thăm dò, đầy vẻ dè chừng và hoài nghi, nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu. Trần Nhị Cẩu đứng hơi lùi về phía sau Lâm Dịch, vóc dáng trung bình của hắn có vẻ nhỏ bé hẳn đi trong không gian ngột ngạt này, gương mặt căng thẳng, đôi mắt sáng nhưng đầy vẻ lo lắng.
“Lâm công tử, ta đã nói rồi, tình hình hiện tại rất phức tạp.” Giọng Binh trưởng Triệu khàn đục, mang theo chút nặng nề của sự bất lực. Ông ta day day thái dương, "Quân triều đình có quy củ riêng, không thể tùy tiện để dân thường can dự sâu vào các hoạt động quân sự. Nếu Thẩm Đại Nhân biết được, e rằng sẽ gây ra không ít phiền phức. Ông ta vốn đã không ưa những kẻ tự tiện hành động rồi."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua căn phòng, rồi dừng lại trên khuôn mặt Binh trưởng Triệu. Hắn hiểu rõ áp lực mà vị quan quân này đang phải chịu đựng. "Binh trưởng nói đúng, quân triều đình có quy củ, nhưng tình thế hiện nay đã vượt quá những quy củ thông thường. Biên cương đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến lớn, kẻ địch không ngừng rình rập, và nguồn lực của chúng ta lại khan hiếm đến đáng báo động." Lâm Dịch nói, giọng điệu bình tĩnh, không chút gấp gáp, từng lời hắn thốt ra như những viên đá được sắp đặt cẩn thận. "Nếu chúng ta vẫn cố chấp giữ những ranh giới cứng nhắc, không liên kết, không chỉ dân thường gặp nạn, mà chính quân triều đình cũng sẽ bị cô lập, bị cắt đứt nguồn tiếp viện, và cuối cùng sẽ bị kẻ địch nuốt chửng từng phần một."
Trong tâm trí Lâm Dịch, những lời này không chỉ là lời lẽ để thuyết phục, mà là sự thật hiển nhiên dựa trên kinh nghiệm lịch sử của thế giới hắn từng sống. Trong mọi cuộc chiến, sự phối hợp giữa quân đội và dân chúng luôn là yếu tố then chốt để giành chiến thắng. Một quân đội mạnh đến mấy cũng không thể tồn tại độc lập nếu hậu phương suy yếu, nếu dân chúng không được bảo vệ và không ủng hộ. Hệ thống quan liêu cứng nhắc của Đại Hạ Vương Triều đang tự trói buộc mình, đẩy chính quân đội vào thế yếu. Hắn biết, Binh trưởng Triệu đã thấy được điều đó, nhưng áp lực từ Thẩm Đại Nhân và nỗi sợ hãi mất chức, thậm chí mất mạng, đang khiến ông ta chùn bước.
"Ta hiểu những lo lắng của Binh trưởng về Thẩm Đại Nhân. Hắn ta là một chướng ngại vật lớn, và sự tham lam của hắn đang phá hoại chính nền tảng của vương triều. Nhưng nếu chúng ta khoanh tay đứng nhìn, đợi đến khi mọi chuyện vỡ lở, thì không chỉ Thẩm Đại Nhân gặp rắc rối, mà cả vùng biên giới này, cả hàng vạn sinh mạng vô tội, và cả chính binh lính dưới trướng Binh trưởng cũng sẽ gặp họa." Lâm Dịch nói tiếp, giọng nói vang vọng trong căn phòng nhỏ, như một lời cảnh báo. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Binh trưởng. Và để sinh tồn, chúng ta phải thích nghi, phải thay đổi."
Binh trưởng Triệu thở dài, tiếng thở dài nặng nề như trút đi một phần gánh nặng trong lòng. Ông ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt dần chuyển từ dè chừng sang một sự suy tư sâu sắc hơn. Ông ta đã chứng kiến sự tháo vát của Lâm Dịch ở Thôn Làng Sơn Cước, nghe những lời đồn về cách thiếu niên này đã biến một làng quê nghèo đói thành một cộng đồng có khả năng tự vệ. Ông ta cũng biết, những lời Lâm Dịch nói không phải là không có lý. Tình hình quân đội quả thực yếu kém, thiếu thốn đủ đường, và sự can thiệp của Thẩm Đại Nhân đang khiến mọi nỗ lực cải thiện trở nên vô vọng.
"Vậy ngươi có kế sách gì?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng nói đã bớt đi phần nào sự cứng nhắc, thay vào đó là chút mệt mỏi và tò mò. "Liệu có thể làm gì mà không khiến Thẩm Đại Nhân có cớ để ra tay?"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự tự tin sâu sắc. Hắn đã chờ đợi câu hỏi này. "Chính là những gì ta sắp trình bày đây, Binh trưởng." Hắn đáp, rồi ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu. Nhị Cẩu nhanh chóng lấy ra một cuộn giấy da đơn giản, trải ra trên mặt bàn gỗ cũ kỹ. Đó là một tấm bản đồ phác thảo, không tinh xảo như bản đồ quân sự, nhưng lại chi tiết đến kinh ngạc về địa hình, các tuyến đường nhỏ, các làng mạc, nguồn nước, và cả những khu rừng thưa thớt trong khu vực. Lâm Dịch đã dành nhiều thời gian để thu thập thông tin từ dân làng, từ Bang Hắc Sa, và tự mình quan sát để vẽ nên tấm bản đồ này. Mỗi chi tiết nhỏ đều được đánh dấu bằng những ký hiệu đơn giản nhưng rõ ràng, cho thấy một sự tỉ mỉ và khả năng quan sát vượt trội.
***
Ánh nắng chiều bắt đầu dịu dần, hắt những vệt vàng cam qua ô cửa sổ nhỏ của văn phòng, chiếu lên tấm bản đồ phác thảo đang được trải rộng trên mặt bàn. Bụi trong không khí lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ li ti, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, đối lập với sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Tiếng gió bên ngoài vẫn rít, nhưng dường như đã dịu hơn một chút, không còn gay gắt như buổi trưa. Thỉnh thoảng, tiếng bước chân nặng nề của lính tuần tra vọng lại từ xa, kèm theo tiếng va chạm nhẹ của vũ khí, nhắc nhở về thực tại khắc nghiệt của vùng biên. Lâm Dịch đứng bên cạnh bàn, chỉ tay vào tấm bản đồ, bắt đầu trình bày kế hoạch của mình với một sự mạch lạc và tự tin hiếm thấy.
"Binh trưởng, nhìn vào đây." Lâm Dịch chỉ vào một khu vực được đánh dấu bằng ký hiệu nhỏ. "Đây là Thôn Làng Sơn Cước của chúng tôi, và những chấm nhỏ này là các làng mạc lân cận mà chúng tôi đã thiết lập liên kết." Hắn di chuyển ngón tay trên bản đồ, vạch ra một đường. "Chúng ta có thể thiết lập các điểm quan sát dân sự dọc theo tuyến này, đ��c biệt là ở những vị trí cao, dễ quan sát."
Binh trưởng Triệu nhíu mày, ánh mắt dõi theo ngón tay Lâm Dịch, rồi nhìn lên khuôn mặt hắn. "Điểm quan sát dân sự? Vậy họ sẽ báo tin bằng cách nào?"
"Chúng tôi sẽ kết nối các điểm này bằng tín hiệu khói vào ban ngày và đèn hiệu vào ban đêm, hoặc cử người đưa tin nhanh chóng. Khi có động tĩnh từ phía địch, thông tin sẽ được chuyển về Thôn Làng Sơn Cước, và từ đó, chúng tôi sẽ có cách để truyền tin đến Đồn Gác Biên Giới của Binh trưởng ngay lập tức." Lâm Dịch giải thích, ánh mắt hắn sáng lên vẻ quyết đoán. "Điều này sẽ giúp chúng ta có thông tin sớm hơn nhiều so với việc chỉ dựa vào các tiền đồn thưa thớt của binh lính, vốn đã bị căng mỏng ra khắp tuyến biên giới."
Trần Nhị Cẩu đứng sau Lâm Dịch, chăm chú lắng nghe, gương mặt hắn đầy vẻ ngưỡng mộ. Hắn không thể ngờ được Lâm Dịch lại có thể nghĩ ra một kế hoạch chi tiết và chặt chẽ đến vậy. Mỗi lời Lâm Dịch nói ra đều mang tính thuyết phục cao, khiến hắn cũng cảm thấy phấn chấn và tin tưởng.
"Vậy còn lương thực, thuốc men? Quân ta đã thiếu thốn, liệu các ngươi có thể gánh vác được một phần nào không?" Binh trưởng Triệu hỏi, giọng nói mang theo một chút hy vọng, nhưng vẫn không giấu được sự hoài nghi. Ông ta biết rõ tình trạng khốn khó của quân đội, binh lính thường xuyên phải ăn đói mặc rách, thuốc men thì thiếu thốn trầm trọng. Mùi thuốc lá thoang thoảng từ điếu thuốc trên tay ông ta hòa lẫn với mùi bụi và mồ hôi, tạo thành một sự kết hợp khó tả.
Lâm Dịch gật đầu. "Đó là một phần quan trọng của kế hoạch. Thôn Làng Sơn Cước và các vùng lân cận đã được chúng tôi tổ chức lại. Chúng tôi đã tăng cường sản xuất, dự trữ lương thực, và quan trọng hơn, chúng tôi đã phát triển được một đội ngũ y sư dân gian, chuyên thu hái và chế biến thảo dược." Hắn chỉ vào một khu vực khác trên bản đồ. "Chúng tôi có thể cung cấp một phần lương thực, đặc biệt là các loại y dược từ các nguồn thảo dược địa phương. Tuy không thể sánh bằng nguồn cung cấp của triều đình, nhưng nó có thể giúp giảm bớt gánh nặng cho binh lính của Binh trưởng, đặc biệt là trong những trường hợp khẩn cấp."
Binh trưởng Triệu chống tay lên bàn, gục đầu suy nghĩ. Ông ta cảm nhận được sự chân thành và thực tế trong lời nói của Lâm Dịch. Đây không phải là những lời hứa suông, mà là một kế hoạch có cơ sở, dựa trên những gì Lâm Dịch và dân làng đã làm được.
"Hơn nữa," Lâm Dịch tiếp tục, không để Binh trưởng Triệu có thời gian chìm sâu vào suy nghĩ. "Về thông tin tình báo. Bang Hắc Sa, tuy là giang hồ, nhưng lại có mạng lưới sâu rộng, len lỏi vào khắp các ngóc ngách của vùng biên, thậm chí có thể thu thập thông tin về động thái quân địch từ sâu bên trong lãnh thổ đối phương. Chúng tôi có thể làm cầu nối, để những thông tin đó được chuyển đến Binh trưởng một cách nhanh chóng và chính xác nhất."
Nghe đến Bang Hắc Sa, Binh trưởng Triệu hơi giật mình. Ông ta không ngờ Lâm Dịch lại có thể liên kết với một bang phái giang hồ khét tiếng như vậy. Điều này vừa khiến ông ta bất ngờ, vừa khiến ông ta phải nhìn nhận lại khả năng của Lâm Dịch. Giang hồ vốn không chịu sự kiểm soát của triều đình, nhưng lại có những ưu thế riêng biệt. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và Lâm Dịch đang vận dụng tri thức ấy một cách triệt để.
"Những điều ngươi nói... quả thực có lý." Binh trưởng Triệu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có vẻ đã bớt đi sự dè dặt. Ông ta nhìn tấm bản đồ, rồi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt phức tạp. "Nhưng... Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ chấp nhận. Hắn sẽ coi đây là hành động tự ý, là vượt quyền, và sẽ dùng mọi cách để phá hoại."
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa vời hiện lên. "Chính vì vậy, chúng ta phải hành động một cách khéo léo, Binh trưởng. Đây sẽ là một sự hợp tác phi chính thức, không cần bất kỳ văn bản phê chuẩn nào từ triều đình. Chúng tôi sẽ tự lo liệu phần của mình, Binh trưởng chỉ cần không ngăn cản, và sử dụng thông tin, nguồn lực mà chúng tôi cung cấp một cách hiệu quả nhất. Miễn là binh lính của Binh trưởng được tiếp tế, được cứu chữa, được biết trước động thái của địch, thì ai cũng hiểu giá trị của sự hợp tác này."
Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình ngấm vào tâm trí Binh trưởng Triệu. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Binh trưởng. Chúng ta phải tự mình giành lấy sự công bằng ấy, giành lấy cơ hội sống sót cho bách tính và cho binh lính của ngài. Sự hợp tác này sẽ không chỉ giúp chúng ta đối phó với kẻ địch bên ngoài, mà còn là một cách để giảm bớt sự phụ thuộc vào triều đình và những kẻ như Thẩm Đại Nhân."
Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ bên ngoài và tiếng bút lông sột soạt khi Lâm Dịch khẽ gạch thêm vài ký hiệu trên bản đồ. Binh trưởng Triệu nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, rồi vào khuôn mặt bình tĩnh của Lâm Dịch. Ông ta đang ở giữa một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội: một bên là bổn phận quân nhân phải tuân thủ cấp trên, giữ vững quy củ; một bên là lương tâm của một người lính, trách nhiệm bảo vệ dân chúng và sự sống còn của binh lính dưới quyền. Áp lực từ Thẩm Đại Nhân là có thật, nhưng mối đe dọa chiến tranh sắp xảy ra còn thực tế và khủng khiếp hơn nhiều.
***
Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây bằng những gam màu rực rỡ nhưng trầm buồn. Ánh sáng cam đỏ yếu ớt chiếu qua ô cửa sổ nhỏ, hắt lên khuôn mặt Binh trưởng Triệu, khiến những nếp nhăn và vết sẹo trên má ông ta trở nên rõ nét hơn. Gió đã dịu hẳn, chỉ còn tiếng rì rào nhẹ nhàng của lá cây và tiếng dế kêu râm ran từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của buổi tối. Trong căn phòng, bầu không khí vẫn căng thẳng đến nghẹt thở, sự im lặng nặng nề bao trùm lấy ba người. Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Binh trưởng Triệu, gương mặt hắn bình tĩnh như mặt hồ mùa thu, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại kiên định đến lạ thường, như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng đối phương. Trần Nhị Cẩu đứng im lặng, nín thở, mỗi sợi lông trên người hắn dường như cũng đang căng ra chờ đợi.
Binh trưởng Triệu chống hai tay lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, gục đầu xuống, đôi mắt nhắm nghiền. Ông ta dường như đang đấu tranh với một con quỷ vô hình trong tâm trí mình. Mùi bụi, mùi mồ hôi lính tráng, mùi giấy cũ và mực, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một cảm giác ngột ngạt, bức bối. Cuộc đời ông ta đã dành trọn cho quân ngũ, cho những quy củ và mệnh lệnh. Nhưng giờ đây, những quy củ ấy lại trở thành xiềng xích, trói buộc ông ta vào một cái chết đã được báo trước.
"Binh trưởng, ngài và binh lính của ngài là tấm lá chắn cuối cùng của vùng biên này." Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, như tiếng chuông cảnh tỉnh. Hắn biết, đây là thời điểm quyết định, thời điểm để gieo hạt mầm cuối cùng, chạm đến tận sâu thẳm lương tâm của Binh trưởng Triệu. "Nếu tấm lá chắn này bị xuyên thủng, nếu hậu phương sụp đổ, nếu người dân bị tàn sát, thì tấm lá chắn đó sẽ bị cô lập hoàn toàn. Không còn lương thực, không còn thông tin, không còn nguồn tiếp viện. Và cuối cùng, nó sẽ bị đè bẹp, không còn đường lui."
Lâm Dịch dừng lại một lát, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Binh trưởng Triệu. Hắn không nói về vinh quang hay những lời hứa hão huyền. Hắn chỉ nói về sự thật trần trụi của sinh tồn. "Sự sụp đổ của một nơi sẽ kéo theo sự sụp đổ của tất cả. Chúng ta cần một mạng lưới phòng thủ liên kết chặt chẽ, nơi quân chính quy và dân sự cùng nhau gánh vác trách nhiệm, cùng nhau chia sẻ gánh nặng. Đó là cách duy nhất để chúng ta có thể trụ vững trước cơn bão sắp tới."
Binh trưởng Triệu khẽ động đậy, ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt mở to, nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch. Trong ánh mắt ấy, sự mệt mỏi, hoài nghi vẫn còn, nhưng đã nhường chỗ cho một tia hy vọng mong manh, một sự giằng xé nội tâm sâu sắc.
"Hơn nữa," Lâm Dịch nói tiếp, giọng điệu chuyển sang một tông khác, nhẹ nhàng hơn nhưng lại sắc bén hơn, như một con dao găm đúng chỗ. "Nếu ngài có thể giảm bớt gánh nặng hậu cần, nếu ngài có thể nhận được thông tin tình báo kịp thời từ chúng tôi, ngài có thể tập trung hơn vào việc huấn luyện binh lính và đối phó với kẻ địch chính diện. Điều này cũng sẽ khiến Thẩm Đại Nhân không có cớ để can thiệp sâu hơn vào các hoạt động quân sự của ngài, không có cớ để chỉ trích ngài thiếu năng lực hay không hoàn thành nhiệm vụ."
Lời nói của Lâm Dịch như một đòn chí mạng, đánh thẳng vào nỗi lo sợ thầm kín nhất của Binh trưởng Triệu. Thẩm Đại Nhân là cái bóng đè nặng lên mọi quyết định của ông ta. Nếu có thể giảm bớt gánh nặng, chứng minh được hiệu quả của mình mà không cần phải đối đầu trực diện với Thẩm Đại Nhân, thì đây quả là một lối thoát. Binh trưởng Triệu biết, Lâm Dịch đang không chỉ đưa ra một kế hoạch phòng thủ, mà còn là một chiến lược để ông ta giữ vững vị trí của mình, để bảo vệ binh lính của mình khỏi sự can thiệp và phá hoại của Thẩm Đại Nhân. Đây là sự lựa chọn giữa sự sống và cái chết, giữa danh dự và sự mục ruỗng.
Binh trưởng Triệu thở ra một hơi dài, nặng nề, như trút bỏ gánh nặng của hàng vạn cân đá. Ông ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt phức tạp, vừa là sự kinh ngạc, vừa là sự thán phục. Một thiếu niên gầy gò, không có địa vị, không có quân công, lại có thể đưa ra một kế hoạch chi tiết và thấu đáo đến vậy. Hắn không chỉ nhìn thấy cục diện trước mắt, mà còn nhìn thấy những nước cờ xa hơn, những mối liên hệ ẩn sâu trong hệ thống.
"Lâm công tử..." Giọng Binh trưởng Triệu khàn khàn, nhưng đã bớt đi sự kháng cự. Ông ta ngẩng cao đầu, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn, như thể đã đưa ra một quyết định quan trọng. "Ngươi nói đúng. Ta... ta sẽ thử." Ông ta nói, rồi đưa tay vỗ mạnh xuống mặt bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong căn phòng. "Chúng ta sẽ hợp tác. Nhưng phải hết sức cẩn trọng, không được để Thẩm Đại Nhân nắm được bất kỳ manh mối nào."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng vẫn giữ vẻ trầm tư. Hắn biết, đây không phải là một sự chấp thuận hoàn toàn, nhưng là một bước tiến quan trọng. Sự chấp thuận này sẽ mở ra cánh cửa cho sự hợp tác quân sự - dân sự chưa từng có tiền lệ ở vùng biên này, tạo tiền đề cho việc Lâm Dịch trở thành một lãnh đạo chiến lược không chính thức trong cuộc chiến sắp tới. Kế hoạch phòng thủ toàn diện của hắn sẽ được thử thách trong những trận chiến sắp tới, nhưng ít nhất, hắn đã có được sự ủng hộ của một vị tướng quân có lương tri. Thẩm Đại Nhân vẫn là một chướng ngại vật lớn, nhưng sự hợp tác này có thể là một động thái gián tiếp để làm suy yếu ảnh hưởng của hắn, từng bước một.
"Đại ca..." Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt sáng lên vẻ vui mừng. Hắn không hiểu hết mọi chuyện, nhưng hắn biết, đại ca của hắn đã thành công.
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía chân trời, nơi bóng đêm đã nuốt chửng hoàn toàn ánh hoàng hôn. Cuộc chiến còn dài, và những bí ẩn về thế lực tu hành, về Cổ Ngọc Phù và linh khí mỏng manh vẫn còn đó. Nhưng ít nhất, hắn đã có thêm một đồng minh, một mảnh ghép quan trọng trong mạng lưới phòng thủ mà hắn đang cố gắng xây dựng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ không ngừng thích nghi, không ngừng suy luận, và không ngừng chiến đấu. Cuộc đời này không nợ ai một sự công bằng, và Lâm Dịch, bằng tri thức và ý chí của mình, sẽ tự mình kiến tạo nên con đường sống sót cho bản thân và những người hắn yêu thương.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.